Thư Viện Ngôn Tình » Ai là Ai của Ai » Ai Là Ai Của Ai | Chương 47

Ai Là Ai Của Ai | Chương 47

CHƯƠNG 47

Bộ Hoài Vũ chẳng thể trả lời, chỉ cảm thấy cổ họng đắng ngắt, không nói nổi câu nào, chỉ có thể ôm cô thật chặt.

Cô hỏi khẽ bên tai anh: “Anh bảo em đừng hỏi rằng tại sao con người phải sống, mà nên hỏi làm thế nào mới sống tốt được. Anh hãy nói em biết, em phải làm gì để sống tốt đây? Phải làm thế nào đây?”

Nước mắt cô lặng lẽ rơi trên vai anh, ướt đẫm một khoảng, thấm qua làn vải áo đốt cháy da thịt anh, thế là anh quên hết mọi tổn thương cô từng gây ra cho mình, chỉ ôm chặt cô và dịu giọng: “Còn có anh mà.”

Cơ thể cô bỗng cứng đờ, sau đó ngẩng đầu lên và đẩy anh ra, một cách chậm rãi nhưng kiên quyết, lặng lẽ nhìn anh, nói: “Không, em chỉ có mình em, em không cần ai thương hại. Nếu tự ban đầu đã là em phụ anh, bây giờ cũng không quay đầu lại, những gì em đã làm em sẽ không hối hận.”

Anh trầm mặc nhìn cô, một lúc lâu sau mới buông tay, lùi ra phía sau, mỉm cười với cô rồi nói thong thả: “Xin lỗi, anh nhất thời xúc động.”

Viên Hỷ chua xót, cũng không biết phải nói thế nào, chỉ trốn tránh ánh nhìn của anh, ngồi ngẩn ngơ nhìn cốc nước trên kỷ trà. Trước kia cô luôn ngỡ tình yêu là một điều gì đó rất thuần túy, yêu là yêu, không yêu thì không yêu. Nhưng không rõ tự lúc nào mà tình yêu đối với cô đã trở nên rất mông lung. Cô chắc chắn mình yêu Hà Thích, nhưng với Bộ Hoài Vũ thì sao? Nếu tình cảm ấy không phải là yêu thì là gì? Cô lú lẫn rồi. Bỗng cô cười giễu mình, bây giờ còn nghĩ chuyện này làm gì, cho dù hiểu ra rồi thì sao? Dù gì cô đã quyết định không làm liên lụy đến Hà Thích rồi, và cũng sẽ không làm phiền đến Bộ Hoài Vũ, cho dù là anh đang thương xót cô.

Hai người lặng lẽ ngồi đó, di động của Bộ Hoài Vũ chợt reo vang, anh nghe máy, một lúc sau tắt đi và nói với Viên Hỷ: “Trương Hằng gọi đến, Hà Thích đang tìm em, Trương Hằng không nói em đang ở đây.”

Viên Hỷ ngẩn ra mấy giây, vẻ mặt thay đổi liên tục, cuối cùng cô cắn răng, nói: “Cho em mượn điện thoại của anh một chút.”

Bộ Hoài Vũ hơi ngửa người ra sau, quan sát cô, cô gắng gượng nhìn thẳng vào anh, đúng lúc thấp thỏm thì Bộ Hoài Vũ chậm rãi đưa di động đến, cô thở phào một hơi rồi vội vàng đón lấy. Bấm dãy số quen thuộc của Hà Thích xong, cô lại thấy do dự, ngón tay cái mân mê phím gọi, nhưng không bấm.

“Nghĩ kỹ chưa?” Bộ Hoài Vũ hỏi gọn.

Cơ thể cô cứng lại, phải, nghĩ kỹ chưa? Hậu quả của cú điện thoại này, cô đã nghĩ đến chưa? Những hồi ức nhỏ nhất về Hà Thích đang lướt qua, anh của thời niên thiếu, khí chất phóng khoáng, dịu dàng ngọt ngào… Nhưng cô cho anh được gì? Cô nhắm mắt, tất cả đã qua đi, đã qua đi.

Cơ hồ di động vừa reo là Hà Thích nhấc máy ngay, anh không nghe thấy tiếng cô thì cuống quýt hỏi: “Alo? Viên Hỷ? Có phải em không? Viên Hỷ em nói gì đi!”

Viên Hỷ liếm môi, khàn giọng đáp: “Em đây.”

Hà Thích cuống lên: “Xảy ra chuyện gì thế? Mẹ em nói em chẳng mang theo gì mà chạy đi mất, sao vậy? Giờ em đang ở đâu? Anh đến đón em.”

“Em không sao.” Viên Hỷ trả lời, lại ngẩng lên nhìn Bộ Hoài Vũ, hít một hơi sâu rồi nói: “Em đang ở nhà Trương Hằng, anh có đến đây được không, có vài chuyện em muốn nói với anh.”

Hà Thích bên kia đầu dây rõ ràng là đang đờ đẫn, vì lúc nãy anh hỏi Trương Hằng mà anh ta bảo không gặp Viên Hỷ, giờ Viên Hỷ lại nói cô đang ở nhà anh ta.

Viên Hỷ cúp máy, đưa trả lại cho Bộ Hoài Vũ, anh nhếch môi cười châm biếm rồi đứng lên: “Em đợi Hà Thích đi, anh về trước.”

Viên Hỷ ngẩn người, vội vội vàng vàng túm lấy vạt áo anh: “Anh đi ư?”

Anh quay lại nhìn cô, sắc mặt bình thản: “Anh không có nghĩa vụ phải diễn kịch với em, nếu em muốn diễn màn kịch tình mới và tình cũ cho Hà Thích xem thì em có thể tìm Trương Hằng, cậu ta chắc sẽ diễn rất đạt.”

Cô không nói nổi, chỉ nhìn anh vẻ đau buồn, giống một đứa trẻ bất lực. Anh cố hạ quyết tâm bỏ đi, nhưng phát hiện ra vạt áo vẫn bị cô túm chặt, không chịu buông tay, cuối cùng anh nổi giận, quay lại lạnh lùng nhìn cô, giọng nói băng giá: “Viên Hỷ, em không thấy em quá tàn nhẫn à? Em có quyền gì đối xử với anh như thế? Là vì anh yêu em à?”

Đó là lần đầu anh nói tiếng yêu với cô. Lời vừa thốt ra, không chỉ cô ngẩn ngơ mà đến anh cũng đờ người. Tĩnh lặng một lúc sau, phản ứng đầu tiên của cô là vội vàng buông tay, co rúm người ra phía sau, rũ đầu xuống và thì thào: “Xin lỗi, xin lỗi, anh đi đi, đi đi.”

Chỉ một câu nói mà đã khiến cô khiếp đảm đến thế, anh cười cay đắng, quay lại quỳ xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô và chậm rãi nói: “Viên Hỷ, em quá tự tin cho mình là đúng, biết không? Đó không phải chuyện tốt. Em nghĩ lừa dối thế này là yêu Hà Thích à? Nếu anh là anh ta, anh sẽ chỉ hận em, vì đến quyền biết chân tướng sự việc mà em cũng tước đoạt, đến quyền chọn lựa em cũng không cho.”

“Vậy anh bảo em biết đi,” Cô ngẩng lên, ánh mắt lấp loáng lệ, mạnh mẽ nhìn anh: “Tình yêu là gì? Nó giữ được bao lâu? Có đủ để ủng hộ tất cả mọi thứ trong hôn nhân không? Giữ được hai bên gia đình, giữ được bao năm ở bên nhau không?”

Môi anh mím thành một đường trắng bệch, câu hỏi này anh không thể trả lời, vì anh cũng không biết đáp án là gì.

Cô nhướn môi, nụ cười thê lương nhưng kiên cường, những lời nói ra lại rất tàn nhẫn: “Anh đi đi, em không cần anh đóng kịch với em, em cũng không cần Trương Hằng, vì sẽ chẳng ai tin. Cho dù anh không ở đây, em vẫn phải lôi anh ra, vì chỉ khi là anh thì anh ấy mới tin. Tính khí anh ấy em hiểu rõ nhất, anh ấy sẽ không ép em phải giải thích, một khi tức giận thì chỉ bỏ đi thôi. Có lẽ qua một quãng thời gian nữa anh ấy vẫn sẽ quay lại, nhưng lúc đó em đã đổi việc chuyển nhà rồi, có muốn tìm cũng không tìm được, thời gian qua rồi sẽ quên, anh ấy sẽ sống cuộc đời của mình.” Tiếng cô mỗi lúc một nhỏ, “Không ai là không quên được, chỉ cần thời gian đủ dài, là có thể…”

Anh im bặt, một lúc sau mới bất lực nói: “Người phụ nữ luôn cho mình là đúng… là kinh khủng nhất, mà người phụ nữ cố chấp luôn cho mình là đúng thì càng bó tay. Nếu em đã quyết rồi thì anh cũng không có quyền ngăn cản. Anh chỉ mong chúng ta sau này nếu có ngày đó, anh cũng không cần đãi ngộ như thế. Cái gì anh cũng có thể chấp nhận, nhưng không thể lừa dối anh.”

Cô ngẩn người, từ từ rút tay ra, khẽ nói: “Không đâu.” Sẽ không thế nào? Sẽ không đến ngày đó rồi mà vẫn hứa hẹn không lừa dối anh? Cô không biết.

Hà Thích đến rất nhanh, Bộ Hoài Vũ ra mở cửa, ánh mắt hai người đàn ông bất ngờ gặp nhau. Sắc mặt Hà Thích lạnh dần, liếc nhìn Bộ Hoài Vũ, rồi lại nhìn Viên Hỷ ngồi trên salon, ánh mắt bắt đầu tóe lửa nhưng vẫn cố kìm chế, chỉ sải bước thật dài đến cạnh cô.

Bộ Hoài Vũ nghiêng người tránh, một tay dựa cửa, nhìn Hà Thích chậm rãi quỳ xuống trước mặt Viên Hỷ, vẻ mặt anh không rõ là cay đắng hay chế giễu, anh móc một điếu thuốc ra châm lửa, làn khói mỏng mờ mịt ngăn cách giữa họ và hai người phía trước.

“Viên Hỷ, có chuyện gì vậy? Sao em lại chạy ra ngoài như thế, di động cũng không mang, em có biết anh lo thế nào không?” Hà Thích kéo tay Viên Hỷ, nhưng cảm thấy tay cô rất lạnh.

“Viên Hỷ…” Bỗng thấy rất hoảng loạn, Hà Thích nắm chặt tay cô.

“Ngồi xuống đi, như thế này không ổn.” Viên Hỷ cố nén nỗi đau trong lòng, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, bắt anh phải lo rồi.”

Hà Thích lặng lẽ nhìn cô. Viên Hỷ chạy ra ngoài tìm Trương Hằng như thế, nhưng anh ta lại không nói là cô đang ở đây, lúc nãy Viên Hỷ gọi cho anh bằng số di động lạ, không cần nghĩ cũng biết nhất định là của Bộ Hoài Vũ. Cho đến lúc này, thì ra cô vẫn ở cạnh anh ta.

“Hà Thích, em đã nghĩ rồi, có một số chuyện hôm nay bắt buộc phải nói với anh.” Viên Hỷ nhìn vào mắt Hà Thích, cảm giác cuộc trò chuyện thế này đúng là khổ sở, giống như có người đang lấy dao cắt từng mảnh từng mảnh trái tim, đến máu cũng chảy cạn, nhưng cô bắt buộc phải sống tiếp.

Bộ Hoài Vũ dựa cửa nhìn họ, tay nắm chặt bật lửa, cho đến khi cạnh sắc của nó cứa vào tay đến bật máu. Anh bước nhanh đến cửa sổ mở ra, bầu không khí trong lành và âm thanh huyên náo tràn vào, cuối cùng mới có thể hít thở được.

Viên Hỷ nghe những âm thanh đó, cảm giác như thể mình vừa sống lại, đời người là thế, hoặc hạ quyết tâm chọn một con đường, hoặc cứ dây dưa lằng nhằng mãi, riêng cô sẽ không chọn cách thứ hai. Cô đã không thể cho Hà Thích hạnh phúc, thế thì để cô đẩy anh về phía hạnh phúc vậy.

“Hà Thích, chúng ta chia tay đi.” Viên Hỷ bật ra câu nói mà suốt ngày hôm nay cô đã nghĩ đến vô số lần, trái tim lại không đau như cô tưởng tượng, “Em không làm được, em không quay về được nữa, tuy em đã rất cố gắng, nhưng vẫn không thể…”

“Không thể?” Anh nhìn cô, môi run run, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy, anh lắc đầu cự tuyệt: “Không, chúng ta đã quay trở lại, chúng ta đã kết hôn, chẳng phải thế sao?” Anh nắm tay cô chặt hơn, nhưng bất ngờ phát hiện ra chiếc nhẫn cô luôn đeo ở ngón giữa đã không còn, trái tim anh càng rơi xuống tận cùng vực thẳm, anh ngẩng lên hoảng loạn, đau khổ hỏi: “Em tháo nhẫn ra rồi à? Em thật sự không cần anh ư?”

Viên Hỷ nhìn ngón tay mình, cười khổ rồi gật đầu, sau đó nhìn Hà Thích: “Chúng ta đừng lừa dối bản thân nữa, được không?”

“Là chính em đã luôn lừa dối anh!” Hà Thích bi thương phẫn nộ kêu lên, đứng phắt dậy, “Viên Hỷ, chúng ta sắp kết hôn đến nơi rồi, em bảo anh là chia tay, ngày mai bố mẹ anh đến, em bảo chúng ta chia tay! Viên Hỷ, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì? Dù em bắt anh chết cũng phải chết cho rõ ràng chứ?” Anh gào lên, rồi như sực nhớ đến điều gì, vội vàng quỳ xuống, nắm hai vai Viên Hỷ, cuống quýt hỏi: “Em nói anh biết, chuyện này là sao? Có phải đã xảy ra việc gì không? Tại sao em chạy ra khỏi nhà, có phải mẹ em lại kiếm chuyện không?”

“Buông cô ấy ra.” Bộ Hoài Vũ đứng bên cạnh im lặng nãy giờ, đột ngột lạnh lùng cất tiếng.

CHƯƠNG 47

Bộ Hoài Vũ chẳng thể trả lời, chỉ cảm thấy cổ họng đắng ngắt, không nói nổi câu nào, chỉ có thể ôm cô thật chặt.

Cô hỏi khẽ bên tai anh: “Anh bảo em đừng hỏi rằng tại sao con người phải sống, mà nên hỏi làm thế nào mới sống tốt được. Anh hãy nói em biết, em phải làm gì để sống tốt đây? Phải làm thế nào đây?”

Nước mắt cô lặng lẽ rơi trên vai anh, ướt đẫm một khoảng, thấm qua làn vải áo đốt cháy da thịt anh, thế là anh quên hết mọi tổn thương cô từng gây ra cho mình, chỉ ôm chặt cô và dịu giọng: “Còn có anh mà.”

Cơ thể cô bỗng cứng đờ, sau đó ngẩng đầu lên và đẩy anh ra, một cách chậm rãi nhưng kiên quyết, lặng lẽ nhìn anh, nói: “Không, em chỉ có mình em, em không cần ai thương hại. Nếu tự ban đầu đã là em phụ anh, bây giờ cũng không quay đầu lại, những gì em đã làm em sẽ không hối hận.”

Anh trầm mặc nhìn cô, một lúc lâu sau mới buông tay, lùi ra phía sau, mỉm cười với cô rồi nói thong thả: “Xin lỗi, anh nhất thời xúc động.”

Viên Hỷ chua xót, cũng không biết phải nói thế nào, chỉ trốn tránh ánh nhìn của anh, ngồi ngẩn ngơ nhìn cốc nước trên kỷ trà. Trước kia cô luôn ngỡ tình yêu là một điều gì đó rất thuần túy, yêu là yêu, không yêu thì không yêu. Nhưng không rõ tự lúc nào mà tình yêu đối với cô đã trở nên rất mông lung. Cô chắc chắn mình yêu Hà Thích, nhưng với Bộ Hoài Vũ thì sao? Nếu tình cảm ấy không phải là yêu thì là gì? Cô lú lẫn rồi. Bỗng cô cười giễu mình, bây giờ còn nghĩ chuyện này làm gì, cho dù hiểu ra rồi thì sao? Dù gì cô đã quyết định không làm liên lụy đến Hà Thích rồi, và cũng sẽ không làm phiền đến Bộ Hoài Vũ, cho dù là anh đang thương xót cô.

Hai người lặng lẽ ngồi đó, di động của Bộ Hoài Vũ chợt reo vang, anh nghe máy, một lúc sau tắt đi và nói với Viên Hỷ: “Trương Hằng gọi đến, Hà Thích đang tìm em, Trương Hằng không nói em đang ở đây.”

Viên Hỷ ngẩn ra mấy giây, vẻ mặt thay đổi liên tục, cuối cùng cô cắn răng, nói: “Cho em mượn điện thoại của anh một chút.”

Bộ Hoài Vũ hơi ngửa người ra sau, quan sát cô, cô gắng gượng nhìn thẳng vào anh, đúng lúc thấp thỏm thì Bộ Hoài Vũ chậm rãi đưa di động đến, cô thở phào một hơi rồi vội vàng đón lấy. Bấm dãy số quen thuộc của Hà Thích xong, cô lại thấy do dự, ngón tay cái mân mê phím gọi, nhưng không bấm.

“Nghĩ kỹ chưa?” Bộ Hoài Vũ hỏi gọn.

Cơ thể cô cứng lại, phải, nghĩ kỹ chưa? Hậu quả của cú điện thoại này, cô đã nghĩ đến chưa? Những hồi ức nhỏ nhất về Hà Thích đang lướt qua, anh của thời niên thiếu, khí chất phóng khoáng, dịu dàng ngọt ngào… Nhưng cô cho anh được gì? Cô nhắm mắt, tất cả đã qua đi, đã qua đi.

Cơ hồ di động vừa reo là Hà Thích nhấc máy ngay, anh không nghe thấy tiếng cô thì cuống quýt hỏi: “Alo? Viên Hỷ? Có phải em không? Viên Hỷ em nói gì đi!”

Viên Hỷ liếm môi, khàn giọng đáp: “Em đây.”

Hà Thích cuống lên: “Xảy ra chuyện gì thế? Mẹ em nói em chẳng mang theo gì mà chạy đi mất, sao vậy? Giờ em đang ở đâu? Anh đến đón em.”

“Em không sao.” Viên Hỷ trả lời, lại ngẩng lên nhìn Bộ Hoài Vũ, hít một hơi sâu rồi nói: “Em đang ở nhà Trương Hằng, anh có đến đây được không, có vài chuyện em muốn nói với anh.”

Hà Thích bên kia đầu dây rõ ràng là đang đờ đẫn, vì lúc nãy anh hỏi Trương Hằng mà anh ta bảo không gặp Viên Hỷ, giờ Viên Hỷ lại nói cô đang ở nhà anh ta.

Viên Hỷ cúp máy, đưa trả lại cho Bộ Hoài Vũ, anh nhếch môi cười châm biếm rồi đứng lên: “Em đợi Hà Thích đi, anh về trước.”

Viên Hỷ ngẩn người, vội vội vàng vàng túm lấy vạt áo anh: “Anh đi ư?”

Anh quay lại nhìn cô, sắc mặt bình thản: “Anh không có nghĩa vụ phải diễn kịch với em, nếu em muốn diễn màn kịch tình mới và tình cũ cho Hà Thích xem thì em có thể tìm Trương Hằng, cậu ta chắc sẽ diễn rất đạt.”

Cô không nói nổi, chỉ nhìn anh vẻ đau buồn, giống một đứa trẻ bất lực. Anh cố hạ quyết tâm bỏ đi, nhưng phát hiện ra vạt áo vẫn bị cô túm chặt, không chịu buông tay, cuối cùng anh nổi giận, quay lại lạnh lùng nhìn cô, giọng nói băng giá: “Viên Hỷ, em không thấy em quá tàn nhẫn à? Em có quyền gì đối xử với anh như thế? Là vì anh yêu em à?”

Đó là lần đầu anh nói tiếng yêu với cô. Lời vừa thốt ra, không chỉ cô ngẩn ngơ mà đến anh cũng đờ người. Tĩnh lặng một lúc sau, phản ứng đầu tiên của cô là vội vàng buông tay, co rúm người ra phía sau, rũ đầu xuống và thì thào: “Xin lỗi, xin lỗi, anh đi đi, đi đi.”

Chỉ một câu nói mà đã khiến cô khiếp đảm đến thế, anh cười cay đắng, quay lại quỳ xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô và chậm rãi nói: “Viên Hỷ, em quá tự tin cho mình là đúng, biết không? Đó không phải chuyện tốt. Em nghĩ lừa dối thế này là yêu Hà Thích à? Nếu anh là anh ta, anh sẽ chỉ hận em, vì đến quyền biết chân tướng sự việc mà em cũng tước đoạt, đến quyền chọn lựa em cũng không cho.”

“Vậy anh bảo em biết đi,” Cô ngẩng lên, ánh mắt lấp loáng lệ, mạnh mẽ nhìn anh: “Tình yêu là gì? Nó giữ được bao lâu? Có đủ để ủng hộ tất cả mọi thứ trong hôn nhân không? Giữ được hai bên gia đình, giữ được bao năm ở bên nhau không?”

Môi anh mím thành một đường trắng bệch, câu hỏi này anh không thể trả lời, vì anh cũng không biết đáp án là gì.

Cô nhướn môi, nụ cười thê lương nhưng kiên cường, những lời nói ra lại rất tàn nhẫn: “Anh đi đi, em không cần anh đóng kịch với em, em cũng không cần Trương Hằng, vì sẽ chẳng ai tin. Cho dù anh không ở đây, em vẫn phải lôi anh ra, vì chỉ khi là anh thì anh ấy mới tin. Tính khí anh ấy em hiểu rõ nhất, anh ấy sẽ không ép em phải giải thích, một khi tức giận thì chỉ bỏ đi thôi. Có lẽ qua một quãng thời gian nữa anh ấy vẫn sẽ quay lại, nhưng lúc đó em đã đổi việc chuyển nhà rồi, có muốn tìm cũng không tìm được, thời gian qua rồi sẽ quên, anh ấy sẽ sống cuộc đời của mình.” Tiếng cô mỗi lúc một nhỏ, “Không ai là không quên được, chỉ cần thời gian đủ dài, là có thể…”

Anh im bặt, một lúc sau mới bất lực nói: “Người phụ nữ luôn cho mình là đúng… là kinh khủng nhất, mà người phụ nữ cố chấp luôn cho mình là đúng thì càng bó tay. Nếu em đã quyết rồi thì anh cũng không có quyền ngăn cản. Anh chỉ mong chúng ta sau này nếu có ngày đó, anh cũng không cần đãi ngộ như thế. Cái gì anh cũng có thể chấp nhận, nhưng không thể lừa dối anh.”

Cô ngẩn người, từ từ rút tay ra, khẽ nói: “Không đâu.” Sẽ không thế nào? Sẽ không đến ngày đó rồi mà vẫn hứa hẹn không lừa dối anh? Cô không biết.

Hà Thích đến rất nhanh, Bộ Hoài Vũ ra mở cửa, ánh mắt hai người đàn ông bất ngờ gặp nhau. Sắc mặt Hà Thích lạnh dần, liếc nhìn Bộ Hoài Vũ, rồi lại nhìn Viên Hỷ ngồi trên salon, ánh mắt bắt đầu tóe lửa nhưng vẫn cố kìm chế, chỉ sải bước thật dài đến cạnh cô.

Bộ Hoài Vũ nghiêng người tránh, một tay dựa cửa, nhìn Hà Thích chậm rãi quỳ xuống trước mặt Viên Hỷ, vẻ mặt anh không rõ là cay đắng hay chế giễu, anh móc một điếu thuốc ra châm lửa, làn khói mỏng mờ mịt ngăn cách giữa họ và hai người phía trước.

“Viên Hỷ, có chuyện gì vậy? Sao em lại chạy ra ngoài như thế, di động cũng không mang, em có biết anh lo thế nào không?” Hà Thích kéo tay Viên Hỷ, nhưng cảm thấy tay cô rất lạnh.

“Viên Hỷ…” Bỗng thấy rất hoảng loạn, Hà Thích nắm chặt tay cô.

“Ngồi xuống đi, như thế này không ổn.” Viên Hỷ cố nén nỗi đau trong lòng, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, bắt anh phải lo rồi.”

Hà Thích lặng lẽ nhìn cô. Viên Hỷ chạy ra ngoài tìm Trương Hằng như thế, nhưng anh ta lại không nói là cô đang ở đây, lúc nãy Viên Hỷ gọi cho anh bằng số di động lạ, không cần nghĩ cũng biết nhất định là của Bộ Hoài Vũ. Cho đến lúc này, thì ra cô vẫn ở cạnh anh ta.

“Hà Thích, em đã nghĩ rồi, có một số chuyện hôm nay bắt buộc phải nói với anh.” Viên Hỷ nhìn vào mắt Hà Thích, cảm giác cuộc trò chuyện thế này đúng là khổ sở, giống như có người đang lấy dao cắt từng mảnh từng mảnh trái tim, đến máu cũng chảy cạn, nhưng cô bắt buộc phải sống tiếp.

Bộ Hoài Vũ dựa cửa nhìn họ, tay nắm chặt bật lửa, cho đến khi cạnh sắc của nó cứa vào tay đến bật máu. Anh bước nhanh đến cửa sổ mở ra, bầu không khí trong lành và âm thanh huyên náo tràn vào, cuối cùng mới có thể hít thở được.

Viên Hỷ nghe những âm thanh đó, cảm giác như thể mình vừa sống lại, đời người là thế, hoặc hạ quyết tâm chọn một con đường, hoặc cứ dây dưa lằng nhằng mãi, riêng cô sẽ không chọn cách thứ hai. Cô đã không thể cho Hà Thích hạnh phúc, thế thì để cô đẩy anh về phía hạnh phúc vậy.

“Hà Thích, chúng ta chia tay đi.” Viên Hỷ bật ra câu nói mà suốt ngày hôm nay cô đã nghĩ đến vô số lần, trái tim lại không đau như cô tưởng tượng, “Em không làm được, em không quay về được nữa, tuy em đã rất cố gắng, nhưng vẫn không thể…”

“Không thể?” Anh nhìn cô, môi run run, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy, anh lắc đầu cự tuyệt: “Không, chúng ta đã quay trở lại, chúng ta đã kết hôn, chẳng phải thế sao?” Anh nắm tay cô chặt hơn, nhưng bất ngờ phát hiện ra chiếc nhẫn cô luôn đeo ở ngón giữa đã không còn, trái tim anh càng rơi xuống tận cùng vực thẳm, anh ngẩng lên hoảng loạn, đau khổ hỏi: “Em tháo nhẫn ra rồi à? Em thật sự không cần anh ư?”

Viên Hỷ nhìn ngón tay mình, cười khổ rồi gật đầu, sau đó nhìn Hà Thích: “Chúng ta đừng lừa dối bản thân nữa, được không?”

“Là chính em đã luôn lừa dối anh!” Hà Thích bi thương phẫn nộ kêu lên, đứng phắt dậy, “Viên Hỷ, chúng ta sắp kết hôn đến nơi rồi, em bảo anh là chia tay, ngày mai bố mẹ anh đến, em bảo chúng ta chia tay! Viên Hỷ, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì? Dù em bắt anh chết cũng phải chết cho rõ ràng chứ?” Anh gào lên, rồi như sực nhớ đến điều gì, vội vàng quỳ xuống, nắm hai vai Viên Hỷ, cuống quýt hỏi: “Em nói anh biết, chuyện này là sao? Có phải đã xảy ra việc gì không? Tại sao em chạy ra khỏi nhà, có phải mẹ em lại kiếm chuyện không?”

“Buông cô ấy ra.” Bộ Hoài Vũ đứng bên cạnh im lặng nãy giờ, đột ngột lạnh lùng cất tiếng.