Thư Viện Ngôn Tình » All In Love » All In Love | Chương 12

All In Love | Chương 12

Chương 12: Trước khi cưới: Những ngày vui vẻ của đám ngốc

Document4 - Microsoft Word_2

 

#73

Trong cuộc đời này, bạn nhất định sẽ gặp những người khiến bạn muốn có một cỗ máy thời gian để quay về quá khứ.

Một ngày muôn màu muôn vẻ.

Mới sáng sớm Từ Vi Vũ đã gọi đến nhắc mai là lễ thanh minh, tưởng nhớ những người đã khuất.

Ngủ căng tới 6 giờ thì dì gọi điện thoại đến, bô lô ba la kể mới tìm được một bí quyết làm đẹp siêu thần bí, hỏi tôi xem có khoa học không?

Mệt nhọc mãi mới thuyết phục được dì đừng thử, ngắt máy định ngủ tiếp thì mẹ đại nhân “đạp cửa xông vào” làm một tràng rằng nghe thấy tiếng tôi nói chuyện rồi, dậy mặc quần áo ra ngoài ăn sáng mau lên.

Ăn uống trong mơ màng, chuẩn bị sẵn sàng quay về với giường yêu dấu.

Em trai phấn khởi khen trời đẹp này nọ, đòi đi đá bóng, còn nhõng nhẽo rằng nó “lạ nước lạ cái”, bắt tôi phải đi cùng. Vì vậy tôi không thể không lết đến trường cấp ba gần nhà, ngồi nhìn nó làm quen với một đống bạn trên sân trong chưa đầy ba phút, buồn ngủ gần chết… Đang thấy lạ vì tự nhiên có mấy người nhìn mình chằm chằm thì em trai chạy tới bảo, chị, có người hỏi chị năm nay bao nhiêu tuổi?

Tôi… áo bò dệt, tóc tai bù xù thì gọi là già hay trẻ?

Cuối cùng không chịu được nữa đành dặn dò em trai ở lại mình về trước. Vừa lò dò ra ngoài thì xém đụng phải một cậu bé đang chạy như bay, sợ tỉnh cả ngủ.

Về đến nhà, cậu em họ đã lâu không gặp gọi điện nói muốn gặp tôi, tâm sự chuyện tình yêu tình báo, tôi đợi nó nửa tiếng, nghe “tâm sự” suốt hai tiếng… đến bữa trưa, nó bảo, cha dặn em thanh minh xong phải về nhà(nhìn đồng hồ), ối, mới đấy đã nói lâu như vậy, thể nào về cũng bị bố mắng cho xem!

… Ăn trưa xong xuôi, mẹ đại nhân bám theo vào phòng, thấy tôi đánh răng xong, cười tươi như hoa: “Con gái, lâu rồi chẳng sẻ chia bí mật cái gì cả, hôm nay mẹ con mình tâm sự tý nhé?”

Và thế là tôi tiếp tục ngồi “hầu chuyện” mẹ… buồn ngủ, buồn ngủ, buồn ngủ kinh khủng, cuối cùng mẹ đại nhân chốt lại một câu ”sinh con gái thật sướng biết bao” rồi hài lòng ra ngoài. Đang gục xuống giường thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại, bạn trai ngọt ngào: “Nhớ anh không?” Tôi: “Nhớ giường.”

#74

Hai hôm nay bỗng thấy khó chịu lạ. Trưa ra ngoài, thấy phía sau có một chiếc xe cảnh sát đi theo, tôi nhường đường nhưng nó vẫn bám sát nút, cảm giác có xe cảnh sát “hộ tống” chẳng phải hay ho gì. Không hiểu sao, lúc ấy tôi lại giơ ngón giữa lên rất hồn nhiên.

Đúng là chiếc xe đó không bám theo nữa thật; mà vượt qua, chặn trước đầu xe tôi!

Tôi hối hận trăm vạn lần, biết thế giơ ngón cái cho xong, thật ấy.

Thấy người trên xe xuống tôi cũng xuống, sẵn sàng chịu phạt, không ngờ đối phương bước tới, vui vẻ chào hỏi: “Cố Thanh Khê, là cậu thật à?!”

Tôi nhìn kĩ người đàn ông cao to trước mặt, xoắn não mãi vẫn không nhớ ra là ai.

Cậu ta nói: “Tớ học cùng lớp với Từ Vi Vũ ấy!”

… Không hiểu sao, tôi bỗng có dự cảm xấu.

Cậu ta kể: “Nãy thấy cậu từ ngân hàng đi ra đã thấy quen quen rồi. Thế nên mới lái theo, đầu tiên còn không chắc lắm, đến khi cậu giơ ngón giữa tớ mới dám khẳng định hẳn. Chứ có cha con thằng nào dám ‘fuck’ cảnh sát đâu, ha ha! À, nghe đâu cậu với đồng chí Vi Vũ sắp cưới hả, chúc mừng chúc mừng!”

Tối ấy, bạn trai gọi điện đến, cười thoả mãn, “Thấy bảo em giơ ngón giữa với cảnh sát hả, ha ha ha ha! Giỏi lắm, đến anh cũng không dám giơ ngón giữa với cậu ta! Ha ha ha ha! Yêu em quá đi!”

#75

Có hôm em trai gửi cho tôi một bức ảnh, hỏi, chị, bộ váy cưới này đẹp không?

Tôi trả lời, “Đẹp lắm.”

Em trai vội vàng nói: “Thế em mua cho chị nhé!”

Tôi nghi ngờ, “Em có tiền á?”

Em trai tự tin: “Tất nhiên, tiền thắt lưng buộc bụng của em bao năm nay đấy! Chị, để em mua cho chị đi, váy cưới phải để người thân nhất mua cho chị!”

Từ Vi Vũ đứng sau lưng tôi, lạnh lùng nói: “Bảo nó đi chết đi.”

#76

Tối, Vi Vũ đi làm đầu cùng tôi, vốn không có thời gian đi cắt nên tôi nuôi tóc dài nhưng khi kết hôn phải tạo kiểu, tóc dài quá khó làm, tôi đành chọn ngày đi cắt ngắn một chút.

Nhà tạo mẫu tóc hỏi tôi muốn cắt kiểu gì? Tôi chưa kịp trả lời thì anh người yêu đang chơi điện thoại chợt ngẩng đầu lên, nói: “Cắt ngắn đi một chút, nhưng đừng ngắn quá.”

Nhà tạo mẫu nhìn tôi rồi lại nhìn Từ Vi Vũ, hỏi: “Vậy chị có cần chăm sóc gì không? Hay là nhuộm, uốn? Năm nay uốn sóng to màu nâu tối đang hot đấy.”

Bạn trai trả lời thay, “Không cần. Chỉ cắt ngắn đi thôi.”

“Thế thì…”

Bạn trai tiếp tục: “Thế thì nhanh lên đi.” Sau đó cúi đầu chơi điện thoại rất tự nhiên.

“…”

Tôi nhịn cười, đúng là ở ngoài càng ngày càng… lạnh = =!

Về sau, khi đang cắt tóc cho tôi, cô gái ấy thì thầm: “Chị Cố, người yêu chị kiêu ngạo thật ấy.”

Tôi định giải thích, là Từ Vi Vũ quen nói thẳng, ở ngoài chẳng mấy khi có lời thừa thãi, chậc, đúng kiểu “mặt than” trong truyền thuyết. Ai ngờ còn chưa kịp há miệng, cô gái ấy đã cảm thán một câu, “Nhưng vẫn hơn em trai chị nhiều.”

Nhớ lại lần trước đưa em trai đến đây cắt tóc, vừa vào cửa nó đã to mồm: “Gọi nhà tạo mẫu tốt nhất đến đây!” Lúc gội đầu thì bày vẽ: “Tôi chỉ dùng dầu gội đầu XX.” Trước khi cắt tóc còn đòi hỏi: “Phải cắt kiểu YYY(một ngôi sao nước ngoài)!” Tôi quay sang nói luôn với thợ cắt tóc: “Cạo trọc.”

“…”

Kỳ nghỉ năm ấy, em trai chôn chân trong nhà hai tuần mới dám thò mặt ra ngoài, nhưng tôi thấy đàn ông con trai phải cắt tóc gọn gàng, thoải mái mới đẹp chứ.

#77

Cuối tuần, em trai thường gọi điện cho tôi, kể về chuyện bên ấy, kèm theo n lời ca thán, trước kia là than vãn trời mưa suốt ngày, không có gái xinh (trường nam sinh), cơm canteen ăn siêu tởm, còn bây giờ thì chủ yếu là về… Từ Vi Vũ.

“Chị, sao chị cứ để Từ Vi Vũ dùng máy tính chị thế? Em nói gì với chị anh ta cũng biết hết!”

“Thực ra là chị dùng máy tính của anh ấy.”

“… Thế em mua cho chị cái khác nhé!”

“Chị có rồi.”

“… Sao chị thiên vị thế!”

“…”

Ngắt điện thoại xong chừng nửa tiếng, Từ Vi Vũ nhận được một email dấu tên.

“Tôi cảnh cáo anh không được cho chị tôi dùng máy tính của anh nữa!”

Vi Vũ lắc đầu ngán ngẩm: “Cậu ấm này đúng là ngu còn cứ thích thể hiện.”

“…”

#78

Chuyện xảy ra khi tôi đang lái xe trên đường về nhà, suýt chút nữa đâm vào một chiếc Audi ở làn xe khác.

Đối phương xuống xe, là một chàng trai cao lớn, trông cũng ăn chơi. Cậu ta kiểm tra hai chiếc xe không có vết va đập xong mới đi về phía tôi.

Tôi hơi đau đầu, dù có tai nạn thì lỗi cũng không phải tại tôi nhưng vốn không thích tranh luận với người khác, nếu làm ầm ĩ lên thì tôi chỉ còn đường “bó tay”.

Đối phương rất nghiêm túc gõ cửa sổ xe tôi. Nghe nói những người đi loại xe ấy thường hơi nóng tính, không quan tâm ai đúng ai sai. Nhưng không ngờ, vừa hạ cửa kính xe xuống, cậu ta vội vã gật đầu : “Xin lỗi, vừa rồi em lái sai đường, cua hơi gấp, không để ý phía sau, may mà chưa xảy ra tai nạn. Xin lỗi, xin lỗi!”

“… Chậc, không sao. Cậu quay đầu xe lại đi, tôi lái qua rồi cậu đi cũng được.”

“OK!” Cậu ta định đi nhưng bỗng quay lại, “À, chị có biết đường đến vườn hoa XX không? Em mới tới đây, không biết đường.”

Tôi nghĩ thầm, trùng hợp thật, vườn hoa ấy ở ngay sát khu nhà tôi. Tôi hỏi: “Cậu muốn đến đó?”

“Vâng, vâng.”

Thực ra tôi không thích xen vào chuyện của người khác lắm, nhưng vẫn nói: “Hay là đi theo tôi? Tôi cũng cần đi qua đó.”

Đối phương rất cảm kích, nói cảm ơn mấy lần liền rồi chạy về xe, nhanh nhẹn quay đầu.

Và sau đó, một chiếc xe Audi trắng hổ báo bon bon đi sau tôi, với tốc độ 60yd/h, trừ khi đi trên đường cao tốc, tôi luôn luôn duy trì tốc độ nhỏ hơn hoặc bằng 60(đường cao tốc phải đi trên 60yd/h). Đáng thương thay cho một kiếp xe thể thao!

Đến nơi, cậu ta lại xuống xe cảm ơn, cười hì hì nói: “Cảm ơn chị nhiều lắm, không có chị, chẳng biết em phải đến đây kiểu gì nữa.”

“Tiện đường ấy mà.”

Tôi nghĩ thầm, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, trông ăn chơi thế kia chưa chắc đã hư hỏng. Ai ngờ khi tôi vừa khởi động xe, thấp thoáng nghe thấy tiếng cậu ta gọi điện thoại, “Địch xxxxxx mày, mày tưởng ông rảnh rỗi lắm à! Đến nơi rồi, ra đón mau!”

“…”

#79

Tôi, Từ Vi Vũ và mẹ Vi Vũ – mẹ chồng tương lai đi mua xe.

Mẹ Từ Vi Vũ là giáo viên, rất hiền lành. Lần đầu tiên gặp, bác gọi tôi là con gái rất mượt, làm tôi hơi bối rối. Vi Vũ hí hửng nói: “Hồi chưa gặp em mới chỉ thấy qua ảnh, mẹ đã gọi em là con gái rồi cơ, còn thích em hơn cả anh!”

Mẹ Từ Vi Vũ cười nhìn con trai: “Lâu lắm mới tự ý thức như thế đấy.”

Về sau, quan hệ của tôi với mẹ chồng rất tốt, mẹ tôi nói phải sống sao cho thân mà không chán. Thực ra tôi muốn dính cũng không dính được, nói đến thân, tôi thấy không cần thân thiết quá làm gì, cứ sống sao cho chân thành là được.

Lại nói đến chuyện mua xe, mẹ chồng hỏi tôi nên mua loại nào. Tôi trả lời: “Về phương diện hao nhiên liệu và an toàn, cháu thấy của Đức tốt hơn.”

Mẹ chồng cười híp mắt nói: “Đức à, thế hỏi Vi Vũ nhé?”

Tôi… Mẹ chồng, ý con chỉ là xe Đức tốt hơn thôi, có nghĩa gì khác đâu.

Vi Vũ tí tởn ra ôm tôi nói: “Mẹ, Thanh Khê lúc nào chẳng thiên vị con.”

“…”

Mẹ chồng còn khuyên bảo rất chân thành: “Thanh Khê này, con đừng chiều nó quá, thằng nhóc này chuyên ‘được đằng chân lân đằng đầu’. Nếu sau này nó bắt nạt con, cứ khoe với mẹ, mẹ chỉnh nó cho!” 100% nhiệt tình.

Hôm ấy chọn xe xong đưa mẹ chồng về nhà, tiện ăn cơm ở đó, bố Từ Vi Vũ cũng là người thoải mái, cởi mở.

Khi ăn cơm, Vi Vũ uốn éo sang phía tôi, đòi ăn thịt bò, tôi với tay gắp cho anh, một lúc sau lại đòi ăn canh, tôi đang định đứng dậy thì bố Vi Vũ nhíu mày nói: “Thanh Khê, con để nó tự múc!” Rồi nói tiếp: “Sau này nó còn dám sai con, bảo với bác, bác dạy dỗ nó cho! Thằng nhóc này toàn coi mình như ông trời, chưa mắng chưa yên!”

“…”

Tối về, Vi Vũ ngồi cạnh ghế lái ôm đầu cười, cuối cùng không nhịn được, sấn tới vuốt tóc tôi, “Em thật đáng yêu!”

Anh cố ý chứ gì?

Anh cười ha ha, nói: “Cha mẹ đều đứng về phía em, chỉ còn mình anh cô đơn lẻ bóng cần được sưởi ấm và an ủi biết bao.”

Tôi trả lời: “Về nhà em cho.”

Anh sững sờ, tai đỏ bừng nhìn ra ngoài cửa số, nói với cảnh vật bên ngoài: “Thật á?”

Tôi đáp: “Ừ, về đun nước tắm cho anh.”

“…”

#80

Có tối, ăn khuya trước khi ngủ, nằm trên giường, Vi Vũ sờ bụng tôi hí hửng: “Em có bụng nhỏ.”

Tôi trả lời: “Dù người mẫu ăn táo thì vẫn có như thường.” Huống hồ tôi ăn cả một bát sủi cảo to đùng.

Bạn trai cười híp mắt nói: “Anh không có, em sờ xem. Dáng người tiêu chuẩn đấy.”

Tôi sờ sờ thử… đúng là chuẩn thật.

Vi Vũ nói: “Sờ sang hai bên còn thấy cả xương.”

Tôi sờ theo, Vi Vũ “Ừ…” một tiếng, tiếp tục: “Sau đó sờ xuống dưới…”

“…”

Tôi đứng dậy, vỗ đầu anh nói: “Lao động là vinh quang.”

Vi Vũ thấy tôi xuống giường, ra cửa mới vội vàng nhảy dựng lên: “Em đi đâu đấy? Quay lại đây nhanh!”

Tôi nói đi xem TV, tiêu hoá bớt.

Vi Vũ đau đớn, “Vậy thì anh phải làm sao? Lửa cháy bừng bừng rồi!”

Tôi trả lời, “Tự dập.”

“Không dập được!”

Tôi vừa mở cửa phòng thì anh nhảy đến đóng sầm lại, còn ép tôi vào cánh cửa, trách cứ: “Đồ vô lương tâm! Sao em có thể hành hạ người ta như thế?”

Còn vừa ăn cắp vừa la làng: “Rõ ràng là em… giở trò ở đấy cơ mà?” = =!

“Nói chung là em phải chịu trách nhiệm!”

Bỗng có tiếng mẹ tôi ngoài cửa: “Hai đứa làm sao thế, tối rồi không ngủ ầm ĩ cái gì?”

Tôi đang định trả lời thì bị Từ Vi Vũ bịt miệng lại, anh đáp: “Không có gì đâu mẹ, Thanh Khê bị chuột rút, con đang mát xa cho cô ấy. Mẹ cứ nghỉ ngơi sớm đi.”

Mẹ tôi “ừ” một tiếng rồi ra ngoài.

Tôi rất buồn.

Anh vừa thả tay xuống tôi đã phê phán: “Anh dám nói dối.”

Vi Vũ cười dê: “Chẳng lẽ em muốn nói cho mẹ biết hai ta đang làm gì à?”

“…”

Và sau đó, tôi ngồi im lặng đọc sách. Anh cuộn một cục trong chăn, bực dọc: “Đồ độc ác!!”

#81

Dạo này tôi toàn ở nhà. Hôm nay, Vi Vũ đến đón đi ăn cơm, cuối cùng cũng có lúc hai người ở riêng, Vi Vũ nói: “Mãi mới được sờ chân bóp má, ấp ấp ôm ôm, động tay động chân một tí.”

Thật quá bỉ ổi.

Sau khi lên xe, anh kéo tay tôi… dán lên mặt mình, “Được rồi, cho em sờ lại.”

Nghĩ vẫn thấy hơi dị dị…

#82

Trên đường đi ngang qua một quán vịt quay, tiện xuống mua chân vịt ăn đêm.

Tôi lái xe nên Vi Vũ vào quán trước, vừa đi xuống thì nghe thấy tiếng ông chủ hỏi: “Anh muốn mua gì?” Hai giây sau, “Còn em gái?”

Tôi… cúi xuống nhìn quần yếm của mình rồi lại ngẩng lên nhìn âu phục của Từ thiếu (anh đến khi vừa tan tầm), im lặng.

Lúc ấy, bạn trai quay sang cười cười với tôi: “Em gái, thích ăn gì? Anh trai mua cho.”

“…”

Một khoảng thời gian rất dài về sau, câu cửa miệng của anh là, “Lại đây, anh trai thơm một cái.” “Lại đây, anh trai ôm một tý.” “Anh trai muốn nữa… (chưa ăn no, muốn lấy thêm cơm)” vân vân. Mặt dày như thớt. Về sau, câu nói ấy biến mất tăm mất tích nhờ một lần, trong bàn ăn, tôi thân thiết hỏi anh họ, “Anh trai, có ăn nữa không?”

#83

Bạn bè tôi đều hơi “kính sợ” Từ Vi Vũ. Ví dụ như nếu có ai dò hỏi chúng nó, bạn trai Cố Thanh Khê như thế nào? Hầu như chỉ nhận được câu trả lời, “Cậu ta á? Tao không dám nói lung tung.” “Bạn trai Thanh Khê à, ôi, tao cũng không biết nhiều lắm, rất bí hiểm.” “Từ Vi Vũ? Tao có quen đâu.”

Nguồn gốc của căn bệnh ấy là, có lần tôi và Vi Vũ dỗi nhau, thực ra nguyên nhân chỉ bằng cái đầu móng tay: bất đồng quan điểm. Những lúc như vậy tôi thường không muốn cãi cọ nhiều, nói một lần không được thì biết ý tránh đi, tự mình nghĩ lại, đồng thời cũng để cho đối phương suy xét kĩ càng, nghĩ xong mới nói chuyện tiếp. Thế nên trong thời gian này cứ “của ai lo nấy” thôi.

Vì vậy, khi có ai hỏi tôi: “Từ thiếu nhà mày đâu?”

Tôi đều trả lời, “Dạo này đừng nhắc đến anh ấy nữa nhé, đang ‘chiến tranh lạnh’.”

Đó là lần đầu tiên chúng nó gặp phải tình huống này, sau vài phút ngỡ ngàng thì bắt đầu cùng tôi “chung mối thù”, quay sang bắt nạt Từ thiếu, chặn mọi đường tìm đến tôi (khi ấy còn chưa sống cùng anh).

Vậy nên khi đang ăn cơm với đám bạn, Vi Vũ gọi điện đến, chúng nó xung phong tra khảo giùm: “Anh là ai?” “Tôi chả biết đấy là ai cả!” “Cố Thanh Khê đang chụm đầu tâm sự với một chàng nào đó rồi, anh tên là gì? Có chuyện cứ nói với tôi, tôi chuyển lời cho.”

Nghe nói lúc ấy Từ Vi Vũ ở đầu dây bên kia tuyên bố một câu, đại khái là: “Đừng để tôi biết các cô là ai, nếu không tôi sẽ lần lượt thực hiện nguyện vọng cho từng-người-một đấy!”

Về sau, một trong số đó ”trúng chưởng”, ấm ức: “Rõ ràng Thanh Khê là chủ mưu cơ mà…”

Vi Vũ “hừ” một tiếng, “Đối nội với đối ngoại giống nhau được à?”

Chương 12: Trước khi cưới: Những ngày vui vẻ của đám ngốc

Document4 - Microsoft Word_2

 

#73

Trong cuộc đời này, bạn nhất định sẽ gặp những người khiến bạn muốn có một cỗ máy thời gian để quay về quá khứ.

Một ngày muôn màu muôn vẻ.

Mới sáng sớm Từ Vi Vũ đã gọi đến nhắc mai là lễ thanh minh, tưởng nhớ những người đã khuất.

Ngủ căng tới 6 giờ thì dì gọi điện thoại đến, bô lô ba la kể mới tìm được một bí quyết làm đẹp siêu thần bí, hỏi tôi xem có khoa học không?

Mệt nhọc mãi mới thuyết phục được dì đừng thử, ngắt máy định ngủ tiếp thì mẹ đại nhân “đạp cửa xông vào” làm một tràng rằng nghe thấy tiếng tôi nói chuyện rồi, dậy mặc quần áo ra ngoài ăn sáng mau lên.

Ăn uống trong mơ màng, chuẩn bị sẵn sàng quay về với giường yêu dấu.

Em trai phấn khởi khen trời đẹp này nọ, đòi đi đá bóng, còn nhõng nhẽo rằng nó “lạ nước lạ cái”, bắt tôi phải đi cùng. Vì vậy tôi không thể không lết đến trường cấp ba gần nhà, ngồi nhìn nó làm quen với một đống bạn trên sân trong chưa đầy ba phút, buồn ngủ gần chết… Đang thấy lạ vì tự nhiên có mấy người nhìn mình chằm chằm thì em trai chạy tới bảo, chị, có người hỏi chị năm nay bao nhiêu tuổi?

Tôi… áo bò dệt, tóc tai bù xù thì gọi là già hay trẻ?

Cuối cùng không chịu được nữa đành dặn dò em trai ở lại mình về trước. Vừa lò dò ra ngoài thì xém đụng phải một cậu bé đang chạy như bay, sợ tỉnh cả ngủ.

Về đến nhà, cậu em họ đã lâu không gặp gọi điện nói muốn gặp tôi, tâm sự chuyện tình yêu tình báo, tôi đợi nó nửa tiếng, nghe “tâm sự” suốt hai tiếng… đến bữa trưa, nó bảo, cha dặn em thanh minh xong phải về nhà(nhìn đồng hồ), ối, mới đấy đã nói lâu như vậy, thể nào về cũng bị bố mắng cho xem!

… Ăn trưa xong xuôi, mẹ đại nhân bám theo vào phòng, thấy tôi đánh răng xong, cười tươi như hoa: “Con gái, lâu rồi chẳng sẻ chia bí mật cái gì cả, hôm nay mẹ con mình tâm sự tý nhé?”

Và thế là tôi tiếp tục ngồi “hầu chuyện” mẹ… buồn ngủ, buồn ngủ, buồn ngủ kinh khủng, cuối cùng mẹ đại nhân chốt lại một câu ”sinh con gái thật sướng biết bao” rồi hài lòng ra ngoài. Đang gục xuống giường thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại, bạn trai ngọt ngào: “Nhớ anh không?” Tôi: “Nhớ giường.”

#74

Hai hôm nay bỗng thấy khó chịu lạ. Trưa ra ngoài, thấy phía sau có một chiếc xe cảnh sát đi theo, tôi nhường đường nhưng nó vẫn bám sát nút, cảm giác có xe cảnh sát “hộ tống” chẳng phải hay ho gì. Không hiểu sao, lúc ấy tôi lại giơ ngón giữa lên rất hồn nhiên.

Đúng là chiếc xe đó không bám theo nữa thật; mà vượt qua, chặn trước đầu xe tôi!

Tôi hối hận trăm vạn lần, biết thế giơ ngón cái cho xong, thật ấy.

Thấy người trên xe xuống tôi cũng xuống, sẵn sàng chịu phạt, không ngờ đối phương bước tới, vui vẻ chào hỏi: “Cố Thanh Khê, là cậu thật à?!”

Tôi nhìn kĩ người đàn ông cao to trước mặt, xoắn não mãi vẫn không nhớ ra là ai.

Cậu ta nói: “Tớ học cùng lớp với Từ Vi Vũ ấy!”

… Không hiểu sao, tôi bỗng có dự cảm xấu.

Cậu ta kể: “Nãy thấy cậu từ ngân hàng đi ra đã thấy quen quen rồi. Thế nên mới lái theo, đầu tiên còn không chắc lắm, đến khi cậu giơ ngón giữa tớ mới dám khẳng định hẳn. Chứ có cha con thằng nào dám ‘fuck’ cảnh sát đâu, ha ha! À, nghe đâu cậu với đồng chí Vi Vũ sắp cưới hả, chúc mừng chúc mừng!”

Tối ấy, bạn trai gọi điện đến, cười thoả mãn, “Thấy bảo em giơ ngón giữa với cảnh sát hả, ha ha ha ha! Giỏi lắm, đến anh cũng không dám giơ ngón giữa với cậu ta! Ha ha ha ha! Yêu em quá đi!”

#75

Có hôm em trai gửi cho tôi một bức ảnh, hỏi, chị, bộ váy cưới này đẹp không?

Tôi trả lời, “Đẹp lắm.”

Em trai vội vàng nói: “Thế em mua cho chị nhé!”

Tôi nghi ngờ, “Em có tiền á?”

Em trai tự tin: “Tất nhiên, tiền thắt lưng buộc bụng của em bao năm nay đấy! Chị, để em mua cho chị đi, váy cưới phải để người thân nhất mua cho chị!”

Từ Vi Vũ đứng sau lưng tôi, lạnh lùng nói: “Bảo nó đi chết đi.”

#76

Tối, Vi Vũ đi làm đầu cùng tôi, vốn không có thời gian đi cắt nên tôi nuôi tóc dài nhưng khi kết hôn phải tạo kiểu, tóc dài quá khó làm, tôi đành chọn ngày đi cắt ngắn một chút.

Nhà tạo mẫu tóc hỏi tôi muốn cắt kiểu gì? Tôi chưa kịp trả lời thì anh người yêu đang chơi điện thoại chợt ngẩng đầu lên, nói: “Cắt ngắn đi một chút, nhưng đừng ngắn quá.”

Nhà tạo mẫu nhìn tôi rồi lại nhìn Từ Vi Vũ, hỏi: “Vậy chị có cần chăm sóc gì không? Hay là nhuộm, uốn? Năm nay uốn sóng to màu nâu tối đang hot đấy.”

Bạn trai trả lời thay, “Không cần. Chỉ cắt ngắn đi thôi.”

“Thế thì…”

Bạn trai tiếp tục: “Thế thì nhanh lên đi.” Sau đó cúi đầu chơi điện thoại rất tự nhiên.

“…”

Tôi nhịn cười, đúng là ở ngoài càng ngày càng… lạnh = =!

Về sau, khi đang cắt tóc cho tôi, cô gái ấy thì thầm: “Chị Cố, người yêu chị kiêu ngạo thật ấy.”

Tôi định giải thích, là Từ Vi Vũ quen nói thẳng, ở ngoài chẳng mấy khi có lời thừa thãi, chậc, đúng kiểu “mặt than” trong truyền thuyết. Ai ngờ còn chưa kịp há miệng, cô gái ấy đã cảm thán một câu, “Nhưng vẫn hơn em trai chị nhiều.”

Nhớ lại lần trước đưa em trai đến đây cắt tóc, vừa vào cửa nó đã to mồm: “Gọi nhà tạo mẫu tốt nhất đến đây!” Lúc gội đầu thì bày vẽ: “Tôi chỉ dùng dầu gội đầu XX.” Trước khi cắt tóc còn đòi hỏi: “Phải cắt kiểu YYY(một ngôi sao nước ngoài)!” Tôi quay sang nói luôn với thợ cắt tóc: “Cạo trọc.”

“…”

Kỳ nghỉ năm ấy, em trai chôn chân trong nhà hai tuần mới dám thò mặt ra ngoài, nhưng tôi thấy đàn ông con trai phải cắt tóc gọn gàng, thoải mái mới đẹp chứ.

#77

Cuối tuần, em trai thường gọi điện cho tôi, kể về chuyện bên ấy, kèm theo n lời ca thán, trước kia là than vãn trời mưa suốt ngày, không có gái xinh (trường nam sinh), cơm canteen ăn siêu tởm, còn bây giờ thì chủ yếu là về… Từ Vi Vũ.

“Chị, sao chị cứ để Từ Vi Vũ dùng máy tính chị thế? Em nói gì với chị anh ta cũng biết hết!”

“Thực ra là chị dùng máy tính của anh ấy.”

“… Thế em mua cho chị cái khác nhé!”

“Chị có rồi.”

“… Sao chị thiên vị thế!”

“…”

Ngắt điện thoại xong chừng nửa tiếng, Từ Vi Vũ nhận được một email dấu tên.

“Tôi cảnh cáo anh không được cho chị tôi dùng máy tính của anh nữa!”

Vi Vũ lắc đầu ngán ngẩm: “Cậu ấm này đúng là ngu còn cứ thích thể hiện.”

“…”

#78

Chuyện xảy ra khi tôi đang lái xe trên đường về nhà, suýt chút nữa đâm vào một chiếc Audi ở làn xe khác.

Đối phương xuống xe, là một chàng trai cao lớn, trông cũng ăn chơi. Cậu ta kiểm tra hai chiếc xe không có vết va đập xong mới đi về phía tôi.

Tôi hơi đau đầu, dù có tai nạn thì lỗi cũng không phải tại tôi nhưng vốn không thích tranh luận với người khác, nếu làm ầm ĩ lên thì tôi chỉ còn đường “bó tay”.

Đối phương rất nghiêm túc gõ cửa sổ xe tôi. Nghe nói những người đi loại xe ấy thường hơi nóng tính, không quan tâm ai đúng ai sai. Nhưng không ngờ, vừa hạ cửa kính xe xuống, cậu ta vội vã gật đầu : “Xin lỗi, vừa rồi em lái sai đường, cua hơi gấp, không để ý phía sau, may mà chưa xảy ra tai nạn. Xin lỗi, xin lỗi!”

“… Chậc, không sao. Cậu quay đầu xe lại đi, tôi lái qua rồi cậu đi cũng được.”

“OK!” Cậu ta định đi nhưng bỗng quay lại, “À, chị có biết đường đến vườn hoa XX không? Em mới tới đây, không biết đường.”

Tôi nghĩ thầm, trùng hợp thật, vườn hoa ấy ở ngay sát khu nhà tôi. Tôi hỏi: “Cậu muốn đến đó?”

“Vâng, vâng.”

Thực ra tôi không thích xen vào chuyện của người khác lắm, nhưng vẫn nói: “Hay là đi theo tôi? Tôi cũng cần đi qua đó.”

Đối phương rất cảm kích, nói cảm ơn mấy lần liền rồi chạy về xe, nhanh nhẹn quay đầu.

Và sau đó, một chiếc xe Audi trắng hổ báo bon bon đi sau tôi, với tốc độ 60yd/h, trừ khi đi trên đường cao tốc, tôi luôn luôn duy trì tốc độ nhỏ hơn hoặc bằng 60(đường cao tốc phải đi trên 60yd/h). Đáng thương thay cho một kiếp xe thể thao!

Đến nơi, cậu ta lại xuống xe cảm ơn, cười hì hì nói: “Cảm ơn chị nhiều lắm, không có chị, chẳng biết em phải đến đây kiểu gì nữa.”

“Tiện đường ấy mà.”

Tôi nghĩ thầm, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, trông ăn chơi thế kia chưa chắc đã hư hỏng. Ai ngờ khi tôi vừa khởi động xe, thấp thoáng nghe thấy tiếng cậu ta gọi điện thoại, “Địch xxxxxx mày, mày tưởng ông rảnh rỗi lắm à! Đến nơi rồi, ra đón mau!”

“…”

#79

Tôi, Từ Vi Vũ và mẹ Vi Vũ – mẹ chồng tương lai đi mua xe.

Mẹ Từ Vi Vũ là giáo viên, rất hiền lành. Lần đầu tiên gặp, bác gọi tôi là con gái rất mượt, làm tôi hơi bối rối. Vi Vũ hí hửng nói: “Hồi chưa gặp em mới chỉ thấy qua ảnh, mẹ đã gọi em là con gái rồi cơ, còn thích em hơn cả anh!”

Mẹ Từ Vi Vũ cười nhìn con trai: “Lâu lắm mới tự ý thức như thế đấy.”

Về sau, quan hệ của tôi với mẹ chồng rất tốt, mẹ tôi nói phải sống sao cho thân mà không chán. Thực ra tôi muốn dính cũng không dính được, nói đến thân, tôi thấy không cần thân thiết quá làm gì, cứ sống sao cho chân thành là được.

Lại nói đến chuyện mua xe, mẹ chồng hỏi tôi nên mua loại nào. Tôi trả lời: “Về phương diện hao nhiên liệu và an toàn, cháu thấy của Đức tốt hơn.”

Mẹ chồng cười híp mắt nói: “Đức à, thế hỏi Vi Vũ nhé?”

Tôi… Mẹ chồng, ý con chỉ là xe Đức tốt hơn thôi, có nghĩa gì khác đâu.

Vi Vũ tí tởn ra ôm tôi nói: “Mẹ, Thanh Khê lúc nào chẳng thiên vị con.”

“…”

Mẹ chồng còn khuyên bảo rất chân thành: “Thanh Khê này, con đừng chiều nó quá, thằng nhóc này chuyên ‘được đằng chân lân đằng đầu’. Nếu sau này nó bắt nạt con, cứ khoe với mẹ, mẹ chỉnh nó cho!” 100% nhiệt tình.

Hôm ấy chọn xe xong đưa mẹ chồng về nhà, tiện ăn cơm ở đó, bố Từ Vi Vũ cũng là người thoải mái, cởi mở.

Khi ăn cơm, Vi Vũ uốn éo sang phía tôi, đòi ăn thịt bò, tôi với tay gắp cho anh, một lúc sau lại đòi ăn canh, tôi đang định đứng dậy thì bố Vi Vũ nhíu mày nói: “Thanh Khê, con để nó tự múc!” Rồi nói tiếp: “Sau này nó còn dám sai con, bảo với bác, bác dạy dỗ nó cho! Thằng nhóc này toàn coi mình như ông trời, chưa mắng chưa yên!”

“…”

Tối về, Vi Vũ ngồi cạnh ghế lái ôm đầu cười, cuối cùng không nhịn được, sấn tới vuốt tóc tôi, “Em thật đáng yêu!”

Anh cố ý chứ gì?

Anh cười ha ha, nói: “Cha mẹ đều đứng về phía em, chỉ còn mình anh cô đơn lẻ bóng cần được sưởi ấm và an ủi biết bao.”

Tôi trả lời: “Về nhà em cho.”

Anh sững sờ, tai đỏ bừng nhìn ra ngoài cửa số, nói với cảnh vật bên ngoài: “Thật á?”

Tôi đáp: “Ừ, về đun nước tắm cho anh.”

“…”

#80

Có tối, ăn khuya trước khi ngủ, nằm trên giường, Vi Vũ sờ bụng tôi hí hửng: “Em có bụng nhỏ.”

Tôi trả lời: “Dù người mẫu ăn táo thì vẫn có như thường.” Huống hồ tôi ăn cả một bát sủi cảo to đùng.

Bạn trai cười híp mắt nói: “Anh không có, em sờ xem. Dáng người tiêu chuẩn đấy.”

Tôi sờ sờ thử… đúng là chuẩn thật.

Vi Vũ nói: “Sờ sang hai bên còn thấy cả xương.”

Tôi sờ theo, Vi Vũ “Ừ…” một tiếng, tiếp tục: “Sau đó sờ xuống dưới…”

“…”

Tôi đứng dậy, vỗ đầu anh nói: “Lao động là vinh quang.”

Vi Vũ thấy tôi xuống giường, ra cửa mới vội vàng nhảy dựng lên: “Em đi đâu đấy? Quay lại đây nhanh!”

Tôi nói đi xem TV, tiêu hoá bớt.

Vi Vũ đau đớn, “Vậy thì anh phải làm sao? Lửa cháy bừng bừng rồi!”

Tôi trả lời, “Tự dập.”

“Không dập được!”

Tôi vừa mở cửa phòng thì anh nhảy đến đóng sầm lại, còn ép tôi vào cánh cửa, trách cứ: “Đồ vô lương tâm! Sao em có thể hành hạ người ta như thế?”

Còn vừa ăn cắp vừa la làng: “Rõ ràng là em… giở trò ở đấy cơ mà?” = =!

“Nói chung là em phải chịu trách nhiệm!”

Bỗng có tiếng mẹ tôi ngoài cửa: “Hai đứa làm sao thế, tối rồi không ngủ ầm ĩ cái gì?”

Tôi đang định trả lời thì bị Từ Vi Vũ bịt miệng lại, anh đáp: “Không có gì đâu mẹ, Thanh Khê bị chuột rút, con đang mát xa cho cô ấy. Mẹ cứ nghỉ ngơi sớm đi.”

Mẹ tôi “ừ” một tiếng rồi ra ngoài.

Tôi rất buồn.

Anh vừa thả tay xuống tôi đã phê phán: “Anh dám nói dối.”

Vi Vũ cười dê: “Chẳng lẽ em muốn nói cho mẹ biết hai ta đang làm gì à?”

“…”

Và sau đó, tôi ngồi im lặng đọc sách. Anh cuộn một cục trong chăn, bực dọc: “Đồ độc ác!!”

#81

Dạo này tôi toàn ở nhà. Hôm nay, Vi Vũ đến đón đi ăn cơm, cuối cùng cũng có lúc hai người ở riêng, Vi Vũ nói: “Mãi mới được sờ chân bóp má, ấp ấp ôm ôm, động tay động chân một tí.”

Thật quá bỉ ổi.

Sau khi lên xe, anh kéo tay tôi… dán lên mặt mình, “Được rồi, cho em sờ lại.”

Nghĩ vẫn thấy hơi dị dị…

#82

Trên đường đi ngang qua một quán vịt quay, tiện xuống mua chân vịt ăn đêm.

Tôi lái xe nên Vi Vũ vào quán trước, vừa đi xuống thì nghe thấy tiếng ông chủ hỏi: “Anh muốn mua gì?” Hai giây sau, “Còn em gái?”

Tôi… cúi xuống nhìn quần yếm của mình rồi lại ngẩng lên nhìn âu phục của Từ thiếu (anh đến khi vừa tan tầm), im lặng.

Lúc ấy, bạn trai quay sang cười cười với tôi: “Em gái, thích ăn gì? Anh trai mua cho.”

“…”

Một khoảng thời gian rất dài về sau, câu cửa miệng của anh là, “Lại đây, anh trai thơm một cái.” “Lại đây, anh trai ôm một tý.” “Anh trai muốn nữa… (chưa ăn no, muốn lấy thêm cơm)” vân vân. Mặt dày như thớt. Về sau, câu nói ấy biến mất tăm mất tích nhờ một lần, trong bàn ăn, tôi thân thiết hỏi anh họ, “Anh trai, có ăn nữa không?”

#83

Bạn bè tôi đều hơi “kính sợ” Từ Vi Vũ. Ví dụ như nếu có ai dò hỏi chúng nó, bạn trai Cố Thanh Khê như thế nào? Hầu như chỉ nhận được câu trả lời, “Cậu ta á? Tao không dám nói lung tung.” “Bạn trai Thanh Khê à, ôi, tao cũng không biết nhiều lắm, rất bí hiểm.” “Từ Vi Vũ? Tao có quen đâu.”

Nguồn gốc của căn bệnh ấy là, có lần tôi và Vi Vũ dỗi nhau, thực ra nguyên nhân chỉ bằng cái đầu móng tay: bất đồng quan điểm. Những lúc như vậy tôi thường không muốn cãi cọ nhiều, nói một lần không được thì biết ý tránh đi, tự mình nghĩ lại, đồng thời cũng để cho đối phương suy xét kĩ càng, nghĩ xong mới nói chuyện tiếp. Thế nên trong thời gian này cứ “của ai lo nấy” thôi.

Vì vậy, khi có ai hỏi tôi: “Từ thiếu nhà mày đâu?”

Tôi đều trả lời, “Dạo này đừng nhắc đến anh ấy nữa nhé, đang ‘chiến tranh lạnh’.”

Đó là lần đầu tiên chúng nó gặp phải tình huống này, sau vài phút ngỡ ngàng thì bắt đầu cùng tôi “chung mối thù”, quay sang bắt nạt Từ thiếu, chặn mọi đường tìm đến tôi (khi ấy còn chưa sống cùng anh).

Vậy nên khi đang ăn cơm với đám bạn, Vi Vũ gọi điện đến, chúng nó xung phong tra khảo giùm: “Anh là ai?” “Tôi chả biết đấy là ai cả!” “Cố Thanh Khê đang chụm đầu tâm sự với một chàng nào đó rồi, anh tên là gì? Có chuyện cứ nói với tôi, tôi chuyển lời cho.”

Nghe nói lúc ấy Từ Vi Vũ ở đầu dây bên kia tuyên bố một câu, đại khái là: “Đừng để tôi biết các cô là ai, nếu không tôi sẽ lần lượt thực hiện nguyện vọng cho từng-người-một đấy!”

Về sau, một trong số đó ”trúng chưởng”, ấm ức: “Rõ ràng Thanh Khê là chủ mưu cơ mà…”

Vi Vũ “hừ” một tiếng, “Đối nội với đối ngoại giống nhau được à?”