Thư Viện Ngôn Tình » Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà! » Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi! | Ngoại Truyện 02

Bà Xã Theo Anh Về Nhà Đi! | Ngoại Truyện 02

Phiên ngoại Vương Khải
Thật lâu trước kia, nếu như nói chuyện yêu đương sau đó lên giường, người khác sẽ nói mục đích của bạn không đơn thuần; mà bây giờ, lên giường xong mới nói chuyện yêu đương, người ta sẽ nói mục đích của bạn không đơn thuần.
Vương Khải vẫn cảm thấy mục đích của mình rất đơn thuần. Hắn tựa như một con sư tử đực trong thế giới động vật, khi cần con cái, sẽ tìm một con, chơi chán, lại đổi con khác. Đương nhiên người và động vật khác nhau ở chỗ, người vẫn hữu tình hơn, trước khi chính thức lên giường, luôn phải có một chút hình thức lãng mạn.
Quen biết với Quan Tiểu Yến ở trong trò chơi. Quan Tiểu Yến để lại ấn tượng cho hắn không khác những cô gái luôn gắng sức để cho đàn ông thấy thương hại trong trò chơi kia lắm, chỉ khác ở chỗ, cô nàng so với những cô gái kia còn ngốc hơn một chút, quả nhiên cái tên “Trò chơi ngu ngốc họ Quan ” thật đúng là thích hợp với cô nàng. Trên thế giới này , phụ nữ xinh đẹp mà ngốc nghếch vẫn nhiều hơn so với phụ nữ xinh đẹp mà thông mình, bởi vậy theo góc độ xác suất mà nói, “Trò chơi ngu ngốc họ Quan” này có khả năng là mỹ nữ…Vậy nên Vương Khải bắt đầu nổi lên hứng thú.
Chẳng qua ở cùng một chỗ với cô nàng lâu ngày, Vương Khải cũng phát hiện, cô bé này không dễ dàng đạp đổ như tưởng tượng của hắn. Cô rất lễ phép, nhưng mà cũng không thích cùng với những đàn ông chẳng dính dáng gì chơi trò mập mờ, bị trêu chọc đến phát hỏa, thậm chí sẽ đem hắn ném vào sổ đen. Nói chung, thái độ của cô hoàn toàn giống một cô gái đàng hoàng như thần thánh không thể xâm phạm. Vương Khải mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, luôn muốn trêu chọc cô , muốn nói cho cô biết, thời buổi này, sống nghiêm túc như vậy cô không thấy mệt sao.
Bạn đang đọc truyện tại


Ở chung một thời gian ngắn, Vương Khải cảm thấy cô bé này cũng không đến mức trầm trọng, thế nên cùng chơi trò chơi với cô ta, tựa hồ cũng không phải chuyện gì tồi tệ.
Đêm tân hôn của Quan Tiểu Yến làm Vương Khải thấy được hy vọng. Một đôi vợ chồng tình cảm phải kém đến mức độ nào, mới có thể để cho vợ mới cưới lên mạng suốt cả đêm tân hôn chứ ? Vương Khải hơi có chút hăng hái, cô bé này đêm tân hôn của mình lại tìm hắn nói chuyện hàn huyên cả đêm, cái này đại biểu cho cái gì ?

Lúc biết được Quan Tiểu Yến sẽ đi Maldives để hưởng tuần trăng mật, Vương Khải có chút kích động —– trùng hợp hắn cũng muốn đi Maldives nghỉ phép. đây thật sự là duyên phận. Chẳng qua, xác suất gặp được Quan Tiểu Yến là cực kỳ nhỏ, hắn căn bản không dám nghĩ đến.
Nhưng mà chuyện có xác suất nhỏ bé có thể xem nhẹ, lại thật sự xảy ra với hắn và Quan Tiểu Yến. Một khắc này, Vương Khải cảm thấy trong lòng hắn có cái gì đó đang rục rịch. Hắn phát hiện, duyện phận thật sự là chuyện tuyệt không thể nói trước, lúc này đây, nếu hắn không cùng Quan Tiểu Yến phát sinh chuyện gì, thì thực xin lỗi kỳ duyên này.
Sau này Vương Khải thường xuyên cảm thán, nếu như lúc đầu ở Maldives lần đó, Quan Tiểu Yến đến căn nhà nổi của hắn, như vậy giữa bọn họ chắc không vướng mắc đến tận sau này đâu nhỉ? Cô sẽ giống như những người đàn bà trước kia của hắn, chơi đủ thì tan, từ này về sau tất cả đều như người qua đường.
Nhưng mà sự tình không hề đơn giản giống như Vương Khải kỳ vọng. Tuy nhiên Vương Khải cũng có thể càm nhận được, tình cảm giữa Quan Tiểu Yến và ông xã của cô cũng chẳng tốt đẹp lắm, nhưng cô lại không tiếp nhận hắn. Hắn không thể không thừa nhận, cô và hắn không phải cùng một loại người. Vương Khải cũng không phải loại người thích dây dưa quấn chặt lấy người ta, không làm tình nhân thì làm bạn bè cũng không đến nỗi tồi.
Ít nhất Quan Tiểu Yến là một cô gái đáng yêu, lúc rảnh rỗi sau này có thể trêu chọc cô một chút, cũng đủ để xả hơi.
Sau khi thuê Quan Tiểu Yến, Vương Khải luôn tự nói với chính mình, nguyên nhân hắn thuê cô là, hắn tin tưởng rằng cô là một người làm việc rất cẩn thận, cô có thể đảm nhiệm công việc của mình. Chỉ đơn giản như vậy.
Vương Khải cũng không phát hiện rằng, từ giây phút này, tình cảm của hắn dành cho Quan Tiểu Yến, có lẽ đã trượt khỏi quỹ đạo bình thường.

<ins class="adsbygoogle"

Đôi khi đùa giỡn sẽ phải trả giá rất nhiều, chẳng hạn như thời gian, chẳng hạn như tiền bạc, lại chẳng hạn như, tình cảm. Sự hiểu biết của Vương Khải đối với đàn ông và phụ nữ, chỉ dừng lại ở cấp độ hormone, bởi vậy cũng không kịp thời phát hiện, ánh mắt của mình dừng lại trên người Quan Tiểu Yến, ngày càng nhiều.
Cho đến một lần, Quan Tiểu Yến sau khi nhìn thấy Vu Tử Phi xong, sắc mặt trở nên cực tồi tệ, Vương Khải thấy Quan Tiểu Yến như vậy, trái tim như co thắt lại.
Muốn bảo vệ Quan Tiểu Yến, muốn chọc cho cô cười, muốn ăn món ăn cô làm, muốn… có được cô.
Vương Khải bị những ý niệm trong đầu này làm cho tâm phiền ý loạn.
Nhưng mà cô là của người khác, trên cổ cô có dấu răng của Giang Ly (kỳ thật không phải), cô nép trong lòng của Giang Ly mặc cho anh ta hôn môi, cô ở vũ hội hóa trang, cũng không thèm quay đầu lại mà lôi kéo Giang Ly rời đi.
Giang Ly Giang Ly… Giang Ly tựa như một câu ma chú, khiến cho Vương Khải đau đầu nhức óc.
Nhưng mà Vương Khải đối với tỉnh cảm giữa Quan Tiểu Yến và Giang Ly vẫn tồn tại nghi vấn, dù sao, ngày đầu tiên bọn họ kết hôn, cô cả đêm đều online nói chuyện phiếm với hắn.
Tin tốt là do Tiết Vân Phong mang đến. Tuy rằng Tiết Vân Phong không có nói rõ người đàn ông bị hắn “quyến rũ” kia là ai, nhưng mà suy nghĩ một chút, mấy ngày này đều thấy Quan Tiểu Yến cùng với Tiết Vân Phong qua lại với nhau mật thiết, Vương Khải cũng đoán được vài phần.
Chụp mũ Quan Tiểu Yến mấy câu, quả nhiên.
Giang Ly lại là gay !
Vương Khải mừng như điên, hắn cảm thấy bản thân nên hành động rồi
—-
Giang Ly phát hiện càng ngày càng khó khống chế bản thân mình, nhất là trước mặt Quan Tiểu Yến, nhất cử nhất động của cô đều hấp dẫn ánh mắt của hắn.
Tuy chỉ số EQ của hắn có thấp thật, nhưng Giang Ly cũng biết, mình đã yêu Quan Tiểu Yến mất rồi.
Chì cần nhìn thấy cô cười xong, hắn cũng sẽ thấy vui vẻ, nhìn thấy cô khổ sở, hắn sẽ muốn trêu chọc để cho cô vui vẻ, bắt gặp cô cùng Vương Khải ở cùng một chỗ, hắn sẽ tức giận. Thậm chí cho dù biết rõ Tiết Vân Phong là gay, nhưng khi hắn biết được Quan Tiểu Yến đưa Tiết Vân Phong say rượu về nhà, hắn vẫn khó mà nén lại ghen tuông. Hắn nghĩ, chính hắn cũng từng là gay ( Giang Ly, vì sao đến bây giờ anh vẫn còn khăng khăng như vậy ), kết quả không phải vẫn bị Quan Tiểu Yến hấp dẫn hay sao….
Muốn thu hút sự chú ý của Quan Tiểu Yến, muốn cảm thấy cô quan tâm đến mình, cho dù là dùng một chút phương thức bắt buộc. Muốn Quan Tiểu Yến mua quà sinh nhật cho hắn, muốn cô vì hắn mà hát Chúc mừng sinh nhật, muốn cô ở giữa đêm hôm khuya khoắt, nấu mì trường thọ cho hắn.
Giang Ly cứ tự nhắc đi nhắc lại với mình, Quan Tiểu Yến vẫn rất quan tâm đến hắn, mi xem, cô vẫn còn làm mì trường thọ cho mình….
Nhưng là vẫn không đủ, những thứ xa xôi đó không đủ, Quan Tiểu Yến chỉ có thể nấu cơm cho một mình hắn, chỉ có thể giặt quần áo cho một mình hắn, chỉ có thể cười với hắn, chỉ có thể để một mình hắn “bắt nạt”, chỉ có thể… Có đôi khi, Giang Ly thật hy vọng Quan Tiểu Yến là một cô bé chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, như vậy hắn có thể đem cô giấu trong áo mình, ai cũng đừng mong nhìn thấy.
Những điều này chỉ là suy nghĩ của Giang Ly, nhưng mà Quan Tiểu Yến ? Cô nghĩ thế nào ?
Nghĩ đến vấn đề này, Giang Ly vừa cảm thấy mất mát vô lực lại còn vô cùng chán nản.
Quan Tiểu Yến nghĩ thế nào ư ?
Cô nói: “Yên tâm đi, đàn ông kiểu như anh, tôi cũng chướng mắt. ”
Cô còn nói: “Giang Ly, anh nếu dám có ý đồ với tôi, hai ta liền ly hôn, anh cứ mỗi ngày ăn mì tôm đi !”
Cô… cô làm sao lại có thể vô tâm vô phế như vậy được…
Giang Ly bất đắc dĩ cười cười, nét tươi cười tan ra trong bóng đêm, vô cùng hắc ám, vô cùng cô đơn.
Từng lời nói từng hành động của Quan Tiểu Yến ở trước mặt hắn, luôn nhẹ nhàng cùng thản nhiên như vậy. Cô có biết hay không, cái loại không nặng không nhẹ không quan trọng này của cô, làm cho lòng hắn đau muốn chết. Cô sẽ không e ngại chụp ảnh chung một cách thân mật với Vương Khải, trên quà sinh nhật cô tặng cho hắn quang minh chính đại khắc ba chữ “Em yêu anh”, đêm khuya cô sẵn sàng đưa Tiết Vân Phong say rượu về nhà…. Cô có bao giờ nghĩ đến, lúc cô làm những chuyện này, có một người, khó chịu như trong tim đang có hàng ngàn hàng vạn con kiến chích đốt ?
Cô ấy nhất định chưa từng nghĩ đến. Cô ấy ngu như vậy, làm sao mà nghĩ ra được ?
Quan Tiểu Yến, em thật sự không có chút quan tâm nào sao?
Giang Ly thật muốn chính miệng hỏi cô một câu, cô rốt cuộc có để ý đến hắn hay không. Nhưng mà lời nói vừa lên đến miệng, lại nói không nên lời. Nếu như cô biết rõ hắn yêu mến cô, sẽ phản ứng như thế nào ?
Cô… có phải sẽ trốn tránh hắn hay không ?
Giang Ly ngồi ở trước giường, lẳng lặng nhìn khuôn mặt yên bình đang ngủ của Quan Tiểu Yến. Chỉ mấy giờ trước thôi, hắn thiếu chút nữa đã làm hại cô. Cô gái này thoạt nhìn có vẻ ngoan cố, kỳ thật sâu trong đáy lòng rất yếu ớt, một khi đã bị thương, rất khó khỏi hắn. Hắn từ trước đến nay luôn rất lý trí, nhưng lúc đó thì thật là… đầu óc sắp hồ đồ đến nơi rồi.
Nhưng mà cái tên Vương Khải kia…
Vừa nghĩ tới Vương Khải, Giang Ly không khỏi nhíu chặt hai hàng lông mày. Hắn lại nhớ đến một màn lúc tối kia. Lúc ấy chứng kiến Vương Khải giở trò kia với Quan Tiểu Yến, hắn thật muốn xông ra đấm cho tên kia một phát đo đất… Nhưng mà, hắn lấy tư cách gì đây ?
Nếu như Quan Tiểu Yến thật sự yêu mến Vương Khải? Nếu là như vậy, như vậy thì hắn đối với hai người bọn họ, chỉ là một kẻ hoàn toàn chẳng liên quan gì, hắn có tư cách gì mà quấy rầy Quan Tiểu Yến ?
Giang Ly nhắm mắt lại cười khổ, đối mặt với bọn họ, những tự tin thường ngày, một chút cũng không còn.
Hắn vuốt ve hai má Quan Tiểu Yến, lại nhíu mày. Quan Tiểu Yến không thích Vương Khải là thật, nhưng mà, cô không thích Giang Ly, cũng là thật. Hắn phải làm sao bây giờ ?
Giang Ly đột nhiên hối hận, chính mình lúc trước đi tìm đàn ông làm cái gì, hắn vốn đã yêu thích phụ nữ ! Giờ thì tốt rồi, Quan Tiểu Yến đã cho rằng hắn là đồng tính luyến, không muốn thân thiết với hắn. Mà cô nếu như biết rõ hắn yêu mến cô, có thể thực sự sẽ ly hôn với hắn hay không….
Giang Ly gạt những sợi tóc của Quan Tiểu Yến sang hai bên, ở trên trán cô nhẹ nhàng ôn nhu đặt xuống một nụ hôn. Ánh mắt của hắn yên lặng như nước, nhưng mà trong lòng, lại có một thanh âm tuyệt vọng đang kêu gào.
Quan Tiểu Yến, em thật sự một chút cũng không để ý đến anh sao ?
Thật sự, thật sự, một chút cũng không để ý ?
Quan Tiểu Yến, anh phải làm sao bây giờ….

Bình luận

Bình luận