Thư Viện Ngôn Tình » Bản thảo tình yêu » Bản thảo tình yêu | Chương 2.4

Bản thảo tình yêu | Chương 2.4

Chương 2: Phụ nữ là loài sinh vật không thể lý giải bằng logic

Lan Ninh chạy đi nghe điện thoại, là mẹ cô gọi đến, “Mẹ à, có chuyện gì vậy ạ?”

“Ninh Ninh à, nhận được xúc xích, lạp xưởng mẹ gửi cho chưa?”

 

“Con vừa nhận được rồi, tên chuyển phát nhanh còn lừa con là cua nữa”, Lan Ninh bày tỏ sự chán nản.

 

Mẹ Lan Ninh cười một tiếng, nói với cô rằng, “Lần sau mẹ sẽ gửi cua cho con. À đúng rồi, dạo trước con bảo đã tìm được công việc mới rồi, thế nào, vẫn thuận lợi chứ?”

 

“À, rất tốt mẹ ạ.”

 

“Thật không? Con đừng có cố sức lừa mẹ nhé, nếu quả thực không ổn thì về đi, có thể tìm việc ở quê.”

 

“Con nói thật đấy mẹ”, Lan Ninh bỗng thấy tủi thân lạ lùng, nhưng cô không muốn để mẹ lo lắng, “Bên này là công ty lớn đấy mẹ ạ, đồng nghiệp đối xử với con rất tốt nữa”.

 

“Ồ, hôm trước mẹ nghe em họ con nói, con phải giục tác giả nộp bản thảo trên Weibo à?”

 

Lan Ninh:”…”

 

“Không có đâu mẹ, chắc chắn là con bé nhìn nhầm rồi, tác giả do con quản lý chịu khó viết truyện lắm, trước giờ chưa từng trì hoãn!” Ôi, lương tâm của cô….

 

“Vậy thì tốt, đừng để công việc gây ra áp lực lớn quá.”

 

“Con biết rồi mẹ, giờ con quản lý cả tác giả lớn, con có thể biên tập những cuốn sách bán chạy rồi!” Ôi, mẹ ơi, con thật lòng xin lỗi, lòng tin quả thực không còn tồn tại trên thế giới này…

 

Trò chuyện với mẹ được hơn chục phút, sau khi ngắt máy, Lan Ninh càng cảm thấy lòng trống rỗng hơn.

 

Khốn kiếp, đều là lỗi của thầy Hạnh Tâm!

 

Cô tiện tay bấm số điện thoại của anh.

 

Sau mấy tiếng chuông, cuối cùng anh đã bắt máy. Còn chưa đợi anh lên tiếng, Lan Ninh đã rủa sả tằng tằng, “Rốt cuộc thầy định bao giờ nộp bản thảo đây! Là một tác giả mà không nộp bản thảo thì khác gì cá ướp muối đâu! Giờ đến cả mẹ tôi cũng biết thầy chây ì không chịu nộp bản thảo rồi! Thầy nộp đi chứ, nộp đi chứ, nộp đi chứ!”

 

Ngôn Nho Ngữ trầm lặng hồi lâu mới lên tiếng hỏi, “Không ngờ cô lại đi mách mẹ? Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

 

Lan Ninh:”…”

 

Đây là trọng điểm của câu nói trên sao!

 

“Do em họ tôi nói cho mẹ tôi biết, tôi không rảnh đến cái mức ấy! Chốt lại một câu, thầy nộp bản thảo cho tôi đi! Nếu thầy không nộp bản thảo thì cứ ba giây rưỡi hàng đêm tôi sẽ gọi điện tới giục thầy dậy đi WC đấy!”

 

Ngôn Nho Ngữ:”…”

 

Anh trầm lặng một lát, nói, “Tôi có thể tắt máy”.

 

Lan Ninh:”…”

 

“Tôi cảm thấy cô đã gây ra áp lực quá lớn cho tôi, như vậy dễ bị suy nhược thần kinh lắm. Không phải vẫn chưa tới ngày nộp bản thảo sao, nói không chừng tôi sẽ nộp đúng hạn thì sao? Cô phải tin rằng, trên thế giới này có kỳ tích. Được rồi, phụ đạo tâm lý của ngày hôm nay kết thúc ở đây, uống cốc sữa rồi ngủ sớm đi, chúc cô ngủ ngon.”

 

Sau khi nói xong những lời này, Ngôn Nho Ngữ không trì hoãn một giây, lập tức ngắt máy luôn.

 

Lan Ninh:”…”

 

Cô lại gọi điện thoại qua, nhưng cuộc gọi không thể kết nối.

 

…Ngôn Nho Ngữ, sao anh không đi chết đi!

 

Cô đổi tên của anh từ “thầy Hạnh Tâm” sang “Ngôn Nho Ngữ chết đi”, cuối cùng lại đổi thành “Ngôn cẩu khốn chết đi”.

 

Sau khi đọc thầm ba lần, Lan Ninh đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

 

Cô từ bỏ ý định nấu bữa tối, lên mạng tìm video dạy bài thể dục duỗi người. Sau khi làm theo một lượt, thể xác và tinh thần của cô mới sảng khoái để đi nấu cơm.

 

Trước khi đi ngủ, Lan Ninh dùng điện thoại đăng nhập vào tài khoản QQ cá nhân của mình, phát hiện thấy Đại THanh đã gửi tin nhắn cho cô hồi chiều.

 

Đại Thanh: Ha ha ha ha buồn cười chết mất thôi, hôm nay ở bách hoá Thế Kỷ có một rạp chiếu phim mới khai trương, bạn trai của Tôn Kiều Kiều mời cô ta đi xem phim. Là phim cũ từ những mấy năm trước thì không nói làm gì, mùi Formaldehyde bên trong phòng chiếu còn chưa bay hết, Tôn Kiều Kiều vừa bước chân vào đã bị hun cho ngạt, cô ta tức giận tới độ sắp khóc tới nơi. Bạn trai Tôn Kiều Kiều cảm thấy cô ta không hiểu chuyện, vấn đề chính là phim được chiếu miễn phí, ha ha ha ha ha ha.

 

Lan Ninh: “…”

 

Lan Ninh: Rạp chiếu phim cố tình tìm họ tới hít hết Formaldehyde chứ gì…Người đàn ông này cũng thật là, không ngờ lại có thể tìm được bạn gái? 🙂

 

Đại Thanh: Ha ha ha, khi mình nghe cô ta kể, đã cười tới độ nước mắt sắp chảy ra ngoài. Đàn ông quả nhiên là cặn bã tới độ mỗi người mỗi vẻ, Vu Mộ Viễn năm xưa cũng là một trong số đó.

 

Ba chữ Vu Mộ Viễn đột nhiên nhảy sổ ra khiến Lan NInh sửng sốt trong thoáng chốc, sau đó cô nhìn thấy Đại Thanh nhanh chóng xoá dòng tin này đi.

 

Đại Thanh: A ha ha ha ha, vừa rồi mình không nói gì đâu nhé, moah moah!

 

Lan Ninh: Không phải cậu vừa nhắc đến tên Vu Mộ Viễn bỉ ổi kia sao 🙂 Không cần phải kiêng dè, anh ta đích thị là tên bỉ ổi [mỉm cười]

 

Đại Thanh: Nữ trung hào kiệt, tại hạ bội phục.

 

Đại Thanh: Nói chuyện vui vẻ đi, thứ Sáu tuần này Đại học Đế Đô tổ chức kỷ niệm ngày thành lập trường, nghe em khoá dưới nói buổi tối có hội diễn văn nghệ quy mô lớn, bảo mình đến xem cô bé biểu diễn, cậu muốn đi không?

 

Lan Ninh: Cậu dụ dỗ cô em khoá dưới từ khi nào vậy —————

 

Đại Thanh: Không còn cách nào khác, sở hữu kỹ năng ghẹo gái từ thuở lọt lòng mẹ, mình cũng thấy phiền lắm [ ngầu] Nếu tối cậu rảnh thì đi cùng nhé.

 

Lan Ninh: Được, mình đoán Khúc Đồng biết sẽ đi cùng.

 

Đại Thanh: Vậy thì tốt – Lâu lắm rồi không gặp, thấy nhơ nhớ “sắc” của con bé.

 

Lan Ninh: Cút đi 🙂

 

Cô đăng xuất khỏi QQ, đặt di động sang một bên, tắt đèn đi ngủ.

 

Một tuần làm việc trong bận rộn và giục bản thảo, chẳng mấy đã qua đi.

Thứ Sáu, Lan Ninh tăng ca thêm một lúc, cô gọi điện cho Khúc Đồng, bảo cô bé tới trường gặp Đại Thanh trước. Đợi khi cô đến, buổi diễn đã bắt đầu được một lúc lâu rồi.

 

Trong đại sảnh chật ních người, tiếng vỗ tay nhiệt liệt khiến cô nhất thời tưởng có ngôi sao ca nhạc nào đó đang có buổi biểu diễn ở đây.

 

Trong hội trường đã không còn vị trí nào, Lan Ninh chẳng buồn chen vào trong mà đứng nhìn từ xa.

 

Nhóm nam sinh đang biểu diễn trên sân khấu, tổng cộng có bốn người, nam sinh hát chính ôm guitar vừa đàn vừa hát, khiến cho biết bao nữ sinh phía dưới sân khấu thét gào.

 

Lan Ninh bị bầu không khí này cảm hoá, cô chợt hoài niệm về những ngày tháng ngồi trên giảng đường đại học. Như nam sinh với vẻ rạng rỡ, đẹp trai, có tiếng hát trong trẻo đang ngân nga trên sân khấu kia, ở thời cô, hẳn cũng dễ khiến cô xao động nhỉ?

 

Chẳng qua bây giờ không còn như xưa, đặc biệt sau khi gặp phải người đàn ông cặn bã Vu Mộ Viễn.

 

Giọng của nam sinh đang hát vô cùng dịu dàng, mỗi nốt nhạc như được mạ một tầng ánh nắng ấm áp. Cậu ta khẽ hất tóc mái đen trước trán lên, lơ đãng nhìn thẳng vào cô.

 

Lan Ninh buộc phải thừa nhận rằng, vào khoảnh khắc này, con tim già nua của cô đang nhảy múa. Xem ra bất kể là ở độ tuổi nào, phụ nữ đều không thể từ chối được những thanh niên đẹp trai.

 

Sau đó, cô nhìn thấy nam sinh đang hát kia bỗng nở nụ cười với mình, tựa như hoa nở.

 

“Lan Ninh?”

 

Giọng nói nay đã kéo Lan Ninh, người đang chìm đắm trong nụ cười và giọng hát của nam sinh trở về với thực tại, cô nghiêng đầu nhìn, bỗng chốc chau mày.

 

“Lan Ninh, không ngờ là em thật!” Vu Mỗ Viễn nói với giọng điệu vui mừng.

 

Kể từ khi chia tay vào ba năm trước, Lan Ninh đã cho tất cả phương thức liên lạc của Vu Mộ Viễn vào danh sách đen. Lâu như vậy rồi, cô chưa từng quan tâm tới bất cứ thông tin nào liên quan đến anh ta. Không ngờ quay về trường xem buổi biểu diễn thì lại gặp phải anh ta. Bỗng chốc, tất thảy những cảm xúc vui vẻ trong cô đã lặn mất tăm.

 

Nhưng Vu Mộ Viễn lại tỏ ra cùng mừng rỡ, “Quả thực là quá lucky, không ngờ có thể gặp được em ở đây”.

 

Lan Ninh bĩu môi, ở nước ngoài có mấy năm, quả nhiên đã thay đổi hẳn, còn học cách chêm từ đơn tiếng Anh của học sinh tiểu học vào câu tiếng Trung nữa.

 

Mặc dù Lan Ninh tỏ ra lạnh nhạt, nhưng không mảy may ảnh hưởng gì tới việc Vu Mộ Viễn hưng phấn nói, “Bao nhiêu lâu hai ta không gặp rồi nhỉ? 3 years? Em càng ngày càng đẹp đấy, so cute – “.

 

Lan Ninh:”…”

 

Cuối cùng cô không thể nhịn được nữa, nói, “Anh mà còn nói tiếng Anh pha lẫn tiếng Trung trước mặt tôi, tôi sẽ nói tiếng địa phương đấy nhé!”

 

Hơn nữa, da mặt anh ta phải dày như thế nào, mới có thể điềm nhiên như không có chuyện gì, đứng trước mặt cô trò chuyện vui vẻ?

 

Vu Mộ Viễn ngẩn người, cười nói, “Em vẫn thẳng thắn như trước kia”.

 

Lan Ninh cười khẩy, “Anh sai rồi, nếu tôi mà còn thẳng thắn như trước kia, tôi đã giáng cho anh hai cái bạt tai trước rồi”.

 

Cô không muốn đếm xỉa tới anh ta, dứt lời định đi tìm Đại Thanh và Khúc Đồng, kết quả bị Vu Mộ Viễn kéo cổ tay lại. Cô chau mày quay đầu lại, thấy Vu Mộ Viễn nhìn mình bằng ánh mắt bị tổn thương, “Em vẫn giận anh sao? Giống như những gì anh từng nói vào ban năm về trước, điều khiến anh không thể buông bỏ nhất chính là em”.

 

Lan Ninh hất tay anh ta ra, nghĩ tới việc ở đây đông sinh viên, giáng cho anh ta một cái bạt tai trước mặt mọi người không hay cho lắm, đàng cố nhẫn nhịn, “Phải không biết xấu hổ như thế nào mới có thể làm được đến mức như anh? Anh không buông bỏ được tôi, vậy anh buông bỏ được cô gái ở nước ngoài của anh kia không?”

 

Giống như bị người ta chọc trúng điểm yếu, sắc mặt Vu Mộ Viễn bỗng trở nên khó coi, sau đó thì lại nhìn cô bằng vẻ mặt đau khổ, “Chuyện đó là lỗi của anh, nhưng đàn ông đều khó tránh khỏi việc có lúc sẽ phạm sai lầm, hơn nữa giờ anh đã chia tay cô ta rồi, em có thể tha thứ cho anh không?”. Anh ta nói, đôi mắt thấp thoáng nét chờ mong, “Lúc đó anh từng nói, đợi anh trở về nước, nếu em vẫn độc thân thì anh nhất định sẽ tới tìm em”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Trời đất quỷ thần ơi, da mặt người này chắc chắn con dày hơn cả thầy Hạnh Tâm.

 

“Anh chia tay bạn gái rồi tới tìm tôi ư? Vu Mộ Viễn, anh còn có thể bỉ ổi thêm chút nữa không? Hơn nữa…”

 

Lan Ninh còn chưa dứt lời, bả vai đột nhiên bị người ta ôm lấy, cô ngả người vào một lòng ngực ấm áp, “Người yêu hỡi, để em đợi lâu rồi…”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Ôi trời đất ơi! Chuyện gì thế này? Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, đập vào mắt là cậu nam sinh hát trên sân khấu hồi nãy.

 

Cô không biết cậu ta hát xong từ khi nào, cũng không biết cậu ta bước đến bên mình từ bao giờ, càng không biết… cậu ta bị thần kinh hay sao mà lại ôm lấy mình?

 

Cô giãy giụa hai cái muốn thoát khỏi vòng tay của cậu ta, kết quả đối phương càng siết chặt vòng tay, ôm cô vững vàng, “Em yêu, sao vậy, người này là ai thế?”

 

Vu Mộ Viễn vốn cũng thẫn thờ trước sự xuất hiện đột ngột của cậu nam sinh, giờ bình tĩnh lại, anh ta nhìn cậu nam sinh đối diện vài lần, lạnh nhạt cười một tiếng, “Tôi là bạn trai cũ của cô ấy”.

 

 

“Ồ, thì ra là tiền bối à?” Cậu nam sinh vẫn ôm Lan Ninh, cười với Vu Mộ Viễn, “Tôi là bạn trai hiện tại của bảo bối nhà tôi”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Không xong rồi, chứng bệnh bối rối của cô sắp tái phát rồi!!!

 

Nhưng cô cảm thấy nếu như thế này có thể khiến Vu Mộ Viễn biến đi thi cũng là chuyện tốt, nên cô không lên tiếng.

 

Vu Mộ Viễn nghe thấy màn tự giới thiệu của cậu nam sinh, cong khoé môi như tự giễu, nhìn Lan Ninh nói, “Lan Ninh, chúng ta không còn là sinh viên của trường nữa, mọi người đều đã ra ngoài xã hội lăn lộn, chọn đối tượng cũng đều hướng tới mục đích kết hôn. Em cảm thấy loại ‘tiểu thịt tươi’[1] này đáng tin sao?”

 

Lan Ninh cảm thấy nực cười hết sức, lần này cô không đợi cậu nam sinh lên tiếng, đã nói với Vu Mộ Viễn, “Tôi cảm thấy cho dù kéo bừa một người đàn ông trên đường, cũng đáng tin hơn anh”.

 

Vu Mộ Viễn chau mày, “Em không thể bởi vì một lần sai lầm của anh, mà phủ định hoàn toàn con người anh, huống hồ…”

 

“Ôi chao, đây có phải Vu Mộ Viễn – Vu Cặn Bã không nhỉ? Sao vậy, không lăn lộn được ở nước ngoài nữa, lại ủ rũ về nước à?”

 

Giọng nói của Đại Thanh bỗng từ bên cạnh truyền tới, Lan Ninh nhìn về phía có tiếng nói, thấy Khúc Đồng cùng Đại Thanh đang đi về bên này.

 

Vu Mộ Viễn bị Đại Thanh châm chọc thẳng mặt như thế thì có phần lúng túng. Nhưng hiển nhiên, Đại Thanh chính là người xem trò vui không chê chuyện lớn, hận một nỗi không thể để tất cả mọi người biết về quá khứ loang lổ việc xấu của Vu Mộ Viễn, “Anh nói xem, ở nước ngoài bắt cá hai tay, còn giấu giếm hai bên lâu như vậy, tôi tưởng sau khi bị vạch trần, thì nên lặn mất tăm chứ nhỉ, sao vẫn còn mặt mũi xuất hiện trước mặt Lan Ninh? Có phải bạn gái ở nước ngoài không cần anh nữa, nên cảm thấy Lan Ninh của chúng tôi tốt rồi không?”

 

Đây là lần đầu tiên Khúc Đồng nghe thấy những chuyện này, cô bé trợn mắt há hốc miệng, “Thì ra trong cuộc sống có còn tồn tại đàn ông cặn bã như thế này thật sao?”. Cô bé bước tới trước mặt Vu Mộ Viễn, nhìn anh ta từ đầu xuống chân, cười với anh ta, “Anh trai, anh đã nghe qua về anh Thành bao giờ chưa?”

 

Vu Mộ Viễn mang vẻ mặt mờ mịt, “…”

 

Khúc Đồng nói, “Chính vì anh ta bắt cá hai tay, cuối cùng bị bạn gái dùng dao chém chết đấy.”

 

Vu Mộ Viễn:”…”

 

Đại Thanh ở bên cạnh phá lên cười, sắc mặt Vu Mộ Viễn thay đổi những mấy lượt. Sau khi nhìn Lan Ninh một cái, anh ta không nói một lời đã quay người bỏ đi.

 

“Nhanh như vậy đã chạy trối chết rồi hả, chẳng có tí cảm giác thành tựu nào cả”, Đại Thanh “chậc” một tiếng, quay đầu nhìn Lan Ninh và cậu nam sinh đang ôm cô kia, “Nhưng mà mọi người, đây là…”

 

Giờ Lan Ninh mới phản ứng lại, cô giãy khỏi lòng cậu nam sinh, nhìn cậu ta với vẻ đề phòng,”Cậu là ai thế?”

 

Cậu nam sinh chớp mắt với cô, hàng mi dài chớp theo, “Biên Biên, tôi là Bầu Trời Trong Xanh đây”.

 

…??!!!

 

Đầu óc Lan Ninh xoay mòng mòng mấy vòng, suýt chút nữa thì tạm ngừng hoạt động. Trước kia, Bầu Trời Trong Xanh từng xem ảnh của cô trên Weibo, không bất ngờ khi cậu có thể nhận ra cô. Hơn nữa, cậu đúng là sinh viên của trường Đại học Đế Đô, thế nhưng, trùng hợp quá!

 

“Diệp Trừng, từ khi nào lại quen được nhiều mỹ nữ như thế này mà không giới thiệu cho chúng tôi làm quen một chút?” Ba chàng trai khác trong nhóm nhạc đều đi tới, bắt đầu trêu chọc Diệp Trừng.

 

Diệp Trừng hắng giọng, giới thiệu với họ, “Đây là biên tập viên của tôi, chị ấy cũng là đàn chị của chúng ta, hai người này là bạn của chị ấy”.

 

“Biên tập viên? Giờ biên tập viên đều xinh đẹp như thế này sao, hay là tôi cũng viết tiểu thuyết nhỉ.”

 

“Thôi ngay đi, với cách hành văn của cậu thì chỉ có thể khiến người ta buồn nôn thôi.”

 

“Ha ha, cậu ta viết văn sắc thì may ra được.”

 

Mấy cậu nam sinh mỗi người một câu, rồi lại nhìn về phía Đại Thanh, “Chị này cũng là đàn chị khoá trên sao?”

 

Đã lâu Đại Thanh không được nhiều chàng trai trẻ vây quanh như thế này, phấn khởi tới độ mặt đỏ bừng, “Ôi, đừng gọi là đàn chị khoá trên nữa, gọi thế khiến tôi già đi bao nhiêu, cứ gọi tên tôi được rồi…”

 

“Ha ha, vậy còn tiểu mỹ nữ này?”

 

“Anh biết, bộ váy em đan mặc gọi là trang phục lolita phải không!”

 

“Ôi chao, Tiểu Kiện Kiện, để theo đuổi con gái mà cậy đã tìm hiểu không ít đấy nhỉ.”

 

Đại Thanh nhìn mấy cậu nam sinh hoạt bát còn vây quanh mình hồi nãy chớp mắt đã vây quanh Khúc Đồng ho khan một tiếng hòng gọi sự chú ý của họ về, “Khụ khụ, Khúc Đồng còn đang học cấp ba, các cậu đừng có ra tay với trẻ vị thành niên nhé”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Rốt cuộc, Đại Thanh thèm khát đến mức nào cơ chứ…

 

Mấy nam sinh nói đùa vài câu, rồi giới thiệu về bản thân, “Tôi là tay chơi bass trong nhóm, đây là tay trống, Tiểu Kiện Kiện đương nhiên chính là tay keyboard, còn Diệp Trừng bên kia đảm đương vai trò ăn uống trong nhóm nhạc chúng tôi”.

 

Diệp Trừng:”…”

 

Được rồi, không hổ là anh em đích thực.

 

Lan Ninh không nhịn được cười, nhìn Diệp Trừng tướng mạo nhã nhặn như thế này, không giống người đảm đương vai trò ăn uống chút nào, ha ha ha.

 

“Buồn cười thế ư?” Diệp Trừng cười híp mắt nhìn Lan Ninh, cô nhịn cười, lắc đầu với cậu.

 

“À đúng rồi, suýt chút nữa thì quên mất, chúng tôi tới gọi Diệp Trừng đi ăn tối.” Buổi chiều ban nhạc mải tập luyện, chưa ăn uống gì, giờ buổi diễn kết thúc, cảm giác đói khát bỗng ùa tới, “Mấy mỹ nữ có muốn đi cùng không, chúng tôi mời”.

 

Diệp Trừng nhìn Lan Ninh, “Biên Biên, hay chị cùng chúng tôi đi ăn chút gì đó nhé.”

 

Lan Ninh tăng ca buổi chiều xong la chạy tới đây ngay, đến giờ vẫn chưa ăn gì, quả thực đã đói meo. Cô đang định đồng ý, thì Đại Thanh đã kéo Khúc Đồng đi ra ngoài “Đi học Đế Đô tôi thông thuộc lắm, quán ăn nhà chú Vương phải nói là ngon hết nấc luôn!”

 

Mấy cậu nam sinh cùng Đại Thanh và Khúc Đồng đi ra ngoài, Diệp Trừng ở lại nhìn Lan Ninh, cười nói, “Đi thôi, Biên Biên”.

 

“Ớ…” Lan Ninh đi theo cậu, thoáng bối rối, “Ở ngoài thì cậu đừng gọi tôi là Biên Biên nữa”.

 

Diệp Trừng ngẫm nghĩ, hỏi, “Chị tên Lan Ninh?”

 

“Ừm, Lan trong hoa lan, Ninh trong an ninh.”

 

“Ồ, tên hay lắm.”

 

Lan Ninh ngẩng đầu nhìn cậu, “Cậu không cảm thấy nó giống địa danh sao?”

 

Diệp Trừng hơi ngây người, nở nụ cười, “Nếu là địa danh, chắc hẳn là địa danh đẹp”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Quả nhiên người với người khác nhau một trời một vực, và không phải tất cả đều đáng ghét hệt như thầy Hạnh Tâm 🙂

 

Cô không nhịn được cười hai tiếng, lắc đầu nói,”Miệng lưỡi dẻo quẹo như thế này, cộng thêm gương mặt mê hoặc con gái, tôi không tin cậu vẫn còn độc thân đâu”.

 

“Nếu tôi đã có bạn gái, hồi nãy khi nhìn thấy tôi ôm chị, cô ấy đã xông tới tấn cho tôi một trận rồi.”

 

Lan Ninh chớp mắt, “Hình như cũng có lý”. Nhưng nhắc tới chuyện ban nãy, cô lại thấy bối rối, “Vừa rồi cảm ơn cậu nhé!”

 

“À, khi ở trên sân khấu tôi đã nhìn thấy chị rồi, hát xong muốn xuống tìm chị, vừa hay nhìn thấy anh ta kéo giật chị lại.” Cậu nói, đôi mắt đẹp lại nhìn Lan Ninh, “Người kia là bạn trai cũ của chị thật sao?”

 

Lan Ninh nhún vai, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng lịch sử đen tối không thể xoá nhoà, “Đúng thế, quen nhau hồi đại học, ngày ấy mắt đui mù, giờ đã chia tay được mấy năm rồi”.

 

Diệp Trừng nhìn cô chăm chú, có vẻ đang suy nghĩ gì đó, “Người kia tên Vu Mộ Viễn? Anh ta là đàn anh khoá trên nổi tiếng ở khoa Công nghệ thông tin chúng tôi, nghe nói gần đây mới về nước”.

 

Lan Ninh đã không còn quan tâm tới chuyện của Vu Mộ Viễn, nhưng cô vẫn nắm bắt được một chút thông tin từ câu nói của Diệp Trừng, “Cậu cũng học khoa Công nghệ thông tin à?”

 

“Đúng thế”, Diệp Trừng trả lời xong, lại sổ sắng nói, “Nhưng chị đừng tìm tôi sửa máy tính nhé, tủ lạnh tôi cũng không biết sửa đâu!”.

 

….

 

“ Ha ha ha ha ha ha ha”, Lan Ninh không nhịn được phá lên cười thành tiếng, “Đáng thương quá, dịp Tết vừa qua bị hỏi đến phát sợ luôn rồi phải không?”.

“Đừng nhắc tới nữa, mợ tôi còn bảo tôi giúp mợ ấy lấy trộm tài khoản QQ của cậu tôi, tôi bảo không biết cách, mợ ấy nói tôi đã dốt còn không chịu học hành. :)”

“Ha ha ha ha.”

“Còn có em họ của tôi nữa…”

Đại Thanh đi phía trước quay đầu nhìn họ, ôi chao, cảm giác hai người này có triển vọng lắm nhé.

________

Chú thích

[1] Là ngôn ngữ mạng chỉ những thanh niên 12 – 30 tuổi có ngoại hình đẹp.

Hết chương 2

Bình luận

Bình luận