Thư Viện Ngôn Tình » Bên Nhau Trọn Đời » Bên nhau trọn đời | Hậu ký

Bên nhau trọn đời | Hậu ký

Hậu ký

Bây giờ là bốn giờ sáng.

Vừa viết xong đoạn ngoại truyện nhỏ.

Kỳ lạ, vừa rồi còn rất buồn ngủ, sợ để đến mai quên mất nên gắng ngồi thêm, bây giờ lại hoàn toàn tỉnh táo, vừa lên giường lại trở dậy, quyết định viết lời cuối.

Có lẽ do phấn khởi, cuốn “Bên nhau trọn đời ” cuối cùng đ• hoàn thành.

“Bên nhau trọn đời” đăng liên tục trên mạng bắt đầu từ tháng 9 năm 2003, cuối năm đó sau khi đăng hết bảy vạn chữ đầu tiên, do bận học, bận công việc nên đành gác lại. Thiết nghĩ, nếu không có bạn đọc trên mạng liên tục khích lệ làm sao tôi có động lực để hoàn thành? Cho nên mặc dù thường xuyên bị bạn đọc thúc giục “đe dọa” “giết Rùa”, cũng đành chỉ biết “cảm kích và áy náy” mà thôi. Có lúc khi chuyện phiếm với bạn bè, tôi đ• cảm kích mà rằng: “Độc giả của Bên nhau trọn đời là độc giả dịu hiền nhất, nhẫn nại nhất”

Họ bảo: “Là độc giả của Rùa không nhẫn nại sao được!

...

Cũng phải ~ ~> _< ~ ~

Tôi quả là chậm chạp (rất không muốn thừa nhận = _ =), luôn là người ì ạch, không có chí lớn, an phận thủ thường, quật một roi mới bước một bước, những người thuộc kiểu đó có lẽ không làm nên nghiệp lớn. Chỉ có điều, nếu tôi tích cực có câu chuyện viết ra không phải là “Bên nhau trọn đời ” nữa.

Cuộc đời giống như xem phong cảnh, đi nhanh có thể xem được nhiều, đi chậm lại có thể thưởng thức cái đẹp, cái tuyệt diệu của cảnh sắc.

Tôi nghĩ mình thuộc kiểu người sau, thưởng thức những chi tiết vụn vặt bình thường nhất, sau đó cố gắng viết ra.

....

Sao nghe có vẻ như đang biện hộ cho sự chậm chạp của mình...

Vậy lại tiếp tục bàn về “Bên nhau trọn đời”. ý tưởng viết “Bên nhau trọn đời ” đến với tôi khi tôi cùng mẹ đi siêu thị. Siêu thị rất đông, rất chật chội, trong óc tôi bỗng nảy ra cảnh mở đầu của của truyện này.

Trai gái yêu nhau xa nhau, bao nhiêu năm sau gặp lại giữa đám đông, ánh mắt gặp nhau, lặng lẽ nhìn nhau... rồi bình thản lướt qua nhau.

“Bên nhau trọn đời” bắn đầu chỉ muốn viết một cảnh như vậy, sau đó mới dần dần có da có thịt, nhân vật có tính cách riêng, thậm chí không chịu sự kiểm soát của tôi.

Từng có người hỏi tôi, định nói gì trong cuốn sách?

Thực ra ban đầu khi viết, tôi đơn thuần chỉ muốn kể một câu chuyện, không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng người ta hỏi nghiêm túc, tôi cũng phải nghiêm túc trả lời.

Tôi nghĩ câu trả lời là thế này:

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà “Bên nhau trọn đời” muốn nói, chính là hạnh phúc đó!

Cố Mạn

14 tháng 12 năm 2005

Cố Mạn viết về “Hà Dĩ”

Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ không viết gì thêm cho “Hà Dĩ” (tên tựa sách gốc “Hà Dĩ Sênh Tiêu Mặc”) nữa, tình cảm khi ấy không thể quay lại, sợ viết gì ra sẽ phá hoại cảm xúc. Hoặc lại thấy, hạnh phúc của họ có thể thấy rõ ràng rồi, tác giả cần gì phải vẽ rắn thêm chân nữa. ^_^

Thế nhưng lần tái bản này, những tiếng kêu gọi đòi có ngoại truyện của mọi người quá nhiều, thế là tôi nói, để tôi thử xem sao.

Vậy là tôi lại để mặc mình chìm đắm trong “Hà Dĩ”.

Đó là một việc cực kỳ nguy hiểm, nhưng lại có cảm giác kỳ diệu không thể diễn tả.

Tôi lại chìm đắm vào, đi mãi đi mãi, rồi sẽ nhớ đến Dĩ Thâm và Mặc Sênh, mọi khung cảnh có họ đều xuất hiện ồ ạt, ngọt ngào, khiến người ta không kìm được mà cười ngốc nghếch, hoặc cũng có thể là thương cảm. Những tình tiết ngoài kế hoạch viết mỗi lúc một nhiều, vốn dĩ không định viết về đứa trẻ, nhưng cuối cùng đã viết. Vốn dĩ chỉ định viết những tình tiết hạnh phúc, nhưng bất ngờ viết lại quá khứ, thậm chí khiến cả bản thân mình cũng khóc nấc lên.

Lúc ngồi trong quán cà phê lại khóc như thế thật ngượng, không phải vì người phục vụ đi ngang nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, mà là cảm thấy, đã lâu thế rồi mà tôi vẫn mê mẩn đến thế, thật sự là rất khó hiểu.

Rõ ràng đã nói tạm biệt, xa nhau đã lâu. Rõ ràng tôi đã già đi.

Mà lại dễ dàng bị họ ảnh hưởng.

Sao tôi lại nghĩ tôi sẽ không còn viết về họ, những người trong trái tim tôi nữa?

Họ là Dĩ Thâm và Mặc Sênh đấy, là những mơ ước vững bền nhất đã mọc rễ trong trái tim tôi, cho dù thời gian cố xóa nhòa thế nào, cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Cho dù chia xa lâu đến mấy, cũng sẽ không trở thành xa lạ.

Hi, Dĩ Thâm Mặc Sênh, chúng ta lại gặp nhau.

Tôi còn nhớ lần đầu gặp họ trong siêu thị ồn ào náo nhiệt, giống như phần hậu ký đã viết, bỗng một cảm xúc xuất hiện bao bọc lấy tôi. Có lẽ sớm một bước, muộn một bước, họ đã không phải là họ, tôi đã không là tôi, ai mà biết được, duyên phận luôn huyền ảo kỳ diệu như thế đấy.

Tôi còn nhớ đó là mùa hè năm ba đại học, trên chiếc máy vi tính cũ kỹ, tôi đã viết nên sự trùng phùng của họ, viết đến mười mấy lần, cuối cùng tôi đã hài lòng, họ cũng hài lòng.

Tôi còn nhớ khi đứng xếp hàng trước phòng máy của trường, không đợi được nữa, thế là lấy giấy viết những tình tiết ra trước, chỉ sợ linh cảm đột ngột biến mất.

Tôi còn nhớ lúc đi học họ cũng chưa bao giờ an phận, cứ xuất hiện mãi trong đầu tôi, khiến tôi đành phải làm một học sinh không chăm chỉ, viết tên họ lên quyển vở hết lần này đến lần khác, mới có thể bình yên sau khi đã được giải tỏa.

Trong một tích tắc tôi bỗng thấy chơi vơi.

Giống như chỉ trong chớp mắt, nhưng đã xa xôi lắm rồi.

Thời gian đúng là thứ tàn khốc nhất, nhưng cũng kỳ diệu nhất thế gian.

Bắt đầu từ khi viết câu chuyện này, đến bây giờ, đã qua bảy năm rồi, thời gian chia tay Dĩ Thâm và Mặc Sênh đã dài quá rồi.

Hi, Dĩ Thâm Mặc Sênh, lại gặp nhau rồi.

Có điều lại phải chia tay nhau.

Nhưng tôi nghĩ, đi mãi đi mãi, trong dòng người tấp nập, chúng tôi nhất định sẽ còn gặp lại.

Cố Mạn,

 Tháng 11 năm 2010

Hậu ký

Bây giờ là bốn giờ sáng.

Vừa viết xong đoạn ngoại truyện nhỏ.

Kỳ lạ, vừa rồi còn rất buồn ngủ, sợ để đến mai quên mất nên gắng ngồi thêm, bây giờ lại hoàn toàn tỉnh táo, vừa lên giường lại trở dậy, quyết định viết lời cuối.

Có lẽ do phấn khởi, cuốn “Bên nhau trọn đời ” cuối cùng đ• hoàn thành.

“Bên nhau trọn đời” đăng liên tục trên mạng bắt đầu từ tháng 9 năm 2003, cuối năm đó sau khi đăng hết bảy vạn chữ đầu tiên, do bận học, bận công việc nên đành gác lại. Thiết nghĩ, nếu không có bạn đọc trên mạng liên tục khích lệ làm sao tôi có động lực để hoàn thành? Cho nên mặc dù thường xuyên bị bạn đọc thúc giục “đe dọa” “giết Rùa”, cũng đành chỉ biết “cảm kích và áy náy” mà thôi. Có lúc khi chuyện phiếm với bạn bè, tôi đ• cảm kích mà rằng: “Độc giả của Bên nhau trọn đời là độc giả dịu hiền nhất, nhẫn nại nhất”

Họ bảo: “Là độc giả của Rùa không nhẫn nại sao được!

...

Cũng phải ~ ~> _< ~ ~

Tôi quả là chậm chạp (rất không muốn thừa nhận = _ =), luôn là người ì ạch, không có chí lớn, an phận thủ thường, quật một roi mới bước một bước, những người thuộc kiểu đó có lẽ không làm nên nghiệp lớn. Chỉ có điều, nếu tôi tích cực có câu chuyện viết ra không phải là “Bên nhau trọn đời ” nữa.

Cuộc đời giống như xem phong cảnh, đi nhanh có thể xem được nhiều, đi chậm lại có thể thưởng thức cái đẹp, cái tuyệt diệu của cảnh sắc.

Tôi nghĩ mình thuộc kiểu người sau, thưởng thức những chi tiết vụn vặt bình thường nhất, sau đó cố gắng viết ra.

....

Sao nghe có vẻ như đang biện hộ cho sự chậm chạp của mình...

Vậy lại tiếp tục bàn về “Bên nhau trọn đời”. ý tưởng viết “Bên nhau trọn đời ” đến với tôi khi tôi cùng mẹ đi siêu thị. Siêu thị rất đông, rất chật chội, trong óc tôi bỗng nảy ra cảnh mở đầu của của truyện này.

Trai gái yêu nhau xa nhau, bao nhiêu năm sau gặp lại giữa đám đông, ánh mắt gặp nhau, lặng lẽ nhìn nhau... rồi bình thản lướt qua nhau.

“Bên nhau trọn đời” bắn đầu chỉ muốn viết một cảnh như vậy, sau đó mới dần dần có da có thịt, nhân vật có tính cách riêng, thậm chí không chịu sự kiểm soát của tôi.

Từng có người hỏi tôi, định nói gì trong cuốn sách?

Thực ra ban đầu khi viết, tôi đơn thuần chỉ muốn kể một câu chuyện, không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng người ta hỏi nghiêm túc, tôi cũng phải nghiêm túc trả lời.

Tôi nghĩ câu trả lời là thế này:

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà “Bên nhau trọn đời” muốn nói, chính là hạnh phúc đó!

Cố Mạn

14 tháng 12 năm 2005

Cố Mạn viết về “Hà Dĩ”

Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ không viết gì thêm cho “Hà Dĩ” (tên tựa sách gốc “Hà Dĩ Sênh Tiêu Mặc”) nữa, tình cảm khi ấy không thể quay lại, sợ viết gì ra sẽ phá hoại cảm xúc. Hoặc lại thấy, hạnh phúc của họ có thể thấy rõ ràng rồi, tác giả cần gì phải vẽ rắn thêm chân nữa. ^_^

Thế nhưng lần tái bản này, những tiếng kêu gọi đòi có ngoại truyện của mọi người quá nhiều, thế là tôi nói, để tôi thử xem sao.

Vậy là tôi lại để mặc mình chìm đắm trong “Hà Dĩ”.

Đó là một việc cực kỳ nguy hiểm, nhưng lại có cảm giác kỳ diệu không thể diễn tả.

Tôi lại chìm đắm vào, đi mãi đi mãi, rồi sẽ nhớ đến Dĩ Thâm và Mặc Sênh, mọi khung cảnh có họ đều xuất hiện ồ ạt, ngọt ngào, khiến người ta không kìm được mà cười ngốc nghếch, hoặc cũng có thể là thương cảm. Những tình tiết ngoài kế hoạch viết mỗi lúc một nhiều, vốn dĩ không định viết về đứa trẻ, nhưng cuối cùng đã viết. Vốn dĩ chỉ định viết những tình tiết hạnh phúc, nhưng bất ngờ viết lại quá khứ, thậm chí khiến cả bản thân mình cũng khóc nấc lên.

Lúc ngồi trong quán cà phê lại khóc như thế thật ngượng, không phải vì người phục vụ đi ngang nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, mà là cảm thấy, đã lâu thế rồi mà tôi vẫn mê mẩn đến thế, thật sự là rất khó hiểu.

Rõ ràng đã nói tạm biệt, xa nhau đã lâu. Rõ ràng tôi đã già đi.

Mà lại dễ dàng bị họ ảnh hưởng.

Sao tôi lại nghĩ tôi sẽ không còn viết về họ, những người trong trái tim tôi nữa?

Họ là Dĩ Thâm và Mặc Sênh đấy, là những mơ ước vững bền nhất đã mọc rễ trong trái tim tôi, cho dù thời gian cố xóa nhòa thế nào, cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Cho dù chia xa lâu đến mấy, cũng sẽ không trở thành xa lạ.

Hi, Dĩ Thâm Mặc Sênh, chúng ta lại gặp nhau.

Tôi còn nhớ lần đầu gặp họ trong siêu thị ồn ào náo nhiệt, giống như phần hậu ký đã viết, bỗng một cảm xúc xuất hiện bao bọc lấy tôi. Có lẽ sớm một bước, muộn một bước, họ đã không phải là họ, tôi đã không là tôi, ai mà biết được, duyên phận luôn huyền ảo kỳ diệu như thế đấy.

Tôi còn nhớ đó là mùa hè năm ba đại học, trên chiếc máy vi tính cũ kỹ, tôi đã viết nên sự trùng phùng của họ, viết đến mười mấy lần, cuối cùng tôi đã hài lòng, họ cũng hài lòng.

Tôi còn nhớ khi đứng xếp hàng trước phòng máy của trường, không đợi được nữa, thế là lấy giấy viết những tình tiết ra trước, chỉ sợ linh cảm đột ngột biến mất.

Tôi còn nhớ lúc đi học họ cũng chưa bao giờ an phận, cứ xuất hiện mãi trong đầu tôi, khiến tôi đành phải làm một học sinh không chăm chỉ, viết tên họ lên quyển vở hết lần này đến lần khác, mới có thể bình yên sau khi đã được giải tỏa.

Trong một tích tắc tôi bỗng thấy chơi vơi.

Giống như chỉ trong chớp mắt, nhưng đã xa xôi lắm rồi.

Thời gian đúng là thứ tàn khốc nhất, nhưng cũng kỳ diệu nhất thế gian.

Bắt đầu từ khi viết câu chuyện này, đến bây giờ, đã qua bảy năm rồi, thời gian chia tay Dĩ Thâm và Mặc Sênh đã dài quá rồi.

Hi, Dĩ Thâm Mặc Sênh, lại gặp nhau rồi.

Có điều lại phải chia tay nhau.

Nhưng tôi nghĩ, đi mãi đi mãi, trong dòng người tấp nập, chúng tôi nhất định sẽ còn gặp lại.

Cố Mạn,

 Tháng 11 năm 2010