Thư Viện Ngôn Tình » Bên Nhau Trọn Đời » Bên nhau trọn đời | Ngoại truyện 1

Bên nhau trọn đời | Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 1: Từng chút, từng chút một

1.Chuyện bức ảnh.

Một hôm luật sư Hà Dĩ Thâm phát hiện bức ảnh trong ví mình đã bị thay bằng bức chân dung mói chụp của người ấy.

Về nhà hỏi người ấy.

Người ấy nói thẳng:

- Lúc nào anh cũng nhìn ảnh em lúc em mười chín tuổi, rồi lại nhìn em bây giờ, sẽ thấy em ngày càng già.

Từ ngày lấy chồng luật sư người ấy ngày càng biết ăn nói!

2. Chuyện đặt tên cho con.

Một hôm Mặc Sênh ngồi đợi nồi canh xương hầm trên bếp, bỗng cảm thấy nhàm chán mới quyết định tìm việc nào đó có ý nghĩa để làm, ví dụ đặt tên cho con.

Vậy là lôi ra cuốn từ điển dày cộm loay hoay tra cứu, cảm thấy đặt tên con đúng là một công việc khó khăn, đặt một cái tên âm ý hài hòa, vừa hay vừa có ý nghĩa, quả là không dễ.

Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Mặc Sênh nghĩ ra cách đặt tên con rất đơn giản.

Họ của bố, tên của mẹ, thêm một chữ, tên lập tức hiện ra – Hà Mộ Sênh.

Vừa đẹp vừa hay.

Quan trọng là rất ý nghĩa.

Mặc Sênh đắc ý, chạy vào phòng sách, viết lên giấy chìa trước mặt Dĩ Thâm.

Dĩ Thâm liến nhìn nhướn mày, lấy bút sửa mộ chữ: chữ Mộ sửa thành chữ Tất

Hà Tất Sênh.

Hà Tất Sinh??!

Mặc Sênh tiu nghỉu xị mặt, buồn cả phần con.

“Con đáng thương, con chưa ra đời đã bị bố chê!”.

3. Thổ lộ

Lại một ngày khác.

Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”.

Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc.

Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm

- Giở sách giúp anh

- Ứ - Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì.

- Đồ lười!

Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách:

- Dĩ Thâm, anh lười quá.

- Hừm… - Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng - Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh.

Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó.

“Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”.

- Dòng thứ ba từ dưới lên.

“Em đi gặp cảnh sát, có biết qui định ở đây đối với những việc như thế này không?”

“Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?”

Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm.

- Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy - Dĩ Thâm thầm thì.

Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu.

- Tìm cuốn khác vậy - Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách.

“Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?”

- Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên.

- Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nôi dung trọng điểm sao?

“Vào mùa xuân, Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…”

- Dòng thứ năm... Câu cuối cùng.

“Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…”

- Câu cuối cùng.

“Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”.

- Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? - Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp.

Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương.

- Mặc Sênh?

- Ứ - Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ.

Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh:

- Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!

Ngoại truyện 1: Từng chút, từng chút một

1.Chuyện bức ảnh.

Một hôm luật sư Hà Dĩ Thâm phát hiện bức ảnh trong ví mình đã bị thay bằng bức chân dung mói chụp của người ấy.

Về nhà hỏi người ấy.

Người ấy nói thẳng:

- Lúc nào anh cũng nhìn ảnh em lúc em mười chín tuổi, rồi lại nhìn em bây giờ, sẽ thấy em ngày càng già.

Từ ngày lấy chồng luật sư người ấy ngày càng biết ăn nói!

2. Chuyện đặt tên cho con.

Một hôm Mặc Sênh ngồi đợi nồi canh xương hầm trên bếp, bỗng cảm thấy nhàm chán mới quyết định tìm việc nào đó có ý nghĩa để làm, ví dụ đặt tên cho con.

Vậy là lôi ra cuốn từ điển dày cộm loay hoay tra cứu, cảm thấy đặt tên con đúng là một công việc khó khăn, đặt một cái tên âm ý hài hòa, vừa hay vừa có ý nghĩa, quả là không dễ.

Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Mặc Sênh nghĩ ra cách đặt tên con rất đơn giản.

Họ của bố, tên của mẹ, thêm một chữ, tên lập tức hiện ra – Hà Mộ Sênh.

Vừa đẹp vừa hay.

Quan trọng là rất ý nghĩa.

Mặc Sênh đắc ý, chạy vào phòng sách, viết lên giấy chìa trước mặt Dĩ Thâm.

Dĩ Thâm liến nhìn nhướn mày, lấy bút sửa mộ chữ: chữ Mộ sửa thành chữ Tất

Hà Tất Sênh.

Hà Tất Sinh??!

Mặc Sênh tiu nghỉu xị mặt, buồn cả phần con.

“Con đáng thương, con chưa ra đời đã bị bố chê!”.

3. Thổ lộ

Lại một ngày khác.

Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”.

Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc.

Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm

- Giở sách giúp anh

- Ứ - Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì.

- Đồ lười!

Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách:

- Dĩ Thâm, anh lười quá.

- Hừm… - Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng - Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh.

Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó.

“Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”.

- Dòng thứ ba từ dưới lên.

“Em đi gặp cảnh sát, có biết qui định ở đây đối với những việc như thế này không?”

“Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?”

Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm.

- Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy - Dĩ Thâm thầm thì.

Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu.

- Tìm cuốn khác vậy - Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách.

“Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?”

- Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên.

- Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nôi dung trọng điểm sao?

“Vào mùa xuân, Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…”

- Dòng thứ năm... Câu cuối cùng.

“Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…”

- Câu cuối cùng.

“Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”.

- Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? - Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp.

Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương.

- Mặc Sênh?

- Ứ - Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ.

Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh:

- Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!