Thư Viện Ngôn Tình » Bình An của anh » Bình An của anh | Chương 32.2

Bình An của anh | Chương 32.2

12341597_473450346192377_3711539137150106013_n

Chương 32.2 Đại học Bắc Thành (2)

Cổng trường rất cao, sân vận động rộng lớn, kí túc xá nam, kí túc xá nữ, căn tin, giảng đường… sông!

Trong trường còn có một con sông, nước trong vắt giống như con sông nhỏ ở quê nội, trong sông có nhiều cá, có rong rêu. Trên bờ có bãi cỏ xanh mướt, có người trải chiếu dưới tán cây cầm sách chăm chú đọc. Gió nhẹ lướt qua tung bay mái tóc dài của nữ sinh, phong cảnh bình yên đẹp đẽ lạ thường.

Tiểu Hoa liếc nhìn khắp nơi, đôi mắt tròn ngơ ngác. Thẩm Hi Tri kéo cô ngồi xuống thảm cỏ rồi lấy sách giáo khoa của cô ra. Anh biết thói quen của Tiểu Hoa, gặp vấn đề không hiểu đều lấy bút đỏ khoanh lại. Kế hoạch sáng nay là giảng những chỗ khó hiểu cho cô.

Tiểu Hoa nghe anh giảng tới trưa, nói với anh: “Thẩm Hi Tri, em thấy ngồi học trong trường anh dễ hiểu bài hơn ấy.”

Đúng vậy, những bài khó hiểu ngồi ở đây tự nhiên trở nên dễ hơn nhiều.

Thẩm Hi Tri chỉnh lại: “Đó là vì ở đây có anh dạy em.”

Đến trưa, mọi người tốp năm tốp ba đi về căn tin, Thẩm Hi Tri kéo tay Tiểu Hoa nói: “Anh dẫn em đi ăn.”

Tiểu Hoa không muốn đi khỏi ngôi trường này chút nào, nói: “Ăn ở căn tin đi, em muốn ăn ở căn tin.”

Thật ra trưa nay Thẩm Hi Tri đã đặt bàn sẵn rồi, ở nhà hàng nổi tiếng nhất nơi đây, nhưng Tiểu Hoa cứng đầu không chịu đi, anh đành thôi, dẫn cô đi căn tin xếp hàng.

Trong nhà ăn gặp bạn cùng phòng, Tiểu Hoa đứng sau lưng anh nên người kia không thấy, chỉ nói với Thẩm Hi Tri: “Thằng nhóc này hôm qua đi đâu? May mà anh đây thông minh, không là cậu bị quản lí phát hiện rồi đó.”

Thẩm Hi Tri đưa thẻ cơm: “Quẹt đi.”

Bạn cùng phòng bằng lòng, nói với cô bán cơm: “Cô ơi, cho cháu 5 món thịt.”

Tiểu Hoa cười, nụ cười này bị bạn cùng phòng phát hiện, anh ta ồ lên: “Ai vậy? Thằng nhóc này thoát kiếp FA nhanh thế?”

Tiểu Hoa nghiêng tai nghe, Thẩm Hi Tri che tai trái cô lại, nói câu gì đó. Lúc ăn cơm Tiểu Hoa nói: “Anh bắt nạt em.”

Thẩm Hi Tri: “Làm gì có.”

Tiểu Hoa chỉ vào tai mình. Anh gắp đùi gà cho cô, nói: “Anh thề, một chữ anh cũng không nói.”

Lúc ấy anh chỉ ‘ừ’ một tiếng thôi.

“Vậy sao lại bịt tai em?”

Thẩm Hi Tri cúi đầu ăn cơm: “Thật ra anh muốn ôm em một cái.”

Anh ngẩng đầu lên, lần này đổi thành Tiểu Hoa cúi đầu ăn đùi gà, không hỏi bất cứ câu nào nữa.

***

Còn phải ngồi tàu hỏa 5 tiếng về Nam, 3h chiều bọn họ lại ra ga tàu. Ngồi trên tàu Thẩm Hi Tri nghe điện thoại, ngồi gần nên Tiểu Hoa nghe thấy tiếng con gái, Thẩm Hi Tri ừ mấy tiếng liền cúp máy, Tiểu Hoa hỏi: “Bạn học của anh à?”

Thẩm Hi Tri nhìn cô: “Lâm Thuyên.”

Tiểu Hoa lúc này mới xấu hổ nhớ ra, lần này đi, cô lại quên béng mất chị gái xinh đẹp kia… Cô cười ha ha mấy tiếng, nghe Thẩm Hi Tri nói: “Ngốc.”

Hơn 9h về đến nhà, cũng giống như lúc đi, trời tối đen và ánh đèn mờ ảo. Thẩm Hi Tri đứng dưới lầu không định đi lên, chỉ nói: “Em lên nhà đi, anh đi đây.”

Tiểu Hoa giữ anh lại: “Em hỏi anh một chuyện, anh phải trả lời thật lòng.”

“Hỏi đi.”

“Tiền học cấp 3 của em là anh đưa phải không?” Cô hỏi.

Bóng đèn yếu ớt dưới tầng trệt dần tắt ngóm, Tiểu Hoa nghe anh nói: “Lúc trước định chữa tai cho em nhưng em không cần, tiền đó càng để càng nhiều, vừa lúc để cho em học luôn. Hứa Tiểu Hoa, nếu cấp 3 em tiết kiệm một tí, thì số tiền này đủ cho em dùng trong 4 năm đại học.”

Tiểu Hoa tròn miệng, nhiều vậy sao? Lúc anh dẫn cô đi khám tai hai người mới mấy tuổi chứ?

Thẩm Hi Tri kề sát lại: “Có phải hối hận lắm không?” Anh cười xấu xa: “Em gái nhỏ, bể học vô biên, sau này đừng tùy hứng như vậy nữa.”

Bất chợt có đôi bàn tay nhẹ nhàng đặt trên hông anh, khoảnh khắc ấy hông Thẩm Hi Tri tê dại. Sau đó cơ thể mềm mại của cô dựa sát, cuối cùng áp vào lòng anh. Tiểu Hoa ôm anh, nói: “Cho anh một cái ôm.”

Buổi trưa ở căn tin, anh nói: “Thật ra anh muốn ôm em một cái.”

Buổi tối ở dưới lầu, cô nói: “Cho anh một cái ôm.”

Thật ra suốt một ngày bôn ba anh rất mệt mỏi, thật ra trong thời gian này chỉ liên lạc với cô qua điện thoại làm anh nhớ cô vô cùng, thật ra khi nhìn thấy cô việc anh muốn làm trước tiên là vậy.

Biết bao khát khao chờ đợi chất chứa từ lâu, khoảnh khắc này hóa thành một cái ôm siết chặt, không giống như cái ôm trước cửa nhà khi ba mẹ anh cãi nhau nhiều năm về trước.

Khi ấy, anh cần một vòng tay ấm áp sưởi ấm mình.

Mà giờ đây, họ cần nhau.

“Em đang tính xem cần bao nhiêu năm mới trả hết nợ cho anh à?” Cằm anh tựa vào tai cô, cười hỏi.

Tiểu Hoa bị anh ôm vào lòng, cảm nhận được hơi ấm khi anh nói chuyện, cô thành thật đáp: “Chắc còn lâu mới trả được.”

Đáp án này làm anh rất hài lòng: “Không sao, anh không tính lãi, từ từ trả cũng được.”

***

Mặc dù vẫn muốn ôm lâu thêm một chút, nhưng Thẩm Hi Tri đành buông cô ra, anh nói: “Nếu không thi đậu anh tính lãi đó.”

Tiểu Hoa gật đầu, hai má nóng bừng.

“Lên đi, anh cũng phải đi rồi.” Anh giục cô.

Tiểu Hoa ừ một tiếng, bước lên lầu không quay đầu lại, vì cô biết mình thi tốt, sẽ nhanh gặp lại anh thôi.

Vào nhà chỉ mới hơn 10h một chút, với học sinh cấp 3 thì cũng không muộn, Hứa Kiến Quốc và Trần Ái Lệ đang xem ti vi, Hứa Đống ngồi trong phòng làm bài tập, mọi thứ không có gì bất thường cả. Tiểu Hoa thở phào nhẹ nhõm, vào phòng thầm thì với em trai.

Bé Hứa Đống: “Chị, đi chơi vui không?”

Tiểu Hoa: “Vui lắm.”

Bé Hứa Đống: “Vậy khi nào em mới lớn?”

Tiểu Hoa: “Chắc khoảng 10 năm nữa.”

Bé Hứa Đống khóc lớn một hồi.

Tiểu Hoa dỗ em trai ngủ mới bắt đầu soạn đồ. Mai là chủ nhật không cần đi học, nên cô định lấy bài hôm nay Thẩm Hi Tri giảng ra xem, nhưng vừa mở ba lô ra thấy lạ, bên trong có cái gì đó.

Là một cái hộp hình chữ nhật, đựng một chiếc di động.

Giống y như của Thẩm Hi Tri.

Điện thoại được bỏ sim sẵn, có thông báo 2 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn. Tiểu Hoa mặc dù chưa bao giờ dùng điện thoại, nhưng xem sách hướng dẫn rồi bấm một tí là quen. Di động cầm trong tay có cảm giác khác lạ so với điện thoại bàn, cô mở tin nhắn ra, trên đó viết: [Sao không nghe máy?], [Đây là số điện thoại của anh, thấy thì gọi lại.]

Số của anh trong danh bạ lưu là [Người tốt với mình nhất quả đất].

Đúng là… phong cách của người-nào-đó.

Tiểu Hoa nhịn cười gọi cho [Người tốt với mình nhất quả đất], nghe anh hỏi: “Đang làm gì vậy?”

Cô nói khẽ: “Em trai khóc, em mới dỗ nó ngủ, anh, hôm nay anh mệt lắm phải không?”

“Làm gì có.” Tín hiệu không tốt lắm, Thẩm Hi Tri nói chuyện ngắt quãng: “Anh về muộn lắm, em cứ ngủ trước đi, có chuyện gì cứ gọi cho anh, đừng chịu đựng một mình.”

***

Sau đó chủ nhiệm thấy rõ Tiểu Hoa giống như hăng tiết gà leo lên, có lần còn leo lên vị trí thứ nhất. Trường bắt đầu tổ chức thi thử, học sinh căn cứ vào kết quả thi để chọn trường phù hợp với mình. Tiểu Hoa tra điểm thi của đại học Bắc Thành những năm qua, không giống như Thẩm Hi Tri thi thử đều đứng đầu trường, cô thi vừa đủ điểm nhưng vẫn chưa chắc chắn.

Chủ nhiệm khuyên cô không nên mạo hiểm, thành tích của cô có thể chọn được trường tốt rồi, nhưng Tiểu Hoa lắc đầu.

Đến tối gọi điện báo cáo thành tích cho Thẩm Hi Tri, người nào đó hỏi cô: “Em có tin lần sau em thi tốt hơn không?”

Tiểu Hoa nói có, cô rất tin vào mình.

Vậy thì cần gì phải băn khoăn chứ? Tuổi trẻ mà, không gì là không thể.

Lớp 12 tổ chức họp phụ huynh, lần này Hứa Kiến Quốc đi họp. Những năm trước đều là Thẩm hội trưởng đi họp thay, bây giờ chủ nhiệm mới gặp phụ huynh thật sự của Tiểu Hoa.

Hứa Kiến Quốc không ngờ Tiểu Hoa có thể thi tốt như vậy, ông nhớ trước đây con bé học dốt, lúc nào cũng bị mời phụ huynh lên, làm ông không muốn đi nữa. Nhưng nó thay đổi từ bao giờ?

Đây là chuyện tốt, ông hy vọng Tiểu Hoa có thể làm gương tốt cho em trai. Thế nên trong một lần đi nhậu cùng Thẩm Trung Nghĩa ông nói chuyện. Dù sao lên đại học cũng tốn rất nhiều tiền, nếu Thẩm Trung Nghĩa ‘tài trợ’ thì còn gì bằng. Nhưng lúc này Thẩm Trung Nghĩa không thoải mái đồng ý, ông hỏi Hứa Kiến Quốc: “Thật sự có thể đậu?”

Hứa Kiến Quốc uống rượu, nói: “Đậu chứ, con bé học giỏi như mẹ nó.”

Thẩm Trung Nghĩa nói: “Chọn trường khác đi.”

Tiểu Hoa không ngờ mọi chuyện lại thay đổi như thế, cô đã tính chuyện học phí, cách kiếm tiền sinh hoạt, còn cãi nhau thắng Trần Ái Lệ, và ngay cả ba cũng thay đổi cách nhìn về cô.

Bình luận

Bình luận

Tiểu Sên Ốc Sên bé nhỏ ^^ FB: https://www.facebook.com/tieusen123/