Thư Viện Ngôn Tình » Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này! » Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này! | Chương 7

Cám ơn anh, khiến em yêu Bắc Kinh mùa đông này! | Chương 7

Chương 7: Anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện để lấy một lần em quay đầu nhìn anh

Trái tim Lâm Tiểu Niên trở nên mềm yếu, giống như mặt nước trong hồ, nơi mà cô từng nhìn ngắm, tìm kiếm một chú cá đang chờ đợi.

Cô cầm chặt chiếc điện thoại, nhẹ nhàng nói: “Vu Hữu Dư, anh có còn nhớ bức câu đối của chúng ta mùa xuân năm đó không? Niên Niên Hữu Dư [1]… em nghĩ rằng tấm hoành phi đó đáng lẽ phải là Cảm Ơn!”.

[1] Hàng năm đều dư thừa – ND

Câu chuyện của họ không chỉ ba chữ “anh yêu em” có thể khắc họa được hết, mỉm cười cũng được, gặp lại cũng được trong một mùa đông không có tuyết ở Bắc Kinh, cô nhẹ nhàng đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hoặc đã biết nhưng cô đã tìm được điểm dừng chân cuối cùng của mình.

Cảm ơn anh đã khiến em thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này!
1

Mấy ngày liền Kiều Hoài Ninh đến trường Chiết Giang để gặp Lâm Tiểu Niên.

Âu Dương Phi âm thầm báo cho Lâm Tiểu Niên: “Gần đây Hoài Ninh rất lạ, sức khỏe không tốt cũng không nói, ăn rất ít, chỉ thích ngủ, sợ là…”.

Lâm Tiểu Niên rùng mình ớn lạnh, sợ hãi nói: “Không có chuyện ấy đâu.”

Một hôm, Lâm Tiểu Niên giả vờ hỏi: “Anh Hoài Ninh, gần đây anh không phải lên lớp à? Nhàn rỗi vậy sao?”.

Hoài Ninh gật đầu, dịu dàng mỉm cười: “Luận văn anh đã làm xong từ lâu rồi, bên hội đã có bạn bè giúp đỡ, anh không có việc gì để làm cho nên đến đây thăm em.”

Lâm Tiểu Niên biết rằng anh đang nói dối, nhưng cũng không nỡ nói thẳng. Đối với anh mà nói thời gian là thứ vô cùng quý giá. Anh còn rất nhiều ước mơ chưa thực hiện được, chỉ có điều anh không muốn dùng thời gian ít ỏi còn lại để đổi lấy nó.

Kiều Hoài Ninh nhìn rõ trong mắt cô bao điều nghi hoặc, nhưng lại giả vờ như không biết, vẫn nói cười nói cô như bình thường. Anh nhẩm tính thời gian còn lại của mình, không biết còn có thể che chở cho con đường cô đi bao xa…

Nhiều lần, Vu Hữu Dư đứng ở dưới ký túc xá của Lâm Tiểu Niên nhìn thấy Kiều Hoài Ninh.

Anh biết Kiều Hoài Ninh thích Lâm Tiểu Niên, anh cũng biết Lâm Tiểu Niên thích Kiều Hoài Ninh. Bọn họ hết lòng hết dạ vì nhau, thậm chí bây giờ không cách nào tách rời.

Hữu Dư đố kỵ, oán hận vì cảnh tượng ấy như đang cố tình bày ra cho anh xem.

Nhưng nếu như không quen biết Lâm Tiểu Niên, liệu anh có vui vẻ hơn không? Hữu Dư cũng không dám chắc.

Gần đến kỳ nghỉ đông, mọi người đều mong muốn trở về nhà, Lâm Tiểu Niên cũng không phải ngoại lệ. Nhưng chân của Lâm Tiểu Niên vẫn chưa thể đi lại nhanh nhẹn, linh hoạt như trước, Vu Hữu Dư nói rằng cô nên về nhà muộn một chút.

Lâm Tiểu Niên có chút do dự: “Thành phố Cáp Nhĩ Tân cũng có bệnh viện, nếu như cảm thấy không khỏe, em sẽ đi khám.”

Vu Hữu Dư giận dữ nói: “Cả nước ở đâu có bệnh viện chỉnh hình uy tín thế này, nếu như xương bánh chè của em không lành lại được, ráng mà chịu đau nhé.”

“Nhưng em muốn về nhà!” Kỳ học này vì Kiều Hoài Ninh, Vu Hữu Dư, vì mọi người và những mối quan hệ phức tạp đã khiến Tiểu Niên vô cùng mệt mỏi. Bây giờ, cô chỉ muốn ngay lập tức về nhà, suy nghĩ tại sao mọi chuyện lại trở nên rắc rối như vây.

Vu Hữu Dư cho rằng Tiểu Niên về nhà là muốn đi cùng Kiều Hoài Ninh. Cô đã từng nói vào dịp Tết Kiều Hoài Ninh sẽ trở về thành phố Cáp Nhĩ Tân, nên trong lòng Hữu Dư khó trách tức giận: “Được, vậy em về luôn đi!”. Sau đó anh đạp cửa bước ra ngoài.

Chạng vạng tối, Hữu Dư lại quay lại, mang theo túi lớn túi nhỏ, bên trong có đủ loại đồ ăn và thuốc.

Anh căn dặn từng ly từng tí: “Đây là đồ ăn trên tàu, còn có cả nước uống, túi này là túi đựng thuốc, còn túi này là…”.

Lâm Tiểu Niên cúi đầu, hỏi nhỏ: “Chẳng phải anh bảo em vài ngày nữa mới được về sao?”.

Vu Hữu Dư xách đồ đứng thẫn thờ một lúc, sau đó mới hạ xuống. Anh cho rằng mình đã nghe nhầm, cẩn thận hỏi lai: “Em vừa nói gì?”.

Lâm Tiểu Niên nuốt nước bọt, dường như lấy lại chút dũng khí: “Em nói, mấy ngày nữa em mới về nhà. Vẫn có thể mua được vé tàu phải không?”.

“Được chứ, đương nhiên là được! Em muốn mua vé ngày nào anh cũng có thể mua cho em. Sao em không nói sớm? Hại anh chạy nửa ngày trời mua những thứ này.”

Tiểu Niên toét miệng cười nhìn Hữu Dư: “Chính vì anh mua những thứ đồ này, nên em mới không dám đi, làm sao mà em mang hết về được cơ chứ?”.

Hữu Dư bật cười: “Ngốc như em mà cuối cùng cũng có lúc thông minh.”

Trước khi trở về thành phố Cáp Nhĩ Tân, Kiều Hoài Ninh đến gặp Tiểu Niên: “Em thật sự không muốn về cùng anh ư?”.

Cô lắc đầu: “Em muốn đợi đến lúc chân khỏi hẳn mới về, nếu không về nhà sẽ rất khó chữ trị.”

Kiều Hoài Ninh suy tư nhìn cô: “Hữu Dư có thể chăm sóc được cho em không?”.

Tiểu Niên quả quyết gật đầu.

Lâm Tiểu Niên thông báo với bố mẹ có thể sẽ về muộn, họ nhanh chóng đồng ý, uổng phí cô đã vắt óc suy nghĩ lý do về muộn. Bố cô còn nói rằng: “Con yêu à, không về được con cũng đừng tự trách mình, ở đó dưỡng bệnh cho tốt, đợi bố mẹ nghỉ phép ở trung tâm nghiên cứu, bố sẽ đến đón con.”

“Không cần đâu ạ.” Tiểu Niên dứt khoát từ chối. “Con sắp khỏi rồi, con ở lại thêm vài ngày để ổn định lại thôi.”

“Có bạn trai chăm sóc, ở lại dưỡng bệnh bao lâu bố mẹ cũng yên tâm.” Mẹ Tiểu Niên thản nhiên nói chen vào khiến Vu Hữu Dư đang ở bên nghe trộm điện thoại cười như nắc nẻ.

Đúng dịp ký túc xá của nhà trường tu sửa đình kỳ sau mười năm, nên Vu Hữu Dư có lý do chính đáng mời Lâm Tiểu Niên về nhà mình ở.

Lâm Tiểu Niên bực bội: “Không được, tại sao em phải đến nhà anh ở?”.

Vu Hữu Dư thản nhiên nói: “Em là bạn gái của anh, hơn nữa bố mẹ đều đã đi Canada thăm chị gái anh, trong nhà trống trải, một mình anh ở cũng thấy cô đơn lắm.”

Thời điểm cuối năm muốn tìm một nơi cho thuê ngắn hạn cũng không dễ, hơn nữa bị cánh tay chắc khỏe của Vu Hữu Dư kéo đi, Lâm Tiểu Niên cũng không còn cách nào khác, đành phải đi theo anh, tạm thời ở nhà của Hữu Dư.

Cô vốn nghĩ rằng một gia đình có tiền, có quyền lực nhất định sẽ sống trong một căn nhà kiểu cung điện nguy nga tráng lệ, nhưng nhà của Vu Hữu Dư chỉ là một căn nhà tứ hợp viện hết sức bình thường nằm dưới chân núi, trong ngoài nhà đều trồng rất nhiều cây, vô cùng yên tĩnh và an bình.

Lâm Tiểu Niên bước thấp bước cao vào nhà, nhưng bị Vu Hữu Dư ôm lấy từ đằng sau bế vào trong, bất chấp sự phản kháng mạnh mẽ của cô. Trong nhà không giống như lời của Vu Hữu Dư nói chỉ có một mình anh ở, còn có một bảo mẫu. Vu Hữu Dư vừa bước đến của liền gọi: “Dì Tô, phiền dì nấu ít cháo, chúng con đói rồi.”

Lâm Tiểu Niên được một phen đỏ mặt, vùng vẫy đòi anh bỏ mình xuống: “Em tự đi được.”

Vu Hữu Dư miễn cưỡng đặt cô xuống ghế sofa trong phòng, anh nói: “Dì Tô ngày mai cũng được nghỉ phép, đến lúc đó trong nhà chỉ còn lại chúng ta thôi.”

Lâm Tiểu Niên tò mò hỏi: “Sao anh không cùng bố mẹ đi Canada? Một mình ở lại đây không thấy cô đơn sao?”.

Vu Hữu Dư nói đầy khẩu khí: “Anh đã lớn thế này rồi, vẫn còn đi theo bố mẹ hay sao? Hơn nữa anh không được làm việc riêng của mình ư?”.

Khi dì Tô trở về nhà đón Tết, Vu Hữu Dư và Lâm Tiểu Niên mới thật sự bắt đầu sỗng những ngày chỉ có hai người.

Chân của Tiểu Niên vẫn chưa khỏi, không thể đi đâu được nên Hữu Dư chỉ có thể cùng cô xem phim, đọc sách, thi thoảng chơi cờ vây, mọi hoạt động chỉ bó hẹp tại chỗ.

Anh tựa vào ghế sofa, Tiểu Niên ngồi dựa vào anh. Vừa nói chuyện với Tiểu Niên anh vừa giúp cô bóp chân, anh sợ rằng bắp chân không được hoạt động sẽ bị mỏi khiến cô khó chịu.

Thỉnh thoảng anh hôn cô, giống như một con chim nhỏ trộm đồ ăn vậy, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng thật nhanh lên môi cô, sau đó nhanh chóng trốn đi.

Cô cười, một tay che đôi má ửng hồng, một tay đẩy anh ra: “Anh đã nói sẽ không quấy rối em mà?”.

Hữu Dư tinh quái: “Anh quấy rối em bao giờ?”.

“Anh vừa mới hôn…” Tiểu Niên đỏ mặt bỗng chốc không nói lên lời.

Anh ôm cô cười, bộ dạng giống như một con mèo mới ăn vụng cá.

Hai người ở bên nhau, cũng có lúc nảy sinh những khao khát, những nụ hôn trao đi, dần dần trở nên mãnh liệt hơn, đến mức không thể kìm chế. Nhưng Hữu Dư luôn là người phản ứng trước, buông Tiểu Niên ra, tự đánh vào cơ thể rắn chắc của mình, lao đi tắm nước lạnh giữa mùa đông.

Từ khi ở tạm nhà Hữu Dư, Lâm Tiểu Niên cảm thấy mối quan hệ giữa cô và Hữu Dư có phần trở nên thân thiết hơn, anh chăm sóc cô chu đáo, ân cần khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp trong cái lạnh giá của mùa đông này. Lâm Tiểu Niên ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ của anh, đột nhiên cảm thấy có chút mơ hồ.

Cô nghĩ, thời gian vui vẻ hạnh phúc có khi nào sẽ theo gió bay đi xa không.

Ngày 23 tháng Chạp, Vu Hữu Dư dậy rất sớm, đến gõ cửa phòng Lâm Tiểu Niên: “Hôm nay đón Tết, mau dậy đi!”.

“Tết gì cơ?” Giọng cô vẫn còn ngái ngủ vọng ra từ đằng sau cánh cửa.

Ngay sau đó, trong sân vọng ra tiếng pháo nổ, Vu Hữu Dư mang theo một làn hơi lạnh tiến và phòng cô: “Là Tết Tiểu Niên [2].”

[2] Tết Tiểu Niên là Tết ông Công ông Táo – ND.

Anh vẫn còn nhớ Tết Tiểu Niên cũng là sinh nhật của cô.

Trong lòng cô thấy rất cảm động, giữa mùa đông ở Bắc Kinh, lần đầu tiên cô cảm thấy không còn lạnh giá, không còn cô đơn vì có một người luôn bên cạnh cô.

Hôm nay, Vu Hữu Dư cảm thấy vô cùng hào hứng, trong phòng sách bày đủ bút mực giấy nghiên, viết những chữ lớn.

Tiểu Niên nhìn anh nắn nót viết hai chữ: “Niên Niên”, cảm thấy vô cùng thích thú, liền viết tên của anh: “Hữu Dư” trên tấm giấy.

Hữu Dư chăm chú nhìn, không nhịn được cười, nói: “Dán lên thành câu đối tết, Niên Niên Hữu Dư, thật là may mắn”.

“Niên Niên Hữu Dư.” Hóa ra tên của họ ghép với nhau lại thành một câu thành ngữ may mắn hay dùng trong dịp tết như vậy.

Lâm Tiểu Niên ngây nhìn nụ cười rạng rỡ của Vu Hữu Dư cảm thấy họ dường như thân thiết hơn, sự chăm sóc ân cần chu đáo của anh khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp giữa mùa đông lạnh lẽo này.

Thực ra, có lẽ không chỉ dừng lại ở mùa đông này đâu. Lâm Tiểu Niên đột nhiên nhận ra, sự ấm áp mà cô nhận được giữa mùa đông ở Bắc Kinh, chủ yếu đến từ người con trai đang ở bên cạnh,

Hữu Dư đương nhiên không hề biết những điều cô đang suy nghĩ, anh gõ vào cái đầu đang mơ màng của cô: “Nghĩ gì thế? Rùa con?”.

Lâm Tiểu Niên nở một nụ cười rạng rỡ: “Em đang nghĩ câu đối này có phải còn thiếu một bức hoành phi không?”.

2.

Vu Hữu Dư rủ Lâm Tiểu Niên đi ăn mỳ trường thọ [3], cô cảm thấy bụng hơi khó chịu liền nói: “Chi bằng chúng ta nấu một ít mỳ ăn liền, em cũng sẽ hào phóng, mời anh ăn một bữa.”

[3] Người Trung Quốc thường ăn mỳ trường thọ vào dịp sinh nhật – ND

Hữu Dư nói: “Có ai sinh nhật mà lại ăn mỳ ăn liền đâu, thôi đi ăn mỳ trường thọ đi.”

Anh kéo cô vào một quán ăn. Quán ăn trang trí vô cùng trang nhã, bên trong thực khách cũng không nhiều, hai người họ sau khi ngồi ở một vị trí yên tĩnh, Vu Hữu Dư để Lâm Tiểu Niên chọn thực đơn trước, anh đi vào nhà vệ sinh.

Khi Vu Hữu Dư đi từ nhà vệ sinh ra, nghe thấy Lâm Tiểu Niên đang nói bằng giọng điệu ngập ngừng: “Vâng… anh cũng nhất định phải vui vẻ nhé.’

Hữu Dư dừng lại một chút, không cần nghe tiếp anh cũng biết, cô đang nói chuyện với Kiều Hoài Ninh. Chỉ có với anh ta, Tiểu Niên mới bỏ đi sự kiêu ngạo của mình, nói chuyện vô cùng bình tĩnh và dịu dàng như vậy.

Sự hẹn ước ngầm giữa cô và Kiều Hoài Ninh, anh cũng không có cách nào có thể thay thế được.

Mỗi lần nghĩ đến điều này, Hữu Dư đều cảm thấy thất vọng.

Kiều Hoài Ninh do đã quen với không khí ấm áp ở Bắc Kinh, trở về thành phố Cáp Nhĩ Tân không thích nghi được với cái lạnh lẽo ẩm ướt của miền nam, nên bị cảm nhẹ. Anh vốn muốn ở nhà dưỡng bệnh, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Tiểu Niên, nên vùng dậy gọi điện thoại cho cô.

Nhưng ngay khi dập điện thoại, tâm trạng của anh trở nên tồi tệ hơn trước. Từ nay về sau, những lần sinh nhật trong cuộc đời cô đều không liên quan gì đến anh sao?

Ăn mỳ trường thọ xong, Vu Hữu Dư không có ý muốn về nhà nên lái xe chở Lâm Tiểu Niên đi loanh quanh trên phố.

Nhìn thấy dáng vẻ không vui của anh, Tiểu Niên đoán có lẽ anh đã nghe được cuộc nói chuyện của cô với Kiều Hoài Ninh, nên đang ghen. Cô bĩu môi, nghĩ thầm: “Chẳng phải là sinh nhật của mình nên Kiều Hoài Ninh gọi điện thoại đến nói vài câu chúc mừng thôi sao? Có nhất thiết phải làm ra bộ nghiêm trọng như vậy không nhỉ?”.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lâm Tiểu Niên cũng không biết làm thế nào, căng thẳng nhìn Hữu Dư muốn nói điều gì đó, nhưng không nghĩ ra được chuyện gì cả. Cô nhớ tới tối hôm qua có đọc một cuốn sách, buột miệng nói: “Hữu Dư, em kể một câu chuyện cho anh nghe nhé.”

Hữu Dư thờ ơ liếc nhìn cô, không nói gì, tiếp tục lái xe.

Lâm Tiểu Niên ho một tiếng, không biết mình có nên tiếp tục nói nữa không? Cô lại chìm đắm trong suy nghĩ của mình, sự im lặng bao trùm trong xe.

Không biết xe đi được bao lâu, nhưng hình như đã đi được hơn nửa vòng thành phố, Vu Hữu Dư mới hỏi: “Câu chuyện như thế nào? Kể anh nghe thử xem.”

Lâm Tiểu Niên hít một hơi, bắt đầu kể: “Có người kể rằng, ngày xưa có một người con gái trẻ xinh đẹp, vào một ngày đi chơi hội chùa để giải khuây. Cô nhìn thấy một chàng trai trẻ trong đám đông hàng nghìn hàng vạn người đang chen lấn, dù không cần phải nói gì, người con gái ấy cũng nhận ra người con trai ấy chính là người mà mình bấy lâu nay chờ đợi. Nhưng tiếc rằng, hội chùa quá đông, cô không có cách nào để đến gần người con trai ấy, chỉ có thể đứng nhìn người ấy khuất dần trong đám đông. Hai năm sau đó, cô đi khắp nơi để tìm gặp người ấy, nhưng người ấy dường như đã biến mất hoàn toàn, bặt vô âm tín.

Người con gái ngày nào cũng cầu nguyện Phật Tổ, hy vọng có thể gặp lại chàng trai một lần nữa, sự thành tâm của cô khiến Phật Tổ cảm động, Người hỏi cô: “Ngươi muốn gặp lại người con trai ấy một lần nữa phải không?” Cô gái trả lời: “Vâng, con chỉ muốn nhìn thấy anh ấy một lần nữa thôi ạ.” Phật Tổ nói: “Nếu muốn nhìn thấy anh ta, ngươi phải vất bỏ tất cả những gì ngươi đang có, bao gồm cả những người thân trong gia đình và cuộc sống hạnh phúc.” Cô gái gật đầu: “Con có thể từ bỏ.” Phật Tổ nói tiếp: “Ngươi bắt buộc phải tu luyện năm trăm đạo hạnh, mới có thể gặp anh ta, ngươi có cảm thấy hối hận không?”. Cô gái kiên quyết nói: “Con không hối hận.”

“Cuối cùng, người con gái biến thành một tảng đá lớn nằm ở một vùng hoang vu hẻo lánh, trải qua hơn bốn trăm năm mưa vùi gió dập, khổ cực tưởng như không chịu nổi, nhưng người con gái vẫn cảm thấy không hối hận, điều làm cô cảm thấy buồn phiền chính là hơn bốn trăm năm qua không nhìn thấy một người nào, cũng không nhìn thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi nào, điều này đã khiến cô suy sụp rất nhiều.

Vào một ngày trong năm thứ bốn trăm chín chín, một đội khai thác đá đến, đục đẽo biến cô thành một tấm đá lớn rồi vận chuyển vào thành phố. Trong thành phố đang xây dựng một cây cầu bằng đá, thế là người con gái trở thành lan can bảo vệ của cây cầu. Vào ngày cây cầu hoàn thành, người con gái đã gặp được người mà cô chờ đợi năm trăm năm qua. Người ấy đi rất vội vàng, dường như đang có việc gấp, đi qua cấy cầu rất nhanh. Đương nhiên anh ta không hề phát hiện ra có một viên đá đang chăm chú nhìn mình.”

Lúc đó, Lâm Tiểu Niên cũng đang nhìn Vu Hữu Dư không chớp mắt, cô muốn nói với anh những suy nghĩ của cô qua câu chuyện đó: Đợi chờ trong vô vọng rốt cuộc không có kết quả gì, cũng giống như cô của những năm tháng trước đây, thầm yêu Kiều Hoài Ninh. Nhưng cô sớm đã từ bỏ mối tình nửa thực nửa hư, đối diện với Hoài Ninh trái tim cô chỉ còn lại sự yên bình, tình cảm ấy giống như tình anh em vậy.

Bây giờ, cô cũng giống như đang tu luyện, đợi chờ tình yêu và sự cảm động của Vu Hữu Dư dành cho cô, hy vọng trên đoạn đường tương lai sẽ có anh là người bạn đồng hành.

Vu Hữu Dư chỉ nhìn con đường phía trước, thản nhiên nói một câu: “Cô gái ấy quả thực vô cùng ngốc nghếch.”

“Vậy sao?” Tiểu Niên tựa người vào ghế ngồi, ngập ngừng nói.

Không khí trong xe lại trở nên gượng gạo, ngượng ngùng, không ai nói ai câu nào.

Nếu như ngày nào cũng ăn, uống, đọc sách, chơi đùa, cũng xem như cách giết thời gian thú vị.

Nhưng cuộc sống thường có bất ngờ và những điều ngoài ý muốn, e rằng đối với một số người chỉ có sự kinh ngạc mà không có vui mừng.

Hôm đó, có một cô gái xinh đẹp đến tìm Hữu Dư. Cô gái đứng ở của nhà tứ hợp viện, nũng nịu gọi: “Hữu Dư, anh nhanh lên!”.

Vu Hữu Dư nói với Tiểu Niên: “Đó là người bạn cùng lớp trước đây, dịp Tết về nước thăm người thân, tìm anh đi họp mặt.”

Lâm Tiểu Niên không vui nhưng vẫn cố thản nhiên cười: “Vậy anh đi đi, đừng để người ta chờ lâu.”

Anh cười hỏi: “Em không ghen sao?”.

Trong lòng cô mặc dù không hề dễ chịu, nhưng vẫn giả vờ không để ý nói: “Tại sao em lại ghen chứ?”.

Vu Hữu Dư có chút thất vọng, vội vàng đi ra cửa, trước khi đi còn để lại một câu chua xót: “Hóa ra trong tim em, anh chẳng có chút giá trị nào.”

Nghe câu nói đó, Tiểu Niên buồn bã, lo sợ, thì thầm khi anh đi khuất: “Trong tim em, không phải anh không có giá trị gì, mà là chiếm một vị trí vô cùng quan trọng.”

Thậm chí, tình cảm và sự dựa dẫm của cô đối với anh từ lâu đã sâu đậm hơn Kiều Hoài Ninh rất nhiều.

Vu Hữu Dư đi cùng với người bạn cùng lớp xinh đẹp tham gia họp lớp trung học, về nhà rất muộn.

Khi về nhà, Lâm Tiểu Niên đang ngồi đọc sách trong phòng. Anh chỉ chào cô một câu rồi quay về phòng, không nói với cô lời nào. Kẻ ngốc cũng biết anh đang tức giận.

Anh vốn chỉ hy vọng Lâm Tiểu Niên nói vài câu hỏi han anh, nhưng cô không nói một lời nào nên anh càng bực bội, ném chiếc chăn lông mềm mại xuống đất, sau đó ngồi lên, tụa lưng vào chân giường rầu rĩ hút thuốc.

Đương nhiên, trong lòng Lâm Tiểu Niên cũng rất buồn. Cô không biết mình đã làm sai điều gì, đến nỗi Vu Hữu Dư lại có thái độ quay ngoắt hoàn toàn như vậy.

Tâm trạng của anh dường như không được tốt, cô đang định nói với anh điều gì đó, nhưng anh tự nhốt mình trong phòng.

Lòng Lâm Tiểu Niên ngổn ngang trăm bề, đầy hỗn loạn, không hiểu tại sao.

Thì ra, khi anh buồn, cô cũng buồn theo, hai người cùng chia đôi một nỗi buồn.

Buổi sáng hôm sau, Lâm Tiểu Niên bắt đầu thu dọn đồ đạc, sắp xếp lại toàn bộ căn phòng cô ở. Khi Vu Hữu Dư mệt mỏi ra khỏi phòng mình, cô đang nói chuyện điện thoại với Kiều Hoài Ninh: “Vâng, em đỡ nhiều rồi, bây giờ muốn về nhà rồi…”. Cô chậm rãi nói.

Kiều Hoài Ninh hỏi tỉ mỉ: “Chuyến xe lúc mấy giờ? Có cần chú Lâm đón em không?”. Tình hình sức khỏe của Hoài Ninh gần đây không được lạc quan nên bố mẹ anh cấm anh không được ra ngoài.

“Không cần đâu, chân em đã khỏi hẳn rồi! Thật đấy! Không tin em đi lại cho anh nghe nhé.” Cô nhẹ nhàng đứng dậy, tránh cái chân bị thương, từng bước từng bước dùng sức giậm chân lùi lại sau. Khi tiến đến trước mặt Vu Hữu Dư, không may dẫm vào chân anh, cô kêu lên rồi ngã xuống sàn nhà.

Kiều Hoài Ninh dường như nghe thấy tiếng hét của cô, lo lắng hỏi: “Em làm sao thế?”.

Cô sợ Hoài Ninh lo lắng, cố gắng nhịn đau, cười nói: “Không có gì, anh nghe thấy gì à?”.

“Giống như có cái gì bị đổ?”

“Không có, chắc anh nghe nhầm rồi… Ở nhà đừng quên học nấu ăn nhé, đợi em về mời em món gà xào, anh đã hứa rồi đấy!”. Mắt cô ngân ngấn nước, nhưng vẫn cố gượng cười.

Vu Hữu Dư đứng rất lâu bên cô, lòng đau tê tái. Anh giật lấy điện thoại, ném mạnh vào tường, thân máy và pin văng mỗi nơi một chiếc.

Anh hét lên: “Lâm Tiểu Niên, em tồi đến mức này sao? Màn kịch này em định diễn cho ai xem?”.

Lâm Tiểu Niên ngồi dưới đất không dám cử động, cô cho rằng Vu Hữu Dư điên mất rồi.

Sau đó, cuối cùng anh cũng bình tĩnh trở lại, dáng vẻ trầm lặng. Anh nói: “Tiểu Niên, có phải trong trái tim em tất cả mọi người đều không sánh bằng Kiều Hoài Ninh? Bất kể là ai, bất kể anh ta đã nỗ lực như thế nào… hay không?”.

Lâm Tiểu Niên sững sờ trước câu hỏi Vu Hữu Dư, không biết phải giải thích thế nào. Cô cũng không dám nói, sợ rằng nói được vài câu lại nghẹn ngào. Không biết rằng thời gian trôi nhanh như thế, cuối cùng, đợi đến khi cô nghĩ ra câu trả lời cho Vu Hữu Dư, anh đã đi mất rồi.

Trước khi rời đi, anh nói: “Niên Niên chúng ta chia tay thôi!”.

Gió lạnh từ đâu thổi tới, đứng trong nhà của anh, ngay trước cánh cửa, cô cảm thấy toàn thân tê buốt, lạnh cứng.

3

Kỳ nghỉ đông kết thúc, bắt đầu kỳ học mới cũng là dịp lễ Tình nhân.

Lâm Tiểu Niên một mình đi trong sân ga, nhớ lại cuộc điện mấy ngày trước Vu Hữu Dư gọi cho cô.

Anh nói: “Niên Niên, anh đi đây, anh sẽ đi du học, điều này không phải vì sự nghiệp mà vì tình yêu. Cho em thời gian cũng là cho chính bản thân anh thời gian…”

Lúc đó, cô chỉ muốn khóc nói với anh rằng: “Em không cần!” Nhưng cổ họng như nghẹn đắng lại, không thể nói thành lời.

Có những chuyện diễn ra trong im lặng như vậy, không thể trở lại, giống như việc họ chia tay, và anh cũng đi xa từ đó.

Vu Hữu Dư đã đi du học được một năm, Lâm Tiểu Niên lặng lẽ đếm từng ngày từng tháng, cô cảm thấy dường như nỗi đau cũng vơi dần.

Hơn ba trăm ngày đêm trôi qua, tất cả mọi ciệc đều thay đổi, hoặc là tất cả đều không thay đổi.

Anh đề nghị chia tay, sau đó ngay lập tức làm các thủ tục đi du học, từ đó biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của cô.

Cô kìm lòng không hỏi thăm tin tức của anh, anh đã cho cô thời gian để suy nghĩ, vậy thì cô sẽ dùng thời gian ấy để suy nghĩ thấu đáo ý nghĩa của cái được gọi là “Tình yêu”.

Trong khoảng thời gian đã đi qua, sự chờ đợi, bao dung, nhẫn nại và tận tâm của anh, tất cả đều khắc ghi trong ký ức của cô.

Chỉ tiếc rằng, sự mơ hồ và ngây thơ của những tháng ngày đã qua khiến cô đi loanh quanh trên con đường ấy quá lâu. Đến khi cô nhận ra được tình yêu của chính mình, thì con đường trước mắt lại trở nên mù mịt.

Trong thế giới tình yêu sự xuất hiện của anh là một điều ngoài ý muốn, nhưng trên con đường trưởng thành, có anh ở bên lại là điều may mắn.

Lâm Tiểu Niên ngẩn người ngắm những bông hoa ngọc lan trong vườn, Thẩm Tam Nguyệt vẫy vẫy tay trước mặt cô: “Tỉnh lại đi rùa con, hôm nay là ngày phỏng vấn đấy.”

Rùa con? Lâm Tiểu Niên bị tiếng gọi ấy làm cho giật mình, cô quay lại tìm người vừa nói, nhưng bên cạnh cô ngoài Tam Nguyệt ra thì không còn ai nữa…

Cô lắc đầu, mỉm cười nói: “Biết rõ không có hy vọng, còn phỏng vấn gì chứ?”.

Thẩm Tam Nguyệt nổi nóng: “Ồ, cậu không được nói không đi, mình đã đồng ý…”. Nói được nửa câu cô bỗng nhiên chuyển đề tài khác: “Kiều Hoài Ninh hỏi chuyến du lịch sau tốt nghiệp cậu muốn đi đâu?”.

“Công việc còn chưa biết thế nào, nên không muốn đi đâu cả.” Lâm Tiểu Niên dùng tay sờ nét chữ viết trên ghế đá, cảm thấy có chút quen thuộc. Dòng chữ được khắc bằng một vật sắc nhọn, nét chữ còn khá rõ ràng, cô hỏi Tam Nguyệt: “Rùa con là cách gọi phiếm chỉ ư?”.

Thẩm Tam Nguyệt tròn mắt nhìn cô: “Cậu bị kích động gì thế? Ngoài cậu ra, ai còn có thể có cái tên xấu xí như vậy chứ.”

Cô cười, nụ cười đẹp long lanh như ánh nắng mùa xuân, khóe miệng cười tựa nụ hoa đang nở.

Buổi phỏng vấn rất thành công, công ty hẹn Lâm Tiểu Niên tuần thứ hai bắt đầu đến thực tập, đến Cát Ngôn cũng không giấu được vẻ ngưỡng mộ: “Lâm Tiểu Niên, cậu thật may mắn, chỉ cần vài nụ cười đã chinh phục được hết mấy vị trong ban giám khảo.”

Lâm Tiểu Niên thản nhiên nói: “Chỉ là câu hỏi của họ quá đơn giản thôi.” Cô rút tờ khăn giấy ra lau lớp son phấn trên mặt, quay lại nói với Cát Ngôn: “Hôm nay đi phỏng vấn mình nhìn thấy Quan Lan.”

Cát Ngôn đang sắp xếp lại mớ hỗn loạn trong cặp sách, đầu cũng không ngẩng lên: “Nhìn thấy thì làm sao nào?”.

Lâm Tiểu Niên nhún vai: “Có những người luôn khiến chúng ta nhớ đến, còn có những người chỉ khiến chúng ta muốn quên đi. Khi nhìn thấy cô ấy, mình còn nghĩ ai mà quen thế, bất ngờ quá không nhớ ra tên.”

Cát Ngôn cũng cười, khẽ chớp mắt, vẻ mặt phơi phới: “Thời gian trôi qua nhanh thật, đã bốn năm rồi.”

Phải, đã bốn năm rồi…

Buổi chiều, Lâm Tiểu Niên, Tam Nguyệt, Cát Ngôn, Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi gặp nhau, chúc mừng Lâm Tiểu Niên đã tìm được công việc thuận lợi.

Trong khi ăn cơm, Lâm Tiểu Niên ngồi đối diện với Kiều Hoài Ninh, cô vô tình ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đầy tâm sự, vừa sâu thẳm, vừa thuần khiết của Kiều Hoài Ninh.

Trái tim Lâm Tiểu Niên chỉ còn lại sự sâu lắng, phẳng lặng như dòng nước, cô nhẹ nhàng nói: “Hoài Ninh, anh làm anh trai của em thì tốt biết mấy. Khi đó, chị Âu Dương Phi cũng sẽ là chị dâu của em, mọi người đều trở thành người một nhà rồi.”

Câu nói của Lâm Tiểu Niên khiến Âu Dương Phi vô cùng thích thú, vui vẻ.

Âu Dương Phi cười không dứt, kéo Kiều Hoài Ninh: “Cô em tinh quái của anh thật là khó đối phó.”

Kiều Hoài Ninh cười gượng: “Ừ, từ nhỏ đã tinh nghịch rồi, bây giờ lớn, càng trở nên lợi hại hơn.”

Thẩm Tam Nguyệt và Cát Ngôn cũng góp vui: “Yên tâm, sau này ắt sẽ có người thay anh trai, chị dâu dạy dỗ cô ấy.”

Lâm Tiểu Niên không nói gì, cầm ly rượu nên: “Hôm nay là em mời, mọi người không ăn no sau này đừng hối hận nhé.”

Ngay sau đó, hai người bạn cùng phòng cúi đầu xuống ăn mải miết.

Tháng Sáu, Kiều Hoài Ninh lại đổ bệnh phải nằm viện, vì việc xây dựng ngân hàng tủy quốc gia của hội Dương Quang, anh đã làm việc quá sức.

Bác sĩ cảnh cáo rằng: “Nếu cứ tiếp tục tình trạng này, đến thần tiên cũng không cứu nổi anh.”

Lâm Tiểu Niên thì thầm, “tố giác” với bác sĩ: “Anh ấy hiện đang làm một công trình lớn, đó là một công trình giúp đỡ những bệnh nhân mắc bệnh máu trắng.”

Vị bác sĩ cũng từng nghe nói về công trình này của chàng trai trẻ tuấn tú, ông nói: “Tôi chúc cậu ấy thành công!”

Trong thời gian Kiều Hoài Ninh nằm viện, Tiểu Niên vẫn liên lạc với một quỹ ngân sách ở nước ngoài qua mạng internet, để tìm các đối tác quốc tế.

Có một vị phụ trách bên đối tác dùng tiếng Trung để nói chuyện với Tiểu Niên, làm cho cô thấy rất thân thiết. Đương nhiên, vẫn còn một nguyên nhân khác khiến cô có cảm tình, chính là nickname của anh ta: Chú Cá Đợi Chờ.

Cái tên này làm cô bất giác nhớ đến Vu Hữu Dư, một người đang ở bờ bên kia đại dương xa xôi, một người bặt vô âm tín.

Công việc hợp tác đều đã bàn bạc xong, nhưng đối tác dường như vẫn chua có ý kết thúc, còn nói chuyện thêm với cô một lúc lâu.

Anh hỏi cô về chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp đại học, cô đi đâu? Có ảnh chụp không?

Cô nói với anh cô không tham gia chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp do ban cán bộ lớp tổ chức, một mình cô đã đi đến một vùng ngoại ô rất xa, ngắm cảnh vùng đầm Thanh Long, cô còn nói cảnh sắc đầm Thanh Long rất tươi đẹp. Nhân tiện cô còn gửi cho anh ta xem một bức ảnh.

Anh ta khen ngợi hết lời phong cảnh nơi đó, sau đó hỏi: “Trong bức ảnh đâu là Niên Niên?”.

Trái tim mạnh mẽ của Lâm Tiểu Niên bỗng chốc nghẹn ngào, cô chậm rãi gõ bàn phím: “Đều không phải.”

Nickname Chú Cá Đợi Chờ lại hỏi: “Vậy Niên Niên ở đâu?”.

Cô không muốn nói chuyện tiếp, trả lời một cách miễn cưỡng: “Ở ký túc xá.”

Đối phương lặng im hồi lâu, rồi gửi đến một loạt hình mặt cười: “Tôi hỏi là khi chụp ảnh Niên Niên đang ở đâu?”.

Cô đáp: “Ngắm đầm nước.”

“Trong nước có gì sao?” Anh hỏi.

“Rất… nhiều… cá.”

Cô không muốn nói thêm gì nữa, thoát khỏi MSN, leo lên giường đi ngủ.

Nhưng ở phía bên kia, người con trai cuối cùng cũng không thể nén nổi nụ cười mãn nguyện, đôi môi anh nở một nụ cười rạng rỡ, trước khi tắt máy tính, anh còn đem bức hình Lâm Tiểu Niên gửi làm hình nền máy tính.

Suốt đêm, Tiểu Niên đều mơ tháy ác mộng, mơ thấy mình lạc vào chốn đào nguyên có các chòm mây ngũ sắc bao phủ, hoa đào nở rộ. Từ đầu đến cuối cô chỉ gọi tên một người, nhưng thế nào cũng không thể tìm ra anh.

Cô bật khóc tỉnh lại, nhưng trên gối lại không hề có một giọt nước mắt.

4

Lâm Tiểu Niên kết thúc thời gian thực tập ở công ty, bắt đầu trở thành nhân viên chính thức. Bố mẹ không có ý kiến với sự lựa chọn của cô, người thì nói: “Niên Niên con nên tiếp tục học lên nữa.” Người lại nói: “Con gái lớn rồi, tự biết mình nên làm thế nào.”

Cát Ngôn thi đỗ nghiên cứu sinh ở một trường đại học nước ngoài; Thẩm Tam Nguyệt không mấy hứng thú nào với việc học, nhất quyết thi vào công chức nhà nước, sống những ngày tháng không phải lo đến cái ăn cái mặc.

Những ngày tháng đại học đã kết thúc như thế, lại một lần ly biệt nữa.

Lâm Tiểu Niên ngoài thời gian đi làm, lại chạy đến giúp đỡ hội của Kiều Hoài Ninh, anh cuối cùng cũng không giấu giếm cô tình trạng bệnh của mình.

Cũng có lúc, Kiều Hoài Ninh than phiền với cô về phương pháp chữa trị của bệnh viện thật gò bó.

Lâm Tiểu Niên nghiêm mặt nói với anh: “Đừng có phàn nàn! Hay là để chị Âu Dương Phi đến chăm sóc anh nhé.”

Thấy vậy Kiều Hoài Ninh ngay lập tức im lặng không nói gì nữa.

Thời gian trôi nhanh như dòng nước chảy, chớp mắt đã đến Noel.

Thẩm Tam Nguyệt gọi điện thông báo cho Lâm Tiểu Niên biết Vu công tử đã về nước.

Ban đầu cô cảm thấy rất vui mừng, nhưng sau đó lại thấy sợ hãi. Từ lâu đã không liên lạc, cô có nên đi gặp anh không?

Có thể, anh đã quên cô?

Cô chần chừ, thấp thỏm không yên, bàn tay nắm chặt điện thọai nhưng lại không dám gọi.

Sau đó, Thẩm Tam Nguyệt giục cô: “Lần này anh ấy về nước chỉ ở lại hai tuần thôi. Nếu như cậu không chủ động trước, Vu công tử sẽ lại đi mất.”

Lâm Tiểu Niên bất chấp tất cả, cô nghĩ cũng xem như đã chia tay rồi, bọn họ dù sao cũng đã từng yêu nhau. Cô muốn xem anh có còn chút tình xưa với cô nữa hay không.

Tim của Lâm Tiểu Niên đập nhanh, từng nhịp từng nhịp đập thình thịch thình thịch như tiếng trống. Cô cố gắng lấy lại nhịp thở bình tĩnh, mắt nhắm lại, bấm điện thoại gọi đi. Cô cố gắng dùng giọng điệu dịu dàng nhất: “Hữu Dư, là em Lâm Tiểu Niên .”

Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng, rất lâu sau, mới có tiếng trả lời: “Ừ, anh đang trong giờ học, một lát nữa sẽ gọi điện lại cho em.”

Lâm Tiểu Niên giống như một quả bóng bị xẹp hơi, lập tức nói: “Không cần đâu, nghe nói anh về nước nên em gọi điện hỏi thăm thôi.”

Vu Hữu Dư sau đó vẫn gọi điện thoại lại, anh nói chuyện với Lâm Tiểu Niên có phần khách sáo: “Tìm anh có chuyện gì không?”.

“Em…em không có chuyện gì.” Cổ họng cô nghẹn đắng, không dám nói to: “Nếu có thể, trưa mai chúng ta cùng nhau ăn cơm được không?”.

“Ngày mai anh phải lên lớp, sợ rằng không có thời gian.” Thái độ của anh có phần hờ hững, cô nghe giống như anh đang muốn từ chối khéo.

“Vậy thì… thôi vậy!”.

Sau đó, hai người đều không nói gì, đành dập điện thoại.

Đêm đó, Lâm Tiểu Niên khóc suốt đêm, ngày hôm sau đi làm, đôi mắt vẫn còn sưng.

Trong công ty, một chị cùng phòng với cô, nhìn cô xót xa nói: “Sao chỉ sau một buổi tối đã giày vò một đứa trẻ ngoan đến nông nỗi này?”.

Lâm Tiểu Niên vội vã miễn cưỡng đáp lại bằng một câu hỏi khác: “Công việc ngày hôm nay sắp xếp thế nào ạ?”.

Nhưng cùng lúc đó, Vu Hữu Dư đang cùng Thẩm Tam Nguyệt ăn sáng tại một nhà hàng sang trọng.

Thẩm Tam Nguyệt hỏi: “Lâm Tiểu Niên lại có thể không nói gì sao?”.

Vu Hữu Dư gật đầu, buồn bã nhìn Thẩm Tam Nguyệt trách móc: “Kế sách của em xem ra không hiệu nghiệm rồi!”.

“Không hiệu nghiệm, không phải chứ?” Thẩm Tam Nguyệt vô cùng tự tin nói: “Người ta đến nằm mơ cũng vẫn gọi tên anh kìa?”.

Vu Hữu Dư nghĩ một hồi, hỏi: “Em chắc chắn không nghe nhầm chứ?”.

Tam Nguyệt lưỡng lự: “Niên Niên đó không phải là có chuyện gì đó chứ?”.

Vu Hữu Dư không thể ngồi yên được nữa, anh đứng dậy chuẩn bị đi: “Haizz, anh bị em giỡn rồi, bữa sáng này em mời nhé.”

Lâm Tiểu Niên cho rằng cô đang bị hoa mắt, nếu không sao có thể nhìn thấy Vu Hữu Dư?

Anh đúng trước mặt cô, như tượng ngọc trước gió, vẻ khôi ngô, tuấn tú không hề suy giảm.

Cô dụi đôi mắt sưng đỏ, giả vờ như không nhìn thấy anh, chuyển ánh mắt sang hướng khác.

Nhưng anh vẫn đứng trước mặt, chắn tầm mắt của cô.

Anh gọi: “Niên Niên, em vẫn khỏe chứ?”.

Cô máy móc gật đầu: “Chẳng phải anh nói phải lên lớp, không có thời gian hay sao?”.

Anh cười: “Đúng, anh đi ngay bây giờ.”

Lâm Tiểu Niên rốt cuộc vẫn thất vọng, nhìn bóng của Vu Hữu Dư, cảm thấy vô vùng chán chường.

Vu Hữu Dư đi được vài bước, anh nói: “Buổi tối mời anh ăn ở Lệ Gia Thái nhé, lâu rồi không ăn ở đấy, thèm chết đi được.”

Lâm Tiểu Niên ngẩn người, cuối cùng cũng bình tĩnh trả lời: “OK.”

Buổi tối, sau khi cô tan ca, Vu Hữu Dư đã thay bộ quần áo khác, đứng đợi cô trước cổng công ty.

Lâm Tiểu Niên thay vì vui mừng, cẩn thận hỏi một cách nghiêm túc: Anh thật sự không bận việc gì chứ?”.

Vu Hữu Dư huýt một tiếng sáo: “Không có bận việc gì cả, ăn cơm là việc quan trọng nhất.”

Anh cùng cô sánh bước đi bên nhau, không ai đề cập đến việc ngồi xe đi, hai người dường như đều muốn đi như thế, đi đến cùng trời cuối đất.

Bao nhiêu năm trôi qua, Lệ Gia Thái dường như không có chút gì thay đổi, quán vắng vẻ và giá cả vẫn không hề rẻ y như trước đây.

Lâm Tiểu Niên đã chuẩn bị từ trước thẻ tiền lương của cô. Hơn nửa năm nay, thu nhập của cô không nhỏ, ngoài khả năng tự nuôi sống được bản thân còn để dành được một khoản nhỏ.

Nhưng Vu Hữu Dư không cho cô cơ hội trả tiền: “Bữa cơm này để anh mời nhé! Dù sao thì tiền tiêu vặt anh chị cho anh cũng không ít.”

Lâm Tiểu Niên cũng không tranh với anh: “Vậy thì em mời anh đi xem phim.”

Vu Hữu Dư dường như vô cùng thích thú: “Được thôi.”

Sau khi ăn xong, hai người tiếp tục đi đến rạp Tân Nhai Khẩu xem một bộ phim mới không nổi lắm, bộ phim đó thực sự rất vô vị, hai người trong lúc xem phim chỉ ngáp ngắn ngáp dài.

Kiều Hoài Ninh gọi điện thoại cho Lâm Tiểu Niên: “Mẹ anh làm ít cá trường thọ, em có muốn qua ăn cùng không?” Lâm Tiểu Niên cho anh biết mình đã ăn cơm rồi, đang đi xem phim.

Kiều Hoài Ninh chỉ cười, nói: “Vậy em xem đi, đi một mình đừng về nhà quá muộn nhé.” Cô định nói với anh rằng, cô không đi một mình, nhưng lại nghĩ, dường như có chút gì đấy không cần thiết, nên không nói cho anh biết chuyện Vu Hữu Dư đã về nước.

Nghe thấy tiếng của Kiều Hoài Ninh, Vu Hữu Dư quay lại cười với cô: “Khi anh không có ở đây, hai người chắc chắn có rất nhiều cơ hội. Tại sao lại không đến với nhau?”.

Lâm Tiểu Niên bị câu hỏi của anh làm cổ họng nghẹn đắng, mãi không thốt thành lời.

Sau khi bộ phim kết thúc, anh đưa Tiểu Niên về căn hộ chung cư của công ty.

Đèn hành lang bị hỏng, cô bước đi như người bị đãng trí, không may bị ngã trượt trên bậc cửa cầu thang.

Vu Hữu Dư vội vàng đỡ cô đứng dậy: “Cẩn thận một chút!”. Anh lẩm bẩm: “Anh năm sao giải quyết việc như thế này, để cho cô ấy sống ở một nơi như vậy.”

Trở lại Bắc Kinh thì phải đi thăm mọi người một lượt, kỳ nghỉ của Vu Hữu Dư cũng nhanh chóng kết thúc.

Ngày Vu Hữu Dư đi, sương mù phủ khắp sân bay thủ đô, các chuyến bay bị hoãn lại.

Lâm Tiểu Niên đứng ở sân bay nhìn chằm chằm dáng hình quen thuộc, cô dường đi quên đi tất cả mọi thứ xung quanh mình.

Vu Hữu Dư cảm thấy đứng một chỗ thật nhàm chán, đi đi lại lại như là đang suy nghĩ việc gì đó.

Sau đó anh tìm thấy trong túi quần vài đồng tiền xu, anh đi thẳng về phía điện thoại công cộng để gọi điện thoại cho Lâm Tiểu Niên.

Giọng của anh khàn khàn, những điều mà anh nói dường như đã suy nghĩ từ rất lâu, anh nói: “Lâm Tiểu Niên, những điều ấp ủ bao lâu nay anh chỉ nói một lần thôi. Em chú ý lắng nghe nhé: Nếu như em nguyện đi qua mọi khó khăn, tu luyện gian khổ năm trăm năm thì anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện để đổi lấy một lần em quay đầu nhìn anh.”

Trái tim Lâm Tiểu Niên trở nên mềm yếu, giống như mặt nước trong hồ, nơi mà cô đã từng nhìn ngắm, tìm kiếm một chú cá đang chờ đợi.

Cô cầm chặt chiếc điện thoại, nhẹ nhàng nói: “Vu Hữu Dư, anh còn nhớ bức câu đối của chúng ta mùa xuân năm đó không? Niên Niên Hữu Dư… em nghĩ rằng tấm hoành phi đó đáng lẽ phải là Cảm Ơn!”.

Câu chuyện của họ không chỉ ba chữ “anh yêu em” có thể khắc họa được hết, mỉm cười cũng được, gặp lại cũng được. trong một mùa đông không có tuyết ở Bắc Kinh, cô nhẹ nhàng đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hoặc đã biết nhưng cô đã tìm được điểm dừng chân cuối cùng của mình.

Cảm ơn anh đã khiến em thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này.

5

Vu Hữu Dư không nói với Lâm Tiểu Niên chuyện anh về nước.

Khi bà chủ hỏi anh tại sao kỳ nghỉ vừa mới bắt đầu đã vội vàng về nước? Anh nói: “Về đón Tết Tiểu Niên!”. Bà chủ nhà trọ dù nghe không hiểu nhưng vẫn khẽ mỉm cười với anh.

Hôm nay là Tết Tiểu Niên của Trung Quốc và cũng là ngày sinh nhật cô người yêu học cùng trường của anh, Lâm Tiểu Niên. Anh xuống máy bay, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng: “Bắc Kinh ơi, ta đã trở lại rồi. Niên Niên, anh đã trở về!”

Lâm Tiêu Niên đang làm thêm ở công ty, bên cạnh còn có một người đàn ông đang ngồi ở đó cùng một đứa trẻ hai tuổi.

Đứa trẻ thích chạy nhảy lung tung, không ngừng khóc lóc, cầm chặt lấy điện thoại của cô.

Lâm Tiểu Niên dường như đang đợi một cuộc điện thoại rất quan trọng, có vẻ rất nóng vội. Cô gọi người đang cúi đầu sắp xếp tài liệu: “Ông xã, anh trông con cẩn thận nhé.”

Vu Hữu Dư nghe mà đờ đẫn hết người, anh không kìm nén được mình xông vào bên trong, đôi mắt đỏ ngầu, tay ghì chặt lấy cô và hỏi: “Lâm Tiểu Niên, chuyện này là thế nào?”.

Cô dường như chưa chuẩn bị gì cho sự xuất hiện đột ngột của anh, ngây người nhìn anh. Giống như một giấc mơ, cô vuốt ve lên khuôn mặt anh và hỏi: “Hữu Dư, Hữu Dư, sao lại là anh?”.

Anh tức giận gạt tay cô ra, chỉ thẳng tay vào mặt người đàn ông kia hỏi: “Anh ta là ai?”.

Trống ngực Lâm Tiểu Niên đập thình thịch, lúc này mới hiểu ra vấn đề, cô cười nắc nẻ: “Anh ấy tên là Cung Cường, là sếp mới của phòng em.”

Lão Cung – Lão Công [4]? Lúc này Vu Hữu Dư mới nhận ra mình đang ghen tuông quá mức.

[4] Hai từ đồng âm nhưng khác nghĩa, lão công có nghĩa là ông xã – ND

Cung Cường giơ tay ra làm quen và nói với Vu Hữu Dư: “Hôm nay vợ tôi cũng phải làm thêm giờ, hơn nữa cô bảo mẫu lại xin phép nghỉ về quê nên tôi đành phải mang con đến công ty, hy vọng anh đừng hiểu lầm.”

Vu Hữu Dư cười ngượng, anh đưa ánh mắt nhìn về đứa trẻ nghịch ngợm và nói: “Đứa trẻ thật dễ thương!”.

Một lát sau, Lâm Tiểu Niên hết giờ làm thêm, nhìn thấy anh vẫn đang chơi với đứa trẻ liền nói với anh: “Mình đi thôi anh.”

Vu Hữu Dư lưu luyến bịn rịn không nỡ rời xa cậu bạn nhỏ: “Cậu bé thật đáng yêu!”.

Cô không đồng ý với ý kiến của anh: “Nghịch lắm đó.”

“Nhưng anh thích.” Anh cầm tay cô, nắm chặt, vừa đi vừa gật đầu, lẩm bẩm một câu: “Hy vọng chúng ta cũng sẽ sớm có một đứa như thế.”

Hôm nay, Bắc Kinh mới có một đợt tuyết đầu tiên kể từ mùa đông đến giờ, lúc hai người đi ra từ công ty, tuyết rơi nhiều hơn một chút, hoa tuyết rơi trong ánh đêm giống như là linh hồn của đêm tối.

Lâm Tiểu Niên mặc một cái áo khoác to, cô chủ động dựa gần Vu Hữu Dư hơn một chút, và hét to lên: “Lạnh quá, lạnh quá.”

Vu Hữu Dư kéo khóa áo khoác ngoài, tháo chiếc khăn đang quàng đưa cho cô, Lâm Tiểu Niên nhận ra đó chính là cái khăn tự tay cô đan cho anh, trái tim cô như những sợi len ấy. Rất nhiều năm về trước cô cũng đã đan cho Kiều Hoài Ninh một chiếc, lúc đó cô yêu anh rất nhiều, vì anh cô đã đi cả một quãng đường dài, đến thành phố đầy lạ lẫm này chịu từng đợt gió lạnh của mùa đông rét buốt.

Cô cũng đã từng nghĩ mãi nhưng vẫn không hiểu được, tại sao cô đến Bắc Kinh rồi, nhưng lại để xa cách tình yêu của mình như vậy.

Lâm Tiểu Niên ngước nhìn Vu Hữu Dư đang đi bên cạnh, khẽ cười, cũng may cô đến Bắc Kinh nên mới gặp được con cá này.

Hóa ra, duyên phận của họ được sắp đặt tại Bắc Kinh, được sắp đặt tại thành phố vừa cổ kính lại vừa sôi động tràn đầy sức sông này, thành phố mà mùa xuân ngắn, mùa hề nóng bức, mùa thu mát mẻ và mùa đông lạnh giá. Tất cả những điều đó đều hiện hữu ở con người anh.

“Còn lạnh không em?” Bên tai cô thoảng lời nói ấm áp đầy tình yêu thương của Vu Hữu Dư.

Cô lắc đầu, cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh để lộ hai má lúm đồng tiền đáng yêu.

Anh ôm chặt cô, giúp cô phủi đi hoa tuyết bám quanh người, hôn một nụ hôn nồng nàn nóng bỏng lên khuôn mặt cô, sau đó tìm kiếm những cảm giác mềm mại và ấm áp hơn, mãi một lúc sau anh mới mãn nguyện ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt ngượng ngùng xấu hổ của Lâm Tiểu Niên.

Trên khuôn mặt hồng hào của cô như có vẻ rất trang trọng nghiêm túc, mấp máy đôi môi nhưng lại không nói lên lời.

Vu Hữu Dư không dễ dàng bỏ qua biểu hiện của cô, tiếp tục truy hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”.

Lâm Tiểu Niên nép đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, cô thì thầm: “Niên Niên cảm ơn Hữu Dư!”.

Anh khẽ nở một nụ cười.

Bình luận

Bình luận