Thư Viện Ngôn Tình » Công chúa quý tính » Công chúa quý tính | Chương 44 [END]

Công chúa quý tính | Chương 44 [END]

Phiên ngoại 3: Chân Nhị và Hồ Phù

Chân Nhị đang cực kỳ phiền muộn.

Hắn vốn chỉ là một tên lính tép riu yên phận thủ thường. Tuy trên chiến trường chưa từng lùi bước, anh dũng giết địch, dù vậy vẫn cực kỳ chú ý trước sau, ưu tiên giữ mạng, bởi thế cũng chưa lập được công lao gì lớn. Đương nhiên, bản thân hắn cũng không nghĩ tới chuyện lập công.

Ai biết lần này ra trận lại đột nhiên được thăng quan, lại còn bay thẳng lên hàng nhị phẩm… Đúng là quá khoa trương.

Thế nhưng cái chuyện khoa trương nhất, ấy chính là hắn được làm quan văn, lại còn là ngôn quan!

Chân Nhị rất buồn phiền.

Hắn… hắn học hành chẳng được bao nhiêu, thật sự là chẳng được bao nhiêu mà!

Hơn nữa… hắn cũng không nghĩ tới chuyện ba hoa chích chòe, ăn nói lung tung trước mặt Hoàng thượng… Lúc ở doanh trại, chuyện Hoàng thượng ngang nhiên đi tìm thỏ nhi gia hắn cũng quả quyết ủng hộ tới cùng, nhìn chỗ nào mà bảo hắn là người có thể đốc thúc, can gián Hoàng thượng chứ? Haizz, có lẽ Hoàng thượng đã ngắm trúng tính cách này của hắn nên mới cố ý để hắn làm ngôn quan chăng… Thôi vậy, thôi vậy, Chân Nhị ôm đầu mà nghĩ, tốt xấu gì vẫn là một chức quan…

Nói đến cũng kỳ, sao không thấy con thỏ nhỏ ấy đâu ta… Thiên Duy ấy?

Chậc chậc, ngẫm lại thì, phỏng chừng đã được Hoàng thượng nhét vào trong hậu cung rồi, sao có cơ hội lộ mặt với đời được. Cũng chẳng biết Thiên Duy đang sống thế nào, dù gì cũng từng là huynh đệ xông pha chiến trận cùng nhau. Hắn là một nam nhân, lại đem lòng yêu thương đế vương một nước, may mắn được cùng với đế vương lưỡng tình tương duyệt[1], cuộc sống hiện giờ hẳn không đến nỗi tệ. Chỉ có điều, không biết cái bà Hoàng hậu dữ như cọp cái kia có bày trò dằn vặt hành hạ gì hắn không.

[1]Lưỡng tình lương duyệt: Tình yêu đến từ hai phía.

Ngày đầu tiên Chân Nhị đội mũ quan vào triều, thái độ cực kỳ cẩn thận, e dè từng li từng tí, cố gắng không mở miệng. Dù sao thì bao nhiêu quan lại đứng đó, hầu như người nào mở miệng cũng sẽ bị Hoàng thượng nhìn bằng vẻ mặt “có rắm thì đánh cho nhanh”, Chân Nhị hắn chỉ cần ngoan ngoãn, thành thật là được rồi.

Sau khi trở về chưa được bao lâu, lễ Nghênh xuân đã tới. Chân Nhị cứ nghĩ bản thân không có tư cách tham gia buổi lễ này, chẳng ngờ được tên mình lại lù lù trong danh sách… Chân Nhị vừa vui lại vừa thấp thỏm, kế đó hắn đột nhiên nhớ tới Thiên Duy. Chắc hẳn Thiên Duy cũng sẽ có mặt, nhỉ…?

Kết quả, tối hôm Đó Chân Nhị tới Nghênh Xuân điện, vừa đưa mắt nhìn đã trông thấy Thiên Duy đang ngồi ngay bên cạnh Hoàng thượng… Không đúng, người ngồi bên cạnh Hoàng thượng chẳng phải là Hoàng hậu hay sao?!

Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng đồng thời nhìn về phía hắn, sau đó cực kỳ ăn ý mà nở một nụ cười giống hệt như được đúc cùng khuôn vậy.

… Ra là thế.

Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, kẻ thông minh như Chân Nhị lập tức hiểu ra chân tướng của sự việc.

Ăn tiệc no bụng, xem múa chán mắt xong, mọi người tự do rời Nghênh Xuân điện, ra ngoài dạo chơi. Chân Nhị liền chạy tới bên cạnh Vô Mẫn Quân và Vân Kiểu, nói với Vô Mẫn Quân bằng giọng cực kỳ ân hận:

“Hoàng thượng, thì ra ngài không phải đoạn tụ, ha ha”.

Vân Kiểu nhớ đến chuyện xảy ra ở quân doanh lúc trước, cũng bật cười.

Vô Mẫn Quân nói: “Hiểu ra thì mọi việc nhanh như thế, ngươi cũng không quá ngu ngốc đâu nhỉ”.

Chân Nhị gãi đầu gãi tai: “Tạ ơn Hoàng Thượng có lời khen… Có điều, không biết Thiên Duy đang ở đâu vậy ạ?”.

Nụ cười trên mặt Vô Mẫn Quân và Vân Kiểu lập tức đông cứng.

“Ngươi nói cái gì?” Vô Mẫn Quân nhìn Chân Nhị bằng vẻ mặt không tài nào tin được.

Chân Nhị chớp mắt nhìn lại Vô Mẫn Quân, vẻ mặt cực kỳ vô tôi: “Thiên Duy nếu đã là bào đệ[2] của Hoàng hậu, vậy thì hôm nay cũng sẽ có mặt trong cung, đúng không ạ?”.

[2] Bào đệ: em trai ruột.

“Bào đệ của bản cung?” Vân Kiểu câm nín nhìn Chân Nhị.

Chân Nhị đáp rằng:

“Đúng vậy, Thiên Duy là bào đệ của Hoàng hậu, hai người có gương mặt rất giống nhau. Ngài ấy được Hoàng hậu nhờ ra chiến trường tìm Hoàng thượng, phỏng chừng là để làm việc gì đó. Hoàng thượng có lẽ sợ chuyện này bị những kẻ không nên biết phát hiện ra nên mới nói rằng mình và Thiên Duy yêu nhau, mọi chuyện không phải thế sao ạ?”.

Sau khi Chân Nhị cuối cùng cũng hiểu được một sự thật hiển nhiên “Thiên Duy chính là Hoàng hậu”, vẻ mặt liền thay đổi hoàn toàn, cảm thấy chuyện đó vô cùng bất hợp lý.

Vân Kiểu sắc mặt u ám, hỏi:

“Vậy cái chuyện ngươi cho rằng Thiên Duy là bào đệ của ta thì hợp lý đấy…”.

Chân Nhị phải kìm chế một lúc lâu mới dằn được ba chứ “Đúng thế mà!!!” xuống bụng.

Mà Chân Nhị cũng chẳng dám nán lại lâu. Cứ nghĩ tới chuyện bản thân từng đứng ngay trước mặt Hoàng hậu mà oang oang mấy câu linh tinh như “Hoàng hậu là cọp cái”, hắn lại thấy ruột gan mình xoắn hết cả lại… Chẳng trách Hoàng thượng lại chọn hắn làm cái chức ngôn quan này…!

Chân Nhị thở dài một hơi, lặng lẽ bước về một góc vắng vẻ, lại phát hiện nơi này có một nữ nhân đang ngồi trên chiếc đôn đá. Nữ nhân kia một thân bạch y, tóc đen dài đến ngang eo, trong đêm ánh trăng mờ ảo lại có tuyết rơi thế này, quả thật giống hệt một…

Chân Nhị hít một ngụm khí lạnh, chẳng ngờ nữ nhân kia mẫn cảm đến vậy, lập tức quay đầu lại. Nàng ta trông cực kỳ xinh đẹp, có điểu gương mặt kia không giống một người Trung Nguyên.

Nàng ta nhìn Chân Nhị bằng ánh mắt lạnh lung, hỏi: “Ngươi là ai?”.

Chân Nhị đứng thẳng lưng lên, đáp lại: “Vị cô nương này, câu hỏi đó để hạ quan hỏi cô nương mới đúng…”.

Nàng ta liếc mắt nhìn Chân Nhị, phỏng chừng thấy hắn mặc quan phục nên không hỏi thêm gì nữa, cũng chẳng thèm trả lời hắn, chỉ quay đầu lại, nâng vò rượu trên tay lên, uống liền mấy hớp.

Chân Nhị bắt đầu thấy khó hiểu. Đêm đông giá rét, tuyết rơi đầy trời thế này, sao tự nhiên lại có một bạch y nữ tử ngồi giữa hoàng cung uống rượu…

Chẳng lẽ, thật sự nàng ấy không phải là người…

Chân Nhị cảm thấy cả người lạnh toát, nuốt nước bọt đánh ực một cái, sau đó xoay người định chạy. Chẳng ngờ nữ nhân kia lại đột nhiên lên tiếng:

“Phiền ngài lấy giùm tiểu nữ một vò rượu tới đây”.

Chân Nhị gượng gạo đáp lời: “Vì sao tại hạ phải giúp cô nương lấy rượu…?”.

Nữ tử kia liền đáp bằng giọng buồn bã thê lương: “Vậy tiểu nữ không uống rượu thì uống cái gì, chẳng lẽ uống máu của mình?!

Nữ nhân này đáng sợ quá…

Chân Nhị đáp: “Được được, được, bây giờ tại hạ lập tức đi lấy cho cô nương…”.

Lời vừa dứt, Chân Nhị đã vội vàng quay người chạy tới Nghênh Xuân điện xách một vò rượu ra, lại đụng phải Vô Mẫn Quân và Vân Kiểu trên đường. Chân Nhị nghĩ tới nghĩ lui một hồi, cảm thấy vẫn nên báo chuyện này cho Hoàng thượng và Hoàng hậu biết là hơn, liền lại gần nói:

“Hoàng thượng, Hoàng hậu, ban nãy hạ quan vừa mới thấy một bạch y nữ tử khả nghi trong góc phía tây bắc…”.

Lời còn chưa nói hết, một giọng nữ đã vang lên sau lưng hắn: “Trông ta khả nghi lắm à?”.

Chân Nhị giật thót cả tim, tay hơi buông lỏng, vò rượu liền lập tức rơi xuống. Chỉ thấy một bàn chân đột nhiên chìa ra, đỡ lấy vò rượu kia một cách cực kỳ vững chãi.

Là nữ nhân nọ!

Nàng khẽ dung chút lực, vò rượu kia liền tung lên không trung, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống bàn tay đang vươn ra của nàng, cuối cùng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Chân Nhị.

Chỗ này đèn đuốc sáng trưng, nữ tử trước mắt cũng không còn vẻ đáng sợ như ban nãy, hơn nữa gương mặt lại cực kỳ xinh đẹp, hẳn là… không phải yêu mà quỷ quái gì.

Chân Nhị đang định lên tiếng xin lỗi, lại nghe thấy giọng nói của Hoàng hậu vang lên phía sau lưng:

“Hồ Phù, ngươi nói trong người không thoải mái mà, sao còn chưa đi nghỉ?”.

Hồ Phù?

Chân Nhị cảm thấy cái tên này có chút quen tai, khổ nỗi nghĩ cả nửa ngày vẫn không ra vị cô nương trước mặt là ai, chỉ nghe thấy Hồ Phù lên tiếng:

“Không có gì, uống chút rượu vào, thấy thoải mái hơn rồi”.

Chân Nhị lúng túng cất lời:

“Hồ cô nương, tại hạ hiểu lầm cô nương rồi. Lúc đầu thấy một mình cô nương đứng ở trong góc vắng, lại khoác bạch y, tại hạ nghĩ là… là…”.

Hồ Phù: “…”.

“Thế sao ngươi còn dám đi lấy rượu?” Hoàng hậu cười hỏi: “Lá gan cũng lớn nhỉ?”.

Chân Nhị càng bối rối hơn:

“Là bởi vì cô nương nói, nếu thần không đi lấy rượu thì nàng ấy sẽ không uống nữa. Thần sợ nàng ấy muốn uống máu của thần hay thứ gì ghê rợn khác nên mới…”.

Hồ Phù: “…”.

Đến lúc này thì cái kẻ vẫn hờ hững đứng bên cạnh là Vô Mẫn Quân cũng không nhịn được mà phá lên cười. Đêm đó, Chân Nhị đã có vinh dự được nhận phong hào do chính miệng Tây hoàng ban tặng: Ông hoàng hoang tưởng!

[3]

“Nghe nói cái ông Chân đại nhân đó sắp thành thân rồi đấy.”

“Tiểu thư nhà nào mà xui xẻo dữ vậy trời, gả cho một cái gã ‘hâm’ như thế?”

“À, hình như lai lịch cũng chẳng vừa đâu, là Hoàng thượng và Hoàng hậu làm mối cho, thân thế có chút bí ẩn, chỉ biết nàng họ Hồ thôi.”

“Ha ha ha ha ha ha.”

“Ngươi cười cái gì?”

“Không có gì, ta chỉ nghĩ tới một chuyện, ấy là nếu tên của Chân đại nhân lại thêm họ của nàng kia vào, chẳng phải sẽ thành Chân Nhị Hồ[3] sao? Ha ha ha ha ha ha…”

[3]Nhị Hồ: Đàn nhị.

“Đầu ngươi có bệnh rồi, thật đấy!”

Bình luận

Bình luận