Thư Viện Ngôn Tình » CUNG ĐIỆN » CUNG ĐIỆN | CHƯƠNG 7

CUNG ĐIỆN | CHƯƠNG 7

CHƯƠNG 7

 

Một hồ lô rượu xương bồ kia, chúng ta uống suốt năm buổi tối, bởi vì trước khi khóa cửa phải trở về, trên người nếu mang theo mùi rượu, nhất định sẽ trốn không được nghi trượng của lão ma ma vọng, văn, vấn, thiết, cho nên chỉ dám uống qua loa rồi dừng lại.

Uống hết rượu, chúng ta đem nó chôn dưới một gốc cây hoa thược dược, vào đêm gặp mặt thì hai người lại cùng nhau đào nó lên. Một hành động nho nhỏ lại khiến cho chúng ta mỗi một lần gặp mặt càng phát ra vẻ ám muội kỳ quái, trên mảnh đất kia cũng bất ngờ sản sinh ra nhiều chuyện vô cùng thú vị. Mà cái hồ hoa sen kia lại trở thành thánh địa vui sướng. Khi xấu hổ ban đầu qua đi, ta trở nên giống như kẻ điên. Ta sẽ hi hi ha ha cười với một hồ nước hoặc hát to giữa cung điện quạnh quẽ. Ta bẻ cây sen, từ trong vũng bùn xì xào thổi ra một chuỗi bọt khí, động tĩnh như thế ắt phải kinh động đến con ếch đêm đang ngủ đông, ộp ộp oạp oạp chạy chốn khắp nơi. Dung Đức vẫn như trước nói ta là đồ ngốc. Hắn lấy một chiếc lá sen ở ngay bên cạnh thay cho chiếc chén, tao nhã đưa rượu lên miệng uống.

Ta bắt đầu khoe khoang chém gió lung tung với Dung Đức, kể cho hắn nghe về một số giai thoại hoặc điển cố giữa thâm cung này. Ta nói hồ hoa sen này có oán linh(1 ), không biết vùi lấp bao nhiêu tính mạng của các cung phi thất sủng, nói xong thì một bên cánh tay đã nổi da gà, còn không quên giả bộ làm con hồ li có ba đuôi rất to. Sau đó, ta sẽ nhìn Dung Đức nói: " Sợ không ? Hắc hắc, có ta ở đây rồi, không cần sợ." Tranh thủ thời cơ ngồi vào bên cạnh hắn. Cũng không ngờ được hắn bỗng dưng yếu ớt quay sang nói : " Đúng là có người nào đó đang chạm vào phía sau lưng ngươi. . . . . ."

Sau đó, sao sáng rực rỡ bỗng biến thành mờ ảo, vẻ mặt Dung Đức cũng trở lên mơ hồ, càng sát lại càng gần.

Hắn nói: "A Bích, ta hình như thật sự có chút thích ngươi ."

Mặt mày của hắn vẫn như trước khiến cho ta cảm thấy bị đùa bỡn. Ta nghĩ hoạn quan thì vẫn không thể động tình, Dung Đức chỉ sợ là đang đùa bỡn ta, khả năng này chiếm đa số. Nhưng mặc dù như thế, ta như vẫn như cũ buông thả bản thân say mê trong vùng sao sáng rực rỡ kia.

Mấy ngày sau, thủy triều gợn sóng ầm ầm, nội cung trời nắng bỗng nổi sấm sét xuất hiện một chuyện đại sự : Trang phi nương nương đột nhiên nổi điên, dùng chiếc kéo sắc rạch lên mặt vị tiểu chủ của Lưu Hoa Cung. Hoài nghi là bị người ta sử dụng vu thuật điều khiển, khiến cho tâm hồn nhất thời mê loạn.

Tin tức vừa phát ra, trong cung mỗi người đều cảm thấy bất an. Một ngày sau, trong kinh mật báo, trong cung của ti chưởng đại thái giám ở Bích Vân Cung lục soát ra một chỗ bí mật, chuyên để khâu hình nộm là vật để làm phép điều khiển vu cổ. Vì thế cùng ngày đó, từ chủ tử của Bích Vân Cung cho đến cung tỳ thái giám ở bên trong tính cả ta là hơn mười người đồng loạt bị đưa vào biệt giam.

(1)  - oan hồn

CHƯƠNG 7

 

Một hồ lô rượu xương bồ kia, chúng ta uống suốt năm buổi tối, bởi vì trước khi khóa cửa phải trở về, trên người nếu mang theo mùi rượu, nhất định sẽ trốn không được nghi trượng của lão ma ma vọng, văn, vấn, thiết, cho nên chỉ dám uống qua loa rồi dừng lại.

Uống hết rượu, chúng ta đem nó chôn dưới một gốc cây hoa thược dược, vào đêm gặp mặt thì hai người lại cùng nhau đào nó lên. Một hành động nho nhỏ lại khiến cho chúng ta mỗi một lần gặp mặt càng phát ra vẻ ám muội kỳ quái, trên mảnh đất kia cũng bất ngờ sản sinh ra nhiều chuyện vô cùng thú vị. Mà cái hồ hoa sen kia lại trở thành thánh địa vui sướng. Khi xấu hổ ban đầu qua đi, ta trở nên giống như kẻ điên. Ta sẽ hi hi ha ha cười với một hồ nước hoặc hát to giữa cung điện quạnh quẽ. Ta bẻ cây sen, từ trong vũng bùn xì xào thổi ra một chuỗi bọt khí, động tĩnh như thế ắt phải kinh động đến con ếch đêm đang ngủ đông, ộp ộp oạp oạp chạy chốn khắp nơi. Dung Đức vẫn như trước nói ta là đồ ngốc. Hắn lấy một chiếc lá sen ở ngay bên cạnh thay cho chiếc chén, tao nhã đưa rượu lên miệng uống.

Ta bắt đầu khoe khoang chém gió lung tung với Dung Đức, kể cho hắn nghe về một số giai thoại hoặc điển cố giữa thâm cung này. Ta nói hồ hoa sen này có oán linh(1 ), không biết vùi lấp bao nhiêu tính mạng của các cung phi thất sủng, nói xong thì một bên cánh tay đã nổi da gà, còn không quên giả bộ làm con hồ li có ba đuôi rất to. Sau đó, ta sẽ nhìn Dung Đức nói: " Sợ không ? Hắc hắc, có ta ở đây rồi, không cần sợ." Tranh thủ thời cơ ngồi vào bên cạnh hắn. Cũng không ngờ được hắn bỗng dưng yếu ớt quay sang nói : " Đúng là có người nào đó đang chạm vào phía sau lưng ngươi. . . . . ."

Sau đó, sao sáng rực rỡ bỗng biến thành mờ ảo, vẻ mặt Dung Đức cũng trở lên mơ hồ, càng sát lại càng gần.

Hắn nói: "A Bích, ta hình như thật sự có chút thích ngươi ."

Mặt mày của hắn vẫn như trước khiến cho ta cảm thấy bị đùa bỡn. Ta nghĩ hoạn quan thì vẫn không thể động tình, Dung Đức chỉ sợ là đang đùa bỡn ta, khả năng này chiếm đa số. Nhưng mặc dù như thế, ta như vẫn như cũ buông thả bản thân say mê trong vùng sao sáng rực rỡ kia.

Mấy ngày sau, thủy triều gợn sóng ầm ầm, nội cung trời nắng bỗng nổi sấm sét xuất hiện một chuyện đại sự : Trang phi nương nương đột nhiên nổi điên, dùng chiếc kéo sắc rạch lên mặt vị tiểu chủ của Lưu Hoa Cung. Hoài nghi là bị người ta sử dụng vu thuật điều khiển, khiến cho tâm hồn nhất thời mê loạn.

Tin tức vừa phát ra, trong cung mỗi người đều cảm thấy bất an. Một ngày sau, trong kinh mật báo, trong cung của ti chưởng đại thái giám ở Bích Vân Cung lục soát ra một chỗ bí mật, chuyên để khâu hình nộm là vật để làm phép điều khiển vu cổ. Vì thế cùng ngày đó, từ chủ tử của Bích Vân Cung cho đến cung tỳ thái giám ở bên trong tính cả ta là hơn mười người đồng loạt bị đưa vào biệt giam.

(1)  - oan hồn

aininh

Nếu hiểu được cuộc đời là một chuỗi những hình sin, thì sẽ vượt qua được những thời khắc khi ta đang ở cái đáy của sự thất bại, của nỗi buồn. Chừng nào con người còn quyết không buông, thì vẫn còn những đỉnh hình sin để hướng tới.

Blog cá nhân: Khung trời bình yên