Thư Viện Ngôn Tình » Cửu Dung (Tập 1) » Cửu Dung (Tập 1) | Quyển 3 – Chương 29

Cửu Dung (Tập 1) | Quyển 3 – Chương 29

Hồi 29: Đáp đền nắng ba xuân

Tôi nhẹ nhàng xoa bả vai Lão phu nhân một lát, ý nhắc bà đừng quá căng thẳng. Dù sao, hôm qua tôi cũng đã dốc lòng nói hết nước hết cái với Thẩm Phúc rồi. Y cũng đã bằng lòng sẽ đến làm chứng cho Lão phu nhân.

Một hồi lâu Thẩm Phúc không nói không rằng. Đỗ Diên Sùng hỏi lại lần nữa. “Thẩm Phúc, ngươi hãy trả lời xem có phải Lão phu nhân mẫu thân của ngươi đã bức tử thê tử của ngươi Mai Nhiêu Phi không. Đồng thời kể lại toàn bộ sự việc đã diễn ra.”

Đỗ Diên Sùng hỏi liên tiếp ba lượt, Thẩm Phúc mới chậm chạp đáp: “Phải!”. Vừa mới dứt lời, toàn công đường đều kinh ngạc. Đừng nói là người khác, ngay cả người luôn trấn định như tôi, trong lòng còn cảm thấy như bị đánh mạnh một cái. Điều tôi thấy rõ ràng hơn là thân mình của Lão phu nhân thoáng run lên, suýt ngã từ trên ghế xuống đất.

Thật sự không thể tưởng tượng nổi, trong lòng Thẩm Phúc thì ra vẫn hận Lão phu nhân. Thật sự không thể tưởng tượng được rằng Thẩm Phúc lại là loại người nói mà không giữ lời. Tôi bắt đầu thấy hơi hối hận, nếu hôm qua tôi nghe xong lời Tiêu Tiếu mà tìm cách khác, cũng sẽ không xảy ra chuyện hôm nay. Tôi thật rất tự trách mình, đã tin nhầm Thẩm Phúc.

Lúc này, Trấn quan đại tướng quân Viên Chấn Đông đứng lên nói: “Đỗ đại nhân, ta thấy cảm xúc của Thẩm Phúc nhị công tử không được tốt lắm, có lẽ nào cậu ấy nhớ nhầm không? Án kiện này không ngại từ từ tái thẩm tra chứ. Miễn để người tốt bị oan uổng. Nghĩa mẫu đối với ta còn tốt, huống chỉ là đối với người trong nhà sớm chiều bên nhau chứ?”.

Viên Chấn Đông không nói lời đó còn may, chứ vừa nói ra, gần như khơi dậy sự phẫn nộ của dân chúng. Những người đứng phía bên ngoài công đường kêu ầm lên: “Đại tướng quân, chẳng phải ngài nói ngài chấp pháp theo lẽ công bằng sao?”.

“Chẳng lẽ là nghĩa mẫu của Tướng quân là có thể có tội không phải vào đại lao à?”

“Đúng thật là cửa lớn nha môn trông về hướng nam, có lý mà không có quyền thì chớ có vào!”

“Mọi người đừng cãi nhau nữa, xem Vương gia nói thế nào đã, tướng quân có to thì cũng không to hơn Vương gia được đúng không?”

Chỉ trong chốc lát, những người bên ngoài xôn xao nghị luận, mũi dùi chỉ trích chĩa thẳng về phía Đại tướng quân. Tôi dùng ánh mắt cảm kích nhìn Viên Chấn Đông một cái, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu, ý muốn nói: Chuyện này, huynh đã giúp Thẩm gia rất nhiều rồi, tiếp theo đừng quan tâm nữa, để tránh ảnh hưởng đến tiếng tăm của huynh. Viên Chấn Đông dĩ nhiên hiểu được ý của tôi, cũng đưa tôi một ánh mắt tràn đầy áy náy.

“Thẩm Phúc”, Đỗ Diên Sùng nói: “Chuyện cụ thể thế nào ngươi thuật lại một lần nữa đi”. Thẩm Phúc cười nói: “Không cần. Những gì Tiêu Nhĩ và Cúc ma ma nói là những gì tôi muốn nói”.

Lúc này, âm thanh phía bên ngoài càng lúc càng sôi sục. Nếu đã là sự phẫn nộ bất bình của bách tính, tất nhiên sẽ gây ra đại họa.

Đỗ Diên Sùng dùng sức đập kinh đường mộc, nói: “Hạ quan sắp tuyên án, Vương gia, Tướng quân, chẳng hay ý hai vị thế nào?”.

Tiết vương gia lạnh lùng nói: “Bản vương vẫn kiên trì giữ ý kiến của bản vương, nếu một người đã muốn chết thì cần gì người khác bức bách? Còn nếu một người vốn không muốn chết thì người khác có bức bách cũng vô dụng”.

Viên Chấn Đông lại nhìn tôi một cái, nói: “Đỗ đại nhân cứ tuyên án theo luật đi”.

Đỗ Diên Sùng gật đầu, đập kinh đường mộc thêm cái nữa, cất cao giọng hô: “Dưới công đường nghe phán quyết đây: Lão phu nhân Thẩm gia bị nghi có dính líu đến việc bức tử con dâu, bị phán quyết cầm tù chung thân trong đại lao. Nhưng niệm Lão phu nhân tuổi già sức yếu, bởi vậy, chỉ giam ba năm. Người đâu, giam Thẩm lão phu nhân lại”.

Đỗ Diên Sùng vừa mới dứt lời, Mai Mặc đã đứng ra nói: “Khởi bẩm Tri phủ đại nhân, hạ quan không phục”.

Đỗ Diên Sùng nhướn mày hỏi: “Mai đại nhân, ông không phục chỗ nào? Chẳng lẽ bản quan tuyên án có chỗ nào không thỏa đáng à?”.

Mai Mặc giận dữ nói: “Thẩm lão phu nhân bức tử con gái của hạ quan, chứng cứ vô cùng xác thực, nhưng chỉ giam ba năm là xong, mạng của con gái hạ quan chỉ đáng giá có thế thôi ư?”. Mai Mặc vừa nói xong, bách tính đứng xem bên ngoài lại nhao nhao bàn tán.

Đỗ Diên Sùng trừng mắt nhìn Mai Mặc, hỏi: “Vậy thì, theo ý Mai đại nhân, phải phán quyết thế nào?”.

Vẻ mặt Mai Mặc lại không chút sợ hãi, ông ta nói sang sảng: “Lấy mạng đền mạng”. Vừa dứt lời, người trên công đường mặt đều biến sắc.

Đỗ Diên Sùng lưỡng lự trong chốc lát, nói: “Tội của Lão phu nhân, có thể lớn có thể nhỏ, có thể nặng có thể nhẹ, xin Vương gia và Tướng quân cho chỉ thị”.

Viên Chấn Đông lập tức nói: “Lão phu nhân dù có tội nhưng cũng không đáng chết. Vả lại, bà đã là bà cụ cao tuổi nhường ấy rồi, Mai đại nhân muốn bà lấy mạng đền mạng, sao nhẫn tâm thế?”.

Tiết vương gia cũng nói: “Theo ý của bản vương, nhốt lão nhân gia ba năm lao ngục cũng đòi của bà ấy nửa cái mạng rồi. Tục ngữ có câu, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, Mai đại nhân, ta thấy ngươi nên bỏ qua đi”.

Mai Mặc quả thật ương ngạnh khác thường, ông ta nói: “Luật pháp của Tây Tống lập ra là để quản lý dân chúng, Thiên tử phạm pháp, tội như thứ dân. Tướng quân, Vương gia, xin thứ cho hạ quan đụng chạm đến hai ngài. Nhưng nếu không báo được thù Thẩm lão phu nhân giết con gái, hạ quan thật uổng làm một người cha!”. Ông ta vừa cao giọng nói vừa suýt rơi nước mắt. Bách tính vây xem cũng nhất thời thổn thức theo.

Lúc này, sắc mặt Lão phu nhân đã trắng bệch, ngã ngồi trên ghế, một câu cũng không thốt ra được.

Đương lúc giằng co, bỗng nhiên có người kêu to: “Thánh chỉ đến! Tri phủ Sơn Đông Đỗ Diên Sùng tức tốc ra tiếp chỉ!”.

Chẳng những Đỗ Diên Sùng ngây ngẩn cả người, mà dường như tất cả mọi người đều ngây ra. Chỉ thẩm tra xử lý một vụ kiện, sao bỗng dưng có cả thánh chỉ đến chứ? Nhưng ngay sau đó, liền có một người khoảng hơn năm mươi tuổi, vận áo cổ tròn, thân mang mãng phục[1] lưng đeo đai ngọc, chân đi giày da hốt[2], mặt trắng không râu xuyên qua đám người đi đến. Người này, vừa nhìn đã biết ngay là thái giám trong cung, phía sau người đó còn dẫn theo một đám người, trong đó phần lớn là tiểu thái giám đội mũ, mặc áo xanh.

[1] Một loại lễ phục thời xưa, trên áo thêu con mãng (trong trường hợp này được coi là con mãng xà) – một loài là hóa thần thứ cấp của rồng, có bốn chân, mỗi chân có bốn vuốt (kém rồng một vuốt). Lớp ngoài mãng bào được may bằng đoạn bát ti và lớp lót trong là loại sa dệt dọc đặc biệt gọi là xuyến dọc.

[2] Một loại giày thời xưa. Phần đầu giày ngẩng lên cao giống cái hốt nên gọi vậy. (Hốt: ngày xưa vua quan ra chầu đều cầm cái hốt, hoặc làm bằng ngọc, hoặc làm bằng tre, ngà, có việc gì định nói thì viết lên giấy đề phòng cho khỏi quên. Đời sau hay làm bằng ngà voi mà chỉ các quan mới cầm).

Người này ngẩng cao đầu bước đến, bất thình lình nhìn thấy Tiết vương gia và Tướng quân, vội vàng vấn an hai người. Tiết vương gia vẫn ngồi yên bất động, Viên Chấn Đông thì đứng lên trả lễ, nói: “Ra là Tiền Tam công công đích thân đến đây, hạnh ngộ, hạnh ngộ”.

Nói xong những lời khách sáo, thái giám được gọi là “Tiền Tam công công” này thét to: “Thánh chỉ đến! Mau quỳ xuống tiếp chỉ!”. Lập tức, những người trong công đường, trừ Tiết vương gia đều nhất tề quỳ xuống. Tôi đỡ Lão phu nhân mặt cắt không còn hột máu, bà đờ đẫn quỳ xuống, không chút biểu cảm.

Tiền Tam công công lớn tiếng tuyên đọc: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, trẫm nơi thâm cung xa xôi mà còn nghe nói chuyện chủ mẫu Thẩm gia thương gia tiến cống bức tử con dâu. Mặc dù chỉ là chuyện nhỏ, Thẩm gia lại có công với triều đình ta, song triều đình ta lấy nhân nghĩa để thống trị thiên hạ, thế mà chủ mẫu Thẩm gia lại cố tình vi phạm, tội thêm một bậc. Bởi vậy, trẫm đặc biệt hạ lệnh, thưởng cho chủ mẫu Thẩm gia cái chết, sau mùa thu thì xử quyết, lấy đó răn đe”.

Lời vừa mới dứt, mọi người đều lắp bắp kinh hãi, dân chúng bên ngoài đều hoan hô ầm lên.

Lão phu nhân ngã nhào xuống đất, ánh mắt toát ra vẻ tuyệt vọng. Mà điều khiến tôi cảm thấy kỳ quái nhất là, vẻ mặt Thẩm Phúc trong thoáng chốc cũng thuỗn ra như khúc gỗ. Y quỳ dưới đất, hồi lâu sau vẫn không đứng dậy, vẻ mặt dường như đang chọn lựa điều gì đó gian nan lắm.

Cuối cùng, y lớn tiếng gào lên: “Vương gia, Tướng quân, Đỗ đại nhân, tôi muốn lật lại lời khai!”.

Mọi người nghe y nói thế, lại thấy chấn động. Đỗ Diên Sùng đập kinh đường mộc, lớn tiếng: “Thẩm Phúc, ngươi tưởng công đường là chỗ chơi à? Ngươi nói muốn lật lại lời khai là lật lại lời khai chắc? Ngươi coi đây là chỗ nào hả? Giờ chứng cớ vô cùng xác thực, thánh chỉ cũng đã hạ xuống, ngươi khỏi cần lật lại lời khai chi nữa”.

Tiết vương gia đưa mắt nhìn Đỗ Diên Sùng, nói: “Đỗ đại nhân, ta thấy lời ngươi nói sai rồi”.

Đỗ Diên Sùng cúi đầu nói: “Xin Vương gia chỉ giáo!”.

Tiết vương gia nói: “Thẩm Phúc muốn lật lại lời khai, đương nhiên là lại nhớ ra điều gì đó. Mặc dù nói hoàng huynh ta đã hạ thánh chỉ, muốn xử tử chủ mẫu Thẩm gia. Nhưng trên thực tế, đó là bởi hoàng huynh nghĩ Lão phu nhân của Thẩm gia là hung thủ bức tử Mai Nhiêu Phi. Vậy thì, chuyện này không liên quan đến Lão phu nhân. Nếu Đỗ đại nhân khăng khăng muốn bắt giữ xử tử Lão phu nhân, đó là xử tử người không phạm tội. Như vậy mà nói, sẽ liên lụy đến hoàng huynh ta bị người đời nói là không phân phải trái, chẳng rõ trắng đen. Đỗ đại nhân, nếu ngươi cảm thấy để Hoàng thượng hổ thẹn không có gì to tát thì ngươi cứ lập tức bắt giam xử tử Thẩm lão phu nhân đi, cứ coi như bản vương chưa từng nói gì”.

Sắc mặt Đỗ Diên Sùng lập tức xám ngoét, vội vàng thưa: “Hạ quan không dám. Nhưng chiếu theo luật pháp, nếu nhân chứng muốn lật lại lời khai, trước tiên phải chịu đánh tám mươi đại bản mới được”.

Đỗ Diên Sùng hỏi to: “Thẩm Phúc, ngươi muốn lật lại lời khai, có bằng lòng chịu tám mươi đại bản này không?”.

Thẩm Phúc chậm rãi gật đầu đáp: “Tôi đồng ý”.

Đỗ Diên Sùng lại cao giọng nói: “Được! Người đâu. Đánh Thẩm Phúc tám mươi đại bản”. Lập tức, có nha dịch cầm đại bản, áp Thẩm Phúc xuống đất, hung hăng đánh xuống.

Một cái, hai cái, ba cái….. vô cùng đau đớn, vô cùng thê thảm.

Thẩm Phúc nằm úp sấp dưới đất, dường như những đại bản kia không hề đánh vào người y. Trong miệng y hình như đang lẩm nhẩm nói gì đó. Đến lúc những âm thanh trên công đường lắng xuống, ngoại trừ tiếng đại bản, chỉ còn nghe tiếng Thẩm Phúc nói. Thì ra điều y lẩm nhẩm nãy giờ là bài Du tử ngâm. Y chậm chạp đọc: “Sợi chỉ trên tay mẹ, khâu áo kẻ lãng du. Con đi may chặt mũi, chỉ sợ về lần khân. Ai nói lòng tấc cỏ, đáp đền nắng ba xuân…[3]”. Giọng nói của y càng lúc càng yếu ớt, nhưng từng từ từng từ y đọc lại rất rõ ràng.

[3] Bài thơ Du tử ngâm (Khúc ngâm của kẻ đi xa) của tác giả Mạnh Giao nói về tình mẫu tử.

Dòng lệ trong mắt Lão phu nhân không kìm được nữa mà chảy xuống: “Ai nói lòng tấc cỏ, đáp đền nắng ba xuân.” Có lẽ giờ này khắc này, từng từ Thẩm Phúc nói ra đều nặng nề đánh vào lòng bà.

Bình luận

Bình luận