займ на карту без проверки
Thư Viện Ngôn Tình » Động Phòng Hoa Chúc Cách Vách » Động phòng hoa chúc sát vách | Cảm nhận của độc giả

Động phòng hoa chúc sát vách | Cảm nhận của độc giả

Bài cảm nhận đạt giải đặc biệt của bạn Mei_123

BÀI HỌC TÌNH YÊU

Hi, xin chào cả nhà! Trước tiên, thật lòng cảm ơn nhóm biên tập đã đem đến một bộ "Động phòng hoa chúc sát vách" hoàn hảo hơn, sâu lắng hơn. Mình đã đọc cả hai bản cũ và mới, ngoài việc bản thân tác giả đã chỉnh sửa nội dung hợp lí và chặt chẽ hơn, mình thực sự "cam bái hạ phong" vì khả năng biên tập rất mượt mà của Nhutphonglin và Ong. (cho ôm hun 1 cái để tỏ chút lòng được hem? (*_^). Tiếp theo, hơhơ, là chút "suy tư" của mình khi đọc Động phòng hoa chúc sát vách, viết ra để chém gió với mọi người, hehe ;0).

Động phòng hoa chúc sát vách có đầy đủ những điểm quen thuộc trong truyện của Tâm Tâm: một đôi kim đồng ngọc nữ, một tình yêu để đời, một tình huống quanh co dẫn đến ‘đường tình đôi ngả’, và quan trọng hơn là một kết thúc HE như hoa nở rực rỡ sau bao nhiêu sóng gió, mất mát.

Nhưng, khác với không khí nhiều hận thù của thế giới tranh tối tranh sáng trong hai truyện Đồng lang cộng chẩm và Đồng lang cộng hôn, cũng không có sự day dứt bởi tình huống éo le của Vượt qua lôi trì, Sa ngã vô tội, hay tình yêu trên mạng đẹp như cổ tích trong Trao lầm tình yêu cho anh, Động phòng hoa chúc sát vách là câu chuyện của những sự ngẫu nhiên tình cờ rất thường gặp trong đời. Nam chính và nữ chính tình cờ là hàng xóm của nhau khi du học ở Nhật. Dù Diệp Chính Thần ban đầu tiếp cận với Bạc Băng là do nhiệm vụ, nhưng... người con gái làm anh nảy sinh tình cảm tại sao không phải là ai khác? Đơn giản thôi, bởi vì cuộc sống vốn có rất nhiều những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, phần lớn chúng sẽ lướt qua rất nhanh, nhưng cuộc gặp gỡ này đã ở lại, như một hạt mầm tìm được vùng đất hứa, chỉ chờ mưa xuống sẽ nảy chồi.

Một cách rất tự nhiên, Diệp Chính Thần đã tìm thấy ở Bạc Băng những gì mình khao khát: sự tự do, sự ngây thơ thuần khiết, và sự yêu đời - những thứ vốn trái ngược với thế giới đầy những kỷ luật và quân lệnh của anh. Và ngược lại, khí chất của Diệp thiếu chính là hình bóng mơ ước của cô bé Bạc Băng từ ngày xa xưa - chứa đầy những đối cực: vừa mạnh mẽ, phóng khoáng, dữ dội, cực đoan lại vừa dịu dàng, cẩn trọng, tỉ mỉ, trách nhiệm; vừa rất bá đạo lại cũng trẻ con "hẹp hòi", dám yêu dám hận và nỗ lực bằng tất cả khả năng để đạt được mục đích cả trong tình yêu lẫn công việc.

Bởi vậy, họ gặp và yêu nhau thật tự nhiên giống như hoa sẽ nở vào mùa xuân, lá sẽ rụng khi thu đến, như mưa mùa, như đói phải ăn, lớn lên phải dựng vợ gả chồng... như trăm ngàn thứ nhỏ nhặt hoặc to lớn tự nhiên trong trời đất.

Bạc Băng có thể không phải là cô gái trong mơ của các chàng trai nhưng Diệp Chính Thần thì chính xác là giấc mơ của rất nhiều ‘sắc nữ’. Diệp Chính Thần đủ lí trí để không ‘bỏ việc hay bỏ nhà theo vợ’, lại càng không ‘cao thượng’ theo kiểu ‘nhìn thấy cô ấy hạnh phúc là tôi vui’. Anh tự tin có thể yêu và mang lại hạnh phúc cho cô gái của mình cho nên không ngại dăm lần bảy lượt mà "phỗng tay trên", mà "cướp ngay trước mắt" Bạc Băng từ tay người khác.

Bởi vậy, để lại ấn tượng cho mình không hẳn là thời gian yêu đẹp như mơ của Diệp Chính Thần và Bạc Băng vào giữa mùa xuân, nơi nhà trọ nhỏ có cây hoa anh đào nở hoa bay bay bên cửa sổ mà chính là cách Diệp Chính Thần yêu: yêu bằng cả sinh mạng, ‘dụng tâm để yêu’, quyết liệt ‘giành’ lại tình yêu, hạnh phúc vốn thuộc về mình.

Động phòng hoa chúc sát vách tất nhiên vẫn chỉ là tiểu thuyết, cùng với Dương Lam Hàng, Diệp Chính Thần khó có thể tìm thấy ngoài đời, nhưng bản thân mình "học" được một bài học tuyệt vời về tình yêu, chỉ đơn giản như thế thôi nhưng thật thấm thía.

--- Mei_123@Kites.vn ---

Bài cảm nhận đạt giải đặc biệt của bạn libraIme

TÌNH YÊU KINH ĐIỂN – TÌNH YÊU KHẮC CỐT GHI TM – TÌNH YÊU CUỒNG DẠI

Không phải là một tác phẩm kinh điển về văn học, nhưng với tôi, “Động phòng hoa chúc sát vách” là một tác phẩm xứng đáng được coi là kinh điển về tình yêu.

Sẽ có người nói tôi mơ mộng, nói tôi ngây thơ, nói tôi dại khờ khi tin vào cái tình yêu trên giấy, mà cụ thể ở đây là trong ngôn tình.

Phải, nhưng có ai cấm mơ đâu. Và quan trọng hơn là, trong giấc mơ ấy, tôi vẫn tìm được cái hiện thực cho cuộc đời, cho lý tưởng tình yêu.

Điều đó là sai sao???

“Động phòng hoa chúc sát vách” cho tôi biết rằng:

Yêu… không có ai đúng, ai sai… chỉ có người hiểu và người không hiểu.

Yêu… là cuồng si, là chiếm hữu, là không có chỗ cho người thứ ba.

Yêu… là phải biết tin, nếu không còn tin, thì tình yêu sớm muộn cũng sẽ rạn nứt.

Yêu… đôi khi phải chờ phải đợi, buông tay khi còn vấn vương sẽ đau khổ hơn khi còn nắm chặt.

Yêu… cũng là một loại thử thách bản lĩnh của con người. Sẽ nhược tâm, sẽ nhược thân, nhưng trái được kết sẽ ngọt vô cùng.

Tôi chưa yêu, nên càng không thể hiểu được cái gọi là “Tình yêu khắc cốt ghi tâm”.

Nhưng chí ít thì tôi có thể hiểu được thế nào gọi là “Tình yêu cuồng dại” từ “Động phòng hoa chúc”.

Trong tình yêu của Diệp Chính Thần và Bạc Băng có ba điều làm tôi nhớ rõ, đó là:

“Hận”, “Tin” và “Cuồng”

...

Nói đến “Hận”, tôi sẽ nhớ đến Băng Băng hai lần nói với Diêp Chính Thần:

“Hận… muốn được tha thứ chỉ khi nào anh chết đi”.

Tôi thực sự muốn hỏi Băng Băng: “Phải yêu bao nhiêu mới hận được như thế?”

Còn đối với Diệp Chính Thần, tôi cũng đã từng nghĩ, khi ở Nhật nhát dao Băng Băng dành cho anh; cùng với việc khi ở sân bay anh cầu xin ba phút ngắn ngủi để giải thích mà không được là đủ để cho anh hận Băng Băng cả đời. Nhưng có vẻ như cái tình yêu điên dại mà anh dành cho Băng Băng còn lớn hơn cái ‘hận’ mà tôi nghĩ rất nhiều.

Bạc Băng đã từng hỏi Diệp Chính Thần:

“Anh hận em như vậy à? Hận đến nỗi muốn em sống cũng không được, chết cũng không xong ư?”

Anh trả lời: “Không phải hận mà là yêu… Không cần biết dùng bất cứ phương thức gì, hay thủ đoạn như thế nào, cho dù chỉ là thể xác thôi cũng được, nhưng anh cũng nhất định phải mang em trở về bên cạnh anh…”

Tới đây tôi chợt hiểu ra rằng… ‘Hận’ … âu cũng là một cung bậc của tình yêu.

Vì yêu càng đậm, hận mới càng sâu.

Nói về “Tin”… Tôi thực sự không biết nên thương, nên trách hay nên buồn cho họ…

Đau khổ ba năm, thổn thức ba năm, nhớ nhung ba năm, lại đè nén suốt ba năm…

Tất cả đều bắt nguồn từ chữ “Tin” mà Băng Băng dành cho Chính Thần.

Diệp Chính Thần đã từng nói:

“Đừng tin những lời người khác nói, hãy tin vào cảm giác của chính mình.”

Nhưng có lẽ, Bạc Băng đã không đủ can đảm để tin vào cảm giác của chính mình, không đủ can đảm để tin vào tình cảm mà Diệp Chính Thần dành cho cô.

Để rồi sau ba năm đầy luyến tiếc, đầy nhớ mong, Băng Băng mới chợt nhận ra rằng:

“Diệp Chính Thần không hề tự cho mình là đúng, anh chỉ tin tưởng vào bản thân mình và cũng tin tưởng vào cô. Có trách thì trách cô không có đủ niềm tin mà đợi đến cuối cùng.”

Dấu ấn lớn nhất để lại trong lòng tôi, mà tôi tin là phần lớn đọc giả của “Động phòng hoa chúc sát vách” cũng phải công nhận đó chính là “Cuồng”.

Vốn dĩ tình yêu đến với họ không hề dễ dàng. Họ đã từng phải đè nén cảm xúc vì trách nhiệm, vì nghĩa vụ, vì cả cái gọi là đạo lý đời thường mà chối bỏ, chạy trốn tình yêu.

Nhưng với họ, hai con người, hai tâm hồn luôn khao khát tình yêu, thì càng đè nén bao nhiêu, tình yêu đó càng mạnh mẽ bấy nhiêu.

Để rồi…

Bao lần ‘cuồng loạn’ xé bỏ những rào cản giữa hai người, để da lạnh được hòa vào thịt nóng.

Bao lần anh trong thân cô, cô trong tay anh mà cảm xúc vỡ òa, để cô gọi tên anh trong cơn mê dài.

Bao lần chiếc drap giường trở nên nhàu nát cùng với vách tường tràn ngập chữ Chính minh chứng cho sự thăng hoa trong tình yêu của họ.

Cô gọi anh là cầm thú, là sắc lang, nói anh bỉ ổi, đê tiện...

Anh gọi cô là Nha đầu, là cô bé ngốc...

Nhưng có trời mới biết, cô yêu anh và anh yêu cô nhiều đến nhường nào…

Tựa như lời bài hát mà họ đã hát cùng nhau:

“Chỉ có trời mới biết anh đối với em quan trọng như thế nào…”

“Chỉ có trời mới biết tình cảm của anh chân thành như thế nào…”

...

Tất cả cứ từng chút, từng chút, góp nhặt tạo nên tình yêu của họ…

Diệp Chính Thần và Bạc Băng

--- libraIme@Kites.vn ---

Bài cảm nhận đạt giải khuyến khích của bạn VanJen

HAI ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG

Đọc ‘Động phòng hoa chúc sát vách’ hẳn ai cũng hâm mộ tình yêu của cặp đôi Diệp Chính Thần và Bạc Băng. Anh và cô, tưởng chừng như hai đường thẳng song song không bao giờ có thể giao nhau, nhưng định mệnh đã cho thấy điều ngược lại…

Một anh chàng quân nhân “miễn cưỡng” đi làm nhiệm vụ nơi đất nước mà anh từng thề sẽ không bao giờ đặt chân đến. Một cô gái năng động sang Nhật theo đuổi ước mơ của mình… Anh tiếp cận cô với mục đích tìm tư liệu cho tổ chức, anh không muốn lợi dụng cô, cố gắng không làm tổn thương trái tim non nớt của cô. Nhưng chính những lúc ở gần nhau, anh lại cảm nhận được nét đáng yêu và dễ thương của cô… Anh đem lòng yêu cô. Anh thích lúc cô giơ tay hứng nắng buổi ban mai, lúc cô chào anh một tiếng “Sư huynh”, thích lúc cô tất bật nấu ăn trong bếp, thích món mỳ cay Thành Đô cô làm… Anh tặng cô chiếc đồng hồ có khắc hai chữ “Nha đầu”, bởi đối với anh “Trên đời này, ngoài em ra thì có rất nhiều người phụ nữ khác tên ‘Băng’, nhưng ‘Nha đầu’ của anh thì chỉ có một! Độc nhất vô nhị!”

Còn Bạc Băng, trong sự bỡ ngỡ nơi đất khách quê người, cô gặp được anh. Anh là một chàng trai tốt, biết quan tâm đến mọi người. Cô cảm động trước sự quan tâm chân thành của anh. Nhưng anh đào hoa, thay bạn gái còn nhanh hơn cả thay xe… Dù vẫn biết anh không phải là người thích hợp để cô nương tựa, nhưng trái tim cô vẫn luôn hướng về anh…

Và rồi, trong đêm mưa lạnh lẽo, họ nhận ra trong tim mình luôn có hình bóng của người kia. Họ yêu nhau như thế, trao cho nhau những gì tuyệt vời nhất của tình yêu, chỉ mong thời gian ngừng mãi nơi giây phút đó…

Xin cuộc đời cho ta được bình yên.

Để cho ta mãi được yêu… như bây giờ.

Để cho ta mãi được bên nhau… trọn đời.

Nhưng tình yêu luôn có những lúc sóng gió để thử thách lòng người. Đó là lúc Dụ Nhân xuất hiện, cô tiếp cận Bạc Băng, rồi trên danh nghĩa là người vợ “hờ” của Diệp Chính Thần, làm cho Bạc Băng phải từ bỏ tình yêu của mình. Bạc Băng bị sốc, cô tin vào tình yêu của Diệp Chính Thần, nhưng khi tận mắt chứng kiến hình ảnh anh và Dụ Nhân trước ngôi nhà gỗ nhỏ kia, cô phải cầm lòng mà rời xa anh. Bởi cô biết, mình không thể làm người thứ ba...

Anh xin cô thời gian ba phút, cô không cho, bởi cô sợ, lúc cô quay lại nhìn thấy gương mặt anh lúc đó, nghe anh giải thích , cô sẽ không thể rời xa đất nước hoa anh đào này được. Đối với Diệp Chính Thần, không giải thích rõ ràng cho cô hiểu, là anh sai. Nhưng trên vai anh bây giờ là nhiệm vụ to lớn của tổ chức, anh là con chim bị nhốt trong lồng, anh không có tự do, anh không thể nào làm khác. “Anh cho rằng sự lừa dối của anh là đúng nên anh đã không ngại ngần che giấu bản thân, cho nên tự tay anh đã hủy hoại người phụ nữ mà anh yêu nhất”. Nhìn dáng vẻ lạnh lùng của cô lúc ra đi, anh cảm thấy đau lòng, thật sự rất đau…

The most distant way in the world

Is not that you’re not sure I love you

It is when my love is bewildering the soul

But I can’t speak it out…

Trên đường đời tấp nập, anh vô tình để lạc mất cô… Nhưng anh tin rằng, ba năm sau, anh nhất định sẽ tìm được cô!

Quả đúng như vậy, lúc cô quyết định buông xuôi thì anh trở về. Có nhiều cách để yêu, có người chấp nhận buông tay để người mình yêu được hạnh phúc, riêng anh thì không: Anh làm mọi thứ để tìm lại tình yêu của chính mình. Yêu là như thế, dẫu biết là ích kỉ, nhưng đã là một người đàn ông, một Tham mưu trưởng, anh không cho phép mình từ bỏ. Bây giờ, “anh không cần lo lắng cấp trên phản đối; không cần lo lắng Dụ Nhân vạch trần những lời nói dối tỉ mỉ của anh”.

Tình yêu trong cô có thể đã khô cạn.

“Nhưng dù vậy, anh vẫn muốn có được cô, cho dù là tim cô đã chết hay cô chỉ còn lại thể xác, ngay cả khi cô là người thực vật, anh vẫn phải có được cô. Bởi vì trái tim anh vẫn chưa chết, tình yêu của anh dành cho cô vẫn không hề khô cạn…”

“Chỉ có trời mới biết anh đối với em quan trọng như thế nào…”

“Chỉ có trời mới biết tình cảm của anh chân thành như thế nào…”

...

Họ gặp lại nhau, tình yêu đã ngưng đọng bao nhiêu năm lại ùa về…

Là cánh anh đào nhẹ nhàng rơi trước góc ban công...

Là cơn mưa lạnh lẽo nơi ta biết mình thuộc về nhau…

Là bức tường đầu giường viết đầy chữ “chính”…

Là món mỳ cay Thành Đô em vẫn nấu cho anh…

Là chiếc đồng hồ đôi có khắc tên hai đứa mình…

Tất cả những kỉ niệm từ ba năm trước dường như chỉ mới đây thôi. Em vẫn là em của ngày đó, dịu dàng và đáng yêu. Anh vẫn như thế, điển trai, thông minh, đào hoa…

Giữa mênh mông biển người, ta đã tìm thấy nhau… Từ nay trở về sau, đôi ta mãi mãi không bao giờ chia lìa…

Cuộc đời như một chuyến xe mà chúng ta là người lái, mỗi khi qua một bến, sẽ có người lên và người xuống. Những người lên xe cùng chúng ta lúc khởi hành phần đông đến giữa đường họ sẽ rời đi, còn người cùng ta đến cuối hành trình thì rất ít, thậm chí chẳng có một ai. Cô và anh may mắn được định mệnh ban cho được gặp nhau, yêu nhau, ở bên nhau đến suốt cuộc đời…

P/S: Xin gửi đến tác giả Diệp Lạc Vô Tâm và các editor Nhutphonglin, Banhmatong lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn những nỗ lực, mồ hôi, công sức mà các ss đã bỏ ra để hoàn thành bộ truyện này!!!!

---VanJen@Kites.vn ---

Bài cảm nhận đạt giải khuyến khích của bạn violetrose

YÊU SU SẮC

Từ trao lầm tình yêu cho anh

Đến động phòng hoa chúc sát vách

Mẹ Tâm làm cho giới nữ sắc

Háo hức, muốn bá đạo cùng anh.

Diệp Chính Thần ánh mắt long lanh

Nhìn ai kia áo ôm sát chặt

Mỏng như cánh ve, đường cong dụ hoặc

Thật làm điên đảo tâm hồn anh.

Dưới ánh nến đỏ rực lung linh

Tiếng anh gọi “nha đầu” thân tình

“Còn nhớ lời anh ba năm trước

Nhất định sẽ rước em về dinh”

Ngón tay nhẹ lướt, kêu “sư huynh”

“Là anh đó sao?”, hỡi người tình

Là mơ hay thật, mộng hay tỉnh?

Anh yêu em, cho em lòng tin.

Áo mỏng manh che thân người em,

Anh bá đạo xé phăng thử xem.

Từ hôm nay cho đến vĩnh viễn,

Em là của anh, sở hữu riêng.

Đêm nay chẳng phải đêm đầu tiên

Mà tim rạo rực khi kề bên

Bởi em ngây thơ và thanh khiết

Anh khao khát em đến phát điên.

"Đã cảm nhận được lòng anh chưa?

Tình yêu cho em sâu cho vừa?"

Thiên đường tình ái của đôi lứa

Anh dắt em vào, cùng say sưa.

--- violetrose@Kites.vn ---

Bài cảm nhận đạt giải đặc biệt của bạn Mei_123

BÀI HỌC TÌNH YÊU

Hi, xin chào cả nhà! Trước tiên, thật lòng cảm ơn nhóm biên tập đã đem đến một bộ "Động phòng hoa chúc sát vách" hoàn hảo hơn, sâu lắng hơn. Mình đã đọc cả hai bản cũ và mới, ngoài việc bản thân tác giả đã chỉnh sửa nội dung hợp lí và chặt chẽ hơn, mình thực sự "cam bái hạ phong" vì khả năng biên tập rất mượt mà của Nhutphonglin và Ong. (cho ôm hun 1 cái để tỏ chút lòng được hem? (*_^). Tiếp theo, hơhơ, là chút "suy tư" của mình khi đọc Động phòng hoa chúc sát vách, viết ra để chém gió với mọi người, hehe ;0).

Động phòng hoa chúc sát vách có đầy đủ những điểm quen thuộc trong truyện của Tâm Tâm: một đôi kim đồng ngọc nữ, một tình yêu để đời, một tình huống quanh co dẫn đến ‘đường tình đôi ngả’, và quan trọng hơn là một kết thúc HE như hoa nở rực rỡ sau bao nhiêu sóng gió, mất mát.

Nhưng, khác với không khí nhiều hận thù của thế giới tranh tối tranh sáng trong hai truyện Đồng lang cộng chẩm và Đồng lang cộng hôn, cũng không có sự day dứt bởi tình huống éo le của Vượt qua lôi trì, Sa ngã vô tội, hay tình yêu trên mạng đẹp như cổ tích trong Trao lầm tình yêu cho anh, Động phòng hoa chúc sát vách là câu chuyện của những sự ngẫu nhiên tình cờ rất thường gặp trong đời. Nam chính và nữ chính tình cờ là hàng xóm của nhau khi du học ở Nhật. Dù Diệp Chính Thần ban đầu tiếp cận với Bạc Băng là do nhiệm vụ, nhưng... người con gái làm anh nảy sinh tình cảm tại sao không phải là ai khác? Đơn giản thôi, bởi vì cuộc sống vốn có rất nhiều những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, phần lớn chúng sẽ lướt qua rất nhanh, nhưng cuộc gặp gỡ này đã ở lại, như một hạt mầm tìm được vùng đất hứa, chỉ chờ mưa xuống sẽ nảy chồi.

Một cách rất tự nhiên, Diệp Chính Thần đã tìm thấy ở Bạc Băng những gì mình khao khát: sự tự do, sự ngây thơ thuần khiết, và sự yêu đời - những thứ vốn trái ngược với thế giới đầy những kỷ luật và quân lệnh của anh. Và ngược lại, khí chất của Diệp thiếu chính là hình bóng mơ ước của cô bé Bạc Băng từ ngày xa xưa - chứa đầy những đối cực: vừa mạnh mẽ, phóng khoáng, dữ dội, cực đoan lại vừa dịu dàng, cẩn trọng, tỉ mỉ, trách nhiệm; vừa rất bá đạo lại cũng trẻ con "hẹp hòi", dám yêu dám hận và nỗ lực bằng tất cả khả năng để đạt được mục đích cả trong tình yêu lẫn công việc.

Bởi vậy, họ gặp và yêu nhau thật tự nhiên giống như hoa sẽ nở vào mùa xuân, lá sẽ rụng khi thu đến, như mưa mùa, như đói phải ăn, lớn lên phải dựng vợ gả chồng... như trăm ngàn thứ nhỏ nhặt hoặc to lớn tự nhiên trong trời đất.

Bạc Băng có thể không phải là cô gái trong mơ của các chàng trai nhưng Diệp Chính Thần thì chính xác là giấc mơ của rất nhiều ‘sắc nữ’. Diệp Chính Thần đủ lí trí để không ‘bỏ việc hay bỏ nhà theo vợ’, lại càng không ‘cao thượng’ theo kiểu ‘nhìn thấy cô ấy hạnh phúc là tôi vui’. Anh tự tin có thể yêu và mang lại hạnh phúc cho cô gái của mình cho nên không ngại dăm lần bảy lượt mà "phỗng tay trên", mà "cướp ngay trước mắt" Bạc Băng từ tay người khác.

Bởi vậy, để lại ấn tượng cho mình không hẳn là thời gian yêu đẹp như mơ của Diệp Chính Thần và Bạc Băng vào giữa mùa xuân, nơi nhà trọ nhỏ có cây hoa anh đào nở hoa bay bay bên cửa sổ mà chính là cách Diệp Chính Thần yêu: yêu bằng cả sinh mạng, ‘dụng tâm để yêu’, quyết liệt ‘giành’ lại tình yêu, hạnh phúc vốn thuộc về mình.

Động phòng hoa chúc sát vách tất nhiên vẫn chỉ là tiểu thuyết, cùng với Dương Lam Hàng, Diệp Chính Thần khó có thể tìm thấy ngoài đời, nhưng bản thân mình "học" được một bài học tuyệt vời về tình yêu, chỉ đơn giản như thế thôi nhưng thật thấm thía.

--- Mei_123@Kites.vn ---

Bài cảm nhận đạt giải đặc biệt của bạn libraIme

TÌNH YÊU KINH ĐIỂN – TÌNH YÊU KHẮC CỐT GHI TM – TÌNH YÊU CUỒNG DẠI

Không phải là một tác phẩm kinh điển về văn học, nhưng với tôi, “Động phòng hoa chúc sát vách” là một tác phẩm xứng đáng được coi là kinh điển về tình yêu.

Sẽ có người nói tôi mơ mộng, nói tôi ngây thơ, nói tôi dại khờ khi tin vào cái tình yêu trên giấy, mà cụ thể ở đây là trong ngôn tình.

Phải, nhưng có ai cấm mơ đâu. Và quan trọng hơn là, trong giấc mơ ấy, tôi vẫn tìm được cái hiện thực cho cuộc đời, cho lý tưởng tình yêu.

Điều đó là sai sao???

“Động phòng hoa chúc sát vách” cho tôi biết rằng:

Yêu… không có ai đúng, ai sai… chỉ có người hiểu và người không hiểu.

Yêu… là cuồng si, là chiếm hữu, là không có chỗ cho người thứ ba.

Yêu… là phải biết tin, nếu không còn tin, thì tình yêu sớm muộn cũng sẽ rạn nứt.

Yêu… đôi khi phải chờ phải đợi, buông tay khi còn vấn vương sẽ đau khổ hơn khi còn nắm chặt.

Yêu… cũng là một loại thử thách bản lĩnh của con người. Sẽ nhược tâm, sẽ nhược thân, nhưng trái được kết sẽ ngọt vô cùng.

Tôi chưa yêu, nên càng không thể hiểu được cái gọi là “Tình yêu khắc cốt ghi tâm”.

Nhưng chí ít thì tôi có thể hiểu được thế nào gọi là “Tình yêu cuồng dại” từ “Động phòng hoa chúc”.

Trong tình yêu của Diệp Chính Thần và Bạc Băng có ba điều làm tôi nhớ rõ, đó là:

“Hận”, “Tin” và “Cuồng”

...

Nói đến “Hận”, tôi sẽ nhớ đến Băng Băng hai lần nói với Diêp Chính Thần:

“Hận… muốn được tha thứ chỉ khi nào anh chết đi”.

Tôi thực sự muốn hỏi Băng Băng: “Phải yêu bao nhiêu mới hận được như thế?”

Còn đối với Diệp Chính Thần, tôi cũng đã từng nghĩ, khi ở Nhật nhát dao Băng Băng dành cho anh; cùng với việc khi ở sân bay anh cầu xin ba phút ngắn ngủi để giải thích mà không được là đủ để cho anh hận Băng Băng cả đời. Nhưng có vẻ như cái tình yêu điên dại mà anh dành cho Băng Băng còn lớn hơn cái ‘hận’ mà tôi nghĩ rất nhiều.

Bạc Băng đã từng hỏi Diệp Chính Thần:

“Anh hận em như vậy à? Hận đến nỗi muốn em sống cũng không được, chết cũng không xong ư?”

Anh trả lời: “Không phải hận mà là yêu… Không cần biết dùng bất cứ phương thức gì, hay thủ đoạn như thế nào, cho dù chỉ là thể xác thôi cũng được, nhưng anh cũng nhất định phải mang em trở về bên cạnh anh…”

Tới đây tôi chợt hiểu ra rằng… ‘Hận’ … âu cũng là một cung bậc của tình yêu.

Vì yêu càng đậm, hận mới càng sâu.

Nói về “Tin”… Tôi thực sự không biết nên thương, nên trách hay nên buồn cho họ…

Đau khổ ba năm, thổn thức ba năm, nhớ nhung ba năm, lại đè nén suốt ba năm…

Tất cả đều bắt nguồn từ chữ “Tin” mà Băng Băng dành cho Chính Thần.

Diệp Chính Thần đã từng nói:

“Đừng tin những lời người khác nói, hãy tin vào cảm giác của chính mình.”

Nhưng có lẽ, Bạc Băng đã không đủ can đảm để tin vào cảm giác của chính mình, không đủ can đảm để tin vào tình cảm mà Diệp Chính Thần dành cho cô.

Để rồi sau ba năm đầy luyến tiếc, đầy nhớ mong, Băng Băng mới chợt nhận ra rằng:

“Diệp Chính Thần không hề tự cho mình là đúng, anh chỉ tin tưởng vào bản thân mình và cũng tin tưởng vào cô. Có trách thì trách cô không có đủ niềm tin mà đợi đến cuối cùng.”

Dấu ấn lớn nhất để lại trong lòng tôi, mà tôi tin là phần lớn đọc giả của “Động phòng hoa chúc sát vách” cũng phải công nhận đó chính là “Cuồng”.

Vốn dĩ tình yêu đến với họ không hề dễ dàng. Họ đã từng phải đè nén cảm xúc vì trách nhiệm, vì nghĩa vụ, vì cả cái gọi là đạo lý đời thường mà chối bỏ, chạy trốn tình yêu.

Nhưng với họ, hai con người, hai tâm hồn luôn khao khát tình yêu, thì càng đè nén bao nhiêu, tình yêu đó càng mạnh mẽ bấy nhiêu.

Để rồi…

Bao lần ‘cuồng loạn’ xé bỏ những rào cản giữa hai người, để da lạnh được hòa vào thịt nóng.

Bao lần anh trong thân cô, cô trong tay anh mà cảm xúc vỡ òa, để cô gọi tên anh trong cơn mê dài.

Bao lần chiếc drap giường trở nên nhàu nát cùng với vách tường tràn ngập chữ Chính minh chứng cho sự thăng hoa trong tình yêu của họ.

Cô gọi anh là cầm thú, là sắc lang, nói anh bỉ ổi, đê tiện...

Anh gọi cô là Nha đầu, là cô bé ngốc...

Nhưng có trời mới biết, cô yêu anh và anh yêu cô nhiều đến nhường nào…

Tựa như lời bài hát mà họ đã hát cùng nhau:

“Chỉ có trời mới biết anh đối với em quan trọng như thế nào…”

“Chỉ có trời mới biết tình cảm của anh chân thành như thế nào…”

...

Tất cả cứ từng chút, từng chút, góp nhặt tạo nên tình yêu của họ…

Diệp Chính Thần và Bạc Băng

--- libraIme@Kites.vn ---

Bài cảm nhận đạt giải khuyến khích của bạn VanJen

HAI ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG

Đọc ‘Động phòng hoa chúc sát vách’ hẳn ai cũng hâm mộ tình yêu của cặp đôi Diệp Chính Thần và Bạc Băng. Anh và cô, tưởng chừng như hai đường thẳng song song không bao giờ có thể giao nhau, nhưng định mệnh đã cho thấy điều ngược lại…

Một anh chàng quân nhân “miễn cưỡng” đi làm nhiệm vụ nơi đất nước mà anh từng thề sẽ không bao giờ đặt chân đến. Một cô gái năng động sang Nhật theo đuổi ước mơ của mình… Anh tiếp cận cô với mục đích tìm tư liệu cho tổ chức, anh không muốn lợi dụng cô, cố gắng không làm tổn thương trái tim non nớt của cô. Nhưng chính những lúc ở gần nhau, anh lại cảm nhận được nét đáng yêu và dễ thương của cô… Anh đem lòng yêu cô. Anh thích lúc cô giơ tay hứng nắng buổi ban mai, lúc cô chào anh một tiếng “Sư huynh”, thích lúc cô tất bật nấu ăn trong bếp, thích món mỳ cay Thành Đô cô làm… Anh tặng cô chiếc đồng hồ có khắc hai chữ “Nha đầu”, bởi đối với anh “Trên đời này, ngoài em ra thì có rất nhiều người phụ nữ khác tên ‘Băng’, nhưng ‘Nha đầu’ của anh thì chỉ có một! Độc nhất vô nhị!”

Còn Bạc Băng, trong sự bỡ ngỡ nơi đất khách quê người, cô gặp được anh. Anh là một chàng trai tốt, biết quan tâm đến mọi người. Cô cảm động trước sự quan tâm chân thành của anh. Nhưng anh đào hoa, thay bạn gái còn nhanh hơn cả thay xe… Dù vẫn biết anh không phải là người thích hợp để cô nương tựa, nhưng trái tim cô vẫn luôn hướng về anh…

Và rồi, trong đêm mưa lạnh lẽo, họ nhận ra trong tim mình luôn có hình bóng của người kia. Họ yêu nhau như thế, trao cho nhau những gì tuyệt vời nhất của tình yêu, chỉ mong thời gian ngừng mãi nơi giây phút đó…

Xin cuộc đời cho ta được bình yên.

Để cho ta mãi được yêu… như bây giờ.

Để cho ta mãi được bên nhau… trọn đời.

Nhưng tình yêu luôn có những lúc sóng gió để thử thách lòng người. Đó là lúc Dụ Nhân xuất hiện, cô tiếp cận Bạc Băng, rồi trên danh nghĩa là người vợ “hờ” của Diệp Chính Thần, làm cho Bạc Băng phải từ bỏ tình yêu của mình. Bạc Băng bị sốc, cô tin vào tình yêu của Diệp Chính Thần, nhưng khi tận mắt chứng kiến hình ảnh anh và Dụ Nhân trước ngôi nhà gỗ nhỏ kia, cô phải cầm lòng mà rời xa anh. Bởi cô biết, mình không thể làm người thứ ba...

Anh xin cô thời gian ba phút, cô không cho, bởi cô sợ, lúc cô quay lại nhìn thấy gương mặt anh lúc đó, nghe anh giải thích , cô sẽ không thể rời xa đất nước hoa anh đào này được. Đối với Diệp Chính Thần, không giải thích rõ ràng cho cô hiểu, là anh sai. Nhưng trên vai anh bây giờ là nhiệm vụ to lớn của tổ chức, anh là con chim bị nhốt trong lồng, anh không có tự do, anh không thể nào làm khác. “Anh cho rằng sự lừa dối của anh là đúng nên anh đã không ngại ngần che giấu bản thân, cho nên tự tay anh đã hủy hoại người phụ nữ mà anh yêu nhất”. Nhìn dáng vẻ lạnh lùng của cô lúc ra đi, anh cảm thấy đau lòng, thật sự rất đau…

The most distant way in the world

Is not that you’re not sure I love you

It is when my love is bewildering the soul

But I can’t speak it out…

Trên đường đời tấp nập, anh vô tình để lạc mất cô… Nhưng anh tin rằng, ba năm sau, anh nhất định sẽ tìm được cô!

Quả đúng như vậy, lúc cô quyết định buông xuôi thì anh trở về. Có nhiều cách để yêu, có người chấp nhận buông tay để người mình yêu được hạnh phúc, riêng anh thì không: Anh làm mọi thứ để tìm lại tình yêu của chính mình. Yêu là như thế, dẫu biết là ích kỉ, nhưng đã là một người đàn ông, một Tham mưu trưởng, anh không cho phép mình từ bỏ. Bây giờ, “anh không cần lo lắng cấp trên phản đối; không cần lo lắng Dụ Nhân vạch trần những lời nói dối tỉ mỉ của anh”.

Tình yêu trong cô có thể đã khô cạn.

“Nhưng dù vậy, anh vẫn muốn có được cô, cho dù là tim cô đã chết hay cô chỉ còn lại thể xác, ngay cả khi cô là người thực vật, anh vẫn phải có được cô. Bởi vì trái tim anh vẫn chưa chết, tình yêu của anh dành cho cô vẫn không hề khô cạn…”

“Chỉ có trời mới biết anh đối với em quan trọng như thế nào…”

“Chỉ có trời mới biết tình cảm của anh chân thành như thế nào…”

...

Họ gặp lại nhau, tình yêu đã ngưng đọng bao nhiêu năm lại ùa về…

Là cánh anh đào nhẹ nhàng rơi trước góc ban công...

Là cơn mưa lạnh lẽo nơi ta biết mình thuộc về nhau…

Là bức tường đầu giường viết đầy chữ “chính”…

Là món mỳ cay Thành Đô em vẫn nấu cho anh…

Là chiếc đồng hồ đôi có khắc tên hai đứa mình…

Tất cả những kỉ niệm từ ba năm trước dường như chỉ mới đây thôi. Em vẫn là em của ngày đó, dịu dàng và đáng yêu. Anh vẫn như thế, điển trai, thông minh, đào hoa…

Giữa mênh mông biển người, ta đã tìm thấy nhau… Từ nay trở về sau, đôi ta mãi mãi không bao giờ chia lìa…

Cuộc đời như một chuyến xe mà chúng ta là người lái, mỗi khi qua một bến, sẽ có người lên và người xuống. Những người lên xe cùng chúng ta lúc khởi hành phần đông đến giữa đường họ sẽ rời đi, còn người cùng ta đến cuối hành trình thì rất ít, thậm chí chẳng có một ai. Cô và anh may mắn được định mệnh ban cho được gặp nhau, yêu nhau, ở bên nhau đến suốt cuộc đời…

P/S: Xin gửi đến tác giả Diệp Lạc Vô Tâm và các editor Nhutphonglin, Banhmatong lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn những nỗ lực, mồ hôi, công sức mà các ss đã bỏ ra để hoàn thành bộ truyện này!!!!

---VanJen@Kites.vn ---

Bài cảm nhận đạt giải khuyến khích của bạn violetrose

YÊU SU SẮC

Từ trao lầm tình yêu cho anh

Đến động phòng hoa chúc sát vách

Mẹ Tâm làm cho giới nữ sắc

Háo hức, muốn bá đạo cùng anh.

Diệp Chính Thần ánh mắt long lanh

Nhìn ai kia áo ôm sát chặt

Mỏng như cánh ve, đường cong dụ hoặc

Thật làm điên đảo tâm hồn anh.

Dưới ánh nến đỏ rực lung linh

Tiếng anh gọi “nha đầu” thân tình

“Còn nhớ lời anh ba năm trước

Nhất định sẽ rước em về dinh”

Ngón tay nhẹ lướt, kêu “sư huynh”

“Là anh đó sao?”, hỡi người tình

Là mơ hay thật, mộng hay tỉnh?

Anh yêu em, cho em lòng tin.

Áo mỏng manh che thân người em,

Anh bá đạo xé phăng thử xem.

Từ hôm nay cho đến vĩnh viễn,

Em là của anh, sở hữu riêng.

Đêm nay chẳng phải đêm đầu tiên

Mà tim rạo rực khi kề bên

Bởi em ngây thơ và thanh khiết

Anh khao khát em đến phát điên.

"Đã cảm nhận được lòng anh chưa?

Tình yêu cho em sâu cho vừa?"

Thiên đường tình ái của đôi lứa

Anh dắt em vào, cùng say sưa.

--- violetrose@Kites.vn ---

Bình luận