Thư Viện Ngôn Tình » Hoa Miêu Miêu (Tập 1) » Hoa Miêu Miêu (Tập 1) | Chương 29

Hoa Miêu Miêu (Tập 1) | Chương 29

Chương 29: Lời nói dối của sư phụ



Không nhớ Bích Thanh Thần Quân dặn tôi bao lâu mới được chui ra khỏi chăn, sau khi nhìn thấy bọn họ càng ngày càng đi xa hơn, tiếng kêu gào thảm thương của Mạc Lâm cũng càng ngày càng nhỏ đi, tôi bèn cẩn thận bò ra khỏi chăn, rồi vươn người ngáp một cái rất dài.

Sau một hồi chơi đùa, suýt chút nữa quên mất mình phải đi ngủ. Tôi tỏ vẻ sầu não dùng chân dụi dụi lên mặt, lại nhìn thấy chiếc giường dưới chân đã bị làm hỏng, liền quyết định thay đổi chỗ ngủ.

Sau khi phi thân nhảy ra khỏi giường, tôi phát hiện ra không chỉ chiếc giường bị vỡ, mà ngay cả gạch dưới nền nhà cũng bị cơn giận dữ của Bích Thanh Thần Quân làm vỡ mấy viên. Mấy viên gạch vỡ làm lộ ra mấy mảnh giấy lấp ló phía dưới.

Khoan đã, mảnh giấy? Ánh mắt vội dừng lại nơi có mấy tấm giấy đó, dưới nền đất làm sao lại có những mảnh giấy này?

Tôi tò mò tiến lại gần, lấy tay gạt mấy viên gạch vỡ ra, thấy bên dưới có một cuốn sổ mỏng nhỏ, ngoài bìa có đề ba chữ “Xuân Cung Đồ”. Đây chính là cuốn sổ mà trước đây La Sát đã tặng tôi, hóa ra Bích Thanh Thần Quân đem giấu ở đây, hèn gì tôi không thể nào tìm ra nó.

Hóa ra trước đây Hoàng tiên sinh có nói cái gì mà vô tình cắm hoa hoa lại nở là rất đúng! Nhưng giờ đây tình cảm giữa tôi và Bích Thanh Thần Quân đang rất tốt, có cần thiết phải luyện thêm nội công phòng the để đối phó với anh ta không?

Tôi ôm cuốn “Xuân Cung Đồ” mà mình không dễ mới có được ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định: “Cho dù không phải để đối phó với Bích Thanh Thần Quân thì cũng có thể đối phó với người khác! Cái thứ nội công phòng the này vẫn nên học.”

Sau khi suy nghĩ xong việc này, tôi liền mở sách ra xem, chỉ thấy có người có trang phục có người không có trang phục, còn có cả người chỉ mặc một nửa trang phục, ôm thành một đôi không biết là đang làm gì, bên cạnh cũng có phần giải thích nhưng đáng tiếc tôi chỉ nhận biết được khoảng ba phần mười số chữ trong đó. Tôi chỉ cảm thấy nội dung trong sách rất cao siêu, làm người xem không dễ gì lĩnh hội được.

Duy chỉ hiểu được cơ thể của những người đàn bà này đều rất dẻo, có thể thực hiện được những động tác siêu việt lạ thường. Chẳng qua là bàn luận sự dẻo dai của cơ thể, loài mèo bẩm sinh xương rất mềm, nhất định sẽ không thua kém những người này.

Sau đó tôi bèn biến thành hình dạng con người, chọn lấy vài hình vẽ trong sách rồi nằm ra, thử uốn mình tạo các tư thế kì dị giống trong sách, cảm thấy rất dễ dàng, không có gì là khó cả. Chỉ là, hình như không thấy phát sinh điều gì…

Tôi cứ như vậy duy trì những tư thế đó, mãi cho đến khi gần như ngủ quên đi. Cuối cùng buồn bã thừa nhận bản thân đã làm sai ở chỗ nào đó, nên chẳng gặt hái được thành quả gì. Tôi lật lật các trang sách nghiên cứu kĩ hơn, đột nhiên phát hiện ra rằng trong mỗi bức họa đều có một nam một nữ, một nữ mấy nam hoặc một nam mấy nữ, vậy là nhất định phải có nam giới thì mới luyện được như trong sách!

Tôi càng cảm thấy tự tin hơn với phát hiện anh minh sáng suốt này của mình, sau đó quyết định sẽ tìm một người nam giới để cùng tu luyện, nhưng tìm ai bây giờ? Bích Thanh Thần Quân tuyệt đối không được, anh ta đã cấm tôi xem cuốn sách này; Tiểu Lâm lại là người hay hắt xì hơi; Ngao Vân cũng bị cấm lén lút gặp gỡ; Tiếu Thiên thì tôi không thích; Thiếu Chúng thì lúc nào cũng kè kè bên Tiểu Tử… Vậy thì chỉ còn sót lại mỗi Ngân Tử, anh ta từ trước đến nay luôn yêu thương tôi, chắc hẳn sẽ không từ chối việc cùng nhau luyện võ công phòng the?

Tôi liền vui vẻ giấu cuốn sách vào trong người, nhân lúc Mạc Lâm vẫn đang ở nơi luyện võ công cùng Bích Thanh Thần Quân, không có ở nhà, tôi vội vàng đi tìm Ngân Tử.

Đi được nửa đường bỗng bắt gặp Cẩm Văn, cô ta còn dắt theo một bé gái lạ mặt, vừa đi vừa vui vẻ chuyện trò.

Tôi liền trốn sang một bên lén quan sát bọn họ, không ngờ cô bé đó bỗng vui vẻ quay sang gọi tên tôi: “Là Miêu Miêu cô nương đúng không?”

Sự tình lúc này làm tôi không thể vờ như không quen, chỉ còn cách ngoan ngoãn đi tới trước bọn họ chào hỏi, Cẩm Văn liền vội vã giới thiệu: “Đây là em gái Cẩm Nhàn của muội, năm đó nhờ có Tiên Đơn mà được cứu giúp, hiện tại sức khỏe đã khá hơn, hôm nay là muốn tới cảm ơn ơn cứu mạng của Thần Quân và Miêu Miêu.”

Tôi quay sang nhìn cô bé đó, cảm thấy mặt mũi có nét rất giống với Cẩm Văn, chỉ là thiếu một chút xinh đẹp, chua ngoa, một chút thuần khiết, dịu dàng.

Cô ta tỏ vẻ khó xử nói với tôi: “Lúc đó Tiểu Nhàn bị kẻ xấu làm hại, toàn thân thương tích, gần như bỏ mạng. May mắn được người trượng nghĩa như Miêu Miêu cô nương cứu giúp, lại được tiên đơn của Thần Quân đại nhân cứu mạng, đại ân đại đức này Tiểu Nhàn khắc cốt ghi tâm.”

“Đâu có đâu”, tôi không dám kể công khi nghe thấy những lời ca tụng này từ cô ta, vội vàng nói rõ, “Lúc đó là do ta ăn trộm mấy miếng thịt bò khô, làm cho Cẩm Văn suýt chút nữa phải lên trảm yêu đài, thế nên người cứu mạng là sư phụ, không phải ta.”

Cẩm Nhàn vội vàng nắm lấy tay tôi cười nói: “Tuy Miêu Miêu cô nương không lấy trộm được Tiên Đơn, nhưng không vì Miêu Miêu liều mình giúp đỡ làm cho Thần Quân đại nhân động lòng, thử hỏi đại nhân có đem tiên đơn ra cứu người không?”

“Không phải… Tiên Đơn là do sư phụ đưa cho Cẩm Văn, sau đó Cẩm Văn đưa cho ngươi.” Tôi vội vàng giải thích.

Cẩm Văn vội vàng tiến tới giải thích cụ thể cho tôi hiểu, phải mất tới nửa canh giờ, cuối cùng tôi cũng mới hiểu được toàn bộ sự việc. Hóa ra Miêu Miêu lại vĩ đại đến như vậy…

Khi vẫn đang dương dương tự đắc, Cẩm Nhàn lại nắm lấy tay tôi rối rít tạ ơn. Tôi tạm thời không đi luyện võ công phòng the nữa, liền cùng cô ta tới hậu hoa viên đi thăm quan.

“Đây là hoa cúc mới nở, ăn rất ngon, bên kia là cây mẫu đơn, ăn rất chán…” Tôi tỉ mỉ giới thiệu từng thứ một.

Cẩm Văn ở bên cạnh nét mặt bỗng biến sắc, cô ta liền túm lấy tôi hỏi: “Lẽ nào hậu hoa viên bị giày xéo làm hỏng cả một khoảnh lớn lúc nửa đêm, cũng là do tỷ làm?”

“Meo woo~” Tôi làm bộ tủi thân cúi đầu xuống, “Mèo cũng phải ăn một chút cỏ cây… Vậy mới tốt cho tiêu hóa.”

“Tỷ… Tỷ không biết ăn ở bên ngoài sao!” Cẩm Văn tức đến nỗi người run lên, “Cây cối ở đây có rất nhiều loại quý hiếm! Chăm bón rất khổ cực, có một số muội trồng để cho Mạc Lâm Tiên Nhân làm thảo dược đó!”

Cô ta giận dữ chắc là ở câu nói cuối cùng… Sau khi tôi hứa từ nay về sau sẽ không ăn cây cỏ do cô ta trồng nữa, cơn thịnh nộ của Cẩm Văn mới lắng xuống, còn chỉ cho tôi vài khoảnh tôi có thể ăn được, dặn trước khi ăn phải rửa sạch, nếu không sẽ bị đau bụng.

Lạc Lạc và Kiếm Nam đang xách nước từ phía đằng xa tiến lại, Lạc Lạc nhìn thấy có người lạ liền vội vàng chào hỏi rồi núp sau lưng Kiếm Nam. Kiếm Nam nghe thấy cuộc nói chuyện của chúng tôi, bước tới cười nói: “Miêu Miêu cô nương thích ăn cỏ như vậy, ta sẽ chuyên tâm trồng một số loại cỏ thích hợp cho mèo, vị rất ngon. Miêu Miêu cũng không cần phải ăn hoa mà làm cho Cẩm Văn cô nương tức giận.”

Cẩm Nhàn ở bên cạnh không ngừng dùng khăn đội đầu che miệng cười, làm tôi cảm thấy có chút xấu hổ, lập tức chuyển sang chủ đề khác: “Cẩm Nhàn thường ngày muội thích làm gì?”

“À?” Cẩm Nhàn quay đầu lại không cười nữa, “Muội thích thêu hoa, gảy đàn, hoặc luyện thư pháp, tỷ tỷ nói muội thật nhàm chán.”

“Muội không thích ra ngoài chơi, nên sức khỏe không được tốt.” Cẩm Văn tỏ vẻ tức giận nói.

“Đúng đúng đúng, phải nghe lời đại tỷ dạy dỗ, sau này nhất định sẽ ra ngoài chơi nhiều hơn.” Cẩm Nhàn cười nói.

Lúc này Cẩm Văn mới quay đầu lại nói: “Khi nhàn rỗi hãy đến đây tìm ta, việc bếp núc của đại tiệc sắp diễn ra ở Huyền Thanh Cung đều do ta một tay chỉ huy, muội hãy tới giúp đỡ ta.”

“Ha ha, tỷ tỷ đã nói vậy, làm sao có thể không nghe lời.”

Hai người cười cười nói nói, rồi Cẩm Văn cáo biệt tôi, nói không còn sớm nữa, phải đưa Cẩm Nhàn quay về.

Đợi sau khi hai người họ đi khuất tầm mắt, Lạc Lạc mới từ sau lưng Kiếm Nam bước ra, khẽ nói: “Hình như… Có điều gì đó kì lạ.”

“Cái gì mà kì lạ?” Tôi không hiểu.

“Cái cô nương Cẩm Nhàn đó không phải là không thích ra ngoài sao?” Lạc Lạc cúi đầu nói, “Vậy sao cô ta lại đi đôi giày mà những người yêu thích luyện võ công mới đi như vậy?”

Tôi ngẫm nghĩ rồi nói: “Có thể là sở thích của mỗi người, giày da mềm khi mang vào đi lại rất thoải mái, cũng thuận tiện cho việc chạy nhảy nữa, ta cũng thích đi.”

Kiếm Nam cũng giải thích: “Hoặc để tiện cho việc đi xa hôm nay nên cô ta mới đi giày mềm, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, mau tiếp tục đi tưới hoa.”

Lạc Lạc nhíu mày cau có, ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cũng đi tưới hoa cùng với Kiếm Nam.

Tôi thấy bốn bề xung quanh không có ai, chợt nhớ tới cuốn “Xuân Cung Đồ” trong người, liền vội vàng chạy tới chỗ Ngân Tử. Cái con quạ ngốc Ngân Tử đó đang đứng ngây ra trên một cái cây ngô đồng ngắm trời mây, trên tay cầm một cuốn sách y dược, cũng không biết là có phải đang ngủ gà ngủ gật hay không.

Tôi không màng tới bọn thị đồng, nhanh chóng trèo lên cây, bẻ một cành nhỏ rồi nhè nhẹ khều lên mặt anh ta. Ngân Tử liền xoay người lại, tỏ vẻ khó chịu nói: “Ầm ĩ quá.”

“Ngọc quý của ngươi bị cắn vỡ rồi.” Tôi vừa nói vừa cười.

“Cái gì!” Ngân Tử lập tức mở to mắt, thấy tôi đang vung vẩy cành cây trước mặt, mới thở phào nói, “Còn cắn ngọc quý nữa, ta quyết không tha.”

“Không cắn không cắn.” Tôi nhanh nhảu đáp.

Lúc này Ngân Tử mới quay hẳn người lại, yếu ớt hỏi: “Nàng không phải chuẩn bị cho hôn lễ hay sao? Sao lại rỗi rãi mà tới đây trêu đùa ta?”

“Hôn sự lần này dẫu gì ta cũng không phải tham gia chuẩn bị”, tôi chạy tới ngồi cạnh Ngân Tử, rồi tỏ vẻ bí hiểm móc ra cuốn “Xuân Cung Đồ” đưa tới trước mặt anh ta, “Ngươi xem cái này xem.”

Ngân Tử liếc nhìn cuốn sách, liền vội vàng mở vài trang ra xem, sắc mặt bỗng đỏ lên, tôi đoán chắc tại anh ta xem được một bí kíp võ công hiếm thấy, cho nên mới phấn khích cao độ như vậy.

Một hồi lâu sau, anh ta run rẩy hỏi: “Cuốn… cuốn sách này từ đâu tới?”

Tôi liền lấy tay che miệng anh ta lại, rồi ngó nghiêng xung quanh, khi thấy không có ai đang nghe trộm mới khẽ trả lời: “Là ta lấy được ở trong phòng của Bích Thanh Thần Quân, không dễ dàng gì! Ngươi tuyệt đối không được để người khác biết.”

“Bích… Bích Thanh Thần Quân sao lại xem loại sách này?” Trên trán Ngân Tử xuất hiện vài giọt mồ hôi.

Tôi liền kể lại sự việc La Sát tặng tôi cuốn sách này, còn nói thêm: “Anh ta đã cướp cuốn sách này rồi đem giấu đi, hôm nay ta mới lấy lại được.”

“Là… Là anh ta trả lại cho nàng, muốn nàng đọc cuốn sách này sao?” Ngân Tử tiếp tục truy hỏi.

Ăn trộm là không tốt, nói dối cũng không tốt, để Bích Thanh Thần Quân biết được tôi trộm xem cuốn sách này lại càng không tốt. Thế là sau khi nghe Ngân Tử hỏi, tôi lập tức cụp đôi tai xuống, đỏ mặt không dám trả lời.

Ngân Tử thấy tôi không buồn trả lời, không biết vì sao bỗng nhảy lên giận dữ quát: “Cái đồ khốn nạn đó! Để cho nàng xem cái loại sách dâm ô này sao?! Thật đáng trách! Thật đáng giận! Ta đã đoán được anh ta không phải người tốt!”

Tôi không rõ Ngân Tử nói ai khốn nạn… Bèn tiếp tục nói mục đích tới đây lần này của mình: “Những nội dung trong sách rất huyền bí, ta xem không hiểu.”

“Nhảm nhí! Nàng hiểu mới là lạ!” Ngân Tử vẫn chưa hết giận dữ.

“Thì không hiểu mới tới tìm ngươi!” Tôi vội giật lại cuốn sách từ trên tay anh ta, sau đó lật một trang sách ra cho anh ta xem: “Ngươi xe, tại sao ở đây lại có mấy người đang nâng một phụ nữ lên? Sao ở đây lại trói người này lại? Sao ở đây lại còn vừa đu dây vừa chồng cây chuối? Sao ở đây lại? Tại sao?”

Sắc mặt Ngân Tử ngày một đỏ hơn, anh ta nhìn nhìn cuốn sách rồi lại quay sang nhìn tôi. Bỗng nhiên có vài giọt máu chảy ra từ mũi Ngân Tử, thấy không hay, tôi vội vã móc chiếc khăn tay mà Oa Oa thêu cho ra rồi lau cho anh ta, vừa lau vừa tiếp tục nói: “Ngươi làm sao vậy? Sức khỏe không tốt sao?”

“Nàng mang cái thứ này đến hỏi ta để làm gì? Sao không trực tiếp hỏi cái tên khốn đó?” Ngân Tử đẩy tôi ra, tự mình lấy tay áo lau máu trên mũi.

Tôi bèn nói lớn: “Ta tới tìm ngươi để cùng nhau luyện võ công giống trong sách!”

“Cùng… cùng ta luyện võ?” Ngân Tử há hốc mồm nhìn tôi, máu trên mũi chảy ngày một nhiều hơn, làm thế nào cũng không ngừng lại. Cuối cùng anh ta bỗng từ trên cây ngã nhào xuống, đập đầu vào một hòn đá, mê man bất tỉnh.

Tôi nhìn thấy vội nhảy xuống dưới gốc cây, bỏ cuốn sách vào trong người rồi lớn tiếng kêu cứu. Mọi người cùng chạy tới giúp một tay đưa anh ta vào trong phòng băng bó.

Lần này… Chắc không phải do tôi làm hại chứ. Trong lòng có chút lo lắng, tôi không dám bỏ đi, sau đó cứ ngồi bên cạnh Ngân Tử chờ anh ta tỉnh lại, còn sai người đi bẩm báo sự việc cho Bích Thanh Thần Quân, nói tôi sẽ về muộn.

Đợi đến khi trời sắp tối, Ngân Tử cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại. Anh ta quay sang liếc nhìn tôi, sắc mặt càng nhợt nhạt hơn, tỏ vẻ đau khổ nói: “Bảo bối của ta, làm lợi cho cái thứ như hắn rồi.”

“Ai là hắn?” Tôi không hiểu.

“Sao Bích Thanh Thần Quân lại có thể để nàng học những thứ này… Sao hắn ta lại có thể vô liêm sỉ đến thế…” Nước mắt Ngân Tử rơi lã chã, “Nàng còn chưa thành thân với hắn, đã phải học nội công phòng the, nếu như không đáp ứng được hắn, há chẳng phải sẽ bị thất sủng sao?”

Cái gì? Nội công phòng the không tốt sẽ bị thất sủng? Tôi thất sắc kinh ngạc, vội vã nói với Ngân Tử chuyện mình lén lút ăn trộm cuốn sách, mong đợi anh ta sẽ nói cho mình một phương án giải quyết.

Ngân Tử nghe xong liền im lặng một hồi, sau đó chỉ tay vào mũi tôi hỏi: “Ý nàng là Thần Quân không để cho nàng xem cuốn sách này, sau đó nàng đã ăn trộm cuốn sách?”

“Nội công phòng the chẳng phải là một môn võ lợi hại sao?” Tôi vội vàng thanh minh, “Miêu Miêu chỉ muốn mình trở nên lợi hại hơn mà thôi!”

Lời nói còn chưa kịp dứt, trong đầu tôi đã cảm nhận được một sự đau đớn. Hóa ra Ngân Tử đang đấm lên người tôi, vừa đấm vừa mắng: “Con mèo ngu ngốc đáng chết này, sao có thể ngốc đến mức như vậy! Chuyện phòng the sao có thể là một môn võ được! Làm ta nghĩ rằng nàng phải hầu hạ cái sự thú tính của Bích Thanh Thần Quân! Thật đáng trách! Hóa ra là do nàng loạn ngôn lừa gạt người khác!”

“Đừng đánh nữa! Ta đâu có lừa gạt ai!” Vội vàng tránh đòn của anh ta, tôi cảm thấy rất oan ức. Tuy rằng con quạ này chẳng có tí sức mạnh nào, đánh người khác cũng không thấm vào đâu, nhưng tôi lại không dám đánh trả. Chỉ một chưởng của tôi thôi sẽ làm anh ta bắn ra ngoài sân, thương tích đầy mình, rồi sẽ lại trách mắng tôi.

Ngân Tử sau khi đã thấm mệt, cuối cùng cũng dừng lại, nghiến răng tức giận nói với tôi: “Có một số thứ không hiểu nàng cũng không nên nói bừa, nhất là chuyện nội công phòng the. Nàng sau khi thành thân hãy nói với Bích Thanh Thần Quân đưa cho một sách sơ cấp dạy cho người mới nhập môn mà học”.

“Đây thực sự không phải võ công?” Tôi do dự hỏi, “Ngươi khẳng định?”

“Thực sự không phải! Ta khẳng định!”

“Sư phụ thực sẽ dạy ta?”

“Sẽ dạy…”

Ngân Tử tím mặt định đánh tiếp, tôi vội vàng cúp đuôi chạy mất…

Về đến Huyền Thanh Cung, trời cũng đã chập tối, bốn bề là một màn đêm tĩnh lặng.

Bích Thanh Thần Quân đang ngồi trong phòng đọc sách, tôi mò mẫm cuốn “Xuân Cung Đồ” trong người, thấy hay là không để anh ta biết vẫn tốt hơn. Bèn khẽ nhón chân định lén vứt bỏ, đi tới vườn hoa phía sau đào một cái hố chôn xuống.

Không ngờ lại bị anh ta phát hiện, còn nở nụ cười chào hỏi tôi: “Về rồi sao? Chắc vẫn chưa ăn tối?”

Không còn cách nào khác, tôi vội vàng quay đầu lại trả lời: “Vẫn chưa ăn.”

“Bữa tối của nàng bọn họ đã mang tới đây rồi”, Bích Thanh Thần Quân tiếp tục nói, “Lại đây ta cùng ăn tối với nàng.”

“Meo woo…” Mùi thơm của thức ăn bay tới làm tôi phân vân một hồi lâu.

Bích Thanh Thần Quân như đoán được suy nghĩ của tôi, lập tức bước tới, sau khi quan sát một hồi, thấy tôi đang vã mồ hôi như tắm, anh ta bỗng nhiên hỏi: “Nàng lại vừa làm việc xấu đúng không?”

Tôi đoán sự việc đã bị bại lộ khi nghe anh ta hỏi như vậy. Tôi sợ hãi đến nỗi lông đuôi dựng cả lên, vội vàng ngoan ngoãn móc cuốn sách trong người ra, rồi giơ tay lên thề: “Miêu Miêu sẽ không bao giờ ăn trộm sách nữa.”

Bích Thanh Thần Quân nhìn nhìn cuốn sách rồi lại nhìn tôi, dường như hiểu ra vấn đề, hỏi: “Nàng thực sự muốn học cái này?”

Chỉ vì không muốn mình sẽ bị thất sủng mà tôi gật đầu tỏ vẻ muốn học nội công phòng the.

Bích Thanh Thần Quân liền kéo tôi vào trong phòng, còn nói tôi hãy đi tắm nước nóng, rồi nhanh chóng chạy ra phía bên ngoài, nhìn ngó xung quanh. Triệu tập Tiểu Lâm tới rồi căn dặn anh ta việc gì như rất quan trọng, tuyệt đối không cho bất kì ai vào phòng, Tiểu Lâm nở nụ cười rồi cáo lui.

Tôi không hiểu được tại sao anh ta lại cẩn thận như vậy, liền cởi bỏ trang phục rồi vào bồn tắm suối nước nóng tắm rửa, chờ anh ta quay lại.

Tắm được một hồi, cuối cùng anh ta cũng quay trở vào trong phòng, vội vàng khép cửa lại, dụ tắt ngọn đèn cầy đi, rồi lại lấy mười viên Dạ Minh Châu sáng lấp lánh đem trang trí khắp phòng. Sau đó cởi trang phục của mình ra, bước tới trước mặt tôi, đôi mắt xanh biếc như ngọc bích đang nhìn về phía tôi, một hồi lâu sau mới nói: “Nàng chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị cái gì?” Tôi vội vàng định đứng lên, nhưng lại bị anh ta ấn xuống.

Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng tiến tới ngồi xuống cạnh tôi, đôi bàn tay đang mò mẫm vuốt ve đôi chân tôi trong nước, giống như đang vuốt ve thưởng ngoạn một viên bạch ngọc vậy. Tôi vội vàng lấy tay chắn lại, liền bị anh ta túm lấy cổ tay, rồi hôn nhẹ lên chỗ giữa ngón trỏ và ngón giữa, sau đó tiếp đà hôn lên cả cánh tay tôi, làm khô cả những giọt nước còn đọng trên đó.

“Buồn…” Toàn thân tôi run rẩy vì một cảm giác kì lạ đang xâm lấn trong cơ thể, liền lùi lại phía sau, muốn rút tay về để anh ta không hôn được nữa.

“Đừng chạy.” Bích Thanh Thần Quân không để cho tôi thoái lui, cương quyết kéo tôi lại, bế tôi vào lòng rồi tiến lại chỗ chiếc giường lớn, nhẹ nhàng đặt tôi xuống.

Tôi nằm lên một tấm chăn mềm mại, rồi duỗi người một cái, lại nhìn thấy ánh sáng êm dịu của những viên Dạ Minh Châu, ánh trăng lờ mờ phản chiếu lên khuôn mặt Bích Thanh Thần Quân. Anh ta tỏ vẻ rất nghiêm túc cũng rất kiên quyết, lấy tay vén mái tóc đang ướt sũng của tôi ra, để lộ cái trán bóng loáng cùng toàn bộ khuôn mặt tôi.

Anh ta cúi đầu xuống, toàn bộ sức nặng trọng lượng cơ thể anh ta đang dồn lên tôi, ghì chặt lấy tôi, tội vội vàng mở lời: “Sư phụ… Đừng đè ta lúc ngủ như vậy, rất khó chịu.”

“Đừng nói gì cả.” Bích Thanh Thần Quân liền hôn lên môi tôi, còn không ngừng quấy rầy hàm răng tôi nữa.

Trước tình cảnh này, tôi dường như đang có trăm vạn câu hỏi muốn hỏi, nhưng lại không thể mở miệng ra, chỉ thuận theo nhịp điệu của anh ta mà đối đáp lại.

Lưỡi chúng tôi cứ cuốn lấy nhau, không khí đặc quánh lại làm cho lồng ngực tôi như thấy khó thở, bỗng phát hiện ra trang phục tắm của mình đã bị cởi ra từ lúc nào không hay.

“Sư phụ… Chàng muốn cùng ta sinh con sao?” Tôi thận trọng xác nhận lại.

“Ừm.” Biểu hiện của Bích Thanh Thần Quân vẫn không có chút biến chuyển, anh ta chỉ nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo đang mặc ra, làm lộ ra thân hình vạm vỡ của mình.

Tôi chỉ cảm thấy có chút gì đó không phải, tiếp tục hỏi: “Vậy bây giờ, chúng ta phải làm như thế nào…”

“Có thể sẽ có chút đau đớn, nàng đừng cử động là được.” Bích Thanh Thần Quân tiếp tục cởi đồ ra.

Tôi ngoan ngoãn nhúc nhích nhẹ thân thể, không dám cử động mạnh, chỉ tập trung nhìn anh ta đang ngây người ra.

Bích Thanh Thần Quân cuối cùng cũng cởi bỏ toàn bộ trang phục ra rồi áp thân thể vào người tôi, tôi nở nụ cười uốn éo người, chuẩn bị học cách ỏn ẻn khẽ kêu lên vài tiếng mà Cẩm Văn đã dạy cho, sau đó chờ anh ta hành động.

Thế nhưng! Đúng vào giờ khắc này! Tôi đột nhiên mở to mắt, phát hiện ra có gì đó không đúng! Là một việc rất sai trái!

Tại sao sư phụ lại có một con rùa?! Anh ta chẳng phải từng nói là không có sao?!

Tôi thất kinh phi thân nhảy lên, suýt chút nữa thì va vào mặt Bích Thanh Thần Quân. Anh ta tỏ vẻ buồn chán ấn vai tôi xuống hỏi: “Có chuyện gì xảy ra?”

“À à…” Tôi bị kích động nên nói không thành lời, chỉ run rẩy giơ tay chỉ vào con rùa đó hỏi: “Vì… vì sao lại có cái đó? Đó là cái gì?”

“Có… có cái gì không đúng sao?” Bích Thanh Thần Quân cảm thấy khó xử.

“Đương nhiên là không đúng!” Tôi căm giận tố cáo, “Chàng rõ ràng đã từng nói bản thân không có con rùa nào! Sư phụ sao lại có thể nói dối ta!”

“Cái gì mà nói dối nàng?” Bích Thanh Thần Quân có chút sốt ruột khi thấy tôi tức giận, “Nàng nói rõ hơn một chút!”

“Chàng là đồ dối trá!” Tôi một lần nữa chỉ tay về phía con rùa, tỏ vẻ buồn bã nói: “Cái này… lần trước chàng đã nói chàng không có nó.”

Tất cả chìm vào im lặng, rất lâu sau, hàm răng Bích Thanh Thần Quân bắt đầu phát ra tiếng kèn kẹt, dường như có chút tức giận. Rồi anh ta túm lấy vai tôi, bắt tôi phải xoay người lại, sau đó từng câu từng chữ rõ ràng hỏi: “Nàng quan tâm đến con rùa này? Nàng đã từng nhìn thấy?”

Tôi liên tục gật gật đầu.

Sắc mặt Bích Thanh Thần Quân như càng khó chịu hơn: “Nàng nhìn thấy ở đâu?”

“Không phải quan tâm!” Tôi lập tức lăn ra đất ăn vạ, “Dẫu sao ta cũng không thích rùa!”

“Vì sao?” Giọng nói Bích Thanh Thần Quân như bật ra ngoài.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi ngang ngược nói: “Dẫu sao… Miêu Miêu ghét rùa! Rùa rất xấu!”

“Đàn ông toàn thiên hạ này đều có!” Bích Thanh Thần Quân tức đến nỗi toàn thân run lên.

Tôi có chút chột dạ, bèn tỏ vẻ nũng nịu nói: “Nhưng chàng nói dối ta… Nói mình không có.”

“Ta làm sao biết nàng lại quan tâm đến con rùa này!” Bích Thanh Thần Quân thực sự đã trở nên nóng nảy, “Nàng nói mau! Trước đây đã từng thấy ở đâu!”

“Là lần ở Tây Phượng Lầu… Chẳng phải có một người đàn ông ở trần đó sao?” Tôi có chút sợ hãi, lập tức thành khẩn trả lời.

Bích Thanh Thần Quân lúc này mới có chút nguôi giận, dang tay ra kéo tôi lại gần nói: “Đây không phải là con rùa!”

“Vậy thì là gì?” Trong lòng cảm thấy có điều không hay, tôi lập tức ngọ nguậy để lùi lại phía sau, “Chàng đừng đánh vào mông ta!”

“Ta không đánh.”

“Chàng đừng nhốt ta lại!” Sau khi nghĩ ngợi tôi nói tiếp, “Miêu Miêu sẽ giận đó!”

“Ta không nhốt.”

Lời nói vừa mới dứt, anh ta liền lấy tay ấn tôi ngã ra giường, hung dữ cắn một cái lên vai tôi, thấy tình thế không hay, tôi liền van xin: “Đừng cắn nữa! Không phải là rùa không phải là rùa, chàng đừng tức giận, quá lắm là ta sẽ không ghét bỏ con rùa xấu xí của sư phụ nữa.”

“Nàng ngậm miệng lại cho ta!” Sắc mặt Bích Thanh Thần Quân trông có vẻ rất đáng yêu.

Tôi thực sự rất sợ hãi, sau đó… Chịu không nổi nữa bèn biến thành hình dạng mèo, làm anh ta bổ nhào về phía trước. Sau đó lợi dụng thời cơ chui tọt vào gầm giường trốn, sống chết không chịu chui ra.

Bích Thanh Thần Quân quát như ra lệnh về phía gậm giường: “Ra đây.”

“Không… Bộ dạng của chàng lúc này làm ta sợ hãi.” Tôi cố sống cố chết không chịu ra, “Như là muốn ăn thịt người khác vậy!”

“Nàng còn không chịu chui ra, ta sẽ thực sự ăn thịt nàng!” Bích Thanh Thần Quân liền nâng cả chiếc giường lên, làm tôi chẳng còn chỗ nào để trốn.

Anh ta liền túm lấy gáy tôi ném quay trở lại giường, sau đó hít vài cái như để lấy lại bình tĩnh, nói với tôi: “Biến quay trở lại hình người.”

“Chàng thực sự không đánh ta?”

“Ta chỉ muốn cùng nàng làm cái việc mà những người sau khi thành thân đều làm, đó không phải là làm hại nàng.”

“Thật sao? Mọi người đều như vậy?”

“Đúng, đây là một việc không thể thiếu nếu muốn sinh con sau này.”

Hóa ra như vậy mới có thể có những đứa bé xinh xắn, tôi bắt đầu cảm thấy do dự. Bích Thanh Thần Quân liền dịu dàng hôn lên trán tôi, khẽ hỏi: “Miêu Miêu, nàng có thích ta không?”

“Thích.” Tôi không do dự khẳng định lòng mình.

“Sau ngày thành thân, ta sẽ mãi mãi không bao giờ phụ nàng.”

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Được rồi, vì bộ dạng đáng yêu của sư phụ, vì những đứa con xinh xắn, tôi quyết định thỏa hiệp, biến trở lại hình dạng người, một lần nữa nằm xuống, tiếp tục cố gắng để làm cái việc sinh con.

“Meo ya! Meo ya!” Tiếng kêu thảm thương của tôi vang động toàn Huyền Thanh Cung, “Đau quá! Sư phụ nói dối! Đau quá! Đừng tiếp tục nữa có được không?”

“Không được!”

Con rùa quả nhiên là một thứ xấu xa! Nó làm cho sư phụ như biến thành một người khác, rất hung bạo. Nó khiến tôi đau đớn như chết đi sống lại, lại cứ bị giữ chặt không có cách nào thoát ra, hồi lâu sau vẫn chưa kết thúc. Gần như đến nửa đêm, sự dày vò này mới chấm dứt. Tôi mệt lử cuộn tròn người trong lòng anh ta từ từ ngủ thiếp đi. Trong lúc mơ màng, trên môi bỗng cảm thấy vị ngọt ngào còn in dấu lại của nụ hôn sau cùng, dường như làm bớt đi tất cả những đau đớn, bất an trong lòng.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi kinh ngạc phát hiện Bích Thanh Thần Quân đang nằm ngủ cạnh tôi, khắp người là những vết cào cấu, còn có cả những vết răng cắn nữa, lẽ nào… Lẽ nào tất cả đều là do Miêu Miêu làm?

“Nàng tỉnh dậy rồi sao?” Anh ta bỗng nhiên mở mắt, làm tôi giật bắn người.

Tôi vội vàng gật dầu, rồi lại đưa tay lên sờ những vết thương tích đó, tỏ vẻ đau xót nói: “Ta xin lỗi… Ta thực lòng không cố ý, có đau không? Có muốn ta liếm vết thương không?”

“Không cần đâu.” Bích Thanh Thần Quân lại quay sang nhìn tôi, ánh mắt hướng về phía vết răng trên bả vai, tỏ vẻ ngại ngùng nói: “Đêm qua hình như ta đã quá thô bạo, nàng còn đau không?”

“Còn.” Tôi thành thật gật đầu, “Làm vậy có sinh được con không?”

Bích Thanh Thần Quân hơi cúi đầu nở nụ cười, “Sẽ có, chúng ta sẽ có con.”

“Phải có một đàn bốn năm con! Lông sẽ rất mượt mà! Hằng ngày sẽ luôn trèo lên người ta.” Tôi lớn tiếng tuyên bố.

Bích Thanh Thần Quân suýt nữa thì mắc nghẹn ở cổ, anh ta ho lên vài cái nói: “Nàng bây giờ đâu còn là một con mèo thông thường, làm sao mà có nhiều con như vậy? Có thể sinh đôi đã là may mắn lắm rồi.”

“Vậy hai đứa cũng được.” Tôi cụp tai xuống tỏ vẻ thất vọng, sau đó xoa xoa cái bụng bằng phẳng của mình nói nhỏ.

Bích Thanh Thần Quân nở nụ cười rồi an ủi tôi: “Đừng lo, đừng sốt ruột, giờ hãy dậy ăn sáng thôi.”

Tôi không muốn tiếp tục tranh luận với anh ta nữa vì bụng mình đang sôi lên ùng ục vì đói, vội xoay mình ngồi dậy, nhưng lại phát hiện toàn thân lõa thể, hơn nữa lại cảm thấy hơi khó chịu, tôi vội chạy đến bên bồn tắm suối nước nóng để tắm gội, còn Bích Thanh Thần Quân khoác áo choàng lên đi tới bên hồ nước lạnh, nơi anh ta hay tắm gội.

Trong lúc đang tận hưởng cảm giác dễ chịu khi ngâm mình trong nước, Cẩm Văn từ ngoài bước vào, trên tay cầm một bộ trang phục được dệt bằng gấm tới. Cô ta khom lưng xuống, nét mặt gian xảo nói với tôi: “Đêm qua ngủ ngon không?”

“Đay lắm.” Tôi bước ra từ trong bồn tắm, nhận bộ trang từ tay cô ta, “Nhưng bây giờ đã đỡ hơn nhiều.”

“Mấy vết cắn và bầm tím ở trên vai, lẽ nào Thần Quân đại nhân rất thô bạo?” Nét mặt Cẩm Văn như mới phát hiện ra điều gì đó.

“Anh ta thực sự rất thô bạo.” Tôi có chút tức giận.

“Không phải không phải”, Cẩm Văn an ủi tôi, cô ta chỉ bảo như rất có kinh nghiệm, “Lần đầu tiên bao giờ cũng như vậy, lần sau sẽ không đau như vậy đâu.”

“Còn cái gì mà lần sau nữa…” Tôi khẽ lẩm bẩm, nghĩ tới cảm giác khó chịu đêm qua, nét mặt trở nên cau có, trong lòng bỗng thấy rùng mình.

Cùng với sự oán trách trong lòng, khi tôi quay trở lại phòng ngủ để ăn sáng, bỗng nhìn thấy thủ phạm của sự oán giận trong tôi với vẻ mặt mãn nguyện đang được Tiểu Lâm hầu hạ bên cạnh. Không hiểu vì sao anh ta bỗng hắt xì hơi vài cái, có thể do tắm nước lạnh quá, đã bị cảm lạnh rồi.

Tôi không quan tâm tới anh ta, cứ thế ăn từng miếng to thức ăn, còn anh ta đuổi hết bọn hầu hạ ra ngoài, nét mặt hớn hở ngồi xuống bên cạnh tôi. Thi thoảng gắp vài miếng cá cho vào bát tôi.

Sau khi ăn vài miếng, tôi quay sang nhìn biểu hiện của anh ta, nhịn không nổi bèn bỏ đũa xuống, hoài nghi nói: “Hôm qua, lúc chúng ta làm cái việc để sinh con đó, chàng cảm thấy thế nào?”

“Tốt, rất tốt.” Bích Thanh Thần Quân tiếp tục gỡ xương cá cho tôi, “Ăn nhiều vào, muốn sinh con phải béo một chút.”

“Chàng… Không đau một chút nào?” Tôi tiếp tục truy hỏi.

“Ta rất vui vẻ.” Bích Thanh Thần Quân nở nụ cười thích thú, “Lần sau đừng dùng móng cào đi cào lại thì tốt hơn.”

Vì sao… Vì sao lại chỉ có mình tôi thấy đau? Sao lại bất công như vậy? Tôi oán giận nhìn anh ta, không để ý cắn gãy cả đôi đũa.

“Nàng làm sao vậy?” Bích Thanh Thần Quân có chút lo lắng khi thấy sắc mặt tôi không vui.

Miễn sao làm việc này sẽ sinh được con, tôi liền ngầm từ bỏ suy nghĩ này, từ giờ sẽ không bao giờ làm cái việc phí sức và đau đớn này thêm lần nào nữa. Sau đó liền lắc đầu rồi nở nụ cười, định sau này khi trên giường nhất quyết sẽ chỉ biến thành hình dạng mèo, dù cho anh ta có khuyên nhủ thế nào cũng vô ích mà thôi.

Khi tôi đang mơ màng tới một viễn cảnh đẹp đẽ, bỗng Bích Thanh Thần Quân lấy ra một lọ thuốc cao, cởi trang phục tôi ra rồi bôi thuốc lên những vết cắn và bầm tím trên người tôi. Thuốc bôi tới đâu tôi liền cảm thấy man mát khoan khoái tới đó, rất dễ chịu, rất nhanh cảm giác đau đớn lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.

Thoa đi thoa lại một hồi, hai bàn tay anh ta bỗng nhiên trở nên gấp gáp, hơi thở cũng dồn dập hơn, giống như lại muốn bế tôi vào giường tiếp tục làm cái chuyện sinh con kia vậy. Tôi lập tức cảnh giác, chuẩn bị biến thành mèo để kháng cự.

Bỗng từ ngoài cửa giọng nói của Tiểu Lâm vọng vào: “Thần Quân đại nhân, phó tướng Hải Dương xin được cầu kiến.”

“Ta biết rồi.” Bích Thanh Thần Quân thở dài một tiếng, dặn dò xong việc ngoài cửa, lại trở vào xoa xoa tay lên đôi tai tôi, khẽ nói: “Miêu Miêu, những ngày tới nàng đừng có chạy lung tung nữa, chiến sự cũng sắp chấm dứt rồi, ngày kia sẽ tổ chức lễ cưới, thần tiên khắp mọi nơi sẽ tới chúc mừng. Nàng gắng chịu đựng mấy ngày, sau lễ cưới ta sẽ đưa nàng đi du ngoạn khắp nơi để bù đắp cho những ngày cô đơn này.”

“Có thể xuống Hạ Giới chơi được không?” Tôi rất phấn khích khi nghe thấy vậy, liền giỏng tai lên ôm lấy anh ta làm nũng.

“Được được, nàng muốn đi đâu ta sẽ đưa nàng đi.” Bích Thanh Thần Quân tỏ vẻ vui mừng nói.

Tôi thực sự vui khi biết sắp được đi chơi… Có đau đớn một chút thực ra cũng không sao cả.

Bích Thanh Thần Quân giúp tôi chỉnh đốn lại trang phục, sau đó chầm chậm bước ra ngoài hướng về phía phòng khách. Tôi liền lấy đôi đũa của anh ta gắp vài miếng cá to bỏ vào miệng, sau đó vui vẻ chuẩn bị đi tìm Lạc Lạc chơi đùa.

Lại nhìn thấy người tiểu binh mà phó tướng Hải Dương dẫn tới đang cười nói cùng với các thị nữ ở bậc thềm phía trước, sắc mặt anh ta đang rất vui vẻ, cũng rất an nhàn.

“Các cô nương không việc gì phải lo lắng, Hải Dương đại nhân đã điều tra ra nơi trốn của cái tên Diệu Dương, hôm nay sẽ cho đại quân đi truy bắt về xét tội. Sau khi trừ khử mối nguy hại này, từ nay Ma Giới và Thiên Giới sẽ được ca múa trong thái bình, sẽ không còn chiến tranh loạn lạc nữa.”

“Cái tên Diệu Dương đó có phải rất lợi hại không? Giao chiến lâu như vậy rồi, sao hôm nay lại dễ dàng tóm được hắn như vậy?”

“Các cô nương ở trong phủ mà không nghe ngóng tin tức chiến trận sao? Sao lại không biết việc hắn ta đã bị Thần Quân đại nhân đánh cho trọng thương rồi, chỉ là may mắn mới sống sót được. Lần xuất binh này đã được lên kế hoạch từ lâu, nhất định sẽ thành công.”

“Việc đàn ông các huynh, bọn ta quan tâm có ích gì, cũng là nghe huynh kể lại mà biết.”

“Nè, vậy để ta kể cho muội nghe về sự uy phong lẫm liệt của Thần Quân đại nhân trong trận núi Bình Nhạn nhé? Dĩ nhiên, ta cũng rất phong độ!”

Sư phụ dĩ nhiên uy phong lẫm liệt, cái chủ đề này chẳng có gì mới cả, từ lâu ta đã được nghe nói tới, thật là chẳng có gì thú vị. Sau đó mỉm cười nhảy về phía trước nhằm hướng hậu hoa viên đi tới.

Thần mặt trời đang tỏa những tia nắng rực rỡ xuống khi vườn, giúp cho toàn bộ hoa cỏ cây cối nơi đây trở nên sặc sỡ đầy màu sắc. Lạc Lạc đang cầm chiếc roi da để chơi trò đánh quay, con quay bảy màu càng quay càng nhanh, Kiếm Nam và Oa Oa đang hò reo cổ vũ ở bên cạnh.

Tôi bèn lấy hòn sỏi rồi búng vào trúng con quay đang xoay tít đó, làm nó nghiêng nghiêng rồi đổ xuống, Lạc Lạc tỏ vẻ buồn rầu ngước lên nhìn thấy tôi, rồi lập tức vui vẻ mời tôi cùng tham gia vào trò chơi.

Con quay lại tiếp tục xoay tít, tiếng cười đùa vang cả một góc vườn, trong lòng cảm thấy ngập tràn hạnh phúc.

Một chút đau đớn thì có ngại gì? Tôi hết sức mong chờ tới ngày diễn ra lễ cưới, sẽ mãi mãi được ở bên cạnh Bích Thanh Thần Quân, để cho niềm hạnh phúc này mãi được thiên trường địa cửu

Chương 29: Lời nói dối của sư phụ



Không nhớ Bích Thanh Thần Quân dặn tôi bao lâu mới được chui ra khỏi chăn, sau khi nhìn thấy bọn họ càng ngày càng đi xa hơn, tiếng kêu gào thảm thương của Mạc Lâm cũng càng ngày càng nhỏ đi, tôi bèn cẩn thận bò ra khỏi chăn, rồi vươn người ngáp một cái rất dài.

Sau một hồi chơi đùa, suýt chút nữa quên mất mình phải đi ngủ. Tôi tỏ vẻ sầu não dùng chân dụi dụi lên mặt, lại nhìn thấy chiếc giường dưới chân đã bị làm hỏng, liền quyết định thay đổi chỗ ngủ.

Sau khi phi thân nhảy ra khỏi giường, tôi phát hiện ra không chỉ chiếc giường bị vỡ, mà ngay cả gạch dưới nền nhà cũng bị cơn giận dữ của Bích Thanh Thần Quân làm vỡ mấy viên. Mấy viên gạch vỡ làm lộ ra mấy mảnh giấy lấp ló phía dưới.

Khoan đã, mảnh giấy? Ánh mắt vội dừng lại nơi có mấy tấm giấy đó, dưới nền đất làm sao lại có những mảnh giấy này?

Tôi tò mò tiến lại gần, lấy tay gạt mấy viên gạch vỡ ra, thấy bên dưới có một cuốn sổ mỏng nhỏ, ngoài bìa có đề ba chữ “Xuân Cung Đồ”. Đây chính là cuốn sổ mà trước đây La Sát đã tặng tôi, hóa ra Bích Thanh Thần Quân đem giấu ở đây, hèn gì tôi không thể nào tìm ra nó.

Hóa ra trước đây Hoàng tiên sinh có nói cái gì mà vô tình cắm hoa hoa lại nở là rất đúng! Nhưng giờ đây tình cảm giữa tôi và Bích Thanh Thần Quân đang rất tốt, có cần thiết phải luyện thêm nội công phòng the để đối phó với anh ta không?

Tôi ôm cuốn “Xuân Cung Đồ” mà mình không dễ mới có được ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định: “Cho dù không phải để đối phó với Bích Thanh Thần Quân thì cũng có thể đối phó với người khác! Cái thứ nội công phòng the này vẫn nên học.”

Sau khi suy nghĩ xong việc này, tôi liền mở sách ra xem, chỉ thấy có người có trang phục có người không có trang phục, còn có cả người chỉ mặc một nửa trang phục, ôm thành một đôi không biết là đang làm gì, bên cạnh cũng có phần giải thích nhưng đáng tiếc tôi chỉ nhận biết được khoảng ba phần mười số chữ trong đó. Tôi chỉ cảm thấy nội dung trong sách rất cao siêu, làm người xem không dễ gì lĩnh hội được.

Duy chỉ hiểu được cơ thể của những người đàn bà này đều rất dẻo, có thể thực hiện được những động tác siêu việt lạ thường. Chẳng qua là bàn luận sự dẻo dai của cơ thể, loài mèo bẩm sinh xương rất mềm, nhất định sẽ không thua kém những người này.

Sau đó tôi bèn biến thành hình dạng con người, chọn lấy vài hình vẽ trong sách rồi nằm ra, thử uốn mình tạo các tư thế kì dị giống trong sách, cảm thấy rất dễ dàng, không có gì là khó cả. Chỉ là, hình như không thấy phát sinh điều gì…

Tôi cứ như vậy duy trì những tư thế đó, mãi cho đến khi gần như ngủ quên đi. Cuối cùng buồn bã thừa nhận bản thân đã làm sai ở chỗ nào đó, nên chẳng gặt hái được thành quả gì. Tôi lật lật các trang sách nghiên cứu kĩ hơn, đột nhiên phát hiện ra rằng trong mỗi bức họa đều có một nam một nữ, một nữ mấy nam hoặc một nam mấy nữ, vậy là nhất định phải có nam giới thì mới luyện được như trong sách!

Tôi càng cảm thấy tự tin hơn với phát hiện anh minh sáng suốt này của mình, sau đó quyết định sẽ tìm một người nam giới để cùng tu luyện, nhưng tìm ai bây giờ? Bích Thanh Thần Quân tuyệt đối không được, anh ta đã cấm tôi xem cuốn sách này; Tiểu Lâm lại là người hay hắt xì hơi; Ngao Vân cũng bị cấm lén lút gặp gỡ; Tiếu Thiên thì tôi không thích; Thiếu Chúng thì lúc nào cũng kè kè bên Tiểu Tử… Vậy thì chỉ còn sót lại mỗi Ngân Tử, anh ta từ trước đến nay luôn yêu thương tôi, chắc hẳn sẽ không từ chối việc cùng nhau luyện võ công phòng the?

Tôi liền vui vẻ giấu cuốn sách vào trong người, nhân lúc Mạc Lâm vẫn đang ở nơi luyện võ công cùng Bích Thanh Thần Quân, không có ở nhà, tôi vội vàng đi tìm Ngân Tử.

Đi được nửa đường bỗng bắt gặp Cẩm Văn, cô ta còn dắt theo một bé gái lạ mặt, vừa đi vừa vui vẻ chuyện trò.

Tôi liền trốn sang một bên lén quan sát bọn họ, không ngờ cô bé đó bỗng vui vẻ quay sang gọi tên tôi: “Là Miêu Miêu cô nương đúng không?”

Sự tình lúc này làm tôi không thể vờ như không quen, chỉ còn cách ngoan ngoãn đi tới trước bọn họ chào hỏi, Cẩm Văn liền vội vã giới thiệu: “Đây là em gái Cẩm Nhàn của muội, năm đó nhờ có Tiên Đơn mà được cứu giúp, hiện tại sức khỏe đã khá hơn, hôm nay là muốn tới cảm ơn ơn cứu mạng của Thần Quân và Miêu Miêu.”

Tôi quay sang nhìn cô bé đó, cảm thấy mặt mũi có nét rất giống với Cẩm Văn, chỉ là thiếu một chút xinh đẹp, chua ngoa, một chút thuần khiết, dịu dàng.

Cô ta tỏ vẻ khó xử nói với tôi: “Lúc đó Tiểu Nhàn bị kẻ xấu làm hại, toàn thân thương tích, gần như bỏ mạng. May mắn được người trượng nghĩa như Miêu Miêu cô nương cứu giúp, lại được tiên đơn của Thần Quân đại nhân cứu mạng, đại ân đại đức này Tiểu Nhàn khắc cốt ghi tâm.”

“Đâu có đâu”, tôi không dám kể công khi nghe thấy những lời ca tụng này từ cô ta, vội vàng nói rõ, “Lúc đó là do ta ăn trộm mấy miếng thịt bò khô, làm cho Cẩm Văn suýt chút nữa phải lên trảm yêu đài, thế nên người cứu mạng là sư phụ, không phải ta.”

Cẩm Nhàn vội vàng nắm lấy tay tôi cười nói: “Tuy Miêu Miêu cô nương không lấy trộm được Tiên Đơn, nhưng không vì Miêu Miêu liều mình giúp đỡ làm cho Thần Quân đại nhân động lòng, thử hỏi đại nhân có đem tiên đơn ra cứu người không?”

“Không phải… Tiên Đơn là do sư phụ đưa cho Cẩm Văn, sau đó Cẩm Văn đưa cho ngươi.” Tôi vội vàng giải thích.

Cẩm Văn vội vàng tiến tới giải thích cụ thể cho tôi hiểu, phải mất tới nửa canh giờ, cuối cùng tôi cũng mới hiểu được toàn bộ sự việc. Hóa ra Miêu Miêu lại vĩ đại đến như vậy…

Khi vẫn đang dương dương tự đắc, Cẩm Nhàn lại nắm lấy tay tôi rối rít tạ ơn. Tôi tạm thời không đi luyện võ công phòng the nữa, liền cùng cô ta tới hậu hoa viên đi thăm quan.

“Đây là hoa cúc mới nở, ăn rất ngon, bên kia là cây mẫu đơn, ăn rất chán…” Tôi tỉ mỉ giới thiệu từng thứ một.

Cẩm Văn ở bên cạnh nét mặt bỗng biến sắc, cô ta liền túm lấy tôi hỏi: “Lẽ nào hậu hoa viên bị giày xéo làm hỏng cả một khoảnh lớn lúc nửa đêm, cũng là do tỷ làm?”

“Meo woo~” Tôi làm bộ tủi thân cúi đầu xuống, “Mèo cũng phải ăn một chút cỏ cây… Vậy mới tốt cho tiêu hóa.”

“Tỷ… Tỷ không biết ăn ở bên ngoài sao!” Cẩm Văn tức đến nỗi người run lên, “Cây cối ở đây có rất nhiều loại quý hiếm! Chăm bón rất khổ cực, có một số muội trồng để cho Mạc Lâm Tiên Nhân làm thảo dược đó!”

Cô ta giận dữ chắc là ở câu nói cuối cùng… Sau khi tôi hứa từ nay về sau sẽ không ăn cây cỏ do cô ta trồng nữa, cơn thịnh nộ của Cẩm Văn mới lắng xuống, còn chỉ cho tôi vài khoảnh tôi có thể ăn được, dặn trước khi ăn phải rửa sạch, nếu không sẽ bị đau bụng.

Lạc Lạc và Kiếm Nam đang xách nước từ phía đằng xa tiến lại, Lạc Lạc nhìn thấy có người lạ liền vội vàng chào hỏi rồi núp sau lưng Kiếm Nam. Kiếm Nam nghe thấy cuộc nói chuyện của chúng tôi, bước tới cười nói: “Miêu Miêu cô nương thích ăn cỏ như vậy, ta sẽ chuyên tâm trồng một số loại cỏ thích hợp cho mèo, vị rất ngon. Miêu Miêu cũng không cần phải ăn hoa mà làm cho Cẩm Văn cô nương tức giận.”

Cẩm Nhàn ở bên cạnh không ngừng dùng khăn đội đầu che miệng cười, làm tôi cảm thấy có chút xấu hổ, lập tức chuyển sang chủ đề khác: “Cẩm Nhàn thường ngày muội thích làm gì?”

“À?” Cẩm Nhàn quay đầu lại không cười nữa, “Muội thích thêu hoa, gảy đàn, hoặc luyện thư pháp, tỷ tỷ nói muội thật nhàm chán.”

“Muội không thích ra ngoài chơi, nên sức khỏe không được tốt.” Cẩm Văn tỏ vẻ tức giận nói.

“Đúng đúng đúng, phải nghe lời đại tỷ dạy dỗ, sau này nhất định sẽ ra ngoài chơi nhiều hơn.” Cẩm Nhàn cười nói.

Lúc này Cẩm Văn mới quay đầu lại nói: “Khi nhàn rỗi hãy đến đây tìm ta, việc bếp núc của đại tiệc sắp diễn ra ở Huyền Thanh Cung đều do ta một tay chỉ huy, muội hãy tới giúp đỡ ta.”

“Ha ha, tỷ tỷ đã nói vậy, làm sao có thể không nghe lời.”

Hai người cười cười nói nói, rồi Cẩm Văn cáo biệt tôi, nói không còn sớm nữa, phải đưa Cẩm Nhàn quay về.

Đợi sau khi hai người họ đi khuất tầm mắt, Lạc Lạc mới từ sau lưng Kiếm Nam bước ra, khẽ nói: “Hình như… Có điều gì đó kì lạ.”

“Cái gì mà kì lạ?” Tôi không hiểu.

“Cái cô nương Cẩm Nhàn đó không phải là không thích ra ngoài sao?” Lạc Lạc cúi đầu nói, “Vậy sao cô ta lại đi đôi giày mà những người yêu thích luyện võ công mới đi như vậy?”

Tôi ngẫm nghĩ rồi nói: “Có thể là sở thích của mỗi người, giày da mềm khi mang vào đi lại rất thoải mái, cũng thuận tiện cho việc chạy nhảy nữa, ta cũng thích đi.”

Kiếm Nam cũng giải thích: “Hoặc để tiện cho việc đi xa hôm nay nên cô ta mới đi giày mềm, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, mau tiếp tục đi tưới hoa.”

Lạc Lạc nhíu mày cau có, ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cũng đi tưới hoa cùng với Kiếm Nam.

Tôi thấy bốn bề xung quanh không có ai, chợt nhớ tới cuốn “Xuân Cung Đồ” trong người, liền vội vàng chạy tới chỗ Ngân Tử. Cái con quạ ngốc Ngân Tử đó đang đứng ngây ra trên một cái cây ngô đồng ngắm trời mây, trên tay cầm một cuốn sách y dược, cũng không biết là có phải đang ngủ gà ngủ gật hay không.

Tôi không màng tới bọn thị đồng, nhanh chóng trèo lên cây, bẻ một cành nhỏ rồi nhè nhẹ khều lên mặt anh ta. Ngân Tử liền xoay người lại, tỏ vẻ khó chịu nói: “Ầm ĩ quá.”

“Ngọc quý của ngươi bị cắn vỡ rồi.” Tôi vừa nói vừa cười.

“Cái gì!” Ngân Tử lập tức mở to mắt, thấy tôi đang vung vẩy cành cây trước mặt, mới thở phào nói, “Còn cắn ngọc quý nữa, ta quyết không tha.”

“Không cắn không cắn.” Tôi nhanh nhảu đáp.

Lúc này Ngân Tử mới quay hẳn người lại, yếu ớt hỏi: “Nàng không phải chuẩn bị cho hôn lễ hay sao? Sao lại rỗi rãi mà tới đây trêu đùa ta?”

“Hôn sự lần này dẫu gì ta cũng không phải tham gia chuẩn bị”, tôi chạy tới ngồi cạnh Ngân Tử, rồi tỏ vẻ bí hiểm móc ra cuốn “Xuân Cung Đồ” đưa tới trước mặt anh ta, “Ngươi xem cái này xem.”

Ngân Tử liếc nhìn cuốn sách, liền vội vàng mở vài trang ra xem, sắc mặt bỗng đỏ lên, tôi đoán chắc tại anh ta xem được một bí kíp võ công hiếm thấy, cho nên mới phấn khích cao độ như vậy.

Một hồi lâu sau, anh ta run rẩy hỏi: “Cuốn… cuốn sách này từ đâu tới?”

Tôi liền lấy tay che miệng anh ta lại, rồi ngó nghiêng xung quanh, khi thấy không có ai đang nghe trộm mới khẽ trả lời: “Là ta lấy được ở trong phòng của Bích Thanh Thần Quân, không dễ dàng gì! Ngươi tuyệt đối không được để người khác biết.”

“Bích… Bích Thanh Thần Quân sao lại xem loại sách này?” Trên trán Ngân Tử xuất hiện vài giọt mồ hôi.

Tôi liền kể lại sự việc La Sát tặng tôi cuốn sách này, còn nói thêm: “Anh ta đã cướp cuốn sách này rồi đem giấu đi, hôm nay ta mới lấy lại được.”

“Là… Là anh ta trả lại cho nàng, muốn nàng đọc cuốn sách này sao?” Ngân Tử tiếp tục truy hỏi.

Ăn trộm là không tốt, nói dối cũng không tốt, để Bích Thanh Thần Quân biết được tôi trộm xem cuốn sách này lại càng không tốt. Thế là sau khi nghe Ngân Tử hỏi, tôi lập tức cụp đôi tai xuống, đỏ mặt không dám trả lời.

Ngân Tử thấy tôi không buồn trả lời, không biết vì sao bỗng nhảy lên giận dữ quát: “Cái đồ khốn nạn đó! Để cho nàng xem cái loại sách dâm ô này sao?! Thật đáng trách! Thật đáng giận! Ta đã đoán được anh ta không phải người tốt!”

Tôi không rõ Ngân Tử nói ai khốn nạn… Bèn tiếp tục nói mục đích tới đây lần này của mình: “Những nội dung trong sách rất huyền bí, ta xem không hiểu.”

“Nhảm nhí! Nàng hiểu mới là lạ!” Ngân Tử vẫn chưa hết giận dữ.

“Thì không hiểu mới tới tìm ngươi!” Tôi vội giật lại cuốn sách từ trên tay anh ta, sau đó lật một trang sách ra cho anh ta xem: “Ngươi xe, tại sao ở đây lại có mấy người đang nâng một phụ nữ lên? Sao ở đây lại trói người này lại? Sao ở đây lại còn vừa đu dây vừa chồng cây chuối? Sao ở đây lại? Tại sao?”

Sắc mặt Ngân Tử ngày một đỏ hơn, anh ta nhìn nhìn cuốn sách rồi lại quay sang nhìn tôi. Bỗng nhiên có vài giọt máu chảy ra từ mũi Ngân Tử, thấy không hay, tôi vội vã móc chiếc khăn tay mà Oa Oa thêu cho ra rồi lau cho anh ta, vừa lau vừa tiếp tục nói: “Ngươi làm sao vậy? Sức khỏe không tốt sao?”

“Nàng mang cái thứ này đến hỏi ta để làm gì? Sao không trực tiếp hỏi cái tên khốn đó?” Ngân Tử đẩy tôi ra, tự mình lấy tay áo lau máu trên mũi.

Tôi bèn nói lớn: “Ta tới tìm ngươi để cùng nhau luyện võ công giống trong sách!”

“Cùng… cùng ta luyện võ?” Ngân Tử há hốc mồm nhìn tôi, máu trên mũi chảy ngày một nhiều hơn, làm thế nào cũng không ngừng lại. Cuối cùng anh ta bỗng từ trên cây ngã nhào xuống, đập đầu vào một hòn đá, mê man bất tỉnh.

Tôi nhìn thấy vội nhảy xuống dưới gốc cây, bỏ cuốn sách vào trong người rồi lớn tiếng kêu cứu. Mọi người cùng chạy tới giúp một tay đưa anh ta vào trong phòng băng bó.

Lần này… Chắc không phải do tôi làm hại chứ. Trong lòng có chút lo lắng, tôi không dám bỏ đi, sau đó cứ ngồi bên cạnh Ngân Tử chờ anh ta tỉnh lại, còn sai người đi bẩm báo sự việc cho Bích Thanh Thần Quân, nói tôi sẽ về muộn.

Đợi đến khi trời sắp tối, Ngân Tử cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại. Anh ta quay sang liếc nhìn tôi, sắc mặt càng nhợt nhạt hơn, tỏ vẻ đau khổ nói: “Bảo bối của ta, làm lợi cho cái thứ như hắn rồi.”

“Ai là hắn?” Tôi không hiểu.

“Sao Bích Thanh Thần Quân lại có thể để nàng học những thứ này… Sao hắn ta lại có thể vô liêm sỉ đến thế…” Nước mắt Ngân Tử rơi lã chã, “Nàng còn chưa thành thân với hắn, đã phải học nội công phòng the, nếu như không đáp ứng được hắn, há chẳng phải sẽ bị thất sủng sao?”

Cái gì? Nội công phòng the không tốt sẽ bị thất sủng? Tôi thất sắc kinh ngạc, vội vã nói với Ngân Tử chuyện mình lén lút ăn trộm cuốn sách, mong đợi anh ta sẽ nói cho mình một phương án giải quyết.

Ngân Tử nghe xong liền im lặng một hồi, sau đó chỉ tay vào mũi tôi hỏi: “Ý nàng là Thần Quân không để cho nàng xem cuốn sách này, sau đó nàng đã ăn trộm cuốn sách?”

“Nội công phòng the chẳng phải là một môn võ lợi hại sao?” Tôi vội vàng thanh minh, “Miêu Miêu chỉ muốn mình trở nên lợi hại hơn mà thôi!”

Lời nói còn chưa kịp dứt, trong đầu tôi đã cảm nhận được một sự đau đớn. Hóa ra Ngân Tử đang đấm lên người tôi, vừa đấm vừa mắng: “Con mèo ngu ngốc đáng chết này, sao có thể ngốc đến mức như vậy! Chuyện phòng the sao có thể là một môn võ được! Làm ta nghĩ rằng nàng phải hầu hạ cái sự thú tính của Bích Thanh Thần Quân! Thật đáng trách! Hóa ra là do nàng loạn ngôn lừa gạt người khác!”

“Đừng đánh nữa! Ta đâu có lừa gạt ai!” Vội vàng tránh đòn của anh ta, tôi cảm thấy rất oan ức. Tuy rằng con quạ này chẳng có tí sức mạnh nào, đánh người khác cũng không thấm vào đâu, nhưng tôi lại không dám đánh trả. Chỉ một chưởng của tôi thôi sẽ làm anh ta bắn ra ngoài sân, thương tích đầy mình, rồi sẽ lại trách mắng tôi.

Ngân Tử sau khi đã thấm mệt, cuối cùng cũng dừng lại, nghiến răng tức giận nói với tôi: “Có một số thứ không hiểu nàng cũng không nên nói bừa, nhất là chuyện nội công phòng the. Nàng sau khi thành thân hãy nói với Bích Thanh Thần Quân đưa cho một sách sơ cấp dạy cho người mới nhập môn mà học”.

“Đây thực sự không phải võ công?” Tôi do dự hỏi, “Ngươi khẳng định?”

“Thực sự không phải! Ta khẳng định!”

“Sư phụ thực sẽ dạy ta?”

“Sẽ dạy…”

Ngân Tử tím mặt định đánh tiếp, tôi vội vàng cúp đuôi chạy mất…

Về đến Huyền Thanh Cung, trời cũng đã chập tối, bốn bề là một màn đêm tĩnh lặng.

Bích Thanh Thần Quân đang ngồi trong phòng đọc sách, tôi mò mẫm cuốn “Xuân Cung Đồ” trong người, thấy hay là không để anh ta biết vẫn tốt hơn. Bèn khẽ nhón chân định lén vứt bỏ, đi tới vườn hoa phía sau đào một cái hố chôn xuống.

Không ngờ lại bị anh ta phát hiện, còn nở nụ cười chào hỏi tôi: “Về rồi sao? Chắc vẫn chưa ăn tối?”

Không còn cách nào khác, tôi vội vàng quay đầu lại trả lời: “Vẫn chưa ăn.”

“Bữa tối của nàng bọn họ đã mang tới đây rồi”, Bích Thanh Thần Quân tiếp tục nói, “Lại đây ta cùng ăn tối với nàng.”

“Meo woo…” Mùi thơm của thức ăn bay tới làm tôi phân vân một hồi lâu.

Bích Thanh Thần Quân như đoán được suy nghĩ của tôi, lập tức bước tới, sau khi quan sát một hồi, thấy tôi đang vã mồ hôi như tắm, anh ta bỗng nhiên hỏi: “Nàng lại vừa làm việc xấu đúng không?”

Tôi đoán sự việc đã bị bại lộ khi nghe anh ta hỏi như vậy. Tôi sợ hãi đến nỗi lông đuôi dựng cả lên, vội vàng ngoan ngoãn móc cuốn sách trong người ra, rồi giơ tay lên thề: “Miêu Miêu sẽ không bao giờ ăn trộm sách nữa.”

Bích Thanh Thần Quân nhìn nhìn cuốn sách rồi lại nhìn tôi, dường như hiểu ra vấn đề, hỏi: “Nàng thực sự muốn học cái này?”

Chỉ vì không muốn mình sẽ bị thất sủng mà tôi gật đầu tỏ vẻ muốn học nội công phòng the.

Bích Thanh Thần Quân liền kéo tôi vào trong phòng, còn nói tôi hãy đi tắm nước nóng, rồi nhanh chóng chạy ra phía bên ngoài, nhìn ngó xung quanh. Triệu tập Tiểu Lâm tới rồi căn dặn anh ta việc gì như rất quan trọng, tuyệt đối không cho bất kì ai vào phòng, Tiểu Lâm nở nụ cười rồi cáo lui.

Tôi không hiểu được tại sao anh ta lại cẩn thận như vậy, liền cởi bỏ trang phục rồi vào bồn tắm suối nước nóng tắm rửa, chờ anh ta quay lại.

Tắm được một hồi, cuối cùng anh ta cũng quay trở vào trong phòng, vội vàng khép cửa lại, dụ tắt ngọn đèn cầy đi, rồi lại lấy mười viên Dạ Minh Châu sáng lấp lánh đem trang trí khắp phòng. Sau đó cởi trang phục của mình ra, bước tới trước mặt tôi, đôi mắt xanh biếc như ngọc bích đang nhìn về phía tôi, một hồi lâu sau mới nói: “Nàng chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị cái gì?” Tôi vội vàng định đứng lên, nhưng lại bị anh ta ấn xuống.

Bích Thanh Thần Quân nhẹ nhàng tiến tới ngồi xuống cạnh tôi, đôi bàn tay đang mò mẫm vuốt ve đôi chân tôi trong nước, giống như đang vuốt ve thưởng ngoạn một viên bạch ngọc vậy. Tôi vội vàng lấy tay chắn lại, liền bị anh ta túm lấy cổ tay, rồi hôn nhẹ lên chỗ giữa ngón trỏ và ngón giữa, sau đó tiếp đà hôn lên cả cánh tay tôi, làm khô cả những giọt nước còn đọng trên đó.

“Buồn…” Toàn thân tôi run rẩy vì một cảm giác kì lạ đang xâm lấn trong cơ thể, liền lùi lại phía sau, muốn rút tay về để anh ta không hôn được nữa.

“Đừng chạy.” Bích Thanh Thần Quân không để cho tôi thoái lui, cương quyết kéo tôi lại, bế tôi vào lòng rồi tiến lại chỗ chiếc giường lớn, nhẹ nhàng đặt tôi xuống.

Tôi nằm lên một tấm chăn mềm mại, rồi duỗi người một cái, lại nhìn thấy ánh sáng êm dịu của những viên Dạ Minh Châu, ánh trăng lờ mờ phản chiếu lên khuôn mặt Bích Thanh Thần Quân. Anh ta tỏ vẻ rất nghiêm túc cũng rất kiên quyết, lấy tay vén mái tóc đang ướt sũng của tôi ra, để lộ cái trán bóng loáng cùng toàn bộ khuôn mặt tôi.

Anh ta cúi đầu xuống, toàn bộ sức nặng trọng lượng cơ thể anh ta đang dồn lên tôi, ghì chặt lấy tôi, tội vội vàng mở lời: “Sư phụ… Đừng đè ta lúc ngủ như vậy, rất khó chịu.”

“Đừng nói gì cả.” Bích Thanh Thần Quân liền hôn lên môi tôi, còn không ngừng quấy rầy hàm răng tôi nữa.

Trước tình cảnh này, tôi dường như đang có trăm vạn câu hỏi muốn hỏi, nhưng lại không thể mở miệng ra, chỉ thuận theo nhịp điệu của anh ta mà đối đáp lại.

Lưỡi chúng tôi cứ cuốn lấy nhau, không khí đặc quánh lại làm cho lồng ngực tôi như thấy khó thở, bỗng phát hiện ra trang phục tắm của mình đã bị cởi ra từ lúc nào không hay.

“Sư phụ… Chàng muốn cùng ta sinh con sao?” Tôi thận trọng xác nhận lại.

“Ừm.” Biểu hiện của Bích Thanh Thần Quân vẫn không có chút biến chuyển, anh ta chỉ nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo đang mặc ra, làm lộ ra thân hình vạm vỡ của mình.

Tôi chỉ cảm thấy có chút gì đó không phải, tiếp tục hỏi: “Vậy bây giờ, chúng ta phải làm như thế nào…”

“Có thể sẽ có chút đau đớn, nàng đừng cử động là được.” Bích Thanh Thần Quân tiếp tục cởi đồ ra.

Tôi ngoan ngoãn nhúc nhích nhẹ thân thể, không dám cử động mạnh, chỉ tập trung nhìn anh ta đang ngây người ra.

Bích Thanh Thần Quân cuối cùng cũng cởi bỏ toàn bộ trang phục ra rồi áp thân thể vào người tôi, tôi nở nụ cười uốn éo người, chuẩn bị học cách ỏn ẻn khẽ kêu lên vài tiếng mà Cẩm Văn đã dạy cho, sau đó chờ anh ta hành động.

Thế nhưng! Đúng vào giờ khắc này! Tôi đột nhiên mở to mắt, phát hiện ra có gì đó không đúng! Là một việc rất sai trái!

Tại sao sư phụ lại có một con rùa?! Anh ta chẳng phải từng nói là không có sao?!

Tôi thất kinh phi thân nhảy lên, suýt chút nữa thì va vào mặt Bích Thanh Thần Quân. Anh ta tỏ vẻ buồn chán ấn vai tôi xuống hỏi: “Có chuyện gì xảy ra?”

“À à…” Tôi bị kích động nên nói không thành lời, chỉ run rẩy giơ tay chỉ vào con rùa đó hỏi: “Vì… vì sao lại có cái đó? Đó là cái gì?”

“Có… có cái gì không đúng sao?” Bích Thanh Thần Quân cảm thấy khó xử.

“Đương nhiên là không đúng!” Tôi căm giận tố cáo, “Chàng rõ ràng đã từng nói bản thân không có con rùa nào! Sư phụ sao lại có thể nói dối ta!”

“Cái gì mà nói dối nàng?” Bích Thanh Thần Quân có chút sốt ruột khi thấy tôi tức giận, “Nàng nói rõ hơn một chút!”

“Chàng là đồ dối trá!” Tôi một lần nữa chỉ tay về phía con rùa, tỏ vẻ buồn bã nói: “Cái này… lần trước chàng đã nói chàng không có nó.”

Tất cả chìm vào im lặng, rất lâu sau, hàm răng Bích Thanh Thần Quân bắt đầu phát ra tiếng kèn kẹt, dường như có chút tức giận. Rồi anh ta túm lấy vai tôi, bắt tôi phải xoay người lại, sau đó từng câu từng chữ rõ ràng hỏi: “Nàng quan tâm đến con rùa này? Nàng đã từng nhìn thấy?”

Tôi liên tục gật gật đầu.

Sắc mặt Bích Thanh Thần Quân như càng khó chịu hơn: “Nàng nhìn thấy ở đâu?”

“Không phải quan tâm!” Tôi lập tức lăn ra đất ăn vạ, “Dẫu sao ta cũng không thích rùa!”

“Vì sao?” Giọng nói Bích Thanh Thần Quân như bật ra ngoài.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi ngang ngược nói: “Dẫu sao… Miêu Miêu ghét rùa! Rùa rất xấu!”

“Đàn ông toàn thiên hạ này đều có!” Bích Thanh Thần Quân tức đến nỗi toàn thân run lên.

Tôi có chút chột dạ, bèn tỏ vẻ nũng nịu nói: “Nhưng chàng nói dối ta… Nói mình không có.”

“Ta làm sao biết nàng lại quan tâm đến con rùa này!” Bích Thanh Thần Quân thực sự đã trở nên nóng nảy, “Nàng nói mau! Trước đây đã từng thấy ở đâu!”

“Là lần ở Tây Phượng Lầu… Chẳng phải có một người đàn ông ở trần đó sao?” Tôi có chút sợ hãi, lập tức thành khẩn trả lời.

Bích Thanh Thần Quân lúc này mới có chút nguôi giận, dang tay ra kéo tôi lại gần nói: “Đây không phải là con rùa!”

“Vậy thì là gì?” Trong lòng cảm thấy có điều không hay, tôi lập tức ngọ nguậy để lùi lại phía sau, “Chàng đừng đánh vào mông ta!”

“Ta không đánh.”

“Chàng đừng nhốt ta lại!” Sau khi nghĩ ngợi tôi nói tiếp, “Miêu Miêu sẽ giận đó!”

“Ta không nhốt.”

Lời nói vừa mới dứt, anh ta liền lấy tay ấn tôi ngã ra giường, hung dữ cắn một cái lên vai tôi, thấy tình thế không hay, tôi liền van xin: “Đừng cắn nữa! Không phải là rùa không phải là rùa, chàng đừng tức giận, quá lắm là ta sẽ không ghét bỏ con rùa xấu xí của sư phụ nữa.”

“Nàng ngậm miệng lại cho ta!” Sắc mặt Bích Thanh Thần Quân trông có vẻ rất đáng yêu.

Tôi thực sự rất sợ hãi, sau đó… Chịu không nổi nữa bèn biến thành hình dạng mèo, làm anh ta bổ nhào về phía trước. Sau đó lợi dụng thời cơ chui tọt vào gầm giường trốn, sống chết không chịu chui ra.

Bích Thanh Thần Quân quát như ra lệnh về phía gậm giường: “Ra đây.”

“Không… Bộ dạng của chàng lúc này làm ta sợ hãi.” Tôi cố sống cố chết không chịu ra, “Như là muốn ăn thịt người khác vậy!”

“Nàng còn không chịu chui ra, ta sẽ thực sự ăn thịt nàng!” Bích Thanh Thần Quân liền nâng cả chiếc giường lên, làm tôi chẳng còn chỗ nào để trốn.

Anh ta liền túm lấy gáy tôi ném quay trở lại giường, sau đó hít vài cái như để lấy lại bình tĩnh, nói với tôi: “Biến quay trở lại hình người.”

“Chàng thực sự không đánh ta?”

“Ta chỉ muốn cùng nàng làm cái việc mà những người sau khi thành thân đều làm, đó không phải là làm hại nàng.”

“Thật sao? Mọi người đều như vậy?”

“Đúng, đây là một việc không thể thiếu nếu muốn sinh con sau này.”

Hóa ra như vậy mới có thể có những đứa bé xinh xắn, tôi bắt đầu cảm thấy do dự. Bích Thanh Thần Quân liền dịu dàng hôn lên trán tôi, khẽ hỏi: “Miêu Miêu, nàng có thích ta không?”

“Thích.” Tôi không do dự khẳng định lòng mình.

“Sau ngày thành thân, ta sẽ mãi mãi không bao giờ phụ nàng.”

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Được rồi, vì bộ dạng đáng yêu của sư phụ, vì những đứa con xinh xắn, tôi quyết định thỏa hiệp, biến trở lại hình dạng người, một lần nữa nằm xuống, tiếp tục cố gắng để làm cái việc sinh con.

“Meo ya! Meo ya!” Tiếng kêu thảm thương của tôi vang động toàn Huyền Thanh Cung, “Đau quá! Sư phụ nói dối! Đau quá! Đừng tiếp tục nữa có được không?”

“Không được!”

Con rùa quả nhiên là một thứ xấu xa! Nó làm cho sư phụ như biến thành một người khác, rất hung bạo. Nó khiến tôi đau đớn như chết đi sống lại, lại cứ bị giữ chặt không có cách nào thoát ra, hồi lâu sau vẫn chưa kết thúc. Gần như đến nửa đêm, sự dày vò này mới chấm dứt. Tôi mệt lử cuộn tròn người trong lòng anh ta từ từ ngủ thiếp đi. Trong lúc mơ màng, trên môi bỗng cảm thấy vị ngọt ngào còn in dấu lại của nụ hôn sau cùng, dường như làm bớt đi tất cả những đau đớn, bất an trong lòng.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi kinh ngạc phát hiện Bích Thanh Thần Quân đang nằm ngủ cạnh tôi, khắp người là những vết cào cấu, còn có cả những vết răng cắn nữa, lẽ nào… Lẽ nào tất cả đều là do Miêu Miêu làm?

“Nàng tỉnh dậy rồi sao?” Anh ta bỗng nhiên mở mắt, làm tôi giật bắn người.

Tôi vội vàng gật dầu, rồi lại đưa tay lên sờ những vết thương tích đó, tỏ vẻ đau xót nói: “Ta xin lỗi… Ta thực lòng không cố ý, có đau không? Có muốn ta liếm vết thương không?”

“Không cần đâu.” Bích Thanh Thần Quân lại quay sang nhìn tôi, ánh mắt hướng về phía vết răng trên bả vai, tỏ vẻ ngại ngùng nói: “Đêm qua hình như ta đã quá thô bạo, nàng còn đau không?”

“Còn.” Tôi thành thật gật đầu, “Làm vậy có sinh được con không?”

Bích Thanh Thần Quân hơi cúi đầu nở nụ cười, “Sẽ có, chúng ta sẽ có con.”

“Phải có một đàn bốn năm con! Lông sẽ rất mượt mà! Hằng ngày sẽ luôn trèo lên người ta.” Tôi lớn tiếng tuyên bố.

Bích Thanh Thần Quân suýt nữa thì mắc nghẹn ở cổ, anh ta ho lên vài cái nói: “Nàng bây giờ đâu còn là một con mèo thông thường, làm sao mà có nhiều con như vậy? Có thể sinh đôi đã là may mắn lắm rồi.”

“Vậy hai đứa cũng được.” Tôi cụp tai xuống tỏ vẻ thất vọng, sau đó xoa xoa cái bụng bằng phẳng của mình nói nhỏ.

Bích Thanh Thần Quân nở nụ cười rồi an ủi tôi: “Đừng lo, đừng sốt ruột, giờ hãy dậy ăn sáng thôi.”

Tôi không muốn tiếp tục tranh luận với anh ta nữa vì bụng mình đang sôi lên ùng ục vì đói, vội xoay mình ngồi dậy, nhưng lại phát hiện toàn thân lõa thể, hơn nữa lại cảm thấy hơi khó chịu, tôi vội chạy đến bên bồn tắm suối nước nóng để tắm gội, còn Bích Thanh Thần Quân khoác áo choàng lên đi tới bên hồ nước lạnh, nơi anh ta hay tắm gội.

Trong lúc đang tận hưởng cảm giác dễ chịu khi ngâm mình trong nước, Cẩm Văn từ ngoài bước vào, trên tay cầm một bộ trang phục được dệt bằng gấm tới. Cô ta khom lưng xuống, nét mặt gian xảo nói với tôi: “Đêm qua ngủ ngon không?”

“Đay lắm.” Tôi bước ra từ trong bồn tắm, nhận bộ trang từ tay cô ta, “Nhưng bây giờ đã đỡ hơn nhiều.”

“Mấy vết cắn và bầm tím ở trên vai, lẽ nào Thần Quân đại nhân rất thô bạo?” Nét mặt Cẩm Văn như mới phát hiện ra điều gì đó.

“Anh ta thực sự rất thô bạo.” Tôi có chút tức giận.

“Không phải không phải”, Cẩm Văn an ủi tôi, cô ta chỉ bảo như rất có kinh nghiệm, “Lần đầu tiên bao giờ cũng như vậy, lần sau sẽ không đau như vậy đâu.”

“Còn cái gì mà lần sau nữa…” Tôi khẽ lẩm bẩm, nghĩ tới cảm giác khó chịu đêm qua, nét mặt trở nên cau có, trong lòng bỗng thấy rùng mình.

Cùng với sự oán trách trong lòng, khi tôi quay trở lại phòng ngủ để ăn sáng, bỗng nhìn thấy thủ phạm của sự oán giận trong tôi với vẻ mặt mãn nguyện đang được Tiểu Lâm hầu hạ bên cạnh. Không hiểu vì sao anh ta bỗng hắt xì hơi vài cái, có thể do tắm nước lạnh quá, đã bị cảm lạnh rồi.

Tôi không quan tâm tới anh ta, cứ thế ăn từng miếng to thức ăn, còn anh ta đuổi hết bọn hầu hạ ra ngoài, nét mặt hớn hở ngồi xuống bên cạnh tôi. Thi thoảng gắp vài miếng cá cho vào bát tôi.

Sau khi ăn vài miếng, tôi quay sang nhìn biểu hiện của anh ta, nhịn không nổi bèn bỏ đũa xuống, hoài nghi nói: “Hôm qua, lúc chúng ta làm cái việc để sinh con đó, chàng cảm thấy thế nào?”

“Tốt, rất tốt.” Bích Thanh Thần Quân tiếp tục gỡ xương cá cho tôi, “Ăn nhiều vào, muốn sinh con phải béo một chút.”

“Chàng… Không đau một chút nào?” Tôi tiếp tục truy hỏi.

“Ta rất vui vẻ.” Bích Thanh Thần Quân nở nụ cười thích thú, “Lần sau đừng dùng móng cào đi cào lại thì tốt hơn.”

Vì sao… Vì sao lại chỉ có mình tôi thấy đau? Sao lại bất công như vậy? Tôi oán giận nhìn anh ta, không để ý cắn gãy cả đôi đũa.

“Nàng làm sao vậy?” Bích Thanh Thần Quân có chút lo lắng khi thấy sắc mặt tôi không vui.

Miễn sao làm việc này sẽ sinh được con, tôi liền ngầm từ bỏ suy nghĩ này, từ giờ sẽ không bao giờ làm cái việc phí sức và đau đớn này thêm lần nào nữa. Sau đó liền lắc đầu rồi nở nụ cười, định sau này khi trên giường nhất quyết sẽ chỉ biến thành hình dạng mèo, dù cho anh ta có khuyên nhủ thế nào cũng vô ích mà thôi.

Khi tôi đang mơ màng tới một viễn cảnh đẹp đẽ, bỗng Bích Thanh Thần Quân lấy ra một lọ thuốc cao, cởi trang phục tôi ra rồi bôi thuốc lên những vết cắn và bầm tím trên người tôi. Thuốc bôi tới đâu tôi liền cảm thấy man mát khoan khoái tới đó, rất dễ chịu, rất nhanh cảm giác đau đớn lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.

Thoa đi thoa lại một hồi, hai bàn tay anh ta bỗng nhiên trở nên gấp gáp, hơi thở cũng dồn dập hơn, giống như lại muốn bế tôi vào giường tiếp tục làm cái chuyện sinh con kia vậy. Tôi lập tức cảnh giác, chuẩn bị biến thành mèo để kháng cự.

Bỗng từ ngoài cửa giọng nói của Tiểu Lâm vọng vào: “Thần Quân đại nhân, phó tướng Hải Dương xin được cầu kiến.”

“Ta biết rồi.” Bích Thanh Thần Quân thở dài một tiếng, dặn dò xong việc ngoài cửa, lại trở vào xoa xoa tay lên đôi tai tôi, khẽ nói: “Miêu Miêu, những ngày tới nàng đừng có chạy lung tung nữa, chiến sự cũng sắp chấm dứt rồi, ngày kia sẽ tổ chức lễ cưới, thần tiên khắp mọi nơi sẽ tới chúc mừng. Nàng gắng chịu đựng mấy ngày, sau lễ cưới ta sẽ đưa nàng đi du ngoạn khắp nơi để bù đắp cho những ngày cô đơn này.”

“Có thể xuống Hạ Giới chơi được không?” Tôi rất phấn khích khi nghe thấy vậy, liền giỏng tai lên ôm lấy anh ta làm nũng.

“Được được, nàng muốn đi đâu ta sẽ đưa nàng đi.” Bích Thanh Thần Quân tỏ vẻ vui mừng nói.

Tôi thực sự vui khi biết sắp được đi chơi… Có đau đớn một chút thực ra cũng không sao cả.

Bích Thanh Thần Quân giúp tôi chỉnh đốn lại trang phục, sau đó chầm chậm bước ra ngoài hướng về phía phòng khách. Tôi liền lấy đôi đũa của anh ta gắp vài miếng cá to bỏ vào miệng, sau đó vui vẻ chuẩn bị đi tìm Lạc Lạc chơi đùa.

Lại nhìn thấy người tiểu binh mà phó tướng Hải Dương dẫn tới đang cười nói cùng với các thị nữ ở bậc thềm phía trước, sắc mặt anh ta đang rất vui vẻ, cũng rất an nhàn.

“Các cô nương không việc gì phải lo lắng, Hải Dương đại nhân đã điều tra ra nơi trốn của cái tên Diệu Dương, hôm nay sẽ cho đại quân đi truy bắt về xét tội. Sau khi trừ khử mối nguy hại này, từ nay Ma Giới và Thiên Giới sẽ được ca múa trong thái bình, sẽ không còn chiến tranh loạn lạc nữa.”

“Cái tên Diệu Dương đó có phải rất lợi hại không? Giao chiến lâu như vậy rồi, sao hôm nay lại dễ dàng tóm được hắn như vậy?”

“Các cô nương ở trong phủ mà không nghe ngóng tin tức chiến trận sao? Sao lại không biết việc hắn ta đã bị Thần Quân đại nhân đánh cho trọng thương rồi, chỉ là may mắn mới sống sót được. Lần xuất binh này đã được lên kế hoạch từ lâu, nhất định sẽ thành công.”

“Việc đàn ông các huynh, bọn ta quan tâm có ích gì, cũng là nghe huynh kể lại mà biết.”

“Nè, vậy để ta kể cho muội nghe về sự uy phong lẫm liệt của Thần Quân đại nhân trong trận núi Bình Nhạn nhé? Dĩ nhiên, ta cũng rất phong độ!”

Sư phụ dĩ nhiên uy phong lẫm liệt, cái chủ đề này chẳng có gì mới cả, từ lâu ta đã được nghe nói tới, thật là chẳng có gì thú vị. Sau đó mỉm cười nhảy về phía trước nhằm hướng hậu hoa viên đi tới.

Thần mặt trời đang tỏa những tia nắng rực rỡ xuống khi vườn, giúp cho toàn bộ hoa cỏ cây cối nơi đây trở nên sặc sỡ đầy màu sắc. Lạc Lạc đang cầm chiếc roi da để chơi trò đánh quay, con quay bảy màu càng quay càng nhanh, Kiếm Nam và Oa Oa đang hò reo cổ vũ ở bên cạnh.

Tôi bèn lấy hòn sỏi rồi búng vào trúng con quay đang xoay tít đó, làm nó nghiêng nghiêng rồi đổ xuống, Lạc Lạc tỏ vẻ buồn rầu ngước lên nhìn thấy tôi, rồi lập tức vui vẻ mời tôi cùng tham gia vào trò chơi.

Con quay lại tiếp tục xoay tít, tiếng cười đùa vang cả một góc vườn, trong lòng cảm thấy ngập tràn hạnh phúc.

Một chút đau đớn thì có ngại gì? Tôi hết sức mong chờ tới ngày diễn ra lễ cưới, sẽ mãi mãi được ở bên cạnh Bích Thanh Thần Quân, để cho niềm hạnh phúc này mãi được thiên trường địa cửu

Bình luận