Thư Viện Ngôn Tình » Hoa Miêu Miêu (Tập 2) » Hoa Miêu Miêu (Tập 2) | Chương 44

Hoa Miêu Miêu (Tập 2) | Chương 44

Chương 44: Hồi môn ngàn vàng


Hướng Thanh thấy mẹ đã tỉnh lại thì vội vàng chạy tới trước giường hầu hạ, tôi cũng không dám chậm trễ, lập tức học theo, lại gần chắp tay đứng cạnh để không bị ghét. Mẹ chồng nhìn thấy tôi thì thở dài, nước mắt lại lăn xuống, không làm sao ngăn lại được, bà kéo tay Hướng Thanh, đau lòng nói:

“Sao mà con lại làm một chuyện ngốc nghếch như thế? Tiền đồ của hai cô nương đều bị con hủy hoại… Họ Hướng nhà chúng ta ngày nay tuy đã thất thế, nhưng tổ tiên đều là người có học, biết lễ nghĩa liêm sỉ… Con… con bảo mẹ sau này phải nhìn mặt phụ thân con thế nào đây?”

Tôi rất muốn nói là cứ đến thẳng Diêm La Địa Phủ tìm cha của Hướng Thanh rồi chào ông là được… Nhưng nghĩ lại, ông mất đã lâu rồi, nói không chừng đã đầu thai chuyển kiếp từ lâu, không kịp nữa rồi, nên lại chẳng nói gì nữa.

“Hài nhi bất hiếu, làm chuyện ngu xuẩn, xin mẫu thân trách phạt.” Hướng Thanh đầy vẻ ăn năn, lại quỳ xuống lần nữa, “Chỉ có điều Miêu Miêu cô nương thực sự vô tội, một mình nàng nuôi dưỡng con bao lâu nay, cuộc sống rất khó khăn, xin mẫu thân đừng trách tội nàng.”

“Nhưng con bảo ta ăn nói với Diệp gia thế nào đây?” Mẹ chồng nhấc tay áo lên lau nước mắt. “Sính lễ đã mang qua, hàng xóm đã thông báo, Diệp cô nương trong sáng mà lại vô tội bị tổn thương, con bảo nó làm thế nào để ngẩng đầu lên làm người.”

Đang nói thì đại tẩu vén rèm đi vào, trong tay bê một chậu nước nóng, đặt lên cái giá cạnh đó, vắt cái khăn mặt màu trắng, cúi đầu lau nước mắt với mồ hôi cho mẹ chồng, rồi lại lườm Hướng Thanh và tôi một cái, căm phẫn nói:

“Không có lệnh cha mẹ, lời mai mối thì chưa được tính là hôn sự! Nước ta cũng có quy định, bôn giả[1] là thiếp, có gì đâu mà khó?”

[1] Bôn giả: Người con gái có tư tình, sinh con với người khác khi chưa được sự đồng ý cho phép. Có hàm ý chê bai

“Thế nào là thiếp?” Tôi rụt rè mở to mắt, nhìn gương mặt không vui của nàng ta, bỗng dưng cảm thấy bất an.

Đại tẩu ngẩn người ra trước câu hỏi của tôi, do dự giây lát rồi nói:

“Chính là vợ bé.”

“Thiếp thì không được ở với Hướng Thanh sao?” Tôi tiếp tục hỏi.

“Được, chỉ có điều xưng hô khác nhau, địa vị thì thấp hơn.” Đại tẩu nhìn tôi vẻ ngơ ngác.

“Như thế Hướng Thanh sẽ không mất mặt và không bị người ta chửi sao?”

“Đúng… đúng thế…”

Tôi lập tức vui vẻ cười tươi:

“Thế thì Miêu Miêu làm thiếp cũng được.”

“Nàng ngốc hả?” Hướng Thanh tức quá nhảy dựng lên, nhéo tai tôi, giận dữ quát. “Nàng có biết là làm thiếp không có chút địa vị nào, bị mọi người bắt nạt không? Ta muốn cưới nàng là cưới về làm chính thê, ai bắt nàng làm tiểu thiếp khốn kiếp!”

Tôi thấy mắt chàng tóe lửa như thể muốn đánh tôi thì vội vàng thừa nhận sai lầm:

“Thiếp không làm thiếp, chàng đừng giận…”

Hướng Thanh lúc này mới giận dữ quay sang chắp tay với đại tẩu:

“Nếu bôn giả là thiếp thì Hướng Thanh nguyện cả đời này không lập chính thê.”

“Đệ…” Đại tẩu có vẻ như thấy hơi mất mặt nên nói với giọng không vui:

“Dù sao đệ cũng phải ăn nói thế nào với Diệp gia, nếu không thì bảo Hướng gia chúng ta làm sao có thể làm người được nữa.”

Mẹ chồng cũng nói đỡ:

“Ta cũng không ghét Miêu Miêu cô nương, dù sao cũng đã thêm con thêm cháu cho Hướng gia, cũng là có công lớn, nhưng con cũng phải nghĩ tới thể diện của tổ tiên nhà chúng ta, không thể hành sự khinh suất.”

“Con hiểu ạ.” Hướng Thanh hít sâu một hơi, định thần lại. “Việc này là sai ở con, ngày mai con sẽ đích thân tới Diệp gia, bẩm báo mọi chuyện với Diệp lão thái gia, rồi để họ quyết định.”

“Nếu họ kiên quyết không chịu thoái hôn thì sao?” Mẹ chồng lo lắng hỏi.

“Dù sao thì con với Miêu Miêu cô nương cũng là ván đã đóng thuyền, nếu Diệp lão thái gia không chịu thì con chỉ đành quỳ trước cửa nhà họ tạ tội thôi.” Khẩu khí của chàng vô cùng kiên quyết.

“Sao đệ cứng nhắc thế, Miêu Miêu cô nương đã đồng ý làm thiếp rồi còn gì.” Đại tẩu có vẻ sốt ruột.

“Nàng đồng ý nhưng đệ không đồng ý, trong lòng đệ chỉ có một mình Miêu Miêu thôi, cho dù có cưới Diệp cô nương về thì cũng chỉ làm lỡ hạnh phúc cả đời người ta, hà cớ gì phải khổ thế?” Hướng Thanh nghiêm túc trả lời, tôi nghe mà thấy lòng ấm áp, nở hoa.

Bầu không khí trở nên căng thẳng, đại tẩu và mẹ chồng hình như còn định nói gì đó, đột nhiên rèm cửa được vén lên, một đứa trẻ rất đáng yêu tò mò ló đầu vào, cười hỉ hả chào mọi người:

“Bà lão trên giường có phải là bà nội của con không?”

“Tiểu Mao mau ra ngoài.” Tôi thấy con trai mình tới thì vội vàng ra lệnh. “Người lớn đang nói chuyện, con không được vô phép như thế.”

“Ai cho cô bắt cháu nội tôi ra ngoài?” Mẹ chồng ngồi bật dậy, mắt mũi sáng bừng lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào Tiểu Mao, kích động vô cùng, “Thằng bé này… giống Thanh nhi hồi nhỏ.”

Đương nhiên là giống rồi, Hướng Thanh là chuyển thế của Bích Thanh Thần Quân, hai người dung mạo như nhau, mà Tiểu Mao lại giống phụ thân tới bảy phần, chỉ có điều trông nó lanh lợi và tinh nghịch hơn một chút, nhưng ai nhìn vào chắc chắn cũng biết họ là cha con.

Tiểu Mao nháy mắt với tôi một cách đáng yêu, sau đó đi về phía mẹ chồng, rồi bỗng dưng làm ra vẻ vô cùng đau đớn, rụt rè hỏi:

“Có phải bà nội không cần con không… có phải bà định đuổi con với mẹ con không…”

“Vớ vẩn! Cho dù bà nội có đuổi cái gã bất hiếu Hướng Thanh thì cũng không thể nào đuổi đứa cháu nội đáng thương của ta đi được!” Sắc mặt mẹ chồng thay đổi, hình như đã quên mất việc ban nãy, lập tức ôm lấy Tiểu Mao, nét mặt hiền từ. “Bao nhiêu năm qua để con chịu khổ…”

“Chuyện này…” Đại tẩu thấy Tiểu Mao đáng yêu thì cũng trở nên khó xử.

Tiểu Mao lại đi tới trước mặt nàng ta, kéo áo, ngây thơ nói:

“Ngày trước Tiểu Mao sống trong núi, không có cha, cũng không có người thân, lúc nào cũng bị người ta bắt nạt, không ngờ tự nhiên có cha, có bà nội và cả một đại tỷ tỷ dịu dàng nữa. Con cảm thấy như nằm mơ vậy.”

“Ai dà, ta là đại di của con, không phải là tỷ tỷ.” Đại tẩu đỏ mặt, giọng nói đã mềm đi mấy phần, nàng cúi lưng xuống, ngắm nghía gương mặt của Tiểu Mao, trong lời khen không giấu được vẻ ngưỡng mộ, “Thằng bé vừa đẹp vừa ngoan, đệ muội[2] thật là may mắn, ta không có cái phúc phận ấy…”

[2] Đệ muội: vợ của em

“Chắc chắn sau này đại di cũng sinh được một tiểu đệ đệ đáng yêu chơi với con…” Tiểu Mao nhân cơ hội đó nịnh nọt, giả bộ đáng thương, lại giả bộ đáng yêu, khiến hai người ấy vui vẻ lắm, chỉ muốn lập tức đưa nó tới đây ở để phát huy tinh thần từ mẫu tràn lan của mình. Những lời trách cứ tôi với Hướng Thanh cũng đã bớt đi nhiều.

Con trai… làm tốt lắm, không uổng công mẹ dạy con. Tôi còn đang thấy may mắn vì sự nhanh nhẹn của Tiểu Mao thì bên ngoài vang lên tiếng gọi của Ngân Tử, chẳng bao lâu sau thì hắn bước vào, trên tay là hai chiếc hộp gấm rất đẹp, một chiếc đưa cho đại tẩu, một chiếc đưa cho mẹ chồng.

Mẹ chồng mở cái hộp ra nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi, bà lắp bắp nói:

“Sao.. sao lại nhiều vàng thế này?”

Ngân Tử lại cười nói:

“Hoa gia chúng tôi giàu sang phú quý, tuy rằng từng bị cướp, nhưng vẫn còn một chút tích lũy. Chỉ có điều nhân khẩu ít ỏi, tới ngày hôm nay chỉ còn tôi với Miêu Miêu hai người. Một căn nhà to trống trải vô cùng buồn bã, ngày nay Miêu Miêu sắp gả vào Hướng gia, người ta vẫn nói xuất giá tòng phu, tài sản của tỷ ấy đương nhiên cũng theo tỷ ấy về nhà chồng rồi.”

“Cái này… số hoàng kim này là của hồi môn của Miêu Miêu cô nương?” Đại tẩu ngây người. “Nhiều thế sao?”

“Vâng ạ.” Ngân Tử vội vã gật đầu, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trông vô cùng trong sáng, như một tiểu cô nương còn chưa hiểu sự đời. “Dù sao nhà chúng tôi cũng chẳng có nhiều người, Miêu Miêu đã tìm được một phu quân tốt, Tiểu Mao gặp lại được phụ thân là một chuyện vui lớn, đáng để chúc mừng, hơn nữa mọi người đều là người một nhà, tiền này ai cầm mà chả thế.”

©STE.NT

“Thế… Miêu Miêu cô nương khi nào qua cửa[3].” Đại tẩu có vẻ ngơ ngác

[3] Qua cửa: chỉ việc cô dâu đặt chân vào nhà chồng

“Hướng gia chúng tôi không cần dựa vào tài sản của con dâu để sống qua ngày.” Mẹ chồng đóng nắp hộp lại rồi trả lại, khẩu khí đã hòa hoãn hơn một chút. “Nhưng nể tình cháu nội tôi, hôn sự với Diệp gia thì tùy Thanh nhi định liệu.”

“Vâng.” Hướng Thanh cũng còn đang ngơ ngác, thần sắc của chàng có vẻ không tốt lắm, thấy mẫu thân lên tiếng, chàng vội vã đáp lời, sau đó kéo tôi ra ngoài, hỏi kỹ lưỡng, tỉ mỉ. Ngân Tử nở nụ cười giảo hoạt, để Tiểu Mao ở lại rồi cũng đi ra.

“Sao nàng có nhiều tiền thế?” Hướng Thanh có vẻ rất thắc mắc.

Tôi làm sao biết được mình có bao nhiêu tiền, thế là vội vàng quay đầu lại nhìn Ngân Tử, Ngân Tử có vẻ bất mãn, nói nhỏ:

“Nhìn cái gì, đó là tiền riêng của ta.”

“Ngươi nói không đúng.” Tôi lập tức tranh cãi. “Bình thường Tiểu Mao theo ngươi ra ngoài đánh yêu quái kiếm tiền, lại còn tiền tiến cống của các yêu quái ở những ngọn núi khác, dù sao thì cũng phải chia cho ta một phần chứ, làm sao có thể tính hết là của ngươi được?”

“Mặc kệ, khi đó ta hỏi nó là có cần hay không, nó không cần tức là của ta hết, hơn nữa chi tiêu trong nhà rất tốn kém, mấy năm gần đây đều thu không bù chi. Cô cả ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ dậy rồi lại ăn, bọn Ngao Vân tới làm khách, lại còn đòi đồ ăn ngon, bình thường cô chẳng làm gì, cũng chẳng lo liệu cho gia đình. Làm sao biết được nỗi vất vả của người ta? Gia cảnh ngày càng sa sút.” Ngân Tử ngẩng đầu lên, lại giảo hoạt cười nói với Hướng Thanh. “Tóm lại bây giờ tiền riêng của ta bỏ ra giúp huynh, ta cũng sắp nghèo kiết xác rồi, huynh định báo đáp ta thế nào?”

Tôi bị Ngân Tử hỏi một loạt đến nỗi ngắc ngứ, chẳng biết phản bác thế nào, Hướng Thanh thì thở phào, cảm kích nói:

“Ta sẽ trả cho cô ấy.”

“Huynh trả nổi sao?”, Ngân Tử hừ mũi.

Biểu cảm của Hướng Thanh vô cùng cương quyết:

“Chắc chắn ta sẽ trả.”

“Ta sợ huynh nuốt lời.” Ngân Tử ngồi xuống chiếc ghế trúc ở ngoài cửa, vắt chân lên, trông như một tài chủ độc ác đang đến xiết nợ một hộ nông dân.

“Ta có thể viết giấy nợ cho huynh.” Nông dân Hướng Thanh cũng bất lực.

Ngân Tử vẫn không chịu buông tha:

“Vấn đề quan trọng bây giờ là ta sắp không có cơm ăn rồi, làm thế nào?”

“Thế ta… ta đi gặp đại tẩu lấy tiền về trả cô…” Hướng Thanh hình như rất áy náy, chàng lập tức định lao vào phòng trong.

Ngân Tử vội vàng ngăn chàng lại, sắc mặt thay đổi, mỉm cười nói:

“Đồ đã mang tặng mà lấy về cũng không hay, hơn nữa Miêu Miêu ngốc lắm, ngộ nhỡ không được mẹ chồng và tẩu tẩu yêu quý thì e khó mà bước chân vào cửa nhà này, sau này cũng khó mà chung sống với nhau.”

“Cô định giải quyết thế nào?” Hướng Thanh do dự giây lát rồi dừng chân, nghi hoặc nhìn Ngân Tử.

Ngân Tử vỗ vai chàng, không khách sáo khi nói ra dụng ý thực sự của mình:

“Ta cũng không muốn gây khó dễ cho huynh, dù sao mọi người cũng là người một nhà mà, chi bằng ta cũng chuyển tới đây ở, huynh phụ trách nuôi ta.”

“Cô cũng là yêu quái phải không?” Hướng Thanh nghiêm túc nhìn hắn từ đầu đến cuối.

“Phải, ta là yêu quái quạ trong sáng đáng yêu, từ xưa tới nay chỉ ăn chay, không làm việc ác, vô cùng dễ nuôi.” Nụ cười của Ngân Tử rất rạng rỡ, nụ cười ấy giống y như khi hắn lừa bảo bối của yêu quái Liễu Thụ ở núi bên cạnh, khiến tôi thấy hơi hoài nghi.

“Ta sợ cô biến thành yêu quái dọa mọi người.” Hướng Thanh thì không nghi ngờ gì, thế là tôi cũng chẳng buồn nghi ngờ nữa.

“Ta là yêu quái từ trên Thiên Giới xuống, từng là môn hạ của Mạc Lâm Tiên Nhân, hiểu biết lễ nghĩa liêm sỉ, làm gì có chuyện tự nhiên biến thành yêu quái đi hại người? Huynh cứ an tâm đi.”

Tôi cũng thận trọng nói:

“Nếu chàng không yên tâm thì thiếp có thể ít ra ngoài…”

Hướng Thanh trở nên do dự, Ngân Tử nhân cơ hội đó, nói tiếp:

“Người có khả năng bị lộ nhất là con mèo ngu ngốc này, có ta trông giúp huynh là một chuyện may hiếm có, đừng nghĩ nữa, cứ quyết định thế đi.”

“Nghe nói Hoàng đại ca ở đầu thôn chuẩn bị chuyển vào thành sinh sống, ở đây ta có hai lạng bạc, lát ta sẽ đi mua nhà và ruộng của huynh ấy, cách xa người trong thôn một chút, chắc sẽ không dễ bị phát hiện đâu.” Bị chúng tôi xúi giục, cuối cùng Hướng Thanh cũng hạ quyết tâm, “Ngày mai ta đi thoái hôn xong sẽ lên Mao Sơn xin sư phụ một số nhiệm vụ quan trọng, giờ sức mạnh của ta cũng đã khá hơn nhiều, chắc là để hoàn thành được cũng không khó khăn gì, kiếm chút tiền nuôi mọi người chắc cũng không thành vấn đề gì.”

Tôi nghe xong những điều chàng nói thì vội vàng cùng Ngân Tử vỗ tay khen ngợi:

“Như thế thì tốt quá, tốt quá!”

Hướng Thanh xoa đầu tôi, rồi quay người vào phòng trong thương lượng với mẫu thân. Tôi kéo Ngân Tử, hỏi:

“Nhà mình thực sự nghèo đi rồi à? Chẳng phải còn rất nhiều đá quý sao? Chẳng nhẽ có loài yêu quái nào lợi hại tới bắt nạt các ngươi?”

“Vớ vẩn.” Ngân Tử lườm tôi một cái. “Những đá quý thần thánh đó làm sao có thể để bọn phàm phu tục tử làm ô uế được? Tiền thì ta còn nhiều, nhưng không thể lấy nhiều ra cùng một lúc, như thế sẽ khiến người trong thôn nghi ngờ, họ sẽ đi điều tra thân thế của chúng ta. Tới lúc ấy thì phiền phức lắm. Hơn nữa cái gã nam nhân khô khan, cứng nhắc nhà cô cũng chưa chắc đã chấp nhận nhiều tiền thế đâu.”

Được rồi, cuối cùng thì tôi đã hiểu, Hướng Thanh bị lừa rồi… Nhưng thôi kệ, chân tướng sự việc này tốt nhất là không nên nói ra.

Mọi việc đều thuận lợi một cách bất ngờ, Ngân Tử về nhà thu dọn hành lý, miệng lưỡi ngọt ngào của Tiểu Mao thì được phát huy tối đa, mẹ chồng chỉ hận là không thể bắt tôi lập tức đưa nó tới đây ở, để mình có cơ hội chiều chuộng cháu trai. Tôi nhìn Tiểu Mao, trong lòng thấy hơi lo lắng, thằng bé này phải mất ba trăm năm nữa mới trưởng thành, nếu nó cứ bé thế này mãi thì mẹ chồng sẽ cảm thấy kỳ lạ lắm…

Hướng Thanh thấy Tiểu Mao gọi mình là cha thì vui lắm, sau bữa tối, chàng đưa nó ra ngoài để “giao lưu” tình cảm, không ngờ Tiểu Mao lại hất tay chàng ra, ngượng nghịu nói:

“Con chỉ không muốn mẫu thân buồn nên mới gọi người là cha, người không được ăn đậu phụ của mẫu thân con[4]! Cũng không được ôm ấp! Nếu không con không tha thứ cho người đâu!”

[4] Ăn đậu phụ: Ám chỉ việc sàm sỡ

Thằng bé này ngốc quá, tôi có phải là đậu phụ đâu, làm sao mà ăn được? Hơn nữa đậu phụ ăn cũng chẳng ngon. Thế là tôi cười cười nắm tay Hướng Thanh, đồng ý yêu cầu của nó.

Nụ cười của Hướng Thanh thì cứng đơ lại, ánh mắt nhìn Tiểu Mao lóe lên tia lửa nhiệt tình, rồi chàng đưa nó vào dãy núi gần đó để luyện tập võ thuật.

Tôi không muốn chen vào cuộc trò chuyện của hai cha con họ, đang định kiếm chỗ nào để ngủ thì bị mẹ chồng vừa thu dọn bát đĩa xong gọi lại, sau khi nhìn tôi vài lượt, bà nghiêm túc hỏi:

“Con định làm gì?”

“Ngủ ạ.” Tôi vội vàng lấy lòng.

“Sớm thế mà đã đi ngủ sao?” Mẹ chồng vô cùng sửng sốt, sau đó lại hỏi. “Bình thường con có biết may vá không?”

“Không ạ.”

“Giặt quần áo, quét dọn nhà cửa biết không?”

“Không ạ.”

“Cấy cày, nuôi lợn biết không?”

“Không ạ.”

“Quản lý tài chính trong nhà biết không?”

“Không ạ.”

“Thế… nấu cơm thì sao? Cũng phải biết chứ?”

“Không…” Mỗi lần trả lời một tiếng không là lại thấy sắc mặt mẹ chồng khó coi thêm một chút, khiến tôi cảm thấy hơi bất thường, nhưng không biết bà đang giận cái gì, thấy mẹ chồng có vẻ sắp phát điên lên, thế là tôi không dám trả lời tiếp.

“Miêu Miêu cô nương, yêu cầu của ta về con dâu không cao lắm, nhưng… phụ… phụ nữ cũng phải hiền thục một chút, không thể đến cơm cũng không biết nấu được. Như thế hàng ngày Thanh nhi đi làm về sẽ ăn gì? Chẳng nhẽ lại tới nhà người khác xin cơm sao?” Giọng nói của mẹ chồng to dần lên, hiển nhiên là rất không hài lòng.

“Biết! Đương nhiên là con biết nấu cơm ạ!” Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao bà tỏ vẻ không hài lòng, đầu óc tôi chuyển động nhanh chóng rồi lập tức vỗ ngực lớn tiếng đảm bảo. “Con chắc chắn là một phụ nữ hiền thục! Vô cùng hiền thục! Hiền thục nhất thiên hạ! Nấu cơm ngon lắm ạ!”

“Thật không?” Mẹ chồng giật mình lùi về sau mấy bước bởi giọng nói sang sảng của tôi, lộ vẻ không tin. “Thế thì được, bữa tối mai do con làm, để ta nếm thử tay nghề hiền thục của con.”

“Mẹ yên tâm đi! Chắc chắn là hoàn hảo!” Tôi trả lời rất kiên quyết, nhưng trong lòng thì đang thầm lo lắng… Nên biết rằng cả đời tôi vào bếp ngoài ăn vụng ra thì không làm việc gì khác, bây giờ tự nhiên bắt tôi nấu cơm thực sự là rất khó khăn. Nhưng lời nói đã thốt ra khỏi miệng thì không thể thu về, hơn nữa những điều mẹ chồng nói đúng là rất có lý, làm thê tử mà đến cơm cũng không biết nấu cho chồng ăn, để chồng đói bụng thì có ra gì không?

Là một con mèo vừa thông minh vừa chu đáo, tôi tuyệt đối không thể để phu quân yêu dấu của mình chịu đói, thế nên kiểu gì tôi cũng phải nấu cơm, hơn nữa phải nấu thật ngon, để từ nay không ai nói gì được tôi nữa, và cũng là để Hướng Thanh khen ngợi tôi.

Nhưng… chàng thích ăn gì?

Ngày trước Bích Thanh Thần Quân chỉ ăn hoa quả chứ không bao giờ đụng vào các món ăn của nhân gian, nhưng sau khi chuyển thế, chàng đã ăn các loại đồ ăn của con người, hình như cũng không kén ăn lắm, hợp gì thì ăn nấy, không bao giờ đòi hỏi.

Hướng Thanh trong lòng tôi không phải người bình thường, đương nhiên tôi cũng không thể làm mấy món ăn thông thường cho chàng ăn, nhất định phải là những món ăn quý giá nhất, ngon nhất trong thiên hạ mới xứng đáng với thân phận của chàng!

Nhưng… loại thức ăn đó là gì?

Đương nhiên là cá, cá là thức ăn ngon nhất trong thiên hạ! Tôi giơ nắm tay lên trời thể hiện sự quyết tâm, ngày mai tôi sẽ làm một bữa cơm thật ngon cho mọi người ăn để thể hiện sự hiền thục của mình!

Tôi cứ đứng bên đống rơm cười ngây ngô, tưởng tượng tới vẻ mặt hân hoan và tán thưởng của Hướng Thanh khi nhìn thấy thức ăn tôi làm, trong lòng thấy thật ngọt ngào, tới tận khi mặt trời xuống núi mới nhớ ra là phải chuẩn bị nguyên liệu trước khi nấu, thế là vội vàng chạy ra ngoài.

Hướng Thanh đang chặt củi trong sân, thấy tôi đi ra ngoài thì tò mò gọi:

“Nàng đi đâu đấy?”

“Tìm… không có gì.” Tôi cố kìm chế, quyết định hôm sau mới dành bất ngờ cho chàng. “Thiếp sẽ về Lạc Anh Sơn thu dọn ít đồ đạc, mai sẽ quay lại.”

“Đi đêm e rằng sẽ bị cướp, không an toàn lắm đâu.”

Tôi nhìn màu trời, do dự hỏi:

“Chàng nói bọn cướp không an toàn hay thiếp không an toàn?”

“Thôi… đi nhanh về nhanh nhé.”

Không lãng phí một chút thời gian nào, tôi đi như chớp ở trên đường, hai canh giờ sau, tôi đã tới trước cửa Hoa Phủ, tìm được viên ngọc Tỳ Thủy, dắt Yêu Khuyển Địa Ngục ra rồi lập tức rời đi, Oa Oa thấy tôi hấp tấp quay về thì tò mò hỏi tôi định làm gì thế.

Tôi không có thời gian giải thích cho nàng, chỉ nói là mai mình sẽ quay về rồi đi thẳng tới Đông Hải.

Màn đêm đã buông xuống từ lâu, mặt biển lăn tăn gợn sóng, mùi tanh của nước biển ập tới, những con sóng trắng xóa tàn nhẫn vỗ lên những tảng đá đen sì, bắn tung thành những bông hoa nước, mấy chú hải âu về muộn bay lướt trên bầu trời, phát ra tiếng kêu the thé.

Tôi ra lệnh cho Yêu Khuyển Địa Ngục dừng lại trên một tảng đá bên bờ biển, lôi ngọc Tỳ Thủy ra, hít sâu một hơi, người tôi chìm sâu xuống biển, nhìn dòng nước trước mặt tự động tách ra, tạo thành một bức tường, ôm lấy tôi rồi từ từ chìm xuống.

Rất nhiều con cá tò mò bơi xung quanh tôi, hình như ngửi được mùi mèo trên người tôi nên lại nhanh chóng tản ra xa. Rong biển mềm mại uốn éo trong nước, bao bọc lấy những cụm san hô màu đỏ. Tôi không có hứng thú với mấy loài tôm cá bình thường này, mục tiêu chỉ có một, đó chính là cá quạt, loài cá tươi nhất, ngon nhất, đồng thời cũng là loài cá hiếm nhất, giảo hoạt nhất, chỉ có các khe biển sâu ở Đông Hải mới có. Tuy rằng bắt nó rất khó, nhưng tôi tin rằng chỉ cần có nguyên liệu tốt nhất là có thể làm được món ăn ngon nhất thiên hạ.

Tôi ôm theo quyết tâm, đi tìm một vòng, chỉ có những con cá bình thường bơi qua, hoàn toàn không thấy bóng dáng của cá quạt đâu. Thế là, tôi cố chấp lặn sâu xuống đáy biển, càng lặn càng sâu, không ngờ xuống tới dưới đáy biển thì có một cái bình đài rất cao, trên đó có con phố thắp đèn đuốc huy hoàng, hình như có rất nhiều yêu quái của Thủy tộc đang tổ chức hoạt động gì đó náo nhiệt lắm, thế là tôi len lén lại gần để xem.

Một cảnh tượng phồn hoa phú quý hiện ra trước mắt. Có rất nhiều nàng cua và tiên cá xinh đẹp trang điểm hoa mỹ, cầm dạ minh châu làm hoa đăng, đứng trên một đài san hô rất cao để biểu diễn tài năng của mình, lại còn nheo mắt, đá lông mày với người ở dưới, khiến các nam yêu vỗ tay nhiệt liệt, liên tục ném trân châu lên trên.

Tôi trốn ở bên cạnh, xem mãi mà không hiểu họ đang làm gì thì thấy một cái bóng quen thuộc đứng trên vũ đài, chơi cổ cầm, hình như là Hoa Dung mà ngày trước tôi đã gặp ở Tây Phượng Lầu, hình như sau khi nàng được Ngao Vân đưa đi, đã dựng lại thân thể, vết sẹo không còn nữa, xinh đẹp như cũ, lại còn dáng vẻ dịu dàng như thể gió thổi sẽ bay, có điều khóe mắt cười của nàng cứ liên tục hướng về một nơi nào đó.

Tôi men theo ánh mắt nàng nhìn sang, thấy gã khốn kiếp Ngao Vân đang ngồi trên Long Ỷ làm bằng vàng, hào hứng nhìn màn biểu diễn, trông có vẻ thất thần. Bên cạnh còn có hai mỹ nhân nữa thay nhau rót trà và bóc vỏ nho cho hắn, đúng là hủ bại, đúng là hưởng thụ.

Đang bận rộn, đột nhiên tôi thấy tâm lý mình mất cân bằng, thế là tôi len lén lại gần, kéo mạnh sợi tóc đỏ của Ngao Vân, Ngao Vân đau quá, tức giận, lập tức quay đầu lại định đánh, nhưng thấy tôi thì bàn tay đã đưa ra bèn hạ thấp xuống, đặt lên vai tôi, cười nói:

“Miêu Miêu, cuối cùng nàng cũng nhớ ta rồi à?”

“Tam Thái Tử, nữ nhân đó là ai?” Hai nữ nhân kia có vẻ không vui, mỗi người níu lấy một tay Ngao Vân làm nũng.

“Các người tránh sang bên!” Ngao Vân bực mình đẩy họ ra. Rồi lại khoác vai tôi vui vẻ nói. “Hôm nay đáy biển tổ chức Hội San Hô mỗi năm một lần, đang tuyển mỹ nhân, nàng có muốn tham gia không?”

“Ta không rảnh.” Tôi chau mày, gạt tay hắn ra, chẳng buồn nghĩ ngợi lấy một giây, lập tức từ chối đề nghị của hắn.

“Chẳng nhẽ không phải nàng đến thăm ta sao?” Ngao Vân hình như hơi thất vọng.

Tôi nhớ ra mục đích của mình, vội vàng hỏi:

“Cá quạt thì bắt ở đâu?”

“Thì ra là thèm ăn à?” Ngao Vân cười cười lắc đầu, rồi xoa tai tôi đầy vẻ thương yêu. “Sao hả, cái gã nhỏ mọn Bích Thanh Thần Quân ấy chịu để một mình nàng tới đây tìm ta sao?”

“Bây giờ tên chàng là Hướng Thanh, ta phải nấu cơm cho chàng ăn, nên tới đây bắt cá.”

“Nàng nấu cơm?”

“Ừm…”

Ngao Vân có vẻ không tin nổi, hỏi lại:

“Nàng biết nấu cơm?”

“Biết!” Tôi trả lời chắc như đinh đóng cột, rồi lại âm thầm bổ sung thêm một câu ở trong đầu, nấu thành cái gì thì chưa biết…

Ngao Vân lại hỏi:

“Nàng tới đây bắt cá là để nấu cơm cho Hướng Thanh?”

Tôi vui vẻ gật đầu.

“Cá quạt à…” Ngao Vân xoa cằm, dường như vô cùng khổ não, “Dạo này hình như tuyệt tích rồi, rất khó tìm.”

Tôi hốt hoảng, vội vàng kéo hắn:

“Ngươi nói cho ta chỗ, ta sẽ tìm thật kỹ.”

“E rằng khó tìm được lắm.” Khẩu khí của Ngao Vân có vẻ luyến tiếc, hắn nghĩ ngợi giây lát rồi lại đưa ra một đề nghị. “Hay là nàng tham gia vào cuộc thi mỹ nhân của Hội San Hô đi, giải thưởng là cá quạt đấy!”

“Meo, ta không biết tài nghệ gì…” Tôi hiểu rất rõ bản thân.

Ngao Vân thản nhiên lắc đầu, xóa bỏ mọi nỗi lo của bản thân:

“Chỉ cần tham gia, lên đó biểu diễn là có phần thưởng ngay, nàng thử đi, ta ở dưới cổ vũ cho nàng.”

Hai mỹ nhân bên cạnh định nói gì đó, nhưng bị Ngao Vân lườm một cái nên thôi.

Tôi nhìn những màn biểu diễn ca vũ trên sân khấu, mặc dù trong lòng chẳng muốn chút nào, nhưng ngày mai phải nấu cơm rồi, thế là đành phải mặt dày đồng ý với yêu cầu của Ngao Vân, bi thảm bán thân biểu diễn đổi lấy thức ăn.

Ngao Vân vui vẻ phái người đi làm thủ tục đăng ký cho tôi.

Tôi thì chống cằm ngồi cạnh cố gắng suy nghĩ xem mình nên biểu diễn tài năng gì?

Hát?

Không biết.

Múa?

Càng không biết.

Đánh nhau?

Chắc chắn là không được.

Chờ chút… hình như tôi nhớ ra rồi, trong quyển sách mà La Sát cho tôi, có bức tranh một nữ nhân ôm một cái cột sắt để múa, động tác rất đơn giản, chỉ cần lắc lư thân mình, đá chân, khi đó tôi với Cẩm Văn nghiên cứu rất lâu, nàng ta nói chắc chắn nam nhân sẽ thích điệu múa này, thế là tôi kiên quyết đòi tập để múa cho Bích Thanh Thần Quân xem, chỉ tiếc là chàng chưa kịp xem thì đã mất. Sau đó tôi quên mất chuyện này.

Chi bằng nhảy cái điệu múa đó đi, tuy rằng hơi đơn giản, chỉ cần người ta không cười là được.