Thư Viện Ngôn Tình » Hóa ra anh vẫn ở đây » Hóa ra anh vẫn ở đây | Chuyện kể thêm 2

Hóa ra anh vẫn ở đây | Chuyện kể thêm 2

Chuyện kể thêm 2: Thiên thần trên lộ

 

 

Trên mảnh đất tột cùng tuyệt vọng cũng bừng lên đóa hoa tươi đẹp nhất.

Lục Sênh nói: “ Mạng của mi là tay ta từ trên lộ cứu về, thế nên ta gọi là Lục Lộ”.

Lục Lộ nói: “ Cho dù là như vậy, tôi cũng vẫn phải là một thiên thần trên lộ vui tươi nhất.”

Bốn tuổi

Lục Lộ là một đứa trẻ mồ côi, con bé từ nhỏ đã biết như thế.Nhưng việc này chẳng ngăn cản nó trở thành một đứa bé vui tươi.Từ lúc bắt đầu có ký ức, nó đã ở trong một căn nhà cũ neo trên sườn núi với ông. Nó biết chạy, biết nhảy, biết tự bày trò chơi với mình, căn nhà nhỏ trống thếch thác vẫn thường đầy ắp nụ cười của con bé, thế nhưng nó không biết nói.

Chẳng ai trò chuyện với nó. Trên đường Cảnh Xuân Sơn giàu san sát, căn biệt thự cổ kính của Lục gia vốn là một góc bị lãng quên, ngoài con người cứ cách một khoảng thời gian lại mang các vật dụng sinh hoạt thường ngày đến cho họ, chẳng còn ai lai vãng nơi này. Thế giới của con be chỉ có một người ông bị căm, vốn là người bộc già của nhà họ Lục.

Năm cô nhóc 4 tuổi, căn nhà cũ rốt cuộc cũng đã có người đặt chân vào, khi ấy con bé đang một mình nghịch bùn đất trong sân, nhìn thấy người lạ, nó hớn hở nhào ra, bàn tay nhỏ lem nhem nắm vào để lại mấy vết bẩn nổi bật trên chiếc quần trắng tinh của người ấy. Con bé đương nhiên cũng không thể hiểu nổi vẻ khiếp hãi lo sợ xuất hiện trên khuôn mặt ông mình, cũng không biết vì sao người lạ ấy sau khi nghe tiếng “ Í í e e” của nó bèn nhíu mày lại.

Nó chỉ biết là , ba hôm sau, căn nhà cũ xuất hiện một dì dịu dàng lắm, dì bảo: “ Con tên là Lục Lộ, con phải nói thôi”.

Sáu tuổi

Dì dạy con bé ngôn ngữ và kiến thức vỡ lòng, kèm cặp nó suốt 2 năm trời. Cô bé Lục Lộ sáu tuổi đầu không những đã học nói được, mà theo lời của dì, con bé còn nói sõi hơn bất cứ đứa trẻ nào cùng lứa tuổi.

Về sau dì không còn đến nữa, bởi vì Lục Lộ cuối cùng cũng đã vào tiểu học. Con bé biết rằng đi học có nghĩa là có thể được vui vầy cùng rất nhiều bạn nhỏ,vì thế, trước ngày khai giảng, nó háo hức đến nổi cả đêm không ngủ được.

Các bạn nhỏ cảm thấy hết sức lạ lùng với con bé Lục Lộ chưa hề học qua lớp mẫu giáo. Con be lơ ngơ chẳng hiểu gì, cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng thấy hay ho vui thích, bất cứ một việc nhỏ nhặt gì cũng có thể làm cho con bé hớn hở vô cùng… Đương nhiên, điều khiến cho mọi người có ấn tượng sâu sắc hơn cả chính là cái liến thoắng đáng sợ của con bé, tình yêu cuồng nhiệt đối với việc nói năng của con bé đủ để khiến bất cứ ai cũng phải cảm thấy da đầu ngứa ngáy, các thầy cô cũng chưa bao giờ gặp một đứa trẻ có khao khát kể lể và thể hiện mãnh liệt tới nhường này, dường như luôn nôn nóng không thể đợi chờ thêm để nói hết những lời của cả cuộc đời mình.

Lúc đầu giáo viên cũng tự mình tìm con bé ra trò chuyện tỉ tê, định bảo con bé lúc vào lớp mà tiếng nói chuyện còn át cả tiếng thầy cô là không đúng, nhưng mấy lượt trong khi phê bình dạy dỗ con bé đều tưng bừng hào hứng hỏi đáp nhịp nhàng với giáo viên, dần dà, cũng chẳng còn thầy cô nào nguyện lòng để con bé được tận hưởng cái lạc thú ấy nữa. Cũng chẳng phải chưa từng vời phụ huynh tới, mỗi lần tới trường đều chỉ một cụ già leo lét như nên sắp tàn, lại còn là một người câm nữa, chỉ biết không ngừng khom lưng nhận lỗi, hoàn toàn không có cách nào giao tiếp nổi.Trong thời gian ấy cũng có những lời đồn đại thật giả lẫn lộn, nói cô gái bé nhỏ này có lai lịch ghê gớm lắm, quản nó không xong, cũng đành để mặc nó. Cũng may Lục Lộ vốn trời sinh lạc quan lương thiện, sức sống dồi dào, đến cả những người ở bên cạnh cũng bị cái lạc quan của con bé lan tỏa sang,vậy nên tuy làm người ta đau đầu, nhưng trên là giáo viên, dưới là bạn học, cũng chẳng qua vừa yêu vừa ghét nó mà thôi.

Tuổi lên sáu của Lục Lộ, cảm giác thế giới thật quá tươi đẹp, tuy bầu bạn trong căn nhà cũ với con bé vẫn là người ông mỗi lúc càng thêm già yếu, thế nhưng, vậy thì đã làm sao chứ?

Mười tuổi

Lục Lộ học lớp 5, bạn bè càng lúc càng nhiều, cô bé vẫn thích nói chuyện, thích cười đùa không ngớt, nhưng đã không còn kể lể vội vàng, cấp tập như ngày xưa nữa, có lẽ cô bé đã biết đời người còn dài lắm, còn quá nhiều thời gian để có thể từ từ mà nói.

Trong một tiết ngữ văn sau khi khai giảng chưa lâu, cô giáo yêu cầu các học sinh lên bục giảng làm bài văn miệng, Lục Lộ giơ tay trước nhất, cô giáo không nỡ nhìn con bé ỡ chô ngồi mà cứ loi choi muốn thử,lòng dạ như lửa đốt, đành cho phép nó lên bảng đầu tiên. Cô nàng người ngợm thấp bé, chẳng cao hơn bục giảng là mấy, đứng lên bục xong rồi thì hai mắt long lanh chờ đợi đề bài của giáo viên.

“ Đề bài làm văn miệng của em là” Người nhà của tôi””, cô giáo thuận miệng phát ra đề bài.Lục Lộ trước nay vẫn thao thao bất tuyệt giờ đứng ngây ngô giữa bục giảng, đúng vào lúc mọi người chờ đợi không còn kiên nhẫn nổi, cô bé mới tỏ vẻ lúng túng hỏi cô giáo: “ Người nhà là gì ạ?”.

Các bạn học dưới lớp cười rộ lên, cô giáo cũng cố nén vẻ cười nơi khóe miệng, trả lời rằng: “ Người nhà chính là bố mẹ, anh chị em, ông bà, cô cậu chú dì của con đấy…”.

Lục Lộ sững lại.” Con chỉ có mỗi ông nội thôi”.

“ Ông nội chính là bố của bố con đấy!”, cô giáo giải thích.

Lục Lộ lắc đầu, cô bé chưa từng gặp bố, nhưng nó biết là ông nội ở nhà nhất định không phải bố của bố, cô bé với ông nội chẳng giống nhau chút nào.

Cô bé bước khỏi bục giảng trong tiếng xì xào bàn tan của các bạn.

Trên đường tan học về nhà, cô bé hỏi bạn Trương Gia Minh : “ Cậu có người nhà không?”.

Gia Minh đáp: “ Đương nhiên là có chứ, gia đình tớ ấy à, đầy người nhà luôn”.

Cô bé lại hỏi đứa bạn thân Lệ Lệ, Lệ Lệ nói:” Làm sao không có được, lần trước cậu đến nhà tớ, chẳng phải là bố mẹ tớ còn gọt táo cho cậu ăn đấy thôi?”.

Lục Lộ đeo cặp xách bước trên con đường dẫn về nhà.Hóa ra nó không có người nhà, chỉ một mình nó không có người nhà.

Buổi đêm lúc đi ngủ, cô bé nhìn lên trần nhà nói:” Không sao cả, Tôn Ngộ Không cũng từ hòn đá nứt ra mà, cậu ấy không có người nhà, thế nhưng chẳng phải vẫn thần thông đến thế sao?.”

Thế là sáng ngày hôm sau, cô bé lại là Lục Lộ vô tư chẳng nghĩ ngợi gì.

Mười hai tuổi

Khu vườn trước căn nhà cũ trồng đầy hoa hồng, ông nội là một người làm vườn cừ khôi. Lục Lộ hỏi, tại sao khoảng đất trống ở góc tường lại không có hoa? Ông nội dùng ngôn ngữ tay bảo với nó, đất đai ở khoảng nhỏ ấy cằn cỗi quá, không có cái gì sống sót nổi.

Cô bé không tin. Hằng ngày cứ sau khi tan học, liền một mình lụi cụi xoay xỏa ở góc nhỏ trong vườn, mấy tháng sau, từ trong góc nhỏ ấy nảy ra một mầm cây mới, mầm nhỏ ấy rất chóng đã đâm cành nảy lá, phủ rợp cả khoảng đất trống ấy, cuối cùng vươn lên cả hàng rào của khu vườn.

Cô ấy gieo xuống là hoa bìm bìm.

Buổi sớm tinh mơ hôm đóa hoa đầu tiên hé nở, có rất nhiều người kéo đến căn nhà cũ, bọn họ bắt cô bé phải đi cùng với họ, bởi vì thái thái của Lục gia không lâu trước đây đã qua đời, Lục tiên sinh hi vọng đón được cô bé về bên mình.

Lục Lộ không mảy may do dự theo bọn họ đi ngay. Cô bé rời xa căn nhà cũ đã sống suốt mười hai năm trời cùng ông nội, rời xa đóa hoa bìm bìm bừng nở lần đầu tiên, chỉ bởi bọn họ nói rằng, Lục tiên sinh chính là em trai của bố cô bé, cũng chính là chú ruột của cô bé.

Chú thì chính là người nhà của cô bé, cuối cùng cô bé cũng đã có người nhà,Lục Lộ vui mừng khôn xiết.

Cô bé được đón về nhà chú, trong nhà ngoài vú nuôi ra thì không còn ai khác nữa.Liền tù tì mấy buổi liền, cô bé một mình chân trần loăng thoăng khắp cả căn nhà rộng rãi mà tối tăm, đẩy hết cánh cửa này tới cánh cửa khác, mong tìm được dù chỉ một chút hơi ấm thân quen.

Đến ngày thứ sáu cô bé cuối cùng đã đợi được người chú về.Cô bé mặc kệ tất thảy ôm chầm lấy người thân duy nhất của mình, thế nhưng chẳng thể cảm thấy được hơi ấm của anh ta. Chú nói:” Bố mi là con của bố ta với một người đàn bà bên ngoài, gia đình chúng ta vẫn đón nhận ông ấy, thế mà sau khi mi ra đời, ông ấy lại mang theo bảo mẫu cua ta gom tiền trốn mất, thật bất hạnh, bọn họ đều chết trong một vụ tai nạn xe, chỉ còn mi sống sót.Mi phải hiểu thành kiến của mẹ ta đối với mi, bà qua đời rồi, ta mới có thể giữ mi ở bên mình”.

Lục Lộ chớp mắt, tất thẩy những gì cô bé nghe thấy đều xa xôi như thể chuyện của người khác vậy.

“ Mi có biết năm xưa tại sao ta lại bất chấp sự phản đối của mẹ ta để giữ mi lại không? Bọn họ bế mi ra từ giữa thi thể bố mẹ mi, mi mới vừa đầy tháng, trên mặt mũi tay chân bê bết máu của bọn họ, ta ôm mi vào, giữa đám máu tươi mi đã nở nụ cười với ta.

Đêm hôm ấy ,Lục Lộ chìm vào giấc ngủ giữa nổi sướng vui mãn nguyện vô cùng, lúc đang mơ màng, cô bé gắng sức dùng trí tưởng tượng của mình chắp vá dung mạo bố mẹ, mỗi dáng vẻ đều giống với chú đến thế, tuy rằng chú nói:” không được gọi ta là chú”.

Mười bốn tuổi

Năm thứ hai trung học cơ sở, cơ thể Lục Lộ như thể mầm cây non tơ giữa tiết xuân bắt đầu vươn mình lớn lên. Trong số những thiếu nữ cùng trang lứa, tuy cô bé không phải xinh đẹp nổi bật gì lắm, có đều khi nhoẻn cười thì bên má phải có một lúm đồng tiền sâu sâu, mang vẻ kiều diễm lạ lùng. Cô bé chẳng bao giờ thiếu những suy nghĩ kì quặc khác đời, luôn thốt ra những từ ngữ làm người ta kinh ngạc. Nam sinh đều thích ở bên cạnh cô bé, các bạn nữ sinh cũng vui lòng làm bạn cùng cô, mọi người đều yêu mến cô, trừ Lục Sênh.

Đôi lúc cô bé cũng trông thấy người thân duy nhất của mình trên tạp chí hay phương tiện truyền thông, con cháu thế gia, tuổi trẻ tài cao, sự nghiệp gia tộc đều đến tay, nhất là phong độ tót vời hiếm có, một bậc quân tử khiêm nhường nức tiếng, biết bao tiểu thư con nhà danh giá nhất loạt ngỏ ý, anh ta chỉ đều giữ phép ứng xử mà thôi. Chỉ cứ một thân một mình như thế, đơn độc nhấm nháp nỗi buồn khổ của mình.

Anh ta không cho cô bé gọi mình bằng chú, vậy nên cô bé cứ gọi thẳng tên, bất kể anh ta có lạnh nhạt với cô bé bao nhiêu, đều không ngăn trở nổi niềm yêu thương cô dành cho anh ta. Lục Sênh thường không mấy khi ở nhà, chỉ cần anh ta xuất hiện trước mặt Lục Lộ, cô bé đều quanh quẩn bên anh ta liên tục, liến thoắng không ngừng kể lể những việc nhỏ nhặt khiến mình buồn cười, anh ta không ừ hữ đáp lời cũng chẵng sao, những chuyện cười cô bé tự mình kể cũng có thể làm nó cười một mình rất lâu. Hầu hết thời gian dáng vẻ anh ta nhìn cô bé đều là lạnh tanh và chán ghét, như thể một con ruồi đậu trên bánh bao, đến phẩy tay đuổi đi cũng chẳng buồn làm. Thảng hoặc tâm trạng không tốt, anh ta còn chỉ tay ra cửa bảo cô bé cút đi, lúc ấy Lục Lộ vẫn hay chìa hai bàn tay trước mặt anh ta, “ Lục Sênh à, tôi biết Lục Sênh chẳng đuổi tôi đi thật đâu mà.”

Anh ta cười nhạt:” Mi dựa vào cái gì mà lại chắc chắn thế?.”

Cô bé nói:” Ngoài Lục Sênh ra, tôi chẳng có người thân nào nữa, mà Lục Sênh cũng thế còn gì.”

Lục Lộ nghĩ, máu mủ ruột thịt là thứ thật hay ho, nó khiến cho Lục Sênh những lúc thịnh nộ tột cùng cũng chưa bao giờ bắt cô phải ra đi.

Mười lăm tuổi

Lục Sênh đính hôn, anh ta lần đầu tiên cho phép cô bé diện váy áo lộng lẩy xuất hiện tại buổi tiệc tối. Lục Lộ vận chiếc váy dài rườm rà, hớn hở vui mừng chủ động bắt chuyện với các chú mà cô bé cho là đẹp trai, lại còn không tiếc rẻ nụ cười cùng những lời tán dương của mình. Đám thương nhân vốn quen khôn khéo bị cô nàng nhỏ bé này chọc cho cười cợt thỏa dạ, cứ luôn miệng khen cháu gái của Lục tiên sinh thật thú vị, còn ngợi khen hơn nữa là Lục tiên sinh không nề hà mối hiềm xưa cũ, đón nhận đứa con côi cút của ông anh cùng cha khác mẹ ngỗ ngược, thực đúng là quân tử phong phàm, trông cô gái nhỏ vui tươi như tiểu tiên nữ thế này, là đủ biết người giám hộ đối xử không thường chút nào. Lục Lộ cười đùa với mọi người, đương nhiên cũng bỏ qua cả cái cau mày bất giác của Lục Sênh.

Thế nhưng vẫn có những đoạn xen giữa mà cô bé không muốn trong thấy, một chị xinh đẹp tươi tắn khoác tay Lục Sênh đầy âu yếm nói: “ Chúc mừng nhé, cậu trẻ.” Lục Sênh đáp lại cô bằng một nụ cười không hề giữ kẽ.

Niềm vui của Lục Lộ lung lay, cô bé né xa Lục Sênh, lôi bà chị xinh đẹp kia vào một góc, khuôn mặt bé nhỏ vênh váo hỏi: “ Sao chị lại gọi chú ấy là cậu trẻ? Chẳng phải chú ấy không có người thân hay sao?”

Bà chị xinh đẹp đã nhận ra thân phận của cô bé, nghiêng đầu thực thà giải thích:” Mẹ tôi ấy mà, là chị họ của chú cô bé, thế nên tôi gọi là cậu trẻ, đương nhiên, nếu cô bé đồng ý, cũng có thể gọi tôi là chị họ.”

Lục Lộ chẳng còn lòng dạ nào mà để ý đến cái quan hệ phức tạp quanh co này, cô nàng chỉ nắm chặt tay áo bà chị, ương bướng hỏi tiếp:” Chị với chú ấy là người nhà hở? Thế có thân thiết hơn tôi với chú ấy không?”.

Bà chị kia sững sờ một hồi, cuối cùng đáp lời :” Không, trên đời này không có họ hàng nào thân thiết hơn hai người đâu.”

Lục Lộ đến giờ mới cười, nỗi hớn hở của cô bé trở lại vững chãi tưởng không thể lay chuyển, cô giật giật tay áo bà chị kia :” Em thích chị thật cơ.”

Hai cô gái cùng đứng trong góc nhỏ vừa ăn vừa bình luận từ đầu đến chân các vị nam giới có mặt ở đó.

Cuối cùng, cô chị tên Chương Việt ấy nói:” Lục Lộ, em có phát hiện ra không, cái cô Tằng tiểu thư sắp trở thành tím của em ấy, lúc cười trông giống em lắm.”

Lục Lộ ngó lom lom hồi lâu , bảo :” Cô ta đâu có lúm đồng tiền, không xinh bằng em đâu.”

Mười sáu tuổi

Kì nghỉ hè năm thứ nhất trung học, cậu bạn cùng tuổi chơi với Lục Lộ từ hồi bé tí từ London, Anh quốc trở về. Cậu nam sinh lúc nhỏ mũi dãi lòng thòng lau mãi không sạch giờ đã trở thành một trang thiếu niên anh tuấn, lái chiếc xe đạp leo núi cực mốt, rước cô nàng đi rong ruổi khắp nơi, tiếng cười cô tựa ánh mặt trời giữa hạ tưng bừng rắc nắng lên mỗi ngóc ngách trên con đường Cảnh Xuân Sơn này.

Lúc nằm thảnh thơi trên thảm cỏ, Gia Minh mới nhìn lên trời cao lắp bắp nói : “ Lục Lộ, tớ rất thích…rất thích cậu… lúc tớ ở Anh cũng….cũng chỉ luôn nhớ tới nụ cười của cậu.”

Lục Lộ cũng nhìn lên trời xanh cười :” Tớ mà biết cậu không còn chảy nước mũi nữa, đã trở thành anh chàng bảnh bao rồi, thì nhất định cũng sẽ nhớ đến cậu.”

Lúc về đến nhà, mặt trời đã xuống núi, cô bé đung đưa nhành cỏ lau Gia Minh vừa tặng, miệng vẫn còn vương nét cười, dù đã quên bẵng số điện thoại của Gia minh, nhưng cô vẫn còn nhớ lúc cậu chàng thổ lộ thích cô, cô còn thấy hương cỏ thơm thoang thoàng.

Trên đường về phòng, cô bé lẩm nhẩm hát mấy bài mới học mấy hôm trước, lúc ngang qua phòng Lục Sênh còn hé mắt vào một lượt, trống toang hoang, anh ta không có nhà.

Đẩy cửa phòng ra, xộc ngay lên mặt là luồng hơi rượu nồng nặc, cô bé lùi lại một bước, đang định gọi dì Trương đang lui cui dưới nhà, đã bị lôi xềnh xệch vào phòng, rồi bị đẩy ngã dúi dụi xuống sàn. Cô bé ngồi bệt xuống nền, đau đến mức nảy đom đóm mắt, vẫn chưa hiểu rõ tình hình, một cái bạt tai đã nhanh chóng giáng lên mặt cô. Cô ôm lấy mặt, ngây ra nhìn con người ở trước mắt, Lục Sênh cả người nồng nặc mùi rượu, mắt vằn tia máu, cà vạt xộc xệch một bên, cô bé há miệng nhìn anh ta, bỗng quên bẵng chạy thoát thân.

“Không hổ là do cô ta sinh ra, mi cũng đê tiện hệt như cô ta”, anh ta chỉ thẳng vào mặt cô bé mắng chửi.

Cô bé chưa từng nhìn thấy Lục Sênh như thế này bao giờ, tuy trước nay anh ta không ưu gì cô, nhưng chỉ xa cách lạnh lẽo mà thôi. Cô bé thè lưỡi ra liếm liếm khóe miệng đang đau đớn, nếm phải hơi tanh mơ hồ của máu, còn chưa kịp mở miệng nói gì, thân người anh ta đã ập tới, cô bé không biết anh ta định làm gì, thân người anh ta đã ập tới, cô bé không biết anh ta định làm gì, chỉ biết anh ta như hóa điên giằng xé hết quần áo của cô. Đợi đến lúc cái việc mà giáo viên đã giảng trong giờ giáo dục giới tính bất ngờ xuất hiện trong đầu óc, lòng dạ cô bé còn tự nhủ : làm sao mà thế được? Thế nhưng thân thể cô bé đã cảm thấy nỗi đau đớn, cái đau xộc lên ấy khiến cô theo bản năng cuộn tròn người lại, anh ta lấy hết sức tóm lấy mắt cá, bắt cô bé phải mở chân ra. Lúc anh ta ép xuống cô bé bật khóc, “ Đừng…”. Cô đang van vỉ anh ta tha cho cô, không chỉ là tha cho cơ thể cô, mà hơn thế là buông tha cho tình yêu và niềm tin mà cô dành cho anh ta, thứ tình yêu và niềm tin duy nhất cô có thể gửi gắm, thứ tình yêu và niềm tin duy nhất từng có trong đời cô.

Cuối cùng anh ta vẫn không buông tha cô.

Anh ta rờ rẫm trên người cô, nghiến răng nghiến lợi chửi rủa cái đê tiện của cô, thế nhưng trong khoảng khắc ánh mắt bắt đầu mê dại, anh ta lại úp người xuống, mặt áp sát vào khuôn mặt bị tóc rối bời che lấp của cô bé, khe khẽ kêu lên :” Rốt cuộc chị vẫn là của tôi, chị Tịnh ơi”. Nơi hai khuôn mặt áp sát vào nhau ướt đẫm, không thể phân biệt nỗi là nước mắt của ai.

Ba ngày sau, trên các báo lớn đều đang tải thông tin nóng hổi, Lục Sênh của tập đoàn Hoa thái và thiên kiem tiểu thư của Tằng gia, hai bên đều lên tiếng tính cách không hợp, sau khi tìm hiểu thì chia tay trong hòa bình, từ nay vẫn là bạn tốt, quan hệ hợp tác giữa Hoa thái và Tằng gia vẫn bình thường như cũ.

Mười tám tuổi

Lục lộ lăn lộn làm thêm, sau giờ tan lớp, lúc rãnh rỗi công việc nhọc nhằn đến đâu cô cũng làm. Không ai hiểu nổi, một đứa con gái sinh ra trong một gia đình như thế, tại sao lại có kiểu bướng bỉnh lạ lùng như vậy với mỗi đồng tiền cắc bạc.

Thế giới của cô rực rỡ sắc màu, vĩnh viễn chằng bao giờ thiếu bạn bè mới cùng những vui thú mới.

Trương Gia Minh sau khi kết thúc kì nghỉ hè năm mười sáu tuổi cũng đã trở lại Anh Quốc, trước khi lên đường, cậu nắm tay cô bé Lục Lộ rộc rạc đi nhiều sau trận ốm nặng, bảo rằng: “ Đi Anh cùng tớ nhé, chú cậu sẽ đồng ý thôi mà.”

Lục Lộ chỉ cười bảo:” Các anh chàng đẹp trai trong nước tớ còn chưa duyệt hết, làm sao có thể đi Anh được.”

Cậu đã ra đi. Cô cũng không còn nhớ gì thêm tới cậu nữa. Nhành cỏ lau cậu tặng cô bé cũng hệt như những kí ức cuối cùng của cô về ngày hôm ấy, đã vụn vỡ lả tả khắp nơi, chẳng thể nào thu về được nữa.

Buổi sáng hôm sau, Lục Sênh ra ngoài công tác từ sáng sớm. Anh ta mời đến cho cô bé vị bác sĩ gia đình mà bấy lâu nay Lục gia nhất mực tin dùng. Vị bác sĩ lớn tuổi lúc nhìn thấy cô bé mình mẩy bầm dập vết thương cũng kinh ngạc không nói nên lời. Ông chỉ nghĩ là cô nhóc tội nghiệp này ở bên ngoài đụng phải người xấu đánh đập hành hạ, nên ngoài việc chỉn chu chăm chút điều trị ra, đương nhiên kín miệng tuyệt đối. Cũng may ý chí và sức sống của cô nhóc này mạnh mẽ hơn người, trày vi tróc vẩy như thế, vậy mà chưa đến một tuần lễ, đã dần dà khôi phục được nguyên khí.

Khi Lục Sênh đi công tác trở về, anh ta ngỡ rằng sẽ nhìn thấy một con bé thương tật đầy mình sau khi bị hành hạ, đến lúc trời sụp tối, anh ta ở phía sau sân thương trông thấy bóng cô bé từ đằng xa đang cười vẫy tay tạm biệt bạn. Giây phút trước khi cô bé bước vào phòng, bước chân vẫn còn mau lẹ, chỉ từ sau khi nhìn thấy anh ta, sững sờ một giây, rồi lập tức ba chân bốn cẳng chạy biến, cứ như thể con thỏ hoảng hốt quýnh quáng vậy.

Lúc cô bé chạy đến đầu cầu thang thì bị anh ta đuổi kịp, anh ta ấn phắt cô vào tường, trông thấy vẻ sợ hãi lồ lộ trên khuôn mặt cô. Công tâm mà nói, trước khi nhìn thấy cô bé, anh ta không hề nghĩ sẽ làm hại cô, suy cho cùng thì hôm ấy anh ta say bí tỉ, việc xong rồi trông thấy vết thương đầy người cô bé, không phải là chưa từng hối hận, anh ta không biết phải làm thế nào để đối mặt với tàn cuộc ấy, chỉ đành rời đi, thế mà rốt cuộc chẳng yên.

Lục Sênh cũng không thể ngờ, lúc cô bé lại xuất hiện trong tầm mắt anh ta, nụ cười của cô bé lại có thể chọc anh ta đau nhức như thế, anh ta thà nhìn thấy cô nước mắt đầm đìa, như thế anh ta chắc chắn sẽ bỏ qua cho cô. Thế mà cô ta làm sao có thể lại hệt như một tờ giấy trắng tinh tươm như mới vậy chứ, chỉ khẽ xoa tay đã gạt hết đi mọi vết bẩn. Hóa ra bao nhiêu năm như thế,anh ta vẫn ganh ghét với niềm vui của con bé, anh ta cô lập con bé, xa cách con bé, tảng lờ con bé, con bé đều chẳng để tâm, đã bao nhiêu năm như vậy, con bé vẫn là đứa nhóc tự bày trò nghịch bùn nghịch đất một mình, chỉ một thân một mình thôi mà cũng sống tốt đến thế. Đứa con của đôi tiện nhân ấy, sao có thể vui tươi hơn anh ta được.!

Khuỷu tay anh ta tì trước ngực cô, cảm nhận được lồng ngực phập phồng gấp gáp vì sợ hãi của cô, vốn chỉ định cho cô ta nếm ít mùi khổ sở, hưởng thụ cái khoái cảm được đập tan nát niềm vui của con bé, thế nhưng khi hơi thở của anh ta và cô chạm nhau, thứ dục vọng mãnh liệt tràn ngập trong ngực anh ta. Lục Sênh xưa nay đâu thiếu đàn bà thế nhưng bao nhiêu năm trở lại đây, chỉ trong buổi hoàng hôn chưa lâu trước, ở trên thân mình của một con bé chảy trong người dòng máu giống như của anh ta và có một khuôn mặt thật thân quen, anh ta mới lần đầu tiên cảm thấy khoái lạc viên mãn. Anh ta biết mình là một thằng điên, sớm muộn gì cũng bị đày xuống địa ngục, nhưng khoảnh khắc này anh ta đã nghĩ kĩ rồi, nếu đã an bài vướng kiếp trầm luân, vậy thì anh ta phải có cô đi cùng, anh ta muốn xem cô sẽ vui vẻ ra sao ở chốn âm vương địa phủ ấy!

Lục Lộ không giãy giụa kịch liệt lắm, hoặc giả cô bé biết là mình cũng chẳng thể thoát khỏi anh ta, vậy nên chỉ có một yêu cầu, anh ta có thể mặc sức có được thứ anh ta muốn trên người cô, nhưng đừng làm cô bị thương, đây cũng là yêu cầu duy nhất của cô đối với anh ta trong cả mấy năm sau đó.

Hai mươi tuổi

Lục Lộ học đại học ở ngay trong thành phố, cô biết nguyện vọng của mình có điền xa xôi đến đâu cũng chẳng có ý nghĩa gì, cô không thể bay thoát khỏi anh ta. Trong mấy năm nay, không phải chưa từng nghĩ đến việc thoát thân, nhưng cô nhóc chỉ như con khỉ trong bàn tay Đức Phật, cứ ngỡ là mình đã sang một cõi trời khác, hóa ra chẳng qua là trò đùa úp tay lật tay của anh ta mà thôi. Anh ta thậm chí còn để mặc những suy nghĩ vặt vãnh của cô, yên tâm dành cho cô sự tự do nhất định, sau đó hưởng thụ cái khoái lạc của trò mèo vờn chuột.

Một năm nay cô bé bắt đầu làm thuê ở Tả Ngạn. Chương Việt là một người phụ nữ thông minh, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy vết thương trên tay cô bé, ít nhiều đã đoán ra sự tình. Lúc mới đầu thì còn chưa dám tin, về sau là thương xót, cố gắng hết sức để che chở cho Lục Lộ. Do có quan hệ về phía mẹ cô, Lục Sênh suy cho cùng cũng phải có một phần kiêng nể, thế nên, Lục Lộ ở Tả Ngạn cũng tính là có được một khoảng thời gian tạm thời rời xa khỏi anh ta.

Có lúc Chương Việt cũng không chịu nổi trông thấy nụ cười của Lục Lộ, cô không biết ở phía sau nụ cười ấy là gì, thế mà niềm vui của Lục Lộ lại thực thà đến thế. Tận rất lâu về sau Chương Việt mới từ tình cảnh của một con người khác mà vỡ lẽ rằng, có khi, vui vẻ chẳng qua là không còn lựa chọn nào khác.

Hai mươi mốt tuổi

Lục Lộ gặp Trần Lang, hệt như một lần đường hẹp tương phùng chẳng thể tránh được từ kiếp trước.

Anh giật lấy cô, nhảy nhót phóng túng trong ánh sáng mê ly của Tả Ngạn, khoảng khắc đèn đóm tắt phụt, anh hôn cô thật mạnh, cả thế giới của cô bừng sáng.

Lục Sênh chưa từng hôn cô

Trước nay cô chưa bao giờ tưởng tượng nổi, làn môi hai người nam nữ chạm vào nhau lại có cảm xúc như thế này, cô cảm kích Trần lang biết bao, anh đã mang tới cho cô một thiên đường mà từ xưa tới giờ cô chưa từng dám mơ, chỉ với tay ra đã chạm thấy.

Chương Việt rón rén cẩn thận che giấu hộ Lục Lộ, cô nàng thì chẳng sợ, anh ta sớm muộn gì cũng biết thôi, cô cứ muốn anh ta biết đấy!.

Cô đưa Trần Lang đến chơi căn nhà cũ mà cô ở hồi thơ ấu. Lúc ấy, người ông nội chăm sóc cô lúc bé đã qua đời nhiều năm, những khóm hoa hồng ở trong vườn đã héo rũ từ lâu, chỉ có bụi bìm bìm ở góc vườn, đã thỏa thuê lan tràn khắp mặt đất.

“ Anh xem này, đây là hoa của em đấy!.”, cô mừng rỡ trỏ những đóa hoa xanh biếc rải rác nói với anh.

Trần Lang thấy rất buồn cười,” Xưa nay chưa bao giờ nghe thấy ai lại đi trồng hoa bìm bìm cả.”

Cô chắp tay sau lưng, cố ra vẻ thâm trầm, “ Cho dù trên mảnh đất tuyệt vọng nhất cũng sẽ hé nở hoa.”

Anh chàng bị giọng điệu quái gở của cô chọc cho phá ra cười, đương nhiên, anh cũng không nói với cô rằng loài hoa này chỉ nở rộ mỗi sớm mai, đến buổi trưa là sẽ tàn lụi, vậy nên nó còn có một tên gọi khác là “Triêu Nhan”, dung nhan chỉ bừng nở lúc ban sớm mà thôi.

Cô cùng anh dạo qua từng góc nhỏ trong căn nhà cô chơi đùa khi còn bé, cuối cùng anh đã ôm siết lấy cô, quấn quýt trên nền nhà bám đầy bụi bặm. Lúc hôn cô, anh cảm thấy thật rõ rệt nỗi vui sướng của cô, thế nhưng, khi anh cởi chiếc khuya áo đầu tiên của cô, cô bắt đầu run rẩy không thể kìm giữ nổi, mới đầu anh còn ngỡ đó chỉ là nỗi sợ hãi vì phải trải việc chưa từng, nhưng khi da dẻ cô càng lúc càng lồ lộ ra nhiều hơn trước mặt anh, anh đã bị những vết thương mới có cũ có, ngang dọc khắp thân người làm cho sững sờ, anh không có cách nào tiếp tục động tác dang dở trên tay nữa.

Lục Lộ dần bình tĩnh lại trong nỗi kinh hoàng của anh ,cô đứng dậy, ngay trước mặt anh trút sạch không còn chút xống áo, thân thể trẻ trung đẹp đẽ tôn lên những vết thương xấu xí, một nỗi sợ hãi khủng khiếp khó nói thành lời.

Anh ôm chặt lấy cô ngay giữa nụ cười của cô.

“ Dọa anh chết khiếp rồi nhỉ?”, cô cười bào, trong giọng nói vẫn là vẻ vui tươi nhẹ nhõm như bấy nay. “ Anh về trước đi Trần Lang.”

Anh ôm cô lắc đầu, cố kìm nén run rẩy trong cổ họng. “ Nói anh nghe, là ai…là ai!.”

Hai mươi hai tuổi

Rốt cuộc thì cô cũng không kể với Trần Lang.

Chuyện của cô với anh cuối cùng cũng không thể qua mắt được Lục Sênh, rất nhanh chóng, sự nghiệp vốn đang thuận buồm xuôi gió của Trần Lang bắt đầu bị tứ bề ngáng trở, việc gì của anh cũng không êm thấm, chuyện không ngờ nhất xảy ra trên đường đi làm về giữa đêm sau giờ làm thêm, xe của anh đâm sầm vào đầu một chiếc xe tỉnh ngoài đang trờ tới, cũng may là túi khí cứu hộ đã giữ được cái mạng cho anh, thế nhưng vì vụ tai nạn này mà phải nằm viện tròn một tháng trời.

Lục Lộ không đến thăm anh, cô dường như cũng theo việc anh bị thương mà quên lãng anh luôn, hệt như đã lãng quên cậu bạn Trương Gia Minh hồi thơ trẻ. Sau khi cô bị Lục Sênh phái người đến Tả Ngạn rước về, cũng đã kết thúc luôn quãng đời làm thuê ở PUB.

Về sau cô nghe nói Trần Lang đã xuất viện, nhưng anh không còn đến tìm cô nữa, như thế cũng hay.

Tiếp đó cô còn hoàn thành chuyện học hành đầy thuận lợi, Lục Sênh tới dự lễ tốt nghiệp, ngay trước mặt bao nhiêu bạn học của cô, anh ta ôm choàng lấy cô cháu Lục Lộ đang đội mũ cữ nhân, các bạn học đều ngưỡng mộ cô có người chú như thế.

Tối hôm ấy, khi anh ta lại lên đến cực điểm khoái lạc trên người cô, cô ôm chặt lấy anh ta, “ Tôi muốn đi làm.”

Ai dè Lục Sênh đồng ý. Anh ta đem cho cô một vị trí nho nhỏ mà anh ta kiếm được ở công ty hóa mỹ phẩm liên doanh của một người bạn, cô lại bắt đầu một quãng đời đi làm vui vẻ. Các đồng nghiệp trong phòng đều yêu mến cô, đến bà sếp vốn xưa nay im ắng lãnh đạm cũng chăm chút cô hơn người, mọi người ở gần cô đều lây cả niềm vui của cô.

Lục Sênh càng ngày càng không thể rời xa cô, những đêm tối không ai hay biết, bọn họ ôm nhau say ngủ, lãng quên hết thảy cấm đoán, chỉ nhớ đến hơi ấm của người kia.

Khi cô một lần nữa xuất hiện ở Tả Ngạn thì là vì chuyện duyên phận của người khác rồi, cô thích thú tất cả những tình yêu có kết cục đoàn viên hạnh phúc, buổi tối hôm ấy, cô né được việc tình cờ đụng mặt Lục Sênh, thế nhưng lại không hẹn mà gặp Trần Lang.

Cô ở một góc khuất sáng nhìn anh cười với cô.

Đêm về, cô ở dưới thân Lục Sênh, khăn trải giường trắng toát, mái tóc đen xõa ra rũ rượi. Anh ta sờ soạng cô, cứ như thể chạm vào thứ đồ sứ dễ vỡ, nhắm mắt lại rồi, anh ta lần đầu tiên đặt môi hôn cô. Cô không dám mở mắt ra, đến hít thở cũng dằn cả lại, dần dà, giữa không gian trống trải thinh lặng cảm thấy vô cùng ngạt thở. Cô nghe thấy anh ta áp sát bên tai nói: “ Đến cô cũng muốn đi…”.

Lục Lộ như thể tỉnh ra từ cơn ác mộng, mở trừng mắt ra, bất chấp tất thảy bám chặt vào cánh tay anh ta đang siết vào cổ cô, anh ta hất tay, lại một cái bạt tai nặng nề, nỗi đau đớn mới thân thuộc làm sao, cô quên mất anh ta đã bao lâu không đánh đập cô như thế này.

“ Cô nghĩ là cô đi được hay sao.?”

Giọng nói anh ta lại hiền hoa nho nhã như cũ, mang theo cả tiếng cười tàn nhẫn. Lục Lộ lần đầu tiên bị chọc giận điên cuồng, vì đâu cô dứt đi không nỗi chứ, cô muốn đi, nhất định phải đi!. Cô lấy hết sức đá anh ta ra, anh ta chẳng hề phòng bị với cô, lúc bị đau tay lập tức lỏng ra, cô trườn khỏi anh ta.

Lục Sênh ngỡ là cô bé sẽ mở đường chạy trốn luôn, giống hệt mỗi lần không thể chịu đựng thêm hồi xưa, thế nhưng cô không chạy, mà xoay người lên, lật tay dữ dằn trả lại cái bạt tai anh ta vừa tặng cô. Lục Sênh bật cười, cô chỉ là con thú hoang anh ta đã nuôi lớn, cuối cùng thì anh ta đã dồn cô đến bước đường cùng.

Hai người an đòn trả đòn giữa chiếc giường rộng thênh thang, người ngợm trần truồng, hệt như kiểu vật lộn nguyên thủy nhất. Cô bé bất chấp hết thảy, mất mạng cùng chẳng sao, chỉ muốn làm anh ta phải bị thương, cô muốn anh ta phải nềm đủ cái đau đớn mà anh ta biết bao năm nay đã mang đến cho cô. Lúc đã sức cùng lực kiệt, rốt cuộc thiên tính đàn ông vẫn chiếm thế thượng phong, anh ta đã chế ngự cô, chiếm lấy cô, anh ta hành động, buông lơi tay cô, thở hổn hển nói: “ Cứ hận tôi đi, chẳng phải bấy lâu nay cô đều muốn giết tôi hay sao? Con dao dưới gối cô đâu? Sao còn chưa chịu lôi ra? Một cô gái vui vẻ biết bao nhiêu, sáu năm trời đêm nào cũng giấu dao dưới gối mà ngủ, thế mà sao cô không động thủ?”.

Anh ta biết quá rõ ràng, thế mà vẫn nằm ngủ bên cô đĩnh đạc đến thế. Từ buổi đêm hồi mười sáu tuổi ấy trở đi, đã vô số lần cô nghĩ đến việc dùng con dao ấy cắt nát cổ họng anh ta ra, để anh ta chết ngay trước mặt cô, anh ta hỏi đúng lắm, vì đâu cô còn chưa chịu động thủ?.

“ Động thủ đi chú, cô giống cô ta đến thế, có lẽ cũng độc ác như cô ta, tôi cho cô một cơ hội lựa chọn, hoặc cô giết tôi đi, hoặc vĩnh viễn đừng có mơ chạy đi được. Cô cho là mấy thằng oát con măng tơ có thể đưa cô đi trốn được hay sao, đừng ngu ngốc thế, hồi đó tôi có thể khiến cho con tiện nhân sinh ra cô phải chết, thì bây giờ cũng có thể làm cho các người chết được.”

Thì ra chính anh ta đã biến cô thành đứa trẻ mồ côi, anh ta khiến cô một đời côi cút khổ đau.!

Lục lộ lẹ tay rút con dao ra, nó rất sắc, trong bóng tối phát ra ánh sáng xanh lét, cô run rẩy, khóc lóc, nhìn anh ta nhắm mắt trước mặt cô.

Anh ta đoán đúng, cô xuống tay không nổi. Cho dù là giây phút này, cô vẫn không tài nào tưởng tượng ra dáng hình của bố mẹ, cô chỉ nhớ được anh ta, người thân từ nhỏ đến lớn của cô chỉ có anh ta.

Lục Sênh nghe tiếng con dao rơi trên nền nhà, anh ta lên đến cực điểm ngay giữa cơn tuyệt vọng của cô. Trong khoảng khắc lặng lại, khóe mắt anh ta lóe giọt lệ, “ Tại sao các người ai nấy đều muốn rời đi?.”

Giọng nói của Lục Lộ như thể ở ngay dưới anh ta, mà cơ hồ rất xa xôi diệu vợi, “ tôi có muốn đi cũng chẳng dứt chân nổi, cứ cho là Lục Sênh tài cán hơn thế chăng nữa, thì cũng không thể một tay che hết cả trời, tôi chỉ không muốn Lục Sênh phải thân bại danh liệt. Lục Sênh, nể tình Lục Sênh từng yêu bà ấy, bà ấy cũng đã lấy mạng mình để trả lại cho Lục Sênh rồi, thả tôi đi đi.”

Xe của Lục Lộ đang bon bon trên đường. Lục Sênh cuối cùng cũng lấy sự im lặng để ngầm đồng ý với thỉnh cầu của cô, Trần Lang đang chờ cô ở sân bay, có lẽ cả đời cô chỉ còn một cơ hội cuối cùng này thôi.

Lúc vừa trờ vào đến đường cao tốc phi trường, di động của cô không ngừng rung lên, không xem không nghe không nghĩ, chỉ nhằm phía trước thẳng tiến, người cô khao khát, cuộc sống cô khao khát đều đang chờ đợi cô ở phía trước.

Lúc rẽ ngoặt, cô nhìn thấy chiếc xe quen thuộc trong kính chiếu hậu, anh ta cuối cùng đã thấy hối hận, anh ta không chịu buông tha cô.

Xe của Lục Sênh càng lúc càng gần, khoảng cách giữa cô với sân bay càng lúc càng ngắn, cô dường như đã nhìn thấy nụ cười tinh quái đượm vẻ bí mật của Trần Lang.

Trong khoảng khắc anh ta chồm lên bám đuôi, cô mỉm cười vào kính chiếu hậu, sau đó ngoặt mạnh vô lang sang phải, chiếc xe đột ngột dàn ngang, bánh xe mài xuống mặt đường phát ra thứ âm thanh sắc nhọn chói tai.

Trong giay phút cuối cùng ấy, câu hỏi cuối cùng mà Trần lang hỏi cô rốt cuộc đã có lời đáp.

Trần Lang

Trần Lang đứng giữa sân bay ồn ào tấp nập chờ đợi một người con gái, trong tay nắm chặt hai tấm vé máy bay. Chuyến bay của anh và cô đã cất canh từ ba tiếng trước. Thế nhưng anh đã từng nói, anh sẽ chờ đến thới khắc cuối cùng của ngày hôm nay.

Màn hình tinh thể lỏng trong phòng chờ phát đi tin tức buổi đêm, trên đường cao tốc sân bay vài giờ trước, đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, hai chiếc xe hơi một trươc một sau đã đâm sầm vào nhau, người phụ nữ ngồi trong một xe đã tử vong tại chỗ, người đàn ông trong chiếc xe bám đuôi bị trọng thương đã đưa vào bệnh viện, trước mắt vẫn chưa ra khỏi giai đoạn nguy hiểm, nguyên nhân củ thể của vụ tai nạn vẫn chưa được làm rõ, các nhân viên làm việc tại hiện trường đều giữ thái độ im lặng về thân nhân của người gặp nạn.

Vào lúc chuyển sang 0 giờ sáng, Trần Lang xé vụn vé máy bay.

Cô nhân viên phục vụ ở sân bay vẫn đứng từ đàng xa nhìn anh, rốt cuộc lo lắng lại gần, “ Anh ơi, anh đã đứng ở đây cả ngày trời, tôi có thể giúp gì cho anh không?.”

Anh mỉm cười với cô: “ Tôi đang chờ một người, thế nhưng cô ấy sẽ không đến.”

Cô nhân viên ở sân bay hiền lành nhìn chàng trai tuấn tú trước mặt, người con gái nào lại nhẫn tâm bắt một người con trai như thế này phải chờ mãi không tới chứ.? Cô mạo muội hỏi thêm một câu: “ Tại sao cô ấy lại không tới?.”

Trần Lang trước khi trả lời đã quay người rời bước, “ Bởi vì cuối cùng cô ấy cũng đã đi đến nơi cô ấy muốn tới.”

Lúc anh quay lưng lại với cô nhân viên ở sân bay thì đã không cầm được nước mắt, thốt nhiên nhớ đến câu hỏi cuối cùng anh nói với cô ngày hôm ấy, “ Lục Lộ, nói cho anh biết, rốt cuộc em không thể ra đi, hay căn bản là không muốn ra đi.?”

HẾT

* * *

[1] Đây là bài Tử Dạ ca – Kì Tam. Là một trong 42 bài thơ theo thể Ngũ ngôn tứ tuyệt trong tập Tử Dạ ca – tương truyền là sáng tác của một người con gái đời Tấn tên Tử Dạ. Nội dung của 42 bài đều là về tình yêu nam nữ.

Bình luận

Bình luận