Thư Viện Ngôn Tình » Khi em mơ về anh » Khi em mơ về anh | Chương 3

Khi em mơ về anh | Chương 3

Khi em mơ về anh – Chương 3

20150212161240_UfyMw.thumb.700_0

11

            Sau này cuối cùng tôi đã thích nghi với cuộc sống như thế, khi một người thống trị gần như toàn bộ tuổi trẻ của bạn thì trong thời gian sau tuổi trẻ đó, bạn khó có thể thích ứng với những ngày không có người ấy.

Nhưng khi một quãng thời gian tuổi trẻ dài đằng đẵng khác đã trôi qua, cuối cùng bạn sẽ quen với cuộc sống như vậy.

Không có Lục Gia Xuyên thì Đặng Dương vẫn là Đặng Dương.

Vào ngày đám cưới của Lục Gia Xuyên, tôi đến cùng Giang Thần Hạo. Những người ngày xưa không coi trọng họ đều ào ào cười chúc phúc.

Lục Gia Xuyên hiện đang làm việc trong một xưởng xe, tuy mệt mỏi, thời gian làm việc dài nhưng lương không đến nỗi nào; còn Hạ Lâm làm việc trong một siêu thị, hằng ngày chỉ đứng trò chuyện với những người bán hàng khác. Chẳng có gì khác, có khác chỉ là thời gian kéo dài.

Nhìn cô dâu và chú rể đứng ở cửa chào đón chúng tôi, Hạ Lâm mặc đồ rất đẹp, Lục Gia Xuyên mặc bộ đồ chú rể cũng anh tuấn đến khó tin.

Tôi nghĩ, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy mặc Âu phục nghiêm chỉnh.

Trước đây tôi từng hỏi cậu ấy, cậu sẽ mặc vest khi cưới à?

Cậu ấy trả lời tôi: “Buồn cười lắm, tớ không mặc đâu!”

Tôi nói: “Nếu cậu không mặc, vợ cậu sẽ giận lắm đấy!”

Cậu ấy lập tức nựng má tôi: “Vậy cậu mặc giống tớ đi, cậu mặc váy cưới, tớ sẽ mặc vest.”

Hiện tại sao đây? Tôi nhìn ảnh cưới hạnh phúc của cô dâu chú rể, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Tôi nhìn họ cứ hành nghi thức hôn lễ, nhìn họ hôn nhau, nhìn họ hạnh phúc tay trong tay, mọi thứ đều đẹp như câu chuyện cổ tích. Giang Thần Hạo nắm tay tôi, cười nhẹ với tôi, tôi biết anh đang hỏi: Khi nào chúng mình sẽ đến ngày này?

Lúc ấy tôi đã trở thành giảng viên tại đại học A, còn anh ấy đã tham gia Cục quản lý Dược phẩm, khởi đầu rất cao và tương lai xán lạn.

Chiều hôm đó, các khách mời được bố trí ngồi bàn mạt chược, nhóm bạn cùng lớp cũ chúng tôi sẽ hát cùng nhau dưới sự chỉ dẫn của cô dâu chú rể. Mọi người uống rượu rồi lại uống, Lục Gia Xuyên có vẻ rất vui mừng, những vị khách đến đây cũng không chối từ, chẳng mấy chốc đã say khướt.

Một số người hò hét yêu cầu chú rể hát khúc tình ca ngọt ngào tặng cô dâu của mình, song cậu ấy lại chọn một bài không hề hợp cảnh – Đã lâu không gặp. Tôi luôn biết Lục Gia Xuyên hát rất hay nhưng lại không biết một bài hát được cất lên bằng giọng cậu ấy có thể khiến tôi rưng rưng khóe mi thế này.

Tôi đến thành phố của em

Đi qua con đường em từng bước

Tưởng tượng những ngày tháng không tôi

Em đã cô đơn đến nhường nào

Cầm trên tay bức ảnh em trao

Nơi con đường thân thuộc thuở nào

Chỉ là… chẳng còn hình bóng em hiện hữu

Đôi ta chẳng thể nào quay về như ngày xưa

Liệu anh có bất ngờ xuất hiện

Tại quán cà phê nơi góc phố?

Tôi sẽ cười thật tươi, sẽ vẫy tay chào

Cùng ngồi chuyện trò tâm sự với em

Tôi mong được gặp lại em biết bao

Xem em gần đây đổi thay thế nào

Sẽ không ôn lại chuyện cũ, chỉ hàn huyên mà thôi

Chỉ nói với em một câu rằng, chỉ một câu thôi

Đã lâu không gặp.

            Khi cậu ấy hát, tôi gần như cảm thấy ánh mắt cậu ấy rơi vào mình, nhưng khi ngước lên lại phát hiện ra rằng đó chỉ là ảo ảnh của riêng tôi.

Cậu ấy vẫn dõi mắt màn hình, ngân nga hát, nhẹ nhàng và bình tĩnh.

Vậy mà tôi rất muốn khóc.

Cuối cùng cậu ấy vẫn trở thành bạn cũ, đã từng tồn tại đặc biệt nhất và giờ là giao tiếp bình thường nhất.

Thật vậy, Lục Gia Xuyên gắn bó khăng khít như keo sơn với tôi trong trí nhớ đã lâu không gặp rồi.

Sau đó cậu ấy say rượu như thể đã quên rằng mình đã cưới vợ, bắt đầu cầu hôn lần nữa dưới sự trêu chọc của mọi người. Tôi ngồi lặng lẽ giữa đám đông, lắng nghe tiến náo nhiệt của mọi người, nhìn khung cảnh này.

Tôi thấy Lục Gia Xuyên lảo đảo quỳ xuống đất, kéo tay Hạ Lâm và nói với cô ấy: “Tuy bây giờ anh không trở thành nha sĩ, tuy anh không thể kiếm được nhiều tiền để mua Land Rover cho em, cũng không mua nổi biệt thư hay nhà lầu, nhưng anh vẫn sẽ xây cho em một bãi cỏ xanh và đặt một cây đàn piano màu trắng trên đó, sẽ treo những quả bong bóng đầy sắc màu, cho em một “đám cưới trong mơ” yêu thích, sau đó…”

Sau đó tôi ngồi chôn chân tại chỗ, chẳng thể thốt nên lời.

Hạ Lâm nhoẻn cười nói với mọi người: “Anh ấy vẫn luôn nói với tớ như vậy, nhưng thật ra chúng đều là giấc mơ của anh ấy, piano trên bãi cỏ, bóng bay, đám cưới trong mơ, tớ chưa từng nói như vậy.”

Lục Gia Xuyên vẫn còn la hét về những điều tuyệt vời mà tôi nghĩ là sự trùng hợp đáng ngạc nhiên giữa tôi và Hạ Lâm. Bây giờ Hạ Lâm đã hoàn toàn phủ nhận điều đó, còn tôi như bị trúng phải lời nguyền, ngồi im không nhúc nhích.

Nếu tất cả những điều này không phải là giấc mơ của Hạ Lâm, vậy nó là của ai?

Của tôi.

Của Lục Gia Xuyên.

Của Lục Gia Xuyên, người mơ ước cho tôi.

12

            Một vài năm sau tôi đã trở thành “gái già”, bất chấp Giang Thần Hạo luôn luôn tôn trọng tôi và bố mẹ cũng luôn giục cưới sớm.

Giang Thần Hạo rất tốt với tôi, là một người đàn ông tuyệt vời. Tôi mỉm cười, chấp nhận lời cầu hôn của anh ấy, bước vào cung điện hôn nhân.

Vào ngày cưới, nhiều gương mặt quen thuộc đã có mặt, bao gồm cả Lục Gia Xuyên, Hạ Lâm và con của họ.

Tại thời điểm hôn Giang Thần Hạo, tôi ngẩn ngơ nhìn gương mặt Lục Gia Xuyên, cậu ấy có vẻ bình tĩnh, thế nhưng trong đôi mắt hiện lên ánh sáng mờ nhạt tỏa sáng như những ngôi sao.

Cậu ấy gầy gò, chín chắn, gương mặt đã phai dần nét trẻ trung thơ ngây tuổi niên thiếu, cuối cùng trở thành kiểu mẫu tôi hằng mong ước.

Bao lần tôi đã tưởng tượng gương mặt như tạc của cậu ấy, tưởng tượng sự nghiệp tương lai của cậu ấy, tưởng tượng nơi cậu ấy sống, tưởng tượng cách cư xử của cậu ấy. Bằng sự hiểu biết của mình về cậu ấy, tất cả đều trong tưởng tượng của tôi, song có một điều duy nhất tôi đoán sai chính là vị trí bên cạnh cậu ấy chẳng còn tôi nữa.

Lục Gia Xuyên của tôi mất rồi, đó mới là thứ tôi từng mơ ước.

Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy vỗ tay cùng với mọi người, nhìn thấy cậu ấy mỉm cười nhìn tôi, nhưng đã từng, mỗi khi tôi nhìn cậu ấy thì trong mắt tôi chỉ còn lại hình bóng phản chiếu cái bóng của người cùng tên hiện tại mà thôi.

Tôi nhìn thấy Lục Gia Xuyên và Hạ Lâm cùng nắm tay con cái của họ, còn tôi cũng đang nắm tay một người khác.

Chúng tôi đều phải già đi, nhưng không phải bên người ấy, con cái cũng không phải của nhau.

Cuộc sống này có vô số sự cố vô lý và hiểu lầm buồn cười, nhưng tôi không biết có bao nhiêu sự như vậy giữa tôi và Lục Gia Xuyên; nếu có, đó có lẽ là điều không bao giờ được nhắc đến trong cuộc đời tôi.

Khi chúng ta già đi và gặp lại, chúng ta chỉ có thể nhung nhớ khoảng thời gian hơn mười năm làm bạn cùng nhau.

 

13

            “Tôi là bạn gái thân thiết của Lục Gia Xuyên… Tất nhiên đó là lời nói của tôi, nếu tôi theo cách nói của Lục Gia Xuyên thì tôi chỉ có thể là bạn thân của cậu ấy.

Tôi không thích Lục Gia Xuyên, ngay cả khi cậu ấy trò chuyện với con gái cùng tuổi thì cũng chỉ nói về sở thích, bóng rổ, bóng đá, thành tích học tập, còn những thứ khác đều không đáng nhắc đến.

Cậu ấy chỉ là bạn thân của tôi mà thôi.”

Cậu ấy chỉ, từng là, bạn thân của tôi mà thôi.

Hết chương 3

Bình luận