Thư Viện Ngôn Tình » Lương Ngôn Tả Ý » Lương Ngôn Tả Ý | Chương 57

Lương Ngôn Tả Ý | Chương 57

Ngoại truyện – Tả Tình
Nếu tôi nói với Tạ Minh Hạo tôi muốn lấy mặt trăng trên trời, anh sẽ không qua loa hái sao cho tôi rồi xong chuyện.
Không chỉ là Tạ Minh Hạo, xung quanh tôi rất nhiều người cũng như thế.
Chỉ có Chiêm Đông Quyến là ngoại lệ.
Từ nhỏ thì anh đã thanh tú đến mức có hơi giống con gái, chả trách Tả Ý luôn hiếp đáp anh, bắt anh đóng vai nữ. Những điều này thật sự khiến tôi càng thêm khinh thường anh.
Bạn đang đọc truyện tại


Anh là con riêng của bác Chiêm. Chiêm gia có ba người con trai, anh là con cả, nhưng vì thân phận đặc biệt nên khi ở nhà anh không mấy thích nói chuyện, ngay cả nhà chúng tôi anh cũng rất ít đến. Hai đứa em trai của anh là đứa phá sản, suốt ngày chỉ biết các cược, đua ngựa, quan hệ bừa bãi, tài sản gia đình bị vơ vét không còn là bao. Vì vậy dẫu cho Chiêm Đông Quyến có “đặc biệt” thế nào, thì cũng vẫn hơn hai đứa em của mình, và bác Chiêm, chính là đặt hết mọi hy vọng vào anh.
Nhưng con người của Chiêm Đông Quyến rất kỳ lạ, bảo anh ấy nói chuyện ở nơi đông người, mặt anh chắc chắn sẽ đỏ hồng lên.
Tôi từng nghe Tả Ý cười anh rằng: “Anh là đàn ông con trai mà sao lại như thế chứ. ”
“Vậy thì phải thế nào?” Anh hỏi lại Tả Ý.
Người con gái duy nhất mà anh đồng ý tiếp cận chính là Tả Ý, tựa như đi cùng với cô ta thì sẽ không cảm thấy không tự nhiên. Rất nhiều con gái đồng trang lứa đều cho rằng Chiêm Đông Quyến rất kiêu ngạo, không thèm nói chuyện với họ dù chỉ một lời. Thật ra, sau này tôi mới tức cười mà phát hiện ra, anh không phải kiêu ngạo, mà là mắc cỡ.
Tả Ý lại nói: “Đàn ông thật sự, thì phải đầu đội trời chân đạp đất, núi Thái Sơn có đổ xuống cũng không được khom lưng. ”
Vì muốn nghe rõ ràng hơn, tôi tiến lên thêm vài bước.
Họ vốn đang chuyện trò với nhau, song vừa nghe thấy tiếng bước chân của tôi thì lập tức ngưng lại. Tả Ý lườm tôi một cái rồi im bặt trong ngượng ngạo.
Tôi bèn chế giễu: “Vừa về nhà thì đã nghe thấy hai con ruồi nào kêu ca nhức cả đầu, đang muốn kiếm người đập nó chết quách cho xong, thật không ngờ lại là hai con người. ”
Chiêm Đông Quyến cúi thấp đầu, không nói gì.

data-ad-slot=”6608233251″>


Tả Ý liền hứ lạnh trả đòn: “Ruồi mà biết kêu sao? Đại tiểu thư không có thưởng thức à? Tiếng vi vút đó là tiếng vỗ cánh. ”
Tả Ý của lúc ấy đang học phổ thông, rất nhỏ người, nhưng miệng lưỡi thì đáng ghét vô cùng. Cũng không biết là người đàn bà luôn thích tỏ ra hiền lương thục đức ấy, sao lại sinh ra được đứa con ngang ngược hỗn hào như vậy.
Tôi hơi tức giận: “Tô Tả Ý, đây không phải là nhà của cô. Đừng có thừa lúc tôi không ở nhà thì cứ lén chạy đến đây nhõng nhẽo với ba tôi. ”
“Ba đâu phải là của riêng cô, tôi cũng là con gái của ba, là ba bảo tôi tới. ”
“Trừ phi tôi chết, nếu không ngôi nhà này mãi mãi không hoan nghênh cô. ”
Nó phản bác lại: “Mặc cho cô sống hay là chết, ba cũng là ba của tôi. ”
Tôi rất giận, gầm lên: “Cút! Đồ con rơi! Mày cút ngay…” vừa nói tôi vừa muốn ném giỏ xách trong tay vào mặt nó, nhưng không ngờ Chiêm Đông Quyến lại đứng ra bảo vệ.
Tả Ý nghe thấy hai tiếng “con rơi” thì bờ môi run lên, không nói thêm gì nữa.
Tôi nhìn thấy tay nó níu níu vào tay áo của Chiêm Đông Quyến, đôi mắt long lanh, gương mặt trông tội nghiệp vô cùng.
Đúng là biết diễn kịch!
Tôi ghét nó!
Rõ ràng lúc nãy còn nghênh mặt to giọng tranh cãi với tôi, thoáng chốc lại đã tỏ ra đáng thương.
Phải chăng thế gian này chỉ có tôi là nhìn thấy rõ bản chất của nó? Nếu là người nó thích, nó có thể từ một con hổ ăn thịt người thoắt cái biến thành một đứa trong sáng ngây thơ đáng yêu vô tội, đôi mắt đầy ấm ức ngân ngấn lệ ấy còn được điều khiển một cách thuần thục.
Trước mặt ba là thế, trước mặt Chiêm Đông Quyến cũng thế, thật không biết thế giới này sẽ còn bao nhiêu người đàn ông bị nét mặt này của nó làm cho điên đảo!
Chiêm Đông Quyến nhẹ nhàng nắm tay nó, cầm đồ của nó lên rồi đi ra ngoài, khi đi ngang qua tôi, anh khẽ nói: “Cô Thẩm, sau này đừng dùng từ đó nữa, nó sẽ rất tổn thương Tả Ý. ”
Đấy là lần đầu tiên anh nói với tôi một câu dài, song mục đích lại là vì nó.
Nó chế giễu tôi chọc giận tôi, anh không nghe thấy sao? Còn bảo tôi đừng tổn thương nó?
Tôi cười lạnh: “Anh là ai của tôi chứ, có tư cách gì mà quản chuyện của tôi?”
Gương mặt sáng sủa của anh lập tức đỏ lên vì ngượng.
Tạ Minh Hạo dừng xe xong, vào nhà nhìn thấy Chiêm Đông Quyến thì gật đầu chào hỏi. Tạ Minh Hạo lớn hơn tôi và Chiêm Đông Quyến một ít, nay đang làm việc trong công ty của Chiêm gia cùng với ba của anh. Song cũng vì thấy tôi đang giận nên khi nhìn thấy con ông chủ, anh mới không trò chuyện vài câu với Chiêm Đông Quyến.
“Tả Ý, em sao vậy?” Tạ Minh Hạo hỏi.
“Anh Minh Hạo, ” Tả Ý hít hít mũi, “Em sẽ tìm anh sau, bây giờ em đi đây. ”
Nhìn bóng lưng họ rời khỏi, Tạ Minh Hạo quay sang hỏi nhỏ: “Hai em lại gây gổ sao?”
“Tại nó đáng ghét. ”
“Tả Ý còn là một đứa trẻ, em lớn hơn nó, nhường nhịn một chút đi. ” Anh nói.
“Minh Hạo!”
Bắt đầu từ đó, Chiêm Đông Quyến rất ít bước vào Thẩm gia nữa. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng sẽ chạm mặt, ví dụ như trong một buổi họp mặt bạn bè. Anh là loại người không giỏi giao tiếp, chỉ biết ngồi vào một góc mỉm cười nhìn xung quanh.
Nhưng tôi thì không như thế.
Tôi thích đứng giữa trung tâm của ánh sáng, tiếp nhận ánh mắt của mọi người, những ánh nhìn ấy, hoặc nồng nhiệt hoặc đố kỵ hoặc si mê hoặc đắm chìm, song bất kể là loại nào, tôi đều cảm thấy mãn nguyện.
Tôi nói một cách cợt nhả: “Sao mọi người lại để cho Chiêm công tử ngồi một mình thế kia, cũng không mời anh uống ly rượu. ”
Lời này vừa nói ra, rất nhiều người ngày thường thích nịnh bợ tôi liền quay đi tìm anh.
Lần đầu tiên, anh nhẹ nhàng từ chối, đến lần thứ hai thứ ba, anh không khước từ được nữa, đành uống. Thiên kim của nhà họ Lý không ngờ đã ngồi đến bên cạnh anh, nói được vài câu thì dựa vào người anh. Cả đời anh lúc nào cũng làm người tốt, tránh cũng không phải, đẩy cũng không phải, thẹn chết đi được.
Tôi có hơi không vui, dâng tới trước mặt rồi mà cũng không biết hưởng thụ, đúng là bảo thủ. Tôi đặt ly rượu trong tay xuống, đi về phía họ. Những người biết điều lập tức rã ra.
Tôi ngồi xuống nhìn anh.
Vì tác dụng của cồn, mặt anh hơi đỏ lên. Chóp mũi trắng trẻo ngày thường bắt đầu nổi chấm đỏ, dường như là dị ứng với cồn.
Chả trách anh không bao giờ uống rượu.
“Cô Thẩm. ” Anh gật đầu, xem như là chào hỏi, sau đó thì đứng lên định thay một chỗ ngồi khác.
Vừa nghe thấy tiếng gọi này thì tôi lại sục sôi lửa. Bằng cái gì mà hễ gặp nó thì anh gọi Tả Ý, Tả Ý thân thiết như vậy, còn với tôi thì bao giờ cũng là “Cô Thẩm” chứ.
“Chiêm công tử, uống ly rượu đi. ” Tôi cố tình kéo anh lại, đưa cho anh một ly rượu.
Anh lắc đầu, “Tôi thật sự không thể uống. ”
Tôi giả vờ cười nói: “Họ mời thì Chiêm công tử uống, tôi mời thì không, thật là không nể mặt mà. ”
Anh nhìn tôi với ánh mắt khó xử: “Tôi…”
“Nếu như anh uống, tâm trạng tôi vui thì không chừng lần sau khi Tô Tả Ý đến nhà, tôi sẽ không làm khó nó nữa. ” Tôi cười nói.
“Thật sao?”
“Đương nhiên. ” Tôi nhướn mày. Đương nhiên… là với tiền đề tâm trạng tôi tốt, nếu tâm trạng không vui thì thật khó nói.
Tôi mỉm cười nhìn anh nhận lấy ly rượu từ mình, ngẩng đầu ngốn hết vào cổ họng, mà tim lại như bị gì đó đâm vào.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, anh và Tô Tả Ý đúng là đáng ghét như nhau.
Sau đó, Tả Ý đi du học nước ngoài, tôi cũng được ngày tháng thư thả.
Vào ngày sinh nhật, tôi cùng cả nhóm người đến Barbie ăn mừng. Vừa vào trong thì trùng hợp nhìn thấy Chiêm Đông Quyến đang đi cùng khách hàng, anh nhìn thấy tôi trước, rồi lườm những người đi cùng tôi, ánh mắt hơi khựng lại song không nói một lời nào. E là anh cũng đã nghe được ít nhiều, thời gian ấy tôi đã ăn chơi đến không ra người, đêm đêm uống rượu đến sáng, dưới sự xúi giục của một vài người, thỉnh thoảng tôi còn uống thuốc lắc. Những người khác không dám quản thúc tôi, cũng không ai dám nói với ba tôi.
“Ơ kìa…” Tôi đã mở lời trước, “Chiêm công tử cũng đến đây chơi à, lâu quá không gặp. ”
“Cô Thẩm. ”
Vẫn lại là cách gọi này.
Lòng tôi cảm thấy như bị gì đó đè nén, vừa vào phòng thì tôi bắt đầu uống rượu. Trong phòng có đủ loại người, có những người tôi thậm chí không hề quen biết. Âm nhạc rất to, nó khiến đầu tôi rất đau. Mọi người đều có hơi điên cuồng, một cô gái nọ còn cởi áo đứng lên bàn khiêu vũ.
Một người nào đó luồn tay vào muốn giở váy tôi lên, tôi đánh tay hắn ra với vẻ kinh tởm, nhưng sau đó cồn rượu bắt đầu xông lên não, tôi chỉ cảm thấy cả người nhẹ tênh, rồi cũng để mặc họ.
Đột nhiên, cửa phòng bị mở toang, trong phòng khói thuốc mịt mù, căn bản không thể nhìn rõ ai là ai. Một dáng người cao ráo đi vào, bật đèn lên, mắt tôi híp lại vì bực bội, còn mắng chửi vài câu.
Tôi nhìn kỹ lại, là Chiêm Đông Quyến!
Anh đẩy hết mọi người ra, kéo tôi lên, “Thẩm Tả Tình, đi theo tôi!” Sau đó thì lôi tôi ra khỏi phòng.
Tay anh kìm chặt tay tôi, nhích cũng không được.
Tôi vừa hét vừa kêu: “Buông tôi ra!” Còn cúi xuống cắn vào tay anh.
Anh vẫn xem như không có gì.
Tôi đành ngoan ngoãn để anh kéo đi, mãi đến khi ra khỏi Barbie, đi qua siêu thị bên đường.
Nhân viên thu ngân trợn mắt nhìn chúng tôi, tôi biết hai chúng tôi hiện giờ một người thì trang điểm lòe loẹt một người thì ăn mặc lịch sự.
Tôi cố tình chu đôi môi đỏ lên, nói với cô thu ngân: “Nhìn gì mà nhìn, tôi chính là làm nghề đó đấy, anh ấy là khách hàng. ”
Cô gái đó há to họng, nửa ngày cũng không hồi thần lại, gương mặt ấy thật là tức cười.
Anh bực tức đi tới tủ lạnh lấy một chai nước khoáng, vừa ra khỏi siêu thị thì mở nắp chai rồi xối thẳng lên đầu tôi, tôi chợt lạnh cả người.
“Em tỉnh táo lại đi. ” Anh nói.
Nước lạnh chạy dọc theo gương mặt xuống cổ, xuống lưng xuống lồng ngực, tôi rùng mình. Bấy giờ mới cảm thấy đôi chân như đi trên bông gòn nãy giờ cuối cùng cũng đạp lên được một vật cứng cỏi và vững chắc.
Lúc này, xe cảnh sát đột nhiên đậu ngay trước cửa Barbie, một đoàn cảnh sát ùa vào trong.
Tôi chợt hiểu vừa xảy ra chuyện gì, nghĩ lại mới biết hoảng sợ.
“Tại sao lại giúp tôi?” Ngồi trên xe của anh, tôi bất lực hỏi.
Anh không đáp, chỉ đưa cho tôi một bịch khăn giấy, “Lau mặt đi. ”
Khi lái xe, anh rất chăm chú, chỉ nhìn về phía trước, dù là đưa đồ cho tôi anh cũng không thay đổi hướng nhìn. Tôi quay sang nhìn mặt anh, thật đẹp.
Lúc nãy anh gọi tôi là gì cơ? Thẩm Tả Tình.
Thẩm Tả Tình.
Tôi cười thầm.
Cuối cùng cũng không phải là cô Thẩm rồi.
“Tôi đưa em về nhà, ” Anh nói, “Lần này tôi có thể giữ bí mật, nhưng đừng qua lại với những người đó nữa, nếu nghiện thuốc thì hãy mau cai đi. Em là chị gái, nên làm tấm gương sáng cho Tả Ý. ”
Khóe môi vốn dĩ đang cong lên chợt đông cứng.
Tả Ý! Tả Ý! Lại là Tả Ý!
Hôm sau, tin tức vẫn đã truyền đến tai của ba tôi, ba nổi trận lôi đình. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ba giận dữ với tôi như thế, ông nhốt tôi ở nhà suốt ba ngày.
Tôi nghe mẹ nói với ba: “Ngày thường ông không quản thúc nó, chỉ biết cho nó tiền, nuông chiều nó. Bây giờ xảy ra chuyện rồi, có đánh có mắng thì được gì chứ. Con gái đã hai mươi mấy rồi, nếu không phải do chuyện ở ngoài kia của ông, nó nào có phản nghịch như vậy. ”

http://credit-n.ru/offers-zaim/moneyman-srochnye-zaimy-online.html http://credit-n.ru/zaymyi-v-ukraine.html http://credit-n.ru/offers-zaim/otlnal-microzaimi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.