Thư Viện Ngôn Tình » Mặt hồ gợn sóng » Mặt hồ gợn sóng | Chương 2

Mặt hồ gợn sóng | Chương 2

Chương 2: Thế giới yên bình

Chuyển ngữ: Sênh Sênh

Biên tập: Iris

347667f6fd9902581f904f8af235f8c0

            Mấy ngày sau, Phương Vi An bận rộn đi làm, Phương Tử Tinh bận rộn tụ họp đám bạn lớn lớn bé bé, còn Phương Tư Tiệp thì bận rộn với cái IELTS của mình. Bố bận làm ăn, cả mẹ cũng bận chơi mạt chược.

Công ty nhận được hai hợp đồng lớn, Phương Vi An phụ trách một cái trong đó. Cuối tuần phải tăng ca nên tan làm vào buổi tối là chuyện rất bình thường. Tuy cô cảm thấy mệt nhưng có rất nhiều chuyện đều phải tự mình làm, ví dụ như viết lời thuyết phục khách hàng. Tiểu Tạ mới đến không biết cách viết nên cô đành phải tự mình ra tay, còn dạy người ta chẳng khác nào đào tạo người mới cho công ty. Sau này ngẫm lại, Phương Vi An mới nhớ chính bản thân mình cũng bắt đầu từ việc viết thuyết phục quảng cáo này. Đi từng bước một mới được như ngày hôm nay, hoàn toàn dựa vào chính bản thân. Đôi khi cô cảm giác mình hơi cứng đầu, sau cùng dựa vào chính sức lực của mình để làm xong một việc, chứng minh cô không hề thua kém Tử Tinh và Tư Tiệp, mặc dù họ cũng không quan tâm lắm công việc của cô.

Bố cũng từng bảo cô đến công ty giúp đỡ nhưng cô lại chẳng biết gì về quản lý hay kinh doanh gì cả và cũng không thấy có hứng thú, tính cách cả thèm chóng chán nên bèn ra ngoài tìm việc khác. Cô biết mình không hợp với kinh doanh, lại kém xa bà chị Tử Tinh học kinh tế ở phương diện này, đồng thời cô cũng không trách bố mẹ không công bằng. Giống như Tư Tiệp, thông minh đáng yêu, ngang tài ngang sức với Tử Tinh, bất kể ai cũng đều thích em ấy mà không phải là một Phương Vi An bình thường này.

Cũng may, cô có Giản Ý Hiên.

Theo góc độ ý nghĩa nào đó, cô nên cảm ơn Giản Ý Hiên. Anh ấy khiến cô có tư tin bản thân còn chưa đến mức kém cỏi, khiến cô có một chút chút ưu thế như vậy trước mặt Tử Tinh và Tư Tiệp.

Chỉ có mình cô ở lại công ty làm thêm giờ, pha tách trà chanh, hương chanh thoang thoảng. Lát chanh mỏng nổi trong tách trà, hơi nước lan tỏa khiến người ta có ham muốn nuốt trọn. Vi An biết là chua nhưng vẫn muốn thử.

Máy tính hiển thị có email mới. Mở ra mới biết là Lý Mục đã lâu không liên lạc. Cậu ta kể rằng sắp cưới, muốn nói với cô một tiếng. Phương Vi An mỉm cười, đáp lại câu chúc mừng, cô thật lòng chúc mừng. Đã từng là người sống chết bám theo cô nói cái gì mà ngoại trừ cậu ra tớ sẽ không cần ai, vậy mà… đã cưới rồi.

Thế giới này chẳng phải vì ai thiếu mất ai mà không thể tiếp tục sống nổi. Hoặc nên nói, tình yêu là thứ có tính thời gian, dẫu có một người từng thề non hẹn biển, từng nói lời yêu thương ngọt ngào ra sao thì đó cũng chỉ là một quãng thời gian tình yêu nảy nở mà thôi. Nó sẽ lớn lên, sẽ đơm hoa nhưng chưa chắc đã kết trái. Tình yêu tựa như nụ hoa chớm nở chẳng phải cùng lúc với giai đoạn phát triển ban đầu, ra hoa rồi cũng cách ngày héo tàn không xa.

Một Phương Vi An thấu đáo mọi việc ấy thế mà lại lạc lối trong thế tấn công đầy dịu dàng của Giản Ý Hiên. Anh nói yêu cô, cô tin; anh nói muốn lấy cô, cô cũng tin. Bởi mỗi một câu nói của Giản Ý Hiên với cô đều là lời chân thành, dẫu chỉ là câu nói đùa cũng khiến cô vui vẻ, trong mắt chan chứa tình yêu thương. Người ta nói chỉ số thông minh của đàn bà con gái khi yêu đều bằng 0 quả không sai.

Ngày mai là ngày Chủ Nhật, lúc ăn sáng Phương Vi An nói với bố có việc không tham gia đám cưới được nên bị ông ấy răn dạy một trận. Nói cái gì mà bác Tô cố ý đưa thiệp mời tới, dẫu bận thế nào thì cũng phải đi. Tất nhiên đám cưới của chị Tô San là việc lớn, hồi bé cô cũng gọi người ta là chị, chị ấy cũng gọi cô hai tiếng em gái, nhưng hiện tại nếu tình cờ gặp trên đường, chưa chắc đã nhận ra nhau. Xưa nay người nhà họ Tô đều rất bí ẩn, không bao giờ nhận phỏng vấn, cho dù là việc lớn gả con gái đi như vậy cũng chỉ lẳng lặng tổ chức.

Cô biết ý tứ của bố mẹ, nhưng mà bốn người họ tham gia là được rồi, hà tất muốn dắt thêm cái người là hoa đã có chủ là cô làm gì nữa chứ. Vẫn cứ ngỡ một trong ba đứa con gái lớn không chịu lấy chồng, trên gương mặt mẹ đã hiện lên biết bao khó chịu, ấy thế mà lần này mẹ lại chẳng ngại đứng chung chiến tuyến với bố, kiên quyết dắt cả ba đứa con gái cùng tham dự. Ngay cả Tử Tinh cũng khuyên cô, cứ coi như đi ăn một bữa cơm là xong, sẽ xong nhanh thôi mà.

Do không chịu nổi đòi hỏi đầy tính nhõng nhẽo của mọi người, Phương Vi An đành đồng ý nhưng vừa mở miệng đã hối hận ngay lập tức. Thà nằm ở nhà đọc sách hoặc xem đĩa còn sướng hơn đi đến mấy chỗ đó, không thì nghe nhạc đi ngủ cũng tuyệt lắm. Cô chợt nhớ đến Giản Ý Hiên, hôm nay anh vẫn chưa gọi cuộc điện thoại nào cho cô, ắt hẳn anh bận lắm. Trong thời gian anh đi công tác, bản thân cô cũng ít chủ động gọi điện cho anh anh, bởi biết cô anh bận, khi rảnh sẽ gọi cho cô ngay thôi. Đôi khi nỗi nhớ dâng trào cả tâm hồn, cô sẽ gửi tin nhắn cho anh song luôn phải đợi rất lâu rất lâu sau mới nhận được tin nhắn trả lời, câu đầu tiên không “Sorry, anh đang họp” thì cũng cũng là “Sorry, anh vừa mới tiếp khách”, sau đó dần dà biến thành thói quen đợi anh gọi cho cô. Nếu anh ở đây, nhất định anh sẽ đến đón cô sau giờ làm việc, và nói với cô đừng làm thục mạng như thế. Cô luôn tươi cười đáp, “Em đói rồi, mời em ăn gì đi”. Và thế là hai người lại đi ăn đêm rồi lái xe dạo quanh đường phố hóng gió, hưởng thụ thế giới hai người.

Về đến nhà, bố mẹ cũng đã đi ngủ. Thế nhưng phòng bên cạnh vẫn sáng đèn, bên trong vang lên tiếng nói chuyện nho nhỏ. Vi An gõ cửa đi vào, Tử Tinh mặc bộ váy màu  rượu Champagne đứng trước giường thử quần áo hỏi ý kiến Tư Tiệp.

– Hai chị em đang làm gì thế, sao muộn thế này rồi vẫn còn chưa ngủ? – Vi An khép cửa, quay đầu hỏi. Đây là kiểu dáng mới nhất trong tuần lễ thời trang Paris, vừa nhìn qua cô đã nhận ra.

– Chị hai ơi, bọn em đang thử quần áo cho ngày mai, chị cũng tới xem đi, chị cảm thấy chị cả mặc bộ này thế nào? – Tư Tiệp vẫy tay gọi cô, còn Tử Tinh trước gương cũng làm như vậy.

– Em xem thử chị mặc bộ này được không? Tư Tiệp nó nói đơn giản quá. Có cảm thấy chị béo hơn trước không?

Phương Vi An khóa lại cửa, tiện tay đặt cái laptop đang cầm trên tay xuống sô-pha. Cô chống nạnh hai tay, ngắm Phương Tử Tinh thật kĩ rồi mới cất lời:

– Đúng là hơi đơn giản thật, nhưng rộng rãi, nếu để cổ áo thấp xuống chút xíu là được, trông càng sexy hơn. – Nói xong còn bật cười ha hả.

– Em biến đi, hiện tại chị không có tâm trạng trêu đùa đâu. – Phương Tử Tinh nghiêm mặt nói.

– Chị hai ơi, chị cả đã thử cả một buổi tối đấy, cái gì có thể mặc đều thử hết rồi.

– Haizzz, chị cả ơi, người cưới ngày mai là chị Tô San. Hi hi, không cần phải mặc váy vóc như đi họp đâu, chị mà nổi bật hơn cô dâu là không được đâu.

Bộ váy này của Tử Tinh thật sự rất phù hợp, dáng người đã đẹp như tạc giờ lại càng thêm hoàn mĩ. Đơn giản có cái hay của đơn giản, càng khiến người mặc thêm thanh cao tao nhã. Nếu là Phương Vi An thì chưa chắc đã mặc được đẹp như thế này.

Tư Tiệp đứng dậy và thì thầm gì đó bên tai Phương Vi An. Cô lập tức hiểu ra, vừa nhìn Phương Tử Tinh đang gật đầu liên tục vừa nói “Biết rồi, thì ra là vậy” rồi che miệng cười.

Thấy hai đứa em mình cười, Phương Tử Tinh đoán ra được đại khái nhưng lại cố ý nói:

– Hai con bé chết tiệt kia, nói cái gì thế hả?

– Không có gì đâu, chỉ nói chị mặc cái váy này quá đẹp. Phải không Tiểu Tiệp?

– Chuẩn, nếu có thêm một anh chàng mặc vest đuôi tôm đứng bên cạnh phối hợp nữa thì càng tuyệt. Chị hai, chị nói xem? – Phương Tư Tiệp và Phương Vi An trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó cùng cười lăn cười bò.

– Hai đứa kẻ xướng người họa, trêu đùa chị mày phải không? – Phương Tử Tinh tức đến giậm chân giậm tay.

– Đâu có, đâu có… – Vi An cuống quýt phủ nhận – Em nói thật sự mà, tóm lại cũng không tệ đâu, xinh đẹp khéo lẽo, thần thái bất phàm. So sánh với chị, em đây không dám ra khỏi cửa mất.

– Tắt ngay. Chị mày mặc cái này, không thèm thử nữa. Bọn chị ngày mai đi spa, em đi cùng không?

Vi An lắc đầu, đáp:

– Không thích, tiệc cưới bắt đầu lúc mấy giờ nhỉ?

– Nghe mẹ nói là 3 giờ chiều đến nhà thờ, rồi đi thẳng đến khách sạn. Chị hai, ngày mai chị cũng đi spa cùng bọn em đi, gần đây chị tăng ca nhiều như thế, hai mắt thành mắt gấu trúc rồi kia kìa. Sắc mặt cũng kém, nếu không đi chăm sóc, cẩn thận anh rể chán khoogn cần chị nữa đấy. – Phương Tư Tiệp lo lắng nói.

– Cái này không cần em quan tâm, sáng mai đừng hòng ai đánh thức được chị, chị muốn ngủ một giấc yên ổn để “thẩm mỹ”. Chúc ngủ ngon, chị gái cùng em gái thân yêu. – Phương Vi An nói xong đã bật dậy khỏi ghế chuồn ra ngoài, hai chị em ở đằng sau còn nói thầm với nhau – Chị nói xem, chị hai liều mạng như vậy làm cái gì, dạo này gầy rộc cả người. – Vi An không đáp lại, kệ hai người đoán đi.

Sáng hôm sau Phương Vi An vẫn bị người nhà đánh thức, bị kéo đi đến thẩm mĩ viện cùng mẹ. Sau khi ra khỏi đó, bốn mẹ con cùng đi mua sắm rồi ăn cơm. Cơ hội như thế này cực kì ít, nhất là đối với Tân Tố Anh thường xuyên trách mấy đứa con gái không quan tâm mình. Chỉ có Tư Tiệp là ở bên bà thời gian nhiều nhất, bởi vậy bà cũng yêu thương đứa con gái bé bỏng này hơn cả.

Vi An biết bản thân mình còn thiếu sót ở phương diện này nên cô muốn cố gắng cải thiện nhưng lại luôn có cảm giác không biết phải làm thế nào mới thân thiết hơn với mẹ; thêm nữa, công việc cũng bận nên không được tỉ mỉ chu đáo với bà. Có rất nhiều chuyện đã bị lãng quên như vậy, ví dụ như tình cảm giữa cô với bố mẹ luôn luôn dừng lại ở trạng thái ôn hòa. Cô biết bản thân tồn tại rất nhiều vấn đề, như yêu cầu của bố vậy, nếu vâng lời nghe theo lời bố sắp xếp thì có lẽ cục diện sẽ hoàn toàn không giống như bây giờ. Thật ra không phải không có niềm tin mình làm tốt mà là không có hứng thú. Việc học cũng thế, bố mong muốn cô học kinh tế, cô lại học lệch thành môn Văn học Hán cổ. Thật ra, Phương Vi An không hẳn là thích môn này mà cũng chẳng phải quá ghét kinh tế, chỉ là bởi vì gặp phải thời kì nổi loạn khi cô thi vào đại học. Có điều châm chọc là cuối cùng cô bị điều chỉnh đi học ngành quảng cáo.

Buổi chiều, trước khi ra khỏi nhà Phương Vi An cố ý ăn diện một chút. Thay bộ đồ công sở thường ngày bằng trang phục dự tiệc, đeo thêm ít đồ trang sức trang nhã, cho đến khi cảm thấy mình ổn. Giản Ý Hiên thỉnh thoảng cũng đưa cô đi tham dự mấy cái bữa tiệc cá nhân nên váy dự tiệc vẫn có, hơn nữa tất cả chúng đều do Giản Ý Hiên tự tay lựa chọn. Anh luôn nói không thích dáng vẻ cô mặc đồ công sở.

Hết chương 2

Bình luận