Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 42

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 42

Ánh đèn mờ mờ trong căn phòng chiếu trên khuôn mặt Diệp Trí Viễn, trong đôi mắt đen và sâu thẳm của anh ánh lên vẻ u buồn, nhìn An Hạ Dao nước mắt ròng ròng, trong lòng thấy mềm hẳn lại. Anh nói với vẻ áy này và xin lỗi: “Vợ yêu, anh thực sự xin lỗi em. ”
“Anh đừng có nói xin lỗi tôi, nếu xin lỗi mà có tác dụng thì cần cảnh sát đến mà làm gì?” An Hạ Dao ngước đôi mắt long lanh lệ lên, nghẹn ngào nói tiếp: “Đến khi 27 tuổi, anh nói rằng yêu tôi, tôi cũng lại tin, nhưng anh đã lén gặp Lộ Ngữ Nhụy sau lưng tôi, lại còn không dám công nhận tôi là vợ anh trước mặt cô ta, thậm chí coi tôi như người xa lạ! Anh nói rằng anh sẽ cho tôi một lời giải thích và bảo tôi ngoan ngoãn chờ anh ở nhà, tôi cũng vẫn cứ tin. ” An Hạ Dao đưa mu bàn tay lên chùi những giọt nước mắt đang rơi chan chứa, tiếp tục lên án: “Anh đã để tôi chờ từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng ngày hôm sau. ” Hít một hơi thở sâu, cô bỗng cười buồn bã, lớn tiếng chất vấn: “Anh và Lộ Ngữ Nhụy đã ăn nằm với nhau ở khách sạn, anh lại còn vác mặt đến đây định giải thích với tôi điều gì?”
Diệp Trí Viễn bị An Hạ Dao lên án bằng những lời lẽ ấy, sống mũi thấy cay cay, trong lòng cũng rất khó chịu, nhưng anh vẫn nhìn An Hạ Dao bằng vẻ nghiêm túc, nhíu mày, nói rõ ràng từng tiếng: “Hôm nay, anh sẽ giải thích với em tất cả mọi chuyện một lần, em nghe xong hãy cân nhắc xem có tha thứ cho anh, được không?”
Có lẽ vì vẻ thể hiện của Diệp Trí Viễn rất nghiêm trọng và buồn bã, hoặc là có thể là vì những lời từ đáy lòng của anh đã chạm đến trái tim mềm yếu của An Hạ Dao, dù có tha thứ cho anh hay không thì ít nhất việc nghe anh giải thích một lần cũng là một dịp để An Hạ Dao có cái để thuyết phục trái tim mình, nên cô gạt nước mắt, lấy lại tinh thần, cố làm vẻ bình thản, nhìn Diệp Trí Viễn, “Thôi được, anh giải thích đi. ”
Diệp Trí Viễn ngồi xuống phía đối diện với An Hạ Dao, anh nhìn cô một hồi, rồi mới thở dài, nói bằng giọng dịu dàng: “Anh bắt đầu từ chuyện năm 17 tuổi nhé. ”
Bạn đang đọc truyện tại


An Hạ Dao gật đầu.
“Anh thừa nhận, trước khi chuyển đến trường mà chúng ta học, anh đã từng theo đuổi Lộ Ngữ Nhụy. ” Diệp Trí Viễn bắt đầu bằng một câu rất thẳng thắn, “Có điều, cô ấy đã từ chối anh bằng lý do, mẹ cô ấy bảo cô ấy phải học hành cho thật tốt, không được yêu đương sớm. ”
An Hạ Dao không nói gì, mặc dù tuổi 17 đã qua rất lâu rồi, nhưng trong lòng cô thì chuyện cũ vẫn còn nguyên, rõ ràng như mới xảy ra ngày hôm qua. Diệp Trí Viễn tiếp tục: “Tính anh thì rất quyết liệt, thích sĩ diện, vì thế rất khó mà chấp nhận nổi chuyện bị từ chối, cho nên anh không chịu đi học nữa. ” Diệp Trí Viễn khẽ nhếch môi, mỉm cười với An Hạ Dao: “Lúc đó, vì còn ít tuổi và ngông cuồng, nên anh cảm thấy không thể thất bại được, nếu đi học thì sẽ bị mọi người cười chê. ” Nói xong, Diệp Trí Viễn thở dài: “Nhưng cha mẹ anh không nghĩ như vậy, họ tưởng rằng anh học kém nên mới không chịu đi học, nên bất chấp sự phản đối của anh, một mực chuyển trường cho anh. ”
“Cho nên anh mới nộp bài giấy trắng, cố tạo hình ảnh là một thiếu niên có vấn đề?” An Hạ Dao xen vào, theo lời kể của Diệp Trí Viễn, cô nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên Diệp Trí Viễn đến lớp, và cả bộ dạng của anh lần đầu đến ngồi cùng bàn với cô, trêu cho cô khóc rồi lại ra sức dỗ dành cô… Thực ra, những ký ức ấy rất đẹp, bởi vì tuổi trẻ của đời người rất ngắn, những ngày đáng nhớ trong khoảng thời gian ấy lại càng ít hơn nữa.
Diệp Trí Viễn thấy An Hạ Dao có vẻ chăm chú lắng nghe thì phấn chấn hơn, nói tiếp: “Anh thừa nhận, lúc mới đầu anh không thích em, tuy hình thức của em cũng được, nhưng lại bịt răng, nên không xinh. ” An Hạ Dao trừng mắt lườm Diệp Trí Viễn, khiến anh phải vội nói: “Em đừng giận, chẳng qua anh chỉ nói thật mà thôi. ”
“Bỏ qua đoạn này, nói vào điểm chính đi. ” An Hạ Dao canh cánh về thời gian cô bịt răng.
Diệp Trí Viễn nhún vai, nhếch môi cười: “Không bỏ qua được, bởi vì đây mới là điểm chính. ” Rồi anh nhìn cô bằng đôi mắt rừng rực, “Tuy em không phải là người xinh nhất, nhưng em lại có tấm lòng rất lương thiện, em đối xử chân thành với tất cả mọi người, nụ cười của em khiến người khác rất xốn xang, đôi mắt em cũng cười và khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền, tất nhiên, nếu em không bịt răng nữa thì đúng là ‘nhất tiếu khuynh thành’!”
Trong lòng An Hạ Dao thấy vui, nhưng cô cố giấu kín điều đó, nhìn Diệp Trí Viễn và nói bằng vẻ mặt lạnh lùng: “Nói tiếp đi. ”
“Tiếp xúc với em lâu hơn, anh lại càng thích em, trong lòng anh, trong đầu anh lúc nào cũng đầy ắp hình ảnh của em. ” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt chan chứa tình cảm: “Nhưng, anh rất sĩ diện, anh đã từng bị từ chối, anh sợ em cũng sẽ lại từ chối anh, anh thực sự là không thể nghĩ được điều gì!”
“Anh đã nói dối!” An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ nghiêm túc, “Anh đã bị tôi từ chối rất nhiều lần, nhưng anh không hề có vẻ không nghĩ ra được điều gì. ”

data-ad-slot=”6608233251″>


Anh nói nghiêm túc: “Lần đầu khi em từ chối anh, anh thực sự không nghĩ ra được điều gì, anh đã định từ bỏ. ” Diệp Trí Viễn đưa mắt liếc nhìn An Hạ Dao một cái, cô bèn hỏi: “Vậy, vì sao anh lại không từ bỏ?”
“Anh đã nghĩ, sức hấp dẫn của anh lớn như vậy, ấy thế mà một cô gái nhỏ bịt răng như em còn không thể nắm được, thì sau này anh làm sao mà tồn tại được trong cuộc đời này?” Diệp Trí Viễn nói xong câu này, liền bị An Hạ Dao lườm cho một cái đúng như trong dự đoán của anh, nhưng anh vẫn tiếp tục nói: “Và thế là anh càng theo đuổi càng trở nên dũng cảm, sau này em càng từ chối anh, thì anh lại càng không từ bỏ, anh nhất định phải theo đuổi em bằng được. ” Chiêu này, anh vẫn sử dụng để chinh phục An Hạ Dao khi cô đã 27 tuổi.
“Diệp Trí Viễn, hôm nay tôi không có tâm trạng để ôn chuyện cũ với anh đâu, chúng ta hãy tiếp tục nói từ chỗ anh và Lộ Ngữ Nhụy tỏ ra thắm thiết với nhau đi. ” An Hạ Dao biết, nếu càng nói về những chuyện tình cảm giữa cô và Diệp Trí Viễn thì cô càng không thể nào tỏ ra lạnh lùng với Diệp Trí Viễn được, vì đó là người mà cô đã yêu sâu sắc nhất bằng tình yêu trong sáng nhất thời thiếu nữ.
Diệp Trí Viễn suy nghĩ một cách nghiêm túc, rồi nói bằng vẻ vô tội: “Anh và Lộ Ngữ Nhụy chưa bao giờ thắm thiết cả, chuyện rất đơn giản, sau khi anh chuyển trường, thì cô ấy cũng nhận ra rằng cô ấy thích anh, thế là cô ấy quay sang theo đuổi anh. Lúc ấy, em cũng biết đấy, anh không hề tỏ ra vui vẻ với cô ấy, hơn nữa, anh thực lòng rất thích em. Vì thế, em mới chính là mối tình đầu của anh, là người yêu đầu tiên của anh. ”
Trái tim của An Hạ Dao phút chốc trở nên rất xốn xang, nhưng cô vẫn nhìn và nói với Diệp Trí Viễn bằng vẻ giận dữ: “Không thắm thiết, thế mà sao anh lại hôn cô ấy? Diệp Trí Viễn, không lẽ anh tùy tiện như thế sao?”
Diệp Trí Viễn vỗ vào đầu, nhíu mày nhìn An Hạ Dao, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Anh thực sự chưa hề hôn cô ấy, nếu cứ nhất định nói rằng có, thì đó là vào ngày mà chúng ta chia tay nhau, cô ấy đã thổ lộ với anh, nhưng anh không nhận lời, cô ấy liền nhào tới, hôn anh, anh sững sờ, rồi đẩy cô ấy ra và cũng đã giải thích rõ ràng với cô ấy. Cô ấy cứ tưởng rằng, anh ở bên em là cố ý chọc tức cô ấy, nhưng thực ra không phải vậy. Anh là chú ngựa không bao giờ nhai lại loại cỏ đã từng nhai, cho dù có dâng đến tận miệng. ” Nói xong, anh dừng lại lấy hơi, rồi nhìn An Hạ Dao với vẻ oán trách: “Ai ngờ, khi anh bước xuống cầu thang thì nhìn thấy em. ” Diệp Trí Viễn vừa xấu hổ vừa tức giận, dừng lại một lúc, “Em đang ôm nhau với người con trai khác, An Hạ Dao, em là cô gái của anh, ngoài anh ra, bên cạnh em không thể có người con trai khác, vì thế anh giận điên lên và không kiềm chế được nữa, nên đã nói ra những lời không nên nói và làm những việc không nên làm…” Diệp Trí Viễn nói đến đây, thì nhìn thấy vẻ thiếu tự nhiên trong ánh mắt của An Hạ Dao, bèn hỏi: “An Hạ Dao, không phải là em nhìn thấy cảnh Lộ Ngữ Nhụy hôn anh mà cho rằng anh có tình cảm với cô ấy, nên mới cố tình cắm sừng cho anh đấy chứ?”
An Hạ Dao đau khổ nhắm mắt lại, gật đầu, vừa giận lại vừa thấy buồn cười, chân tướng sự thật lại như thế này sao?
Diệp Trí Viễn cũng thốt lên: “Không ngờ, chúng ta chia tay nhau chính là vì những chuyện lạ lùng như thế. ” Nói xong, cả hai đều cảm thấy nuối tiếc vì đã bỏ lỡ mười năm.
“Diệp Trí Viễn, chuyện cũ 10 năm trước, coi như chúng ta đã giải thích rõ ràng, chuyện cũ hãy cho nó lùi vào quá khứ. ” Trong lòng An Hạ Dao cũng thầm thốt lên, nhưng chuyện quan trọng lúc này vẫn chưa được giải quyết, vì thế cô nhìn Diệp Trí Viễn: “Về chuyện tối hôm qua, cho anh một cơ hội để giải thích. ”
Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao, gật đầu: “Chuyện anh và em chia tay nhau vì một lý do hết sức lạ lùng đã giải thích rõ ràng rồi, nhưng anh muốn nói với em về chuyện của Lộ Ngữ Nhụy. Cũng là để biện hộ cho tất cả những việc anh đã làm ngày hôm qua. Cuối cùng, tha thứ hay không, tùy ở em. ”
“Nói đi. ” Mặc dù An Hạ Dao rất không muốn nghe chuyện về Lộ Ngữ Nhụy, nhưng, nếu đã có liên quan đến chuyện ngày hôm qua thì cô không thể không kiên nhẫn lắng nghe.
“Sau khi chia tay với em, anh thực sự bị tổn thương, vì thế đã giận dữ chuyển trường, Lộ Ngữ Nhụy cũng đi theo anh, và cứ bám riết lấy anh. ” Diệp Trí Viễn cảm thấy đầu hơi đau, nhưng vẫn nói: “Cô ấy đã theo đuổi anh đúng ba năm, thậm chí cha mẹ anh cũng biết chuyện này. Nhưng anh không làm thế nào để từ bỏ em, quên đi quá khứ giữa chúng ta, em là mối tình đầu đẹp nhất của anh, anh không cam tâm chịu để em bỏ rơi như thế. Vì thế lần cuối cùng từ chối cô ấy, anh đã nhẫn tâm nói rằng, suốt đời này anh chỉ yêu một mình An Hạ Dao, và sẽ không yêu bất cứ cô gái nào khác, thế là cô ấy đã quyết định cắt cổ tay tự tử. ” An Hạ Dao trợn tròn mắt, cô thực sự sửng sốt khi nghe tin này.
Diệp Trí Viễn vẫn chậm rãi nói: “Vết thương trên cổ tay cô ấy rộng tới 5 phân, khi được người khác phát hiện thì đã hôn mê, sau này dù đã được cấp cứu nhưng vì não bị hôn mê do mất máu, cô ấy đã bị mất một phần trí nhớ. ” Diệp Trí Viễn lấy lại hơi, “Cô ấy nhớ chuyện chuyển trường, nhớ các bạn học, nhớ anh, nhưng cô ấy đã quên rằng cô ấy đã rất yêu anh và tự sát vì anh, cũng quên cả chuyện anh và em đã từng yêu nhau. Cô ấy đã coi anh như anh trai. Anh cảm thấy rất áy náy, dù gì cô ấy cũng đã tự sát vì anh, song, đó chỉ đơn thuần là sự áy náy, chứ không có tình yêu. ” Diệp Trí Viễn vội vàng giải thích, dường như anh sợ An Hạ Dao sẽ lại hiểu lầm.
An Hạ Dao há hốc mồm kinh ngạc.
Diệp Trí Viễn tiếp tục nói: “Bác sĩ nói, cô ấy rất dễ bị kích động, nếu bị sốc, nhớ ra chuyện gì, có thể cô ấy sẽ lại tự sát, vì vậy mà anh đã nhanh chóng đưa cô ấy ra nước ngoài. Mấy năm qua, cuộc sống của cô ấy cũng khá ổn thỏa và đã có một vị hôn phu rất yêu cô ấy. ” Diệp Trí Viễn dừng lại một lúc: “Anh luôn rất sợ sẽ gây sốc cho cô ấy sau đó khiến cô ấy nhớ ra chuyện gì, khiến cô ấy lại tiếp tục theo đuổi anh, hoặc sẽ lại tự sát, vì thế gần đây, khi cô ấy từ nước ngoài về nghỉ, anh đã lén đưa cô ấy đi chơi, và cũng không dám nói cho cô ấy biết chuyện anh sắp kết hôn với em. ”
Diệp Trí Viễn nhìn vẻ thể hiện của An Hạ Dao, dường như cô đang cảm động, anh ngồi xuống bên cô thăm dò, rồi nắm lấy tay cô, nói nghiêm túc: “Khi gặp em ở quán Karaoke, đó là tình huống bất ngờ, giả như không nhận ra em, vì anh sợ cô ấy sẽ nhớ ra chuyện gì đó. Em phải tin anh, anh thực lòng không muốn có bất cứ chuyện nào xảy ra trước đám cưới của chúng ta, vì thế hôm ấy anh đã dỗ dành để cô ấy quay trở lại nước ngoài. ” Nói đến đây, giọng của Diệp Trí Viễn trở nên bất bình: “Nhưng, anh thực sự không biết rằng cô ấy đã khôi phục lại trí nhớ, hơn nữa còn bày trò cố ý chuốc cho anh say, rồi đưa anh đến khách sạn. ” Nói xong, Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt rất nghiêm túc: “Mặc dù anh và cô ấy đến khách sạn, nhưng em hãy tin anh, anh thực sự là trong sạch. ”
Một lần nữa An Hạ Dao lại thấy lòng dạ rất rối ren, tuy chân tướng của sự việc có phần hơi hoang đường, nhưng cô yêu Diệp Trí Viễn, vì vậy, cô lựa chọn tin tưởng tin anh. Có điều, lúc này cô đang vô cùng xót thương cho chính mình, từ tối hôm qua đến giờ, cô đã phải rơi mất bao nhiêu nước mắt và đau lòng biết bao, song tất cả đều là sự lãng phí không cần thiết.
Nếu cô không quá nhạy cảm đối với Lộ Ngữ Nhụy như vậy, nếu cô tự tin hơn một chút, cô sẽ không bỏ chạy, và cũng không cần phải đau lòng và buồn bã đến thế.
Bây giờ, tuy Diệp Trí Viễn đã giải thích mọi việc rõ ràng như vậy, An Hạ Dao cũng đã tha thứ cho anh nhưng không biết cô có thể bỏ qua tất thảy, mỉm cười và cùng Diệp Trí Viễn bắt đầu lại và ở bên nhau hạnh phúc hay không?
Diệp Trí Viễn thấy An Hạ Dao im lặng, thì thấy rất lo, sợ cô sẽ không tin mình: “Em nhất định phải tin anh. Những lời anh nói đều là sự thật. ” Nói rồi, anh lục tìm trên người, sau đó đưa cho An Hạ Dao mảnh giấy mà Lộ Ngữ Nhụy đã viết cho anh. “Đây là bằng chứng cho sự trong sạch của anh. ”
An Hạ Dao đọc kỹ một lần những dòng chữ trên đó.
“Anh thực sự là bị oan, em tin anh, đúng không?”
An Hạ Dao gật đầu, “Mặc dù em tin anh, thực sự là tin anh, nhưng em vẫn không có cách nào dễ dàng tha thứ cho anh. ” An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, nhìn Diệp Trí Viễn rồi đưa tay chỉ vào ngực, nơi có trái tim mình: “Chỗ này đã vì anh mà đau đớn suốt một đêm, từ chỗ chờ đợi, hẫng hụt, đến tuyệt vọng và tan nát. Em rất muốn cười cho qua, nhưng nó đã băng giá rồi, không còn hơi ấm nữa. ”
Diệp Trí Viễn kéo tay An Hạ Dao, nhìn cô bằng ánh mắt chứa chan tình cảm, nói: “Anh biết, anh sai rồi, em hãy tha thứ cho anh lần này, được không?”
“Diệp Trí Viễn, không phải là vấn đề em có tha thứ hay không?” An Hạ Dao khẽ lắc đầu, thở dài: “Tuy chỉ là việc anh giải thích muộn hơn một đêm, nhưng, có rất nhiều chuyện đã thay đổi, nhất là trái tim em. Nó đã thực sự nguội lạnh mất rồi. Em vẫn còn yêu anh, nhưng nghĩ đến những hiểu lầm và tổn thương ấy, thì em lại không dám dễ dàng để yêu anh nữa, vì khi yêu anh, trái tim em rất đau đớn. ”
Diệp Trí Viễn nhíu mày, nhìn An Hạ Dao, hoàn toàn không có vẻ gì là cô đang nói đùa, bất giác anh cảm thấy trái tim mình như đang bị bóp nghẹt lại, anh giang tay, dịu dàng ôm lấy cô: “Trái tim em đã nguội lạnh, không sao, anh sẽ dùng ngọn lửa trong tim mình để sưởi ấm trái tim em, làm cho nó dần tan băng giá. Nhất định anh sẽ làm cho nó ấm áp trở lại, em hãy tin anh, được không?” Nói xong, anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, “Anh yêu em. Thực sự rất, rất yêu. Ngay từ lúc mới bắt đầu đã là em, đến bây giờ cũng là em, và sau này cũng sẽ là em. ”
An Hạ Dao chợt thấy niềm hạnh phúc dâng lên trong lòng, cô nhìn Diệp Trí Viễn bằng ánh mắt nồng nàn, khẽ cắn môi, không dám nói bừa rằng không được, nhưng cũng không dám nói rằng được, cô vẫn còn thấy hơi do dự.
Khi niềm hạnh phúc đến quá bất ngờ, sẽ khiến cho những người đã từng bị tổn thương thận trọng hơn bất cứ ai, vì những người đã từng tan nát trái tim sẽ không bao giờ muốn trải qua nỗi đau ấy lần thứ hai, song lại cũng không có cách nào chống chọi lại được với sức cám dỗ của tình yêu.
Vì tình yêu càng mong manh, vị của nó càng rất tuyệt vời.
Diệp Trí Viễn nhìn sâu vào mắt An Hạ Dao, ôm chặt lấy cô, cằm tì lên đầu cô, nói bằng giọng rất đỗi dịu dàng: “Chuyện đã qua, chúng ta hãy để cho nó qua đi, em nhé. Từ bây giờ, anh sẽ đối xử với em tốt gấp trăm ngàn lần lúc trước. ”
Chuyện đã qua, có thật là sẽ để nó qua được không? Có thật là có thể mỉm cười mà không so đo tính toán nữa không?
An Hạ Dao không biết, nhưng cô đang mang trong mình đứa con của hai người, nghĩ đến tương lai hạnh phúc, và hạnh phúc của cô đều gắn liền với người đàn ông mà cô yêu nhất. Vì vậy, cuối cùng cô khẽ đưa tay ra chủ động ôm lấy ngang lưng Diệp Trí Viễn, vùi mặt vào vầng ngực rắn chắc của anh, khẽ nói: “Diệp Trí Viễn, em đã có rồi đấy. ”
Diệp Trí Viễn thấy An Hạ Dao chủ động ôm lấy mình thì vô cùng hạnh phúc, thế là hết mưa trời lại hửng nắng, hơn nữa, những hờn giận, hiểu lầm chất chứa trong lòng hai người hàng chục năm, cuối cùng cũng đã được cởi bỏ. Bây giờ, trong lòng anh và An Hạ Dao chỉ còn lại tình yêu sâu sắc dành cho nhau, cuộc sống sau này sẽ tiếp tục với những niềm hạnh phúc lớn lao xen chút va chạm nho nhỏ.
Diệp Trí Viễn vui sướng ôm lấy An Hạ Dao lăn một vòng, “Chúng ta sẽ hạnh phúc suốt đời!” Sau phút giây vui sướng, anh lập tức nhận ra ý khác thường trong câu nói của An Hạ Dao, vội xúc động kéo tay An Hạ Dao: “Vợ yêu, em có rồi à?”
An Hạ Dao xấu hổ nhìn vẻ mặt mừng rỡ của Diệp Trí Viễn, mỉm cười, gật đầu: “Hôm nay là ngày thứ mười chín rồi!”
“Thật sao?” Diệp Trí Viễn nâng An Hạ Dao lên xoay tít một vòng, “Vợ yêu, em thật vĩ đại! Anh sắp được làm bố rồi! Anh sắp được làm bố thật rồi!”
An Hạ Dao bị anh xoay mấy vòng, bất giác thấy hoa mắt, chóng mặt, vội kêu lên: “Dừng lại! Dừng lại! Em buồn nôn!”
Diệp Trí Viễn nghe vậy, vội thận trọng đặt cô xuống, rồi hớn hở ghé sát mặt vào bụng của An Hạ Dao, nói với vẻ ngốc nghếch: “Anh muốn nghe, con trai của anh ở trong đó!”
“Sao anh lại biết là con trai? Nếu là con gái thì sao?” An Hạ Dao nhìn anh, hỏi: “Anh lại trọng nam khinh nữ, phải không?”
“Đâu có, anh chỉ tiện mồm nói thế thôi. Nếu là con gái, thì càng tốt. Con gái rượu càng tốt!” Diệp Trí Viễn cười, mắt ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ.

Bình luận