Thư Viện Ngôn Tình » Nụ hôn của sói » Nụ hôn của sói | Ngoại truyện 2

Nụ hôn của sói | Ngoại truyện 2

Ngoại truyện 2: Sự quyến rũ của cảnh phục

Australia bước vào tháng Tư, cây cối đâm chồi nảy lộc, nước chảy róc rách, mưa cũng nồng ấm. Hạt mưa tí tách rơi trên cửa kính, phong cảnh ấy đủ để khiến cho những đôi tình nhân phải “sinh tình” với mùa xuân.

Ngôi biệt thư mờ mờ ảo ảo trong mưa gió, tất cả như đang tan chảy trong hạnh phúc.

Hôm nay, Tư Đồ Thuần chính thức trong thân phận là An phu nhân chuyển đến nhà của An Dĩ Phong.

Trong ngôi biệt thự mới, An Dĩ Phong giúp Tư Đồ Thuần thu xếp đồ đạc, bỏ từng bộ quần áo vào trong tủ. Vô tình An Dĩ Phong nhìn thấy bộ cảnh phục màu xanh trong va li.

Dưới ánh nắng tươi đẹp, ngôi sao cảnh hàm màu bạc đính trên vai áo sáng lấp lánh.

“Giám sát cấp cao?” An Dĩ Phong có chút ngạc nhiên, ngẩng lên nhìn Tư Đồ Thuần đang xếp quần áo. “Cấp bậc của em cao thật đấy!”

Hắn nhớ lần đầu tiên họ gặp nhau, cô vẫn là một nữ cảnh sát bình thường, không ngờ rằng mười năm sau, cô đã được thăng chức thành giám sát cấp cao rồi.

“Cũng được, không phải là cao lắm.” Tư Đồ Thuần bình thản nói.

Đúng thế, con gái cục trưởng cục cảnh sát mà, đương nhiên là thăng cấp dễ dàng hơn người khác rồi.

An Dĩ Phong lôi bộ cảnh phục ra, nhìn đi nhìn lại. Rất nhiều ký ức xa xưa hiện về trước mắt. Hắn nhớ đến con phố cũ đổ nát, bầu trời u ám, Tư Đồ Thuần mặc bộ cảnh phục, lạnh lùng đi qua hắn…

Khi ấy, hắn thường quay lại nhìn cô, bộ cảnh phục màu xanh ánh lên sự cao quý và thiêng liêng mà hắn không bao giờ có thể chạm tới.

“Có thể mặc cho anh ngắm được không?” An Dĩ Phong nói.

“Có gì đáng xem chứ?”

“Anh rất nhớ hình ảnh của em trong bộ cảnh phục.”

Nhìn khuôn mặt chờ đợi của hắn, Tư Đồ Thuần mỉm cười, cầm lấy bộ cảnh phục, đi vào phòng thay đồ.

Vài phút sau, cô đi ra, bộ cảnh phục của giám sát cấp cao thật cao quý, thiêng liêng. Đó là bộ cảnh phục mùa hè, áo sơ mi màu lam ngắn tay, những đường may tinh tế của chiếc áo làm toát lên khí chất riêng chỉ có ở nữ cảnh sát, cao quý mà không thể xâm phạm được, còn chiếc váy ngắn màu xanh ngọc lại làm toát lên vẻ đoan trang, chính trực, nhưng vẫn làm tôn lên đôi chân nhỏ nhắn, trắng ngần, một sức hấp dẫn mê người không thể diễn tả bằng lời…

An Dĩ Phong cứ ngắm nhìn, một dòng máu nóng sôi sục lại trào dâng, không nhịn được chửi thầm một tiếng: “Bộ cảnh sát này ai thiết kế vậy? Mẹ kiếp, gợi cảm chết người!”

“Anh nói gì vậy?” Tư Đồ Thuần không nghe rõ, nghi hoặc nhìn hắn.

An Dĩ Phong bước đến, một tay đặt lên vai cô, ngón tay chạm vào cảnh hàm: “Madame! Mang còng tay chưa?”

“Anh muốn làm gì?” Tư Đồ Thuần có dự cảm chẳng lành.

Không biết là vì giọng cô có phần đề phòng hay vì bộ cảnh phục chói mắt trên người kia khiến những tà ý trong hắn bỗng trỗi dậy, hắn muốn làm cái điều đáng ra không nên làm.

Hắn cười gian tà, nhẹ nhàng hôn lên cảnh hàm trên vai cô, ghé sát vào tai cô nói: “Madame… em có biết không, cứ mỗi lần nhìn thấy em mặc cảnh phục… là anh lại rất muốn phạm tội!”

Cảm nhận hơi thở của Tư Đồ Thuần có chút bất ổn, hắn ghé sát hơn, môi hắn dường như đã chạm đến vành tai cô. “Anh không chỉ một lần nghĩ rằng, nếu anh cởi bỏ bộ cảnh phục của em… thì ở trước mặt anh, em còn lạnh lùng, kiêu ngạo như vậy không?”

Cơ thể cô run lên tựa như bị ý nghĩ xấu xa trong lời nói và ánh mắt rực lửa của hắn làm cho giật mình.

Hắn đưa một tay ôm lấy thắt lưng cô, ôm cô thật chặt, tay kia vuốt ve khuôn mặt thanh tú: “Sợ rồi? Không phải em muốn chơi trò kích thích một chút sao?”

Cô quay mặt, đẩy hắn ra. “Đừng làm loạn!”

An Dĩ Phong hoàn toàn không cho cô cơ hội cự tuyệt, nắm chặt hai tay cô, dùng một tay để giữ, còn tay kia lôi chiếc váy lụa trong đống quần áo rồi buộc hai tay cô ra sau lưng. “Anh, đừng như vậy…” Vẻ bối rối của cô vô cùng thú vị! Cô nhìn hắn khiến từng chỗ trên cơ thể hắn sôi trào nhiệt huyết.

Hắn cởi từng chiếc cúc áo của cô, làn da trắng ngần từ từ hé lộ, cởi đến chiếc thứ ba thì áo ngực màu tím lúc ẩn lúc hiện. Hắn ngước nhìn khuôn mặt cô, đôi mắt trong sáng và sâu thẳm đang nhìn hắn. Mỗi lần đối diện với cặp mắt này, hắn đều như tê dại, bị cô nhấn chìm trong đó. “Tư Đồ Thuần! Anh muốn em!” Hắn hôn lên mắt cô, môi cô một cách cuồng nhiệt… Tay hắn di chuyển khắp cơ thể cô, tháo nút áo ngực, vuốt ve nhũ hoa mềm mại. Tư Đồ Thuần chưa bao giờ trải qua cảm giác đó, hai tay bị buộc chặt, bàn tay của hắn cứ vuốt ve điên cuồng, đôi môi như lửa khiến cô có cảm giác bị xâm phạm nhưng không thể kháng cự. Cứ nghĩ đến người đàn ông đang ôm cô là An Dĩ Phong, người đã từng khiến cô bất chấp tất cả để yêu, cô lại cảm thấy tim đập nhanh, cơ thể bỗng nóng bừng…

Cô nhắm mắt, nhớ lại cái ngõ nhỏ đầy rêu mốc đó, nụ hôn đầu tiên đầy mâu thuẫn và mãnh liệt. Khi ấy, An Dĩ Phong không phóng đãng như bây giờ, nếu lúc đó hắn mạnh mẽ hơn một chút thì sợ rằng cô cũng không chống đỡ được.

Nhưng hắn không như vậy, một kẻ ngang ngạnh, kiêu ngạo như hắn đã chọn cách tôn trọng cô. Cũng từ lúc đó, trong nụ cười bất cần đời của hắn, cô nhìn thấy một người đàn ông chân chính và được trải nghiệm một tình yêu chân chính. Vì người đàn ông này, vì tình yêu này, có phải chờ đợi bao lâu đi nữa cũng xứng đáng. Bỗng nhiên cô thấy người nhẹ bẫng, mở mắt ra thì đã bị hắn bế lên rồi đặt xuống giường. Còn hắn đang nhanh chóng cởi bỏ quần áo, những bắp thịt săn chắc giống như một bức phù điêu không tì vết.

Đúng là người hắn rất đẹp!

“Madame, anh phát hiện em có một thân hình chữ S cực kỳ hoàn mỹ!”

Không kìm nén được, cô nuốt nước miếng, cúi đầu nhìn cơ thể đang bị trói của mình. Chiếc áo sơ mi bị xé không thương tiếc, bờ vai trần lộ ra, dây áo ngực tuột xuống cánh tay. Chiếc váy đoan trang bị kéo lên bên hông, cặp chân thon dài hiện ra…

Nhìn người đàn ông đang trào dâng dục vọng trước mặt, Tư Đồ Thuần bỗng co rúm người lại…

“Cảnh phục quyến rũ” thêm vào “dáng người chữ S hoàn hảo” này, ngay cả bậc chính nhân quân tử cũng muốn phạm tội, huống hồ là một người đàn ông ngang ngạnh không chịu khuất phục như An Dĩ Phong. “Em biết không…” Hắn lên giường, đè lên người cô, vừa lướt trên đôi môi và hai gò má ửng hồng của cô vừa nói: “Khí chất và hương vị trên người em, không cô gái nào có được!”

“Hương vị gì?”

“Một kiểu cứng cỏi…” Lưỡi hắn di chuyển xuống cổ cô, xương hàm, rồi xương sườn. “Mặc dù bị đàn ông đối xử như thế này, em vẫn lạnh lùng!”

“Cũng còn phải xem người đàn ông đó là ai…” Cô co người, giọng yếu ớt. “A?”

Đầu lưỡi di chuyển đến ngực cô, hai tay hắn cũng không chịu buông tha.

Da thịt mẫn cảm của cô làm sao có thể chịu được sự đùa nghịch như vậy chứ, cơ thể bị trói của cô bắt đầu vặn vẹo, cô khẽ rên lên: “Không… em xin… xin anh…”

An Dĩ Phong nâng cằm cô, nụ cười vô cùng gian tà. “Em đừng cầu xin anh, em cầu xin là anh lại càng thấy hưng phấn…”

Cô nghiến chặt răng, ánh mắt có chút tức giận nhưng vẻ tình tứ trong đôi mắt ấy thì khiến người khác không khỏi rung động.

“Giận rồi à?”

“Đừng động vào người em!”

Lưỡi hắn uốn lượn trên ngực cô. “Anh cử động đấy, em làm gì được nào?”

Thấy hai tay cô bị buộc chặt phía sau lưng có vẻ đã lỏng ra, An Dĩ Phong liền kéo tay cô lên trên đầu, buộc lại cho chặt hơn một chút, đồng thời tháo dây buộc tóc của cô, những lọn tóc xoăn rối tung rơi xuống đôi vai trần trắng nõn khiến cô trông thật đáng thương.

Cảnh tượng ấy thực sự là quá đẹp! Đẹp đến say lòng!

Tư Đồ Thuần nghĩ hắn đi lấy condom nên có chút chờ đợi. Nhưng cô không thể ngờ được rằng An Dĩ Phong cầm vào một chiếc máy quay.

Cô vô cùng hốt hoảng, xoay người lại. “Không được! Anh thật quá đáng!”

“Đừng sợ!”

“Biến thái! An Dĩ Phong, anh là tên biến thái!”

“Giờ mới biết thì đã quá muộn!”

An Dĩ Phong chỉnh góc máy quay rồi trèo lên giường, tóm chặt lấy cơ thể đang làm hắn sôi sục. Bất kể là cô đá mạnh thế nào, hắn đều không né tránh, thích thú nhìn dáng vẻ phản kháng kịch liệt, bộ cảnh phục trên người cô bị xé rách, hoàn toàn mất đi sự tôn nghiêm vốn có, cảm giác đó cũng giống như luật pháp đang bị hắn giẫm đạp vậy! Thị giác mang đến khoái cảm. Hắn nắm lấy đôi chân đang giãy đạp của cô, ấn hai đầu gối, tiến gần hơn…

“Không được!” Cô phản ứng kịch liệt. “Anh muốn em thế nào cũng được, tắt máy quay đi!”

“Madame, em đừng lo, chứng cứ “phạm tội” quan trọng như thế này, anh tuyệt đối không cho bất kỳ ai xem, anh sẽ chỉ cho em xem… vào lúc đêm khuya thanh vắng thôi!”

“Nhưng em không quen, cảm giác như có ai nhìn trộm!”

“Em có cảm giác như vậy là đúng rồi!”

“Anh!!!”

“Madame, phạm tội là một cảm giác cực kỳ hấp hẫn, em cứ thử rồi sẽ biết!”

Tay hắn di chuyển đến giữa hai chân cô, ngón tay giật mạnh, mảnh vải cuối cùng che đậy cơ thể cô cũng đã bị xé rách không thương tiếc…

Cơ thể cô lồ lộ trước ống kính. Cô cố thu chân lại nhưng hắn giữ chặt hai đầu gối khiến cô không thể cử động được.

“Em xin anh…” Cuối cùng thì giọng của Tư Đồ Thuần cũng mềm nhũn, sự mềm yếu của phụ nữ thật khiến người khác động lòng.

An Dĩ Phong có chút thương xót, vỗ về cô bằng một nụ hôn, giọng nói cũng mềm mại hơn: “Nhắm mắt lại, thử một chút, anh là An Dĩ Phong…”

“Em còn nhớ không, ở cái góc tối tăm đó, vào buổi tối hôm đó, lúc anh hôn em, anh đã nghĩ… Nếu anh đưa em về nhà, trói chặt em trên giường, giống như bây giờ, cho dù có bị khép vào tội cưỡng hiếp, tấn công cảnh sát thì anh cũng xin nhận… cho dù bị ngồi tù cả đời, anh cũng xin nhận!”

Tư Đồ Thuần nhìn đôi mắt đong đầy tình cảm của An Dĩ Phong, nhớ lại đêm hôm đó. “Vậy tại sao anh không làm như thế?”

“Anh sợ em sẽ khóc…”

Cô cứ nghĩ rằng trên đời này An Dĩ Phong không sợ trời, không sợ đất, họng súng đặt trước trán hắn vẫn có thể nói cười vui vẻ. Hoá ra, hắn cũng có thứ để sợ. Hắn sợ cô khóc!

Tư Đồ Thuần nhắm mắt, bất lực nằm trên giường, không phản kháng thêm nữa.

Vậy cứ để hắn quay trở lại đêm hôm đó đi, để hắn chiếm hữu cô, để hắn thử một lần cảm giác muốn làm gì thì làm.

Ngón tay thon dài chạm nhẹ vào chỗ sâu kín nhất của cô…

Cơ thể mẫn cảm của cô run lên, từng dòng nóng ấm trào ra, cảm giác thẹn thùng làm cô thấy khó chịu, muốn trốn nhưng không thể trốn được. Lý trí và tình cảm đấu tranh, sự thẹn thùng và dục vọng đan xen, một khoái cảm kỳ lạ giống như dòng điện tác động vào thần kinh của cô.

An Dĩ Phong nói đúng, càng mâu thuẫn càng có sức hấp dẫn mãnh liệt! Cô muốn kêu mà không được, dưới những nụ hôn của hắn, cơ thể cô cũng nóng lên. Trời đất như điên đảo, cơ thể đang chìm đắm, lý trí đang mất dần, cô bắt đầu đáp lại hắn, không ngừng rên rỉ.

“Có muốn không?” Hắn hỏi.

Cô vẫn lắc đầu nguầy nguậy.

An Dĩ Phong cười, ngón tay tiến sâu hơn.

“A!” Cơ thể cô bật lên như chiếc lò xo, đôi chân bị hắn giữ chặt và hai tay bị hắn trói chặt không thể giãy giụa.

“Thế này là không muốn sao?”

Cô biết mình không thể che giấu cảm xúc trước hắn nữa rồi, chỉ có thể im lặng.

Hắn cúi xuống, lần này không dùng tay nữa mà dùng đôi môi để chiếm hữu cô, khoái cảm cực độ khiến cô thấy tê dại.

“… Em muốn, em muốn. Đừng giày vò em nữa, được không?”

Hắn thích sự thông minh của cô, luôn luôn biết khi nào thì nên cứng rắn, khi nào thì nên nhượng bộ.

Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, giọng nói khàn khàn vang lên: “Nhưng anh không muốn thì làm thế nào?”

Tư Đồ Thuần mở to mắt nhìn hắn, ngây người nhìn cơ thể đang bừng bừng dục vọng của hắn. Không muốn? Hắn như vậy mà nói là không muốn? Hắn nghĩ cô là thiếu nữ chưa trải đời à?

Nhìn kỹ ánh mắt chờ đợi của hắn, cô đã hiểu, cô hít một hơi thật sâu, cố ngồi dậy.

Vì hai tay bị trói chặt nên cô chỉ có thể dùng đôi môi để vỗ về hắn.

Hắn ôm cô, vừa vuốt ve nơi mềm mại của cô vừa để môi cô chạm đến cơ thể hắn.

“Phong, xin anh đấy, em thật sự rất muốn…” Dưới sự đùa nghịch của hắn, cơ thể cô càng lúc càng mềm nhũn, bắt đầu run lên, từng cơn co giật xa lạ mà quen thuộc xâm chiếm cơ thể.

“Em muốn…” Giọng cô có chút bất ổn, cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng.

Hắn ngậm chặt môi cô, hôn thật sâu. Môi và lưỡi hoà quyện, hai tâm hồn giao hoà, sự giao thoa giữa tình yêu và dục vọng khiến cô quên đi tất cả.

“Ư… a…” Cô không thể kiềm chế được nữa, khoái cảm xâm chiếm toàn bộ cơ thể, từng dây thần kinh trên người như bị co rút, còn hắn cứ nhịp nhàng chạm vào nơi sâu kín đó.

Ngọn lửa chưa kịp tắt lại bùng cháy, thiêu đốt lý trí của cô. Những giọt mồ hôi trên trán lăn xuống, cơ thể run lên trong sự cọ xát nhịp nhàng.

Đau, là nỗi đau cắt da cắt thịt!

Khoái lạc, là khoái lạc cực độ!

Trời đất đang đảo điên, cơ thể đang chìm đắm, lý trí đang mất dần, cô hoà cùng hắn với những tiếng kêu rên và nhịp thở gấp gáp…

An Dĩ Phong cảm nhận được từng cơn run rẩy ở phần dưới cơ thể hắn, nghe tiếng rên khe khẽ của cô, nhìn cô giãy giụa, cô lúc đó, mềm yếu đến mức chỉ một cơn gió thổi qua thôi cũng có thể tan vỡ.

Hắn không nỡ, rời khỏi cơ thể cô, tháo dây trói, lau mồ hôi trên trán cô, ôm cơ thể yếu đuối của cô vào lòng.

“Tiểu Thuần… Anh không phải người tốt.”

“Em biết, tội của anh rất lớn, không bằng cầm thú…” Cô ngẩng lên, nhìn hắn. “Nhưng em yêu anh.”

Cánh tay rắn chắc của hắn ôm chặt lấy cô.

“Việc làm đúng đắn duy nhất của anh trong cuộc đời này chính là chinh phục được em.”

Cô cười, nhẹ nhàng trèo lên đùi hắn, ngồi trên người hắn, đỡ vai hắn, hoà quyện vào hắn… Cô đã hoàn toàn quên mất ánh đèn nhấp nháy từ chiếc ống kính máy quay, chỉ muốn lấy lòng hắn, khiến hắn mãn nguyện.

Gió biển ấm áp cuốn theo những tiếng rên rỉ của họ…

Sau này, cứ mỗi lần cô cự tuyệt An Dĩ Phong là hắn lại lôi đoạn clip đó ra cho cô xem, cuối cùng cô chỉ còn cách khuất phục, cam tâm tình nguyện phục vụ hắn.

Ngoại truyện 2: Sự quyến rũ của cảnh phục

Australia bước vào tháng Tư, cây cối đâm chồi nảy lộc, nước chảy róc rách, mưa cũng nồng ấm. Hạt mưa tí tách rơi trên cửa kính, phong cảnh ấy đủ để khiến cho những đôi tình nhân phải “sinh tình” với mùa xuân.

Ngôi biệt thư mờ mờ ảo ảo trong mưa gió, tất cả như đang tan chảy trong hạnh phúc.

Hôm nay, Tư Đồ Thuần chính thức trong thân phận là An phu nhân chuyển đến nhà của An Dĩ Phong.

Trong ngôi biệt thự mới, An Dĩ Phong giúp Tư Đồ Thuần thu xếp đồ đạc, bỏ từng bộ quần áo vào trong tủ. Vô tình An Dĩ Phong nhìn thấy bộ cảnh phục màu xanh trong va li.

Dưới ánh nắng tươi đẹp, ngôi sao cảnh hàm màu bạc đính trên vai áo sáng lấp lánh.

“Giám sát cấp cao?” An Dĩ Phong có chút ngạc nhiên, ngẩng lên nhìn Tư Đồ Thuần đang xếp quần áo. “Cấp bậc của em cao thật đấy!”

Hắn nhớ lần đầu tiên họ gặp nhau, cô vẫn là một nữ cảnh sát bình thường, không ngờ rằng mười năm sau, cô đã được thăng chức thành giám sát cấp cao rồi.

“Cũng được, không phải là cao lắm.” Tư Đồ Thuần bình thản nói.

Đúng thế, con gái cục trưởng cục cảnh sát mà, đương nhiên là thăng cấp dễ dàng hơn người khác rồi.

An Dĩ Phong lôi bộ cảnh phục ra, nhìn đi nhìn lại. Rất nhiều ký ức xa xưa hiện về trước mắt. Hắn nhớ đến con phố cũ đổ nát, bầu trời u ám, Tư Đồ Thuần mặc bộ cảnh phục, lạnh lùng đi qua hắn…

Khi ấy, hắn thường quay lại nhìn cô, bộ cảnh phục màu xanh ánh lên sự cao quý và thiêng liêng mà hắn không bao giờ có thể chạm tới.

“Có thể mặc cho anh ngắm được không?” An Dĩ Phong nói.

“Có gì đáng xem chứ?”

“Anh rất nhớ hình ảnh của em trong bộ cảnh phục.”

Nhìn khuôn mặt chờ đợi của hắn, Tư Đồ Thuần mỉm cười, cầm lấy bộ cảnh phục, đi vào phòng thay đồ.

Vài phút sau, cô đi ra, bộ cảnh phục của giám sát cấp cao thật cao quý, thiêng liêng. Đó là bộ cảnh phục mùa hè, áo sơ mi màu lam ngắn tay, những đường may tinh tế của chiếc áo làm toát lên khí chất riêng chỉ có ở nữ cảnh sát, cao quý mà không thể xâm phạm được, còn chiếc váy ngắn màu xanh ngọc lại làm toát lên vẻ đoan trang, chính trực, nhưng vẫn làm tôn lên đôi chân nhỏ nhắn, trắng ngần, một sức hấp dẫn mê người không thể diễn tả bằng lời…

An Dĩ Phong cứ ngắm nhìn, một dòng máu nóng sôi sục lại trào dâng, không nhịn được chửi thầm một tiếng: “Bộ cảnh sát này ai thiết kế vậy? Mẹ kiếp, gợi cảm chết người!”

“Anh nói gì vậy?” Tư Đồ Thuần không nghe rõ, nghi hoặc nhìn hắn.

An Dĩ Phong bước đến, một tay đặt lên vai cô, ngón tay chạm vào cảnh hàm: “Madame! Mang còng tay chưa?”

“Anh muốn làm gì?” Tư Đồ Thuần có dự cảm chẳng lành.

Không biết là vì giọng cô có phần đề phòng hay vì bộ cảnh phục chói mắt trên người kia khiến những tà ý trong hắn bỗng trỗi dậy, hắn muốn làm cái điều đáng ra không nên làm.

Hắn cười gian tà, nhẹ nhàng hôn lên cảnh hàm trên vai cô, ghé sát vào tai cô nói: “Madame… em có biết không, cứ mỗi lần nhìn thấy em mặc cảnh phục… là anh lại rất muốn phạm tội!”

Cảm nhận hơi thở của Tư Đồ Thuần có chút bất ổn, hắn ghé sát hơn, môi hắn dường như đã chạm đến vành tai cô. “Anh không chỉ một lần nghĩ rằng, nếu anh cởi bỏ bộ cảnh phục của em… thì ở trước mặt anh, em còn lạnh lùng, kiêu ngạo như vậy không?”

Cơ thể cô run lên tựa như bị ý nghĩ xấu xa trong lời nói và ánh mắt rực lửa của hắn làm cho giật mình.

Hắn đưa một tay ôm lấy thắt lưng cô, ôm cô thật chặt, tay kia vuốt ve khuôn mặt thanh tú: “Sợ rồi? Không phải em muốn chơi trò kích thích một chút sao?”

Cô quay mặt, đẩy hắn ra. “Đừng làm loạn!”

An Dĩ Phong hoàn toàn không cho cô cơ hội cự tuyệt, nắm chặt hai tay cô, dùng một tay để giữ, còn tay kia lôi chiếc váy lụa trong đống quần áo rồi buộc hai tay cô ra sau lưng. “Anh, đừng như vậy…” Vẻ bối rối của cô vô cùng thú vị! Cô nhìn hắn khiến từng chỗ trên cơ thể hắn sôi trào nhiệt huyết.

Hắn cởi từng chiếc cúc áo của cô, làn da trắng ngần từ từ hé lộ, cởi đến chiếc thứ ba thì áo ngực màu tím lúc ẩn lúc hiện. Hắn ngước nhìn khuôn mặt cô, đôi mắt trong sáng và sâu thẳm đang nhìn hắn. Mỗi lần đối diện với cặp mắt này, hắn đều như tê dại, bị cô nhấn chìm trong đó. “Tư Đồ Thuần! Anh muốn em!” Hắn hôn lên mắt cô, môi cô một cách cuồng nhiệt… Tay hắn di chuyển khắp cơ thể cô, tháo nút áo ngực, vuốt ve nhũ hoa mềm mại. Tư Đồ Thuần chưa bao giờ trải qua cảm giác đó, hai tay bị buộc chặt, bàn tay của hắn cứ vuốt ve điên cuồng, đôi môi như lửa khiến cô có cảm giác bị xâm phạm nhưng không thể kháng cự. Cứ nghĩ đến người đàn ông đang ôm cô là An Dĩ Phong, người đã từng khiến cô bất chấp tất cả để yêu, cô lại cảm thấy tim đập nhanh, cơ thể bỗng nóng bừng…

Cô nhắm mắt, nhớ lại cái ngõ nhỏ đầy rêu mốc đó, nụ hôn đầu tiên đầy mâu thuẫn và mãnh liệt. Khi ấy, An Dĩ Phong không phóng đãng như bây giờ, nếu lúc đó hắn mạnh mẽ hơn một chút thì sợ rằng cô cũng không chống đỡ được.

Nhưng hắn không như vậy, một kẻ ngang ngạnh, kiêu ngạo như hắn đã chọn cách tôn trọng cô. Cũng từ lúc đó, trong nụ cười bất cần đời của hắn, cô nhìn thấy một người đàn ông chân chính và được trải nghiệm một tình yêu chân chính. Vì người đàn ông này, vì tình yêu này, có phải chờ đợi bao lâu đi nữa cũng xứng đáng. Bỗng nhiên cô thấy người nhẹ bẫng, mở mắt ra thì đã bị hắn bế lên rồi đặt xuống giường. Còn hắn đang nhanh chóng cởi bỏ quần áo, những bắp thịt săn chắc giống như một bức phù điêu không tì vết.

Đúng là người hắn rất đẹp!

“Madame, anh phát hiện em có một thân hình chữ S cực kỳ hoàn mỹ!”

Không kìm nén được, cô nuốt nước miếng, cúi đầu nhìn cơ thể đang bị trói của mình. Chiếc áo sơ mi bị xé không thương tiếc, bờ vai trần lộ ra, dây áo ngực tuột xuống cánh tay. Chiếc váy đoan trang bị kéo lên bên hông, cặp chân thon dài hiện ra…

Nhìn người đàn ông đang trào dâng dục vọng trước mặt, Tư Đồ Thuần bỗng co rúm người lại…

“Cảnh phục quyến rũ” thêm vào “dáng người chữ S hoàn hảo” này, ngay cả bậc chính nhân quân tử cũng muốn phạm tội, huống hồ là một người đàn ông ngang ngạnh không chịu khuất phục như An Dĩ Phong. “Em biết không…” Hắn lên giường, đè lên người cô, vừa lướt trên đôi môi và hai gò má ửng hồng của cô vừa nói: “Khí chất và hương vị trên người em, không cô gái nào có được!”

“Hương vị gì?”

“Một kiểu cứng cỏi…” Lưỡi hắn di chuyển xuống cổ cô, xương hàm, rồi xương sườn. “Mặc dù bị đàn ông đối xử như thế này, em vẫn lạnh lùng!”

“Cũng còn phải xem người đàn ông đó là ai…” Cô co người, giọng yếu ớt. “A?”

Đầu lưỡi di chuyển đến ngực cô, hai tay hắn cũng không chịu buông tha.

Da thịt mẫn cảm của cô làm sao có thể chịu được sự đùa nghịch như vậy chứ, cơ thể bị trói của cô bắt đầu vặn vẹo, cô khẽ rên lên: “Không… em xin… xin anh…”

An Dĩ Phong nâng cằm cô, nụ cười vô cùng gian tà. “Em đừng cầu xin anh, em cầu xin là anh lại càng thấy hưng phấn…”

Cô nghiến chặt răng, ánh mắt có chút tức giận nhưng vẻ tình tứ trong đôi mắt ấy thì khiến người khác không khỏi rung động.

“Giận rồi à?”

“Đừng động vào người em!”

Lưỡi hắn uốn lượn trên ngực cô. “Anh cử động đấy, em làm gì được nào?”

Thấy hai tay cô bị buộc chặt phía sau lưng có vẻ đã lỏng ra, An Dĩ Phong liền kéo tay cô lên trên đầu, buộc lại cho chặt hơn một chút, đồng thời tháo dây buộc tóc của cô, những lọn tóc xoăn rối tung rơi xuống đôi vai trần trắng nõn khiến cô trông thật đáng thương.

Cảnh tượng ấy thực sự là quá đẹp! Đẹp đến say lòng!

Tư Đồ Thuần nghĩ hắn đi lấy condom nên có chút chờ đợi. Nhưng cô không thể ngờ được rằng An Dĩ Phong cầm vào một chiếc máy quay.

Cô vô cùng hốt hoảng, xoay người lại. “Không được! Anh thật quá đáng!”

“Đừng sợ!”

“Biến thái! An Dĩ Phong, anh là tên biến thái!”

“Giờ mới biết thì đã quá muộn!”

An Dĩ Phong chỉnh góc máy quay rồi trèo lên giường, tóm chặt lấy cơ thể đang làm hắn sôi sục. Bất kể là cô đá mạnh thế nào, hắn đều không né tránh, thích thú nhìn dáng vẻ phản kháng kịch liệt, bộ cảnh phục trên người cô bị xé rách, hoàn toàn mất đi sự tôn nghiêm vốn có, cảm giác đó cũng giống như luật pháp đang bị hắn giẫm đạp vậy! Thị giác mang đến khoái cảm. Hắn nắm lấy đôi chân đang giãy đạp của cô, ấn hai đầu gối, tiến gần hơn…

“Không được!” Cô phản ứng kịch liệt. “Anh muốn em thế nào cũng được, tắt máy quay đi!”

“Madame, em đừng lo, chứng cứ “phạm tội” quan trọng như thế này, anh tuyệt đối không cho bất kỳ ai xem, anh sẽ chỉ cho em xem… vào lúc đêm khuya thanh vắng thôi!”

“Nhưng em không quen, cảm giác như có ai nhìn trộm!”

“Em có cảm giác như vậy là đúng rồi!”

“Anh!!!”

“Madame, phạm tội là một cảm giác cực kỳ hấp hẫn, em cứ thử rồi sẽ biết!”

Tay hắn di chuyển đến giữa hai chân cô, ngón tay giật mạnh, mảnh vải cuối cùng che đậy cơ thể cô cũng đã bị xé rách không thương tiếc…

Cơ thể cô lồ lộ trước ống kính. Cô cố thu chân lại nhưng hắn giữ chặt hai đầu gối khiến cô không thể cử động được.

“Em xin anh…” Cuối cùng thì giọng của Tư Đồ Thuần cũng mềm nhũn, sự mềm yếu của phụ nữ thật khiến người khác động lòng.

An Dĩ Phong có chút thương xót, vỗ về cô bằng một nụ hôn, giọng nói cũng mềm mại hơn: “Nhắm mắt lại, thử một chút, anh là An Dĩ Phong…”

“Em còn nhớ không, ở cái góc tối tăm đó, vào buổi tối hôm đó, lúc anh hôn em, anh đã nghĩ… Nếu anh đưa em về nhà, trói chặt em trên giường, giống như bây giờ, cho dù có bị khép vào tội cưỡng hiếp, tấn công cảnh sát thì anh cũng xin nhận… cho dù bị ngồi tù cả đời, anh cũng xin nhận!”

Tư Đồ Thuần nhìn đôi mắt đong đầy tình cảm của An Dĩ Phong, nhớ lại đêm hôm đó. “Vậy tại sao anh không làm như thế?”

“Anh sợ em sẽ khóc…”

Cô cứ nghĩ rằng trên đời này An Dĩ Phong không sợ trời, không sợ đất, họng súng đặt trước trán hắn vẫn có thể nói cười vui vẻ. Hoá ra, hắn cũng có thứ để sợ. Hắn sợ cô khóc!

Tư Đồ Thuần nhắm mắt, bất lực nằm trên giường, không phản kháng thêm nữa.

Vậy cứ để hắn quay trở lại đêm hôm đó đi, để hắn chiếm hữu cô, để hắn thử một lần cảm giác muốn làm gì thì làm.

Ngón tay thon dài chạm nhẹ vào chỗ sâu kín nhất của cô…

Cơ thể mẫn cảm của cô run lên, từng dòng nóng ấm trào ra, cảm giác thẹn thùng làm cô thấy khó chịu, muốn trốn nhưng không thể trốn được. Lý trí và tình cảm đấu tranh, sự thẹn thùng và dục vọng đan xen, một khoái cảm kỳ lạ giống như dòng điện tác động vào thần kinh của cô.

An Dĩ Phong nói đúng, càng mâu thuẫn càng có sức hấp dẫn mãnh liệt! Cô muốn kêu mà không được, dưới những nụ hôn của hắn, cơ thể cô cũng nóng lên. Trời đất như điên đảo, cơ thể đang chìm đắm, lý trí đang mất dần, cô bắt đầu đáp lại hắn, không ngừng rên rỉ.

“Có muốn không?” Hắn hỏi.

Cô vẫn lắc đầu nguầy nguậy.

An Dĩ Phong cười, ngón tay tiến sâu hơn.

“A!” Cơ thể cô bật lên như chiếc lò xo, đôi chân bị hắn giữ chặt và hai tay bị hắn trói chặt không thể giãy giụa.

“Thế này là không muốn sao?”

Cô biết mình không thể che giấu cảm xúc trước hắn nữa rồi, chỉ có thể im lặng.

Hắn cúi xuống, lần này không dùng tay nữa mà dùng đôi môi để chiếm hữu cô, khoái cảm cực độ khiến cô thấy tê dại.

“… Em muốn, em muốn. Đừng giày vò em nữa, được không?”

Hắn thích sự thông minh của cô, luôn luôn biết khi nào thì nên cứng rắn, khi nào thì nên nhượng bộ.

Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, giọng nói khàn khàn vang lên: “Nhưng anh không muốn thì làm thế nào?”

Tư Đồ Thuần mở to mắt nhìn hắn, ngây người nhìn cơ thể đang bừng bừng dục vọng của hắn. Không muốn? Hắn như vậy mà nói là không muốn? Hắn nghĩ cô là thiếu nữ chưa trải đời à?

Nhìn kỹ ánh mắt chờ đợi của hắn, cô đã hiểu, cô hít một hơi thật sâu, cố ngồi dậy.

Vì hai tay bị trói chặt nên cô chỉ có thể dùng đôi môi để vỗ về hắn.

Hắn ôm cô, vừa vuốt ve nơi mềm mại của cô vừa để môi cô chạm đến cơ thể hắn.

“Phong, xin anh đấy, em thật sự rất muốn…” Dưới sự đùa nghịch của hắn, cơ thể cô càng lúc càng mềm nhũn, bắt đầu run lên, từng cơn co giật xa lạ mà quen thuộc xâm chiếm cơ thể.

“Em muốn…” Giọng cô có chút bất ổn, cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng.

Hắn ngậm chặt môi cô, hôn thật sâu. Môi và lưỡi hoà quyện, hai tâm hồn giao hoà, sự giao thoa giữa tình yêu và dục vọng khiến cô quên đi tất cả.

“Ư… a…” Cô không thể kiềm chế được nữa, khoái cảm xâm chiếm toàn bộ cơ thể, từng dây thần kinh trên người như bị co rút, còn hắn cứ nhịp nhàng chạm vào nơi sâu kín đó.

Ngọn lửa chưa kịp tắt lại bùng cháy, thiêu đốt lý trí của cô. Những giọt mồ hôi trên trán lăn xuống, cơ thể run lên trong sự cọ xát nhịp nhàng.

Đau, là nỗi đau cắt da cắt thịt!

Khoái lạc, là khoái lạc cực độ!

Trời đất đang đảo điên, cơ thể đang chìm đắm, lý trí đang mất dần, cô hoà cùng hắn với những tiếng kêu rên và nhịp thở gấp gáp…

An Dĩ Phong cảm nhận được từng cơn run rẩy ở phần dưới cơ thể hắn, nghe tiếng rên khe khẽ của cô, nhìn cô giãy giụa, cô lúc đó, mềm yếu đến mức chỉ một cơn gió thổi qua thôi cũng có thể tan vỡ.

Hắn không nỡ, rời khỏi cơ thể cô, tháo dây trói, lau mồ hôi trên trán cô, ôm cơ thể yếu đuối của cô vào lòng.

“Tiểu Thuần… Anh không phải người tốt.”

“Em biết, tội của anh rất lớn, không bằng cầm thú…” Cô ngẩng lên, nhìn hắn. “Nhưng em yêu anh.”

Cánh tay rắn chắc của hắn ôm chặt lấy cô.

“Việc làm đúng đắn duy nhất của anh trong cuộc đời này chính là chinh phục được em.”

Cô cười, nhẹ nhàng trèo lên đùi hắn, ngồi trên người hắn, đỡ vai hắn, hoà quyện vào hắn… Cô đã hoàn toàn quên mất ánh đèn nhấp nháy từ chiếc ống kính máy quay, chỉ muốn lấy lòng hắn, khiến hắn mãn nguyện.

Gió biển ấm áp cuốn theo những tiếng rên rỉ của họ…

Sau này, cứ mỗi lần cô cự tuyệt An Dĩ Phong là hắn lại lôi đoạn clip đó ra cho cô xem, cuối cùng cô chỉ còn cách khuất phục, cam tâm tình nguyện phục vụ hắn.

Bình luận