Thư Viện Ngôn Tình » Quyết Ý Đi Cùng Anh » Quyết Ý Đi Cùng Anh | Chương 41

Quyết Ý Đi Cùng Anh | Chương 41

Ngoại truyện: Cuộc sống sau hôn nhân
1.
“A lô, sao bắt máy nhanh thế?”
“Em à, điện thoại đường dài quốc tế đấy, hai mươi tệ một phút chứ có ít ỏi gì đâu. “
“Anh gửi tin nhắn cho em chẳng phải nói là đã quay về được một tuần rồi sao?”
Bạn đang đọc truyện tại


“Rõ ràng là anh nói, anh đi được một tuần rồi, được chưa hả?”
“Ồ, vâng, vậy em cúp máy đây. “
“Cúp máy thì cúp đi, còn nói gì nữa, đừng có tiêu tiền như thế. “
“Anh nói thêm một câu, lẽ nào có thể kiếm lại được tiền sao?” Kết hôn hơn hai năm, Quyển Nhĩ giờ đã thật sự lĩnh giáo sự lắm điều của Đinh Mùi, thật khiến cô tức chết.
Lần này cô đi công tác trước, còn Đinh Mùi đi công tác tới một vùng không có sóng, sau đó lại đến vùng biển, hành tung bất định. Không gọi điện thì anh giận hờn nói cô không quan tâm, gọi điện lại bảo cô lãng phí tiền. Tóm lại, trước mặt anh cô lúc nào cũng sai.
2.
“Anh thấy mỏi phía sau gáy. “
“Bóp đi. “
“Hôm nay lại thấy chóng mặt”
“Đi ngủ sớm đi. “

data-ad-slot=”6608233251″>


“Lục Quyến Nhĩ, sao em có thể đối xử với một người chủ gia đình thường xuyên phải lăn lộn bên ngoài như thế, em không thể rời mắt khỏi màn hình nhìn anh một chút sao?”
Đinh Mùi cảm thấy thật sự không dễ chịu, muốn Quyển Nhĩ quan tâm đến mình.
“Em đang search xem tình trạng bệnh của anh do nguyên nhân gì”, Quyển Nhĩ nghiêm túc nói.
“Tìm được gì rồi?”
“Rất nhiều. Có người đã chết, có người không chết được. “
Đinh Mùi từ bỏ ý định nói chuyện tiếp, không chết vì bệnh thì cũng bị cô vợ trẻ này làm cho tức chết. Thôi, nghe lời vậy, đi ngủ sớm.
Hôm sau, đang ở đài thì anh nhận được tin nhắn của Quyển Nhĩ, “Lúc này anh có bận không? Xong việc thì ra ngoài, em đợi anh ở cửa”.
Anh cố ý chần chừ một lúc rồi mới đi ra, Quyển Nhĩ hai tay xách hai túi to, “Này, đều là đồ ăn đấy. Anh để ở văn phòng, lúc ăn cơm thì ăn thêm vài miếng, còn nữa mau mau xin nghỉ đi, mình đi bệnh viện kiểm tra”.
Đinh Mùi không nói gì, đứng trước đám đông chẳng kiêng nể gì anh ôm chặt lấy Quyển Nhĩ, vẫn là không yên, biết lo lắng cho anh rồi đấy.
Quyển Nhĩ khuỵu chân xuống, muốn rút đầu mình ra khỏi cánh tay đang kẹp chặt của anh. Lớn rồi mà còn làm nũng, thật chẳng ra sao cả.
Giống hệt như một đứa trẻ. Không hiểu sao ngày ấy cô lại chọn anh, sao lại một ý một lòng kiên trì lâu đến thế lại còn dễ dàng tự gả mình cho anh nữa chứ? Chỉ một câu thôi, tuổi trẻ không có kinh nghiệm! Nhưng nếu được làm lại một lần nữa cô vẫn sẽ rung động với người ấy như thế thôi. Sự rung động trong giây phút đó, phải dùng cả một đời kiên trì để bảo vệ.
Hết

Bình luận

Bình luận