Thư Viện Ngôn Tình » » Sam sam, đến đây ăn nè | Ngoại truyện

Sam sam, đến đây ăn nè | Ngoại truyện

Sam Sam ăn no - Cuộc sống thú vị sau khi cưới

1. Chuông điện thoại

Sau khi cưới, ngày nọ, Phong Đằng bỗng phát hiện ra trong di động của Sam Sam, tiếng chuông của mình lại y hệt những người đàn ông khác!

Đột nhiên tức giận, ra lệnh Sam Sam phải đổi ngay nhạc chuông khác mọi người. Sam Sam run lẩy bẩy nói trước cơn thịnh nộ của anh: “Di động của em có hai loại nhạc chuông, một loại cho nam, một loại cho nữ, boss anh muốn làm giới thứ ba ư?”.

2. Nhà chocolate của Sam Sam

Về nhà cửa, mơ ước thuở nhỏ của Sam Sam là một ngôi nhà chocolate.

Ống khói chocolate, tường chocolate, cửa sổ chocolate giường chocolate, tốt nhất là cả chăn cũng được làm từ chocolate, nửa đêm tỉnh dậy vì đói thì ôm chăn cắn gặm, đợi hôm sau tỉnh dậy, chocolate bị cắn mất lại tự động mọc lại.

Lớn hơn chút nữa, học trung học, Sam Sam bắt đầu xem phim thần tượng, cũng điều chỉnh giấc mơ cho hợp thời. Nhà phải to, rất to rất to, nhà phải xa, cách trường một vạn tám ngàn dặm, tốt nhất là trước cửa có một con đường rợp bóng cây quanh co uốn lượn, đi cả nửa tiếng cũng chưa hết đường. Như thế thì sáng sớm muộn học cũng có cớ.

Học đại học bắt đầu sống ở ký túc xá, mỗi lần trường kiểm tra vệ sinh, Sam Sam đều quét dọn đến sức cùng lực kiệt eo nhức lưng đau, mà đó chỉ là một gian phòng ký túc như chuồng chim bồ câu thôi! Nếu to hơn. . .

Sam Sam đã dập tắt giấc mơ về ngôi nhà to của mình một cách tuyệt tình.

Tha lỗi cho cô!

Trong đầu giai cấp vô sản Sam Sam hẳn nhiên chưa bao giờ xuất hiện từ “osin”. Tốt nghiệp xong đến thành phố s làm việc, tấc đất tấc vàng, Sam Sam thuê một căn nhà rách nát cũng thấy đắt đỏ, thường xuyên nghĩ thầm oán thán: Tôi không thể chỉ thuê một cái giường sao? . . . Có lúc thỉnh thoảng đọc tạp chí của đồng nghiệp, Sam Sam hoa mắt bởi chung cư kiểu khách sạn mà tạp chí giới thiệu, cửa sổ lớn chạm đất sáng sủa, thảm ấm áp, giường và gối đáng yêu. . . Quan trọng là nước nóng cung cấp hai mươi tư trên hai mươi tư, không cần động tay, tan sở về nhà cứ nằm lăn ra làm xác chết là được.

Nếu cao cấp hơn thì bấm chuông là có thức ăn ngon miễn phí giao tận nơi. . .

Sam Sam bắt đầu liên tưởng mơ mộng một lúc, ảo tưởng xong cúi xuống nhìn giá - mỗi mét vuông năm con số. . .

Im. Ai ngờ ngày nọ, những giấc mơ lại được thực hiện.

Điều duy nhất khiếm khuyết là, mỗi ngôi nhà đều có một Hắc Ma Vương Đại boss.

Những ngôi nhà lớn nhỏ đó đương nhiên là “của hồi môn” của boss, nhà chocolate lại do cô Phong giúp thực hiện.

Cô Phong có lần vô tình biết được bà chị dâu thuở nhỏ lại có giấc mơ đó, cứ khen suốt là lãng mạn, hôm sinh nhật Sam Sam, cô phất tay một cái, gọi đầu bếp chuyên làm chocolate của khách sạn lớn, làm một ngôi nhà chocolate cao hơn một mét trong phòng khách nhà họ Phong.

Ngôi nhà chocolate mà cô Phong nhờ người làm đương nhiên là tinh xảo lạ thường, tuyệt đối khác với loại hay bán trong siêu thị. Ngôi nhà chocolate này không chỉ có ống khói có hàng rào, có giường, có chăn, mà còn có cả Sam Sam chocolate, và boss chocolate đen. Tuy ngôi nhà nhỏ không thể vào ở, nhưng tâm ý đã được thực hiện, Sam Sam rất cảm động, cô Phong cũng vì thế mà bị ông anh giận ngầm - biết chuyện không báo thì thôi, còn dám giành việc làm với anh.

Hậu quả khi boss không vui là, vợ chồng Phong Nguyệt vừa ăn xong đã bị đuổi về, thời gian còn lại, Sam Sam không có thời gian đâu mà sờ đến ngôi nhà chocolate của cô.

Sinh nhật qua rồi Sam Sam mới bắt đầu ăn ngôi nhà chocolate.

Trước tiên ăn hết Đại boss dư thừa.

Sau đó ăn đến chăn.

Rồi bẻ gãy hàng rào.

Ngày thứ N. . .

Lúc bẻ ống khói hơi quá tay, nhà bị sập. . . Cuối cùng đầu bếp nhà họ Phong nấu chảy ngôi nhà, chế biến thành đủ món điểm tâm.

Thế là, ngôi nhà chocolate và boss chocolate bị Sam Sam ăn hết vào bụng, trở thành một phần của cô, mãi mãi cũng không biến mất.

3. Nhật ký Bayberry

(Còn gọi là quả dâu rượu, có thể làm siro hoặc rượu bổ)

Loại hoa quả Sam Sam thích ăn nhất đều xuất hiện khi giao mùa xuân và hạ, tháng ba, tháng tư có dâu, tiếp đó là dâu rượu. Dâu thì cô rất thích ăn, đỏ hồng ngon lành, vừa thơm vừa ngọt lại nhiều nước. Dâu rượu thì lại là vì tật cố chấp.

Lúc đó Sam Sam vẫn là học sinh cấp ba, có năm mùa dâu rượu đến sớm, Sam Sam đi xe từ trường về nhà, thấy bán dâu rượu bên đường, nước bọt ứa ra, về nhà nhờ mẹ mua, mẹ bảo: “Đầu mùa nên đắt lắm, qua vài hôm nữa thì mua”.

Sam Sam vốn ngoan ngoãn, biết gia cảnh của mình bình thường, mười mấy tệ một cân dâu rượu khá là xa xỉ nên cũng không nằng nặc đòi nữa, ngoan ngoãn đợi hạ giá rồi mua. cấp ba sự học là quan trọng, Sam Sam cũng không để tâm đến việc đó, một thời gian sau bỗng nhớ đến nên hỏi mẹ, “Dâu rượu đâu? Khi nào mua ạ?”.

Mẹ trả lời: “Bây giờ đâu còn dâu rượu nữa, qua mùa rồi”.

Từ đó, Sam Sam đã có tật cố chấp với dâu rượu.

Rõ ràng không thích ăn nhất nhưng cứ thấy là mua. Lúc học đại học cho dù sinh hoạt phí không nhiều, nhưng dâu rượu hễ xuất hiện, mười mấy tệ một cân cũng mua. Sau khi lấy boss càng phát hiện ra một cách bất ngờ rằng, vườn sau nhà boss lại có một cây dâu rượu. Gốc dâu rượu đó có lẽ đã khá nhiều tuổi, theo lời quản gia thì mỗi năm đều cho ra mấy trăm cân, quả nào cũng to và ngọt, nhà họ Phong không ăn hết, thế là một phần ngâm rượu, một phần bỏ vào hộp tặng người khác.

Từ khi dâu rượu bắt đầu chín, Sam Sam cứ ăn mãi đến cuối tháng sáu, không bỏ ngày nào, cô ăn thì không thấy cảm giác, Phong Đằng nhìn lại cảm thấy ê cả răng. Buổi tối hôn cô cảm thấy vị dâu rượu ngọt thanh nơi đầu lưỡi.

“Em không thấy ê răng à?”.

“Không mà”. Nằm trên người anh, Sam Sam kể anh nghe tật cố chấp của mình, nói xong tổng kết, “Quả nhiên thứ không có được là thứ tốt nhất, liệu em có quá ngoan ngoãn khi nhận lời gả cho anh không?”.

Đôi mắt vốn khép hờ của Phong Đằng mở choàng, lườm cô: “Từ nhỏ đến lớn, thứ anh có được đều là tốt nhất”.

4. Chân tướng của gan heo

Một hôm nọ sau khi kết hôn, Sam Sam trò chuyện với Phong Nguyệt, nhớ lại chuyện cũ, cảm nhận sâu sắc cuộc sống “nước sôi lửa bỏng” bây giờ hoàn toàn là do tai họa từ gan heo của đại tiểu thư mà ra, cô ủ rũ nói: “Gan heo cả một tháng mà em đưa, đúng là hại người kinh khủng quá”.

Phong Nguyệt kinh ngạc: “Em có tặng gan heo cả tháng bao giờ đâu? Chỉ có mấy ngày thôi mà”.

Sam Sam: “…”

Hồi lâu sau Sam Sam nhớ lại, tức giận đùng đùng: “Quá đáng, hôm nay chị phải cho anh ấy ngủ ở phòng làm việc”.

Phong Nguyệt nhìn Sam Sam bằng ánh mắt hoài nghi. Cô hiểu ông anh mình nhất, ông anh này từ nhỏ đã nham hiểm xảo quyệt, từ nhỏ đến lớn cô chưa lợi dụng được tí nào. Sam Sam làm được không?

Sam Sam đã tức tối gật đầu với vẻ kiên định vô cùng trong ánh mắt ngờ vực của Phong Nguyệt.

Sáng sớm hôm sau, Phong Nguyệt đã gọi điện hỏi Sam Sam: “Sao rồi sao rồi? Anh của em tối qua ngủ phòng làm việc ư?”. Tha thứ cho tật buôn chuyện của cô, làm bà nội trợ là công việc tẻ nhạt nhất thế giới.

“A. . . ”, Sam Sam ấp a ấp úng một lúc lâu mới ậm ừ trả lời: “…Ừ”.

“Sao giọng chị lại mệt mỏi vậy?”.

“Ừm. . . chị phải đi họp rồi, cúp đây”.

Lập tức trong điện thoại vang lên tín hiệu máy bận, Phong Nguyệt ngẩn người, không kìm được sự tò mò nên to gan gọi cho ông anh mình: “Anh à, hôm qua, chuyện đó, Sam Sam hình như rất tức giận, không cãi nhau chứ?”.

“Không”. Giọng Phong Đằng rất hòa nhã.

“Ha ha”. Phong Nguyệt cười khan, “Em nói mà, Sam Sam còn bảo cho anh ngủ ở phòng làm việc, sao thế được, ha ha”.

“Hôm qua đúng là anh ngủ ở phòng làm việc”.

“Hả?”. Phong Nguyệt sửng sốt.

Bên kia đầu dây, Phong Đằng hình như đang cười khẽ, “Thỉnh thoảng thay đổi chỗ cũng thú vị”.

Phong Nguyệt nghi ngờ, ngủ ở phòng làm việc thú vị lắm sao? Hơn nữa giọng cười của ông anh cô kỳ quặc quá. Cô định hỏi nữa thì nghe anh nói: “Sáng sớm em đã gọi điện hỏi chuyện này? Có phải là rảnh rỗi quá không? Anh đi họp đây, cúp nhé”.

Lại tiếng máy bận.

Họp nữa à? Phong Nguyệt ném ống nghe xuống, bực bội, nhưng ông anh đang làm việc mà lại nói nhiều với cô như thế thì thật hiếm có. Chăm sóc đứa con một lúc lại thấy không cam tâm, lại đi hỏi Sam Sam, Sam Sam vẫn lắp ba lắp bắp, nhanh chóng cúp máy. Đầu dây bên kia, Sam Sam nằm bò lên bàn lặng lẽ than thở, haizz ~ hôm qua sao lại không nghĩ ra nhỉ, còn đơn độc khiêu chiến với boss, kết quả, kết quả. . .

Kết quả tối qua Đại boss đúng là ngủ ở phòng làm việc thật, nhưng. . . cô cũng ngủ ở đó. . . Sam Sam nhớ lại chuyện tối qua, mặt đỏ bừng bừng, bỗng có tiếng tin nhắn điện thoại, cô cầm lên xem, tin nhắn đến từ Đại boss tự nhận rằng hôm nay phải họp hành rất nhiều. . . “Sam Sam, tối nay có cần nhốt anh trong nhà bếp không?”.

5. Nhiều trận. . . xuất phát từ nickname trên mạng. . .

Nghe kể, rất lâu rất lâu trước đó nickname trên mạng của Sam Sam là cái gì mà không thể thi, nhưng từ khi vào Phong Đằng, nick QQ, ID game, nick trên các diễn đàn mạng. . . thống nhất sửa thành “Đánh boss xong ngủ thật sướng” nghe rất oai phong lẫm liệt.

Cái tên đó bản thân chẳng có vấn đề gì, thậm chí trong một quãng thời gian, nó đã cống hiến cực lớn cho sức khỏe tinh thần và thể xác của Sam Sam, nhưng sau khi kết hôn, Sam Sam vẫn quên không sửa lại mà chẳng cảm nhận chút nguy hiểm nào đang rình rập. Thế là. . . Đêm đầu tiên sau khi hưởng tuần trăng mật quay về, Sam Sam tắm xong, ôm laptop lên giường Chat QQ với Song Nghi.

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Gửi nhiều nhiều hình lại đây, phải là phong cảnh và không có người nhé, như thế mới dễ tưởng tượng, tớ cần làm tài liệu. ~~

Đánh boss xong ngủ thật sướng: ồ, đa số vẫn chưa chỉnh sửa xong, gửi trước mấy tấm nhé.

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Được, đúng rồi, đừng là ảnh cậu chụp, cậu chụp tồi lắm. Đánh boss xong ngủ thật sướng: ~~~Nhưng chẳng phải cậu cần ảnh không có người?

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Ừ, chỉ phong cảnh thôi.

Đánh boss xong ngủ thật sướng: Ảnh anh ấy chụp đều có tớ. = =

… …Đánh boss xong ngủ thật sướng: Ủa? Đâu rồi?

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Đây này. . . Lúc nãy tớ bỗng thấy tê dại toàn thân, ngón tay co giật, không gõ nổi chữ.

Đánh boss xong ngủ thật sướng: . . . Chưa yêu đương nên sức đề kháng yếu quá.

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Cậu cậu cậu, cậu gần gũi boss nhà cậu xong, quả nhiên giờ thành đen rồi.

Sam Sam bị ba chữ “gần gũi” của Song Nghi làm đứng hình, trong đầu lại xuất hiện cảnh vào sâu ra nông, đúng lúc đó, cửa nhà tắm mở ra, trong làn hơi nước mờ mịt, Đại boss chỉ quấn một chiếc khăn ngang hông bước ra, tay cầm khăn bông trắng vừa lau tóc vừa tiến lại gần cô, trên cơ thể khỏe mạnh còn đọng vài giọt nước, lại có một giọt nước từ làn tóc rơi xuống, cực kỳ mờ ám lăn chậm rãi qua cổ họng, vòm ngực, phần bụng, cuối cùng biến mất ở cái nơi chỉ quấn một chiếc khăn. . .

Sam Sam chỉ liếc nhìn một cái rồi nhịp tim và huyết áp tăng chóng mặt, mặt đỏ như ráng chiều. Tuy dáng vẻ boss không mặc gì cũng đã ngắm nghía vài lần, nhưng nhưng. . .

Sam Sam vội vàng không nhìn nữa, càng chăm chú Chat ~ ing với Song Nghi.

Vô tư gõ thêm mấy chữ nữa, đầu giường bên kia đã lún xuống, tích tắc sau cô bị kéo lại. Trong vòng tay mạnh mẽ cưỡng ép, gò má ép vào lồng ngực trần, Sam Sam chỉ thấy người nóng lên, giống như trong cơ thể bỗng cháy lên một ngọn lửa, đầu óc bỗng dưng váng vất mơ màng.

“Sấy tóc giúp anh nhé?”.

Giọng trầm khàn mờ đục, có khả năng làm mê hoặc thần trí người khác, nhưng Sam Sam nghe rồi mọi suy nghĩ gì đó đều biến mất, lập tức vùng ra khỏi lòng anh, nghiêm túc cảnh báo: “Em không muốn sấy tóc giúp anh!!!”.

Phong Đằng nhướn mày.

Sam Sam đỏ mặt lặp lại: “Dù sao cũng không!”.

Sam Sam phản ứng gay gắt với chuyện sấy tóc như thế, đơn giản là khi hưởng tuần trăng mật đi một ngày đàng học một sàng khôn.

Lúc đó Sam Sam từng nhất thời hứng chí, chủ động đòi được giúp boss sấy tóc, trong ti vi đều thế mà, nam chính hoặc nữ chính đứng sau lưng đối phương, sấy tóc với vẻ yêu thương trìu mến, ngoài cửa sổ là trời xanh biển ngọc, cảnh tượng ấy lãng mạn biết bao, tình tứ biết bao.

Thế nhưng khi bản thân cũng làm thế thì mới nhận ra, ở cái thời đại này, phim truyền hình thật trong sáng và không đáng tin biết bao.

Nam chính trong phim sẽ không thừa lúc nữ chính giúp anh ta sấy tóc mà cởi nút áo và gặm vai cô ấy, cũng sẽ không biến thành tư thế cuối cùng là - cô bị bế ngồi lên đùi anh, mặt đối mặt.

“Anh thế này em không tiện sấy cho anh, tay đưa cao quá nên mỏi lắm”.

Sam Sam đương nhiên là cự nự, nào ngờ Phong Đằng nghe lại tưởng cô đang làm nũng, Phong Đằng cười khì: “Vậy anh thấp xuống”.

Anh cúi đầu, bàn tay vốn đang đùa giỡn phía dưới thuận thế đẩy cô cao lên, anh ngậm lấy mỹ vị dâng đến tận miệng, cuối cùng còn không quên hỏi vẻ ân cần: “Thế này tiện chưa?”.

Thần thánh ơi!

Sam Sam cảm thấy không khéo cả đời này cô thấy mái tóc ướt đẫm của boss là sẽ nhớ đến cảnh đó. Nghĩ đến đấy, Sam Sam bỗng nhớ ra từ “gần gũi” mà cô và Song Nghi đang nói, ưm. . . lỡ như bị boss nhìn thấy. . .

Sam Sam vội vã bye bye Song Nghi, lúng túng gập máy lại, sau đó nói “em ngủ đây” rồi nhanh chóng chui vào chăn ngủ ing. ~~~

Dù sao tóc cô đã khô có thể ngủ được, còn về ai đó tóc chưa khô ngủ thế nào thì cô mặc kệ.

Chắc là, Đại boss không nhìn thấy nhỉ, nếu không anh sẽ chẳng điềm nhiên như thế, Sam Sam tự thôi miên, dần dần trôi vào giấc ngủ. Lúc mơ màng hình như nghe tiếng lật trang giấy, ừ, chắc Boss đang xem giấy tờ, về rồi anh lại bắt đầu bận rộn mà. . .

Bất giác chú ý đến âm thanh lật giấy, một trang, hai trang. . .

“Ngủ rồi?”.

Ủa? Sam Sam vội nhắm tịt mắt, thở đều đặn ra vẻ ngủ say.

Lại lật một trang.

“Lúc nãy anh thấy rồi”.

A a a, anh quả nhiên vẫn thấy hai chữ “gần gũi” sao? Sam Sam xoay người lại đối diện anh: “Không phải em nói”.

Nên trong đầu cô không nghĩ tới những chuyện đó, nên anh đừng hiểu lầm cô muốn làm gì đó.

“Thế à?”. Phong Đằng hỏi lại bâng quơ, sau đó đọc lên bằng một giọng cực kỳ dịu dàng, “Đánh boss xong ngủ thật sướng, cái này không phải em?”.

Toi rồi, sao cô lại quên còn vấn đề này, Sam Sam vội vàng khai thật, ấp úng nói: “Là em, em đặt chơi thôi, anh không để bụng chứ?”.

“Đương nhiên là không”. Ánh mắt Phong Đằng ngước lên khỏi xấp tài liệu, rơi xuống người cô vẻ cực kỳ vô hại, sau đó động tác thanh lịch gập tài liệu lại đặt sang một bên, hỏi vẻ nghiêm túc: “Nhưng hôm nay Sam Sam chưa đánh, sao lại ngủ rồi?”.

Hả? Sam Sam chưa kịp hiểu hàm nghĩa trong câu đó thì đã bị anh quay sang bế bổng lên, giây sau đó cô đã ngồi lên người anh, đờ đẫn nhìn anh chụp lấy ngón tay cô cho vào miệng gặm nhấm, nhìn vào mắt cô cực kỳ mờ ám: “Sam Sam định lấy gì đánh anh? Cái này?”.

– Tôi là đường phân cách làm ca đêm –

– Tôi là đường phân cách bị nhà tư bản cưỡng bức tăng ca suốt đêm. –

Một đêm đánh nhau mấy lần, mà còn bị cưỡng bức làm người đánh chính, hôm sau Sam Sam vừa xấu hổ lẫn phẫn nộ sửa lại nickname - Đại boss giở trò lưu manh! Nhưng bất hạnh là, mấy hôm sau, nickname đó lại bị Đại boss nhìn thấy.

Đại boss không hổ là boss nhân tài giỏi giang đẹp trai cấp biến thái, nhanh chóng lý giải “hàm nghĩa sâu xa” ẩn chứa sau cái tên ấy, mỉm cười nói: “Thì ra Sam Sam thích anh chủ động”.

Thích anh chủ động?

Anh anh anh làm sao lại đúc kết như thế được chứ!

Giở trò lưu manh. . . chủ động. . .

Giở trò lưu manh. . . chủ động. . .

Thời gian tiếp đó, Sam Sam không ngừng tìm kiếm mối quan hệ logic giữa hai vế đó, đồng thời, thuận tiện, cũng bị chủ động triệt để!!!

Sam Sam đành tiếp tục sửa nickname, để diễn tả sự phẫn nộ của mình, nickname lần này đổi thành - “Đại boss không phải người!”.

Vì có nền tảng “Đại boss giở trò lưu manh” trước đó mà nickname này vừa xuất hiện, Song Nghi đã liên tưởng phong phú mà bàng hoàng: “Ôi chao, là kiểu không phải người một đêm bảy lần trong tiểu thuyết đó sao?”.

Sam Sam nước mắt ròng ròng, Song Nghi đã nghĩ biến thái như thế, Đại boss chỉ có thể càng biến thái, chưa biết chừng sẽ kéo cô khiêu chiến giới hạn cao nhất của “không phải là người” cho xem. Cứ đổi vậy, cô không muốn lại phải “Ngày nối tiếp đêm, nhất quyết không rời” nữa đâu.

Phải sửa, phải sửa, nhất định phải sửa, nhưng sửa thành gì cơ chứ?

Sam Sam nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy an toàn là số một, thế là tiêu diệt hoàn toàn sự tồn tại của Đại boss trong nickname của cô. Tên mới là “33 được 6”, đơn giản dễ nhớ lại đặc biệt, Sam Sam nghĩ thầm, lần này Đại boss không thể túm được gì mà suy diễn nữa.

Tối hôm sửa tên, Sam Sam cố ý trò chuyện với Song Nghi trước mặt boss, Đại boss nhìn thấy, quả nhiên không phản ứng, Sam Sam vẫn chưa yên tâm lắm, truy hỏi: “Nickname mới của em được chứ?”.

Đại boss hờ hững: “Không có anh nữa à?”.

Sam Sam vội vàng gật đầu: “Lần này không có boss anh nữa!”.

Phong Đằng “ừ” một tiếng rồi vùi đầu vào làm việc.

Sam Sam đã thở phào nhẹ nhõm, qua ải rồi qua ải rồi, ha ha ha.

Thế nhưng sự thực chứng minh, trong đấu tranh với tư bản, Sam Sam vẫn không đủ kinh nghiệm.

Đêm vẫn chưa qua, làm sao nói là qua ải được.

Lại trước khi ngủ, một câu “Chúng ta nghiên cứu vấn đề tồn tại” của Đại boss đã khiến Sam Sam mất cả đêm, sức cùng lực kiệt mà lĩnh ngộ được thế nào là. . .

“Tồn tại”.

Sam Sam đau khổ vô cùng, đầu hàng nhận thua. Chẳng đã biết sớm rồi sao, đấu với boss là khờ khạo vô cùng, nịnh nọt xun xoe mới là đúng đắn.

Thế là cuối cùng nickname mới ra lò, “Đại boss thật vĩ đại”, vừa tồn tại lại vĩ đại, lần này chắc được chứ gì. Buổi tối Đại boss ngự lãm, quả nhiên rất hài lòng. Sam Sam cũng hài lòng vì sự hài lòng của boss, chỉ là có phần không chấp nhận nổi tình tiết xảy ra sau đó. . .

Đại boss lại hỏi: “Thế, Sam Sam cảm thấy anh vĩ đại chỗ nào?”.

Tốt thôi, hỏi thế cũng bình thường, chỉ cần anh không tóm lấy tay cô, cưỡng ép đưa đến một nơi nào đó a a a!!!

Thế là. . .

Không tránh khỏi một cuộc chiến cam go.

Sam Sam thở hổn hển hỏi: “Em không sửa tên nữa”. Phong Đằng nhướn mày: “Không sửa thật à?”.

Giọng điệu có vẻ tiếc nuối.

“Không sửa nữa!”. Sam Sam nằm bò trên người anh, yếu ớt nhưng chắc chắn như đinh đóng cột. Cô đã nhận thức sâu sắc rằng, đối với boss, sửa nickname chính là sửa cái gì đó. . .

“Cũng tốt”. Ngón tay vẻ như vô tình ve vuốt chỗ đã phải chịu đựng anh, Phong Đằng thong thả: “Em mà sửa thì anh lại có điều kiện phản xạ, em sửa đi sửa lại, anh cũng rất vất vả”.

Sam Sam muốn khóc: “… Anh có thể không vất vả mà. ”

Ai kia đã ăn uống no say mỉm cười, khẽ hôn lên đôi mắt lóng lánh nước của cô. “Anh cam tâm tình nguyện”.

Í? Sam Sam ngẩn ngơ nhìn anh. Từ khi kết hôn, mỗi nụ hôn của Đại boss đều tràn đầy mùi vị ham muốn mãnh liệt, lúc nãy hình như không phải, mà rất nhẹ nhàng, nhưng lại sâu sắc rung động hơn bất cứ nụ hôn nào. . . hình như thấp thoáng một cảm xúc anh chưa bao giờ tiết lộ ra. . .

Thấy bộ dạng ngờ nghệch của cô, Phong Đằng lại cười: “Sam Sam, sau này không được từ chối sấy tóc cho anh”.

6. Sam Sam đã bắt đầu xa xỉ như thế nào

Tuy rằng từ tiết kiệm đến phung phí thì dễ, từ phung phí xuống tiết kiệm thì khó, nhưng với thời sinh viên mà sinh hoạt phí chỉ có năm trăm tệ, đi làm rồi tăng lên một hai ngàn (tiền nhà không tính) như Sam Sam mà nói thì muốn xa xỉ ngay cũng không phải chuyện đơn giản. Thế nên tuy cô đã trở thành bà Phong mấy tuần rồi, dù rằng trong ví đã nhét chật cứng thẻ gì thẻ gì. . . N thẻ, và dù đã quan sát boss đến mắt cũng không chớp mà ký hóa đơn thanh toán rất nhiều lần rồi, chính bản thân Sam Sam lúc tiêu tiền cũng vẫn có chút bó buộc. Đi mua sắm với Phong Nguyệt, thấy cô nàng tiêu tiền như nước, vẫn có cảm giác kinh hồn khiếp đảm.

Chủ nhật ấy, Phong Đằng sáng sớm đã ra ngoài đánh bóng, Sam Sam vừa bị anh hành hạ một trận, không muốn đi làm kẻ nhặt bóng nên nằm ườn ra giường không chịu dậy. Phong Đằng thường thì sau khi “ăn uống” no say xong rất dễ dụ dỗ, không hề cưỡng ép cô, dặn người giúp việc đừng quấy rầy cô rồi thảnh thơi đi một mình.

Sam Sam đang định ngủ bù một giấc đến trưa thì Phong Nguyệt lại gọi điện đến rủ cô đi mua sắm. Sam Sam nghe thấy hai chữ “mua sắm” thì chỉ muốn vùi đầu vào gối giả chết, Phong tiểu thư mua sắm quá kinh khủng. . . Nhưng không tìm đâu ra lý do từ chối, không thể cứ sáng sớm là nói mình quá mệt được, sẽ bị Phong Nguyệt cười cho chết. Bất lực quá đành ngồi dậy, bảo tài xế đưa cô đến trung tâm thương mại XX có đầy đủ cửa hàng thời trang danh tiếng để gặp Phong Nguyệt.

Sam Sam đã đi mua sắm với Phong Nguyệt mấy lần, lần nào cũng bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, cơ thể thì tay đau chân nhức, tinh thần thì rỏ máu, tuy tiền ào ào đổ ra không phải là của cô, nhưng nhưng. . .

Đáng không?

Tại sao một chiếc túi nhìn rất ngố lại phải trả N vạn?

Tại sao một đôi giày mang vào chẳng ra sao cũng N vạn?

Tại sao tại sao. . . họ đều dùng số vạn để làm đơn vị?

Bạn Sam Sam xuất thân từ một nhân viên tài vụ quèn lần nào thấy giá trên trời đó cũng không kìm được nghĩ đến “chi phí chi phí”, sau đó sẽ ôm trong lòng tình yêu Tổ quốc, không để cho các nhà tư bản phương Tây kiếm tiền, kiên định đặt những món đồ đó trở lại chỗ cũ.

Hôm nay cũng không là ngoại lệ, Phong tiểu thư cứ quẹt thẻ liên tục, Sam Sam cũng nhìn liên tục, đi một lúc hai người đến quán trà trên tầng thượng để nghỉ ngơi, Phong Nguyệt nhìn đống đồ mình mua, nhìn Sam Sam hai bàn tay trắng thì bỗng cảm khái: “Sam Sam à, có phải em hơi lãng phí không?”.

Phong Nguyệt nhớ đến một đống quần áo trong nhà còn chưa cắt “tag”, lần đầu thấy ngượng ngùng.

Sam Sam vừa uống trà vừa lắc đầu thành thực: “Không, không”. Đại tiểu thư không phải hơi lãng phí, mà là vô cùng lãng phí, nói bản thân “hơi lãng phí” thì đúng là khiêm tốn quá. = =

Phong Nguyệt thở dài: “Haizz, cũng may ông anh kiếm ra tiền, nếu không em đâu sống thoải mái được thế này”.

Đúng như lời cô nói, Ngôn Thanh chồng cô tuy có chức vụ cao nhưng xuất thân bình thường, làm sao gánh nổi kiểu tiêu tiền như cô, bây giờ cô tiêu tiền như nước đa số là nhờ vào phần chia lợi nhuận mỗi năm tập đoàn Phong Đằng cho cô đấy chứ.

Sam Sam cười he he, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, trong đầu bỗng nhớ đến cuộc đối thoại trên giường sáng nay của hai người. Lúc đó Sam Sam giận anh đánh thức cô dậy thật quá đáng, Phong Đằng lại nói: “Lần đầu gặp nhau, bên ngoài bệnh viện, em mắng anh là bọn tư bản có phải không?”.

Sam Sam ngạc nhiên: “Sao. . . sao anh biết?”.

Phong Đằng hừ một tiếng, ngón tay không chút khách sáo luồn vào trong áo cô, đồng thời cúi người cắn lên hõm cổ cô một cái: “Bọn tư bản giỏi nhất là gì? Vắt kiệt giọt máu cuối cùng của em”.

Sau đó. . .

Tuy cô chưa bị vắt kiệt, nhưng cũng gần giống thế. . . Choáng!

Ban ngày ban mặt cô nghĩ cái đó làm gì? Sam Sam cảm giác gò má mình nóng rực, vội vàng cầm ly nước lên để che giấu. Phong Nguyệt lại phát hiện ra, tò mò: “Sam Sam sao mặt chị đỏ thế?”.

Sam Sam bị cô nàng truy hỏi càng lúng túng hơn, Phong Nguyệt thấy bộ dạng cô như vậy cũng đoán được bảy, tám phần, đang định chọc cô thì nghe có người gọi.

“Ôi, đây chẳng phải là cô Phong bà Phong sao?”.

Sam Sam và Phong Nguyệt cùng ngước lên, bốn, năm người phụ nữ dáng vẻ mệnh phụ đang tiến lại, có lẽ quen thân với Phong Nguyệt, không đợi chào lại đã ngồi xuống cạnh họ. Phong Nguyệt nhích lại gần Sam Sam, nhân lúc không ai chú ý đã thì thào nói: “Chị nhìn cái cô mặc Chloé (*) kiểu mới nhất, là ‘bà nhỏ’ của XXX, trước kia cứ ngầm tỏ ý với ông anh em. Người thì đẹp nhưng gia thế thì không ổn, anh em làm sao nhìn vừa mắt được”.

(*) Chlóe: Một phương tiện thời trang chuyên cho nữ giới của Pháp (BTV).

. . . Đại tiểu thư, gia thế càng không ổn đang ở đây! Sam Sam vừa bó tay vừa liếc nhìn tình địch. Nhìn một vòng rồi Sam Sam nhân lúc không ai chú ý cũng thì thào với cô Phong: “Bộ nào là kiểu mới của Chloé?”.

Cô Phong: “…”

Ngồi một lúc, họ nói chi bằng cùng đi mua sắm, Sam Sam cũng không có ý kiến gì. Nhưng đi với bao nhiêu người thế này vẫn khác chỉ đi với Phong Nguyệt, Sam Sam cũng ngại không thể cứ nhìn mà không mua, thấy mà không thử. Tiện tay thử một chiếc váy, nhìn cũng khá đẹp, sau đó nhìn giá, một ngàn tám. ~~

Sam Sam nước mắt lưng tròng.

Mới một ngàn tám à. ~~

Tha thứ cho cô dùng từ “mới” này nhé, trước kia cô mua váy có tám trăm tệ đã không nỡ, nhưng cái giá này trong đống quần áo hôm nay, đúng là rất thấp thấp thấp. ~~

Vậy nên, mua cái này đi, cũng xem như dễ ăn nói, dù sao cô cũng được xem là bước vào cửa nhà giàu rồi, nếu quá bủn xỉn thì chưa biết chừng Đại boss sẽ bị người ta cười giễu. Thế là Sam Sam thoải mái bảo nhân viên gói váy lại. Cô nhân viên trang điểm tinh tế cười nói: “Cô rất may mắn đấy, chiếc váy này là do chủ cửa hàng chúng tôi mới mang từ Anh về, chỉ có một chiếc”. Sau đó bấm vào máy tính, “Giá gốc là một ngàn tám trăm bảng Anh, giảm giá còn lại hai vạn tệ”.

Sam Sam nghi ngờ mình nghe nhầm - một ngàn tám trăm. . .

Bảng Anh?

Hai vạn nhân dân tệ?

Mặt Sam Sam cứng đờ.

Người xung quanh nghe rất rõ, cô nàng Chloe ào ào đi tới, thấy chiếc váy trong tay nhân viên thì nói: “Ôi, chiếc váy này đẹp thật, tiếc là cô Tiết may mắn quá, sao lúc nãy tôi không nhìn thấy. . . ”.

Lúc đó không mua thì chắc sẽ làm mất mặt Đại boss đến tận Thái Bình Dương rồi, Sam Sam chỉ đơ trong 0. 1 giây, lập tức tim rỏ máu, mặt nở nụ cười đưa thẻ ra, nói với vẻ mặt trông thì hờ hững, nhưng thực sự đau không muốn sống: “Đúng thế, tôi may mắn quá”.

Sam Sam về đến nhà đã ủ rũ héo hon, chủ động úp mặt vào tường nghĩ về cuộc đời.

Hai vạn ơi hai vạn! Cô lại tiêu cả hai vạn để mua một món quần áo rách. . .

Đó là tiền lương mấy tháng của cô, đó là thu nhập một năm của bố cô, đó là. . .

Sam Sam chìm vào nỗi đau khổ vô hạn, đồng thời cũng bắt đầu hối hận, vẫn không nên mua, dù rằng sau đó Phong tiểu thư nói chỉ sự lúc đó cô không mua thật, nhưng nhưng. . .

Hai vạn ơi. . .

Cảm xúc ủ ê đó kéo dài đến lúc đi ngủ, Đại boss vốn muốn làm gì đó nhưng thấy vẻ mặt xám xịt, đau không muốn sống của Sam Sam. . . bắt đầu sự nịnh nọt dỗ dành hiếm hoi, gần đây có phải là quá nhiều không? Tuy là tân hôn. . .

Phong Đằng thở dài: “Khó chịu đến thế sao?”.

“Khó chịu chết được”.

Phong Đằng sa sầm mặt, lẽ nào kỹ thuật của anh chưa đủ tốt?

“Hai vạn tệ đó!”.

Giọng Sam Sam đau chẳng buồn sống, Đại boss vốn tức giận cuối cùng phát hiện ra tư duy ai đó hình như không cùng một tinh cầu với mình, anh cau mày hỏi: “Hai vạn tệ gì?”. “Haizz. . . ”. Sam Sam đang cần tìm người kể lể cũng bất chấp đối tượng mình than thở có thích hợp không, tường thuật câu chuyện hôm nay. “Hôm nay Phong Nguyệt đưa em đến tòa nhà XX. . . một cửa hàng nhỏ. . . nhìn nhầm giá. . . ”.

Phong Đằng thật không biết nên giận hay nên cười, vì chuyện này mà ảnh hưởng đến chất lượng đời sống X. . . Để tránh sau này lại xảy ra chuyện tương tự, Phong Đằng nghĩ ngợi hai giây, nói: “Tòa nhà XX?”.

Sam Sam gật.

“Tòa nhà đó là sản nghiệp đứng tên anh”.

“Hả?”.

“Mấy cửa hàng đó mỗi năm phải giao cho anh một khoản tiền thuê không rẻ đâu”.

“Hả?”.

“Nên hai vạn tệ mua váy, một phần lợi nhuận phải đưa lại cho anh”.

Sam Sam ngẩn ngơ: “Đưa anh bao nhiêu?”.

“Ừm, có lẽ là năm ngàn”. Tổng giám đốc Phong bỏ qua rất vô trách nhiệm, “Nên sau này em mua đồ có thể xem như là giảm giá ba mươi phần trăm, ví dụ hôm nay váy em mua, thực tế chỉ mất một vạn rưỡi, tiết kiệm năm ngàn”.

‘Thế ạ?”.

“Ừ”. Đại boss tiếp tục nói dối không chớp mắt, “Nên sau này em mua càng nhiều, giảm giá càng nhiều, tiền tiết kiệm cũng càng nhiều”.

“Thế. . . thế ạ?”. Hình như không ổn ở đâu đó, chắc chắn! Nhưng tổng giám đốc anh đừng áp sát thế này được không, không thể nghĩ được!

“Đương nhiên”. Boss tẩy não cô xong, mỉm cười: “Thế thì, chúng ta có thể bắt đầu làm chuyện khác được chưa?”.

7. Cây quất

Lúc bác Vương vào phòng khách phía tây thì Sam Sam đang ngồi trước lò sưởi ở nhà cũ nhà họ Phong, ôm laptop chơi game. Trên màn hình phong cảnh đẹp đẽ chân thực, nhân vật xinh đẹp tinh tế, đó là Mộng du giang hồ 2.

Mộng du giang hồ 2 đã hoạt động được hơn hai năm, nhưng đến nay vẫn còn rất “hot”, được F5 liên tục, bảng xếp hạng các game lớn đều đứng ở vị trí cao ngất ngưởng, là phu nhân boss của phía đầu tư, Sam Sam đương nhiên cũng là một trong những người ủng hộ trung thành.

Ngồi trên tấm thảm dày, dựa lưng vào gối mềm, bên tay trái là hộp thức ăn điểm tâm, bên tay phải là ly nước trà bưởi tỏa hơi nghi ngút, gần với lò sưởi ấm áp, đánh boss và uống trà, trong mùa đông lạnh lẽo tuyết rơi này, đúng là tuyệt vời.

Bác Vương nhẹ nhàng đến gần: “Phu nhân, đại tiểu thư và ‘cô gia’ đến”. [Cô gia chỉ con rể của gia đình, đây là cách xưng hô cũ của người Trung Quốc (BTV). ]

Mỗi lần Sam Sam nghe bác Vương gọi hai tiếng “phu nhân” là choáng váng, đương nhiên Ngôn Thanh bị gọi là “cô gia”^^ còn choáng hơn cô, nhưng bác Vương là người lớn tuổi của nhà họ Phong, mọi người cũng đành tôn trọng thói quen của bác.

“Sớm thế đã đến rồi ạ?”.

Bây giờ mới là buổi trưa, mọi năm cũng phải bốn, năm giờ mới đến. Sam Sam buông laptop xuống, vui vẻ đứng lên nghênh đón, đến cửa phòng thì thấy cô nàng đang cười hí hí tiến lại, ôm đửa con trai Ngôn Dự, bên cạnh là Ngôn Thanh, tay Ngôn Thanh ôm một chậu quất cành lá sum suê tươi tốt.

“Chúc mừng chúc mừng, kim ngọc mãn đường (*)”.

(*) Kim ngọc mãn đường nghĩa là "vàng ngọc đầy nhà", là câu chúc nhiều tiền tài, đầy may mắn của người Trung Quốc (BTV).

“Oa, chậu quất này đẹp quá”.

Sam Sam hớn hở đón lấy chậu cây Ngôn Thanh đưa. Đúng là một chậu quất rất đẹp, giữa những

cành lá xanh mướt là những quả vàng óng ánh, quả nào cũng tròn vo đáng yêu, nhìn có vẻ rất hân hoan vui tươi.

Phong Nguyệt cười nói: “Bọn em lại đến ăn cơm ké đây”.

Bữa cơm giao thừa mỗi năm Phong Nguyệt đều cùng ăn với anh trai, hôm sau mới bay đến nhà Ngôn Thanh, mấy năm nay đã thành thông lệ.

Ngôn Dự trắng trẻo mềm mại thấy Sam Sam thì ngọ nguậy một cách không an phận trong lòng mẹ, thỏ thẻ bằng chất giọng măng sữa: “Mẹ Sam Sam ơi”.

Vừa kêu vừa đưa tay ra đòi bế.

Sam Sam lập tức sáng mắt, buông chậu quất xuống, đón lấy cậu bé mũm mĩm trong tay Phong Nguyệt, hôn hai cái lên đôi má mềm mại rồi bế đi tìm món gì ngon cho cậu ăn. Phong Nguyệt và Ngôn Thanh ngồi xuống, Phong Nguyệt nhìn xung quanh rồi hỏi: “Anh em đâu rồi?”.

“Vừa lên trên nghỉ ngơi rồi”. Sam Sam vừa đút cho cậu bé ăn vừa nói, “Đợi chị gọi anh ấy xuống”.

“Không cần đâu”. Phong Nguyệt vội ngăn lại, “Bọn em cũng đâu phải người ngoài”.

Sam Sam nghĩ lại cũng thấy đúng nên không kiên trì nữa. Đại boss cũng rất đáng thương, cuối năm nào cũng bận vô cùng, ngoài việc công ty ra còn có đủ loại tiệc tùng giao tiếp phức tạp khác, không thể nghỉ ngơi yên ổn được, đến hôm nay mới rảnh rỗi.

Ngôn Thanh thấy game Online trong máy Sam Sam, bất giác tò mò nhìn thêm: “Mộng du giang hồ 2 sao?”.

“Đúng thế”.

“Game này được phản hồi rất tốt, chắc chắn là một mảnh đất vàng, nhưng lại chia với bên khai thác hơi nhiều”.

Ngôn Thanh lắc đầu vẻ tiếc nuối. Đối với anh ta, Mộng du giang hồ bản đầu tiên đã kiếm được nhiều tiền rồi, nếu ra trò mới, chỉ cần điều chỉnh trên nền tảng cũ là được, khả năng nghiên cứu khai thác của Phong Đằng đã rất đủ, hà tất phải hợp tác với người ta để chia miếng bánh ngon này.

Phong Nguyệt có vẻ không chịu nổi: “Năm mới đến nơi, anh có thể đừng nói đến chuyện làm ăn được không?”.

Ngôn Thanh cười hề hề, Sam Sam thấy bộ dạng anh ta muốn chơi thử thì nói: “Cậu có cần chơi thử không? Giúp chị tăng cấp đi, chị chơi mấy tiếng đồng hồ rồi mệt quá”.

Ngôn Thanh không phụ trách mảng game Online, chưa chơi loại game này, trong lòng cũng muốn thử xem game Online do thiên tài khai thác có gì khác, nghe thế liền không khách sáo, bắt đầu chơi giúp.

Phong Nguyệt lườm anh mấy cái rồi buôn chuyện với Sam Sam, chủ đề lúc đó cũng chỉ là về năm mới, Phong Nguyệt nói từ quần áo trang sức đến bữa tối giao thừa có món gì, Sam Sam nhắc mấy đặc sản bố mẹ từ quê gửi đến khiến Phong Nguyệt rất tò mò, Sam Sam bèn bế Ngôn Dự, dẫn cô đến nhà bếp. Người trong nhà bếp đang bận rộn, Phong Nguyệt nhìn đặc sản xong lại ngắm các món tối nay ăn, thấy rất nhiều món mình thích thì cảm thấy rất hài lòng.

Hai người lấy chút thức ăn vặt rồi mới quay lại phòng khách, trên đường đi, Phong Nguyệt bỗng nói: “Sam Sam à, chị có biết ý nghĩa của việc tặng quất của bọn em không?”.

Ủa, Sam Sam thắc mắc, chẳng phải là kim ngọc mãn đường hay sao? Lẽ nào còn có hàm nghĩa khác?

Thấy thế là biết cô không hiểu, Phong Nguyệt nói: “Quả ngon sum suê, con cháu đầy đàn đó”.

Haizz~ Sam Sam hiểu ra.

Phong Nguyệt bẹo má con trai: “Chị thấy cục cưng đáng yêu biết bao, sao chị không muốn có con?”.

Có phải do cô không muốn đâu! Sam Sam khổ sở: “Bây giờ chị cũng muốn, nhưng mà. . . ”.

Cô và Phong Đằng đã kết hôn hơn ba năm rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa có con, hai năm đầu vì chuyện nhầm lẫn trước khi cưới, nên cô không có suy nghĩ có con, nhưng thấy nhóc Ngôn Dự càng lúc càng đáng yêu nên gần đây cũng mong muốn, nhưng Đại boss rõ ràng không muốn, một mình cô làm sao sinh được.

Phong Nguyệt biết cô khổ sở chuyện gì, dạo trước cô xuất hiện trong cuộc họp hội đồng quản trị, họp xong cô có hỏi anh cô về vấn đề này, kết quả, câu trả lời lại là - Sam Sam còn nhỏ, không vội.

Thật là, Sam Sam nhỏ chỗ nào, đã hai mươi lăm, hai mươi sáu rồi, không sinh bây giờ thì sau này không sinh nổi đâu.

Haizz!

Cô thích bà chị dâu này nên rất tích cực giúp đỡ, không có con thì họ hàng thân thuộc sẽ bàn tán xì xầm nhiều lắm, nhưng vì nể sự địa vị của Phong Đằng nên không ai dám nói trước mặt Sam Sam mà thôi. Ông anh cô rốt cuộc đang nghĩ gì, cho dù muốn sống thế giới chỉ hai người thì ba năm cũng đủ rồi mà!

Phong Nguyệt giật mình tỉnh lại: “Nhưng, nhưng cái gì! Anh ấy muốn hay không thì liên quan gì, sinh con là chuyện của phụ nữ, Sam Sam à, em biết bình thường chị nghe lời anh em, lẽ nào trên giường chị cũng nghe anh ấy?”.

Đại tiểu thư đã là vợ người ta nên nói chuyện không kiêng dè gì, đương nhiên đó là lúc ông anh không có mặt, chứ nếu có thì cô ấy đã không dám nói thế.

Nhưng cũng là phụ nữ đã có chồng, Sam Sam lại đỏ mặt tía tai với ngôn từ táo bạo của Phong Nguyệt.

“Sao. . . sao lại không liên quan. . . Anh ấy, anh ấy. . . cái đó. . . phòng tránh. . . tóm lại. . . ”.

Phong Nguyệt có vẻ thấu hiểu: “Chị muốn nói là anh ấy dùng biện pháp tránh thai?”.

Sam Sam vội vàng gật đầu. Đầu óc Đại boss giống máy tính chính xác cực kỳ, lúc nào cần biện pháp bảo vệ, lúc nào không cần, chưa bao giờ sai sót.

Phong Nguyệt tức tối không để đâu cho hết. “Sam Sam à, chị không thể dụ dỗ anh ấy khiến đầu óc anh ấy choáng váng quên cả chuyện đó sao?”.

“Dụ. . . dụ dỗ?”. Sam Sam mặt đỏ tưng bừng, “Nhưng. . . chị, chị xưa nay luôn bị anh ấy dụ dỗ thôi”.

Phong Nguyệt bị đánh bại!

Hai người vừa quay lại phòng khách thì Phong Đằng từ lầu trên đi xuống. Mặc chiếc áo len xám, Phong Đằng vừa tỉnh dậy trông rất ra dáng người đàn ông của gia đình, Phong Nguyệt mấy năm nay chỉ thấy dáng vẻ giỏi giang mẫn cán của anh, lúc này thấy bộ dạng đó thì lại có cảm giác xa lạ.

Nhóc Ngôn Dự vừa thấy anh đã lập tức vùng thoát ra khỏi tay Sam Sam, bò xuống, chạy lon ton lại gần, ôm lấy chân Phong Đằng bằng đôi tay mũm mĩm.

“Bế, bế, bế, bế”.

Phong Nguyệt thấy mất mặt quá, con trai nhà mình sao cử thấy anh cô là lại nũng nịu như thế chứ. Sam Sam thì lại khâm phục, nhóc Ngôn Dự đúng là không thầy mà cũng học nên, công lực nịnh nọt quả là giỏi hơn cô năm xưa nhiều.

Phong Đằng cúi xuống bế cậu nhóc lên, hỏi Phong Nguyệt: “Đến bao giờ thế?”.

Phong Nguyệt đáp: “Vừa nãy, dự báo thời tiết nói tối có tuyết lớn nên bọn em xuất phát sớm”.

Phong Đằng bế cậu nhóc lại ngồi cạnh Sam Sam, Sam Sam đưa cho anh một ly trà nóng, Phong Đằng nghiêng sang hớp một ngụm rồi chê bai. “Trà gì thế này?”.

Câu hỏi đó khiến Sam Sam muốn ngất. Không biết”.

Vẻ mặt Phong Đằng lập tức xuất hiện mấy chữ “Không biết mà em cũng cho anh uống”, Sam Sam choáng váng đặt ly trà ra xa.

Phong Nguyệt thấy cảnh đó thì thầm lườm nguýt, ông anh nhà mình sau khi kết hôn với Sam Sam, tật kén chọn càng lúc càng nặng, bây giờ ngay cả trà cũng kén chọn nữa. Sao bên ngoài chưa thấy anh như vậy bao giờ!

Nói cho cùng chính vì thích bắt nạt Sam Sam, người ta lấy những trò sến ra để thêm phần thú vị, còn anh thì lấy việc bắt nạt để thể hiện tình cảm. Nhưng cũng chỉ có một mình anh mà thôi, nếu cô dám sai bảo Sam Sam làm việc gì đó, ánh mắt của ông anh sẽ lập tức phóng thẳng đến.

Ngôn Thanh thấy anh vợ xuống thì cũng bỏ game mà đến ngồi cùng, vừa uống trà vừa nói: “Mộng du giang hồ 2 quả thực khác với những game trước kia em từng chơi, xem ra cho thêm Tiêu Nại mấy phần cũng không oan”.

Phong Nguyệt nói: “Có bao giờ anh thấy anh trai làm chuyện lỗ vốn không?”.

Phong Đằng cười cười: “Sao lại không, có ai lại tránh được chuyện đó”.

Sam Sam kéo tay cục cưng trong lòng Phong Đằng đùa giỡn một lúc, sực nhớ ra gì đó: “Chị có mua một xấp giấy dán cửa vẫn chưa dán, Phong Nguyệt có muốn làm cùng không”.

“Vâng”.

Hai người đứng lên dán giấy, Sam Sam rất tích cực, Tết mà, phải làm những chuyện này mới hạnh phúc chứ, Phong Nguyệt thì khá là uể oải, nhưng. . .

Nhìn hai người đàn ông trong phòng khách. . . còn khá hơn là ngồi nghe họ nói chuyện. Thực ra cũng cảm thấy rất hạnh phúc, Phong Nguyệt mỉm cười với bóng mình trong kính cửa sổ.

Sinh ra trong gia đình này, đã chứng kiến nhiều chuyện vì danh lợi mà ám hại cả người thân, cũng từng lo lắng sẽ có một bà chị dâu “lợi hại”, khiến cô và anh trai nảy sinh bất đồng và xa cách.

Cũng may là Sam Sam.

Sau khi Sam Sam gả vào nhà họ Phong, cô và anh trai ngược lại thấy càng gần gũi nhau hơn. Anh cô trước kia không thân thiện gì mấy, không đúng, bây giờ cũng không thể coi là thân thiện, nhưng vẫn khá hơn trước kia một chút.

Phong Nguyệt nghĩ thế nên quay ra nhìn phòng khách, nhóc Ngôn Dự đang vui đùa với hai người đàn ông, bò từ người này sang người khác, Phong Nguyệt bất giác cười thành tiếng, trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc bình yên.

Nhưng. . . Phong Nguyệt nhìn Sam Sam đang chạy ra ngoài dán giấy cửa sổ, lại thấy lo âu.

Ông anh nhà cô kết hôn rồi càng lúc càng hấp dẫn, loại đàn ông này có lực sát thương lớn với phụ nữ, Sam Sam sao chẳng ý thức được tí nguy hiểm nào thế! Tuy nhân phẩm anh cô không có vấn đề, nhưng có một đửa con thì sẽ an toàn hơn. Tuy cô hiếm khi đến tòa nhà Phong Đằng nhưng những câu chuyện trong công ty cô lại rất rõ, người nhăm nhe muốn thay thế Sam Sam có cả đống cơ mà!

Phong Nguyệt tự xưng là cô em chồng tuyệt nhất đảo đảo mắt, nảy ra suy nghĩ.

Thế là. . .

Bữa tối giao thừa, Phong Nguyệt cứ ép Sam Sam uống rượu, Phong Đằng lườm cô mấy cái, Phong Nguyệt cũng coi như không thấy.

Hê hê hê, năm đó nhớ Sam Sam kể chuyện tình của cô và anh trai, Phong Nguyệt đã phát hiện, Sam Sam không chỉ không biết uống rượu mà uống say rồi thì rất to gan, nghe nói năm đó say khướt còn dám từ chối lời van xin tình yêu của ông anh mà! (Sam Sam: . . . Em nghe kiểu gì thế, đó mà gọi là van xin tình yêu à. . . ).

Có thể thấy, những chuyện mà lúc tỉnh không dám làm, say rồi thì chưa chắc đâu. Mười giờ, Phong Nguyệt vốn định ở lại thấy Sam Sam gò má đỏ bừng, hai mắt mơ màng, sau khi thì thầm với Sam Sam một câu, cô đắc ý rút lui thành công.

Cùng đón năm mới tuy rất vui, nhưng có việc còn quan trọng hơn là cùng đón năm mới. He he, làm kẻ phá đám thì không tốt đâu.

—Tôi là đường phân cách mọi người muốn trong sáng—

—Tôi là đường phân cách trời sáng—

Mười giờ sáng mùng một, Song Nghi vốn tối giao thừa phải viết cho kịp bản thảo đến tận nửa đêm mới ngủ, đã hứng chí gọi di động cho Sam Sam, muốn hỏi cô mùng mấy về quê. Gọi mãi chẳng ai nghe, chuyển sang gọi số nhà, vẫn không ai bắt máy, Song Nghi nhớ ra, năm mới Sam Sam hình như đến ở nhà cũ gì đó của Phong Đằng thì phải.

Haizz~ đại gia thật là phiền phức!

Song Nghi lật tìm trong danh bạ một lúc lâu mới tìm ra số, gọi đến, lần này quả nhiên có người nghe, là một ông lão rất khách sáo, sau đó điện thoại lại được chuyển một lần, lần này là boss nhà Sam Sam.

“Năm mới vui vẻ năm mới vui vẻ, cung hỷ phát tài”. Song Nghi chúc mừng liền một mạch rồi hỏi: “Sam Sam có đó không ạ?”.

Chỉ nghe bên kia đáp: “Cô ấy vẫn đang ngủ”.

Ngủ!!!

Song Nghi cảm giác mình như bị sét đánh đứng hình, bây giờ đã mười giờ rồi, lẽ nào Sam Sam là heo ư, mà giờ vẫn ngủ? Vả lại mùng một làm sao ngủ nướng được, trước kia cô nàng còn than vãn mùng một nhiều người đến nhà chơi mà. . .

Đúng rồi, nếu nhiều người đến thì chắc chắn rất bận, tối qua không chừng còn tiệc tùng gì đó. . . Đầu óc xưa nay vốn có trí tưởng tượng phong phú của Song Nghi bắt đầu xuất hiện cảnh tiệc tùng của đại gia, áo xống rực rỡ mỹ vị tràn đầy. . .

Ừ, hiểu rồi, tối qua Sam Sam chắc chắn quá mệt quá mệt rồi, nên bây giờ vẫn không bò dậy nổi.

Haizz, thế mới bảo gả vào nhà giàu không ổn tí nào, cử bình thường là hay nhất!

A A

Mười giờ rưỡi, Sam Sam từ từ mở mắt, gò má lập tức bị cắn nhẹ một cái, giọng trầm trầm mang nét cười của người đàn ông vang lên bên tai: “Ngủ đã chưa?”.

Sam Sam lờ đờ đảo mắt, rõ ràng vẫn chưa tỉnh hẳn, một lúc lâu sau, nhìn người đàn ông đứng cạnh giường, Sam Sam thò tay ra khỏi chăn: “Bao lì xì!”.

Phong Đằng cười thành tiếng: “Năm nay không có”.

Gian thương! Sam Sam căm phẫn: “Năm ngoái có mà…” .

Bao lì xì là cô phải khó khăn lắm mới có được, kết quả là mới lì xì có ba năm đã hết rồi? Phong Đằng thấy bộ dạng tức tối của cô thì cười thầm trong bụng, cố ý thở dài vẻ khó xử: “Không phải không muốn cho, mà là tối qua anh lỡ tiêu thâm hụt rồi”.

Hai chữ “thâm hụt” anh nói vừa trầm khàn vừa mờ ám, Sam Sam muốn giả bộ không hiểu cũng không được, mặt thoắt đỏ bừng!

Tối qua. . .

Cô cô cô thật. . . thật sự. . .

“Em nhiệt tình như thế, anh rất vui, nhưng say rồi buông thả thì có hại cho cơ thể, sau này đừng thế nữa”.

Có thấy kiểu được nước mà còn làm bộ không?

Có thấy kiểu ăn uống no say rồi còn giả vờ đạo mạo không?

Chính thế!

Sam Sam phớt lờ anh, mở mắt tìm kiếm, hôm qua say váng vất không biết anh có dùng biện pháp phòng tránh không. . .

Phong Đằng đương nhiên biết cô đang tìm gì, cũng không nói mà chỉ hỏi: “Sam Sam, có nhớ tối qua là ngày mấy không?”.

“Hai mươi lăm, còn hỏi nữa à”. Đêm giao thừa mà!

Phong Đằng mỉm cười im lặng nhìn cô, Sam Sam sởn cả da gà, lần nào Đại boss cười thế cũng có chuyện chẳng lành, lẽ nào ngày đó đặc biệt lắm ư?

Ngày hai mươi lăm? Ngày hai mươi lăm. . .

A a a, Sam Sam bỗng nhớ ra! Tối qua, tối qua là ngày an toàn nhất của cô, tuy ngày an toàn của người khác chưa chắc đã chính xác, nhưng ngày an toàn của cô rất chuẩn, rất chuẩn!

Cũng tức là. . . cô phí công rồi!

Sam Sam khóc không ra nước mắt, cô em chồng ơi là cô em chồng!

Rượu có thể làm to gan!

Nhưng, rượu càng làm nhầm lẫn!!!

8. Nỗi phiền não của bà mẹ vợ tương lai Sam Sam

Bạn làm ăn của công ty công nghệ Phong Đằng dưới trướng tập đoàn Phong Đằng, người phụ trách của công ty Trí Nhất Bắc Kinh là vợ chồng nhà họ Tiêu đi ngang thành phố S, đặc biệt ghé thăm Phong Đằng.

Sam Sam từ khi biết người sáng tạo ra Mộng du giang hồ 2 muốn đến nhà mình thì vô cùng mong chờ, tò mò dò hỏi Phong Đằng: “Anh có thấy anh Tiêu kia chưa, nghe nói rất đẹp trai đó”.

Phong Đằng lườm cô, “Gặp rồi, không có ấn tượng. Vợ của cậu ta thì lại rất đẹp”.

Rõ ràng là không thể mong chờ Sam Sam ghen tuông một chút, “ồ ồ” hai tiếng, mắt Sam Sam sáng lên: “Thật không? Trai tài gái sắc!”.

Vừa nói vừa sốt ruột thò đầu ra ngoài, “Sao họ chưa đến nhỉ?”. Một giờ trưa, ngài Tiêu và Tiêu phu nhân đến đúng giờ, ngài Tiêu quả nhiên đẹp trai thanh lịch, tư thế vô song, Tiêu phu nhân quả nhiên xinh đẹp động lòng người, rực rỡ nổi bật, hai người đứng cạnh nhau làm người ta có cảm giác như mặt trời mặt trăng bổ sung cho nhau, ánh sáng chiếu tỏa nơi nơi.

Nhưng!

Đó hoàn toàn không phải là trọng tâm!

Trọng tâm là ngài Tiêu và Tiêu phu nhân mỗi người dẫn một đứa bé theo!

A a a, thế giới này sao lại có hai sinh vật nhỏ đáng yêu như thế cơ chứ! Mắt Sam Sam như đứng hình, ngài Tiêu và Tiêu phu nhân có xuất sắc mấy cũng không thể nào khiến cô rời mắt được.

Cậu bé lớn hơn chủ động chào cô bằng giọng non nớt: “Chào dì, con là Tông Tông”.

Sam Sam mừng rơn, quỳ xuống, “Chào Tông Tông”.

Tông Tông gật gật đầu, sau đó vẻ mặt nghiêm túc chỉ vào cục cưng đang được ngài Tiêu bế: “Đây là em trai Ánh Trăng!”.

Em trai Ánh Trăng được ngài Tiêu bế trong tay, gương mặt xinh đẹp không có biểu cảm gì, lười biếng nhìn Sam Sam một cái sau đó vặn người một cách kiêu ngạo, cho người ta xem cặp mông bé nhỏ phúng phình.

Tiêu phu nhân xinh đẹp có vẻ ngượng: “Nguyệt Nguyệt hơi rụt rè”.

Không phải là rụt rè mà, rõ ràng là kiêu ngạo thì có, nhưng có sao đâu! Cặp mông núng nính thịt cũng rất đáng yêu cơ mà!

“Không sao không sao”. Sam Sam vội vàng khoát tay.

Hàn huyên xong, hai người đàn ông bàn chuyện của họ, còn Sam Sam dẫn Tiêu phu nhân ra vườn hoa uống trà ngắm cảnh, đương nhiên, quan trọng là chăm sóc hai cậu bé đáng yêu kia.

Nhà bếp đưa lên rất nhiều món ăn vặt mà trẻ con thích ăn, bác Vương không biết tìm đâu ra một đống đồ chơi trẻ em, Sam Sam ôm cậu em Ánh Trăng mềm mại trong tay, mắt ngắm cậu anh Tông Tông trắng trẻo, cảm thấy cuộc đời thật viên mãn.

Thế nhưng sự viên mãn ấy không kéo dài lâu, hơn hai tiếng sau, ngài Tiêu và Tiêu phu nhân cáo từ. Sam Sam quyến luyến đưa đến tận cổng: “Lần sau nhất định phải đưa Tông Tông và Nguyệt Nguyệt đến chơi nhé”.

Đến khi xe họ khuất hẳn, Sam Sam mới bất đắc dĩ thôi nhìn, đứng ngẩn ngơ một lúc rồi hào hứng chạy vào nhà.

“Phong Đằng, Phong Đằng, nếu sau này chúng ta có con gái thì gả cho Tông Tông hoặc Nguyệt Nguyệt nhé. . . Có điều phải gả cho ai thì hay hơn nhỉ?”.

Sam Sam cảm giác khó chọn lựa quá. Tông Tông thiên tài lại đáng yêu, Nguyệt Nguyệt tuy kiêu ngạo nhưng thực sự quá đẹp, cũng không nỡ, ôi chao, con gái Sam Sam chưa ra đời mà đã khổ sở rồi.

Ai ngờ Phong Đằng lại từ chối ngay: “Không được”.

Sam Sam tức tối: “Tại sao không được?”.

Phong Đằng hừ một tiếng: “Con gái của anh không phải để gả, bắt chúng ở rể chứ”.

Trên máy bay, Tiêu phu nhân xưa nay vốn khỏe mạnh bỗng hắt xì một cái, nghi ngại hỏi: “Chẳng lẽ có người đang nhắc em?”.

Ngài Tiêu đang đọc báo thong thả nói: “Cảm lạnh à? Tối qua ở ban công. . . ”.

Nói chưa dứt, đã bị Tiêu phu nhân thẹn quá hóa giận nhét một miếng bánh vào miệng. Ở nhà họ Phong.

Sam Sam há miệng, sau đó ngậm lại, tư duy của gian thương quả là khác người. Được thôi, ở rể cũng tốt, nhưng để đứa nào ở rể đây?”.

“Sinh hai đứa chẳng tốt hơn à?”. Phong Đằng nói luôn.

“Chuyện này kỹ thuật hơi bị khó. . . ”. Sam Sam thuận miệng nói, sau đó hoàn hồn lại, khoan đã, Đại boss nói gì?

Sam Sam nhảy chồm lên, cực kỳ kích động, “Cuối cùng anh cũng định sinh rồi!!!”. Phong Đằng sầm mặt: “Em sinh!”.

Đương nhiên là cô sinh!

Sam Sam kích động bắt đầu chuẩn bị mang thai.

Đầu tiên, vứt sạch cái gì đó trong nhà đi! Chí ít một năm không dùng đến! Không vứt thì không biết, vứt rồi giật cả mình, sao nhiều thế này. = =

Sau đó, tính kỳ trứng rụng.

Rồi sau nữa, thức ăn có phải cũng cần chú ý không?

Cuối cùng Sam Sam thu thập một đống tài liệu, tiện tay photo cho Phong Đằng một bản. Kết quả, tổng giám đốc Phong không thèm nhìn mà ném qua một bên.

Sam Sam cự nự: “Anh cũng xem đi chứ, trong đó cũng có những việc ông bố tương lai phải chú ý đó”.

“Không cần phiền phức, cố gắng mấy lần là được”.

Thế là cố gắng mấy lần xong, Sam Sam sức cùng lực kiệt, thều thào: “Sao em cảm giác gần đây anh. . . ”.

Phong Đằng thản nhiên: “Chẳng phải em muốn sinh đôi? Đương nhiên phải nỗ lực gấp đôi. . . ”.

Sam Sam nước mắt ròng ròng.

Sam Sam nhanh chóng thụ thai, lần này là chắc chắn. Khả năng và sự cần cù chăm chỉ của Đại boss không thể xem thường!

Thế nhưng. . .

Ba tháng sau lần đầu siêu âm, quả là sinh đôi! Cả nhà họ Phong đều vui mừng hớn hở! Sam Sam vô cùng sùng bái Đại boss nhà mình! Hai tháng sau nữa, Phong Đằng bay đến Mỹ dự một cuộc họp quan trọng nên Sam Sam đi siêu âm kiểm tra với Phong Nguyệt, lại phát hiện ra là thai long phụng (*).

(*) Thai long phụng là thai sinh đôi một trai một gái (ND).

Phong Nguyệt mừng rỡ, lập tức lấy di động ra đưa cho Sam Sam, “Nhanh, nói cho anh em biết”.

Trong phòng họp, Phong Đằng cất di động đi, đối phương quan sát rồi cười hỏi: “Trông có vẻ là chuyện tốt nhỉ?”.

Phong Đằng cười, “Vâng, gần đây có một vụ đầu tư đạt được lợi nhuận gấp đôi”.

Đối phương lập tức chúc mừng khen ngợi, Phong Đằng khiêm tốn: “Đâu có đâu có, cũng phải tốn rất nhiều tinh lực, không phải là không lao động mà có được”.

Nghĩ đến sự cố gắng của tổng giám đốc Phong dạo trước, chẳng phải là tốn rất nhiều tinh lực hay sao. . .

Bên này, Phong Đằng và đối tác làm ăn vẫn bàn về việc đầu tư thần bí, đương nhiên là do “cơ mật kinh doanh” nên cụ thể là đầu tư gì thì không thể nói được.

Còn ở bệnh viện, sau khi mừng rỡ rồi, bà mẹ Sam Sam lại u sầu.

Nếu là thai long phụng thì vẫn chỉ có một con gái thôi, Tông Tông và Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc gả, ồ không đúng, rốt cuộc để đứa nào ở rể thì hay hơn nhỉ?

- Hết -

 

Sam Sam ăn no - Cuộc sống thú vị sau khi cưới

1. Chuông điện thoại

Sau khi cưới, ngày nọ, Phong Đằng bỗng phát hiện ra trong di động của Sam Sam, tiếng chuông của mình lại y hệt những người đàn ông khác!

Đột nhiên tức giận, ra lệnh Sam Sam phải đổi ngay nhạc chuông khác mọi người. Sam Sam run lẩy bẩy nói trước cơn thịnh nộ của anh: “Di động của em có hai loại nhạc chuông, một loại cho nam, một loại cho nữ, boss anh muốn làm giới thứ ba ư?”.

2. Nhà chocolate của Sam Sam

Về nhà cửa, mơ ước thuở nhỏ của Sam Sam là một ngôi nhà chocolate.

Ống khói chocolate, tường chocolate, cửa sổ chocolate giường chocolate, tốt nhất là cả chăn cũng được làm từ chocolate, nửa đêm tỉnh dậy vì đói thì ôm chăn cắn gặm, đợi hôm sau tỉnh dậy, chocolate bị cắn mất lại tự động mọc lại.

Lớn hơn chút nữa, học trung học, Sam Sam bắt đầu xem phim thần tượng, cũng điều chỉnh giấc mơ cho hợp thời. Nhà phải to, rất to rất to, nhà phải xa, cách trường một vạn tám ngàn dặm, tốt nhất là trước cửa có một con đường rợp bóng cây quanh co uốn lượn, đi cả nửa tiếng cũng chưa hết đường. Như thế thì sáng sớm muộn học cũng có cớ.

Học đại học bắt đầu sống ở ký túc xá, mỗi lần trường kiểm tra vệ sinh, Sam Sam đều quét dọn đến sức cùng lực kiệt eo nhức lưng đau, mà đó chỉ là một gian phòng ký túc như chuồng chim bồ câu thôi! Nếu to hơn. . .

Sam Sam đã dập tắt giấc mơ về ngôi nhà to của mình một cách tuyệt tình.

Tha lỗi cho cô!

Trong đầu giai cấp vô sản Sam Sam hẳn nhiên chưa bao giờ xuất hiện từ “osin”. Tốt nghiệp xong đến thành phố s làm việc, tấc đất tấc vàng, Sam Sam thuê một căn nhà rách nát cũng thấy đắt đỏ, thường xuyên nghĩ thầm oán thán: Tôi không thể chỉ thuê một cái giường sao? . . . Có lúc thỉnh thoảng đọc tạp chí của đồng nghiệp, Sam Sam hoa mắt bởi chung cư kiểu khách sạn mà tạp chí giới thiệu, cửa sổ lớn chạm đất sáng sủa, thảm ấm áp, giường và gối đáng yêu. . . Quan trọng là nước nóng cung cấp hai mươi tư trên hai mươi tư, không cần động tay, tan sở về nhà cứ nằm lăn ra làm xác chết là được.

Nếu cao cấp hơn thì bấm chuông là có thức ăn ngon miễn phí giao tận nơi. . .

Sam Sam bắt đầu liên tưởng mơ mộng một lúc, ảo tưởng xong cúi xuống nhìn giá - mỗi mét vuông năm con số. . .

Im. Ai ngờ ngày nọ, những giấc mơ lại được thực hiện.

Điều duy nhất khiếm khuyết là, mỗi ngôi nhà đều có một Hắc Ma Vương Đại boss.

Những ngôi nhà lớn nhỏ đó đương nhiên là “của hồi môn” của boss, nhà chocolate lại do cô Phong giúp thực hiện.

Cô Phong có lần vô tình biết được bà chị dâu thuở nhỏ lại có giấc mơ đó, cứ khen suốt là lãng mạn, hôm sinh nhật Sam Sam, cô phất tay một cái, gọi đầu bếp chuyên làm chocolate của khách sạn lớn, làm một ngôi nhà chocolate cao hơn một mét trong phòng khách nhà họ Phong.

Ngôi nhà chocolate mà cô Phong nhờ người làm đương nhiên là tinh xảo lạ thường, tuyệt đối khác với loại hay bán trong siêu thị. Ngôi nhà chocolate này không chỉ có ống khói có hàng rào, có giường, có chăn, mà còn có cả Sam Sam chocolate, và boss chocolate đen. Tuy ngôi nhà nhỏ không thể vào ở, nhưng tâm ý đã được thực hiện, Sam Sam rất cảm động, cô Phong cũng vì thế mà bị ông anh giận ngầm - biết chuyện không báo thì thôi, còn dám giành việc làm với anh.

Hậu quả khi boss không vui là, vợ chồng Phong Nguyệt vừa ăn xong đã bị đuổi về, thời gian còn lại, Sam Sam không có thời gian đâu mà sờ đến ngôi nhà chocolate của cô.

Sinh nhật qua rồi Sam Sam mới bắt đầu ăn ngôi nhà chocolate.

Trước tiên ăn hết Đại boss dư thừa.

Sau đó ăn đến chăn.

Rồi bẻ gãy hàng rào.

Ngày thứ N. . .

Lúc bẻ ống khói hơi quá tay, nhà bị sập. . . Cuối cùng đầu bếp nhà họ Phong nấu chảy ngôi nhà, chế biến thành đủ món điểm tâm.

Thế là, ngôi nhà chocolate và boss chocolate bị Sam Sam ăn hết vào bụng, trở thành một phần của cô, mãi mãi cũng không biến mất.

3. Nhật ký Bayberry

(Còn gọi là quả dâu rượu, có thể làm siro hoặc rượu bổ)

Loại hoa quả Sam Sam thích ăn nhất đều xuất hiện khi giao mùa xuân và hạ, tháng ba, tháng tư có dâu, tiếp đó là dâu rượu. Dâu thì cô rất thích ăn, đỏ hồng ngon lành, vừa thơm vừa ngọt lại nhiều nước. Dâu rượu thì lại là vì tật cố chấp.

Lúc đó Sam Sam vẫn là học sinh cấp ba, có năm mùa dâu rượu đến sớm, Sam Sam đi xe từ trường về nhà, thấy bán dâu rượu bên đường, nước bọt ứa ra, về nhà nhờ mẹ mua, mẹ bảo: “Đầu mùa nên đắt lắm, qua vài hôm nữa thì mua”.

Sam Sam vốn ngoan ngoãn, biết gia cảnh của mình bình thường, mười mấy tệ một cân dâu rượu khá là xa xỉ nên cũng không nằng nặc đòi nữa, ngoan ngoãn đợi hạ giá rồi mua. cấp ba sự học là quan trọng, Sam Sam cũng không để tâm đến việc đó, một thời gian sau bỗng nhớ đến nên hỏi mẹ, “Dâu rượu đâu? Khi nào mua ạ?”.

Mẹ trả lời: “Bây giờ đâu còn dâu rượu nữa, qua mùa rồi”.

Từ đó, Sam Sam đã có tật cố chấp với dâu rượu.

Rõ ràng không thích ăn nhất nhưng cứ thấy là mua. Lúc học đại học cho dù sinh hoạt phí không nhiều, nhưng dâu rượu hễ xuất hiện, mười mấy tệ một cân cũng mua. Sau khi lấy boss càng phát hiện ra một cách bất ngờ rằng, vườn sau nhà boss lại có một cây dâu rượu. Gốc dâu rượu đó có lẽ đã khá nhiều tuổi, theo lời quản gia thì mỗi năm đều cho ra mấy trăm cân, quả nào cũng to và ngọt, nhà họ Phong không ăn hết, thế là một phần ngâm rượu, một phần bỏ vào hộp tặng người khác.

Từ khi dâu rượu bắt đầu chín, Sam Sam cứ ăn mãi đến cuối tháng sáu, không bỏ ngày nào, cô ăn thì không thấy cảm giác, Phong Đằng nhìn lại cảm thấy ê cả răng. Buổi tối hôn cô cảm thấy vị dâu rượu ngọt thanh nơi đầu lưỡi.

“Em không thấy ê răng à?”.

“Không mà”. Nằm trên người anh, Sam Sam kể anh nghe tật cố chấp của mình, nói xong tổng kết, “Quả nhiên thứ không có được là thứ tốt nhất, liệu em có quá ngoan ngoãn khi nhận lời gả cho anh không?”.

Đôi mắt vốn khép hờ của Phong Đằng mở choàng, lườm cô: “Từ nhỏ đến lớn, thứ anh có được đều là tốt nhất”.

4. Chân tướng của gan heo

Một hôm nọ sau khi kết hôn, Sam Sam trò chuyện với Phong Nguyệt, nhớ lại chuyện cũ, cảm nhận sâu sắc cuộc sống “nước sôi lửa bỏng” bây giờ hoàn toàn là do tai họa từ gan heo của đại tiểu thư mà ra, cô ủ rũ nói: “Gan heo cả một tháng mà em đưa, đúng là hại người kinh khủng quá”.

Phong Nguyệt kinh ngạc: “Em có tặng gan heo cả tháng bao giờ đâu? Chỉ có mấy ngày thôi mà”.

Sam Sam: “…”

Hồi lâu sau Sam Sam nhớ lại, tức giận đùng đùng: “Quá đáng, hôm nay chị phải cho anh ấy ngủ ở phòng làm việc”.

Phong Nguyệt nhìn Sam Sam bằng ánh mắt hoài nghi. Cô hiểu ông anh mình nhất, ông anh này từ nhỏ đã nham hiểm xảo quyệt, từ nhỏ đến lớn cô chưa lợi dụng được tí nào. Sam Sam làm được không?

Sam Sam đã tức tối gật đầu với vẻ kiên định vô cùng trong ánh mắt ngờ vực của Phong Nguyệt.

Sáng sớm hôm sau, Phong Nguyệt đã gọi điện hỏi Sam Sam: “Sao rồi sao rồi? Anh của em tối qua ngủ phòng làm việc ư?”. Tha thứ cho tật buôn chuyện của cô, làm bà nội trợ là công việc tẻ nhạt nhất thế giới.

“A. . . ”, Sam Sam ấp a ấp úng một lúc lâu mới ậm ừ trả lời: “…Ừ”.

“Sao giọng chị lại mệt mỏi vậy?”.

“Ừm. . . chị phải đi họp rồi, cúp đây”.

Lập tức trong điện thoại vang lên tín hiệu máy bận, Phong Nguyệt ngẩn người, không kìm được sự tò mò nên to gan gọi cho ông anh mình: “Anh à, hôm qua, chuyện đó, Sam Sam hình như rất tức giận, không cãi nhau chứ?”.

“Không”. Giọng Phong Đằng rất hòa nhã.

“Ha ha”. Phong Nguyệt cười khan, “Em nói mà, Sam Sam còn bảo cho anh ngủ ở phòng làm việc, sao thế được, ha ha”.

“Hôm qua đúng là anh ngủ ở phòng làm việc”.

“Hả?”. Phong Nguyệt sửng sốt.

Bên kia đầu dây, Phong Đằng hình như đang cười khẽ, “Thỉnh thoảng thay đổi chỗ cũng thú vị”.

Phong Nguyệt nghi ngờ, ngủ ở phòng làm việc thú vị lắm sao? Hơn nữa giọng cười của ông anh cô kỳ quặc quá. Cô định hỏi nữa thì nghe anh nói: “Sáng sớm em đã gọi điện hỏi chuyện này? Có phải là rảnh rỗi quá không? Anh đi họp đây, cúp nhé”.

Lại tiếng máy bận.

Họp nữa à? Phong Nguyệt ném ống nghe xuống, bực bội, nhưng ông anh đang làm việc mà lại nói nhiều với cô như thế thì thật hiếm có. Chăm sóc đứa con một lúc lại thấy không cam tâm, lại đi hỏi Sam Sam, Sam Sam vẫn lắp ba lắp bắp, nhanh chóng cúp máy. Đầu dây bên kia, Sam Sam nằm bò lên bàn lặng lẽ than thở, haizz ~ hôm qua sao lại không nghĩ ra nhỉ, còn đơn độc khiêu chiến với boss, kết quả, kết quả. . .

Kết quả tối qua Đại boss đúng là ngủ ở phòng làm việc thật, nhưng. . . cô cũng ngủ ở đó. . . Sam Sam nhớ lại chuyện tối qua, mặt đỏ bừng bừng, bỗng có tiếng tin nhắn điện thoại, cô cầm lên xem, tin nhắn đến từ Đại boss tự nhận rằng hôm nay phải họp hành rất nhiều. . . “Sam Sam, tối nay có cần nhốt anh trong nhà bếp không?”.

5. Nhiều trận. . . xuất phát từ nickname trên mạng. . .

Nghe kể, rất lâu rất lâu trước đó nickname trên mạng của Sam Sam là cái gì mà không thể thi, nhưng từ khi vào Phong Đằng, nick QQ, ID game, nick trên các diễn đàn mạng. . . thống nhất sửa thành “Đánh boss xong ngủ thật sướng” nghe rất oai phong lẫm liệt.

Cái tên đó bản thân chẳng có vấn đề gì, thậm chí trong một quãng thời gian, nó đã cống hiến cực lớn cho sức khỏe tinh thần và thể xác của Sam Sam, nhưng sau khi kết hôn, Sam Sam vẫn quên không sửa lại mà chẳng cảm nhận chút nguy hiểm nào đang rình rập. Thế là. . . Đêm đầu tiên sau khi hưởng tuần trăng mật quay về, Sam Sam tắm xong, ôm laptop lên giường Chat QQ với Song Nghi.

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Gửi nhiều nhiều hình lại đây, phải là phong cảnh và không có người nhé, như thế mới dễ tưởng tượng, tớ cần làm tài liệu. ~~

Đánh boss xong ngủ thật sướng: ồ, đa số vẫn chưa chỉnh sửa xong, gửi trước mấy tấm nhé.

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Được, đúng rồi, đừng là ảnh cậu chụp, cậu chụp tồi lắm. Đánh boss xong ngủ thật sướng: ~~~Nhưng chẳng phải cậu cần ảnh không có người?

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Ừ, chỉ phong cảnh thôi.

Đánh boss xong ngủ thật sướng: Ảnh anh ấy chụp đều có tớ. = =

… …Đánh boss xong ngủ thật sướng: Ủa? Đâu rồi?

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Đây này. . . Lúc nãy tớ bỗng thấy tê dại toàn thân, ngón tay co giật, không gõ nổi chữ.

Đánh boss xong ngủ thật sướng: . . . Chưa yêu đương nên sức đề kháng yếu quá.

Nghi gia Nghi thất Nghi điệu hí: Cậu cậu cậu, cậu gần gũi boss nhà cậu xong, quả nhiên giờ thành đen rồi.

Sam Sam bị ba chữ “gần gũi” của Song Nghi làm đứng hình, trong đầu lại xuất hiện cảnh vào sâu ra nông, đúng lúc đó, cửa nhà tắm mở ra, trong làn hơi nước mờ mịt, Đại boss chỉ quấn một chiếc khăn ngang hông bước ra, tay cầm khăn bông trắng vừa lau tóc vừa tiến lại gần cô, trên cơ thể khỏe mạnh còn đọng vài giọt nước, lại có một giọt nước từ làn tóc rơi xuống, cực kỳ mờ ám lăn chậm rãi qua cổ họng, vòm ngực, phần bụng, cuối cùng biến mất ở cái nơi chỉ quấn một chiếc khăn. . .

Sam Sam chỉ liếc nhìn một cái rồi nhịp tim và huyết áp tăng chóng mặt, mặt đỏ như ráng chiều. Tuy dáng vẻ boss không mặc gì cũng đã ngắm nghía vài lần, nhưng nhưng. . .

Sam Sam vội vàng không nhìn nữa, càng chăm chú Chat ~ ing với Song Nghi.

Vô tư gõ thêm mấy chữ nữa, đầu giường bên kia đã lún xuống, tích tắc sau cô bị kéo lại. Trong vòng tay mạnh mẽ cưỡng ép, gò má ép vào lồng ngực trần, Sam Sam chỉ thấy người nóng lên, giống như trong cơ thể bỗng cháy lên một ngọn lửa, đầu óc bỗng dưng váng vất mơ màng.

“Sấy tóc giúp anh nhé?”.

Giọng trầm khàn mờ đục, có khả năng làm mê hoặc thần trí người khác, nhưng Sam Sam nghe rồi mọi suy nghĩ gì đó đều biến mất, lập tức vùng ra khỏi lòng anh, nghiêm túc cảnh báo: “Em không muốn sấy tóc giúp anh!!!”.

Phong Đằng nhướn mày.

Sam Sam đỏ mặt lặp lại: “Dù sao cũng không!”.

Sam Sam phản ứng gay gắt với chuyện sấy tóc như thế, đơn giản là khi hưởng tuần trăng mật đi một ngày đàng học một sàng khôn.

Lúc đó Sam Sam từng nhất thời hứng chí, chủ động đòi được giúp boss sấy tóc, trong ti vi đều thế mà, nam chính hoặc nữ chính đứng sau lưng đối phương, sấy tóc với vẻ yêu thương trìu mến, ngoài cửa sổ là trời xanh biển ngọc, cảnh tượng ấy lãng mạn biết bao, tình tứ biết bao.

Thế nhưng khi bản thân cũng làm thế thì mới nhận ra, ở cái thời đại này, phim truyền hình thật trong sáng và không đáng tin biết bao.

Nam chính trong phim sẽ không thừa lúc nữ chính giúp anh ta sấy tóc mà cởi nút áo và gặm vai cô ấy, cũng sẽ không biến thành tư thế cuối cùng là - cô bị bế ngồi lên đùi anh, mặt đối mặt.

“Anh thế này em không tiện sấy cho anh, tay đưa cao quá nên mỏi lắm”.

Sam Sam đương nhiên là cự nự, nào ngờ Phong Đằng nghe lại tưởng cô đang làm nũng, Phong Đằng cười khì: “Vậy anh thấp xuống”.

Anh cúi đầu, bàn tay vốn đang đùa giỡn phía dưới thuận thế đẩy cô cao lên, anh ngậm lấy mỹ vị dâng đến tận miệng, cuối cùng còn không quên hỏi vẻ ân cần: “Thế này tiện chưa?”.

Thần thánh ơi!

Sam Sam cảm thấy không khéo cả đời này cô thấy mái tóc ướt đẫm của boss là sẽ nhớ đến cảnh đó. Nghĩ đến đấy, Sam Sam bỗng nhớ ra từ “gần gũi” mà cô và Song Nghi đang nói, ưm. . . lỡ như bị boss nhìn thấy. . .

Sam Sam vội vã bye bye Song Nghi, lúng túng gập máy lại, sau đó nói “em ngủ đây” rồi nhanh chóng chui vào chăn ngủ ing. ~~~

Dù sao tóc cô đã khô có thể ngủ được, còn về ai đó tóc chưa khô ngủ thế nào thì cô mặc kệ.

Chắc là, Đại boss không nhìn thấy nhỉ, nếu không anh sẽ chẳng điềm nhiên như thế, Sam Sam tự thôi miên, dần dần trôi vào giấc ngủ. Lúc mơ màng hình như nghe tiếng lật trang giấy, ừ, chắc Boss đang xem giấy tờ, về rồi anh lại bắt đầu bận rộn mà. . .

Bất giác chú ý đến âm thanh lật giấy, một trang, hai trang. . .

“Ngủ rồi?”.

Ủa? Sam Sam vội nhắm tịt mắt, thở đều đặn ra vẻ ngủ say.

Lại lật một trang.

“Lúc nãy anh thấy rồi”.

A a a, anh quả nhiên vẫn thấy hai chữ “gần gũi” sao? Sam Sam xoay người lại đối diện anh: “Không phải em nói”.

Nên trong đầu cô không nghĩ tới những chuyện đó, nên anh đừng hiểu lầm cô muốn làm gì đó.

“Thế à?”. Phong Đằng hỏi lại bâng quơ, sau đó đọc lên bằng một giọng cực kỳ dịu dàng, “Đánh boss xong ngủ thật sướng, cái này không phải em?”.

Toi rồi, sao cô lại quên còn vấn đề này, Sam Sam vội vàng khai thật, ấp úng nói: “Là em, em đặt chơi thôi, anh không để bụng chứ?”.

“Đương nhiên là không”. Ánh mắt Phong Đằng ngước lên khỏi xấp tài liệu, rơi xuống người cô vẻ cực kỳ vô hại, sau đó động tác thanh lịch gập tài liệu lại đặt sang một bên, hỏi vẻ nghiêm túc: “Nhưng hôm nay Sam Sam chưa đánh, sao lại ngủ rồi?”.

Hả? Sam Sam chưa kịp hiểu hàm nghĩa trong câu đó thì đã bị anh quay sang bế bổng lên, giây sau đó cô đã ngồi lên người anh, đờ đẫn nhìn anh chụp lấy ngón tay cô cho vào miệng gặm nhấm, nhìn vào mắt cô cực kỳ mờ ám: “Sam Sam định lấy gì đánh anh? Cái này?”.

– Tôi là đường phân cách làm ca đêm –

– Tôi là đường phân cách bị nhà tư bản cưỡng bức tăng ca suốt đêm. –

Một đêm đánh nhau mấy lần, mà còn bị cưỡng bức làm người đánh chính, hôm sau Sam Sam vừa xấu hổ lẫn phẫn nộ sửa lại nickname - Đại boss giở trò lưu manh! Nhưng bất hạnh là, mấy hôm sau, nickname đó lại bị Đại boss nhìn thấy.

Đại boss không hổ là boss nhân tài giỏi giang đẹp trai cấp biến thái, nhanh chóng lý giải “hàm nghĩa sâu xa” ẩn chứa sau cái tên ấy, mỉm cười nói: “Thì ra Sam Sam thích anh chủ động”.

Thích anh chủ động?

Anh anh anh làm sao lại đúc kết như thế được chứ!

Giở trò lưu manh. . . chủ động. . .

Giở trò lưu manh. . . chủ động. . .

Thời gian tiếp đó, Sam Sam không ngừng tìm kiếm mối quan hệ logic giữa hai vế đó, đồng thời, thuận tiện, cũng bị chủ động triệt để!!!

Sam Sam đành tiếp tục sửa nickname, để diễn tả sự phẫn nộ của mình, nickname lần này đổi thành - “Đại boss không phải người!”.

Vì có nền tảng “Đại boss giở trò lưu manh” trước đó mà nickname này vừa xuất hiện, Song Nghi đã liên tưởng phong phú mà bàng hoàng: “Ôi chao, là kiểu không phải người một đêm bảy lần trong tiểu thuyết đó sao?”.

Sam Sam nước mắt ròng ròng, Song Nghi đã nghĩ biến thái như thế, Đại boss chỉ có thể càng biến thái, chưa biết chừng sẽ kéo cô khiêu chiến giới hạn cao nhất của “không phải là người” cho xem. Cứ đổi vậy, cô không muốn lại phải “Ngày nối tiếp đêm, nhất quyết không rời” nữa đâu.

Phải sửa, phải sửa, nhất định phải sửa, nhưng sửa thành gì cơ chứ?

Sam Sam nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy an toàn là số một, thế là tiêu diệt hoàn toàn sự tồn tại của Đại boss trong nickname của cô. Tên mới là “33 được 6”, đơn giản dễ nhớ lại đặc biệt, Sam Sam nghĩ thầm, lần này Đại boss không thể túm được gì mà suy diễn nữa.

Tối hôm sửa tên, Sam Sam cố ý trò chuyện với Song Nghi trước mặt boss, Đại boss nhìn thấy, quả nhiên không phản ứng, Sam Sam vẫn chưa yên tâm lắm, truy hỏi: “Nickname mới của em được chứ?”.

Đại boss hờ hững: “Không có anh nữa à?”.

Sam Sam vội vàng gật đầu: “Lần này không có boss anh nữa!”.

Phong Đằng “ừ” một tiếng rồi vùi đầu vào làm việc.

Sam Sam đã thở phào nhẹ nhõm, qua ải rồi qua ải rồi, ha ha ha.

Thế nhưng sự thực chứng minh, trong đấu tranh với tư bản, Sam Sam vẫn không đủ kinh nghiệm.

Đêm vẫn chưa qua, làm sao nói là qua ải được.

Lại trước khi ngủ, một câu “Chúng ta nghiên cứu vấn đề tồn tại” của Đại boss đã khiến Sam Sam mất cả đêm, sức cùng lực kiệt mà lĩnh ngộ được thế nào là. . .

“Tồn tại”.

Sam Sam đau khổ vô cùng, đầu hàng nhận thua. Chẳng đã biết sớm rồi sao, đấu với boss là khờ khạo vô cùng, nịnh nọt xun xoe mới là đúng đắn.

Thế là cuối cùng nickname mới ra lò, “Đại boss thật vĩ đại”, vừa tồn tại lại vĩ đại, lần này chắc được chứ gì. Buổi tối Đại boss ngự lãm, quả nhiên rất hài lòng. Sam Sam cũng hài lòng vì sự hài lòng của boss, chỉ là có phần không chấp nhận nổi tình tiết xảy ra sau đó. . .

Đại boss lại hỏi: “Thế, Sam Sam cảm thấy anh vĩ đại chỗ nào?”.

Tốt thôi, hỏi thế cũng bình thường, chỉ cần anh không tóm lấy tay cô, cưỡng ép đưa đến một nơi nào đó a a a!!!

Thế là. . .

Không tránh khỏi một cuộc chiến cam go.

Sam Sam thở hổn hển hỏi: “Em không sửa tên nữa”. Phong Đằng nhướn mày: “Không sửa thật à?”.

Giọng điệu có vẻ tiếc nuối.

“Không sửa nữa!”. Sam Sam nằm bò trên người anh, yếu ớt nhưng chắc chắn như đinh đóng cột. Cô đã nhận thức sâu sắc rằng, đối với boss, sửa nickname chính là sửa cái gì đó. . .

“Cũng tốt”. Ngón tay vẻ như vô tình ve vuốt chỗ đã phải chịu đựng anh, Phong Đằng thong thả: “Em mà sửa thì anh lại có điều kiện phản xạ, em sửa đi sửa lại, anh cũng rất vất vả”.

Sam Sam muốn khóc: “… Anh có thể không vất vả mà. ”

Ai kia đã ăn uống no say mỉm cười, khẽ hôn lên đôi mắt lóng lánh nước của cô. “Anh cam tâm tình nguyện”.

Í? Sam Sam ngẩn ngơ nhìn anh. Từ khi kết hôn, mỗi nụ hôn của Đại boss đều tràn đầy mùi vị ham muốn mãnh liệt, lúc nãy hình như không phải, mà rất nhẹ nhàng, nhưng lại sâu sắc rung động hơn bất cứ nụ hôn nào. . . hình như thấp thoáng một cảm xúc anh chưa bao giờ tiết lộ ra. . .

Thấy bộ dạng ngờ nghệch của cô, Phong Đằng lại cười: “Sam Sam, sau này không được từ chối sấy tóc cho anh”.

6. Sam Sam đã bắt đầu xa xỉ như thế nào

Tuy rằng từ tiết kiệm đến phung phí thì dễ, từ phung phí xuống tiết kiệm thì khó, nhưng với thời sinh viên mà sinh hoạt phí chỉ có năm trăm tệ, đi làm rồi tăng lên một hai ngàn (tiền nhà không tính) như Sam Sam mà nói thì muốn xa xỉ ngay cũng không phải chuyện đơn giản. Thế nên tuy cô đã trở thành bà Phong mấy tuần rồi, dù rằng trong ví đã nhét chật cứng thẻ gì thẻ gì. . . N thẻ, và dù đã quan sát boss đến mắt cũng không chớp mà ký hóa đơn thanh toán rất nhiều lần rồi, chính bản thân Sam Sam lúc tiêu tiền cũng vẫn có chút bó buộc. Đi mua sắm với Phong Nguyệt, thấy cô nàng tiêu tiền như nước, vẫn có cảm giác kinh hồn khiếp đảm.

Chủ nhật ấy, Phong Đằng sáng sớm đã ra ngoài đánh bóng, Sam Sam vừa bị anh hành hạ một trận, không muốn đi làm kẻ nhặt bóng nên nằm ườn ra giường không chịu dậy. Phong Đằng thường thì sau khi “ăn uống” no say xong rất dễ dụ dỗ, không hề cưỡng ép cô, dặn người giúp việc đừng quấy rầy cô rồi thảnh thơi đi một mình.

Sam Sam đang định ngủ bù một giấc đến trưa thì Phong Nguyệt lại gọi điện đến rủ cô đi mua sắm. Sam Sam nghe thấy hai chữ “mua sắm” thì chỉ muốn vùi đầu vào gối giả chết, Phong tiểu thư mua sắm quá kinh khủng. . . Nhưng không tìm đâu ra lý do từ chối, không thể cứ sáng sớm là nói mình quá mệt được, sẽ bị Phong Nguyệt cười cho chết. Bất lực quá đành ngồi dậy, bảo tài xế đưa cô đến trung tâm thương mại XX có đầy đủ cửa hàng thời trang danh tiếng để gặp Phong Nguyệt.

Sam Sam đã đi mua sắm với Phong Nguyệt mấy lần, lần nào cũng bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, cơ thể thì tay đau chân nhức, tinh thần thì rỏ máu, tuy tiền ào ào đổ ra không phải là của cô, nhưng nhưng. . .

Đáng không?

Tại sao một chiếc túi nhìn rất ngố lại phải trả N vạn?

Tại sao một đôi giày mang vào chẳng ra sao cũng N vạn?

Tại sao tại sao. . . họ đều dùng số vạn để làm đơn vị?

Bạn Sam Sam xuất thân từ một nhân viên tài vụ quèn lần nào thấy giá trên trời đó cũng không kìm được nghĩ đến “chi phí chi phí”, sau đó sẽ ôm trong lòng tình yêu Tổ quốc, không để cho các nhà tư bản phương Tây kiếm tiền, kiên định đặt những món đồ đó trở lại chỗ cũ.

Hôm nay cũng không là ngoại lệ, Phong tiểu thư cứ quẹt thẻ liên tục, Sam Sam cũng nhìn liên tục, đi một lúc hai người đến quán trà trên tầng thượng để nghỉ ngơi, Phong Nguyệt nhìn đống đồ mình mua, nhìn Sam Sam hai bàn tay trắng thì bỗng cảm khái: “Sam Sam à, có phải em hơi lãng phí không?”.

Phong Nguyệt nhớ đến một đống quần áo trong nhà còn chưa cắt “tag”, lần đầu thấy ngượng ngùng.

Sam Sam vừa uống trà vừa lắc đầu thành thực: “Không, không”. Đại tiểu thư không phải hơi lãng phí, mà là vô cùng lãng phí, nói bản thân “hơi lãng phí” thì đúng là khiêm tốn quá. = =

Phong Nguyệt thở dài: “Haizz, cũng may ông anh kiếm ra tiền, nếu không em đâu sống thoải mái được thế này”.

Đúng như lời cô nói, Ngôn Thanh chồng cô tuy có chức vụ cao nhưng xuất thân bình thường, làm sao gánh nổi kiểu tiêu tiền như cô, bây giờ cô tiêu tiền như nước đa số là nhờ vào phần chia lợi nhuận mỗi năm tập đoàn Phong Đằng cho cô đấy chứ.

Sam Sam cười he he, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, trong đầu bỗng nhớ đến cuộc đối thoại trên giường sáng nay của hai người. Lúc đó Sam Sam giận anh đánh thức cô dậy thật quá đáng, Phong Đằng lại nói: “Lần đầu gặp nhau, bên ngoài bệnh viện, em mắng anh là bọn tư bản có phải không?”.

Sam Sam ngạc nhiên: “Sao. . . sao anh biết?”.

Phong Đằng hừ một tiếng, ngón tay không chút khách sáo luồn vào trong áo cô, đồng thời cúi người cắn lên hõm cổ cô một cái: “Bọn tư bản giỏi nhất là gì? Vắt kiệt giọt máu cuối cùng của em”.

Sau đó. . .

Tuy cô chưa bị vắt kiệt, nhưng cũng gần giống thế. . . Choáng!

Ban ngày ban mặt cô nghĩ cái đó làm gì? Sam Sam cảm giác gò má mình nóng rực, vội vàng cầm ly nước lên để che giấu. Phong Nguyệt lại phát hiện ra, tò mò: “Sam Sam sao mặt chị đỏ thế?”.

Sam Sam bị cô nàng truy hỏi càng lúng túng hơn, Phong Nguyệt thấy bộ dạng cô như vậy cũng đoán được bảy, tám phần, đang định chọc cô thì nghe có người gọi.

“Ôi, đây chẳng phải là cô Phong bà Phong sao?”.

Sam Sam và Phong Nguyệt cùng ngước lên, bốn, năm người phụ nữ dáng vẻ mệnh phụ đang tiến lại, có lẽ quen thân với Phong Nguyệt, không đợi chào lại đã ngồi xuống cạnh họ. Phong Nguyệt nhích lại gần Sam Sam, nhân lúc không ai chú ý đã thì thào nói: “Chị nhìn cái cô mặc Chloé (*) kiểu mới nhất, là ‘bà nhỏ’ của XXX, trước kia cứ ngầm tỏ ý với ông anh em. Người thì đẹp nhưng gia thế thì không ổn, anh em làm sao nhìn vừa mắt được”.

(*) Chlóe: Một phương tiện thời trang chuyên cho nữ giới của Pháp (BTV).

. . . Đại tiểu thư, gia thế càng không ổn đang ở đây! Sam Sam vừa bó tay vừa liếc nhìn tình địch. Nhìn một vòng rồi Sam Sam nhân lúc không ai chú ý cũng thì thào với cô Phong: “Bộ nào là kiểu mới của Chloé?”.

Cô Phong: “…”

Ngồi một lúc, họ nói chi bằng cùng đi mua sắm, Sam Sam cũng không có ý kiến gì. Nhưng đi với bao nhiêu người thế này vẫn khác chỉ đi với Phong Nguyệt, Sam Sam cũng ngại không thể cứ nhìn mà không mua, thấy mà không thử. Tiện tay thử một chiếc váy, nhìn cũng khá đẹp, sau đó nhìn giá, một ngàn tám. ~~

Sam Sam nước mắt lưng tròng.

Mới một ngàn tám à. ~~

Tha thứ cho cô dùng từ “mới” này nhé, trước kia cô mua váy có tám trăm tệ đã không nỡ, nhưng cái giá này trong đống quần áo hôm nay, đúng là rất thấp thấp thấp. ~~

Vậy nên, mua cái này đi, cũng xem như dễ ăn nói, dù sao cô cũng được xem là bước vào cửa nhà giàu rồi, nếu quá bủn xỉn thì chưa biết chừng Đại boss sẽ bị người ta cười giễu. Thế là Sam Sam thoải mái bảo nhân viên gói váy lại. Cô nhân viên trang điểm tinh tế cười nói: “Cô rất may mắn đấy, chiếc váy này là do chủ cửa hàng chúng tôi mới mang từ Anh về, chỉ có một chiếc”. Sau đó bấm vào máy tính, “Giá gốc là một ngàn tám trăm bảng Anh, giảm giá còn lại hai vạn tệ”.

Sam Sam nghi ngờ mình nghe nhầm - một ngàn tám trăm. . .

Bảng Anh?

Hai vạn nhân dân tệ?

Mặt Sam Sam cứng đờ.

Người xung quanh nghe rất rõ, cô nàng Chloe ào ào đi tới, thấy chiếc váy trong tay nhân viên thì nói: “Ôi, chiếc váy này đẹp thật, tiếc là cô Tiết may mắn quá, sao lúc nãy tôi không nhìn thấy. . . ”.

Lúc đó không mua thì chắc sẽ làm mất mặt Đại boss đến tận Thái Bình Dương rồi, Sam Sam chỉ đơ trong 0. 1 giây, lập tức tim rỏ máu, mặt nở nụ cười đưa thẻ ra, nói với vẻ mặt trông thì hờ hững, nhưng thực sự đau không muốn sống: “Đúng thế, tôi may mắn quá”.

Sam Sam về đến nhà đã ủ rũ héo hon, chủ động úp mặt vào tường nghĩ về cuộc đời.

Hai vạn ơi hai vạn! Cô lại tiêu cả hai vạn để mua một món quần áo rách. . .

Đó là tiền lương mấy tháng của cô, đó là thu nhập một năm của bố cô, đó là. . .

Sam Sam chìm vào nỗi đau khổ vô hạn, đồng thời cũng bắt đầu hối hận, vẫn không nên mua, dù rằng sau đó Phong tiểu thư nói chỉ sự lúc đó cô không mua thật, nhưng nhưng. . .

Hai vạn ơi. . .

Cảm xúc ủ ê đó kéo dài đến lúc đi ngủ, Đại boss vốn muốn làm gì đó nhưng thấy vẻ mặt xám xịt, đau không muốn sống của Sam Sam. . . bắt đầu sự nịnh nọt dỗ dành hiếm hoi, gần đây có phải là quá nhiều không? Tuy là tân hôn. . .

Phong Đằng thở dài: “Khó chịu đến thế sao?”.

“Khó chịu chết được”.

Phong Đằng sa sầm mặt, lẽ nào kỹ thuật của anh chưa đủ tốt?

“Hai vạn tệ đó!”.

Giọng Sam Sam đau chẳng buồn sống, Đại boss vốn tức giận cuối cùng phát hiện ra tư duy ai đó hình như không cùng một tinh cầu với mình, anh cau mày hỏi: “Hai vạn tệ gì?”. “Haizz. . . ”. Sam Sam đang cần tìm người kể lể cũng bất chấp đối tượng mình than thở có thích hợp không, tường thuật câu chuyện hôm nay. “Hôm nay Phong Nguyệt đưa em đến tòa nhà XX. . . một cửa hàng nhỏ. . . nhìn nhầm giá. . . ”.

Phong Đằng thật không biết nên giận hay nên cười, vì chuyện này mà ảnh hưởng đến chất lượng đời sống X. . . Để tránh sau này lại xảy ra chuyện tương tự, Phong Đằng nghĩ ngợi hai giây, nói: “Tòa nhà XX?”.

Sam Sam gật.

“Tòa nhà đó là sản nghiệp đứng tên anh”.

“Hả?”.

“Mấy cửa hàng đó mỗi năm phải giao cho anh một khoản tiền thuê không rẻ đâu”.

“Hả?”.

“Nên hai vạn tệ mua váy, một phần lợi nhuận phải đưa lại cho anh”.

Sam Sam ngẩn ngơ: “Đưa anh bao nhiêu?”.

“Ừm, có lẽ là năm ngàn”. Tổng giám đốc Phong bỏ qua rất vô trách nhiệm, “Nên sau này em mua đồ có thể xem như là giảm giá ba mươi phần trăm, ví dụ hôm nay váy em mua, thực tế chỉ mất một vạn rưỡi, tiết kiệm năm ngàn”.

‘Thế ạ?”.

“Ừ”. Đại boss tiếp tục nói dối không chớp mắt, “Nên sau này em mua càng nhiều, giảm giá càng nhiều, tiền tiết kiệm cũng càng nhiều”.

“Thế. . . thế ạ?”. Hình như không ổn ở đâu đó, chắc chắn! Nhưng tổng giám đốc anh đừng áp sát thế này được không, không thể nghĩ được!

“Đương nhiên”. Boss tẩy não cô xong, mỉm cười: “Thế thì, chúng ta có thể bắt đầu làm chuyện khác được chưa?”.

7. Cây quất

Lúc bác Vương vào phòng khách phía tây thì Sam Sam đang ngồi trước lò sưởi ở nhà cũ nhà họ Phong, ôm laptop chơi game. Trên màn hình phong cảnh đẹp đẽ chân thực, nhân vật xinh đẹp tinh tế, đó là Mộng du giang hồ 2.

Mộng du giang hồ 2 đã hoạt động được hơn hai năm, nhưng đến nay vẫn còn rất “hot”, được F5 liên tục, bảng xếp hạng các game lớn đều đứng ở vị trí cao ngất ngưởng, là phu nhân boss của phía đầu tư, Sam Sam đương nhiên cũng là một trong những người ủng hộ trung thành.

Ngồi trên tấm thảm dày, dựa lưng vào gối mềm, bên tay trái là hộp thức ăn điểm tâm, bên tay phải là ly nước trà bưởi tỏa hơi nghi ngút, gần với lò sưởi ấm áp, đánh boss và uống trà, trong mùa đông lạnh lẽo tuyết rơi này, đúng là tuyệt vời.

Bác Vương nhẹ nhàng đến gần: “Phu nhân, đại tiểu thư và ‘cô gia’ đến”. [Cô gia chỉ con rể của gia đình, đây là cách xưng hô cũ của người Trung Quốc (BTV). ]

Mỗi lần Sam Sam nghe bác Vương gọi hai tiếng “phu nhân” là choáng váng, đương nhiên Ngôn Thanh bị gọi là “cô gia”^^ còn choáng hơn cô, nhưng bác Vương là người lớn tuổi của nhà họ Phong, mọi người cũng đành tôn trọng thói quen của bác.

“Sớm thế đã đến rồi ạ?”.

Bây giờ mới là buổi trưa, mọi năm cũng phải bốn, năm giờ mới đến. Sam Sam buông laptop xuống, vui vẻ đứng lên nghênh đón, đến cửa phòng thì thấy cô nàng đang cười hí hí tiến lại, ôm đửa con trai Ngôn Dự, bên cạnh là Ngôn Thanh, tay Ngôn Thanh ôm một chậu quất cành lá sum suê tươi tốt.

“Chúc mừng chúc mừng, kim ngọc mãn đường (*)”.

(*) Kim ngọc mãn đường nghĩa là "vàng ngọc đầy nhà", là câu chúc nhiều tiền tài, đầy may mắn của người Trung Quốc (BTV).

“Oa, chậu quất này đẹp quá”.

Sam Sam hớn hở đón lấy chậu cây Ngôn Thanh đưa. Đúng là một chậu quất rất đẹp, giữa những

cành lá xanh mướt là những quả vàng óng ánh, quả nào cũng tròn vo đáng yêu, nhìn có vẻ rất hân hoan vui tươi.

Phong Nguyệt cười nói: “Bọn em lại đến ăn cơm ké đây”.

Bữa cơm giao thừa mỗi năm Phong Nguyệt đều cùng ăn với anh trai, hôm sau mới bay đến nhà Ngôn Thanh, mấy năm nay đã thành thông lệ.

Ngôn Dự trắng trẻo mềm mại thấy Sam Sam thì ngọ nguậy một cách không an phận trong lòng mẹ, thỏ thẻ bằng chất giọng măng sữa: “Mẹ Sam Sam ơi”.

Vừa kêu vừa đưa tay ra đòi bế.

Sam Sam lập tức sáng mắt, buông chậu quất xuống, đón lấy cậu bé mũm mĩm trong tay Phong Nguyệt, hôn hai cái lên đôi má mềm mại rồi bế đi tìm món gì ngon cho cậu ăn. Phong Nguyệt và Ngôn Thanh ngồi xuống, Phong Nguyệt nhìn xung quanh rồi hỏi: “Anh em đâu rồi?”.

“Vừa lên trên nghỉ ngơi rồi”. Sam Sam vừa đút cho cậu bé ăn vừa nói, “Đợi chị gọi anh ấy xuống”.

“Không cần đâu”. Phong Nguyệt vội ngăn lại, “Bọn em cũng đâu phải người ngoài”.

Sam Sam nghĩ lại cũng thấy đúng nên không kiên trì nữa. Đại boss cũng rất đáng thương, cuối năm nào cũng bận vô cùng, ngoài việc công ty ra còn có đủ loại tiệc tùng giao tiếp phức tạp khác, không thể nghỉ ngơi yên ổn được, đến hôm nay mới rảnh rỗi.

Ngôn Thanh thấy game Online trong máy Sam Sam, bất giác tò mò nhìn thêm: “Mộng du giang hồ 2 sao?”.

“Đúng thế”.

“Game này được phản hồi rất tốt, chắc chắn là một mảnh đất vàng, nhưng lại chia với bên khai thác hơi nhiều”.

Ngôn Thanh lắc đầu vẻ tiếc nuối. Đối với anh ta, Mộng du giang hồ bản đầu tiên đã kiếm được nhiều tiền rồi, nếu ra trò mới, chỉ cần điều chỉnh trên nền tảng cũ là được, khả năng nghiên cứu khai thác của Phong Đằng đã rất đủ, hà tất phải hợp tác với người ta để chia miếng bánh ngon này.

Phong Nguyệt có vẻ không chịu nổi: “Năm mới đến nơi, anh có thể đừng nói đến chuyện làm ăn được không?”.

Ngôn Thanh cười hề hề, Sam Sam thấy bộ dạng anh ta muốn chơi thử thì nói: “Cậu có cần chơi thử không? Giúp chị tăng cấp đi, chị chơi mấy tiếng đồng hồ rồi mệt quá”.

Ngôn Thanh không phụ trách mảng game Online, chưa chơi loại game này, trong lòng cũng muốn thử xem game Online do thiên tài khai thác có gì khác, nghe thế liền không khách sáo, bắt đầu chơi giúp.

Phong Nguyệt lườm anh mấy cái rồi buôn chuyện với Sam Sam, chủ đề lúc đó cũng chỉ là về năm mới, Phong Nguyệt nói từ quần áo trang sức đến bữa tối giao thừa có món gì, Sam Sam nhắc mấy đặc sản bố mẹ từ quê gửi đến khiến Phong Nguyệt rất tò mò, Sam Sam bèn bế Ngôn Dự, dẫn cô đến nhà bếp. Người trong nhà bếp đang bận rộn, Phong Nguyệt nhìn đặc sản xong lại ngắm các món tối nay ăn, thấy rất nhiều món mình thích thì cảm thấy rất hài lòng.

Hai người lấy chút thức ăn vặt rồi mới quay lại phòng khách, trên đường đi, Phong Nguyệt bỗng nói: “Sam Sam à, chị có biết ý nghĩa của việc tặng quất của bọn em không?”.

Ủa, Sam Sam thắc mắc, chẳng phải là kim ngọc mãn đường hay sao? Lẽ nào còn có hàm nghĩa khác?

Thấy thế là biết cô không hiểu, Phong Nguyệt nói: “Quả ngon sum suê, con cháu đầy đàn đó”.

Haizz~ Sam Sam hiểu ra.

Phong Nguyệt bẹo má con trai: “Chị thấy cục cưng đáng yêu biết bao, sao chị không muốn có con?”.

Có phải do cô không muốn đâu! Sam Sam khổ sở: “Bây giờ chị cũng muốn, nhưng mà. . . ”.

Cô và Phong Đằng đã kết hôn hơn ba năm rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa có con, hai năm đầu vì chuyện nhầm lẫn trước khi cưới, nên cô không có suy nghĩ có con, nhưng thấy nhóc Ngôn Dự càng lúc càng đáng yêu nên gần đây cũng mong muốn, nhưng Đại boss rõ ràng không muốn, một mình cô làm sao sinh được.

Phong Nguyệt biết cô khổ sở chuyện gì, dạo trước cô xuất hiện trong cuộc họp hội đồng quản trị, họp xong cô có hỏi anh cô về vấn đề này, kết quả, câu trả lời lại là - Sam Sam còn nhỏ, không vội.

Thật là, Sam Sam nhỏ chỗ nào, đã hai mươi lăm, hai mươi sáu rồi, không sinh bây giờ thì sau này không sinh nổi đâu.

Haizz!

Cô thích bà chị dâu này nên rất tích cực giúp đỡ, không có con thì họ hàng thân thuộc sẽ bàn tán xì xầm nhiều lắm, nhưng vì nể sự địa vị của Phong Đằng nên không ai dám nói trước mặt Sam Sam mà thôi. Ông anh cô rốt cuộc đang nghĩ gì, cho dù muốn sống thế giới chỉ hai người thì ba năm cũng đủ rồi mà!

Phong Nguyệt giật mình tỉnh lại: “Nhưng, nhưng cái gì! Anh ấy muốn hay không thì liên quan gì, sinh con là chuyện của phụ nữ, Sam Sam à, em biết bình thường chị nghe lời anh em, lẽ nào trên giường chị cũng nghe anh ấy?”.

Đại tiểu thư đã là vợ người ta nên nói chuyện không kiêng dè gì, đương nhiên đó là lúc ông anh không có mặt, chứ nếu có thì cô ấy đã không dám nói thế.

Nhưng cũng là phụ nữ đã có chồng, Sam Sam lại đỏ mặt tía tai với ngôn từ táo bạo của Phong Nguyệt.

“Sao. . . sao lại không liên quan. . . Anh ấy, anh ấy. . . cái đó. . . phòng tránh. . . tóm lại. . . ”.

Phong Nguyệt có vẻ thấu hiểu: “Chị muốn nói là anh ấy dùng biện pháp tránh thai?”.

Sam Sam vội vàng gật đầu. Đầu óc Đại boss giống máy tính chính xác cực kỳ, lúc nào cần biện pháp bảo vệ, lúc nào không cần, chưa bao giờ sai sót.

Phong Nguyệt tức tối không để đâu cho hết. “Sam Sam à, chị không thể dụ dỗ anh ấy khiến đầu óc anh ấy choáng váng quên cả chuyện đó sao?”.

“Dụ. . . dụ dỗ?”. Sam Sam mặt đỏ tưng bừng, “Nhưng. . . chị, chị xưa nay luôn bị anh ấy dụ dỗ thôi”.

Phong Nguyệt bị đánh bại!

Hai người vừa quay lại phòng khách thì Phong Đằng từ lầu trên đi xuống. Mặc chiếc áo len xám, Phong Đằng vừa tỉnh dậy trông rất ra dáng người đàn ông của gia đình, Phong Nguyệt mấy năm nay chỉ thấy dáng vẻ giỏi giang mẫn cán của anh, lúc này thấy bộ dạng đó thì lại có cảm giác xa lạ.

Nhóc Ngôn Dự vừa thấy anh đã lập tức vùng thoát ra khỏi tay Sam Sam, bò xuống, chạy lon ton lại gần, ôm lấy chân Phong Đằng bằng đôi tay mũm mĩm.

“Bế, bế, bế, bế”.

Phong Nguyệt thấy mất mặt quá, con trai nhà mình sao cử thấy anh cô là lại nũng nịu như thế chứ. Sam Sam thì lại khâm phục, nhóc Ngôn Dự đúng là không thầy mà cũng học nên, công lực nịnh nọt quả là giỏi hơn cô năm xưa nhiều.

Phong Đằng cúi xuống bế cậu nhóc lên, hỏi Phong Nguyệt: “Đến bao giờ thế?”.

Phong Nguyệt đáp: “Vừa nãy, dự báo thời tiết nói tối có tuyết lớn nên bọn em xuất phát sớm”.

Phong Đằng bế cậu nhóc lại ngồi cạnh Sam Sam, Sam Sam đưa cho anh một ly trà nóng, Phong Đằng nghiêng sang hớp một ngụm rồi chê bai. “Trà gì thế này?”.

Câu hỏi đó khiến Sam Sam muốn ngất. Không biết”.

Vẻ mặt Phong Đằng lập tức xuất hiện mấy chữ “Không biết mà em cũng cho anh uống”, Sam Sam choáng váng đặt ly trà ra xa.

Phong Nguyệt thấy cảnh đó thì thầm lườm nguýt, ông anh nhà mình sau khi kết hôn với Sam Sam, tật kén chọn càng lúc càng nặng, bây giờ ngay cả trà cũng kén chọn nữa. Sao bên ngoài chưa thấy anh như vậy bao giờ!

Nói cho cùng chính vì thích bắt nạt Sam Sam, người ta lấy những trò sến ra để thêm phần thú vị, còn anh thì lấy việc bắt nạt để thể hiện tình cảm. Nhưng cũng chỉ có một mình anh mà thôi, nếu cô dám sai bảo Sam Sam làm việc gì đó, ánh mắt của ông anh sẽ lập tức phóng thẳng đến.

Ngôn Thanh thấy anh vợ xuống thì cũng bỏ game mà đến ngồi cùng, vừa uống trà vừa nói: “Mộng du giang hồ 2 quả thực khác với những game trước kia em từng chơi, xem ra cho thêm Tiêu Nại mấy phần cũng không oan”.

Phong Nguyệt nói: “Có bao giờ anh thấy anh trai làm chuyện lỗ vốn không?”.

Phong Đằng cười cười: “Sao lại không, có ai lại tránh được chuyện đó”.

Sam Sam kéo tay cục cưng trong lòng Phong Đằng đùa giỡn một lúc, sực nhớ ra gì đó: “Chị có mua một xấp giấy dán cửa vẫn chưa dán, Phong Nguyệt có muốn làm cùng không”.

“Vâng”.

Hai người đứng lên dán giấy, Sam Sam rất tích cực, Tết mà, phải làm những chuyện này mới hạnh phúc chứ, Phong Nguyệt thì khá là uể oải, nhưng. . .

Nhìn hai người đàn ông trong phòng khách. . . còn khá hơn là ngồi nghe họ nói chuyện. Thực ra cũng cảm thấy rất hạnh phúc, Phong Nguyệt mỉm cười với bóng mình trong kính cửa sổ.

Sinh ra trong gia đình này, đã chứng kiến nhiều chuyện vì danh lợi mà ám hại cả người thân, cũng từng lo lắng sẽ có một bà chị dâu “lợi hại”, khiến cô và anh trai nảy sinh bất đồng và xa cách.

Cũng may là Sam Sam.

Sau khi Sam Sam gả vào nhà họ Phong, cô và anh trai ngược lại thấy càng gần gũi nhau hơn. Anh cô trước kia không thân thiện gì mấy, không đúng, bây giờ cũng không thể coi là thân thiện, nhưng vẫn khá hơn trước kia một chút.

Phong Nguyệt nghĩ thế nên quay ra nhìn phòng khách, nhóc Ngôn Dự đang vui đùa với hai người đàn ông, bò từ người này sang người khác, Phong Nguyệt bất giác cười thành tiếng, trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc bình yên.

Nhưng. . . Phong Nguyệt nhìn Sam Sam đang chạy ra ngoài dán giấy cửa sổ, lại thấy lo âu.

Ông anh nhà cô kết hôn rồi càng lúc càng hấp dẫn, loại đàn ông này có lực sát thương lớn với phụ nữ, Sam Sam sao chẳng ý thức được tí nguy hiểm nào thế! Tuy nhân phẩm anh cô không có vấn đề, nhưng có một đửa con thì sẽ an toàn hơn. Tuy cô hiếm khi đến tòa nhà Phong Đằng nhưng những câu chuyện trong công ty cô lại rất rõ, người nhăm nhe muốn thay thế Sam Sam có cả đống cơ mà!

Phong Nguyệt tự xưng là cô em chồng tuyệt nhất đảo đảo mắt, nảy ra suy nghĩ.

Thế là. . .

Bữa tối giao thừa, Phong Nguyệt cứ ép Sam Sam uống rượu, Phong Đằng lườm cô mấy cái, Phong Nguyệt cũng coi như không thấy.

Hê hê hê, năm đó nhớ Sam Sam kể chuyện tình của cô và anh trai, Phong Nguyệt đã phát hiện, Sam Sam không chỉ không biết uống rượu mà uống say rồi thì rất to gan, nghe nói năm đó say khướt còn dám từ chối lời van xin tình yêu của ông anh mà! (Sam Sam: . . . Em nghe kiểu gì thế, đó mà gọi là van xin tình yêu à. . . ).

Có thể thấy, những chuyện mà lúc tỉnh không dám làm, say rồi thì chưa chắc đâu. Mười giờ, Phong Nguyệt vốn định ở lại thấy Sam Sam gò má đỏ bừng, hai mắt mơ màng, sau khi thì thầm với Sam Sam một câu, cô đắc ý rút lui thành công.

Cùng đón năm mới tuy rất vui, nhưng có việc còn quan trọng hơn là cùng đón năm mới. He he, làm kẻ phá đám thì không tốt đâu.

—Tôi là đường phân cách mọi người muốn trong sáng—

—Tôi là đường phân cách trời sáng—

Mười giờ sáng mùng một, Song Nghi vốn tối giao thừa phải viết cho kịp bản thảo đến tận nửa đêm mới ngủ, đã hứng chí gọi di động cho Sam Sam, muốn hỏi cô mùng mấy về quê. Gọi mãi chẳng ai nghe, chuyển sang gọi số nhà, vẫn không ai bắt máy, Song Nghi nhớ ra, năm mới Sam Sam hình như đến ở nhà cũ gì đó của Phong Đằng thì phải.

Haizz~ đại gia thật là phiền phức!

Song Nghi lật tìm trong danh bạ một lúc lâu mới tìm ra số, gọi đến, lần này quả nhiên có người nghe, là một ông lão rất khách sáo, sau đó điện thoại lại được chuyển một lần, lần này là boss nhà Sam Sam.

“Năm mới vui vẻ năm mới vui vẻ, cung hỷ phát tài”. Song Nghi chúc mừng liền một mạch rồi hỏi: “Sam Sam có đó không ạ?”.

Chỉ nghe bên kia đáp: “Cô ấy vẫn đang ngủ”.

Ngủ!!!

Song Nghi cảm giác mình như bị sét đánh đứng hình, bây giờ đã mười giờ rồi, lẽ nào Sam Sam là heo ư, mà giờ vẫn ngủ? Vả lại mùng một làm sao ngủ nướng được, trước kia cô nàng còn than vãn mùng một nhiều người đến nhà chơi mà. . .

Đúng rồi, nếu nhiều người đến thì chắc chắn rất bận, tối qua không chừng còn tiệc tùng gì đó. . . Đầu óc xưa nay vốn có trí tưởng tượng phong phú của Song Nghi bắt đầu xuất hiện cảnh tiệc tùng của đại gia, áo xống rực rỡ mỹ vị tràn đầy. . .

Ừ, hiểu rồi, tối qua Sam Sam chắc chắn quá mệt quá mệt rồi, nên bây giờ vẫn không bò dậy nổi.

Haizz, thế mới bảo gả vào nhà giàu không ổn tí nào, cử bình thường là hay nhất!

A A

Mười giờ rưỡi, Sam Sam từ từ mở mắt, gò má lập tức bị cắn nhẹ một cái, giọng trầm trầm mang nét cười của người đàn ông vang lên bên tai: “Ngủ đã chưa?”.

Sam Sam lờ đờ đảo mắt, rõ ràng vẫn chưa tỉnh hẳn, một lúc lâu sau, nhìn người đàn ông đứng cạnh giường, Sam Sam thò tay ra khỏi chăn: “Bao lì xì!”.

Phong Đằng cười thành tiếng: “Năm nay không có”.

Gian thương! Sam Sam căm phẫn: “Năm ngoái có mà…” .

Bao lì xì là cô phải khó khăn lắm mới có được, kết quả là mới lì xì có ba năm đã hết rồi? Phong Đằng thấy bộ dạng tức tối của cô thì cười thầm trong bụng, cố ý thở dài vẻ khó xử: “Không phải không muốn cho, mà là tối qua anh lỡ tiêu thâm hụt rồi”.

Hai chữ “thâm hụt” anh nói vừa trầm khàn vừa mờ ám, Sam Sam muốn giả bộ không hiểu cũng không được, mặt thoắt đỏ bừng!

Tối qua. . .

Cô cô cô thật. . . thật sự. . .

“Em nhiệt tình như thế, anh rất vui, nhưng say rồi buông thả thì có hại cho cơ thể, sau này đừng thế nữa”.

Có thấy kiểu được nước mà còn làm bộ không?

Có thấy kiểu ăn uống no say rồi còn giả vờ đạo mạo không?

Chính thế!

Sam Sam phớt lờ anh, mở mắt tìm kiếm, hôm qua say váng vất không biết anh có dùng biện pháp phòng tránh không. . .

Phong Đằng đương nhiên biết cô đang tìm gì, cũng không nói mà chỉ hỏi: “Sam Sam, có nhớ tối qua là ngày mấy không?”.

“Hai mươi lăm, còn hỏi nữa à”. Đêm giao thừa mà!

Phong Đằng mỉm cười im lặng nhìn cô, Sam Sam sởn cả da gà, lần nào Đại boss cười thế cũng có chuyện chẳng lành, lẽ nào ngày đó đặc biệt lắm ư?

Ngày hai mươi lăm? Ngày hai mươi lăm. . .

A a a, Sam Sam bỗng nhớ ra! Tối qua, tối qua là ngày an toàn nhất của cô, tuy ngày an toàn của người khác chưa chắc đã chính xác, nhưng ngày an toàn của cô rất chuẩn, rất chuẩn!

Cũng tức là. . . cô phí công rồi!

Sam Sam khóc không ra nước mắt, cô em chồng ơi là cô em chồng!

Rượu có thể làm to gan!

Nhưng, rượu càng làm nhầm lẫn!!!

8. Nỗi phiền não của bà mẹ vợ tương lai Sam Sam

Bạn làm ăn của công ty công nghệ Phong Đằng dưới trướng tập đoàn Phong Đằng, người phụ trách của công ty Trí Nhất Bắc Kinh là vợ chồng nhà họ Tiêu đi ngang thành phố S, đặc biệt ghé thăm Phong Đằng.

Sam Sam từ khi biết người sáng tạo ra Mộng du giang hồ 2 muốn đến nhà mình thì vô cùng mong chờ, tò mò dò hỏi Phong Đằng: “Anh có thấy anh Tiêu kia chưa, nghe nói rất đẹp trai đó”.

Phong Đằng lườm cô, “Gặp rồi, không có ấn tượng. Vợ của cậu ta thì lại rất đẹp”.

Rõ ràng là không thể mong chờ Sam Sam ghen tuông một chút, “ồ ồ” hai tiếng, mắt Sam Sam sáng lên: “Thật không? Trai tài gái sắc!”.

Vừa nói vừa sốt ruột thò đầu ra ngoài, “Sao họ chưa đến nhỉ?”. Một giờ trưa, ngài Tiêu và Tiêu phu nhân đến đúng giờ, ngài Tiêu quả nhiên đẹp trai thanh lịch, tư thế vô song, Tiêu phu nhân quả nhiên xinh đẹp động lòng người, rực rỡ nổi bật, hai người đứng cạnh nhau làm người ta có cảm giác như mặt trời mặt trăng bổ sung cho nhau, ánh sáng chiếu tỏa nơi nơi.

Nhưng!

Đó hoàn toàn không phải là trọng tâm!

Trọng tâm là ngài Tiêu và Tiêu phu nhân mỗi người dẫn một đứa bé theo!

A a a, thế giới này sao lại có hai sinh vật nhỏ đáng yêu như thế cơ chứ! Mắt Sam Sam như đứng hình, ngài Tiêu và Tiêu phu nhân có xuất sắc mấy cũng không thể nào khiến cô rời mắt được.

Cậu bé lớn hơn chủ động chào cô bằng giọng non nớt: “Chào dì, con là Tông Tông”.

Sam Sam mừng rơn, quỳ xuống, “Chào Tông Tông”.

Tông Tông gật gật đầu, sau đó vẻ mặt nghiêm túc chỉ vào cục cưng đang được ngài Tiêu bế: “Đây là em trai Ánh Trăng!”.

Em trai Ánh Trăng được ngài Tiêu bế trong tay, gương mặt xinh đẹp không có biểu cảm gì, lười biếng nhìn Sam Sam một cái sau đó vặn người một cách kiêu ngạo, cho người ta xem cặp mông bé nhỏ phúng phình.

Tiêu phu nhân xinh đẹp có vẻ ngượng: “Nguyệt Nguyệt hơi rụt rè”.

Không phải là rụt rè mà, rõ ràng là kiêu ngạo thì có, nhưng có sao đâu! Cặp mông núng nính thịt cũng rất đáng yêu cơ mà!

“Không sao không sao”. Sam Sam vội vàng khoát tay.

Hàn huyên xong, hai người đàn ông bàn chuyện của họ, còn Sam Sam dẫn Tiêu phu nhân ra vườn hoa uống trà ngắm cảnh, đương nhiên, quan trọng là chăm sóc hai cậu bé đáng yêu kia.

Nhà bếp đưa lên rất nhiều món ăn vặt mà trẻ con thích ăn, bác Vương không biết tìm đâu ra một đống đồ chơi trẻ em, Sam Sam ôm cậu em Ánh Trăng mềm mại trong tay, mắt ngắm cậu anh Tông Tông trắng trẻo, cảm thấy cuộc đời thật viên mãn.

Thế nhưng sự viên mãn ấy không kéo dài lâu, hơn hai tiếng sau, ngài Tiêu và Tiêu phu nhân cáo từ. Sam Sam quyến luyến đưa đến tận cổng: “Lần sau nhất định phải đưa Tông Tông và Nguyệt Nguyệt đến chơi nhé”.

Đến khi xe họ khuất hẳn, Sam Sam mới bất đắc dĩ thôi nhìn, đứng ngẩn ngơ một lúc rồi hào hứng chạy vào nhà.

“Phong Đằng, Phong Đằng, nếu sau này chúng ta có con gái thì gả cho Tông Tông hoặc Nguyệt Nguyệt nhé. . . Có điều phải gả cho ai thì hay hơn nhỉ?”.

Sam Sam cảm giác khó chọn lựa quá. Tông Tông thiên tài lại đáng yêu, Nguyệt Nguyệt tuy kiêu ngạo nhưng thực sự quá đẹp, cũng không nỡ, ôi chao, con gái Sam Sam chưa ra đời mà đã khổ sở rồi.

Ai ngờ Phong Đằng lại từ chối ngay: “Không được”.

Sam Sam tức tối: “Tại sao không được?”.

Phong Đằng hừ một tiếng: “Con gái của anh không phải để gả, bắt chúng ở rể chứ”.

Trên máy bay, Tiêu phu nhân xưa nay vốn khỏe mạnh bỗng hắt xì một cái, nghi ngại hỏi: “Chẳng lẽ có người đang nhắc em?”.

Ngài Tiêu đang đọc báo thong thả nói: “Cảm lạnh à? Tối qua ở ban công. . . ”.

Nói chưa dứt, đã bị Tiêu phu nhân thẹn quá hóa giận nhét một miếng bánh vào miệng. Ở nhà họ Phong.

Sam Sam há miệng, sau đó ngậm lại, tư duy của gian thương quả là khác người. Được thôi, ở rể cũng tốt, nhưng để đứa nào ở rể đây?”.

“Sinh hai đứa chẳng tốt hơn à?”. Phong Đằng nói luôn.

“Chuyện này kỹ thuật hơi bị khó. . . ”. Sam Sam thuận miệng nói, sau đó hoàn hồn lại, khoan đã, Đại boss nói gì?

Sam Sam nhảy chồm lên, cực kỳ kích động, “Cuối cùng anh cũng định sinh rồi!!!”. Phong Đằng sầm mặt: “Em sinh!”.

Đương nhiên là cô sinh!

Sam Sam kích động bắt đầu chuẩn bị mang thai.

Đầu tiên, vứt sạch cái gì đó trong nhà đi! Chí ít một năm không dùng đến! Không vứt thì không biết, vứt rồi giật cả mình, sao nhiều thế này. = =

Sau đó, tính kỳ trứng rụng.

Rồi sau nữa, thức ăn có phải cũng cần chú ý không?

Cuối cùng Sam Sam thu thập một đống tài liệu, tiện tay photo cho Phong Đằng một bản. Kết quả, tổng giám đốc Phong không thèm nhìn mà ném qua một bên.

Sam Sam cự nự: “Anh cũng xem đi chứ, trong đó cũng có những việc ông bố tương lai phải chú ý đó”.

“Không cần phiền phức, cố gắng mấy lần là được”.

Thế là cố gắng mấy lần xong, Sam Sam sức cùng lực kiệt, thều thào: “Sao em cảm giác gần đây anh. . . ”.

Phong Đằng thản nhiên: “Chẳng phải em muốn sinh đôi? Đương nhiên phải nỗ lực gấp đôi. . . ”.

Sam Sam nước mắt ròng ròng.

Sam Sam nhanh chóng thụ thai, lần này là chắc chắn. Khả năng và sự cần cù chăm chỉ của Đại boss không thể xem thường!

Thế nhưng. . .

Ba tháng sau lần đầu siêu âm, quả là sinh đôi! Cả nhà họ Phong đều vui mừng hớn hở! Sam Sam vô cùng sùng bái Đại boss nhà mình! Hai tháng sau nữa, Phong Đằng bay đến Mỹ dự một cuộc họp quan trọng nên Sam Sam đi siêu âm kiểm tra với Phong Nguyệt, lại phát hiện ra là thai long phụng (*).

(*) Thai long phụng là thai sinh đôi một trai một gái (ND).

Phong Nguyệt mừng rỡ, lập tức lấy di động ra đưa cho Sam Sam, “Nhanh, nói cho anh em biết”.

Trong phòng họp, Phong Đằng cất di động đi, đối phương quan sát rồi cười hỏi: “Trông có vẻ là chuyện tốt nhỉ?”.

Phong Đằng cười, “Vâng, gần đây có một vụ đầu tư đạt được lợi nhuận gấp đôi”.

Đối phương lập tức chúc mừng khen ngợi, Phong Đằng khiêm tốn: “Đâu có đâu có, cũng phải tốn rất nhiều tinh lực, không phải là không lao động mà có được”.

Nghĩ đến sự cố gắng của tổng giám đốc Phong dạo trước, chẳng phải là tốn rất nhiều tinh lực hay sao. . .

Bên này, Phong Đằng và đối tác làm ăn vẫn bàn về việc đầu tư thần bí, đương nhiên là do “cơ mật kinh doanh” nên cụ thể là đầu tư gì thì không thể nói được.

Còn ở bệnh viện, sau khi mừng rỡ rồi, bà mẹ Sam Sam lại u sầu.

Nếu là thai long phụng thì vẫn chỉ có một con gái thôi, Tông Tông và Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc gả, ồ không đúng, rốt cuộc để đứa nào ở rể thì hay hơn nhỉ?

- Hết -