Thư Viện Ngôn Tình » Tình Yêu Điên Cuồng » Tình Yêu Điên Cuồng | Chương 02

Tình Yêu Điên Cuồng | Chương 02

Anh xuyên qua những miền đất hoang dã trong tâm hồn em
Ánh sáng mặt trời chói mắt, Tiểu Kỳ ngửa mặt nhìn trời, cô muốn chửi những lời bẩn thỉu hơn thế nghĩ đến ông ta vì Tiểu Vũ mà thấy bất an, sợ người bạn học chưa từng gặp mặt thích mình!
Ha ha ha! Thật không hiểu người đàn ông yêu gia đình, yêu công việc dường như đột nhiên biến thành ma, đột nhiên có vợ khác, đột nhiên không còn sợ lời đồn của thiên hạ, đã già rồi mà còn ly hôn để kết hôn với vợ khác! Phương Chung Sơn thay lòng đổi dạ, thế giới này còn có người đàn ông nào đáng tin cậy không? Thế giới này còn có tình yêu không? Tiểu Kỳ cười đau khổ, căm hận sút mạnh viên sỏi dưới chân ra xa.
“Ái, gì vậy?”
“Ái”, một người đàn ông ở không xa trước mặt cau mày ôm chân kêu lên.
Bạn đang đọc truyện tại


Tiểu Kỳ nhìn kỹ, đúng là oan gia gặp nhau, chính là Thạch Lỗi mới gặp mặt buổi sáng. Anh ta hơi nheo mắt, nhìn Tiểu Kỳ, mép môi hơi xếch lên.
Tiểu Kỳ bị ánh mắt nóng bỏng của anh ta nhìn vào làm cho cô cảm thấy không thoải mái, lườm quát: “Nhìn cái gì, chưa nhìn thấy người đẹp bao giờ à, đúng là háo sắc! Còn nữa, người đàn ông to lớn như ải chỉ vì bị viên sỏi chạm vào sao? Còn kêu như vậy, đúng là đồ đàn bà!”
Vốn là do lỗi của cô, nhưng cô đang không thoải mái, nên trút cơn giận lên Thạch Lỗi.
Thấy bất hợp lý, chưa từng thấy ai vô lý như Tiểu Kỳ! Anh buồn cười nhìn Tiểu Kỳ đang bực tức ở trước mặt, không nói ra câu nào, anh cười nhẹ: “Cô đá sỏi đập vào chân tôi, cô nên xin lỗi mới đúng. Đúng là cứng đầu, vậy mà còn nói tôi chẳng ra gì! Tôi nhìn thấy người đẹp nhiều rồi, chỉ là chưa nhìn thấy ai xấu như cô “người đẹp” ạ!”
“Anh, anh, được rồi, đến bây giờ chưa từng có ai nói tôi xấu! Anh đúng là đồ xấu xa, nói thật lương tâm xem tôi xấu thật không?” Tiểu Kỳ luôn tự hào mình là người dung nhan hơn người, đẹp tự nhiên, không ngờ có người nói cô xấu? Tuy biết người con trai này nói dối, nhưng vẫn bị chọc tức, tức tối đến trước anh ta, nhìn rất căm giận.
Mắt cô to mà tròn, giống như dòng suối trong xanh đang chảy, nước suối cùng với cảm xúc thay đổi mà thay đổi, khi thì ồn ào, sôi sục; môi cô đầy đặn, hồng hào, lông mày dài, nhướn cổ ra để nhìn Thạch Lỗi.
Anh động lòng, cười ha ha, lộ ra hàm răng trắng muốt có một cái răng khểnh, nói: “Hung dữ như chú sư tử nhỏ, cẩn thận không ế chồng! Được rồi tôi thừa nhận cô xấu đến nỗi để lại ấn tượng sâu sắc cho người khác. ” Nói xong, ánh mắt giả dối lại dán chặt vào Tiểu Kỳ.
Xung quanh dường như rất yên tĩnh, chỉ có ánh mặt trời chiếu xuống ngõ nhỏ, nhẹ nhàng, ánh vàng chiếu lên cơ thể của Thạch Lỗi. Anh im lặng một lát, cười nhẹ với Tiểu Kỳ.
Tiểu Kỳ ngây người, người đàn ông ở đối diện có đôi mắt sâu, chiếc cằm mới cạo râu hồi sáng để lại dấu vết của những sợi râu, răng của anh rất trắng, khi cười để lộ ra chiếc răng khểnh trông rất duyên, mép môi hơi vểnh lên, toàn thân phát ra khí trường rất mạnh. Ngẩn người, Tiểu Kỳ từ từ lùi ra sau một bước, cô cảm thấy mình có chút căng thẳng, nhìn anh ta ngu ngốc giống như một người biến thái, trong vài giây cô chợt cảm thấy ngại ngùng, cảm thấy mình không bình thường, dường như đã bị mê đắm vào nụ cười của người đó, nụ cười cuốn hút đến chói lóa.
Không phải là đẹp trai, nhưng khi cười rất đẹp, giống như một đứa trẻ e lệ rụt rè, rất có sức hút. Nghĩ đến đây cô cắn cắn răng trách mình, làm sao vậy, vừa mới muốn bóp chết anh ta, giờ đột nhiên lại nghĩ đến nụ cười của anh ta. Dù anh ta cười đẹp cỡ nào thì có liên quan gì đến mình chứ!

data-ad-slot=”6608233251″>


“Này, có phải là anh đi tẩy trắng răngy? Sao mà trắng thế?” Tiểu Kỳ lắc đầu nguầy nguậy, nói một cách khô khan.
“Ha ha, cô không thấy răng của người da đen trong tivi rất trắng sao! Tôi tuy da đen một chút nhưng duyên!” Người đàn ông cười nói.
Cô nguýt một cái, nói: “Đừng thích tôi, tôi là người chỉ muốn qua lại với con cháu của nhà lắm tiền, nhà quyền quý để cải thiện điều kiện kinh tế gia đình. Do đó, những người trong quân đội không thích hợp với tôi, rất không hợp!”
Anh thở dài nói: “Em không phải người như vậy, tại sao cứ phải giả dối như vậy?”
Cô lặng lẽ nhìn anh, nghĩ đến cuộc đối thoại với bố, mắt đột nhiên cay cay, nghĩ đến bao nhiêu năm giả vờ kiên cường, già vờ hung hãn, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống. Tất cả người trong thiên hạ đều cho rằng cô mạnh mẽ, cô hiện thực, tại sao người đàn ông đáng chết vẫn còn là người lạ này lại nhìn thấu được chính cô? Cô hét lớn: “Đáng chết, có việc thì nói, không có việc thì tránh ra xa đi!”
“Thật ngại, tôi không thân thuộc nơi này, phiền cô chỉ cho tôi đường tới vườn hoa Phượng Hoàng đi như thế nào?” Thạch Lỗi hơi do dự, cẩn thận hỏi, nhân tiện còn thêm một câu, “Cô mặc chiếc váy này rất đẹp!”
“Đừng nịnh hót! Vườn hoa Phượng Hoàng? Không phải anh đến đó để gặp mặt chứ?” Cô tiện mồm hỏi.
Anh vội giải thích: ”Không phảỉ, tôi đi thăm một người bạn học, nhiều năm không gặp rồi!”
Thăm bạn học? Phương Tiểu Kỳ thầm nghĩ không phải tình cờ như vậy chứ? Tuyệt đối không thể để anh ta đi giải cứu bà chị già ế đó, tuyệt đối không thể!
“Ồ, thăm bạn học sao! Vườn hoa Phượng Hoàng mà anh nói ở khu độ thị mới, đây là khu phố cũ. Như này nhé, anh bắt xe đi, hết khoảng 10 tệ. ” Tiểu Kỳ nhiệt tình chỉ dẫn.
“Thế à? Cảm ơn nhé! Chúng ta liên lạc sau!”
Vừa nói xong thì có taxi chạy đến, anh cười nói: “Tiểu Kỳ, hẹn gặp lại!”
“Chúng ta không thân quen, hãy gọi tôi là Phương Tiểu Kỳ!” Phương Tiểu Kỳ lạnh lùng lườm một cái, cười thầm trong bụng, không ngờ không ngờ, Phương Tiểu Vũ sao có thể trách mình được chứ! Vườn hoa Phượng Hoàng ở phía trưóc 15m, nhưng khu mới cũng có một nơi gọi là Vườn hoa Phượng Hoàng, cứ để anh chàng này đi lại vài vòng, đến lúc đó thì chị có thể là mỹ nữ cứu anh hù, ha ha ha!”
Tật xấu
Nhìn thấy Thạch Lỗi ngồi lên taxi, tâm trạng của Phương Tiểu Kỳ tươi tỉnh lên nhiều, nói một mình: Không ngờ, ngược đãi một người lại là một việc thú vị đến vậy.
“Ngược đãi ai?”
Vừa buột miệng nói ra đã có người phản ứng, cô giật mình, quay đầu lại thấy Vương Du xách túi đứng dựa vào mép tường nhìn cô cười.
“Không, không có gì!” Không biết tại sao mỗi lần đứng trước Vương Du, Tiểu Kỳ luôn có bộ dạng e dè, sợ anh tức giận, sợ anh hoài nghi, sợ anh không để ý đến cô nữa, do đó muốn để lại ấn tượng tốt cho anh, giữ hình tượng nữ tính trước anh, cô cam tâm tình nguyện giặt đồ, dọn dẹp phòng, làm một số việc vặt cho anh.
Vương Du có mái tóc không dài không ngắn, thường mặc áo khoác ngoài kiểu Trung Quốc, bước đi hơi cúi về trước, lắc lư. Những chi tiết nhỏ này trong mắt của bà Từ là người lêu lổng, không đứng đắn. Cô chỉ còn cách chôn sâu tình cảm của mình và Vương Du xuống đất, ai khiến cô sùng bái chàng trai này đến như vậy? Khi anh chăm chú trong phòng vẽ, tiếng bút chì đưa trên giấy, đôi mắt nhỏ khép lại thành một đường, cô không thể không bị hấp dẫn bởi ánh mắt bất trị đó, dù Lý Manh Manh có nói đôi mắt vô thần đó thực sự chẳng nhìn thấy điều gì.
”Đi nào, đi ăn chút gì đó!” Vương Du nhìn thấy tia sáng lấp lánh trong đôi mắt của Tiểu Kỳ, cười nhẹ chỉ tiệm mì Vân Nam trước mặt.
Bát mì nóng hổi vừa đặt lên bàn, điện thoại của cô lại kêu.
Giọng nói nhiệt tình vồn vã của Lý Manh Manh lập tức như một gáo nước lạnh dội lên đầu cô, “Tiểu Kỳ, tối nay, mẹ của mình có tổ chức buổi tiệc gặp mặt, bạn nhất định phải đến cổ vũ! Đúng rồi mình còn hẹn hai chàng trai ban sáng, ha ha ha!”
Tiểu Kỳ lén lút nhìn Vương Du, thấp giọng nói: “Thời đại này thiếu gì người ế chồng, chắc không thiếu con gái tham gia! Tiệc gặp mặt như vậy, hoa đã có chủ như mình đi không thích hợp lắm!”
“Ừ, mình biết rồi, chắc chắn là có Vương Du bên cạnh. Nói cho cậu biết mau đá anh ta đi, lần trước mình thấy anh ta có quan hệ không bình thường với cô người mẫu gì đó. Gái ế tuy nhiều nhưng gái đẹp không nhiều! Bạn nghĩ xem buổi tiệc gặp mặt do bên môi giới hôn nhân tổ chức nếu không có gái đẹp thì sao được?” Nói xong, Manh Manh hằn giọng.
“Nói với Manh Manh là mình cùng đi. ” Vương Du hiển nhiên đã nghe thấy cuộc nói chuyện, hồ hởi nói.
Cô vui mừng nhìn Vương Du, cười nói vói bạn: “Manh Manh à, vẫn là khách sạn Quảng Châu lần trước chứ? Được rồi, mời nhiều quá!”
Mẹ của Lý Manh Manh mở một Trung tâm Mai mối, thỉnh thoảng tổ chức tiệc gặp mặt. Lý Manh Manh nói, đàn ông bây giờ đều thích phụ nữ đẹp, do đó sau khi cùng ăn một bữa cơm rồi tìm lý do đá những người đàn ông đó, thuận tiện thay mặt cho những người già ế công kích vào sự huênh hoang của họ, đây chính là hóa thân của chính nghĩa! Phương Tiểu Kỳ nhân tiện trút sự căm hận của mình đối với bố vào những đối tượng gặp mặt, nhờ vào vẻ đẹp trời phú và thông qua những buổi tiệc gặp mặt mai mối do Trung tâm mai mối tổ chức, không những ăn no một bữa, sau khi ăn xong còn đưa ra một đống lý do khiến cho những người đàn ông có lòng tự trọng bị tổn thương. Lâu dần, những người hàng xóm đều biết cô rất kén, cũng rất đào hoa. Phương Chung Sơn vì thế mà luôn lo lắng, nhưng cô thấy bố lo lắng vì điều đó nên trong lòng thấy vui sau khi báo thù.
Hôm nay, trước mặt người cô yêu thầm, cô rất muốn giữ hình tượng thục nữ. Nhưng Vương Du cũng muốn đi chơi nên cô mới đồng ý.
“Đúng rồi, mình còn hẹn hai chàng trai buổi sáng. . . ” Phương Tiểu Kỳ vừa cho điện thoại vào túi, trong đầu lập tức nhớ lại câu nói Manh Manh vừa nói, Manh Manh đáng chết lại còn hẹn với hai người đó? Mình vừa chơi cho anh ta một vố, giờ sao có thể gặp mặt? Nghĩ đến ánh mặt uy hiếp của anh ta, cô hơi đau đầu, cô ấp úng nói với Vương Du: “Em đột nhiên nhớ ra ở nhà còn có chút việc, như này nhé, buổi tối anh đến đó trước, trước mặt Manh Manh chúng ta vờ không quen biết nha, hà hà, việc này nhờ anh cả, không biết có bao nhiêu người muốn tìm đối tượng thực sự!”
Vương Du thoải mái nói: “Vậy đi, buổi tối gặp. “
Trên đường về nhà Phương Tiểu Kỳ mua ít chân gà cho bà Từ, vừa vào nhà đã gọi lớn: “Mẹ, con mua chân gà cho mẹ!”
Mắt bà Từ mơ màng, do dự hỏi: “Con sang bên đó không có việc gì chứ?”
“Không, họ chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cho con, con vừa ăn vừa chơi, rất vui!” Tiểu Kỳ cố gắng mở toét miệng cười, “Con đi ngủ đây!”
Chìm vào giấc ngủ, trong mơ cô thấy bố cầm tay Phương Tiểu Vũ nói: “Tiểu Kỳ, đến đây đi, đến đây làm quen với chị Tiểu Vũ của c
Tiểu Kỳ căm giận nhìn kẻ xâm lược đến cướp bố của mình, đẩy mạnh Tiểu Vũ về phía trước, hét lên: “Chị ta không phải là chị của con. “
Phương Tiểu Vũ òa khóc.
Phương Chung Sơn nghiêm mặt mắng, “Tiểu Kỳ, sao con đối xử với chị như vậy?”
Phương Tiểu Kỳ nhìn bố ôm Phương Tiểu Vũ vào lòng vỗ về, bờ vai và vòng tay của bố từ sau ngày đó không còn thuộc về cô nữa. . . Dường như có một tảng đá nặng đè lên ngực, khiến cô không thở nổi, nỗi bi thương và cay đắng trào lên từ tận sâu trong tâm can, Phương Tiểu Kỳ nằm trên giường lật đi lật lại, không ngủ nổi, dường như nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô nhận điện thoại một cách mơ hồ: “Manh Manh, mình không muốn đi. Buổi sáng mình mới lừa tên ngốc ấy một trận, buổi tối lại tự chui đầu vào lưới, xuất hiện trước mặt họ, mình có thần kinh đâu mà tự tìm đường chết. Hơn nữa mình xinh như hoa nhỡ đâu tên đó thích mình, bắt mình phải chịu trách nhiệm về hắn thì mình đảm đương sao nổi!” Mới chỉ vài giây trước còn cảm thấy đau lòng, giờ lại như chẳng có chuyện gì. Cô cười hi hi trong điện thoại.
“Tôi không bắt cô chịu trách nhiệm, được không?” Điện thoại vang lên một giọng nói ấm áp, giọng nói ấy dường như còn hàm chứa nụ cười.
Cô giật mình, “a” một tiếng, thôi rồi, sao lại là điện loại của hắn ta? Cô lạnh lùng nói: “Chị đây chỉ chịu trách nhiệm với những thanh niên còn trinh, anh có phải người như thế không? Trẻ con còn hôi mùi sữa, tôi thấy anh còn chưa yêu bao giờ, tôi không có hứng!”
Không để ý anh ta có nghe rõ không, Phương Tiểu Kỳ nhanh chóng nói cho một trận, sau đó cúp điện thoại!
Ha ha ha, cô lật người cười lớn, không biết tại sao, sau khi lừa được anh ta, tâm trạng cô rất vui! Tiểu Kỳ, ngươi thật là một đứa biến thái! Ha ha, Tiểu Kỳ tự nói với mình, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Lần này đúng là của Lý Manh Manh.
“Phương Tiểu Kỳ, cậu mau đến đây chịu tội chết! Phải trang điểm cho đẹp đẹp chút, cậu đến để ăn uống không mất đi tí thịt nào! Hơn nữa, sau khi đến còn có những anh chàng đẹp trai ngưỡng mộ cậu! Cho cậu 20 phút để đến đây, nếu không mình lập tức nói cho Vương Du cậu đang âm thầm hẹn hò vói anh chàng quân đội!”
“Cậu đừng phá hỏng danh tiếng của mình trước mặt Vương Du! Anh ấy học mỹ thuật, rất đơn giản, người khác nói gìin!” Tiểu Kỳ lập tức rời khỏi giường, nói, “Bà nội, tôi đến ngày đây”
Phương Tiểu Kỳ sửa sang nhanh rồi ra khỏi nhà, khi lên taxi nhận được tin nhắn của Thạch Lỗi: Tôi thực sự là chưa quan hệ với ai, cô sẽ chịu trách nhiệm chứ?
Oan gia gặp nhau trong tiệc gặp mặt
Phương Tiểu Kỳ giật mình bên chiếc điện thoại, trong đầu chợt hiện lên hình dáng của Thạch Lỗi: Đầu đinh, ánh mắt luôn phát ra tía sáng kỳ lạ, nồng hậu mà giả dối, hai mặt đối lập hòa là một. Nhớ lại ánh mắt nóng bỏng của anh ta, cô thất thần trong chốc lát, lắc lắc đầu, trong lòng nghĩ: Nếu Tiểu Vũ thực sự ái mộ anh ta thì. . . Ha ha, ha ha ha. Tiểu Vũ, suốt đời này niềm vui lớn nhất của tôi chính là nhìn thấy chị đau khổ! Tiểu Kỳ ngồi trên taxi, mắt mông lung nhìn ra phía trước, nhoẻn cười chẳng biết vì điều gì, cho đến khi xe dừng ở cửa khách sạn Quảng Châu.
“Tiểu Kỳ, mau nào!” Lý Manh Manh giống như chú bướm lòe loẹt đứng ở cửa đón các khách nam thanh nử tú.
“Ái dà, đang khiêu vũ rồi, mau nào! Còn việc nữa, đừng trách mình không nói với cậu. Vương Du rất thân mật với một người con gái đẹp trong bữa tiệc này”. Lời nói của bạn giống như từng viên đỗ xanh đã rang chín rót vào tai Tiểu Kỳ.
Tâm trạng của cô bỗng chốc trở lên căng thẳng, vừa đúng lúc lên tầng nhìn thấy Vương Du và cô gái xinh xắn, nhỏ nhắn cười tươi bước xuống.
“Ồ, Tiểu Kỳ, em đến rồi. Hoạt động này rất thú vị, em lên tham gia đi! Anh và Kỷ Linh giờ đến phòng vẽ, nét đẹp toát ra từ cô ây rất độc đáo, anh rất muốn vẽ ngay tranh về cô ấy, ha ha!” Vương Du hưng phấn nhẹ nhàng véo cánh tay Tiểu Kỳ, nhân tiện quay đầu lại nói với người con gái kia: “Kỷ Linh, đây là Phương Tiểu Kỳ mà anh đã kể với em”.
Người con gái tên Kỷ Linh tiến đến mỉm cười với Phương Tiểu Kỳ, kéo kéo góc áo của Vương Du: “Chúng ta đi nào. “
Phương Tiểu Kỳ hồn bay phách lạc nhìn hai người họ lên taxi, nụ cười gượng nở trên môi vẫn còn nhưng lệ trong lòng đã không ngăn nổi.
Manh Manh ngẩn người một lát, nói nhỏ: “Tiểu Kỳ, không đâu cậu, Vương Du thật không đáng tin cậy. Cậu cũng đừng nghĩ nhiều, tình yêu là thứ không đáng tin. “
“Ồ, không sao. Bạn cũng biết đức tính của Vương Du, một khi nhìn thấy người có dung nhan đẹp là rất muốn vẽ tranh về họ. Học mỹ thuật mà, cần có gương mặt để khơi gợi cảm hứng. ” Tiểu Kỳ vừa nói vừa cười toe toét, chạy nhanh lên tầng.
Buổi gặp mặt được tổ chức trong một nhà hàng lớn. Dưới ánh đèn rực rỡ, người chủ trì và người tổ chức hoạt động đã tích cực khiêu vũ, những đôi nam nữ để ý nhau cũng mạnh dạn đung đưa theo tiếng nhạc.
Đang lúc Tiểu Kỳ ngẩn ngơ thì có một người kéo mạnh cô vào giữa vũ đài, Tiểu Kỳ “a” một tiếng rồi nhìn lại là Thạch Lỗi. Cô tức tối, anh ta cho rằng mình là ai, lẽ não cho rằng mình thích anh ta?
“Anh làm cái gì đấy?” Tiểu Kỳ tức giận hỏi.
Một vầng sáng hiện lên trong mắt của anh, giống như mặt nước hổ gợn sóng lăn tăn, anh cắn môi cười: “Cô nói phải chịu trách nhiệm với tôi rồi mà. “
Phương Tiểu Kỳ tức giận, cô cũng không rõ tại sao mình lại không ghét cái người luôn tự cho là đúng này, càng không hiểu tại sao sau khi nhìn thấy Vương Du và Kỷ Linh lên xe dù trong lòng đau như đao cắt mà vẫn tỏ ra vui cười. Rốt cuộc là tại sao? Giả dối, Tiểu Kỳ, mình thật quá giả dối rồi!
“Chịu trách nhiệm về anh sao, tôi đã động đến thân thể anh đâu!” Tiểu Kỳ căm giận nói, hơn nữa không hề do dự ném thẳng câu nói đó vào mặt anh.
Thạch Lỗi cười khì khì, sầu não nói: “Đúng là gặp quỷ! Cô lẽ nào phải giẫm đạp lên lòng tự trọng của người đàn ông mới vui? Lẽ nào cô không biết tôi dũng cảm thế nào mới dám gửi tin nhắn cho cô, mới mời cô khiêu vũ? Còn nữa, cô nhất định phải nói những lời chanh chua như vậy mới vui sao? Không thể tế nhị chút sao?”
“Chị vẫn luôn buông thả như vậy, vì không tìm được phương hướng dè dặt!” Phương Tiểu Kì
cười lạnh lùng. Trong ánh đèn nhấp nháy, cô nhận ra vẻ thất thần trong chốc lát của Thạch Lỗi, tại sao ở trước mặt người đàn ông này chưa bao giờ cô muốn giả tạo bản thân.
“Còn nữa, hôm nay cô lừa tôi, để tôi phải đi lòng vòng qua biết bao đoạn đường, mất tiền taxi một cách oan uổng, món nợ này tính thế nào?” Anh ta cười.
Biểu cảm trên mặt cô không tự nhiên, cãi cùn: “Ồ, tôi cũng không thuộc đường đi đến đó. Hơn nữa là anh chủ động hỏi tôi, tôi chỉ là dựa vào trí nhớ mà nói thôi! Tuy tôi chỉ sai, cũng không thể trách tôi”
“Ha ha ha, đúng là giỏi bào chữa, khéo ăn khéo nói!” Thạch Lỗi cười lớn đến mức rung cả vai.
“Thạch Lỗi!” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau lưng.
Tiểu Kỳ muốn thoát khỏi bờ vai của anh ta nhưng anh ta lại nắm chắc hơn, còn cười nói:
“Những bước nhảy của chúng ra rất nhịp nhàng và đúng nhạc. “
Tiểu Kỳ đang nghĩ kế thoát thân, chợt phát hiện Tiểu Vũ đang ngẩn người đứng giữa đám đông.

http://credit-n.ru/offers-zaim/fastmoney-srochnyi-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-zaim/zaymer-online-zaymi.html http://credit-n.ru/zaymi-nalichnymi-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.