Thư Viện Ngôn Tình » Tôi như ánh dương rạng rỡ (Tập 1) » Tôi như ánh dương rạng rỡ | Chương 12+13

Tôi như ánh dương rạng rỡ | Chương 12+13

Chương 12


Gió đêm thổi bay gấu váy tôi, một lúc sau tôi mới tìm lại giọng nói của mình: “Sao cậu còn ở đây?”.

Lúc tiễn A Phân, phòng Trang Tự cũng tới, tôi không quá chú ý đến hành tung của anh, nhưng sao anh không lên xe?

Mắt anh lấp lánh, “Tôi đứng sau lưng cậu, cậu không lên được thì tất nhiên tôi cũng không lên được”.

Câu này nghe như trách móc, tôi hồi tưởng lại kinh nghiệm đau thương từ lúc đứng trước lại bị người ta chen bật ra sau, khó tránh khỏi ngượng ngùng, “Xin lỗi”.

“Cậu nên nói cảm ơn.”

Giọng anh hơi khẽ, tôi lại nghe rất rõ, có phần băn khoăn nhưng cũng không nghĩ nhiều, tôi hỏi, “Những người khác đâu?”.

“Không biết”, anh khựng lại rồi đáp gọn lỏn, có vẻ hậm hực.

Chỉ là hại anh không kịp lên xe, không đến nỗi phạm trọng tội chứ. Tôi đang nghĩ nên nói gì cho qua rồi chia tay thì di động của anh đổ chuông.

Anh lấy điện thoại ra, nhìn chữ nhấp nháy trên màn hình rồi nghe máy.

“A lô.”

“…”

“Tôi không lên được.”

Chắc là đối phương đang hỏi anh ở đâu, điện thoại của Dung Dung chăng? Tôi đang đoán mò thì bỗng nghe anh nói: “Tôi và Nhiếp Hy Quang đang ở cạnh nhau”.

Tôi thót tim.

Cuộc điện thoại của anh đã gần kết thúc, nói một tiếng “ừ” rồi cúp máy.

“Bạn cùng phòng gọi?”, tôi đoán, nếu không thì anh đã chẳng nói thẳng là đang ở cạnh tôi.

Anh nhìn tôi chăm chú, đáp: “Dung Dung gọi”.

Tôi nhất thời nghẹn lời, lát sau mới hỏi: “Cậu ta nói gì?”.

“Họ đã lên xe bus rồi, bảo chúng ta bắt taxi.”

“… Vậy thì bắt taxi thôi.”

Anh gật đầu,

Tôi sờ túi mới nhớ ra chuyện tiễn A Phân ra ga tàu chỉ là hứng chí nhất thời, tôi không mang theo tiền, ngay cả tiền xu để đi xe bus cũng do Tiểu Phượng đưa, bất giác thấy hơi ngượng: “Mình không mang theo tiền, cậu có không?”.

Anh nhìn tôi, chắc do ban đêm nên mắt anh càng trở nên sâu thẳm, anh khựng lại như đang suy nghĩ xem có mang theo tiền không, rồi nói: “Tôi cũng không có.”

“Hả?”, tôi nghệt mặt, “Vậy phải làm sao?”.

Anh lại nhìn tôi, rồi đi trước: “Đi bộ”.

Tôi vẫn đứng tại chỗ, anh đi được một đoạn thì ngừng bước, quay lại nhìn tôi từ xa, không nói gì, cứ im lặng. Tôi mím môi rồi đi theo.

Tôi không ngờ, sau bao chuyện xảy ra mà chúng tôi vẫn có một buổi tối như vậy, cùng đi trên con đường vắng trống trải.

Chỉ là đi bộ, không ai nó gì với ai, nhưng lại khiến tôi cứ thấp thỏm không yên, cuối cùng đành phải đếm bước chân mình để tránh đầu óc quá rảnh rỗi rồi suy nghĩ lung tung.

Lúc đếm sai lần thứ n, bắt đầu đếm lại thì bỗng nghe giọng nói có phần xa xăm của Trang Tự vang lên trong gió đêm: “Cậu không dùng luận văn của tôi”.

Anh vừa lên tiếng, số tôi thầm đếm lại loạn cả lên, khựng lại rồi nói: “Ừ, như vậy không ổn lắm”.

Tôi tưởng nói thế thì câu chuyện sẽ dừng lại ở đây, ai ngờ anh cố chấp hỏi tiếp: “Không ổn chỗ nào?”.

Tôi há miệng lắp bắp, lẽ nào tôi phải nói rằng vì luận văn đó là anh viết thay cho lời xin lỗi của Dung Dung, tôi mới cảm thấy không ổn?

“… Dù sao vẫn là luận văn cậu viết.”

“Thế à? Luận văn tôi viết thì cậu không cần?”, giọng anh có phần chất vấn, “Mùa hè năm ba, chúng ta mới quen biết chưa lâu, cậu đã đòi tham khảo luận văn chuyên ngành của tôi…”.

Lần đó anh cũng đâu đưa tôi, tôi cay đắng thầm trả lời, vả lại lần đó thực ra tôi đã viết qua loa xong rồi, chỉ muốn viện cớ để trò chuyện với anh nhiều hơn.

“… Cậu cứ xem như tư tưởng của mình tiến bộ đi.”

Tôi không hề muốn nhớ tới chuyện cũ, mỗi một chi tiết đều thấy mình quá ngốc nghếch, khiến tôi hận chỉ muốn xóa sạch mọi dấu vết. Cũng may mà chỉ có tôi và anh biết mà thôi.

Nhưng, có lẽ Dung Dung cũng biết? Lúc họ ở cạnh nhau, liệu anh có nhắc tới tôi, kể cho Dung Dung nghe những lời ngốc nghếch của tôi để chọc cho cô ta cười?

Suy nghĩ đó quá đáng sợ, sắp có chiều hướng tẩu hỏa nhập ma, tôi có phần không muốn đi cùng anh nữa, trong đêm yên tĩnh thế này, trên con đường thênh thang vắng vẻ, không hề hợp cho hai người chúng tôi chút nào.

Bước chân tôi chậm lại.

“Cậu đi trước đi”, tôi nói, “Mình không đi nổi nữa, cậu không cần đợi đâu”.

Anh dừng lại, nhíu mày nhìn tôi, “Cậu... rốt cuộc là tiểu thư được nuông chiều đến mức này à”.

… Tôi chỉ tìm bừa lý do thôi mà…

Ánh mắt anh dừng ở chân tôi, hàng lông mày nhíu chặt chứng tỏ sự không tán thành, “Sao cậu lại mang đôi giày này, chỉ thích đẹp, không hề…”

Chắc anh nhận ra giọng mình kỳ lạ nên khựng lại.

Tôi cúi xuống nhìn đôi sandal gót nhọn vô tội, biện hộ cho nó: “Mình không ngờ hôm nay lại đi bộ, hơn nữa đây là loại giày phổ thông, năm nay rất thịnh hành, phòng bọn mình ai cũng có một đôi giống vậy”.

Vả lại nếu tôi không nhớ nhầm thì giầy mà Dung Dung mang hôm nay cũng là loại gót nhọn này. Quả nhiên đã chướng mắt ai đó thì ngay cả cô ta mang giày gì cũng đều là lỗi lầm.

“Thế à?”, anh khựng lại, “Tôi không chú ý”.

Tôi trầm tư một lúc rồi hỏi: “Trang Tự, có phải cậu rất khó chịu với mình?”.

“Cảm thấy mình suốt ngày không cầu tiến, lại lười biếng…”

Và cả tiểu thư đỏng đảnh vì được nuông chiều?

Mấy lời cuối tôi không nói ra, sao cứ cảm thấy xa lạ với bản thân. Lúc nhỏ bố mẹ bận việc, tôi cũng bị ném về quê ở nhà bà nội rất lâu, chẳng phải vẫn sống khỏe đó sao, nhiều nhất thì bây giờ chỉ chân tay hơi yếu một chút mà thôi... Như thế mà trong mắt anh cũng là tiểu thư đỏng đảnh hay sao.

“Phải”, anh không do dự trả lời câu hỏi nửa chừng của tôi.

… Anh cũng thật là… chưa bao giờ nể mặt tôi.

Tôi không kìm được nói: “Nhưng như thế cũng có gì không tốt đâu? Mỗi người đều nhất định phải có mục tiêu vĩ đại nào hay sao? Bản thân sống vui vẻ, không cản trở người khác là được rồi, tại sao phải nghĩ nhiều như vậy?”.

Anh im lặng nghe, không nói gì. Rõ ràng anh ko tán đồng với tôi, anh là người có mục đích sống và nhất định phải làm được. Tôi cũng không biết tại sao lại nói những điều này với anh, có lẽ chỉ muốn anh hiểu, hoặc đích thực tôi lười nhác chẳng có chí lớn, nhưng đó là bản tính của tôi, tôi thích cuộc sống như vậy thì cũng đâu có gì là sai.

Tôi nhớ lại một bài trắc nghiệm gần đây làm cùng Khương Duệ, về việc ăn nho quả to trước hay quả bé trước. “Có một bài trắc nghiệm, hỏi bạn nếu ăn nho thì sẽ ăn quả to trước hay quả bé trước. Nếu ăn hết quả nhỏ, chưa biết chừng sẽ không còn bụng để ăn quả to nữa? Bây giờ có thể sống vui vẻ là được rồi vì sao phải nghĩ xa xôi chứ.”

Anh khẽ nói: “Nếu chưa từng có nho to thì sao?”.

“À…”

Tôi ngẩn người, nhớ đến gia đình anh, lòng chợt thấy chua xót, chưa bao giờ tôi lại thấy bản thân vô duyên và nhạt nhẽo như bây giờ.

“Không, đã từng có”, anh bỗng nói, “Chỉ là quả nho to duy nhất đó, đã bị tôi chọc tức bỏ chạy rồi”.

Bị anh chọc tức bỏ chạy… là Dung Dung sao? Tôi nhớ ra mấy lần liên hoan gần đây, họ không ngồi cạnh nhau, có vẻ không trò chuyện nhiều…

Đầu tôi tự động biến Dung Dung mảnh mai thành quả nho to tròn, dù đang cảm giác hụt hẫng mất mát, tôi cũng không nhịn được muốn cười, nhưng thấy anh nghiêm túc như vậy, tôi không tiện cười phá lên, chỉ nói: “Cô ấy sẽ chạy vè thôi “.

“Thật không?”

Trang Tự nghiêm túc hỏi tiếp, khiến tôi cảm thấy như thể đáp án của mình rất quan trọng vậy. Nhưng, tôi không phải Dung Dung.

Có điều vẻ căng thẳng gấp gáp cần có được câu trả lời khẳng định của anh khiến tôi bất giác gật đầu, có lẽ anh chỉ cần một câu an ủi của người bên cạnh mình thôi.

“Thật mà”, tôi vô cùng nghiêm túc.

Anh không nói gì nữa, chỉ cười rạng rỡ, như thể bỗng nhiên yên tâm hẳn vậy.

Trong trí nhớ tôi, Trang Tự chưa từng cười như thế, cứ như sương mù tan biến, mây tạnh trăng sáng. Tôi bị nụ cười của anh làm sững sờ, khi định thần lại càng thấy hụt hẫng gấp bội.

Nụ cười đó không vì tôi, tương lai tôi cũng sẽ không nhìn thấy nữa. Nỗi hoang mang hụt hẫng ấy làm tôi bốc đồng, bỗng dưng gọi tên anh, “Trang Tự!”.

Trong mắt anh nụ cười vẫn chưa tan: “Sao?”.

Trong tích tắc muốn nói gì đó, xem như là sự cố gắng cuối cùng, nhưng sực nhớ ra, nỗ lực cuối cùng chẳng phải đã từng làm bao nhiêu lần rồi hay sao?

Vả lại, lúc đó tôi không biết anh và Dung Dung có ý với nhau, bây giờ biết rồi thì nên lùi bước nhường đường mới đúng.

“Không có gì, gọi chơi thôi.”

Anh nhìn tôi không chớp, như thể muốn tôi phải nói gì ra bằng được.

“Thật sự chỉ là gọi chơi thôi…”

Trong mắt anh như thoáng tia thất vọng, tôi nghi ngờ mình nhìn lầm, lại cảm thấy chắc anh chỉ nghĩ tôi vô vị, có chút bực bội.

Im lặng một chút, anh nhìn đi nơi khác, “Đi một quãng đường nữa hình như có chỗ bán giày, cậu thay đôi khác đi”.

Muộn thế này còn ai bày hàng? Nhưng có thì cũng vô dụng thôi.

“Mình không có tiền”, tôi bất đắc dĩ nhắc anh, “Cậu cũng đâu mang tiền?”.

Hình như anh có vẻ bị nghẹn.

“Cứ thế mà đi thôi, không phải do giày đâu”, tôi nói.

Về sau chúng tôi chẳng nói gì, cứ đi thong thả cả đoạn đường, về đến trường, đến đầu ngã rẽ vào khu ký túc, tôi nói câu ấp ủ từ lâu “Tạm biệt”.

Tôi đang định bước đi thật nhanh thì không ngờ lại nghe anh nói: “Tôi đưa cậu đến ký túc”.

“Không…”, tôi định nói không cần đâu, nhưng ngước lên thấy thần sắc của anh, trong màn đêm vẻ mặt ấy lại dịu dàng quyến luyến đến vậy, thế là câu nói ứ nghẹn trong cổ họng.

Biểu cảm ấy không nên xuất hiện trước mặt tôi lúc này mới phải, nguyên do chắc có lẽ không phải vì tiễn tôi đâu? Phải chăng Dung Dung đứng dưới lầu đợi anh.

Vậy tôi cần gì phải tưởng bở mà từ chối chứ, thế là tôi không nói gì, im lặng đi về phía ký túc, lúc sắp đến nơi, tôi không kìm được nhìn về hướng tòa nhà, xem có đúng như tôi đoán là Dung Dung đang đợi bên dưới không.

Dưới lầu vắng vẻ.

Tôi có phần bất ngờ, nhưng cũng không vui vẻ gì lắm.

Tôi thật sự mong Dung Dung đợi ở đó, như thế tôi có thể lên lầu nhanh gọn lẹ, bỏ lại họ ở phía sau, chứ không phải như bây giờ, cứ suy nghĩ mãi rằng chúng tôi lại có thêm mấy phút ở riêng bên nhau.

Đáng thương biết bao.

Vả lại, phải nói “tạm biệt” nữa rồi.

Lần này thật sự phải tạm biệt rồi, không còn đoạn đường nào để anh cùng tôi đi hết nữa.

Chúng tôi không hẹn mà cùng dừng chân trước cửa ký túc xá.

Trong khoảnh khắc cả hai đều im lặng, tôi mất đi vẻ dứt khoát lúc nãy khi nói tạm biệt. Có lẽ sức lực ấy chỉ đủ dùng một lần thôi.

Tôi bước lên bậc thang, không kìm được xoay người lại.

“Trang Tự.”

“Hử?”, anh vẫn chưa đi, đứng dưới bậc thang, nghe tôi gọi thì ngẩng lên. Tôi chưa từng nhìn anh ở góc độ này, nên cũng chưa từng biết dáng vẻ anh hơi ngước lên như thế lại đẹp biết bao.

Một thứ cảm xúc kỳ lạ nào đó dâng lên, tôi buột miệng nói: “Cậu để tóc ngắn thì đẹp hơn”.

Tốt nhất là mặc sơ mi trắng, quần jeans xanh…

Giống chàng thanh niên mà hôm đó tôi ăn cơm ở nhà cậu, nghe tiếng chuông cửa, chạy ra mở thì thấy.

“Chào bạn, xin hỏi đây là nhà chú Khương phải không, tôi là Trang Tự”, chàng trai ấy hỏi với vẻ lịch sự.

Sau đó tôi ngơ ngẩn nhìn: “Trang Tự?”

Anh rất bình tĩnh, ung dung trả lời: “Đúng vậy”.

Tôi ngẩn người, cứ như khoảnh khắc ấy đang ở trước mặt.

“Còn gì nữa không?”, anh không hề bực bội, hỏi tôi với vẻ rất nhẫn nại.

“Hết rồi”, tôi cúi đầu.

Chúng tôi lại chìm trong im lặng, không còn gì để nói nữa, tôi nên lên lầu, nhưng tôi không nỡ, sau này không còn những khoảng thời gian như thế này nữa rồi.

Nếu màn đêm mãi mãi không tan biến thì tốt biết mấy.

Nếu những ngôi sao mãi mãi không biến mất thì tốt biết mấy.

Nếu anh có thể đứng mãi cùng tôi ở đây thì tốt biết mấy.

Nhưng không có “nếu”, không có, hôm nay chính là kết cuộc.

Rõ ràng là thời khắc ly biệt, nhưng trong đầu tôi lại tràn đầy những điều “mãi mãi”, mặt dày đứng đó không nói tạm biệt, im lặng, anh cũng không nói gì, lặng lẽ đứng cùng tôi.

Nhưng dù kéo dàu khoảnh khắc này, thì có thể được bao lâu? Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn anh.

“Mình lên lầu đây.”

Tôi chạy lên lầu, từ cửa sổ lầu hai ngó ra nhìn anh, anh đã sắp bước ra khỏi tầm nhìn của tôi. Trước khi bóng cây hoàn toàn che mất bóng anh, tôi bỗng không kiểm soát được bản thân, lớn tiếng gọi anh.

“Trang Tự.”

Anh ngừng bước, quay lại.

Anh đã cách quá xa, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh, nên chắc anh cũng không thấy rõ tôi.

Thế là tôi không e dè gì nữa, nước mắt tuôn ra, vẫy tay thật mạnh với anh.

Tạm biệt, Trang Tự!

Mình vẫn thích cậu, vẫn thích cậu, nhưng lại như thấy yên tâm bất ngờ.

Biết cậu sẽ luôn ở một nơi nào đó là được rồi, Trang Tự.

Sau này, từ nay về sau, sẽ không thích cậu nữa, biển rộng trời cao.

Tối hôm đó chúng tôi chia tay, một người nghĩ đến tạm biệt, một người nghĩ về tương lai.

Tối hôm đó chúng tôi chia tay, một người nghĩ đến tạm biệt, một người nghĩ về tương lai.

 

 

 

Chương 13

Tôi quyết định phấn chấn lên.

Nhưng tuyệt đối không bao gồm lúc bị Khương Duệ lôi lên máy bay.

“Chị, chị già đầu rồi, đừng giở trò kỳ kèo với em nữa được không?”

Tôi bị mấy chữ “kỳ kèo” của nó làm choáng váng, phẫn nộ nói: “Chị làm gì có, bị em lừa gạt thì không thể kháng cự à? Rõ ràng em đã nói tháng Bảy mới đi cơ mà, hôm nay mùng mấy hả, còn mấy ngày nữa mới tới tháng Bảy”.

Khương Duệ cười hề hề: “Thì em cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi, chẳng phải chị sợ đi máy bay à? Nên em cố ý nói muộn mấy ngày, chị chưa kịp lo sợ thì đã lên máy bay rồi, rất tốt cho sức khỏe đó! Em thông minh tài giỏi thế còn gì!”.

“…”

Thông minh tài giỏi cái đầu mày!

Tìm đến chỗ rồi ngồi xuống, Khương Duệ an ủi: “Được rồi, em biết chị một lần bị rắn cắn mười năm sợ máy bay[1], sắp cất cánh rồi, đừng sợ nữa”.

[1]. Xuất phát từ thành ngữ “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”.

“Tại sao?”

“Chị có say máy bay đâu, thực ra là sợ chết thôi, cất cánh rồi thì sống chết có số phú quý tại trời, chị có nghĩ nhiều cũng vô ích”, Khương Duệ hờ hững nhún vai.

“…”, tôi lặng lẽ rút một quyển tạp chí lên che mặt thở dài. “Rốt cuộc là tại sao chị lại đồng ý với cậu mợ đi chơi cùng mày cơ chứ”.

“Được đi chơi còn chê”, nó lắc đầu rồi nói những câu không biết moi móc ra từ đâu, “Trèo non vượt bể ngắm phong cảnh, giống như trăm đắng ngàn cay tìm một mối tình, chị, dốc hết can đảm của chị ra để ngắm cảnh đi!”.

Tôi đã quá lười phản ứng với cái thằng chuyên dùng thủ đoạn chọc ngoáy vết thương người khác để lý sự, thờ ơ liếc nhìn nó một cái.

“Ồ, vậy em ngắm hết cảnh rồi thì sao? Bỏ đi à?”

Khương Duệ băn khoăn nói: “Chẳng thế thì cứ ở lỳ chỗ đó à”.

Tôi lập tức kỳ thị nó: “Cho nên có được tình cảm thì em cũng bỏ đi à, đúng là đồ đào hoa lăng nhăng!”.

Rất tốt, lần này tới lượt nó câm nín rồi, thế giới đã tĩnh lặng!

Kết quả im được một lúc, nó lại lục sục tìm cái gì đó, lát sau lấy quyển tạp chí trên mặt tôi ra, rất hứng chí chồm lại sát gần, nói: “Nào, chị, chúng ta chụp một tấm, kỷ niệm xuất phát”.

Tôi đẩy phắt nó ra, “Không thèm, lỡ biến thành di ảnh thì sao”.

Nói xong nghe bên cạnh “tách” một tiếng, một bác ngồi bên kia lối đi, đang cầm điện thoại giơ ngón tay chữ V tự chụp, nhìn tôi với vẻ kinh hoàng.

Lát sau, Khương Duệ cười khan ha ha mấy tiếng, “Chị, chị muốn chụp ‘ảnh dì’ hả?”

“Ha ha… đúng thế…”

Bác kia lẳng lặng cúi đầu, hình như đang… xóa hình?

Mười mấy tiếng sau, máy bay hạ cánh ở sân bay Heathrow ở London, lúc xuống máy bay, ông bác kia cuối cùng không kìm được đã nói với tôi: “Cô bé à, bác bị cháu dọa cho suốt đường đi chẳng dám ngủ nữa”.

Tôi và Khương Duệ xin lỗi rối rít, thấy hành lý ông nặng nề mới hỏi có cần xách giúp không, ông bác khoát tay, bước chân có vẻ nhẹ hẫng ra khỏi sân bay.

Tôi và Khương Duệ nhìn nhau, cười ha ha, chạy ra ngoài.

Tôi và Khương Duệ đi lần này, du học chỉ là trên danh nghĩa, thực ra là đi chơi, sau đó dạo qua những trường đại học danh tiếng. Hành trình đều do một tay Khương Duệ vạch sẵn, tôi chỉ là một kẻ theo đuôi không có não, vì thế mà Khương Duệ nói vẻ rất buồn bã: “Chị, chị đã bao giờ chơi game online chưa?”.

Tôi lắc đầu.

“Chơi rồi chị sẽ biết, chị thế này thật giống ‘thú cưng’! Thú cưng bám đuôi người ta ấy, hiểu chưa?”, nó lảm nhảm, “Thú cưng của người ta còn giúp chủ nhân nhặt đồ này nọ…”.

Tôi: “…”.

Khương Duệ đập tờ lịch trình vào tay tôi, “Thế nếu chị thích ở đây thì chúng ta ở lại chơi thêm hai ngày, nhưng lịch trình sau này phải thay đổi, chị sắp xếp đi”.

Thằng em họ của tôi, bên ngoài thì bất cần, phóng khoáng, nhưng thực ra lại chu đáo, ân cần hết mức, đa phần là nó muốn tìm chút chuyện cho tôi làm, để tôi không còn thời gian mà băn khoăn suy nghĩ.

Tôi phải nói với nó làm sao đây, rằng tôi không cần nó lo cho nữa? Tôi ngoắc tay với nó, gọi nó cùng ngồi xuống ngắm những cánh đồng hoa oải hương trước mắt.

“Khương Duệ, đi chơi thật vui.”

Khương Duệ “Ồ” một tiếng thật dài, “Không biết ban đầu là ai không chịu đi ấy nhỉ?”.

“Rất vui.”

“Thật à?”

Tôi cười với nó. Chúng tôi ngồi cạnh nhau một lúc, rồi tôi thu lại tầm mắt từ mảng màu tím bao la kia, ném trả tờ lịch trình cho thằng em họ, “Nghe nói còn có rất nhiều rất nhiều hoa hướng dương, sao không thấy nhỉ, đi thôi, mục tiêu tiếp theo, xuất phát!”.

Đi chơi xa thật sự tốt, chí ít sẽ hiểu ra phong cảnh ven đường dù đẹp đến mấy cũng đành phải chia tay. Vì nó không thuộc về tôi.

Cứ đùa giỡn vui vẻ như thế, tôi và Khương Duệ đã đi chơi hết tất cả, tháng Tám chúng tôi đến Đức, bất ngờ nhận được điện thoại của bố.

Điện thoại tôi không mở dịch vụ chuyển vùng quốc tế, ông gọi vào điện thoại Khương Duệ, nói ông đã đến Đức khảo sát công trình, gọi tôi và Khương Duệ cùng đi ăn.

Trong một quán ăn nhỏ bình thường ở đầu phố, tôi gặp người bố đã lâu không gặp, vẫn phong độ như thuở nào. Ông luôn là một người đàn ông đẹp trai, còn mẹ thì lại có ngoại hình bình thường, tôi nhớ lúc nhỏ bố cứ bế tôi chọc mẹ, “Cũng may con gái chúng ta không giống em, nếu không thì tương lai sẽ khó lấy chồng lắm đây”.

Mẹ rất tức tối, thế nhưng khi dẫn tôi đi gặp bạn bè thì cứ xuýt xoa khen: “Hy Quang nhà chúng tôi may mà không giống tôi, nó rất giống bố, nhà họ Nhiếp ấy mà, cả nhà nam nữ đều đẹp”.

Trong giọng nói ngập tràn niềm hạnh phúc và tự hào.

Bố mẹ tôi, trước khi người đàn bà kia xuất hiện, tình cảm của họ rất tốt rất tốt.

Chúng tôi chọn món ăn, bình thản vừa ăn vừa trò chuyện, đề tài khô không khốc như bánh mỳ trong đĩa. Ăn xong bố tôi khen Khương Duệ mấy câu, rồi lại nhìn tôi, Khương Duệ xưa nay rất giỏi quan sát thái độ người khác, lập tức biết ý đứng dậy: “Ngoài kia vui quá, chị, em đi mua chút đồ, hai người cứ ăn đi”.

Còn lại tôi và bố ngồi với nhau, nhất thời không nói gì, lát sau bố hỏi: “Mẹ con gần đây thế nào?”.

“Rất ổn ạ”, tôi đáp vu vơ, “Nghe mẹ nói có người theo đuổi đến tận nhà, có giá hơn cả con nữa. Bố, chưa biết chừng mẹ còn tái hôn sớm hơn bố đó!”.

“Con nói bậy gì thế!”, bố tôi lập tức cau mặt, “Bố đã nói bố sẽ không tái hôn. Bạn cũ mấy chục năm sức khỏe không ổn, nhiều nhất còn sống được mấy năm nữa, bố chăm sóc một chút chẳng lẽ không nên? Bố và người đó rất trong sáng, mẹ con cứ thích ghen tuông vớ vẩn, nghĩ ngợi lung tung, mắt không chịu nổi một hạt bụi”.

Phải rồi phải rồi, chẳng qua là bạn cũ, chẳng qua là chăm sóc một chút.

Tôi cười lạnh trong lòng. “Bạn cũ” mà bố nói từng là mối tình đầu của ông, về sau chê nhà họ Nhiếp nghèo khó, lại hộ khẩu nông thôn, bỏ đi cưới một người có hộ khẩu thành phố mà lúc đó người ta rất hâm mộ. Kết quả thời gian trôi qua, hai mươi năm sau chồng bà ta thất nghiệp rồi bất ngờ qua đời, bà ta không chịu nổi, bốn chín ngày của chồng còn chưa qua, đã lê thân thể bệnh tật yếu đuối đổ gục trước mặt ông Nhiếp Trình Viễn đang ăn nên làm ra, ông Nhiếp đương nhiên động lòng, thương hương tiếc ngọc, cho một căn biệt thự rồi mời bác sĩ nổi tiếng, ngay cả con gái bà ta cũng nhận làm con nuôi.

Mẹ tôi làm sao nuốt được cục tức này, năm đó bà có thể cương quyết cưới một anh chàng nghèo khó đến thành phố làm thuê trong sự phản đối của cả nhà, thì bây giờ cũng có thể cương quyết ly hôn.

Mà ông bố thân yêu của tôi còn cảm thấy ấm ức hay sao.

Thật nực cười.

Tôi không thèm tranh luận với ông, những gì cần nói thì trước khi ly hôn họ đã nói rồi, có nói nữa cũng chỉ làm bản thân tức chết. Tôi nhấc ly trà lên uống một ngụm: “Bố hỏi cái này à? Nếu không việc gì thì con đi đây, Khương Duệ còn đang chờ”.

Chắc ông rất giận trước thái độ của tôi, nhưng vẫn kiềm chế được, “Lần này bố tìm con là vì công việc của con. Lần trước con nói nộp hồ sơ vào Thịnh Viễn, về nước sẽ đi làm à?”.

Tôi lắc đầu: “Con không định đi nữa”.

“Hai năm nay Thịnh Viễn hợp tác với bố rất tốt, bố vốn còn nói đùa với Thịnh Bá Khải là muốn dạy dỗ con thế nào cũng được”, vẻ mặt ông có vẻ tiếc nuối, ngừng lại rồi nói, “Nhưng nếu con không đi cũng tốt. Hy Quang, đến chỗ bố nhé, con cũng nên làm quen đi, sự nghiệp sau này của bố thế nào cũng phải giao cho con”.

Tôi không ngờ ông lại nói như vậy, có phần bàng hoàng.

“Bố biết mẹ con không thích con ở gần bố, hừ, tính khí mẹ con…”, ông nhìn tôi rồi không nói nữa, suy nghĩ một lúc lại tiếp. “Cứ đi theo bố học hỏi trước đã, con vốn không nên bắt đầu làm từ những việc lặt vặt làm gì, chỉ lãng phí thời gian mà thôi.”

Lời từ chối đã ở cửa miệng, nhưng lại nghe bố thở dài, “Hy Quang, bố già rồi”.

Tôi muốn nói đâu có đâu có, bố còn rất đẹp trai, mới ngẩng lên lại thấy tóc bạc bên thái dương ông. Vẻ mặt ông có phần mệt mỏi, giống như trong tích tắc, Nhiếp Trình Viễn vừa nãy còn phong độ đường đường mà đã để lộ vẻ già nua.

Bố vẫn chưa tới năm mươi mà? Sao lại có tóc bạc rồi.

Trong lòng tôi tuy vẫn giận ông, nhưng lại cảm thấy vô cùng buồn bã. Những cảnh tượng lúc nhỏ ông thương yêu cưng chiều tôi cứ lần lượt hiện ra trong đầu. Lúc còn bé tí, ông cõng tôi đi nửa thành phố mua KFC, khi ấy còn rất hiếm, về sau nhà dần dần khá giả, bố mẹ cũng bận rộn hơn từng ngày, nhưng chỉ cần ông không đi công tác, khi tôi đi học muộn trở về, dưới ánh đèn ở cổng nhà tôi luôn có bóng ông đang chờ đợi.

Nhưng cũng chính vì thế, ông phản bội gia đình nhỏ có mẹ và tôi, mới khiến tôi đau đớn hơn. Tôi cố kìm nén không suy nghĩ đến những cảnh ấm áp đó nữa, cố chấp lắc đầu: “Mẹ không muốn con đi, con sẽ không đi”.

Giọng bố có phần tức giận và đau lòng: “Con vẫn không tin bố? Bố đã nói bao nhiêu lần rồi, không có chuyện như con và mẹ nghĩ!”.

“Vậy tại sao không để bà ta dọn ra khỏi nhà mình?”

“… Đó chỉ là một căn phòng trống mà chúng ta không ở, chẳng có ý nghĩa gì hết”, bố có vẻ mệt mỏi, “Cô ấy vẫn còn một ca phẫu thuật, làm xong bố sẽ không quan tâm đến nữa”.

Câu cuối cùng đã thành công khiến tôi cảm nhận được nỗi đau và sự phẫn nộ đan xem mà tôi cố quên từ lâu, nhưng thấy ông mệt mỏi như vậy, những lời mỉa mai không tài nào thốt ra, chỉ có thể gượng nói, “Vậy đợi khi bố mặc kệ rồi con sẽ đến chỗ bố”.

Bố nhìn tôi, cuối cùng bất lực thở dài: “Tính nết này của con cũng không biết giống ai, bề ngoài thì hiền lành dễ bảo, thực ra vừa xấu bụng lại cứng đầu, con… haizzz…”.

Khương Duệ đi một vòng quay về thì bố tôi đã đi. Nó ngồi xuống hỏi ngay: “Chị, không có gì chứ?”.

Tôi lắc đầu: “Bố bảo chị đi làm chỗ ông, em thấy thế nào?”.

Khương Duệ ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Bố chị nói như thế nào?”.

Tôi tường thuật lại một lượt, Khương Duệ suy tư: “Chị, đi đi. Thứ nhất là trong công ty của bố chị cũng có tâm huyết của bác, chị đến đó cũng là lẽ tự nhiên, thứ hai là mẹ con bà ta cứ bám dính lấy bố chị là vì cái gì?”.

Nó nở nụ cười lạnh lẽo khinh bỉ không hề hợp với gương mặt non choẹt: “ Những thứ người ta càng dòm ngó thì chị càng phải nắm chặt trong tay. Để mẹ con họ nhìn thấy mà không ăn được, thực ra cũng rất thú vị mà”.

“...”, tôi im bặt vỗ vai nó. “Em trai à, chị đã từng nói tương lai em chắc chắn sẽ rất xán lạn chưa?”

Khương Duệ gật gù, “Chị, em nói này nhé, em bực mình bố em lâu rồi, bác bị ức hiếp như vậy mà ông vẫn nhịn được, chẳng phải do việc làm ăn chết tiệt hay sao. Có điều em là trẻ con cũng không tiện nói, nhưng sau này nếu chị chịu ấm ức, em nhất định sẽ là người đầu tiên vùng lên”.

Tôi bỗng cảm động, lao đến ôm chầm lấy nó: “Em trai à, ở bên em rất có cảm giác an toàn. Chị không nỡ gả em đi đâu…”.

Vẻ nghiêm túc của Khương duệ bỗng không duy trì được nữa, mặt đỏ bừng, luống cuống giãy giụa: “Này này này, chị làm gì thế, lão đây không phải chị muốn ôm, muốn ôm là ôm được đâu…”.

Chúng tôi ở Đức một thời gian rồi lại đi Úc, sau đó hoàn thành kỳ du học hai tháng, đáp máy bay về nước. Khương Duệ về Nam Kinh, chuẩn bị học đại học F ở Thượng Hải, còn tôi thì về thẳng Vô Tích.

Vừa về nhà đã bị mẹ trách: “Mày còn nhớ về cơ à, nói xem, đi cả hai tháng mà gọi điện về nhà được mấy lần?”.

Tôi mặt mũi đau khổ: “Haizzz, con không dám gọi nhiều”.

Mẹ thắc mắc: “Tại sao?”.

“Đồ ăn nước ngoài khó nuốt quá, con sợ mẹ nghe điện thoại biết con gầy, lại lo cho con.”

“…”, mẹ dở khóc dở cười.

Ăn xong một bữa thịt bò kho hoành tráng, tôi bị mẹ túm đi gặp mẹ nuôi. Mẹ nuôi tôi từ nhỏ đã nhận tôi làm con nuôi, tình cảm rất gắn bó, nhưng số lần gặp thực ra không nhiều, bà đã định cư ở Bắc Kinh từ lâu, mỗi năm về thăm Vô Tích chỉ vài lần mà thôi.

Đến nhà mẹ nuôi, đầu tiên tôi biếu bà quà mang từ châu u về, sau đó bị hỏi về chuyện học hành, việc làm, rồi bị mẹ đuổi đi, tôi nghi ngờ bà muốn nói chuyện bố nên biết điều mà chạy ra ngoài vườn hoa chơi với đám mèo.

Trên đường về, mẹ cứ tỏ ra suy nghĩ, đến khi đi ngủ, bà bỗng hỏi: “Hy Quang, lần trước con nói tự tìm việc, bây giờ sao rồi?”.

Tôi có vẻ lúng túng: “Ngày mai con sẽ đi nộp hồ sơ”.

Mẹ bỗng im lặng, lát sau đột ngột nói, “Lúc con ở châu u, bố có đến tìm mẹ”.

“Dạ?”

Mẹ lại im lặng, rồi thở dài: “Đi đi”.

Tôi có phần sửng sốt: “Mẹ bảo con đến chỗ bố? Bố đã dụ dỗ mẹ cái gì phải không, con không nhận lời”.

Mẹ cười: “Đương nhiên mẹ biết con không chịu, nếu không thì tổng giám đốc Nhiếp làm sao lại giận dữ đến tìm mẹ chứ”.

Trong lòng tôi bỗng nảy sinh chút hy vọng, khéo léo hỏi dò: “… Vậy hai người… đã trò chuyện kỹ càng rồi ạ?”.

Mẹ thất thần một lúc, rồi bình tĩnh nói: “Nhà chúng ta và nhà họ Thịnh năm kia hợp tác đầu tư một nhà máy sản xuất, ở Tô Châu, con đến đó làm việc trước đi, học chút gì đó cho rành rẽ vào”.

Tôi thực sự không biết giữa bố và mẹ đã thống nhất chuyện gì, nhưng tôi bỗng cảm thấy có lẽ những điều bố nói là thật? Ông chỉ thương xót người đàn bà ấy, sau đó giữa bố và mẹ giờ đây đã có chuyển biến tốt? Cho dù trong lòng vẫn thấy bất bình cho mẹ, nhưng nếu bố biết lỗi và quay lại, họ có thể làm lại từ đầu, như vậy tôi vẫn rất vui sướng.

Chút hy vọng trong tôi lại lớn đần lên một chút, tôi gật mạnh đầu, tỏ vẻ phục tùng sự sắp xếp của họ.

Thế là một tuần sau, tôi kéo va li, ôm sự mong đợi tốt đẹp rằng bố mẹ sẽ làm lành nhanh chóng, vui vẻ đến Tô Châu, bắt đầu cuộc sống sinh nhai.

Chương 12


Gió đêm thổi bay gấu váy tôi, một lúc sau tôi mới tìm lại giọng nói của mình: “Sao cậu còn ở đây?”.

Lúc tiễn A Phân, phòng Trang Tự cũng tới, tôi không quá chú ý đến hành tung của anh, nhưng sao anh không lên xe?

Mắt anh lấp lánh, “Tôi đứng sau lưng cậu, cậu không lên được thì tất nhiên tôi cũng không lên được”.

Câu này nghe như trách móc, tôi hồi tưởng lại kinh nghiệm đau thương từ lúc đứng trước lại bị người ta chen bật ra sau, khó tránh khỏi ngượng ngùng, “Xin lỗi”.

“Cậu nên nói cảm ơn.”

Giọng anh hơi khẽ, tôi lại nghe rất rõ, có phần băn khoăn nhưng cũng không nghĩ nhiều, tôi hỏi, “Những người khác đâu?”.

“Không biết”, anh khựng lại rồi đáp gọn lỏn, có vẻ hậm hực.

Chỉ là hại anh không kịp lên xe, không đến nỗi phạm trọng tội chứ. Tôi đang nghĩ nên nói gì cho qua rồi chia tay thì di động của anh đổ chuông.

Anh lấy điện thoại ra, nhìn chữ nhấp nháy trên màn hình rồi nghe máy.

“A lô.”

“…”

“Tôi không lên được.”

Chắc là đối phương đang hỏi anh ở đâu, điện thoại của Dung Dung chăng? Tôi đang đoán mò thì bỗng nghe anh nói: “Tôi và Nhiếp Hy Quang đang ở cạnh nhau”.

Tôi thót tim.

Cuộc điện thoại của anh đã gần kết thúc, nói một tiếng “ừ” rồi cúp máy.

“Bạn cùng phòng gọi?”, tôi đoán, nếu không thì anh đã chẳng nói thẳng là đang ở cạnh tôi.

Anh nhìn tôi chăm chú, đáp: “Dung Dung gọi”.

Tôi nhất thời nghẹn lời, lát sau mới hỏi: “Cậu ta nói gì?”.

“Họ đã lên xe bus rồi, bảo chúng ta bắt taxi.”

“… Vậy thì bắt taxi thôi.”

Anh gật đầu,

Tôi sờ túi mới nhớ ra chuyện tiễn A Phân ra ga tàu chỉ là hứng chí nhất thời, tôi không mang theo tiền, ngay cả tiền xu để đi xe bus cũng do Tiểu Phượng đưa, bất giác thấy hơi ngượng: “Mình không mang theo tiền, cậu có không?”.

Anh nhìn tôi, chắc do ban đêm nên mắt anh càng trở nên sâu thẳm, anh khựng lại như đang suy nghĩ xem có mang theo tiền không, rồi nói: “Tôi cũng không có.”

“Hả?”, tôi nghệt mặt, “Vậy phải làm sao?”.

Anh lại nhìn tôi, rồi đi trước: “Đi bộ”.

Tôi vẫn đứng tại chỗ, anh đi được một đoạn thì ngừng bước, quay lại nhìn tôi từ xa, không nói gì, cứ im lặng. Tôi mím môi rồi đi theo.

Tôi không ngờ, sau bao chuyện xảy ra mà chúng tôi vẫn có một buổi tối như vậy, cùng đi trên con đường vắng trống trải.

Chỉ là đi bộ, không ai nó gì với ai, nhưng lại khiến tôi cứ thấp thỏm không yên, cuối cùng đành phải đếm bước chân mình để tránh đầu óc quá rảnh rỗi rồi suy nghĩ lung tung.

Lúc đếm sai lần thứ n, bắt đầu đếm lại thì bỗng nghe giọng nói có phần xa xăm của Trang Tự vang lên trong gió đêm: “Cậu không dùng luận văn của tôi”.

Anh vừa lên tiếng, số tôi thầm đếm lại loạn cả lên, khựng lại rồi nói: “Ừ, như vậy không ổn lắm”.

Tôi tưởng nói thế thì câu chuyện sẽ dừng lại ở đây, ai ngờ anh cố chấp hỏi tiếp: “Không ổn chỗ nào?”.

Tôi há miệng lắp bắp, lẽ nào tôi phải nói rằng vì luận văn đó là anh viết thay cho lời xin lỗi của Dung Dung, tôi mới cảm thấy không ổn?

“… Dù sao vẫn là luận văn cậu viết.”

“Thế à? Luận văn tôi viết thì cậu không cần?”, giọng anh có phần chất vấn, “Mùa hè năm ba, chúng ta mới quen biết chưa lâu, cậu đã đòi tham khảo luận văn chuyên ngành của tôi…”.

Lần đó anh cũng đâu đưa tôi, tôi cay đắng thầm trả lời, vả lại lần đó thực ra tôi đã viết qua loa xong rồi, chỉ muốn viện cớ để trò chuyện với anh nhiều hơn.

“… Cậu cứ xem như tư tưởng của mình tiến bộ đi.”

Tôi không hề muốn nhớ tới chuyện cũ, mỗi một chi tiết đều thấy mình quá ngốc nghếch, khiến tôi hận chỉ muốn xóa sạch mọi dấu vết. Cũng may mà chỉ có tôi và anh biết mà thôi.

Nhưng, có lẽ Dung Dung cũng biết? Lúc họ ở cạnh nhau, liệu anh có nhắc tới tôi, kể cho Dung Dung nghe những lời ngốc nghếch của tôi để chọc cho cô ta cười?

Suy nghĩ đó quá đáng sợ, sắp có chiều hướng tẩu hỏa nhập ma, tôi có phần không muốn đi cùng anh nữa, trong đêm yên tĩnh thế này, trên con đường thênh thang vắng vẻ, không hề hợp cho hai người chúng tôi chút nào.

Bước chân tôi chậm lại.

“Cậu đi trước đi”, tôi nói, “Mình không đi nổi nữa, cậu không cần đợi đâu”.

Anh dừng lại, nhíu mày nhìn tôi, “Cậu... rốt cuộc là tiểu thư được nuông chiều đến mức này à”.

… Tôi chỉ tìm bừa lý do thôi mà…

Ánh mắt anh dừng ở chân tôi, hàng lông mày nhíu chặt chứng tỏ sự không tán thành, “Sao cậu lại mang đôi giày này, chỉ thích đẹp, không hề…”

Chắc anh nhận ra giọng mình kỳ lạ nên khựng lại.

Tôi cúi xuống nhìn đôi sandal gót nhọn vô tội, biện hộ cho nó: “Mình không ngờ hôm nay lại đi bộ, hơn nữa đây là loại giày phổ thông, năm nay rất thịnh hành, phòng bọn mình ai cũng có một đôi giống vậy”.

Vả lại nếu tôi không nhớ nhầm thì giầy mà Dung Dung mang hôm nay cũng là loại gót nhọn này. Quả nhiên đã chướng mắt ai đó thì ngay cả cô ta mang giày gì cũng đều là lỗi lầm.

“Thế à?”, anh khựng lại, “Tôi không chú ý”.

Tôi trầm tư một lúc rồi hỏi: “Trang Tự, có phải cậu rất khó chịu với mình?”.

“Cảm thấy mình suốt ngày không cầu tiến, lại lười biếng…”

Và cả tiểu thư đỏng đảnh vì được nuông chiều?

Mấy lời cuối tôi không nói ra, sao cứ cảm thấy xa lạ với bản thân. Lúc nhỏ bố mẹ bận việc, tôi cũng bị ném về quê ở nhà bà nội rất lâu, chẳng phải vẫn sống khỏe đó sao, nhiều nhất thì bây giờ chỉ chân tay hơi yếu một chút mà thôi... Như thế mà trong mắt anh cũng là tiểu thư đỏng đảnh hay sao.

“Phải”, anh không do dự trả lời câu hỏi nửa chừng của tôi.

… Anh cũng thật là… chưa bao giờ nể mặt tôi.

Tôi không kìm được nói: “Nhưng như thế cũng có gì không tốt đâu? Mỗi người đều nhất định phải có mục tiêu vĩ đại nào hay sao? Bản thân sống vui vẻ, không cản trở người khác là được rồi, tại sao phải nghĩ nhiều như vậy?”.

Anh im lặng nghe, không nói gì. Rõ ràng anh ko tán đồng với tôi, anh là người có mục đích sống và nhất định phải làm được. Tôi cũng không biết tại sao lại nói những điều này với anh, có lẽ chỉ muốn anh hiểu, hoặc đích thực tôi lười nhác chẳng có chí lớn, nhưng đó là bản tính của tôi, tôi thích cuộc sống như vậy thì cũng đâu có gì là sai.

Tôi nhớ lại một bài trắc nghiệm gần đây làm cùng Khương Duệ, về việc ăn nho quả to trước hay quả bé trước. “Có một bài trắc nghiệm, hỏi bạn nếu ăn nho thì sẽ ăn quả to trước hay quả bé trước. Nếu ăn hết quả nhỏ, chưa biết chừng sẽ không còn bụng để ăn quả to nữa? Bây giờ có thể sống vui vẻ là được rồi vì sao phải nghĩ xa xôi chứ.”

Anh khẽ nói: “Nếu chưa từng có nho to thì sao?”.

“À…”

Tôi ngẩn người, nhớ đến gia đình anh, lòng chợt thấy chua xót, chưa bao giờ tôi lại thấy bản thân vô duyên và nhạt nhẽo như bây giờ.

“Không, đã từng có”, anh bỗng nói, “Chỉ là quả nho to duy nhất đó, đã bị tôi chọc tức bỏ chạy rồi”.

Bị anh chọc tức bỏ chạy… là Dung Dung sao? Tôi nhớ ra mấy lần liên hoan gần đây, họ không ngồi cạnh nhau, có vẻ không trò chuyện nhiều…

Đầu tôi tự động biến Dung Dung mảnh mai thành quả nho to tròn, dù đang cảm giác hụt hẫng mất mát, tôi cũng không nhịn được muốn cười, nhưng thấy anh nghiêm túc như vậy, tôi không tiện cười phá lên, chỉ nói: “Cô ấy sẽ chạy vè thôi “.

“Thật không?”

Trang Tự nghiêm túc hỏi tiếp, khiến tôi cảm thấy như thể đáp án của mình rất quan trọng vậy. Nhưng, tôi không phải Dung Dung.

Có điều vẻ căng thẳng gấp gáp cần có được câu trả lời khẳng định của anh khiến tôi bất giác gật đầu, có lẽ anh chỉ cần một câu an ủi của người bên cạnh mình thôi.

“Thật mà”, tôi vô cùng nghiêm túc.

Anh không nói gì nữa, chỉ cười rạng rỡ, như thể bỗng nhiên yên tâm hẳn vậy.

Trong trí nhớ tôi, Trang Tự chưa từng cười như thế, cứ như sương mù tan biến, mây tạnh trăng sáng. Tôi bị nụ cười của anh làm sững sờ, khi định thần lại càng thấy hụt hẫng gấp bội.

Nụ cười đó không vì tôi, tương lai tôi cũng sẽ không nhìn thấy nữa. Nỗi hoang mang hụt hẫng ấy làm tôi bốc đồng, bỗng dưng gọi tên anh, “Trang Tự!”.

Trong mắt anh nụ cười vẫn chưa tan: “Sao?”.

Trong tích tắc muốn nói gì đó, xem như là sự cố gắng cuối cùng, nhưng sực nhớ ra, nỗ lực cuối cùng chẳng phải đã từng làm bao nhiêu lần rồi hay sao?

Vả lại, lúc đó tôi không biết anh và Dung Dung có ý với nhau, bây giờ biết rồi thì nên lùi bước nhường đường mới đúng.

“Không có gì, gọi chơi thôi.”

Anh nhìn tôi không chớp, như thể muốn tôi phải nói gì ra bằng được.

“Thật sự chỉ là gọi chơi thôi…”

Trong mắt anh như thoáng tia thất vọng, tôi nghi ngờ mình nhìn lầm, lại cảm thấy chắc anh chỉ nghĩ tôi vô vị, có chút bực bội.

Im lặng một chút, anh nhìn đi nơi khác, “Đi một quãng đường nữa hình như có chỗ bán giày, cậu thay đôi khác đi”.

Muộn thế này còn ai bày hàng? Nhưng có thì cũng vô dụng thôi.

“Mình không có tiền”, tôi bất đắc dĩ nhắc anh, “Cậu cũng đâu mang tiền?”.

Hình như anh có vẻ bị nghẹn.

“Cứ thế mà đi thôi, không phải do giày đâu”, tôi nói.

Về sau chúng tôi chẳng nói gì, cứ đi thong thả cả đoạn đường, về đến trường, đến đầu ngã rẽ vào khu ký túc, tôi nói câu ấp ủ từ lâu “Tạm biệt”.

Tôi đang định bước đi thật nhanh thì không ngờ lại nghe anh nói: “Tôi đưa cậu đến ký túc”.

“Không…”, tôi định nói không cần đâu, nhưng ngước lên thấy thần sắc của anh, trong màn đêm vẻ mặt ấy lại dịu dàng quyến luyến đến vậy, thế là câu nói ứ nghẹn trong cổ họng.

Biểu cảm ấy không nên xuất hiện trước mặt tôi lúc này mới phải, nguyên do chắc có lẽ không phải vì tiễn tôi đâu? Phải chăng Dung Dung đứng dưới lầu đợi anh.

Vậy tôi cần gì phải tưởng bở mà từ chối chứ, thế là tôi không nói gì, im lặng đi về phía ký túc, lúc sắp đến nơi, tôi không kìm được nhìn về hướng tòa nhà, xem có đúng như tôi đoán là Dung Dung đang đợi bên dưới không.

Dưới lầu vắng vẻ.

Tôi có phần bất ngờ, nhưng cũng không vui vẻ gì lắm.

Tôi thật sự mong Dung Dung đợi ở đó, như thế tôi có thể lên lầu nhanh gọn lẹ, bỏ lại họ ở phía sau, chứ không phải như bây giờ, cứ suy nghĩ mãi rằng chúng tôi lại có thêm mấy phút ở riêng bên nhau.

Đáng thương biết bao.

Vả lại, phải nói “tạm biệt” nữa rồi.

Lần này thật sự phải tạm biệt rồi, không còn đoạn đường nào để anh cùng tôi đi hết nữa.

Chúng tôi không hẹn mà cùng dừng chân trước cửa ký túc xá.

Trong khoảnh khắc cả hai đều im lặng, tôi mất đi vẻ dứt khoát lúc nãy khi nói tạm biệt. Có lẽ sức lực ấy chỉ đủ dùng một lần thôi.

Tôi bước lên bậc thang, không kìm được xoay người lại.

“Trang Tự.”

“Hử?”, anh vẫn chưa đi, đứng dưới bậc thang, nghe tôi gọi thì ngẩng lên. Tôi chưa từng nhìn anh ở góc độ này, nên cũng chưa từng biết dáng vẻ anh hơi ngước lên như thế lại đẹp biết bao.

Một thứ cảm xúc kỳ lạ nào đó dâng lên, tôi buột miệng nói: “Cậu để tóc ngắn thì đẹp hơn”.

Tốt nhất là mặc sơ mi trắng, quần jeans xanh…

Giống chàng thanh niên mà hôm đó tôi ăn cơm ở nhà cậu, nghe tiếng chuông cửa, chạy ra mở thì thấy.

“Chào bạn, xin hỏi đây là nhà chú Khương phải không, tôi là Trang Tự”, chàng trai ấy hỏi với vẻ lịch sự.

Sau đó tôi ngơ ngẩn nhìn: “Trang Tự?”

Anh rất bình tĩnh, ung dung trả lời: “Đúng vậy”.

Tôi ngẩn người, cứ như khoảnh khắc ấy đang ở trước mặt.

“Còn gì nữa không?”, anh không hề bực bội, hỏi tôi với vẻ rất nhẫn nại.

“Hết rồi”, tôi cúi đầu.

Chúng tôi lại chìm trong im lặng, không còn gì để nói nữa, tôi nên lên lầu, nhưng tôi không nỡ, sau này không còn những khoảng thời gian như thế này nữa rồi.

Nếu màn đêm mãi mãi không tan biến thì tốt biết mấy.

Nếu những ngôi sao mãi mãi không biến mất thì tốt biết mấy.

Nếu anh có thể đứng mãi cùng tôi ở đây thì tốt biết mấy.

Nhưng không có “nếu”, không có, hôm nay chính là kết cuộc.

Rõ ràng là thời khắc ly biệt, nhưng trong đầu tôi lại tràn đầy những điều “mãi mãi”, mặt dày đứng đó không nói tạm biệt, im lặng, anh cũng không nói gì, lặng lẽ đứng cùng tôi.

Nhưng dù kéo dàu khoảnh khắc này, thì có thể được bao lâu? Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn anh.

“Mình lên lầu đây.”

Tôi chạy lên lầu, từ cửa sổ lầu hai ngó ra nhìn anh, anh đã sắp bước ra khỏi tầm nhìn của tôi. Trước khi bóng cây hoàn toàn che mất bóng anh, tôi bỗng không kiểm soát được bản thân, lớn tiếng gọi anh.

“Trang Tự.”

Anh ngừng bước, quay lại.

Anh đã cách quá xa, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh, nên chắc anh cũng không thấy rõ tôi.

Thế là tôi không e dè gì nữa, nước mắt tuôn ra, vẫy tay thật mạnh với anh.

Tạm biệt, Trang Tự!

Mình vẫn thích cậu, vẫn thích cậu, nhưng lại như thấy yên tâm bất ngờ.

Biết cậu sẽ luôn ở một nơi nào đó là được rồi, Trang Tự.

Sau này, từ nay về sau, sẽ không thích cậu nữa, biển rộng trời cao.

Tối hôm đó chúng tôi chia tay, một người nghĩ đến tạm biệt, một người nghĩ về tương lai.

Tối hôm đó chúng tôi chia tay, một người nghĩ đến tạm biệt, một người nghĩ về tương lai.

 

 

 

Chương 13

Tôi quyết định phấn chấn lên.

Nhưng tuyệt đối không bao gồm lúc bị Khương Duệ lôi lên máy bay.

“Chị, chị già đầu rồi, đừng giở trò kỳ kèo với em nữa được không?”

Tôi bị mấy chữ “kỳ kèo” của nó làm choáng váng, phẫn nộ nói: “Chị làm gì có, bị em lừa gạt thì không thể kháng cự à? Rõ ràng em đã nói tháng Bảy mới đi cơ mà, hôm nay mùng mấy hả, còn mấy ngày nữa mới tới tháng Bảy”.

Khương Duệ cười hề hề: “Thì em cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi, chẳng phải chị sợ đi máy bay à? Nên em cố ý nói muộn mấy ngày, chị chưa kịp lo sợ thì đã lên máy bay rồi, rất tốt cho sức khỏe đó! Em thông minh tài giỏi thế còn gì!”.

“…”

Thông minh tài giỏi cái đầu mày!

Tìm đến chỗ rồi ngồi xuống, Khương Duệ an ủi: “Được rồi, em biết chị một lần bị rắn cắn mười năm sợ máy bay[1], sắp cất cánh rồi, đừng sợ nữa”.

[1]. Xuất phát từ thành ngữ “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”.

“Tại sao?”

“Chị có say máy bay đâu, thực ra là sợ chết thôi, cất cánh rồi thì sống chết có số phú quý tại trời, chị có nghĩ nhiều cũng vô ích”, Khương Duệ hờ hững nhún vai.

“…”, tôi lặng lẽ rút một quyển tạp chí lên che mặt thở dài. “Rốt cuộc là tại sao chị lại đồng ý với cậu mợ đi chơi cùng mày cơ chứ”.

“Được đi chơi còn chê”, nó lắc đầu rồi nói những câu không biết moi móc ra từ đâu, “Trèo non vượt bể ngắm phong cảnh, giống như trăm đắng ngàn cay tìm một mối tình, chị, dốc hết can đảm của chị ra để ngắm cảnh đi!”.

Tôi đã quá lười phản ứng với cái thằng chuyên dùng thủ đoạn chọc ngoáy vết thương người khác để lý sự, thờ ơ liếc nhìn nó một cái.

“Ồ, vậy em ngắm hết cảnh rồi thì sao? Bỏ đi à?”

Khương Duệ băn khoăn nói: “Chẳng thế thì cứ ở lỳ chỗ đó à”.

Tôi lập tức kỳ thị nó: “Cho nên có được tình cảm thì em cũng bỏ đi à, đúng là đồ đào hoa lăng nhăng!”.

Rất tốt, lần này tới lượt nó câm nín rồi, thế giới đã tĩnh lặng!

Kết quả im được một lúc, nó lại lục sục tìm cái gì đó, lát sau lấy quyển tạp chí trên mặt tôi ra, rất hứng chí chồm lại sát gần, nói: “Nào, chị, chúng ta chụp một tấm, kỷ niệm xuất phát”.

Tôi đẩy phắt nó ra, “Không thèm, lỡ biến thành di ảnh thì sao”.

Nói xong nghe bên cạnh “tách” một tiếng, một bác ngồi bên kia lối đi, đang cầm điện thoại giơ ngón tay chữ V tự chụp, nhìn tôi với vẻ kinh hoàng.

Lát sau, Khương Duệ cười khan ha ha mấy tiếng, “Chị, chị muốn chụp ‘ảnh dì’ hả?”

“Ha ha… đúng thế…”

Bác kia lẳng lặng cúi đầu, hình như đang… xóa hình?

Mười mấy tiếng sau, máy bay hạ cánh ở sân bay Heathrow ở London, lúc xuống máy bay, ông bác kia cuối cùng không kìm được đã nói với tôi: “Cô bé à, bác bị cháu dọa cho suốt đường đi chẳng dám ngủ nữa”.

Tôi và Khương Duệ xin lỗi rối rít, thấy hành lý ông nặng nề mới hỏi có cần xách giúp không, ông bác khoát tay, bước chân có vẻ nhẹ hẫng ra khỏi sân bay.

Tôi và Khương Duệ nhìn nhau, cười ha ha, chạy ra ngoài.

Tôi và Khương Duệ đi lần này, du học chỉ là trên danh nghĩa, thực ra là đi chơi, sau đó dạo qua những trường đại học danh tiếng. Hành trình đều do một tay Khương Duệ vạch sẵn, tôi chỉ là một kẻ theo đuôi không có não, vì thế mà Khương Duệ nói vẻ rất buồn bã: “Chị, chị đã bao giờ chơi game online chưa?”.

Tôi lắc đầu.

“Chơi rồi chị sẽ biết, chị thế này thật giống ‘thú cưng’! Thú cưng bám đuôi người ta ấy, hiểu chưa?”, nó lảm nhảm, “Thú cưng của người ta còn giúp chủ nhân nhặt đồ này nọ…”.

Tôi: “…”.

Khương Duệ đập tờ lịch trình vào tay tôi, “Thế nếu chị thích ở đây thì chúng ta ở lại chơi thêm hai ngày, nhưng lịch trình sau này phải thay đổi, chị sắp xếp đi”.

Thằng em họ của tôi, bên ngoài thì bất cần, phóng khoáng, nhưng thực ra lại chu đáo, ân cần hết mức, đa phần là nó muốn tìm chút chuyện cho tôi làm, để tôi không còn thời gian mà băn khoăn suy nghĩ.

Tôi phải nói với nó làm sao đây, rằng tôi không cần nó lo cho nữa? Tôi ngoắc tay với nó, gọi nó cùng ngồi xuống ngắm những cánh đồng hoa oải hương trước mắt.

“Khương Duệ, đi chơi thật vui.”

Khương Duệ “Ồ” một tiếng thật dài, “Không biết ban đầu là ai không chịu đi ấy nhỉ?”.

“Rất vui.”

“Thật à?”

Tôi cười với nó. Chúng tôi ngồi cạnh nhau một lúc, rồi tôi thu lại tầm mắt từ mảng màu tím bao la kia, ném trả tờ lịch trình cho thằng em họ, “Nghe nói còn có rất nhiều rất nhiều hoa hướng dương, sao không thấy nhỉ, đi thôi, mục tiêu tiếp theo, xuất phát!”.

Đi chơi xa thật sự tốt, chí ít sẽ hiểu ra phong cảnh ven đường dù đẹp đến mấy cũng đành phải chia tay. Vì nó không thuộc về tôi.

Cứ đùa giỡn vui vẻ như thế, tôi và Khương Duệ đã đi chơi hết tất cả, tháng Tám chúng tôi đến Đức, bất ngờ nhận được điện thoại của bố.

Điện thoại tôi không mở dịch vụ chuyển vùng quốc tế, ông gọi vào điện thoại Khương Duệ, nói ông đã đến Đức khảo sát công trình, gọi tôi và Khương Duệ cùng đi ăn.

Trong một quán ăn nhỏ bình thường ở đầu phố, tôi gặp người bố đã lâu không gặp, vẫn phong độ như thuở nào. Ông luôn là một người đàn ông đẹp trai, còn mẹ thì lại có ngoại hình bình thường, tôi nhớ lúc nhỏ bố cứ bế tôi chọc mẹ, “Cũng may con gái chúng ta không giống em, nếu không thì tương lai sẽ khó lấy chồng lắm đây”.

Mẹ rất tức tối, thế nhưng khi dẫn tôi đi gặp bạn bè thì cứ xuýt xoa khen: “Hy Quang nhà chúng tôi may mà không giống tôi, nó rất giống bố, nhà họ Nhiếp ấy mà, cả nhà nam nữ đều đẹp”.

Trong giọng nói ngập tràn niềm hạnh phúc và tự hào.

Bố mẹ tôi, trước khi người đàn bà kia xuất hiện, tình cảm của họ rất tốt rất tốt.

Chúng tôi chọn món ăn, bình thản vừa ăn vừa trò chuyện, đề tài khô không khốc như bánh mỳ trong đĩa. Ăn xong bố tôi khen Khương Duệ mấy câu, rồi lại nhìn tôi, Khương Duệ xưa nay rất giỏi quan sát thái độ người khác, lập tức biết ý đứng dậy: “Ngoài kia vui quá, chị, em đi mua chút đồ, hai người cứ ăn đi”.

Còn lại tôi và bố ngồi với nhau, nhất thời không nói gì, lát sau bố hỏi: “Mẹ con gần đây thế nào?”.

“Rất ổn ạ”, tôi đáp vu vơ, “Nghe mẹ nói có người theo đuổi đến tận nhà, có giá hơn cả con nữa. Bố, chưa biết chừng mẹ còn tái hôn sớm hơn bố đó!”.

“Con nói bậy gì thế!”, bố tôi lập tức cau mặt, “Bố đã nói bố sẽ không tái hôn. Bạn cũ mấy chục năm sức khỏe không ổn, nhiều nhất còn sống được mấy năm nữa, bố chăm sóc một chút chẳng lẽ không nên? Bố và người đó rất trong sáng, mẹ con cứ thích ghen tuông vớ vẩn, nghĩ ngợi lung tung, mắt không chịu nổi một hạt bụi”.

Phải rồi phải rồi, chẳng qua là bạn cũ, chẳng qua là chăm sóc một chút.

Tôi cười lạnh trong lòng. “Bạn cũ” mà bố nói từng là mối tình đầu của ông, về sau chê nhà họ Nhiếp nghèo khó, lại hộ khẩu nông thôn, bỏ đi cưới một người có hộ khẩu thành phố mà lúc đó người ta rất hâm mộ. Kết quả thời gian trôi qua, hai mươi năm sau chồng bà ta thất nghiệp rồi bất ngờ qua đời, bà ta không chịu nổi, bốn chín ngày của chồng còn chưa qua, đã lê thân thể bệnh tật yếu đuối đổ gục trước mặt ông Nhiếp Trình Viễn đang ăn nên làm ra, ông Nhiếp đương nhiên động lòng, thương hương tiếc ngọc, cho một căn biệt thự rồi mời bác sĩ nổi tiếng, ngay cả con gái bà ta cũng nhận làm con nuôi.

Mẹ tôi làm sao nuốt được cục tức này, năm đó bà có thể cương quyết cưới một anh chàng nghèo khó đến thành phố làm thuê trong sự phản đối của cả nhà, thì bây giờ cũng có thể cương quyết ly hôn.

Mà ông bố thân yêu của tôi còn cảm thấy ấm ức hay sao.

Thật nực cười.

Tôi không thèm tranh luận với ông, những gì cần nói thì trước khi ly hôn họ đã nói rồi, có nói nữa cũng chỉ làm bản thân tức chết. Tôi nhấc ly trà lên uống một ngụm: “Bố hỏi cái này à? Nếu không việc gì thì con đi đây, Khương Duệ còn đang chờ”.

Chắc ông rất giận trước thái độ của tôi, nhưng vẫn kiềm chế được, “Lần này bố tìm con là vì công việc của con. Lần trước con nói nộp hồ sơ vào Thịnh Viễn, về nước sẽ đi làm à?”.

Tôi lắc đầu: “Con không định đi nữa”.

“Hai năm nay Thịnh Viễn hợp tác với bố rất tốt, bố vốn còn nói đùa với Thịnh Bá Khải là muốn dạy dỗ con thế nào cũng được”, vẻ mặt ông có vẻ tiếc nuối, ngừng lại rồi nói, “Nhưng nếu con không đi cũng tốt. Hy Quang, đến chỗ bố nhé, con cũng nên làm quen đi, sự nghiệp sau này của bố thế nào cũng phải giao cho con”.

Tôi không ngờ ông lại nói như vậy, có phần bàng hoàng.

“Bố biết mẹ con không thích con ở gần bố, hừ, tính khí mẹ con…”, ông nhìn tôi rồi không nói nữa, suy nghĩ một lúc lại tiếp. “Cứ đi theo bố học hỏi trước đã, con vốn không nên bắt đầu làm từ những việc lặt vặt làm gì, chỉ lãng phí thời gian mà thôi.”

Lời từ chối đã ở cửa miệng, nhưng lại nghe bố thở dài, “Hy Quang, bố già rồi”.

Tôi muốn nói đâu có đâu có, bố còn rất đẹp trai, mới ngẩng lên lại thấy tóc bạc bên thái dương ông. Vẻ mặt ông có phần mệt mỏi, giống như trong tích tắc, Nhiếp Trình Viễn vừa nãy còn phong độ đường đường mà đã để lộ vẻ già nua.

Bố vẫn chưa tới năm mươi mà? Sao lại có tóc bạc rồi.

Trong lòng tôi tuy vẫn giận ông, nhưng lại cảm thấy vô cùng buồn bã. Những cảnh tượng lúc nhỏ ông thương yêu cưng chiều tôi cứ lần lượt hiện ra trong đầu. Lúc còn bé tí, ông cõng tôi đi nửa thành phố mua KFC, khi ấy còn rất hiếm, về sau nhà dần dần khá giả, bố mẹ cũng bận rộn hơn từng ngày, nhưng chỉ cần ông không đi công tác, khi tôi đi học muộn trở về, dưới ánh đèn ở cổng nhà tôi luôn có bóng ông đang chờ đợi.

Nhưng cũng chính vì thế, ông phản bội gia đình nhỏ có mẹ và tôi, mới khiến tôi đau đớn hơn. Tôi cố kìm nén không suy nghĩ đến những cảnh ấm áp đó nữa, cố chấp lắc đầu: “Mẹ không muốn con đi, con sẽ không đi”.

Giọng bố có phần tức giận và đau lòng: “Con vẫn không tin bố? Bố đã nói bao nhiêu lần rồi, không có chuyện như con và mẹ nghĩ!”.

“Vậy tại sao không để bà ta dọn ra khỏi nhà mình?”

“… Đó chỉ là một căn phòng trống mà chúng ta không ở, chẳng có ý nghĩa gì hết”, bố có vẻ mệt mỏi, “Cô ấy vẫn còn một ca phẫu thuật, làm xong bố sẽ không quan tâm đến nữa”.

Câu cuối cùng đã thành công khiến tôi cảm nhận được nỗi đau và sự phẫn nộ đan xem mà tôi cố quên từ lâu, nhưng thấy ông mệt mỏi như vậy, những lời mỉa mai không tài nào thốt ra, chỉ có thể gượng nói, “Vậy đợi khi bố mặc kệ rồi con sẽ đến chỗ bố”.

Bố nhìn tôi, cuối cùng bất lực thở dài: “Tính nết này của con cũng không biết giống ai, bề ngoài thì hiền lành dễ bảo, thực ra vừa xấu bụng lại cứng đầu, con… haizzz…”.

Khương Duệ đi một vòng quay về thì bố tôi đã đi. Nó ngồi xuống hỏi ngay: “Chị, không có gì chứ?”.

Tôi lắc đầu: “Bố bảo chị đi làm chỗ ông, em thấy thế nào?”.

Khương Duệ ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Bố chị nói như thế nào?”.

Tôi tường thuật lại một lượt, Khương Duệ suy tư: “Chị, đi đi. Thứ nhất là trong công ty của bố chị cũng có tâm huyết của bác, chị đến đó cũng là lẽ tự nhiên, thứ hai là mẹ con bà ta cứ bám dính lấy bố chị là vì cái gì?”.

Nó nở nụ cười lạnh lẽo khinh bỉ không hề hợp với gương mặt non choẹt: “ Những thứ người ta càng dòm ngó thì chị càng phải nắm chặt trong tay. Để mẹ con họ nhìn thấy mà không ăn được, thực ra cũng rất thú vị mà”.

“...”, tôi im bặt vỗ vai nó. “Em trai à, chị đã từng nói tương lai em chắc chắn sẽ rất xán lạn chưa?”

Khương Duệ gật gù, “Chị, em nói này nhé, em bực mình bố em lâu rồi, bác bị ức hiếp như vậy mà ông vẫn nhịn được, chẳng phải do việc làm ăn chết tiệt hay sao. Có điều em là trẻ con cũng không tiện nói, nhưng sau này nếu chị chịu ấm ức, em nhất định sẽ là người đầu tiên vùng lên”.

Tôi bỗng cảm động, lao đến ôm chầm lấy nó: “Em trai à, ở bên em rất có cảm giác an toàn. Chị không nỡ gả em đi đâu…”.

Vẻ nghiêm túc của Khương duệ bỗng không duy trì được nữa, mặt đỏ bừng, luống cuống giãy giụa: “Này này này, chị làm gì thế, lão đây không phải chị muốn ôm, muốn ôm là ôm được đâu…”.

Chúng tôi ở Đức một thời gian rồi lại đi Úc, sau đó hoàn thành kỳ du học hai tháng, đáp máy bay về nước. Khương Duệ về Nam Kinh, chuẩn bị học đại học F ở Thượng Hải, còn tôi thì về thẳng Vô Tích.

Vừa về nhà đã bị mẹ trách: “Mày còn nhớ về cơ à, nói xem, đi cả hai tháng mà gọi điện về nhà được mấy lần?”.

Tôi mặt mũi đau khổ: “Haizzz, con không dám gọi nhiều”.

Mẹ thắc mắc: “Tại sao?”.

“Đồ ăn nước ngoài khó nuốt quá, con sợ mẹ nghe điện thoại biết con gầy, lại lo cho con.”

“…”, mẹ dở khóc dở cười.

Ăn xong một bữa thịt bò kho hoành tráng, tôi bị mẹ túm đi gặp mẹ nuôi. Mẹ nuôi tôi từ nhỏ đã nhận tôi làm con nuôi, tình cảm rất gắn bó, nhưng số lần gặp thực ra không nhiều, bà đã định cư ở Bắc Kinh từ lâu, mỗi năm về thăm Vô Tích chỉ vài lần mà thôi.

Đến nhà mẹ nuôi, đầu tiên tôi biếu bà quà mang từ châu u về, sau đó bị hỏi về chuyện học hành, việc làm, rồi bị mẹ đuổi đi, tôi nghi ngờ bà muốn nói chuyện bố nên biết điều mà chạy ra ngoài vườn hoa chơi với đám mèo.

Trên đường về, mẹ cứ tỏ ra suy nghĩ, đến khi đi ngủ, bà bỗng hỏi: “Hy Quang, lần trước con nói tự tìm việc, bây giờ sao rồi?”.

Tôi có vẻ lúng túng: “Ngày mai con sẽ đi nộp hồ sơ”.

Mẹ bỗng im lặng, lát sau đột ngột nói, “Lúc con ở châu u, bố có đến tìm mẹ”.

“Dạ?”

Mẹ lại im lặng, rồi thở dài: “Đi đi”.

Tôi có phần sửng sốt: “Mẹ bảo con đến chỗ bố? Bố đã dụ dỗ mẹ cái gì phải không, con không nhận lời”.

Mẹ cười: “Đương nhiên mẹ biết con không chịu, nếu không thì tổng giám đốc Nhiếp làm sao lại giận dữ đến tìm mẹ chứ”.

Trong lòng tôi bỗng nảy sinh chút hy vọng, khéo léo hỏi dò: “… Vậy hai người… đã trò chuyện kỹ càng rồi ạ?”.

Mẹ thất thần một lúc, rồi bình tĩnh nói: “Nhà chúng ta và nhà họ Thịnh năm kia hợp tác đầu tư một nhà máy sản xuất, ở Tô Châu, con đến đó làm việc trước đi, học chút gì đó cho rành rẽ vào”.

Tôi thực sự không biết giữa bố và mẹ đã thống nhất chuyện gì, nhưng tôi bỗng cảm thấy có lẽ những điều bố nói là thật? Ông chỉ thương xót người đàn bà ấy, sau đó giữa bố và mẹ giờ đây đã có chuyển biến tốt? Cho dù trong lòng vẫn thấy bất bình cho mẹ, nhưng nếu bố biết lỗi và quay lại, họ có thể làm lại từ đầu, như vậy tôi vẫn rất vui sướng.

Chút hy vọng trong tôi lại lớn đần lên một chút, tôi gật mạnh đầu, tỏ vẻ phục tùng sự sắp xếp của họ.

Thế là một tuần sau, tôi kéo va li, ôm sự mong đợi tốt đẹp rằng bố mẹ sẽ làm lành nhanh chóng, vui vẻ đến Tô Châu, bắt đầu cuộc sống sinh nhai.