Thư Viện Ngôn Tình » Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại » Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại | Chương 30

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại | Chương 30

data-ad-slot=”6608233251″>

Thấy tôi như thế, Dương Hùng Vĩ mới bật cười:
– Việc gì phải kích động thế, tôi chỉ nói bừa thế thôi, nhớ đấy nhé, phải kiếm được một em gái trinh rồi chúng ta chơi với nhau, anh đừng có giả bộ nói là đồ ngon nhường cho tôi ăn một mình nữa!
Dương Hùng Vĩ khéo léo hơn Hoàng Lực nhiều, hắn biết những chuyện xấu phải làm cùng nhau mới không xảy ra chuyện.
Lúc đi, tôi còn cẩn thận lấy trong tủ lạnh ra hai chai nước suối để ở đầu giường, bên dưới là một nghìn tệ, ngoài ra còn có một tờ giấy:
Tiểu Mỹ, Tiểu Cầm, ngủ dậy cứ mang thẻ phòng trả ở quầy lễ tân. Số tiền này các em cất đi, có việc gì thì gọi điện thoại. Anh Phi.
Bạn đang đọc truyện tại


Thực ra sinh viên thời nay đi cả đêm không về là chuyện rất bình thường, nhưng vận xui lại đụng trúng vào tôi. Nửa đêm hôm đó, một người bạn cùng phòng với Tiểu Mỹ bị đau bụng đi vệ sinh, thấy có một bóng đen vội hét lên kêu cứu, bảo vệ của trường chạy tới, thế là không bắt được trộm nhưng phát hiện có hai cô gái đi cả đêm không về, gọi di động cho họ, trong điện thoại Tiểu Mỹ nói đau đầu quá, chóng mặt, buồn nôn, cánh bảo vệ nghe thế lập tức thấy hứng thú, bèn hỏi đang ở đâu, lập tức cho xe tới thẳng khách sạn, ở trong phòng, họ phát hiện ra tờ giấy mà tôi đã để lại, thế là báo cảnh sát.
Tôi tốt bụng để lại tiền và giấy, ai ngờ lại bị chính nó hại ngược. Theo như lô-gíc của cảnh sát, nếu tôi không làm chuyện đó sao lại thuê phòng cho họ, lại cho họ rất nhiều tiền? Hơn nữa con số đó lại vừa đúng như mức giá trên thị trường. Đương nhiên là tôi không thể nói vì mình đã cho họ uống thuốc lắc, thấy có lỗi với họ nên mới cho tiền, như thế sẽ không thoát khỏi cái tội danh “tàng trữ ma túy”, cho dù có ngâm trong phòng tắm nước nóng cả năm cũng không rửa hết tội. Họ sẽ điều tra là ai bỏ thuốc, nguồn gốc của ma túy, rồi sẽ điều tra mối quan hệ giữa tôi với Dương Hùng Vĩ… Từng manh mối đó được bới ra, đây chính là trò chơi thú vị của cánh cảnh sát, tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng được một kết cục ê chề dành cho mình, giống như cơn gió lạnh lẽo ngày cuối đông lướt qua thân cây, những chiếc lá vàng úa rơi xuống, nát đi và không còn ngày tái sinh.
– Hai người họ đã khai cả rồi, chỉ còn xem anh có hợp tác hay không thôi. – Khẩu khí của viên cảnh sát trẻ tuổi không được cứng rắn như người kia. Tôi cười lạnh một tiếng trong lòng, thời này ai cũng chơi chiến thuật tâm lý, tôi mềm anh ta cứng, họ mà khai ra sao? Chuyện này liên quan tới trinh tiết của họ, cho dù có làm cũng không thể nói, huống hồ là không hề làm!
Tôi làm ra vẻ oan như oan Thị Kính, nói:
– Đồng chí cảnh sát, chúng tôi thực sự không làm gì cả, chỉ đến sàn uống một chút rượu, sau đó muộn quá họ không thể về trường được, tôi vì tốt bụng nên mới thuê phòng cho họ ngủ, số tiền đó cũng chỉ là khoản tiền bình thường giữa những người bạn, tôi không thả họ ở đầu đường để các anh phải đi thu gom đã là nhân từ lắm rồi, làm như thế cho dù không được nói là nghĩa hiệp, nhưng theo quan niệm về thanh niên tốt của thời đại mới cũng được coi là phù hợp.
– Chẳng phải anh nói là không quen Vương Phong Cầm sao? – Viên cảnh sát già vẫn nhìn tôi chằm chằm.
– Tôi quen, nhưng không biết tên đầy đủ của cô ấy là Vương Phong Cầm.
– Vậy thì càng lạ, đến tên họ đầy đủ của người ta anh còn không biết, tại sao lại cho một khoản tiền lớn mà chỉ nói là khoản tiền giữa những người bạn? Trên đời này có chuyện tốt như thế sao?
Lúc này tôi mới ý thức được rằng cái gã lớn tuổi này đi một đường vòng để tóm lấy sơ hở của tôi, đúng là gừng càng già càng cay.
Tôi nói chủ yếu là vì tôi quen với Hạ Tiểu Mỹ, còn Vương Phong Cầm mà các anh nói, mọi người đều gọi là Tiểu Cầm nên tôi cũng gọi theo nhưng chưa bao giờ hỏi kỹ họ tên của cô ấy, đây là chuyện thật, không phải là tôi giảo biện.


– Một người nữa đi cùng với anh là ai?
Hỏi tới đây là vấn đề nghiêm trọng rồi, bất giác trán tôi đổ mồ hôi, mắt bắt đầu đảo liên hồi, nếu khiến cả Dương Hùng Vĩ dính vào vụ này phiền phức sẽ lớn hơn. Nhưng không biết bọn Tiểu Mỹ rốt cuộc đã nói gì với cảnh sát, hơn nữa liệu có thể cứu được Dương Hùng Vĩ khỏi vụ này không? Tôi không dám chắc. Nếu không đấu lại được với cảnh sát, chi bằng cứ thật thà với cảnh sát ngay từ đầu, chủ động trước, sự việc này cần phải đánh giá lại, không thể một mực phủ nhận ngay được.
– Là một người bạn.
– Tên là gì? Làm ở đâu?
Lúc này tôi thực sự ngưỡng mộ chủ nghĩa tư bản ở nước Mỹ, gặp chuyện phiền phức gì đều có thể không cần trả lời, hơn nữa còn thản nhiên nói: “Có chuyện gì hãy nói chuyện với luật sư của tôi!”. Nhưng với tình hình trước mắt, chắc chắn là không được. Có điều tôi muốn làm một công dân tự làm chủ bản thân, tôi vẫn có quyền tư vấn:
– Thưa cảnh sát, anh đang thẩm vấn tôi hay đang tìm tôi để tìm hiểu tình hình?
Hai viên cảnh sát chụm đầu vào nhau thì thầm điều gì đó, tôi chẳng hiểu câu nào, cảm giác họ đang nói tiếng Triều Châu. Trước khi đi, viên cảnh sát lớn tuổi sưng sỉa mặt chỉ vào tôi:
– Anh có thể không nói, nhưng chờ khi chúng tôi mời anh tới đồn cảnh sát anh không thể ung dung như thế này được đâu.
Tôi nói đương nhiên, đương nhiên, tôi tin rằng người cảnh sát nhân dân chắc chắn là phục vụ vì nhân dân. Viên cảnh sát trẻ tuổi còn bổ sung một câu:
– Tình hình thực tế trong lòng chúng tôi đều hiểu rõ! Hai cô bé sinh viên đó đều nói rồi.
Tôi gật đầu như bổ củi:
– Dạ vâng, dạ vâng, tôi cũng không dám che dấu!
Thực ra trong nửa tiếng đồng hồ qua, tôi chắc chắn họ vẫn chưa nói ra hai chữ “thuốc lắc”, dù sao bản thân họ cũng không nhìn thấy, một tờ giấy càng không thể chứng minh tôi đã làm việc gì phạm pháp, điều tôi lo lắng là họ mới ra đời, sẽ bị đám người này dùng lợi ích cám dỗ, sau đó dẫn sự việc đi theo hướng mà bọn người kia muốn, gây ra một vụ án oan.
Lúc đi tới thang máy, tôi nói xin hỏi quý tính đại danh của hai anh, người lớn tuổi thô lỗ nói:
– Hỏi làm cái gì?
Tôi nói hỏi rõ để còn tặng cờ gấm cho hai anh. Gã xua tay nói:
– Đừng có giả bộ trước mặt chúng tôi! Nhớ cảnh hiệu là được rồi.
Tôi lập tức tươi cười đưa mắt tiễn họ vào thang máy, sau đó giơ tay lên:
– Hai anh đi cẩn thận!
Khi cửa thang máy đã khép lại, tôi lập tức quay người, chạy về phòng nhấc điện thoại lên gọi cho Dương Hùng Vĩ:
– Cảnh sát đã tìm anh chưa?
TRỞ MẶT VỚI HOÀNG LỰC
Trong điện thoại, Triệu Hữu Tài giễu cợt tôi:
– Lý tổng, một chai nước mà khiến cả hai em sinh viên bay theo, đúng là lợi hại, hôm nào giới thiệu cho tôi với nhé?
Trong điện thoại, trước tiên Hoàng Lực hỏi tôi có phải là người không, sau đó than thở một hồi, nào là quen họ hai tháng mới dám sờ tay, anh mới gặp lần thứ hai đã cho họ lên giường, tôi mù mắt nên mới dẫn sói vào nhà. Con bà nó, thời này thế quái gì vậy? Còn vương pháp nữa hay không?
Tôi nghiến răng nghiến lợi mà chửi, chuyện tốt chẳng ai biết, chuyện xấu ai ai cũng hay, đúng là đám người bẩn thỉu, giờ thích chí nhìn tôi mất mặt. Cũng may Hoàng Lực còn chưa biết chuyện này có cả Dương Hùng Vĩ dính vào, nếu không chắc chắn hắn sẽ vác đao đến gặp tôi.
Đám người này cho dù có chế giễu, chửi bới tôi thế nào, tôi cũng không sợ, một đống chuyện xấu xa của họ, tôi nắm rõ trong lòng bàn tay, bất cứ lúc nào cũng có thể lôi ra để dọa họ không dám ho he. Người khiến tôi sợ nhất là Thanh Thanh, mới làm hòa được hai ngày đã lại gặp chuyện phiền phức mới. Mặc tôi giải thích thế nào, Thanh Thanh vẫn quay về với trạng thái không chửi thì thôi, đã chửi toàn nói những câu kinh điển: “Chó không sửa được tật ăn cứt, mèo không sửa được thói ăn tanh”. Tôi nói bà xã đại nhân là người có tố chất thanh cao, chửi người cũng dùng câu đối, có cần thêm câu hoành phi “Anh không phải là người” nữa không? Thực ra Cảnh Phú Quý từng dạy tôi một chiêu, đàn bà mà quậy thì biện pháp tốt nhất là lạnh nhạt với họ, không đếm xỉa tới họ, ba ngày sau tự nhiên sẽ phải nói chuyện với anh. Tôi dùng thử chiêu này nhưng với Thanh Thanh nó không linh, nịnh cô ấy, cô ấy không màng, lạnh nhạt với cô ấy, cô ấy sẽ ném đồ ném đạc, nghĩ đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của anh, có lẽ đây chính là điểm mà phụ nữ phương Bắc không thể bằng phụ nữ Triều Châu. Phụ nữ phương Bắc tính tình mạnh mẽ, thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, xử sự không khéo có khi còn làm một bình ga cho cả nhà nổ chết hết, thế là xong. Trong khi đó vợ Cảnh Phú Quý là đại diện tiêu biểu cho phụ nữ Triều Châu, sau sự kiện QQ, yêu cầu của cô ta với Cảnh Phú Quý đã hạ thấp đến mức “khuất mắt trông coi”. Vì việc này mà tôi ngưỡng mộ Cảnh Phú Quý vô cùng.
– Đúng là cưới vợ người Triều Châu vẫn hơn, Dương Huệ nhà cậu đúng là vừa hiền thục, vừa “thực tế”!
Cảnh Phú Quý lập tức phản bác:
– Ý cậu là gì? Ý cậu là Dương Huệ không xinh bằng Thanh Thanh phải không?
Tôi vội vàng lôi quan điểm của Lâm Thăng ra để giải thích:
– Vợ xinh hay không không quan trọng, người đẹp theo cậu một năm thì thẩm mỹ cũng mệt mỏi, thực tế là quan trọng nhất, ai dùng người đó biết!
Để chứng minh là mình vì chuyện làm ăn mà không phải vì tìm niềm vui bên ngoài, tôi phát huy tinh thần học tập đồng chí Dương Hùng Vĩ, tìm một đơn đặt hàng cũ của bên Khoa Mỹ, sửa lại một chút, ngày tháng sửa thành ngày thứ hai sau sự kiện thuốc lắc, số tiền sửa thành một triệu mà lần trước đã nói với Thanh Thanh, photoshop ra một đơn đặt hàng hoàn toàn mới và mang về nhà:
– Bà xã, chỉ riêng công ty này đã kiếm được hai trăm nghìn tệ, em xem học phí đi nhà trẻ của Đô Đô cao như thế, đã thế nó còn đòi đi công viên Disney Land, chúng ta còn muốn ở biệt thự, không có tiền sao được? Chẳng qua là vì tiền nên anh mới bị Dương Hùng Vĩ ép thôi.
Đại nạn đến nơi, thân ai người nấy lo, dù sao Thanh Thanh cũng không phải cảnh sát, cho dù cô ấy có biết cũng chẳng đi tìm Dương Hùng Vĩ để hỏi tội, gia đình hòa thuận mới là đại nghiệp trăm năm.
Nhưng Thanh Thanh không tin vào chiêu tôi sử dụng, đối với một kẻ thường xuyên phạm lỗi như tôi, muốn làm người tốt quả thực rất khó. Trong chuyện này, tôi tự cho rằng mình đã hoàn toàn thực hiện đúng hành vi của một người đàn ông tốt, chủ động, chân thành, tự kiểm điểm, nhưng sau khi ném cho tôi câu đối ấy, Thanh Thanh chẳng đếm xỉa gì đến tôi nữa. Tôi nghĩ có thể giờ cô ấy không còn cảm giác phẫn nộ với tôi nữa, tha thứ hết sai lầm này tới sai lầm khác, hạ thấp tiêu chuẩn hết lần này tới lần khác, cho tới khi lòng bình yên như nước, không còn gợn sóng. Là một người từng yêu bạn sâu sắc, một người vì một câu nói không đúng đã không ngủ được, giờ trở thành một người không còn phẫn nộ với bất cứ sai lầm nào bạn phạm phải, không còn mất ngủ mỗi đêm, còn chuyện nào bi ai hơn chuyện này? Lẽ ra tôi muốn nhân cơ hội này kêu oan trước mặt Thanh Thanh, dùng sự trong sáng lần này để che lấp đi mọi tội ác trước kia, nhưng tôi phát hiện ra điều đó quả thật thừa thãi, cô ấy đã không quan tâm nữa, khi lời thề không còn giá trị, còn lời nói dối lại như một điếu thuốc có thể rút ra khỏi túi áo bất cứ lúc nào, trung thành, tin tưởng và chân tình có còn nữa không?
Điều đáng thương là giờ đây tôi đã hình thành phản xạ có điều kiện. Bản thân mình một khi xảy ra vấn đề gì là lập tức nghĩ tới cái gã Trương Vạn Phong ấy có nhân cơ hội này để nối lại tình xưa với Thanh Thanh? Mặc dù Tiểu Quân bắt tôi phải tin chị dâu cậu tuyệt đối, nhưng gặp phải tình huống này, tôi tin rằng không người đàn ông nào có thể giữ bình tĩnh trong tim, nhất là với loại người thà tin vào mình còn hơn tin vào người như tôi. Tôi âm thầm điều tra hòm thư và di động của Thanh Thanh, không có dấu vết cho thấy có liên lạc với Trương Vạn Phong, nhưng điều này không có nghĩa là không có. Tôi phát hiện tinh thần cảnh giác của cô ấy ngày càng cao, thậm chí còn có năng lực phản trinh thám, khi ở Thanh Đảo, tôi nói về chuyện hòm thư, cô ấy không hề tranh luận với tôi chuyện nội dung có đúng hay không, chỉ một mực chỉ trích hành vi đê tiện của tôi:
– Xem trộm hòm thư của người khác cũng như đọc trộm nhật ký, là hành vi xâm phạm đời tư. – Lời của cô ấy hơi giống lời mấy gã luật sư, ý nói, thủ đoạn không hợp pháp, nội dung không thể tin được. Cái chiêu giương Đông kích Tây này ngày xưa tôi rất hay dùng, giờ bị cô ấy học được, mang ra để đối phó với tôi, mà điều đáng buồn hơn là giờ tôi phải đến độ phải làm một “oán phụ” với những hành vi lén lút.
GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tôi, Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm dù sao cũng còn non, sau khi đến đồn cảnh sát bị thẩm vấn riêng đã khai ra hết sạch mọi việc, đương nhiên bao gồm cả tờ giấy đó, tuy không có sức thuyết phục bằng việc bắt dâm tại giường, nhưng ít nhất cũng chứng tỏ chuyện giữa chúng tôi không đơn giản. Cũng may là bọn họ không biết chuyện thuốc lắc, hơn nữa cùng kiên quyết phủ nhận chuyện giao dịch không chính đáng. Cảnh sát lúc đến khách sạn tuy có nghi ngờ triệu chứng của họ, nhưng khi đó dược tính đã hết, hơn nữa quần áo, trang phục của họ vẫn nghiêm chỉnh, không tìm ra chứng cớ gì, bởi vậy sự việc cũng chưa tệ lắm.
Vừa nghe nói cảnh sát tìm đến, Dương Hùng Vĩ đã vô cùng căng thẳng, câu đầu tiên là: “Chuyện này anh gánh được không?”. Tôi nói:
– Gánh cũng không sao, nhưng tôi không thể đảm bảo là họ không nói ra.
– Chết rồi, chết rồi… Thế thì toi rồi! – Dương Hùng Vĩ vô cùng lo lắng, trong lòng tôi thoáng một sự sung sướng, đây là kết quả của việc không nghe lời tôi.
– Anh có thể đi gặp họ, điều tra xem cảnh sát đã nói gì không… – Chưa chờ hắn nói xong, tôi đã ngắt lời hắn:
– Đừng nói nữa, anh ra ngoài ngay đi, chúng ta gặp nhau ở quán cà phê mọi khi!
Tôi lái xe ra, quan sát qua gương chiếu hậu xem có cảnh sát bám theo không, còn cố ý đi vòng mấy vòng.
– Dù sao tờ giấy để lại cũng nằm trong tay họ, muốn chối cũng không chối được, một mình anh gánh chuyện này, tôi đảm bảo ngày nào cũng mang đồ ăn đến cho anh ăn, ở bên ngoài sẽ tận lực làm việc cho anh! Nếu thực sự kéo cả tôi vào thì mọi người đều toi. – Dương Hùng Vĩ vừa ngồi xuống đã vội vàng nói hết ý định của mình, chắc là dọc đường hắn đã nghĩ ra cái cách này.
Tôi thấy thật buồn nôn, người bạn bình thường không chuyện gì không kể giờ đây đã trở nên thật xấu xa, bỉ ổi, mọi người xung quanh đều đang há miệng đầy máu định nuốt chửng tôi, hắn không những không đưa tay ra cứu mà ngược lại còn đẩy tôi vào miệng cọp. Con người đúng là loại động vật cao cấp biết khi nào cần lấy lên, khi nào cần đặt xuống, trước mặt gia thế, địa vị, danh dự không còn thứ gọi là tình nghĩa, tôi từng như thế, bọn họ nay có khác gì?
Nhưng tôi còn làm được gì? Lời của hắn đúng là có lý, nếu kéo hắn vào cũng không có ích gì cho tôi. Chuyện này không có bằng chứng, huống hồ bọn tôi cũng chẳng làm việc gì thương thiên hại lý, không đến nỗi phải vào trong đó. Tôi có thể gánh được chuyện này, nhưng anh phải nhớ cái tình này!
– Ha ha, nói nghe nhẹ nhàng quá, thứ đồ chơi đó là anh cho vào, tôi đã ngăn anh rồi mà.
– Nhưng bọn họ đều không biết.
– Cũng chưa chắc, khi đó bên cạnh có nhân viên phục vụ thấy anh bỏ đồ vào cốc nước, huống hồ bọn họ có thể xem camera, những chuyện này cảnh sát đều nói rồi.
Dương Hùng Vĩ im lặng, cái gã này đã ý thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề. Một lúc lâu sau hắn mới ngẩng đầu lên:
– Thế anh có ý gì?
– Ừm, nể tình bạn bè của chúng ta bao nhiêu năm, tôi có thể gánh việc này, có điều… – Khi nói tới ba từ “tình bạn bè”, tôi cố tình dừng lại, nhấn mạnh ngữ khí, đến nỗi âm thanh phát ra nghe không bình thường. Nói xong tôi bất giác nghĩ, giữa anh và tôi có tình cảm không? Có thể có, nhưng chủ yếu vẫn là giao dịch, tình cảm chẳng qua chỉ là một cái cớ để đạt được mục đích mà thôi. Không chỉ tôi nghĩ vậy, mọi hành vi, lời nói của Dương Hùng Vĩ ngày hôm nay chẳng phải là một kiểm chứng tốt nhất đó sao?
Trái tim lạnh lẽo, nhưng thời tiết vẫn nóng ẩm, cây cối xanh tốt, hoa cỏ tươi thắm, những sạp trái cây ven đường bày đủ các loại trái cây miền nhiệt đới, thơm mát, tươi ngon, đang thể hiện vẻ đẹp nhất của chúng. Những chiếc áo phông, những chiếc váy ngắn vẫn tấp nập đi lại trên đường, dường như không hề cảm thấy lạnh lẽo bởi những con gió, những bông tuyết báo hiệu mùa Giáng sinh đang gần kề.
Tôi còn nhớ cảnh hiệu của viên cảnh sát già, bèn bảo Cảnh Phú Quý đi hỏi thăm, một lát sau hắn hớn hở chạy về nói:
– Tìm ra rồi, người đó là Ngô Kiến Quốc, người Triều Châu, có một đồng hương của tôi rất thân với anh ta. – Tôi ngay lập tức tỏ thái độ:
– Hẹn ra đi, bày tiệc ở Thịnh Bào Ngư.
Sau một bữa rượu là đã xưng anh gọi em. Theo như lời gợi ý của cảnh sát Ngô, hôm sau tôi lái xe tới Đại học Châu Hải, tìm Trưởng phòng Bảo vệ và Viện trưởng, đầu tiên là tự mình kiểm điểm, nói rằng tuy mình cũng từng là một sinh viên nhưng không kiểm soát được hành vi của mình, đã không làm một tấm gương tốt cho các sinh viên thế hệ sau, đây là lỗi của tôi, nhưng tôi nghĩ rằng sau này con đường các em còn phải đi rất dài, nhất là vì danh dự của nhà trường, chuyện này lẽ ra không nên xảy ra, giờ nếu chúng ta không chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có mà cứ làm to chuyện lên sẽ chỉ thiệt cả đôi bên. Viện trưởng vừa nghe tôi nói vừa gật đầu, tôi vừa nói xong, ông ta đã lập tức phê bình Trưởng phòng Bảo vệ:
– Lý tổng là một người trẻ trung, thành đạt, đâu có giống người làm việc xấu, phòng Bảo vệ của các anh làm ăn kiểu gì? Phải học chính trị!
Trưởng phòng Bảo vệ vô cùng thành khẩn, nói việc báo án là do cấp dưới làm, sau đó anh ta mới biết, quay về chắc chắn sẽ điều tra và chỉnh đốn, kẻ nào không nhận lỗi sẽ bị đuổi việc.
Sự kiện thuốc lắc được xử lý rất thuận lợi, thuận lợi ngoài dự kiến của tôi. Viện trưởng đích thân đưa Trưởng phòng Bảo vệ tới đồn công an, nói là hai nữ sinh kia ham chơi nên không giữ đúng quy định của trường, họ với hai người đàn ông đó là quan hệ bạn bè, camera ở khách sạn cũng ghi lại hai người đàn ông đó lên lầu có mười phút là ra, trong thời gian ngắn như thế không thể có hành vi xâm hại nào, hơn nữa còn ngầm ám thị cho các lãnh đạo ở đồn công an, đây cũng là hình ảnh của thành phố, nếu làm to lên sẽ bất lợi tới hình ảnh chung. Các lãnh đạo đua nhau gật đầu, lẽ ra hai cô gái cũng không tự nguyện báo án, giờ Viện trưởng nói thế càng dễ giải quyết hơn, sự việc kết thúc một cách tròn trịa.
Nhưng tôi không ngờ được rằng chính vì sự kiện quá thuận lợi nên tôi lơ là cảnh giác và tự đào hố chôn mình sau này.
“Sự kiện thuốc lắc” vừa xử lý xong tôi đã lập tức chạy tới nhà Lôi tổng để tiếp tục “công việc” của mình, bệnh tình của Victory đã khỏe hơn nhiều, giờ đã xuống giường đi lại được, tôi biết cậu chàng ở nhà buồn lắm nên gọi cả Lâm Thăng cùng đưa cậu ta tới Đấu Môn ngâm nước nóng cả ngày, nói là như thế tốt cho sự hồi phục của sức khỏe, hơn nữa trong lúc trò chuyện cũng tìm ra điểm chung, cậu ta với Lâm Thăng cùng học trường Trung học Khống Giang ở Thượng Hải, vậy là chủ đề lại nhiều hơn, trên đường về Châu Hải, Victory còn tiết lộ một tin tức rằng bố cậu bị bệnh nên qua đời đã lâu, bao nhiêu năm nay một mình mẹ nuôi dưỡng cậu. Tôi thở dài:
– Mẹ em đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ, vừa có sự nghiệp lại phải chăm sóc gia đình, thật chẳng dễ dàng gì.
Victory nói:
– Đúng thế, lẽ ra em không muốn đi Mỹ đâu, em muốn ở lại Thượng Hải học đại học để gần mẹ, nhưng mẹ ép em đi.

Bình luận