Thư Viện Ngôn Tình » Trêu chọc » Trêu chọc | Chương 42 (Hoàn)

Trêu chọc | Chương 42 (Hoàn)

Chương 42:

55531839-1364196497-noi-nho-1_001

Mỗi tuần ba lần… Kỷ tiên sinh khẽ chau mày rậm nhìn cô vợ như ngọc như ngà trước mắt, trong lòng một ngọn lửa bỗng bốc cháy rực, ba lần làm sao mà đủ, còn chưa dắt răng ấy chứ. Bây giờ vẫn là thời kì tân hôn mà sao có thể nghèo nàn như vậy.

Chỉ thấy Kỷ phu nhân thiết diện vô tư miệng nhỏ nhắn lại lên tiếng.

“Anh chỉ được lựa chọn là Ba Năm Bảy, hoặc Hai Bốn Sáu, hay là một hai ba với bốn năm sáu thôi.”

Rất nhiều lựa chọn nhưng Kỷ tiên sinh chẳng vừa lòng phương án nào, cắn răng nói: “Anh muốn tất.”

Bạc Hà kiên quyết nói: “Không được, sau Tết Âm lịch em sẽ tập trung toàn lực vào sự nghiệp, không thể làm trầm mê hỏng việc được.”

Kỷ tiên sinh nghe thấy hai chữ “trầm mê” trong lòng liền vui vẻ, lập tức thay đổi thái độ, cười nói: “Nói thế tức là em cũng thích chuyện này đúng không?” Cái này đối với anh là khích lệ vô cùng quan trọng, buổi tối anh làm việc vất vả đến như vậy, cũng không vì riêng mình mà còn vì muốn lấy lòng cô nữa. Chỉ có cô cảm thấy hạnh phúc thì anh mới có cảm giác thành tựu được.

Bạc cô nương nhanh chóng đỏ mặt: “Anh nhanh chọn đi!”

Kỷ Lan nghĩ nghĩ rồi cười âm hiểm nói: “Uhm, vậy anh chọn một bai ba vậy!”

Bạc Hà đối với cách suy nghĩ thiển cận của anh không có ý kiến gì, cái này hoàn toàn chỉ vì lợi ích trước mắt mà thôi. Như vậy bây giờ ăn no một chút nhưng bốn năm sáu bảy làm sao bây giờ, cũng không biết suy nghĩ sâu sa nữa.

Kỷ tiên sinh lại hỏi: “Đúng rồi, anh có thể chọn lại không?”

“Nghĩa là sao?”

“Ví như, hôm đó là thứ Hai thứ Ba nhưng em đi nghỉ lễ hay anh đi công tác thì có được đổi thành Bốn Năm Sáu không?”

Bạc cô nương thông tình đạt lý nói: “Có thể!”

Kỷ tiên sinh trong lòng sung sướng, sảng khoái đáp ứng: “Tốt, một lượt 3 ngày ngoéo tay đi!”

Bạc Hà tưởng anh không đồng ý, không nghĩ anh đồng ý dễ dàng như vậy.

Hai người thống nhất ý kiến liền ôm nhau ngủ.

Ngày hôm sau là thứ Tư, đến buổi tối, Bạc cô nương không kháng cự để anh ăn đến tận mảnh cuối cùng. Cô nghĩ dù sao hôm nay cũng là thứ Tư rồi, chịu thêm hôm nay là nhiệm vụ hoàn thành, ngày mai là có thể được nghỉ ngơi bốn ngày, cho nên tâm tình vui sướng, lại nghĩ nghỉ ngơi tận bốn ngày, tổng giám đốc Kỷ sẽ nghẹn bốn ngày nên phá lệ săn sóc phối hợp, có chút yêu cầu quá đáng cũng tận lực hỗ trợ.

Không nghĩ tới sáng hôm sau Kỷ tiên sinh lại đã muốn khai chiến.

Bạc cô nương đương nhiên nổi giận: “Thật là, chỉ tiêu trong tuần anh đã dùng hết rồi!”

Kết quả Kỷ Lan tự nhiên trả lời: “Anh đổi ý không muốn Một Hai Ba muốn Bốn Năm Sáu cơ.”

“Anh, sao anh có thể đổi ý như vậy?”

“Em nói anh có thể đổi ý hai chúng mình còn ngoéo tay.”

“Anh, anh không thể như vậy.”

Nói chưa dứt miệng đã bị chặn lại, theo thường lệ lại bị ăn đến mảnh cuối cùng. Mấy ngày kế tiếp Bốn, Năm, Sáu, một ngày cũng không thiếu vất vả đến ngày Chủ nhật, Bạc cô nương cảm thấy bản thân nhanh bị dốc cạn. Nghĩ rằng ngày hôm nay tổng giám đốc Kỷ có thể nghỉ ngơi một ngày kết quả anh nói anh muốn toàn bộ tuần sau.

Vì thế một tuần này một ngày cũng không thiếu. Bạc cô nương thấu hiểu được chân lý cùng tổng giám đốc Kỷ bàn điều kiện chỉ là lí luận suông mà thôi.

May mắn Tết Âm lịch cũng nhanh chóng đi qua, Kỷ tiên sinh đi làm, Bạc Hà ước gì anh ở công ty mệt chết như vậy sẽ không còn sức đâu mà ép buộc cô nữa. Đáng tiếc, Kỷ tiên sinh chăm chỉ tập thể hình nên thể lực vô cùng tốt, ban ngày vẫn làm việc như hủm như hổ, tối đến lại tiến hành đủ loại thí nghiệm mới mẻ, huấn luyện miễn phí cho Bạc cô nương các loại kỹ xảo, miến phí cung cấp các loại hình dịch vụ đa dạng, phục vụ chu đáo nhiệt tình.

Rốt cục Kỷ Bá Sơn cùng Lý Nham cũng về Mĩ, Bạc Hà được giải phòng, bắt đầu công việc làm ăn của mình. Bận như vậy nên cô không ở nhà, ngày nào cùng chạy qua chạy lại ở các siêu thị, xem xét tình hình tiêu thụ, thấy có tăng trưởng liền càng không ngừng cố gắng. Hiện tại cô tan tầm còn muộn hơn cả Kỷ Lan, hơn nữa cuối tuần cũng không nghỉ ngơi, luôn chạy ở bên ngoài.

Tổng giám đốc Kỷ phát hiện ra trong mắt vợ mình chỉ có tiền mà thôi, tự mình cảm thấy vô cùng mất mát. Nhưng đấy là điều kiện trong hợp đồng rồi, không thể can thiệp sự nghiệp riêng của cô, cũng không thể bắt cô thôi việc ở nhà sinh con.

Nửa năm nhanh chóng trôi qua, nhoáng cái đến mùa hạ là mùa kinh doanh đồ uồng thịnh vượng. Bạc Hà không chỉ chạy hàng ở các siêu thị lớn mà còn đưa cả đến những cửa hàng nhỏ lẻ. Lần này mọi chuyện hoàn thành Bạc Hà đến tháng Tám không chỉ trả hết tiền cho Nghiêm Vị mà cũng chỉ còn nợ lại Kỷ Lan một phần tiền mà thôi. Kỷ Lan nhìn vợ còn tiền, cầm tiền của vợ trong tay dở khóc dở cười, đôi khi cô vô cùng tích cực, anh khẳng định không từ chối, nhưng thích cùng cầm tiền là hai phạm trù khác nhau, tiền cầm vào tay cũng dùng đi mua một món trang sức, lại đưa lại cho cô.

Bạc Hà đương nhiên hiểu ý anh, tuy rằng là vợ chồng tiền túi trái cũng là tiền túi phải, nhưng dù sao đó cũng là trướng ngại trong lòng cô. Cô có động lực mới là mua nhà cho bố cô.

Tổng giám đốc Kỷ nghĩ Bạc Hà còn tiền là có thể quẳng gánh nặng đó rồi bắt đầu muốn sinh con không nghĩ tới hiện tại nhiệt tình của cô còn lớn hơn, đi sớm về muộn, hơn nữa khí phách cũng lớn hơn, thành trưởng phòng Bạc rồi, giơ tay nhấc chân đều có tính chuyên nghiệp, mị lực chói lọi.

Tổng giám đốc Kỷ cảm thấy nguy cơ trước mắt, muốn cùng tổng giám đốc Dung đi spa, không nghĩ tới gần đây Dung Kiền cũng đang yêu, rốt cuộc không còn cứng rắn như xưa, nhăn nhó đi cùng Kỷ Lan, kết quả, cô nhân viên mát xa khiến cho anh đến mắt cũng không mở ra được, đánh chết cũng không chịu đi nữa.

Tổng giám đốc Kỷ rất là tiếc hận, không có bạn đi cùng anh cũng ngượng không dám đi, vì thế phẫn nộ nhìn vợ yêu tiếp tục phát sáng hơn mình.

Lại thêm một cái nửa năm nữa, Kỷ Bá Sơn cùng Lý Nham đã trở lại. Một năm qua Lý Nham luôn quan tâm đến con trai cùng con dâu có tiền triển gì mới không liền tục gọi điện thoại hỏi Bạc Hà đã mang thai chưa.

Kỷ Lan không dám nói chuyện hợp đồng ra, chỉ nói chưa thấy đủ thế giới của hai người nên chưa muốn sinh con.

Lý Nham vội không được, đến Tết âm lịch nhanh chóng trở về, tính tự mình đốc thúc. Hai người lấy nhau cũng đã được một năm, cũng nên thành ba người được rồi.

Kỷ Lan lâm vào thế khó xử, có đôi khi ngẫu nhiên mong chờ được trúng cái giải thưởng lớn nhưng trưởng phòng Bạc vô cùng cảnh giác mỗi lần không dùng bảo hiểm đều không được.

Anh lo Lý Nham đợi không được đi tìm Bạc Hà nói chuyện, khẳng định chuyện hợp đồng không giấu được, anh bắt đâu nghĩ biện pháp.

Nửa tháng sau, Bạc Hà phát hiện thời gian hành kinh của mình luôn luôn chính xác, tự nhiên mãi không đến. Vài ngày đầu không để ý do bận quá nhưng cũng thấy hơi lo. Kết quả một tuần sau cô bắt đầu đứng ngồi không yên, vụng trộm đi mua que thử thai, cầm lấy que thử mà ngẩn ngơ.

Đây là có chuyện gì, nhớ lại cuộc sống về đêm một tháng qua. Trừ bỏ hai ngày sau nghỉ lễ, cả tháng cô đều dùng bảo hiểm, sao có thể trúng thưởng như vậy, không thể lí giải được.

Tổng giám đốc Kỷ về đến nhà phát hiện trưởng phòng Bạc còn đang ngồi bên giường run rẩy.

“Em sao thế?”

Bạc Hà vẻ mặt mờ mịt bất lực: “Kỷ Lan, em hình như có thai.”

Tổng giám đốc Kỷ mặt mày liền hớn hở không dám cười ra miệng, dùng sức nhịn cười, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nèo nói: “Cái này làm sao mà có được? Khẳng định em nhầm rồi, anh phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt đúng tiêu chuẩn em giao.”

Bạc Hà không yên lòng gật đầu: “Em cũng hy vọng là nhầm thôi, buổi chiều anh đưa em đi bệnh viện, em hơi sợ.”

“Sợ cái gì chắc chắn là nhầm thôi.”

Tổng giám đốc Kỷ đưa trưởng phòng Bạc ôm ở trước ngực mình, cười đến mức mắt chỉ còn một khe nhỏ.

Buổi chiều hai người cùng đến bệnh viện, bác sĩ chính thức xác nhận Bạc Hà là phụ nữ có thai.

Tâm tình Bạc Hà vô cùng phức tạp lại thấy hơi lo lắng. Trở về không ngừng lải nhải như một bà mẹ.

“Tháng trước em bị cảm, không nhớ có uống thuốc không, Kỷ Lan, anh có uống thuốc không? Thật là anh vẫn chưa cai thuốc đâu, thuốc lá có ảnh hưởng gì đến đứa bé không không biết?”

Kỷ tiên sinh không dám hé răng, bằng không liền lộ ra âm mưu của anh, anh đương nhiên sẽ không uống thuốc, ngay đến ham muốn cũng phải kềm nén lại.

Kỷ tiên sinh mừng thầm trong lòng, tưởng Bạc Hà biết mình mang thai xong sẽ tức giận buồn bực do dự nhưng kết quả sự mờ mịt thất thố của cô ban sáng, từ khi ra khỏi viện lại biến thành vui vẻ với những dự tính làm mẹ.

Anh tưởng cô sẽ cùng anh nháo một trận, đã chuẩn bị thật cẩn thận.

Không nghĩ tới chuyện cứ như hài kịch mà xong.

Kỳ thật Bạc Hà vô cùng thích trẻ con, hơn nữa bây giờ cô cũng đã 28 tuổi, bắt đầu tràn đầy tình yêu của một người mẹ, cô chưa muốn có con vì muốn khi không còn vướng bận gì có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc con. Tuy cô chưa bao giờ nói qua với Kỷ Lan nhưng trong lòng cũng đã có dự trính trước khi 30 tuổi nhất định sẽ sinh em bé, nay bất ngờ có con đối với cô cũng là niềm vui lớn.

Bạc Hà sau khi mang thai, công việc giảm đi một nửa, Kỷ Lan thuê một lái xe hằng ngày đưa đón cô, đến tháng thứ Bảy, không cho cô đi ra ngoài chuyên tâm ở nhà dưỡng thai mỗi ngày chỉ được gọi điện thoại chỉ đạo công việc.

Hai tháng sau, Bạc Hà sinh ra một cậu bé bụ bẫm nặng 8 cân*, cả nhà vô cùng vui vẻ.

*8 cân: là 4kg thôi

Nhân dịp trăm ngày, Kỷ tiên sinh không chịu nổi vui vẻ trong lòng, đánh đổi mọi giá uống vài chén rượu. Buổi tối, Kỷ Lan lấy vẻ mặt đỏ hồng, nương hơi rượu đem lại lịch thằng bé nói ra cho vợ biết.

Thì ra là thế… Bạc Hà vừa bực mình vừa buồn cười, muốn trừng phạt anh một chút nhưng nhìn anh vô cùng quyến rũ lại không nỡ ra tay.

Kỷ Lan đối với sự khoan hồng độ lượng của vợ cảm thấy mừng thầm, tính toán chờ con trai được 3 tuổi lại tiếp tục bài cũ soạn lại cho con trai có thêm em gái….

Hôn nhân không chỉ là kiên trì nhẫn nại mà còn là cuộc đấu trí lâu dài, đọ dũng xem ai mạnh hơn, đây là bí mật mà Kỷ tiên sinh vô cùng tâm đắc.

 

~ The end ~

Chương 42:

55531839-1364196497-noi-nho-1_001

Mỗi tuần ba lần… Kỷ tiên sinh khẽ chau mày rậm nhìn cô vợ như ngọc như ngà trước mắt, trong lòng một ngọn lửa bỗng bốc cháy rực, ba lần làm sao mà đủ, còn chưa dắt răng ấy chứ. Bây giờ vẫn là thời kì tân hôn mà sao có thể nghèo nàn như vậy.

Chỉ thấy Kỷ phu nhân thiết diện vô tư miệng nhỏ nhắn lại lên tiếng.

“Anh chỉ được lựa chọn là Ba Năm Bảy, hoặc Hai Bốn Sáu, hay là một hai ba với bốn năm sáu thôi.”

Rất nhiều lựa chọn nhưng Kỷ tiên sinh chẳng vừa lòng phương án nào, cắn răng nói: “Anh muốn tất.”

Bạc Hà kiên quyết nói: “Không được, sau Tết Âm lịch em sẽ tập trung toàn lực vào sự nghiệp, không thể làm trầm mê hỏng việc được.”

Kỷ tiên sinh nghe thấy hai chữ “trầm mê” trong lòng liền vui vẻ, lập tức thay đổi thái độ, cười nói: “Nói thế tức là em cũng thích chuyện này đúng không?” Cái này đối với anh là khích lệ vô cùng quan trọng, buổi tối anh làm việc vất vả đến như vậy, cũng không vì riêng mình mà còn vì muốn lấy lòng cô nữa. Chỉ có cô cảm thấy hạnh phúc thì anh mới có cảm giác thành tựu được.

Bạc cô nương nhanh chóng đỏ mặt: “Anh nhanh chọn đi!”

Kỷ Lan nghĩ nghĩ rồi cười âm hiểm nói: “Uhm, vậy anh chọn một bai ba vậy!”

Bạc Hà đối với cách suy nghĩ thiển cận của anh không có ý kiến gì, cái này hoàn toàn chỉ vì lợi ích trước mắt mà thôi. Như vậy bây giờ ăn no một chút nhưng bốn năm sáu bảy làm sao bây giờ, cũng không biết suy nghĩ sâu sa nữa.

Kỷ tiên sinh lại hỏi: “Đúng rồi, anh có thể chọn lại không?”

“Nghĩa là sao?”

“Ví như, hôm đó là thứ Hai thứ Ba nhưng em đi nghỉ lễ hay anh đi công tác thì có được đổi thành Bốn Năm Sáu không?”

Bạc cô nương thông tình đạt lý nói: “Có thể!”

Kỷ tiên sinh trong lòng sung sướng, sảng khoái đáp ứng: “Tốt, một lượt 3 ngày ngoéo tay đi!”

Bạc Hà tưởng anh không đồng ý, không nghĩ anh đồng ý dễ dàng như vậy.

Hai người thống nhất ý kiến liền ôm nhau ngủ.

Ngày hôm sau là thứ Tư, đến buổi tối, Bạc cô nương không kháng cự để anh ăn đến tận mảnh cuối cùng. Cô nghĩ dù sao hôm nay cũng là thứ Tư rồi, chịu thêm hôm nay là nhiệm vụ hoàn thành, ngày mai là có thể được nghỉ ngơi bốn ngày, cho nên tâm tình vui sướng, lại nghĩ nghỉ ngơi tận bốn ngày, tổng giám đốc Kỷ sẽ nghẹn bốn ngày nên phá lệ săn sóc phối hợp, có chút yêu cầu quá đáng cũng tận lực hỗ trợ.

Không nghĩ tới sáng hôm sau Kỷ tiên sinh lại đã muốn khai chiến.

Bạc cô nương đương nhiên nổi giận: “Thật là, chỉ tiêu trong tuần anh đã dùng hết rồi!”

Kết quả Kỷ Lan tự nhiên trả lời: “Anh đổi ý không muốn Một Hai Ba muốn Bốn Năm Sáu cơ.”

“Anh, sao anh có thể đổi ý như vậy?”

“Em nói anh có thể đổi ý hai chúng mình còn ngoéo tay.”

“Anh, anh không thể như vậy.”

Nói chưa dứt miệng đã bị chặn lại, theo thường lệ lại bị ăn đến mảnh cuối cùng. Mấy ngày kế tiếp Bốn, Năm, Sáu, một ngày cũng không thiếu vất vả đến ngày Chủ nhật, Bạc cô nương cảm thấy bản thân nhanh bị dốc cạn. Nghĩ rằng ngày hôm nay tổng giám đốc Kỷ có thể nghỉ ngơi một ngày kết quả anh nói anh muốn toàn bộ tuần sau.

Vì thế một tuần này một ngày cũng không thiếu. Bạc cô nương thấu hiểu được chân lý cùng tổng giám đốc Kỷ bàn điều kiện chỉ là lí luận suông mà thôi.

May mắn Tết Âm lịch cũng nhanh chóng đi qua, Kỷ tiên sinh đi làm, Bạc Hà ước gì anh ở công ty mệt chết như vậy sẽ không còn sức đâu mà ép buộc cô nữa. Đáng tiếc, Kỷ tiên sinh chăm chỉ tập thể hình nên thể lực vô cùng tốt, ban ngày vẫn làm việc như hủm như hổ, tối đến lại tiến hành đủ loại thí nghiệm mới mẻ, huấn luyện miễn phí cho Bạc cô nương các loại kỹ xảo, miến phí cung cấp các loại hình dịch vụ đa dạng, phục vụ chu đáo nhiệt tình.

Rốt cục Kỷ Bá Sơn cùng Lý Nham cũng về Mĩ, Bạc Hà được giải phòng, bắt đầu công việc làm ăn của mình. Bận như vậy nên cô không ở nhà, ngày nào cùng chạy qua chạy lại ở các siêu thị, xem xét tình hình tiêu thụ, thấy có tăng trưởng liền càng không ngừng cố gắng. Hiện tại cô tan tầm còn muộn hơn cả Kỷ Lan, hơn nữa cuối tuần cũng không nghỉ ngơi, luôn chạy ở bên ngoài.

Tổng giám đốc Kỷ phát hiện ra trong mắt vợ mình chỉ có tiền mà thôi, tự mình cảm thấy vô cùng mất mát. Nhưng đấy là điều kiện trong hợp đồng rồi, không thể can thiệp sự nghiệp riêng của cô, cũng không thể bắt cô thôi việc ở nhà sinh con.

Nửa năm nhanh chóng trôi qua, nhoáng cái đến mùa hạ là mùa kinh doanh đồ uồng thịnh vượng. Bạc Hà không chỉ chạy hàng ở các siêu thị lớn mà còn đưa cả đến những cửa hàng nhỏ lẻ. Lần này mọi chuyện hoàn thành Bạc Hà đến tháng Tám không chỉ trả hết tiền cho Nghiêm Vị mà cũng chỉ còn nợ lại Kỷ Lan một phần tiền mà thôi. Kỷ Lan nhìn vợ còn tiền, cầm tiền của vợ trong tay dở khóc dở cười, đôi khi cô vô cùng tích cực, anh khẳng định không từ chối, nhưng thích cùng cầm tiền là hai phạm trù khác nhau, tiền cầm vào tay cũng dùng đi mua một món trang sức, lại đưa lại cho cô.

Bạc Hà đương nhiên hiểu ý anh, tuy rằng là vợ chồng tiền túi trái cũng là tiền túi phải, nhưng dù sao đó cũng là trướng ngại trong lòng cô. Cô có động lực mới là mua nhà cho bố cô.

Tổng giám đốc Kỷ nghĩ Bạc Hà còn tiền là có thể quẳng gánh nặng đó rồi bắt đầu muốn sinh con không nghĩ tới hiện tại nhiệt tình của cô còn lớn hơn, đi sớm về muộn, hơn nữa khí phách cũng lớn hơn, thành trưởng phòng Bạc rồi, giơ tay nhấc chân đều có tính chuyên nghiệp, mị lực chói lọi.

Tổng giám đốc Kỷ cảm thấy nguy cơ trước mắt, muốn cùng tổng giám đốc Dung đi spa, không nghĩ tới gần đây Dung Kiền cũng đang yêu, rốt cuộc không còn cứng rắn như xưa, nhăn nhó đi cùng Kỷ Lan, kết quả, cô nhân viên mát xa khiến cho anh đến mắt cũng không mở ra được, đánh chết cũng không chịu đi nữa.

Tổng giám đốc Kỷ rất là tiếc hận, không có bạn đi cùng anh cũng ngượng không dám đi, vì thế phẫn nộ nhìn vợ yêu tiếp tục phát sáng hơn mình.

Lại thêm một cái nửa năm nữa, Kỷ Bá Sơn cùng Lý Nham đã trở lại. Một năm qua Lý Nham luôn quan tâm đến con trai cùng con dâu có tiền triển gì mới không liền tục gọi điện thoại hỏi Bạc Hà đã mang thai chưa.

Kỷ Lan không dám nói chuyện hợp đồng ra, chỉ nói chưa thấy đủ thế giới của hai người nên chưa muốn sinh con.

Lý Nham vội không được, đến Tết âm lịch nhanh chóng trở về, tính tự mình đốc thúc. Hai người lấy nhau cũng đã được một năm, cũng nên thành ba người được rồi.

Kỷ Lan lâm vào thế khó xử, có đôi khi ngẫu nhiên mong chờ được trúng cái giải thưởng lớn nhưng trưởng phòng Bạc vô cùng cảnh giác mỗi lần không dùng bảo hiểm đều không được.

Anh lo Lý Nham đợi không được đi tìm Bạc Hà nói chuyện, khẳng định chuyện hợp đồng không giấu được, anh bắt đâu nghĩ biện pháp.

Nửa tháng sau, Bạc Hà phát hiện thời gian hành kinh của mình luôn luôn chính xác, tự nhiên mãi không đến. Vài ngày đầu không để ý do bận quá nhưng cũng thấy hơi lo. Kết quả một tuần sau cô bắt đầu đứng ngồi không yên, vụng trộm đi mua que thử thai, cầm lấy que thử mà ngẩn ngơ.

Đây là có chuyện gì, nhớ lại cuộc sống về đêm một tháng qua. Trừ bỏ hai ngày sau nghỉ lễ, cả tháng cô đều dùng bảo hiểm, sao có thể trúng thưởng như vậy, không thể lí giải được.

Tổng giám đốc Kỷ về đến nhà phát hiện trưởng phòng Bạc còn đang ngồi bên giường run rẩy.

“Em sao thế?”

Bạc Hà vẻ mặt mờ mịt bất lực: “Kỷ Lan, em hình như có thai.”

Tổng giám đốc Kỷ mặt mày liền hớn hở không dám cười ra miệng, dùng sức nhịn cười, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nèo nói: “Cái này làm sao mà có được? Khẳng định em nhầm rồi, anh phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt đúng tiêu chuẩn em giao.”

Bạc Hà không yên lòng gật đầu: “Em cũng hy vọng là nhầm thôi, buổi chiều anh đưa em đi bệnh viện, em hơi sợ.”

“Sợ cái gì chắc chắn là nhầm thôi.”

Tổng giám đốc Kỷ đưa trưởng phòng Bạc ôm ở trước ngực mình, cười đến mức mắt chỉ còn một khe nhỏ.

Buổi chiều hai người cùng đến bệnh viện, bác sĩ chính thức xác nhận Bạc Hà là phụ nữ có thai.

Tâm tình Bạc Hà vô cùng phức tạp lại thấy hơi lo lắng. Trở về không ngừng lải nhải như một bà mẹ.

“Tháng trước em bị cảm, không nhớ có uống thuốc không, Kỷ Lan, anh có uống thuốc không? Thật là anh vẫn chưa cai thuốc đâu, thuốc lá có ảnh hưởng gì đến đứa bé không không biết?”

Kỷ tiên sinh không dám hé răng, bằng không liền lộ ra âm mưu của anh, anh đương nhiên sẽ không uống thuốc, ngay đến ham muốn cũng phải kềm nén lại.

Kỷ tiên sinh mừng thầm trong lòng, tưởng Bạc Hà biết mình mang thai xong sẽ tức giận buồn bực do dự nhưng kết quả sự mờ mịt thất thố của cô ban sáng, từ khi ra khỏi viện lại biến thành vui vẻ với những dự tính làm mẹ.

Anh tưởng cô sẽ cùng anh nháo một trận, đã chuẩn bị thật cẩn thận.

Không nghĩ tới chuyện cứ như hài kịch mà xong.

Kỳ thật Bạc Hà vô cùng thích trẻ con, hơn nữa bây giờ cô cũng đã 28 tuổi, bắt đầu tràn đầy tình yêu của một người mẹ, cô chưa muốn có con vì muốn khi không còn vướng bận gì có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc con. Tuy cô chưa bao giờ nói qua với Kỷ Lan nhưng trong lòng cũng đã có dự trính trước khi 30 tuổi nhất định sẽ sinh em bé, nay bất ngờ có con đối với cô cũng là niềm vui lớn.

Bạc Hà sau khi mang thai, công việc giảm đi một nửa, Kỷ Lan thuê một lái xe hằng ngày đưa đón cô, đến tháng thứ Bảy, không cho cô đi ra ngoài chuyên tâm ở nhà dưỡng thai mỗi ngày chỉ được gọi điện thoại chỉ đạo công việc.

Hai tháng sau, Bạc Hà sinh ra một cậu bé bụ bẫm nặng 8 cân*, cả nhà vô cùng vui vẻ.

*8 cân: là 4kg thôi

Nhân dịp trăm ngày, Kỷ tiên sinh không chịu nổi vui vẻ trong lòng, đánh đổi mọi giá uống vài chén rượu. Buổi tối, Kỷ Lan lấy vẻ mặt đỏ hồng, nương hơi rượu đem lại lịch thằng bé nói ra cho vợ biết.

Thì ra là thế… Bạc Hà vừa bực mình vừa buồn cười, muốn trừng phạt anh một chút nhưng nhìn anh vô cùng quyến rũ lại không nỡ ra tay.

Kỷ Lan đối với sự khoan hồng độ lượng của vợ cảm thấy mừng thầm, tính toán chờ con trai được 3 tuổi lại tiếp tục bài cũ soạn lại cho con trai có thêm em gái….

Hôn nhân không chỉ là kiên trì nhẫn nại mà còn là cuộc đấu trí lâu dài, đọ dũng xem ai mạnh hơn, đây là bí mật mà Kỷ tiên sinh vô cùng tâm đắc.

 

~ The end ~

Jumbo Nhỏ

You're the only fish in the sea for me!

Ghé thăm Jumbo nhỏ tại: Jumbo's House

Bình luận