Thư Viện Ngôn Tình » List Truyện » Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu

hu nu gaga.cdr

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu, đó là sự tôn nghiêm duy nhất tôi giữ lại cho riêng mình.

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu đã hấp dẫn tôi ngay từ tên truyện, bởi cái tên như một sợi lông vũ nhẹ nhàng chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim tôi. Tôi tin rằng, ai trong chúng ta cũng từng có một lần yêu, cũng từng có những hồi ức dù không muốn nghĩ tới nhưng sẽ không dễ lãng quên, vẫn yêu ai đó nhưng không muốn người đó biết, vẫn giả vờ rằng mình vẫn sống tốt.

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu, đó là sự tôn nghiêm duy nhất tôi giữ lại cho riêng mình. Thật đau lòng, không để anh biết mình vẫn còn yêu anh, vẫn không buông bỏ được đoạn tình cảm ấy lại chính là sự tôn nghiêm duy nhất cô giữ lại cho mình. Vì sao lại như vậy? Không phải yêu chưa đủ đậm, tình chưa đủ sâu mà hoàn toàn ngược lại. Vương Y Bối cô là một người từng sống chỉ vì tình yêu. Từ năm 15 tuổi đến năm 25 tuổi, nếu như phải đặt một cái tên cho thời thanh xuân của mình, cô nhất định sẽ gọi nó là Trần Tử Hàn. Khi anh nói lời chia tay, cô đã không thể chấp nhận được sự thật đó. Hàng ngày, Y Bối gọi cho anh vô số lần nhưng không gặp, đến công ty đứng đợi lại thấy anh cùng người con gái khác vui vẻ. Khi cô trang điểm thật xinh chạy đi tìm anh, anh lại nói đừng làm phiền đến anh nữa. Cứ như vậy, một Vương Y Bối ngây thơ, đáng yêu lại như một người điên mất đi lý trí chỉ vì yêu Trần Tử Hàn. Cho đến khi anh cùng người con gái giàu sang khác đính hôn, cô mới hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng mình đã mất anh. Cũng giống như một câu nói mà tôi rất thích: Tình yêu nào cũng có thể từ bỏ nếu chúng ta đủ tuyệt võng. Và Trần Tử Hàn khi ấy đủ nhẫn tâm để làm cô tuyệt vọng. Chính vì vậy mà sau khi gặp lại, cô muốn cho anh thấy mình vẫn sống tốt, vẫn vui vẻ dù hơn ai hết, cô biết đó chỉ là giả tạo mà thôi, từ tận sâu trong đáy lòng, cô vẫn nhớ đến anh.

tumblr_lg6qpv3db61qdy4rco1_500_large_large

Có lẽ đọc đến đây, nhiều bạn sẽ không thích nam chính Trần Tử Hàn nhưng sự thật là anh không tuyệt tình, nhẫn tâm như mọi người vẫn nghĩ, à không, phải nói là với những người khác có lẽ là như vậy nhưng Vương Y Bối là một ngoại lệ. Trần Tử Hàn đã từng hỏi mình rất nhiều lần, nếu không yêu Vương Y Bối, anh sẽ thế nào? Anh vẫn sẽ sống bình thường, sẽ gặp một cô gái thích hợp rồi kết hôn, sinh con, sẽ gọi điện hỏi han nếu cô ấy có chuyện mà anh không thể ở bên. Nhưng nếu là Vương Y Bối thì khác, anh sẽ vứt bỏ tất cả chạy đến chỗ cô để chắc chắn là cô không có chuyện gì. Đó là điểm khác biệt, chỉ có cô mới khiến anh hành động tức khắc, không suy nghĩ như thế. Nhưng anh biết rằng, đời người, tìm được một người để mình trở nên bồng bột, nhất thời như vậy cũng đáng lắm. Từ giây phút nhìn thấy cô lấp ló đứng ngoài cửa, khuôn mặt tinh nghịch lại lém lỉnh đáng yêu, anh chàng lớp trưởng gương mẫu này đã biết cô gái kia chính là kiếp số của mình. Anh đủ bồng bột vì cô mà cố ý không hoàn thành bài thi để hai người được học chung lớp nhưng cũng đủ lý trí để chọn vào một trường đại học danh tiếng trong khi cô phải thi lại một năm. Sau một năm, hai người lại ở bên nhau. Anh đã vì cô làm rất nhiều điều, chỉ là mãi tận sau này cô mới được biết từ những người bạn của anh. Đó là dù bận cách mấy anh cũng gọi điện cho cô mỗi ngày, khi đi ăn anh luôn chọn món ít tiền nhất để tiết kiệm mua vé xe đi thăm và tặng quà cho cô, vì cô không muốn rời khỏi quê nhà, anh đã từ bỏ cơ hội được làm việc tại một công ty danh tiếng mà nhiều người mơ ước. Anh không phải người có gia thế lại không giàu sang, cái anh có được chỉ là sự thông minh và cố gắng hơn những người khác. Vì vậy, anh luôn nỗ lực không ngừng để có thể đem đến cho cô cuộc sống tốt nhất. Chỉ là khi ấy anh không biết rằng, cái cô cần đâu phải là cuộc sống sang giàu mà là một người đàn ông yêu cô, luôn ở bên cô nhưng mà khi ấy ngay cả cảm giác an toàn anh cũng không thể cho cô được. Cô cáu gắt, ghen tuông vì anh. Anh khó chịu trước sự tra hỏi và những lần cãi nhau vô cớ với cô. Dần dần, tình yêu trở nên mệt mỏi và anh chọn cách chia tay. Sự khác biệt đó có lẽ là do một năm kia họ xa nhau, để đến lúc anh đã đi làm, đã tiếp xúc với xã hội rồi mang theo bao lo toan và những áp lực thì cô vẫn còn sống trong khung cảnh lãng mạn của thời sinh viên với những giấc mơ bay bổng. Có lẽ như Uông Thiển Ngữ – người bạn thân thiết của cô đã từng nói, họ gặp đúng người nhưng lại không đúng thời điểm nên chỉ còn lại một tiếng thở dài.

Bình luận

Bình luận

Dương Kỳ

"Đừng chỉ là hạt bụi"  

Một Thiên Bình, yêu viết lách và yêu tự do.

Blog cá nhân: Dương Kỳ Blog

Truyện Cùng Thể Loại Cảm Nhận Truyện Ngôn Tình

  • Tương tư mùa hạ năm ấy Tương tư mùa hạ năm ấy
    Tác Giả :
    Chap Mới : Chương 25

    Một bức tranh bí ẩn, một tấm rèm bị gió cuốn bay, những mảng màu dang dở trong một căn phòng đơn lẻ, đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về “Tương tư mùa hạ năm ấy”. Tôi những tưởng đây sẽ là quyển sách buồn về một mối tình si đau khổ nào […]

  • Chàng ngốc thôn nọ Chàng ngốc thôn nọ
    Tác Giả :
    Chap Mới : Chương 25

    Đọc xong bộ điền văn thứ n, Hoa Ban ngộ ra một chân lý: Nếu phải tìm một thể loại gọi là CHUẨN MỰC cho truyện ngôn tình thì đó không thể nào khác ngoài ĐIỀN VĂN. Bạn không thích điền văn hay bạn không đủ kiên nhẫn với điền văn, chưa từng đọc điền […]

  • Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé
    Tác Giả :
    Chap Mới : Chương 25

    Nếu chỉ yêu thương là đủ! “Em như đóa hồng có gai Anh nguyện vương máu lâu dài yêu em…”​ Tôi là người chuộng thể loại ngôn tình nhẹ nhàng, ấm áp. Nhưng cũng không nhớ lý do vì sao tôi đã có duyên với “Hãy chờ em đánh răng xong nhé”, và từ đó cũng […]