Thư Viện Ngôn Tình » List Truyện » Dùng cả đời để quên

Dùng cả đời để quên

Dùng cả đời để quên

Vấn vương kiếp trước, tình duyên kiếp này

Trước đây, tôi luôn nghĩ “quân vương vô tình”. Ngày hôm trước họ nói lời yêu, hôm sau lại tay ôm tay ấp một phi tần khác. Hậu cung ba nghìn giai nhân, liệu mấy ai có được chân tình của hoàng đế? Hai chữ “tình yêu” ấy có quá xa vời trong chốn hoàng cung? Cho đến khi tôi đọc được Dùng cả đời để quên, từng bước từng bước chứng kiến mối tình kéo dài từ kiếp trước đến kiếp này của Tứ gia và Niên phi, tôi mới thật sự hiểu thế nào tình yêu của một hoàng đế. Con người cao ngạo lạnh lùng ấy, khi yêu, nhiệt tình cũng có thể thiêu cháy cả một toà thành. Và tôi biết rằng, tình yêu ấy, đáng để Niên Dĩnh đánh đổi. Bởi vì:

Cuộc đời sẽ có một lần, vì ai đó quên đi bản thân mình

Cả đời sẽ có một lần, mãnh liệt yêu, không màng tất cả

Sau đó, lãng quên

Tôi thật sự thích cách sắp xếp thời gian trong câu truyện này của tác giả Diệp Tử. Khi Tứ gia Dận Chân xuyên không đến hiện đại là lúc anh chưa lên ngôi, chưa gặp kiếp trước của nữ chính, cũng chưa từng có những bi thương hận thù trong tình yêu. Niên Dĩnh nhặt anh bên cạnh thùng rác. Có thể giống như tôi lúc đầu, các bạn sẽ cảm thấy rất buồn cười nhưng càng đọc, càng hiểu, tôi thật sự thương cảm cho anh. Một hoàng tử cao ngạo, ôm hoài bão lớn, mang nhiều tham vọng cùng tài năng xuất chúng lại xuyên không đến một nơi hoàn toàn xa lạ, không người thân thích. Anh hoàn toàn lạc lõng giữa thế giới này. Với bộ quần áo cũ kĩ, nhếch nhác, buồn bã, ngồi cô độc bên cạnh thùng rác, vì đó là nơi đầu tiên anh đến, anh hy vọng được quay trở về. Thế là, trong muôn vàn những người qua lại thờ ơ, trong những cái bĩu môi chán ghét, trong những tiếng xầm xì giễu cợt, người con gái ấy đã đến. Niên Dĩnh là một cô gái hiện đại, yêu công việc, yêu gia đình. Như rất nhiều những cô gái trẻ khác, Niên Dĩnh là một fan trung thành của Tứ gia đảng. Ban đầu, cô nhặt anh đem về để giải hạn như lời đạo sĩ nói. Sau đó, dần dần cô đã quên mất lý do ban đầu. Bởi những lúc bên anh, cô tìm lại được niềm vui trong cuộc sống, tìm thấy sự ấm áp và bình yên. Anh giúp cô kinh doanh cửa hàng hoa, giúp cô chăm sóc trẻ con, giúp gia đình cô đoàn tụ sum vầy, đưa ra những lời khuyên hữu ích mỗi lúc cô gặp khó khăn. Những tháng này họ sống bên nhau đầy ấp tiếng cười. Các bạn cũng biết, một người sống ở cổ đại, lại là một hoàng tử khi xuyên không đến hiện đại sẽ có những tình huống dở khóc dở cười như thế nào. Anh sẽ nhăn mày mỗi khi cô mặc váy ngắn, sẽ nghiêm khắc khi dạy trẻ con, khi giáo huấn người khác cũng rất dọa người nhưng những lúc bối rối cũng rất đáng yêu. Tất cả diễn ra giữa họ đều rất tự nhiên, và việc gì nên đến cũng đã đến, họ yêu nhau. Một tình yêu đầy đam mê nhưng cũng nhiều những băn khoăn, trắc trở. Một tình yêu mà không chỉ cần lòng chân thành, mà còn có sự dũng cảm. Dận Chân hiểu rõ mình là ai, từ đâu đến, khi yêu cô nghĩa là anh đã từ bỏ cơ hội quay về Thanh triều mãi mãi. Còn Niên Dĩnh, cô biết mình đang đánh một ván cược lớn trong cuộc đời. Người cô yêu là một chàng trai không rõ lai lịch, người luôn nói muốn quay về một nơi nào đó rất xa. Chứng kiến những tài năng của anh, khí chất cao quý của anh, cô mơ hồ nhận ra đó không phải là người tầm thường. Mà cô, chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên. Nhưng vượt lên tất cả, họ vẫn đến với nhau, bằng tất cả đam mê và tình yêu.

tamsutinhyeu001

Giữa lúc Niên Dĩnh tưởng rằng họ mãi mãi bên nhau thì cũng là lúc hạnh phúc đang khoác lên mình đôi cánh chuẩn bị rời đi. Trong những giấc mơ, Niên Dĩnh đã nhớ lại kiếp trước của mình. Cô là Niên phi, người mà trong sử sách ghi lại là phi tần được Ung Chính sủng ái nhất. Nhưng đằng sau những con chữ vô tình ấy là một câu chuyện thấm đẫm bi thương và nước mắt. Sống trong hậu cung đầy những toan tính thị phi đã bào mòn đi tình cả của hai người. Dận Chân yêu cô nhưng anh lại có những nỗi khổ riêng, đành bất lực mà từng bước từng bước thương tổn cô. Phải đau lòng đến mức nào, tuyệt vọng lớn nhường nào, Niên phi mới từ bỏ mạng sống của mình, buông lời thề độc đời đời kiếp kiếp không mong gặp lại Dận Chân. Sau khi Niên phi ra đi, những ngày tháng còn lại của Dận Chân sống trong sự ân hận và ưu thương. Do chấp niệm quá lớn, anh đã xuyên không đến để bù đắp cho Niên Dĩnh kiếp này. Với tình yêu ấy, Niên Dĩnh chọn cách thứ tha tất cả và để anh ra đi. Dù Dận Chân có kiên quyết từ bỏ cơ hội ấy thì số mệnh cũng buộc anh quay về. Tứ gia trong lòng ôm hoài bão lớn, nghĩ về thiên hạ thế nhưng lúc này đây lại muốn từ bỏ tất cả hào quang đó để mong bên người con gái mình yêu, chỉ điều này thôi Niên Dĩnh đã cảm thấy tình yêu trao anh là không uổng phí.

Điều tôi cảm thấy đáng quý ở tình yêu của hai người đó là họ luôn nghĩ cho nhau. Khi Niên Dĩnh nói ở lại, không đi cùng Dận Chân, anh tôn trọng quyết định của cô. Tôi tự hỏi, nếu là Niên Dĩnh, liệu tôi có lựa chọn như cô ấy không? Tôi nghĩ là có. Dù có quay về, lịch sử cũng sẽ không thể thay đổi. Ở nơi đó, Dận Chân không còn là của riêng cô, thế giới của anh rộng lớn, còn thế giới của cô vây đầy những toan tính thị phi chốn hậu cung. Cô cũng sẽ lại là một Niên phi khác, sống trong u uất, bi thương và ra đi trong oán hận triền miên. Niên Dĩnh lựa chọn là chính mình, lưu giữ những kí ức đẹp nhất về anh còn hơn để những ham muốn, chấp niệm giết đi tình yêu ấy. Có bạn sẽ nói truyện kết thúc buồn nhưng tôi nghĩ đó là một kết thúc đẹp. Cuộc đời có mấy ai có thể gặp được người đáng để mình yêu và trao trọn tất cả. Có mấy ai được yêu hết mình dù chỉ một lần. Niên Dĩnh – Dận Chân, họ đã gặp đã yêu đã có những tháng ngày hạnh phúc, tôi nghĩ như vậy đã là hạnh phúc. Dù sau này khi trở về Dận Chân có quên đi tất cả thì tình yêu ấy vẫn từng tồn tại, từng có một người con gái yêu anh, bên anh, trao cho anh những điều tốt đẹp nhất. Tác giả chỉ viết đến đây nhưng tôi mong phần sau của câu chuyện có thể Niên Dĩnh đang mang trong người giọt máu của anh, cô sẽ nuôi lớn tình yêu ấy và như một minh chứng cho sự tồn tại của anh, bên cô đến cuối cuộc đời. Có thể lắm, phải không các bạn?

Câu chuyện tình yêu với nhiều cung bậc yêu, hận đan xen, với những thử thách về thời gian và không gian nhưng trên tất cả là sự bao dung và yêu thương chân thành. Niên Dĩnh đã lựa chọn, sự lựa chọn với nhiều nhớ nhung, hoài niệm nhưng cũng mang lại nhiều hạnh phúc cho cô. Như cô đã nói: “ Bởi vì anh đã từng đến thế giới của tôi, tôi đã hiểu và không hối tiếc.”

Từ khi sinh ra, em như sống trong thời kỳ đồ đá

Anh đã khắc một tấm biển vĩnh cửu lên trái tim em

Điều này có phải rất kì lạ không?

Anh chính là người em yêu nhất

Xin hãy nhìn vào mắt em

Anh bỏ đi, kiến em trống rỗng, tương lai mù mịt,

Em đợi, đợi tới bạc đầu, để chứng thực sự tồn tại của anh

Bình luận

Bình luận

Dương Kỳ

"Đừng chỉ là hạt bụi"  

Một Thiên Bình, yêu viết lách và yêu tự do.

Blog cá nhân: Dương Kỳ Blog

Truyện Cùng Thể Loại Cảm Nhận Truyện Ngôn Tình

  • Thịnh Yến – Phải chăng thật sự có thứ tình yêu mang tên chia tay? Thịnh Yến – Phải chăng thật sự có thứ tình yêu mang tên chia tay?
    Tác Giả :
    Chap Mới :

    Giữa cuộc đời mênh mông này, may mắn đến nhường nào mới có cơ hội để hội ngộ rồi yêu thương một người vì vậy nếu tìm thấy được tình yêu của mình rồi cớ sao lại bỏ lỡ? Phải chăng thật sự có thứ tình yêu mang tên chia tay? Thịnh Yến với gần […]

  • Tương tư mùa hạ năm ấy Tương tư mùa hạ năm ấy
    Tác Giả :
    Chap Mới :

    Một bức tranh bí ẩn, một tấm rèm bị gió cuốn bay, những mảng màu dang dở trong một căn phòng đơn lẻ, đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về “Tương tư mùa hạ năm ấy”. Tôi những tưởng đây sẽ là quyển sách buồn về một mối tình si đau khổ nào […]

  • Chàng ngốc thôn nọ Chàng ngốc thôn nọ
    Tác Giả :
    Chap Mới :

    Đọc xong bộ điền văn thứ n, Hoa Ban ngộ ra một chân lý: Nếu phải tìm một thể loại gọi là CHUẨN MỰC cho truyện ngôn tình thì đó không thể nào khác ngoài ĐIỀN VĂN. Bạn không thích điền văn hay bạn không đủ kiên nhẫn với điền văn, chưa từng đọc điền […]

  • Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé
    Tác Giả :
    Chap Mới :

    Nếu chỉ yêu thương là đủ! “Em như đóa hồng có gai Anh nguyện vương máu lâu dài yêu em…”​ Tôi là người chuộng thể loại ngôn tình nhẹ nhàng, ấm áp. Nhưng cũng không nhớ lý do vì sao tôi đã có duyên với “Hãy chờ em đánh răng xong nhé”, và từ đó cũng […]