займ на карту без проверки
Thư Viện Ngôn Tình » Tùy tiện phóng hỏa » Tùy tiện phóng hỏa | Ngoại truyện 4

Tùy tiện phóng hỏa | Ngoại truyện 4

tumblr_m70i4eumwV1qfb46yo1_500

ngoại truyện | dạy con

Đến năm mười tuổi, Ngả Giai cùng Ngả Hòa trở thành ‘tâm bệnh’ trong lòng của Giai Hòa.

Vài năm gần đây Dịch Văn Trạch đã không tham gia diễn xuất, lui về phía sau hậu trường. Giai Hòa vẫn cần cù, thật thà, ngoan ngoãn làm biên kịch, cho nên việc bên cạnh con cái ăn sáng và sinh hoạt mỗi ngày cứ thế mà tự nhiên trở thành chuyện của Dịch Văn Trạch.

Một buổi sáng của một ngày nào đó, Dịch Văn Trạch không ở nhà, rốt cuộc Giai Hòa cũng muốn làm một người mẹ tốt một lần, cùng hai đứa ăn điểm tâm sáng. Đi xuống lầu mới phát hiện cả hai đang chiến đấu bóc trứng gà, bốn quả trứng dường như là tranh nhau mà bóc, cuối cùng chỉ còn thừa một quả. Hai chị em nhìn chằm chằm vào đó, đang muốn xuống tay đã bị Giai Hòa cầm lên mất.

“Mẹ.” Đồng thời quay đầu lại, hai đứa nhìn ánh mắt vẫn còn mông lung mơ hồ của cô, rồi lại cùng nhìn nhau, vô cùng bất đắc dĩ.

“Để mẹ bóc cho mấy đứa nhá?” Giai Hòa rất chi là bình dị gần gũi.

Ngả Giai Ngả Hòa cùng lúc đẩy đĩa lại, trứng được bóc sạch sẽ gọn gàng, không hề có tỳ vết nào.

Giai Hòa thầm thở dài một hơi, quả thực là con nhà mình, ngay cả bóc trứng gà mà cũng thành thạo như vậy, tự lực cánh sinh, không hề ỷ lại người lớn. Trong lòng khen mãnh liệt một lúc, cô rốt cuộc cũng bóc trứng gà trong tay, thuận miệng hỏi: “Lúc nãy sao các con tranh nhau bóc thế? Bình thường đều cùng ba làm như thế sao?”

Thật ra Giai Hòa càng tò mò hơn, chẳng lẽ mỗi ngày Dịch Văn Trạch đều làm cái này với hai đứa nhóc?

Cả hai lại đồng thời nhìn nhau một cái, sau đó Ngả Hòa mới thờ ơ nhìn Giai Hòa một cái: “Lúc ba đi có nói, ai bóc trứng gà ít nhất thì phải rửa chén.”

Giai Hòa ồ một tiếng, tiếp tục bóc trứng.

Vỏ trứng gà chậm rãi rớt xuống đĩa mới xem như hoàn toàn thu phục.

Mãi cho đến khi đặt bên miệng cắn một miếng, cô mới phát hiện hai đứa nhóc kia đều nhìn chăm chăm mình với biểu hiện vui sướng khi người khác gặp họa.

“Làm sao vậy?” Giai Hòa cố gắng nhớ lại, nãy giờ mình cũng đâu có làm sai cái gì đi?

“Mẹ à, mẹ không nên dậy sớm như vậy,” Hai mắt Ngả Giai mở to, ý vị thâm trường thở dài, “Mẹ thua rồi.” Tuy rằng rất đồng tình, nhưng khóe miệng cũng nhếch ra cười sung cười sướng. Giai Hòa phản ứng lại mới hiểu được hai đứa con bảo bối nhà mình đang nói cái gì…

Vì thế, trong một buổi sáng khó có dịp dậy sớm đã trở thành người chịu tội thay của hai nhóc con.

Các ngày hành chính trong tuần, ở nhà luôn có một cô giúp việc. Nhưng đến cuối tuần, vì rèn luyện hai Bá Vương con trong nhà, cho tới bây giờ Dịch Văn Trạch cũng không để cô giúp việc đến. Giai Hòa chỉ có thể chấp nhận số phận nhìn hai con ăn xong, dọn dẹp một bàn đầy thức ăn.

Đến khi rửa chén xong, cô mới chạy về phòng, đóng cửa cẩn thận, gọi điện thoại cho Dịch Văn Trạch. Ở đầu dây bên kia nghe có tiếng gió rất lớn, hình như anh đang ở ngoài: “Có chuyện gì vậy? Dậy sớm như thế sao?” Dịch Văn Trạch vừa nói xong, vừa nhanh chóng vào xe, “Hay là hai đứa ầm ĩ đến em?”

Giai Hòa thở dài: “Không có đâu. Hôm nay em muốn cùng con ăn sáng một lần, tâm niệm trong đầu thế nên mới dậy sớm.”

“Sau đó thế nào?” Giọng Dịch Văn Trạch mang theo ý cười, dường như đã đoán được chuyện xảy ra.

“Sau đó theo cái quy định bóc trứng của anh, lúc em còn chưa tỉnh táo gì đã trở thành kẻ chịu tội thay con anh rồi.”

Anh bật cười: “Vợ đã vất vả làm việc nhà.”

Giai Hòa ai oán ôm điện thoại: “Chừng nào anh về?”

“Có lẽ là tối.” Dịch Văn Trạch tính toán thời gian, ôn hòa nói: “Có chuyện gì sao?”

Giai Hòa buồn không lên tiếng, có thể có chuyện gì được đây? Bình thường nhìn anh dịu hòa gần gũi, nhưng là hai Bá Vương con kia lại sợ anh, căn bản là không hề sợ cô gì cả. Trước lúc năm tuổi còn rất đáng yêu, sau năm tuổi thì càng ngày càng khó chống cự.

Ôi…chẳng lẽ thời kỳ thanh xuân phản nghịch của con nít thời đại bây giờ lại sớm đến thế ư?

Hai người còn nói thêm đôi ba câu nữa mới ngắt điện thoại. Buổi sáng hai đứa nhóc đều có giờ học nhạc. Dọn dẹp đâu vào đấy một phen Giai Hòa liền trực tiếp trèo lên giường ngủ. Thật ra cô rất muốn ngồi ở cạnh xem Ngả Giai Ngả Hòa đàn dương cầm, nhưng mà từ lúc hai đứa nhóc bảy tuổi đã có nề có nếp nói chuyện nghiêm túc với Dịch Văn Trạch một lần, đại ý là muốn ba mẹ tôn trọng riêng tư học tập, không nên quản lý như vậy.

Vì thế, cô chỉ có thể làm theo phương thức giáo dục của Dịch Văn Trạch, tuyệt đối tôn trọng hai con của mình, áp dụng chính sách nuôi thả để phát triển.

Đến khi đồng hồ báo thức lại vang lên, âm thanh dương cầm ngoài cửa đã ngừng lại.

Lúc xuống lầu nấu cơm trưa cho con ăn, không hiểu sao lại thấy hai đứa khó có lúc ngồi ngoan ngoãn trên ghế sô pha, im lặng nhìn mình.

Giai Hòa không hiểu: “Có chuyện gì à?”

Sao tim lại hoảng hoảng thế này, tính tình hai đứa nhóc này thật sự rất giống Dịch Văn Trạch.

Trong nhà có một cái ‘phúc hắc’, như vậy thì còn có cảm giác hạnh phúc khi bị ăn sạch sành sanh. Trong nhà có ba ‘phúc hắc’ thì đó tuyệt đối là tai nạn. Từng bước đi đều có một cái bẫy, vừa bò lên trên thì cái sau lại càng sâu hơn…Đây chính là cảm xúc lớn nhất của cô trong năm năm qua.

“Mẹ à, chúng con muốn tâm sự với mẹ.”

Giai Hòa thở dài một hơi, lập tức cười cười, ngồi xuống sô pha: “Được rồi, có muốn ăn trưa trước không?”

Ngả Giai cũng cười: “Không mẹ ạ, con giảm béo.”

Được rồi, phải tôn trọng ý chí của con cái, thật ra cô nhóc có một chút mũm mĩm của con nít.

Ngả Hòa uống một ngụm nước đá, vào thẳng chủ đề: “Chúng con muốn đổi tên ạ.”

Giai Hòa sửng sốt: “Vì sao? Tên này chẳng phải rất ổn sao?”

Ngả Giai trưng ra bộ dáng không thể tin được: “Mẹ, mẹ không biết là tên của con giống y một người nổi tiếng nào đó sao? Làm con gái của Dịch Văn Trạch, con làm sao có thể trùng tên với người khác?” Nói xong, lại cảm thấy giọng điệu của mình quá mạnh mẽ cứng rắn, lập tức mỉm cười ngọt ngào, “Mẹ cảm thấy như thế nào ạ? Mẹ?”

Giai Hòa run lên, còn rất nghiêm túc nghĩ đến chuyện này.

Thật ra trước đó không biết bao nhiêu lần mình nói chuyện này, cũng từng nghi ngờ rồi, nhưng Dịch Văn Trạch vẫn giữ vững quyết định như thế.

Ngả Giai nhìn Ngả Hòa, ý tứ thực rõ ràng: Tới phiên em đấy.

Ngả Hòa chỉ bình thản nở nụ cười: “Con lại khó khăn hơn. Rõ ràng đây là tên của con gái mà mẹ.” Cậu bé nói xong, tiếp tục uống một ngụm nước đá. Giai Hòa nhìn con, chỉ cảm thấy cách nói này động tác này thật sự rất giống Dịch Văn Trạch.

Cô còn nghĩ nghĩ vô cùng nghiêm túc, sau đó mới trả lời: “Thật ra mẹ cũng hiểu được, chuyện này ba con làm cần phải cân nhắc.”

Ngả Giai mở to mắt, nhìn thoáng qua đứa em trai.

Ngả Hòa trực tiếp phụt nước ra ngoài: “Đây là tên ba đặt?”

Giai Hòa gật gật, bắt đầu nhớ lại ký ức ngọt ngào mật mật kia: “Lúc ấy ba con còn gạt mẹ nói không mang thai, mang mẹ đến một bãi biển vắng người cầu hôn, sau đó trực tiếp nói cho mẹ biết tên của hai đứa. Lúc mẹ đang khóc nức nở mới phát hiện người nhà hai bên, còn có tất cả bạn bè của mẹ đều đã được ba con sắp xếp, chuẩn bị hoàn hảo. Bãi biển cũng chính là nơi tổ chức hôn lễ đó…”

Ngả Giai trực tiếp đứng lên: “Mẹ, con đói bụng.”

Giai Hòa khó hiểu nhìn cô bé: “Không phải đang nói chuyện đổi tên sao? Mẹ cũng hiểu được sửa lại thì tốt hơn, cho các con tự do. Dù sao tên cũng là chuyện cả đời.”

Ngả Hòa cũng cầm cốc lên: “Lúc nãy chúng con nói đùa, cái tên này thật ra rất có trình độ.”

Hai đứa chân trước chân sau vào nhà ăn, ý tứ vô cùng rõ ràng: Vấn đề này đã chấm dứt, mẹ có thể đi nấu cơm rồi đó…

Từ chuyện này về sau, nguyên một buổi chiều hai chị em vô cùng ngoan ngoãn nghe lời khiến cho Giai Hòa bắt đầu không quen. Vốn tưởng hối thúc hai đứa đi làm bài tập về nhà, mấy đứa nhóc lại rất chủ động nhốt mình trong phòng học, mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch về nhà cũng không đi ra.

“Chồng à,” Giai Hòa nhìn anh đang thay quần áo, “Kịch bản lần này giao xong mình dẫn hai đứa đi New Zealand nghỉ hè đi?”

Dịch Văn Trạch ừ, bắt đầu thay quần.

Giai Hòa vốn đang nghiêm trang nói, lại thấy anh lại thản nhiên như vậy, mặt mũi vẫn nóng bừng. Đúng là tai họa ngàn năm mà, kết hôn mười năm rồi sao một chút cũng không già là thế nào? Còn càng ngày càng có vị đàn ông…

Dịch Văn Trạch nghe cô không lên tiếng, quay đầu: “Hôm nay hai đứa có bắt nạt em không?”

Làm một người mẹ mười năm, bị hỏi như vậy vẫn thật sự có cảm giác thất bại. Cô hàm hồ nói: “Ngoại trừ chuyện bóc trứng buổi sáng thì hai đứa ngoan lắm,” Nhưng càng nghĩ càng thấy kỳ cục, “Nhất là lúc chiều ấy, quả thật không hề giống với bình thường. Em đang muốn cắn lưỡi xem có phải mình đang nằm mơ hay không.”

Lúc anh đi tới gần, Giai Hòa còn bận nhớ tới chuyện kỳ lạ ngày hôm nay. Mãi cho đến khi được anh bế xốc lên giường mới phản ứng lại, căn bản là Dịch Văn Trạch không thay quần áo, mà là trực tiếp cởi quần áo, không mặc gì cả…Giai Hòa không tự nhiên rụt người: “Em còn muốn kiểm tra bài tập cho con nữa.”

“Ngày mai là chủ nhật, anh kiểm tra là được.” Dịch Văn Trạch cười ôn hòa vô hại.

Cô thở dài một hơi: “Em cảm thấy làm mẹ mười năm mà chẳng có thành tựu gì cả. Anh rất toàn năng.”

Dịch Văn Trạch chỉ cười, hôn hôn mặt cô: “Vợ à, cống hiến lớn nhất của em chính là sinh hai đứa.”

“Đúng thế,” Giai Hòa cười ôm cổ anh, dán sát người vào đó,” Nhưng là mấy tháng kia em cũng đâu có làm gì đâu.” Mỗi lần nghĩ lại quả thực quãng thời gian đó quá hạnh phúc. Công việc gì Dịch Văn Trạch cũng bỏ hết, mỗi ngày ở nhà cũng cô. Hai người ngày ngày anh nhìn em em nhìn anh thế nhưng lại không thấy chán tí nào.

Lúc đầu Kiều Kiều cùng Tiêu Dư còn chưa biết, sau này mới phát hiện cho dù đến bất cứ lúc nào Dịch Văn Trạch cũng ở nhà, mới hoàn toàn chịu thua.

Cái gì mà đàn ông vẹn toàn chứ, mấu chốt là trong thời gian mang thai mình không có phản ứng gì, lại sành ăn, ngẫm lại liền dễ chịu…

Càng nghĩ càng cảm thấy rất hưởng thụ, trực tiếp nhảy vọt qua quá trình sinh con đau đớn thổng khổ, nhẹ nhàng ghé vào tai anh nói: “Nếu không sinh thêm một đứa đi?” Lần này mình nhất định phải tự giáo dục, kiên quyết để con tuyệt đối nghe lời mẹ.

Dịch Văn Trạch im lặng một lúc mới dịu dàng nói: “Không cần, hai là đủ.”

Nhưng mà em còn đang muốn mình tự dạy con đó…

Giai Hòa càng nghĩ càng mệt, giọng nói cũng mềm nhũn: “Bây giờ nghĩ lại cũng chỉ đau có một lúc thôi, sinh thêm một đứa được không?”

Anh không nói gì về chuyện này nữa, từng chút một chậm rãi trượt xuống từ trán cô, che đi mọi thanh âm.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Dịch Văn Trạch đã mang vào một ly sữa ấm.

Hai tay Giai Hòa ôm ly, ngồi nhớ đến vấn đề này hôm qua, “Tối qua còn chưa nói xong, sao hai đứa lại đột nhiên ngoãn ngoãn như vậy?” Dịch Văn Trạch đặt laptop lên đùi, ngồi dựa vào đầu giường ngay sát cô: “Lúc trưa anh gửi e-mail cho Ngả Giai.”

Giai Hòa ồ một tiếng: “E-mail? Hai cha con anh từ khi nào mà tình cảm như vậy chứ?”

“Đây là chuyện anh và con giao ước với nhau, việc gì quan trọng nhất định phải nói qua e-mail.” Dịch Văn Trạch nhìn cô uống sữa, “Uống nhanh một chút, lát nữa ăn trưa rồi.”

Giai Hòa ừm, nhưng rất tò mò: “Nhưng sao lại giao ước như vậy?”

“Con bé rất thích văn chương,” Giọng Dịch Văn Trạch ấm áp, giải thích, “Điểm này rất giống với em. Con viết mọi tâm sự vào thư rồi gửi cho anh.”

Giai Hòa lại ừm, vô cùng ghen tị nhìn nhìn.

Khó trách ai cũng bảo con gái rất gần gũi với ba, xem ra mình với Ngả Hòa phải làm cái gì đó, nếu không thì chịu thiệt chết thôi.

“Nhưng mà vầy thì có liên quan gì tới việc hai đứa ngoan đâu?” Cô đột nhiên phản ứng lại, thật ra đây mới là chuyện mình muốn hỏi.

“Anh bảo con cấm bắt nạt mẹ.”

--- Hết --- 

tumblr_m70i4eumwV1qfb46yo1_500

ngoại truyện | dạy con

Đến năm mười tuổi, Ngả Giai cùng Ngả Hòa trở thành ‘tâm bệnh’ trong lòng của Giai Hòa.

Vài năm gần đây Dịch Văn Trạch đã không tham gia diễn xuất, lui về phía sau hậu trường. Giai Hòa vẫn cần cù, thật thà, ngoan ngoãn làm biên kịch, cho nên việc bên cạnh con cái ăn sáng và sinh hoạt mỗi ngày cứ thế mà tự nhiên trở thành chuyện của Dịch Văn Trạch.

Một buổi sáng của một ngày nào đó, Dịch Văn Trạch không ở nhà, rốt cuộc Giai Hòa cũng muốn làm một người mẹ tốt một lần, cùng hai đứa ăn điểm tâm sáng. Đi xuống lầu mới phát hiện cả hai đang chiến đấu bóc trứng gà, bốn quả trứng dường như là tranh nhau mà bóc, cuối cùng chỉ còn thừa một quả. Hai chị em nhìn chằm chằm vào đó, đang muốn xuống tay đã bị Giai Hòa cầm lên mất.

“Mẹ.” Đồng thời quay đầu lại, hai đứa nhìn ánh mắt vẫn còn mông lung mơ hồ của cô, rồi lại cùng nhìn nhau, vô cùng bất đắc dĩ.

“Để mẹ bóc cho mấy đứa nhá?” Giai Hòa rất chi là bình dị gần gũi.

Ngả Giai Ngả Hòa cùng lúc đẩy đĩa lại, trứng được bóc sạch sẽ gọn gàng, không hề có tỳ vết nào.

Giai Hòa thầm thở dài một hơi, quả thực là con nhà mình, ngay cả bóc trứng gà mà cũng thành thạo như vậy, tự lực cánh sinh, không hề ỷ lại người lớn. Trong lòng khen mãnh liệt một lúc, cô rốt cuộc cũng bóc trứng gà trong tay, thuận miệng hỏi: “Lúc nãy sao các con tranh nhau bóc thế? Bình thường đều cùng ba làm như thế sao?”

Thật ra Giai Hòa càng tò mò hơn, chẳng lẽ mỗi ngày Dịch Văn Trạch đều làm cái này với hai đứa nhóc?

Cả hai lại đồng thời nhìn nhau một cái, sau đó Ngả Hòa mới thờ ơ nhìn Giai Hòa một cái: “Lúc ba đi có nói, ai bóc trứng gà ít nhất thì phải rửa chén.”

Giai Hòa ồ một tiếng, tiếp tục bóc trứng.

Vỏ trứng gà chậm rãi rớt xuống đĩa mới xem như hoàn toàn thu phục.

Mãi cho đến khi đặt bên miệng cắn một miếng, cô mới phát hiện hai đứa nhóc kia đều nhìn chăm chăm mình với biểu hiện vui sướng khi người khác gặp họa.

“Làm sao vậy?” Giai Hòa cố gắng nhớ lại, nãy giờ mình cũng đâu có làm sai cái gì đi?

“Mẹ à, mẹ không nên dậy sớm như vậy,” Hai mắt Ngả Giai mở to, ý vị thâm trường thở dài, “Mẹ thua rồi.” Tuy rằng rất đồng tình, nhưng khóe miệng cũng nhếch ra cười sung cười sướng. Giai Hòa phản ứng lại mới hiểu được hai đứa con bảo bối nhà mình đang nói cái gì…

Vì thế, trong một buổi sáng khó có dịp dậy sớm đã trở thành người chịu tội thay của hai nhóc con.

Các ngày hành chính trong tuần, ở nhà luôn có một cô giúp việc. Nhưng đến cuối tuần, vì rèn luyện hai Bá Vương con trong nhà, cho tới bây giờ Dịch Văn Trạch cũng không để cô giúp việc đến. Giai Hòa chỉ có thể chấp nhận số phận nhìn hai con ăn xong, dọn dẹp một bàn đầy thức ăn.

Đến khi rửa chén xong, cô mới chạy về phòng, đóng cửa cẩn thận, gọi điện thoại cho Dịch Văn Trạch. Ở đầu dây bên kia nghe có tiếng gió rất lớn, hình như anh đang ở ngoài: “Có chuyện gì vậy? Dậy sớm như thế sao?” Dịch Văn Trạch vừa nói xong, vừa nhanh chóng vào xe, “Hay là hai đứa ầm ĩ đến em?”

Giai Hòa thở dài: “Không có đâu. Hôm nay em muốn cùng con ăn sáng một lần, tâm niệm trong đầu thế nên mới dậy sớm.”

“Sau đó thế nào?” Giọng Dịch Văn Trạch mang theo ý cười, dường như đã đoán được chuyện xảy ra.

“Sau đó theo cái quy định bóc trứng của anh, lúc em còn chưa tỉnh táo gì đã trở thành kẻ chịu tội thay con anh rồi.”

Anh bật cười: “Vợ đã vất vả làm việc nhà.”

Giai Hòa ai oán ôm điện thoại: “Chừng nào anh về?”

“Có lẽ là tối.” Dịch Văn Trạch tính toán thời gian, ôn hòa nói: “Có chuyện gì sao?”

Giai Hòa buồn không lên tiếng, có thể có chuyện gì được đây? Bình thường nhìn anh dịu hòa gần gũi, nhưng là hai Bá Vương con kia lại sợ anh, căn bản là không hề sợ cô gì cả. Trước lúc năm tuổi còn rất đáng yêu, sau năm tuổi thì càng ngày càng khó chống cự.

Ôi…chẳng lẽ thời kỳ thanh xuân phản nghịch của con nít thời đại bây giờ lại sớm đến thế ư?

Hai người còn nói thêm đôi ba câu nữa mới ngắt điện thoại. Buổi sáng hai đứa nhóc đều có giờ học nhạc. Dọn dẹp đâu vào đấy một phen Giai Hòa liền trực tiếp trèo lên giường ngủ. Thật ra cô rất muốn ngồi ở cạnh xem Ngả Giai Ngả Hòa đàn dương cầm, nhưng mà từ lúc hai đứa nhóc bảy tuổi đã có nề có nếp nói chuyện nghiêm túc với Dịch Văn Trạch một lần, đại ý là muốn ba mẹ tôn trọng riêng tư học tập, không nên quản lý như vậy.

Vì thế, cô chỉ có thể làm theo phương thức giáo dục của Dịch Văn Trạch, tuyệt đối tôn trọng hai con của mình, áp dụng chính sách nuôi thả để phát triển.

Đến khi đồng hồ báo thức lại vang lên, âm thanh dương cầm ngoài cửa đã ngừng lại.

Lúc xuống lầu nấu cơm trưa cho con ăn, không hiểu sao lại thấy hai đứa khó có lúc ngồi ngoan ngoãn trên ghế sô pha, im lặng nhìn mình.

Giai Hòa không hiểu: “Có chuyện gì à?”

Sao tim lại hoảng hoảng thế này, tính tình hai đứa nhóc này thật sự rất giống Dịch Văn Trạch.

Trong nhà có một cái ‘phúc hắc’, như vậy thì còn có cảm giác hạnh phúc khi bị ăn sạch sành sanh. Trong nhà có ba ‘phúc hắc’ thì đó tuyệt đối là tai nạn. Từng bước đi đều có một cái bẫy, vừa bò lên trên thì cái sau lại càng sâu hơn…Đây chính là cảm xúc lớn nhất của cô trong năm năm qua.

“Mẹ à, chúng con muốn tâm sự với mẹ.”

Giai Hòa thở dài một hơi, lập tức cười cười, ngồi xuống sô pha: “Được rồi, có muốn ăn trưa trước không?”

Ngả Giai cũng cười: “Không mẹ ạ, con giảm béo.”

Được rồi, phải tôn trọng ý chí của con cái, thật ra cô nhóc có một chút mũm mĩm của con nít.

Ngả Hòa uống một ngụm nước đá, vào thẳng chủ đề: “Chúng con muốn đổi tên ạ.”

Giai Hòa sửng sốt: “Vì sao? Tên này chẳng phải rất ổn sao?”

Ngả Giai trưng ra bộ dáng không thể tin được: “Mẹ, mẹ không biết là tên của con giống y một người nổi tiếng nào đó sao? Làm con gái của Dịch Văn Trạch, con làm sao có thể trùng tên với người khác?” Nói xong, lại cảm thấy giọng điệu của mình quá mạnh mẽ cứng rắn, lập tức mỉm cười ngọt ngào, “Mẹ cảm thấy như thế nào ạ? Mẹ?”

Giai Hòa run lên, còn rất nghiêm túc nghĩ đến chuyện này.

Thật ra trước đó không biết bao nhiêu lần mình nói chuyện này, cũng từng nghi ngờ rồi, nhưng Dịch Văn Trạch vẫn giữ vững quyết định như thế.

Ngả Giai nhìn Ngả Hòa, ý tứ thực rõ ràng: Tới phiên em đấy.

Ngả Hòa chỉ bình thản nở nụ cười: “Con lại khó khăn hơn. Rõ ràng đây là tên của con gái mà mẹ.” Cậu bé nói xong, tiếp tục uống một ngụm nước đá. Giai Hòa nhìn con, chỉ cảm thấy cách nói này động tác này thật sự rất giống Dịch Văn Trạch.

Cô còn nghĩ nghĩ vô cùng nghiêm túc, sau đó mới trả lời: “Thật ra mẹ cũng hiểu được, chuyện này ba con làm cần phải cân nhắc.”

Ngả Giai mở to mắt, nhìn thoáng qua đứa em trai.

Ngả Hòa trực tiếp phụt nước ra ngoài: “Đây là tên ba đặt?”

Giai Hòa gật gật, bắt đầu nhớ lại ký ức ngọt ngào mật mật kia: “Lúc ấy ba con còn gạt mẹ nói không mang thai, mang mẹ đến một bãi biển vắng người cầu hôn, sau đó trực tiếp nói cho mẹ biết tên của hai đứa. Lúc mẹ đang khóc nức nở mới phát hiện người nhà hai bên, còn có tất cả bạn bè của mẹ đều đã được ba con sắp xếp, chuẩn bị hoàn hảo. Bãi biển cũng chính là nơi tổ chức hôn lễ đó…”

Ngả Giai trực tiếp đứng lên: “Mẹ, con đói bụng.”

Giai Hòa khó hiểu nhìn cô bé: “Không phải đang nói chuyện đổi tên sao? Mẹ cũng hiểu được sửa lại thì tốt hơn, cho các con tự do. Dù sao tên cũng là chuyện cả đời.”

Ngả Hòa cũng cầm cốc lên: “Lúc nãy chúng con nói đùa, cái tên này thật ra rất có trình độ.”

Hai đứa chân trước chân sau vào nhà ăn, ý tứ vô cùng rõ ràng: Vấn đề này đã chấm dứt, mẹ có thể đi nấu cơm rồi đó…

Từ chuyện này về sau, nguyên một buổi chiều hai chị em vô cùng ngoan ngoãn nghe lời khiến cho Giai Hòa bắt đầu không quen. Vốn tưởng hối thúc hai đứa đi làm bài tập về nhà, mấy đứa nhóc lại rất chủ động nhốt mình trong phòng học, mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch về nhà cũng không đi ra.

“Chồng à,” Giai Hòa nhìn anh đang thay quần áo, “Kịch bản lần này giao xong mình dẫn hai đứa đi New Zealand nghỉ hè đi?”

Dịch Văn Trạch ừ, bắt đầu thay quần.

Giai Hòa vốn đang nghiêm trang nói, lại thấy anh lại thản nhiên như vậy, mặt mũi vẫn nóng bừng. Đúng là tai họa ngàn năm mà, kết hôn mười năm rồi sao một chút cũng không già là thế nào? Còn càng ngày càng có vị đàn ông…

Dịch Văn Trạch nghe cô không lên tiếng, quay đầu: “Hôm nay hai đứa có bắt nạt em không?”

Làm một người mẹ mười năm, bị hỏi như vậy vẫn thật sự có cảm giác thất bại. Cô hàm hồ nói: “Ngoại trừ chuyện bóc trứng buổi sáng thì hai đứa ngoan lắm,” Nhưng càng nghĩ càng thấy kỳ cục, “Nhất là lúc chiều ấy, quả thật không hề giống với bình thường. Em đang muốn cắn lưỡi xem có phải mình đang nằm mơ hay không.”

Lúc anh đi tới gần, Giai Hòa còn bận nhớ tới chuyện kỳ lạ ngày hôm nay. Mãi cho đến khi được anh bế xốc lên giường mới phản ứng lại, căn bản là Dịch Văn Trạch không thay quần áo, mà là trực tiếp cởi quần áo, không mặc gì cả…Giai Hòa không tự nhiên rụt người: “Em còn muốn kiểm tra bài tập cho con nữa.”

“Ngày mai là chủ nhật, anh kiểm tra là được.” Dịch Văn Trạch cười ôn hòa vô hại.

Cô thở dài một hơi: “Em cảm thấy làm mẹ mười năm mà chẳng có thành tựu gì cả. Anh rất toàn năng.”

Dịch Văn Trạch chỉ cười, hôn hôn mặt cô: “Vợ à, cống hiến lớn nhất của em chính là sinh hai đứa.”

“Đúng thế,” Giai Hòa cười ôm cổ anh, dán sát người vào đó,” Nhưng là mấy tháng kia em cũng đâu có làm gì đâu.” Mỗi lần nghĩ lại quả thực quãng thời gian đó quá hạnh phúc. Công việc gì Dịch Văn Trạch cũng bỏ hết, mỗi ngày ở nhà cũng cô. Hai người ngày ngày anh nhìn em em nhìn anh thế nhưng lại không thấy chán tí nào.

Lúc đầu Kiều Kiều cùng Tiêu Dư còn chưa biết, sau này mới phát hiện cho dù đến bất cứ lúc nào Dịch Văn Trạch cũng ở nhà, mới hoàn toàn chịu thua.

Cái gì mà đàn ông vẹn toàn chứ, mấu chốt là trong thời gian mang thai mình không có phản ứng gì, lại sành ăn, ngẫm lại liền dễ chịu…

Càng nghĩ càng cảm thấy rất hưởng thụ, trực tiếp nhảy vọt qua quá trình sinh con đau đớn thổng khổ, nhẹ nhàng ghé vào tai anh nói: “Nếu không sinh thêm một đứa đi?” Lần này mình nhất định phải tự giáo dục, kiên quyết để con tuyệt đối nghe lời mẹ.

Dịch Văn Trạch im lặng một lúc mới dịu dàng nói: “Không cần, hai là đủ.”

Nhưng mà em còn đang muốn mình tự dạy con đó…

Giai Hòa càng nghĩ càng mệt, giọng nói cũng mềm nhũn: “Bây giờ nghĩ lại cũng chỉ đau có một lúc thôi, sinh thêm một đứa được không?”

Anh không nói gì về chuyện này nữa, từng chút một chậm rãi trượt xuống từ trán cô, che đi mọi thanh âm.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Dịch Văn Trạch đã mang vào một ly sữa ấm.

Hai tay Giai Hòa ôm ly, ngồi nhớ đến vấn đề này hôm qua, “Tối qua còn chưa nói xong, sao hai đứa lại đột nhiên ngoãn ngoãn như vậy?” Dịch Văn Trạch đặt laptop lên đùi, ngồi dựa vào đầu giường ngay sát cô: “Lúc trưa anh gửi e-mail cho Ngả Giai.”

Giai Hòa ồ một tiếng: “E-mail? Hai cha con anh từ khi nào mà tình cảm như vậy chứ?”

“Đây là chuyện anh và con giao ước với nhau, việc gì quan trọng nhất định phải nói qua e-mail.” Dịch Văn Trạch nhìn cô uống sữa, “Uống nhanh một chút, lát nữa ăn trưa rồi.”

Giai Hòa ừm, nhưng rất tò mò: “Nhưng sao lại giao ước như vậy?”

“Con bé rất thích văn chương,” Giọng Dịch Văn Trạch ấm áp, giải thích, “Điểm này rất giống với em. Con viết mọi tâm sự vào thư rồi gửi cho anh.”

Giai Hòa lại ừm, vô cùng ghen tị nhìn nhìn.

Khó trách ai cũng bảo con gái rất gần gũi với ba, xem ra mình với Ngả Hòa phải làm cái gì đó, nếu không thì chịu thiệt chết thôi.

“Nhưng mà vầy thì có liên quan gì tới việc hai đứa ngoan đâu?” Cô đột nhiên phản ứng lại, thật ra đây mới là chuyện mình muốn hỏi.

“Anh bảo con cấm bắt nạt mẹ.”

--- Hết --- 

Đơn Dương

"Có lẽ hồn ta không đẹp nữa"

Ghé thăm Đơn Dương tại đây nhé: Teddy

Bình luận