Thư Viện Ngôn Tình » Văn sĩ điên cuồng (Tập 1) » Văn sĩ điên cuồng (Tập 1) | Chương 23

Văn sĩ điên cuồng (Tập 1) | Chương 23

Chương 23: Q trong Q ngoài

Việc lời thú tội trên diễn đàn đăng một thời gian, Chu Phóng cũng không liên hệ với người đó nữa, MSN sau khi dùng xong một lần cũng vứt vào trong thùng rác, mỗi ngày vẫn lên Q viết tiểu thuyết.

Nhưng kì lạ là, mỗi lần mình lên mạng, con chim cánh cụt Bảo Đinh cũng ở trên mạng.

Chu Phóng thầm nghĩ, có lẽ là QQ của cậu ta đã cài đặt chế độ “ẩn thân vẫn có thể nhìn thấy” với mình không?

Lẽ nào là kẻ thù gặp mặt cực kỳ đỏ mắt, cậu ta muốn làm cho mình cả ngày đỏ mắt sao?

Thế là, Chu Phóng cũng cài đặt chế độ ẩn thân vẫn có thể nhìn thấy với cậu ta.

Giang Ninh ở đầu kia, nhìn thấy avatar của Chu Phóng sáng lên, bất giác kích đúp vào mở ra, ngón tay thon dài đặt trên bàn phím, nghĩ một hồi lâu không biết nên nói gì, đành gửi qua một dòng tin: “Thông báo xin lỗi của tôi, anh đã nhìn thấy chưa? Có vừa lòng không?”

Vốn trong lúc bối rối tìm chủ đề nói chuyện, nhưng lại bị Chu Phóng hiểu thành cậu ta đang vênh váo tự đắc khoe khoang, giống như đứa trẻ bướng bỉnh nhận sai quay đầu lại nói câu “đã nói xin lỗi rồi anh còn muốn gì nữa!”

Chu Phóng xoa xoa mũi, cảm thấy tuy rằng cậu ta lạnh lùng khó chịu, nhưng cũng có chút đáng yêu của trẻ con, thế là cười đáp: “Vô cùng hài lòng, cảm ơn sự phối hợp của cậu.”

Người bên kia vội vã đổi chủ đề: “Cuộc thi gần đây anh có tham gia không?”

“Cuộc thi gì?”

“Biên tập không nói với anh sao?”

“Không.”

“Cuộc thi viết văn về trò chơi mạng giả tưởng, nghe nói hợp tác với công ty trò chơi, tác phẩm được giải thưởng có thể được chuyển thành trò chơi.”

“Ồ, vậy sao.”

Thấy Chu Phóng có vẻ hờ hững, Giang Ninh có chút tức giận, cảm thấy mình giống như đang tìm mọi cách để quyến rũ anh ta, mặt nóng đi áp vào đít lạnh của người khác, nhiệt tình bị dội một gáo nước lạnh. Vẻ mặt sầm lại gửi một dòng tin: “Tôi out nhé, bye bye.”

“Bye bye.” Lần trả lời này cũng rất nhanh chóng, như thể đang mong chờ nói tạm biệt lắm.

Sau một khoảnh khắc, avatar ở màn hình bên phải lại bắt đầu nhảy ra, mở ra xem, là tin của Chu Phóng.

“Cưng à, cậu không phải đã out sao? Sao avatar vẫn sáng vậy.”Theo sau là hình mặt cười đang cười to.

Giang Ninh sững người, mở Q ra nhìn cài đặt của mình với anh ta: ẩn thân vẫn có thể nhìn thấy, không ngăn được đỏ mặt, vội vàng xóa đi.

Kết quả là bên kia cũng gửi đến một câu: “He he, bị phát hiện ra nên lặn mất tăm rồi? Vậy cậu tiếp tục lặn nhé, tôi phải đi hỏi về việc cuộc thi đây.”

Giang Ninh tức đến mức nắm chặt tay lại, kẻ điên kia vẫn chưa buông tha, lại gửi một câu: “Nhớ thỉnh thoảng nên xả hơi chút, nếu không, tôi phải xuống nước hô hấp nhân tạo cho cậu đấy.” Nói xong, lại thêm một câu, “vừa rồi trong nhóm độc giả có người tìm, không trả lời tin của cậu, xin lỗi nhé.”

Tuy rằng tức thói côn đồ của anh ta, nhưng vì nhìn thấy câu nói cuối cùng, tâm tình trong nháy mắt trở nên dễ chịu hơn nhiều.

Không ngờ anh ta còn thêm một câu phía sau: “Không phải là cố ý bỏ rơi cậu, đừng giận nhé, ngoan.”

!!!!

Một chuỗi kí hiệu cảm thán làm cho bàn phím không ngừng tít tít vang lên, Giang Ninh nghiến nghiến răng, thở sâu một hơi mới nhịn được không ném sang cho anh ta một quả lựu đạn.

Kẻ đểu cáng này lúc nhỏ đã lợi dụng mình, lợi dụng nhiều lần như vậy còn chưa đủ… lúc nhỡ nhỡ, lại bị hắn ta ôm hôn… bây giờ lớn rồi, vẫn còn bị hắn ta đùa cợt.

Có câu nói là “vở quýt dày có móng tay nhọn”, có lẽ Chu Phóng là khắc tinh của mình, không, chính xác phải nói là sao quả tạ.

Bản thân vốn luôn luôn lãnh đạm, tuy rằng hết sức làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng mỗi lần nói chuyện với anh ấy, quả tim bán đứng chủ nhân đập mất tốc độ. Bản thân mình luôn bình tĩnh, nhưng cứ gặp phải việc của anh ấy là không bình tĩnh được, không giữ nổi bình tĩnh không nói, lại còn trở thành kẻ ngốc trong mắt anh ấy.

Nhưng mà, nhớ đến những ngày trước sống cùng anh ấy, nhớ đến sự dịu dàng của anh ấy, trong lòng lại cảm thấy ấm áp.

Tuy rằng sự bày tỏ của mình bị cự tuyệt, làm người ta cảm thấy buồn bã rất lâu, nhưng sau việc đó nghĩ lại, lúc đó hai người còn quá nhỏ, nếu như anh ấy bằng lòng thì sẽ thế nào? Vẫn không thể ở bên nhau.

Không thể ích kỉ giống như ngày trước được nữa, sẽ làm cho anh ấy phản cảm.

Những năm này sống một mình, dần dần học cách cư xử với người khác, cũng kết giao với vài người bạn hợp nói chuyện, làm cho cuộc sống của mình dần dần trở nên phong phú. Tuy rằng lúc đêm sâu nhớ nhất vẫn là người ấy, nhưng thời gian ấu thơ coi anh ấy là chỗ dựa duy nhất đã qua rồi.

Mình bây giờ, phải đứng ngang hàng với anh ấy, quang minh chính đại nói với anh ấy: “Em thích anh.”

Không phải là sự dựa dẫm của trẻ con nữa, mà là… sau khi lớn lên, đó là loại yêu thích với ý nghĩa chân chính của nó.

Chu Phóng sau khi đóng nhóm qq chung, mới mở ra số qq của người biên tập, hỏi cô ta về cuộc thi, không ngờ biên tập đã nhắn tin trước: “Tác phẩm của anh dường như rất lâu không đăng mới rồi…” cuối cùng cho thêm kí hiệu bộ xương, oán trách nặng nề.

Chu Phóng nhếch nhếch khóe miệng, “biết rồi.”

“Nhưng trên hợp đồng viết mỗi tháng chí ít phải đăng mới năm vạn, tháng này anh mới chuyển 1 vạn chữ?”

“Không có cảm hứng mà.”

“Cảm hứng cũng cần phải nuôi dưỡng mà, nghiến răng một cái là viết ra được ^_^”

“Nghiến răng – ing…” sững một hồi, lại nói, “nghiến vỡ rồi mà vẫn chưa viết ra được.”

“Lấy hết sức nghiến mạnh nữa đi.”

“Miệng nghiến vỡ rồi, vẫn không thể viết ra 555.” Chu Phóng vừa chọn hình biểu tượng khóc lớn, vừa buzz màn hình của mình, bất đắc dĩ than thở, nghiêm túc nói: “Anh nói với em, anh bây giờ tắc tị rất nghiêm trọng, đang ở giai đoạn thoái trào đáng sợ nhất trong lịch sử, cho nên em giục anh không có tác dụng đâu, anh cũng không biết làm thế nào.”

Biên tập bị chọc giận, chuyển chủ đề, “vậy tạm thời không nói đến việc tác phẩm đăng dài kì nữa. Tác phẩm anh kí với nhà xuất bản thế giới, nhà xuất bản muốn anh nộp bản thảo trước tháng 12, viết thế nào rồi?”

“Chờ một chút, anh tìm đã.” Lục trong đống thư mục lộn xộn một hồi, cuối cùng cũng tìm ra văn bản đó, Chu Phóng mở ra, thống kê chữ, nói: “đã viết bảy tám vạn rồi.”

“Em vẫn nhớ toàn văn có hai mươi vạn chữ đấy chứ?”

“Không phải sợ, dù sao vẫn còn sớm, có lẽ đêm ngày 30 tháng 11 cảm hứng của anh sẽ tràn đến như xả nước đái, trong phút chốc sẽ xả ra vài vạn chữ, nộp bản thảo sẽ không vấn đề gì.”

Người biên tập trầm lặng trong chốc lát, “không xả ra được thì làm thế nào? Anh hãy tranh thủ viết sớm một chút, mỗi ngày viết một chút, đến lúc đó cũng viết xong rồi.”

“Vậy không được, anh đã viết thì phải viết vài vạn, từng tí từng tí không đã.” Chu Phóng tiếp tục đùa cợt, “như vậy nhé, chúng ta đổi chủ đề, việc cuộc thi viết game, cụ thể quy định đã ra chưa?”

“Chưa, bây giờ vẫn là tin nội bộ, sao anh lại biết vậy?”

“Có người nói thôi.”

“Muốn tham gia?”

“Gật đầu.”

“Anh đưa hết cho em những tác phẩm chưa hoàn thành rồi nói tiếp! Đào một cái lỗ thì lấp một cái, đừng quá đà nhé.”

“Tuân mệnh, anh sẽ cố.”

Đóng Q của người biên tập lại, Chu Phóng lại từ trong thư mục lục ra một tác phẩm đang đăng dài kì, mở ra, bắt đầu viết. Viết một lúc lại cảm thấy không có cảm hứng, không viết được, liền trực tiếp lên mạng vào nhóm tác giả nói chuyện.

“Tôi đang suy nghĩ một chút viết về cái chết, ai…” Chu Phóng vừa xuất hiện liền khuấy động cả bốn phía, trong nhóm vốn dĩ trầm trầm như đầm nước chết, bị câu nói này của anh ta làm bắn ra vô số ông vua lặn.

“Tả ai chết? Anh đang viết gì thế?”

“Liên, hoàn, giết, người, án.” Chu Phóng cố ý làm bộ dạng thâm trầm, “tiếp theo là ai chết đây…”

“Run quá, giữ đêm đi dọa người khác…”

“Huynh trưởng, anh viết văn không cần đề cương sao?”

“Không, nghĩ tới đâu viết tới đó.”

“Vậy có bị tắc tị không?”

“Đúng rồi, bây giờ đang tắc đây.” Chu Phóng bất đắc dĩ than thở, “tôi định để hôm khác đi rút thăm.”

“Rút thăm? Đoán số à?”

“Rút thăm quyết định người tiếp theo chết là ai.” Sau khi đánh dòng tin đó, Chu Phóng liền thu nhỏ đám cửa sổ lại.

Vò vò huyệt thái dương, cầm lấy cốc nước lạnh ở bên cạnh uống một ngụm, vẫn cảm thấy ý nghĩ viết văn rất hỗn loạn.

Mấy năm nay luôn không mơ thấy gặp Đoan Mộc Ninh, Chu Phóng tuy rằng là người vô thần luận, năm năm nay lại vô cùng hi vọng những việc như thác mộng sẽ thực sự tồn tại. Nhưng nghĩ theo hướng khác, người cao ngạo như cậu ta, thổ lộ bị cự tuyệt rồi, chắc chắn sẽ không muốn gặp mình.

Gần đây, lại mấy đêm liền mơ thấy cậu, giống như có gì đó đang âm thầm báo hiệu, hoặc là, chỉ đơn thuần là ngày nghĩ thế nào thì đêm mộng như thế mà thôi?

Trong mộng, cậu ấy hoặc là khe khẽ cười, hoặc là buồn bã run lên, hoặc là nằm cuộn người lại trên gường, hoặc là ngả đầu nắm chặt lấy hai tay. Hoặc là, nhìn mình với ánh mắt nghiêm túc, nói: em thích anh.

Bức tranh cuối cùng, mỗi lần đều tất sẽ dừng lại nơi chiếc xe tải đó, và bóng hình gầy yếu ngã trong vũng máu.

Mỗi lần mình đều gọi cậu ấy đến rách tiếng đứt hơi, mỗi lần đều như thể dự cảm được điều gì chẳng lành, căng thẳng kéo chặt lấy tay cậu ta lúc cậu ta quay người đi, nhưng cậu ta vẫn bị xe đâm.

Những cảnh đó lặp đi lặp lại, lần này lại lần khác, như thể lúc mở phim ra ấn nút tua đi tua lại vậy.

Trong sự dày vò của những cơn ác mộng trở đi trở lại, trạng thái tinh thần của Chu Phóng rất không tốt.

Mở tệp văn bản ra, ngay một chữ cũng không viết được, có chút buồn chán đóng lại cửa sổ, lại mở thanh mạng ra, mở ra những trang diễn đàn phụ thuộc của Thiên đường văn học.

“Chu Phóng và Bảo Đinh, hai người xét đến cùng là có quan hệ gì?”

Một tiêu đề mà phía sau tô dấu “Note nóng”, làm cho tim Chu Phóng đập mạnh, mở ra, chỉ nhìn thấy vô số những lời bình luận, mọi người đang bàn luận xôn xao.

“Cấp ba đều ở trường trung học Nhân Xuyên, trước mắt xác định chỉ có cái này.”

“Đối thủ một mất một còn thôi, còn có thể là quan hệ gì nữa?”

“Theo như tôi biết, bọn họ không biết nhau, nhưng đều không vừa mắt nhau, việc fans của hai bên cãi nhau vẫn thường xảy ra, cái này gọi là một núi không thể có hai hổ.”

“Tôi phát hiện ra một việc rất hay ho, tháng này Chu Phóng và Bảo Đinh, hai vị đại nhân đăng tác phẩm mới cùng ngày, có thể suy ra, bảng xếp hạng tháng sau chắc chắn sẽ có cạnh tranh rất kịch liệt đáng sợ đấy…”

“Đáng sợ gì! Mục của Chu Phóng đã hơn nửa tháng không cập nhập rồi! Một đám oan hồn trong hố đang hóa vàng cho anh ta đấy!”

“He he, tôi lại nói rất dễ thương về đôi này, không phải nói Chu Phóng đang tổng tiến công sao…”

“(biểu tượng chọc gậy qq), lẽ nào Bảo Đinh chỉ toàn thụ?”

“Vớ vẩn, vừa mới nhìn đã biết Chu Phóng đang công rồi, Bảo Đinh tuy rằng rất lạnh lùng cao ngạo, kì thực rất dễ trêu chọc, rất dễ bắt nạt ~”

Đến đây, mẩu post bị khóa lại.

Trung học Nhân Xuyên?

Sau khi xem xong một đống bình luận, Chu Phóng chỉ nắm bắt được thông tin hữu ích này, đến nỗi những từ vựng không biết có nghĩ gì như công, như thụ các loại, đều trực tiếp bỏ qua.

Bảo Đinh đã tốt nghiệp ở trường trung học Nhân Xuyên sao? Vậy người đó mình phải biết mới đúng chứ, trừ đám người có chút văn vở ở tờ Bách Xuyên ra, lẽ nào còn có những học đệ khác?

Trong đầu đột nhiên lóe lên một cái tên.

Ninh Hiên.

Cậu con trai đó, trước khi mình rời trường học đã chọn làm chủ nhiệm câu lạc bộ, cũng thích lúc rỗi rãi thì ngồi viết tiểu thuyết, một người rất kiêu ngạo. Trong tên của cậu ta cũng có chữ “Ninh”, bộ miên và chữ Đinh hợp thành, có phải là quá trùng hợp không?

Nghĩ đến đây, không kìm được nhoẻn miệng ra cười, quả thật là giang san thay đổi thì có nhân tài, Nhân Xuyên thay đổi thì có quỷ tài.

Đang lúc thất thần vô vị, người biên tập lại truyền đến mẩu tin: “Chu Phóng, quên mất không thông báo với anh một việc.”

“Ừ? Nói đi.”

“Ban biên tập điều động nội bộ, em phải chạy đến tổ đam mỹ, người sau này sẽ phụ trách biên tập tiểu thuyết giả tưởng của anh đổi sang Mao Mao.”

“Mao Mao, đây là tên của một chú cún sao…” Chu Phóng không nhịn được cười.

“Cô ấy rất nghiêm túc, anh dứt khoát không được nói như vậy trước mặt cô ấy.”

“Ồ, biết rồi. Vậy cụ thể cách đổi như thế nào? Sao em lại chuyển đến nhóm đam mỹ? Còn nữa, nhóm đam mỹ là nhóm gì?”

“Đam mỹ… anh không đến nỗi ngay cả cái này cũng không biết chứ?”

“Anh thật sự không biết.”

“Haizz, lão gia như anh, không biết cũng phải thôi, nhưng mà em bắt buộc phải phổ cập tri thức cho anh một chút, đam mỹ là một loại đề tài viết về tình yêu đồng tính.”

“Tình yêu đồng tính?” Tâm tình Chu Phóng trở nên phức tạp, xoa xoa mũi, “trước đây liên tục có người nhắc đến đam mỹ, anh còn tưởng rằng đó là bộ hoạt hình cơ…”

“Phù, anh thật là quá thiển cận rồi.”

“Vậy công và thụ là sao? Có người nói anh đang tiến công, là có ý gì?”

“Ý là anh rất mạnh mẽ…”

Chu Phóng toét miệng cười cười, “đừng có ghét anh thiển cận nhé, anh bây giờ không màng tới những việc ngoài cửa sổ, chỉ một lòng với một cái lỗ thôi.”

“Được rồi anh đừng có khoa môi múa mép với em nữa, còn có một việc khác phải nói với anh, tác phẩm huyền huyễn mà Bảo Đinh viết gần đây nhất, cũng được chuyển đến trên tay Mao Mao. Mâu thuẫn của anh với cậu ấy tuy rằng đã giải quyết rồi, nhưng hãy xử lí tốt nhé, đừng gây ra chuyện rắc rối gì… không thì sẽ nguy hiểm cho anh đấy.”

“Ồ.” Chu Phóng cảm thấy kì quái, vì sao nghe khẩu khí của người biên tập lại dường như sợ mình bắt nạt Tiểu Bảo Đinh vậy, “Bảo Đinh dường như học cùng trường với anh, em có biết cậu ta là ai không?”

“Cái này không thể nói với anh, chúng em có nguyên tắc bảo mật, không thể tiết lộ vấn đề đời tư của tác giả.”

“Không có gì, anh sẽ hỏi.”

Chu Phóng trái lại không vấn đề gì, càng không muốn vì học cùng trường mà tìm cách làm thân với cậu ấy, chỉ là hiếu kì mà thôi.

“Vậy anh thêm vào nhóm biên tập nhé, nhắc anh một chút, trong nhóm đó có rất nhiều tác giả có tính khí cổ quái, không dễ nói chuyện như các em gái trong nhóm của chúng ta đâu. Anh nhớ kiềm chế nhé, cẩn thận đừng có trêu chọc người không nên chọc, lông hổ không nên tùy tiện nhổ.”

“Ồ, biết rồi, từ sau em sẽ không quản anh nữa đúng không?”

“Nghĩ hay lắm, biên tập của anh vẫn là em, chỉ là chuyển những tác phẩm về trò chơi mạng kì ảo đi thôi.”

“Vậy được, làm việc quen với em rồi, quen tiếp nhận việc em thúc giục mất hồn Q rồi.”

Sau một lát, nhận được dòng tin xin mời nhập nhóm. Chu Phóng tham gia vào nhóm biên tập của Mao Mao, nhìn thấy danh sách bên phải, không nhịn được giật mình một cái.

©S.T.E.N.T

Mình lại là người thứ 99 gia nhập, thật khéo.

Vừa mới nghĩ, đột nhiên trong nhóm hiện ra một mẩu tin nhắc nhở của hệ thống, “khách hàng XXX được người quản lí mời gia nhập nhóm này.”

Thế là, 100 người, càng trở nên viên mãn.

Sau đó, trưởng nhóm biên tập Mao Mao đứng ra nói, “hoan nghênh hai vị mới vào.”

Chu Phóng chờ một lát, nhìn thấy vị kia không nói năng gì, lại không đành lòng nhìn biên tập đại nhân bị hẫng, đành phải tự mình nói trước: “Chào mọi người, tôi là người mới, mong mọi người quan tâm.”

“Chu Phóng, hoan nghênh.” Người nhảy ra nói chuyện tên là Thiên Cổ Phong Lưu, avatar là con chim cánh cụt không phân biệt được giới tính, tài liệu cũng để trống.

Năm nay, “mông lung hóa giới tính, xa cách mới là đẹp” là mốt sao?

Chu Phóng cũng không để ý, cười nói: “Khách sáo, khách sáo rồi.”

100 người trừ những biên tập quang minh chính đại sáng đèn, những người khác đều lặn, Chu Phóng cảm thấy nhóm này trầm trầm không thú vị, đang muốn tắt đi, đột nhiên nhận được một tin bạo phát từ trong nhóm.

“Buồn bực, tôi tắc H[1] rồi…” người đó là Cùng Khai Tâm.

[1] H: viết tắt của chữ Hentai, chỉ truyện người lớn (N.D)

Nước bọt Chu Phóng mắc kẹt trong cổ họng, lại nhìn thấy một người nhảy ra, “viết H không đơn giản đâu, đi xem Thiên Cổ đại nhân viết H đi.”

“Cái anh ấy viết là đam mỹ, quá kịch liệt, tâm can tôi không chịu đựng nổi…”

“Bạn viết H của nam và nữ sao? Xem chút tranh minh họa đi.”

Chu Phóng vẫn còn đang trong giai đoạn kinh ngạc, không ngờ lại xuất hiện dòng tin.

“Mấy năm nay, những người kiên trì viết những thứ trong sáng quá ít, chỉ có Bảo Đinh là luôn viết thứ văn trong sáng, gần đây cũng gần trụy lạc rồi.”

“Cậu ta làm sao lại trụy lạc? Lẽ nào cũng bắt đầu viết H rồi sao?”

“Ừ, lúc cậu ta kết thúc tác phẩm đó, nhân vật chính cuối cùng vào động phòng, sau đó kéo rèm cửa ra, che rợp cả căn phòng nắng xuân.”

“Ặc… cái này mà gọi là H…”

“Dù sao thì cũng tốt hơn cả một đoạn dài chỉ có nắm tay, chút H này, đối với người ta cũng là cực lớn rồi, có tính lịch sử, nhảy vọt mà.”

Chu Phóng muốn lên nói chuyện, không ngờ trên màn hình đột nhiên nhảy ra hàng chữ.

“Tôi không có kinh nghiệm, không viết được thì làm sao?” Bảo Đinh nói.

Trong nhóm đột nhiên trở nên lạnh ngắt như tờ.

Chu Phóng liền cười một cách sâu xa, xoa xoa mũi.

Người trong nhóm bị lời nói của Bảo Đinh làm sững sờ, đều không lên tiếng, kết quả là cậu ta còn ở đó giải thích: “Tôi nói là… kinh nghiệm viết H.”

Được, cậu đừng có càng bôi càng đen.

“Tôi chưa hề viết H mà thôi.” Cậu ta vẫn ở đó giải thích một cách ngốc nghếch.

Cùng Khai Tâm cuối cùng nhìn không chịu được, nói một câu: “Cậu đừng giải thích nữa, chúng tôi đều biết cậu mới 20 tuổi, chưa có kinh nghiệm.”

“Có vấn đề sao? Lần đầu tiên đương nhiên là cùng với người mình thích.”

“Ồ, đúng đúng đúng, cầu xin cậu đấy, đừng giải thích nữa, có biết vì sao mọi người đều không nói không? Vì đều bị cậu đùa đấy!”

Thiên Cổ Phong Lưu lại nói: “Cải chính một chút, không có kinh nghiệm cũng có thể viết H, là bản thân cậu ngượng thôi, đừng dựa vào kinh nghiệm của bản thân, kinh nghiệm rất vô tội đó.”

Chu Phóng cuối cùng cũng không nhịn được cười lên.

Cái nhóm này, đều là yêu nghiệp cả, một người trong sáng như Bảo Đinh chạy đến đây, cảm giác giống hệt như là vào sào huyệt trộm.

“Vậy ông nói cho tôi xem, ông viết thì tốt lắm sao?” Bảo Đinh dường như rất không phục.

Thiên Cổ Phong Lưu nói: “Cái tôi viết là đam mỹ, là hai người nam H, vô cùng kịch liệt, cậu nhất định muốn xem?” Phía sau liền kèm theo địa chỉ chuyên mục.

Cùng Khai Tâm sợ rằng Bảo Đinh lại nói ra điều gì làm người khác kinh ngạc, vội vàng nhắn tin riêng: “Cậu không biết sao, Chu Phóng cũng ở trong nhóm này, vào trước cậu một bước! Vừa rồi cậu nói “lần đầu tiên phải làm với người mình thích’, anh ấy nhất định nhìn thấy.”

“……”

“He he, người như cậu đây, thật là quá trong sáng?”

“Tôi cố ý để cho anh ấy xem, vừa lòng chưa?!”

“Ha ha, xấu hổ đến phát cáu rồi, được, cậu tiếp tục xấu hổ đi, nhưng mà từ sau nói gì phải chú ý chút, vừa rồi lúc biên tập nói người gia nhập nhóm, có người nói những lời như hai người là một đôi, cùng nhau bay đến, lần sau trong nhóm cố gắng ít xuất hiện đồng thời với anh ấy, để đỡ căng thẳng.”

“Ồ.”

“Điều này Chu Phóng thông minh hơn cậu, thấy chưa, cậu vừa xuất hiện anh ấy đã chủ động lặn rồi, đối nhân xử thế cậu còn phải học nhiều, đừng tưởng rằng 20 tuổi là thành niên rồi, cậu còn quá non, có hiểu không?”

“Biết rồi, sao mà chị cứ như mẹ gìa lắm điều thế.”

“Ừ, chị không phải là lo cho cậu sao.”

“Đúng rồi, Thiên Cổ Phong Lưu đó là ai?”

“Người viết đam mỹ, nghe nói viết H rất ghê. Nhưng đáng sợ là, anh ta là con trai.”

“… tôi đảm bảo giữ im lặng.”

Nhóm biên tập này của Mao Mao, lập ra chuyên để phục vụ cho cuộc thi viết trò chơi trên mạng lần này.

Điều làm Chu Phóng kinh ngạc là, Bảo Đinh tuy rằng sẽ tham gia loại cuộc thi này, chưa nói cậu ta từ trước đến giờ chưa từng viết tiểu thuyết trò chơi mạng, dựa vào việc nghe nói phong cách hành văn theo trường phái rất uyển chuyển hàm súc của cậu ta, có thể viết ra trò chơi mạng luyện cấp cả ngày giết quái chặt người PK sao? Trong lòng Chu Phóng tuy rằng nghi ngờ, nhưng cũng không có hứng thú đi xem tác phẩm mới mà cậu ta viết, chỉ biết tên là “Giang hồ mộng du”.

“Bảo Đinh đại nhân, xin cậu đấy, trước khi viết văn về trò chơi mạng, trước hết cậu hãy đi tìm hiểu một chút về trò chơi mạng nhé! Trò chơi mà cậu viết kinh chết đi được, gặp phải đề tài mà mình không biết viết, chí ít cũng phải học Chu Phóng nhà cậu giả vờ thâm trầm kia kìa! Xem Giang hồ mộng du của cậu, tôi đều sắp mộng du đến mức linh hồn rời khỏi lỗ rồi!”

Ở dưới viết một đống bình luận phân tích, Chu Phóng vừa cười vừa nhìn, càng đọc đến đoạn sau càng cảm thấy gã trai Bảo Đinh này thực sự là rất có ý nghĩa.

Cho đến ý nghĩ “tôi và anh ấy gì thì gì cũng được xem là quen biết”, Chu Phóng liền một mình nói chuyện Q với cậu ta.

“Cưng à, có người ở trên diễn đàn mắng cậu đấy.”

“Nhìn thấy rồi.”

Chu Phóng khẽ cười: “Cậu thực sự chưa chơi game bao giờ sao?”

“Ừ.”

“Vậy cậu viết game thế nào, quay lại viết cổ ngôn của cậu đi, ngoan.”

“Tôi đã viết đến mấy vạn từ rồi, không muốn bị chôn sống.”

Nghĩ mình vẫn còn đến mấy cái hố to nữa, tâm tình của Chu Phóng có chút phức tạp.

“Vậy chí ít cậu cũng nên hiểu một chút về trò chơi mạng nhé.”

“Ừ, đúng rồi, về phương diện này anh khá chuyện nghiệp, tôi gặp vấn đề gì có thể thỉnh giáo anh không?”

Cậu ta nói chuyện vẫn khách khí như cũ, Chu Phóng cũng khách khí như vậy: “Thỉnh giáo đi.”

“HP, MP, EXP nghĩa là thế nào?”

Chu Phóng uống một ngụm nước, “ngoan, cậu hãy quay về viết cổ ngôn đi.”

“Không nói thì tôi…”

Thật không biết giữ kiềm chế… Chu Phóng cười cười, đáp lại cậu ta: “sự khác biệt là giá trị sinh mệnh, giá trị pháp lực, giá trị kinh nghiệm, giống như những dải màu sắc bên cạnh hình chân dung nhân vật trong trò chơi.”

“Có nghĩa là gì?”

“Chỉ có thể hiểu ngầm.”

“……”

“Thật sự muốn viết trò chơi mạng, tốt nhất là trực tiếp thể nghiệm trò chơi một chút, người chưa từng chơi game, viết về game sẽ rất đáng sợ.”

“Anh đưa tôi đi được không?”

“He he, nếu cậu không sợ tôi bán cậu đi, lúc nào chơi tìm cậu.”

“Được.”

Bên kia trả lời quá sảng khoái, Chu Phóng trái lại lại có cảm giác cưỡi trên lưng hổ khó mà xuống được.

Nghĩ theo hướng khác, dù sao thì bây giờ cũng chưa có cảm hứng, không muốn viết văn, không bằng đi chơi trò chơi cho thoải mái một chút.

Gần đây đang chơi một trò chơi tên là Võ lâm mộng ảo, bảo cậu ta đi đăng kí tài khoản, tải về cài đặt tất cả đều rất thuận lợi, sau khi đi vào trò chơi chợt nhận ra không hề thuận lợi.

Cái gã trai Bảo Đinh đó quả thực là ù ù cạc cạc về game, Chu Phóng nhìn trên bản đồ, chấm nhỏ nhân vật Bảo Đinh liên tục di chuyển lộn xộn quanh NPC, không tìm ra phương hướng, lại một lần nữa ấn thái dương một cách bất đắc dĩ.

“Cậu không biêt dùng điều khiển bàn phím thì hãy dùng chuột đi, đi đâu thì điểm một vị trí trên bản đồ.”

Bên kia dường như hiểu ra, cuối cùng cũng chạy đến địa điểm mà Chu Phóng chỉ định.

Chu Phóng lúc này mới nhìn rõ nhân vật của cậu ta lại là con gái, thân hình thướt tha tóc dài bay bay, đứng trước Chu Phóng toàn thân vai u thịt bắp mang thanh đao lớn, tình cảnh đó sao mà giống thổ phỉ sơn trại cướp Áp Trại phu nhân trong phim truyền hình cổ trang như vậy…

“Sao cậu lại chọn nữ vậy? Lại còn chọn mái tóc khó coi như thế kia?” Chu Phóng hỏi.

“Ồ, tất cả những thứ tôi chọn đều có ý cả.”

Chu Phóng bất đắc dĩ, “được, vậy cậu muốn tìm hiểu điều gì?”

“Đưa tôi đi chơi.”

“Được, cậu không biết đường, tôi ôm cậu đi.” Chu Phóng yêu cầu đối phương thân mật ôm ấp, nhưng lại bị cự tuyệt, “nhấn nút chấp nhận đi, đồ ngốc.”

“Ôm?”

“He he, không có cách nào khác, cái này là quy định của trò chơi.”

“Bắt buộc phải ôm sao?”

Chu Phóng cười một cách ác ý: “Đương nhiên rồi, không ôm cậu, cậu ngay cả cửa thành cũng không ra được.”

“Thật không? Những người bên cạnh sao lại ra được?”

“Bởi vì trình của cậu thấp, vì cậu không giống những người khác.”

“Ồ, vậy ôm nhé.”

Rất tốt, cắn câu rồi.

Thế là, trong trò chơi, đao khách bắp thịt cuồn cuộn ôm lấy nữ hiệp dịu dàng xinh đẹp.

Lần này Chu Phóng nói dối mặt không biết đỏ, tim không đập gấp, dù sao giở trò lưu manh đã thành thói quen rồi, đặc biệt là lừa gạt loại vịt ngố ù ù cạc cạc về game này làm cho người ta rất có cảm giác thành công.

Giang Ninh ở bên kia cũng vểnh vểnh khóe môi lên khẽ cười.

Ai mắc câu ai, còn chưa biết được, Chu Phóng anh toàn xem người khác đơn thuần là trẻ con, không hề nghĩ tới đứa trẻ đơn thuần này lại có chút tâm kế. Nếu như anh biết số của Cùng Khai Tâm đã chơi hết cấp rồi, bản thân vì để tìm hiểu trò chơi đã vào đây chơi mấy lần, rất quen thuộc với trò này, anh sẽ cảm thấy thế nào?

Hai người mỗi người cùng có ý nghĩ của mình, chơi trong trò chơi hơn nửa tiếng đồng hồ, đi hết đến mấy tấm bản đồ, Bảo Đinh lúc này mới nói.

“Trò chơi này có hệ thống kết hôn không?”

Chu Phóng nhìn câu nói của cô em bé nhỏ trong lòng mình, cười nói: “Em muốn thể nghiệm?”

“Đúng vậy.”

“Hay là anh tìm giúp em một đối tượng kết hôn?”

“Không cần đâu, chính là anh đấy.”

Nói thế mà nghe được, dường như cậu ta đang bị oan ức vậy.

Chu Phóng cười cười xoa xoa ngón tay, đánh xuống hàng chữ: “Cậu hãy tìm người khác đi, cả người tôi toàn bắp thịt, cậu nhìn không thuận mắt.”

“Tôi không biết người khác.”

“Nhưng tôi có vợ rồi.”

“Ly hôn đi.”

Chu Phóng liền cười lên, “cậu nói chuyện thật là thẳng thắn, không nghĩ một chút đến hậu quả sao? Hơn nữa, ly hôn trong trò chơi còn mất tiền nữa đấy.”

“Vậy thì thôi.” Bên kia đánh một mặt cười chuyển sang, xóa đi ôm ấp, sau đó trực tiếp thoát khỏi trò chơi, gửi một mẩu tin qua qq, “cảm ơn, tôi cần nghỉ sớm, ngày mai phải lên đường sớm rồi.”

“Lên đường?”

“Ừ, về nhà đưa quà sinh nhật.” Đầu qq bên kia rất nhanh thoát ra.

Chu Phóng tiếp tục di chuyển trong trò chơi, hồi tưởng lại lời của Bảo Đinh, luôn cảm thấy kì quái, lẽ nào mình đã quá đa nghi?

Có lẽ tiểu thuyết của cậu ta có liên quan đến tình tiết nhân vật chính kết hôn, cậu ta muốn trải nghiệm trình tự kết hôn, thực sự chỉ là muốn tìm hiểu thôi… nếu như cậu ta thực sự đơn thuần như vậy? Trái lại mình lại nói dối là đã có vợ rồi, thật hẹp hòi.

Được, kết thì kết, dù sao đợi cậu ta thể nghiệm xong, rồi đi ly hôn cũng được, chút phí thủ tục đó, đánh hai con quái thú, tiểu tốn chút sức lực là lại có.

Nhưng trong lòng luôn cảm thấy có gì đó không thoải mái, luôn cảm thấy lúc nói chuyện với cậu ấy, có cảm giác thân thiết như lâu ngày không gặp.

Giọng điệu nói chuyện, rất giống một người, cậu bé luôn khắc sâu trong hoài niệm của mình đó.

Nếu như cậu ta còn sống, bây giờ chắc cũng 20 tuổi rồi.

Chu Phóng cười một cách bối rối, tắt máy tính đi.

Vừa muốn đi tắm rửa, lại nhận được điện thoại của biên tập nhà xuất bản, giục Chu Phóng nhanh chóng hoàn thành vụ án cuối cùng trong bộ tiểu thuyết trinh thám, sau đó đưa bản thảo xuất bản.

Đêm khuya, Chu Phóng nằm trên gường suy nghĩ tình tiết, đã có một chút cảm hứng, chỉ là một vài chi tiết vẫn còn mơ hồ.

Đặc biệt là vấn đề chi tiết thời gian phá án, và vị trí đặt chi tiết mai phục của người viết, luôn cảm thấy tất cả giống như xem hoa trong sương mù, suy nghĩ bồng bềnh trong đầu một cách mông lung, luôn không thể nắm bắt.

Gọi điện cho Lâm Vi, “hỏi cậu một vài vấn đề, về đoán định thời gian khám nghiệm thi thể và tử vong…”

Chưa nói hết đã bị Lâm Vi ngắt lời, “anh có muốn để cho em ngủ không đấy, nửa đêm nói khám nghiệm thi thể.”

“Ồ, cậu học y mà, anh không hỏi cậu thì hỏi ai?”

“Hỏi Đình Đình đi”, có lẽ là Lâm Vi gần đây bị Diệp sư đệ dày vò đến đủ mệt rồi, cho nên nói chuyện có chút lười biếng, thế là cười ngắt điện thoại, lại bấm số của Ôn Đình.

“Khám nghiệm thi thể?” Giọng nói của Ôn Đình rất bình thản, chỉ hỏi câu đó, liền bắt đầu giải thích một cách kiên nhẫn.

Chu Phóng vẫn nghe u u minh minh, “em gái nói lại một lần nữa đi, vừa rồi nghe không rõ.”

Ôn Đình hứ một tiếng, “ngày mai hẹn em sẽ giải thích cụ thể cho anh, ở đây em còn có mấy cuốn sách về án lệ pháp y học, anh gần đây đang viết trinh thám à? Có lẽ sẽ có ích cho anh đấy.”

“Đình Đình, anh vẫn biết là em tốt với anh, anh yêu em chết mất…”

“Anh giết em đi thì tốt hơn.” Bên kia không vì thế mà động lòng, khe khẽ cười, “không cần khách khí, ngày mai ăn cơm anh mời, còn nữa, ra sách tặng em một cuốn.”

“Ừ, được, vậy ngày mai gặp nhé, bye bye, đừng mơ thấy anh nhé.”

“Anh cút đi, em mơ thấy Diêm Vương còn hơn mơ thấy anh.”

Chu Phóng cười cười, ngắt điện thoại, lúc này mới yên tâm ôm lấy con gấu ngủ.

Trong mơ lại xuất hiện hình ảnh của năm đó.

“Á, cậu bé này không nhìn thấy đèn đỏ sao, tôi không kịp… phanh lại…!” Người lái xe hoang mang giải thích với cảnh sát bên cạnh.

“Dù sao… xe của anh cũng đi quá tốc độ.”

“Đồng chí cảnh sát, thực sự là cậu bé này đã xông ra… tôi…”

Trên đường phố những tiếng ồn áo, giống như bị lọc qua bởi một cái gì đó, vang lên u u trong tai, nhưng lại không nghe rõ.

Người trong lòng sao gọi mãi mà không có phản ứng gì.

“Tiểu Ninh… Tiểu Ninh…”

Cho đến lúc Đoan Mộc Ninh được đưa đến bệnh viện, Chu Phóng vẫn nắm chặt lấy tay cậu ta, gọi tên cậu ta bao lần. Trước phòng phẫu thuật bị bác sĩ buộc phải rời ra.

Bệnh viện đó, hành lang dài dặc đó, sau khi mặt trời xuống núi, càng trở nên lạnh lẽo.

Thậm chí trong cảnh hiện lại trong mộng cũng đều cảm thấy lạnh lẽo buốt xương.

Đèn cửa phòng phẫu thuật chợt tắt, lúc Chu Phóng giật mình tỉnh dậy, mới phát hiện ra vì chưa đóng cửa sổ, cơ thể bị đông lại thành một phiến lạnh lẽo, sau khi đóng lại chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, nhưng lại không ngủ được nữa.

Giang Ninh cũng mất ngủ.

Ngày mai phải đi thành phố Bắc Sơn, bố cậu đầu năm nay đưa trụ sở công ty xuất bản của ông chuyển đến Bắc Sơn, bản thân thực ra đã muốn sớm đến thành phố đó tìm Chu Phóng, nhịn đến năm 20 tuổi, sắp trở thành vết nội thương rồi.

Nhiều năm không gặp, cho dù không thể thân mật như lúc đầu nhưng chí ít cũng có thể từng bước từng bước đi đến.

Theo cách nói của Tiểu Khai, cũng giống như ăn cua biển vậy, dần dần bóc từng cái càng cua ra, sau cùng mới ăn hết cả con.

Đầu tiên… đương nhiên là phải tạo ra một sự ngẫu nhiên hoàn toàn kín kẽ.

Vừa nghĩ, vừa vùi đầu vào trong gối.

Mùa đông nhiệt độ xuống thấp, càng ngày càng lạnh, cho dù cuộn chặt trong chăn, vẫn không giống như thời niên thiếu lúc đầu, ấm ấp như ở trong lòng người ấy.

Chương 24: Bài ca tương phùng

Sáng sớm ngày hôm sau, Giang Ninh mang theo món quà sinh nhật mua trên mạng cho bố, vội vã đến sân bay.

Mùa đông phương Bắc lạnh lẽo đến thấu xương, mặc lên chiếc áo khoác màu trắng dày dày, kéo mũ áo lên, tay nhét vào trong túi, lúc này mới cảm thấy ấm áp hơn một chút.

Điện thoại reo lên, tiếng chuông đặc biệt chỉ chuyên dành cho Cổ Duy gọi đến, Giang Ninh biết rằng ông ta muốn giục mình ngủ dậy, liền tắt điện thoại không nghe.

Lúc máy bay cất cánh, đột nhiên cảm thấy tai u u vang lên, trong lúc đó, đầu óc là một phiến trống rỗng, thế giới dường như yên tĩnh lại trong chớp mắt. Có lẽ tối qua ngủ không yên, Giang Ninh cũng không để ý, chỉ yên tâm nhắm mắt lại.

Ở trên máy bay rất vô vị, lại không buồn ngủ, thế là, câu chuyện ngày trước lại trở về giống như một bộ phim.

©’STENT’

Nhớ rất rõ buổi trưa hôm ấy bày tỏ với anh ấy, ánh mặt trời ấm áp, sắc mặt của anh ấy lại trở nên lạnh lẽo trong ánh nắng. Thật không dễ gì lấy hết dũng khí, bỏ đi sự kiêu ngạo để bày tỏ, anh ấy không nhận lời, thậm chí ngay cả khi mình hỏi anh ấy “đã từng thích tôi chưa” cũng không nhận được bất kì một lời hồi đáp nào.

Sau đó phát sinh vần đề gì, đã không còn nhớ rõ nữa, mỗi lần nhớ lại việc cũ, cuối cùng đều dừng lại ở hình ảnh đó, Chu Phóng nhìn mình, trong ánh mắt sâu xa không biết ẩn giấu tình cảm gì.

Giang Ninh hít sâu một hơi, xốc lại tâm tình vì sự hồi tưởng mà trở nên trầm mặc, lúc đi ra khỏi sân bay, đón mình lại là cơn mưa nhỏ rả rích của phương Nam.

Sự thay đổi của khí hậu làm Giang Ninh cảm thấy không được thích ứng lắm, trong khoảnh khắc đứng ở cửa đi ra, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc phía xa, cửa xe hạ xuống, người đàn ông lái xe ngồi phía trong, ngón tay thon dài kẹp điện thoại, đang bấm số, đầu mày chau lại.

Giang Ninh cười cười, đi về phía ông ta, “Cổ Duy.”

Người đàn ông ngẩng đầu lên, nhìn thấy đứng trước xe là cậu con trai với nụ cười lạnh nhạt, có chút bối rối nhếch khóe miệng lên, “lên xe đi.”

“Ông bận như vậy mà vẫn đến đón tôi?” Giang Ninh lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi.

“Bố cậu chỉ thị.”

Giang Ninh đóng nút đai an toàn, hơi sững lại, “thật sao?”

“Vốn dĩ ông ấy đích thân đến đón, nhưng gần đây quả thực quá bận, thế là nhờ tôi đến đón.”

“Ồ.” Giang Ninh đáp lại với bộ dạng thờ ơ, ngồi ổn định rồi, dựa dựa vào phía sau, “vậy đi nhé.”

Cổ Duy khởi động xe, trong xe vang lên tiếng nhạc dịu dàng nhẹ nhàng.

“Lần này cậu dự định ở lại mấy ngày?”

“Ngày kia đi rồi.”

“Mai là sinh nhật ông ấy, cậu vẫn định gọi ông ta là chú sao?”

Giang Ninh cười cười, “từ nhỏ đến giờ chưa hề gọi bố, không quen.”

Đối phương trầm lặng trong chốc lát, sau một hồi lâu nhẹ nhàng than một tiếng, “được rồi, không nói cái này nữa.” Nói xong, liền lấy ra một mảnh giấy từ trong túi, đưa cho cậu ta, “cái cậu cần đây, địa chỉ của Chu Phóng, điện thoại, số xe, địa chỉ qua lại.”

“Cảm ơn.” Giang Ninh đưa tay ra kẹp lấy, cúi đầu nhìn kĩ, bình thản nói, “ông không mời thám tử tư đấy chứ, tường tận quá.”

“Không cần mời thám tử làm gì cho rắc rối, tìm ra anh ta rất dễ dàng.” Giang Ninh sững lại rồi nói “cậu cần cái này, dự định sẽ làm gì?”

“Vấn đề này không nằm trong phạm vi ông có thể hỏi quá.”

“Được, cậu lớn rồi.” Đưa tay ra xoa xoa đầu Giang Ninh, nhưng lại bị tránh đi.

“Đầu của đàn ông, không thể xoa, đã nghe qua chưa?” Khóe miệng Giang Ninh khe khẽ vểnh lên.

“Ok, không trêu được cậu.” Cổ Duy cười cười, chuyên tâm lái xe.

Giang Ninh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cửa sổ xe bị mưa xối mờ nhòe hiện ra khuôn mặt khe khẽ cười của mình.

Trong tay cầm mẩu giấy đó, bất giác từ từ nắm chặt lại.

Ngày hôm sau là sinh nhật của Giang Sơn, công ty tổ chức tiệc sinh nhật, Giang Ninh mặc một bộ Âu phục trắng, trong chớp mắt trở thành tiêu điểm của toàn buổi tiệc.

Mọi người đều đoán Giang Ninh và Giang Sơn là thân thích, nhưng cụ thể quan hệ thế nào không ai biết, cũng không ai dám hỏi, chỉ sau khi Giang Ninh xuất hiện, Giang Sơn trở nên đặc biệt vui mừng.

Kì thực nhìn kĩ, trán của hai người cực kì giống nhau, Giang Sơn tuy rằng đã trung niên rồi nhưng trông vẫn còn rất trẻ, mặt Giang Ninh thì thực sự vẫn còn rất non, bộ dạng cố làm ra vẻ trưởng thành giống như một đứa trẻ giả dạng thâm trầm, cực kì đáng yêu.

Chỉ là biểu hiện rất lãnh đạm, ánh mắt lạnh lẽo, những người có ý tốt mời rượu cậu nhưng lại luôn bị cậu từ chối, tuy nhiên thái độ rất lễ độ, nhưng không che ngạo khí khắp người.

Sau khi tiệc xong, Giang Sơn bị mọi người vây lại chung quanh như là quần tinh ủng nguyệt, một cốc rồi lại một cốc rượu xuống bụng, sắc mặt cũng hồng đến mức kinh ngạc.

Giang Ninh ở phía xa một mình uống rượu nho, khẽ nói chuyện với Cổ Duy ở bên cạnh, “ông ấy sắp say rồi, ông không đỡ ông ta về sao?”

Cổ Duy trầm lặng không nói.

Giang Ninh đặt cốc xuống, “vậy thì, tôi về trước, quà sinh nhật nhờ ông chuyển hộ.”

“Ừ, đi đường cẩn thận.”

Nhìn dáng điệu Cổ Duy không được tốt lắm, Giang Ninh không muốn nói gì với ông ta nữa, tự mình đi ra khỏi cửa.

Ngoài trời đã muộn, mưa đã ngừng, nhưng đèn đường đều đã bật lên. Gió đêm hơi lạnh, cả thành phố chìm trong ánh đèn huy hoàng. Ánh đèn nê ông không ngừng nhấp nháy, cảnh đêm từ xa trở nên mông lung.

Một mình đi trên phố, rất lạnh, quấn chặt lấy áo, lại một lần nữa móc ra tờ giấy đó, kiểm tra địa chỉ viết ở trên một lượt, rồi theo đường chỉ bước đi.

Ngón tay nhét trong túi áo nắm chặt lại, khẽ hỏi: Chu Phóng anh còn nhớ em không?

Không biết vì sao, ngày hôm qua Chu Phóng luôn ngủ không yên, sau khi bị ác mộng làm giật mình tỉnh dậy, mãi cho đến 5 giờ sáng mới ngủ được.

Lúc tỉnh dậy đã rất muộn, tắm rửa qua loa, nhìn đồng hồ, đã 7 giờ, trong lòng thầm rủa chết rồi, vội vã mặc áo ngoài, lái xe đến đại học T hẹn Ôn Đình.

Ôn Đình đã đợi ở đó lâu rồi, sau khi nhìn thấy Chu Phóng lạnh lùng hứ một tiếng.

“Xin lỗi nhé, để người đẹp chờ lâu, anh thật là đáng chết.” Chu Phóng cười có chút khác thường, Ôn Đình cũng lười không đế ý đến anh ta, trực tiếp đem tài liệu đã chuẩn bị đưa đến.

“Muốn ăn gì, anh mời.”

“Thôi, chờ anh mời em đã chết đói 18 lần rồi.” Ôn Đình chỉ vào cái bát trước mặt, “em đã ăn rồi.”

Chu Phóng lần này quả thực áy náy, khuôn mặt đầy khẩn cầu nói: “Đình Đình, vậy em muốn anh bồi thường em như thế nào?”

Ôn Đình lắc đầu cười cười, “thôi vậy, em thấy tinh thần anh rất tệ, gần đây có việc gì buồn sao? Việc của Bảo Đinh không phải đã giải quyết rồi sao?”

“Không biết vì sao, gần đây anh toàn gặp ác mộng, bác sĩ tương lai giúp anh phân tích một chút đi?”

“Có phải là áp lực quá lớn không?”

“Anh có thể có áp lực gì, có ăn có mặc có chỗ ở, lại không phải nuôi vợ nuôi con, càng không có các đào hoa từng đóa nở.” Cười với ý vị sâu sắc, chỉ vào chiếc vòng tay của Ôn Đình: “Lại có người theo đuổi em sao? Chiếc vòng này không tồi.”

Ôn Đình không trả lời anh ta, chỉ bình thản nói: “Hồi trước anh có chuyện gì đều nói với em và Lâm Vi, sau lớp 12 điều gì cũng không nói, đều dồn ở trong lòng, không biết anh rốt cục là thế nào, chỉ là, nơi trái tim này, không gian có hạn, quá nhiều việc, không còn chỗ để đặt xuống nữa .” Ôn Đình sững lại, chỉ vào vị trí tim Chu Phóng, cười nói, “cho nên anh mới cảm thấy nơi lồng ngực đó nặng trình trịch, khó chịu.”

Ôn Đình đứng dậy, lúc quay người đi mang theo một luồng khí lạnh.

Chu Phóng ngồi đó khẽ cười, nhìn Ôn Đình đi đôi giày da cao gót, không nhịn được cảm thán, thật là thiếu nữ 18 tuổi đang yêu, em gái lớn lên thật là xinh đẹp, đi đường ngẩng đầu thẳng ngực, gót giày lắc ca lắc cắc thật có giai điệu.

Sắp quên mất rồi, lúc nhỏ em ấy còn rớt nước mũi, mình còn lừa em ấy nhặt lá cây lau.

Tuy rằng là bạn bè tri kỉ bao nhiêu năm, nhưng bị em ấy vừa nhìn đã hiểu, cảm giác của Chu Phóng không hề dễ chịu.

Tim thực sự là nặng trình trịch, không hề sai.

Nhưng có một vài việc không thể nói đặt xuống là đặt xuống được, Đình Đình, nếu như người mà em yêu nhất, bởi vì em mà chết thì sao?

Người mà em muốn che chở nhất, đã bị cướp đi sinh mệnh ngay trước mắt em như thế. Sự bất lực đó, sự thống khổ đó, thời gian càng dài, lại càng trầm trọng. Tình cảm không phải là cục bướu lành có màng bao, không phát tán, một nhát dao là có thể cắt sạch. Đó là một loại ung thư, đã lan tràn ra toàn thân thể.

Trên đường về nhà, mở cửa xe ra, để cho khí lạnh thổi vào, đầu óc vẫn chếnh chếnh choáng choáng như cũ.

Lái xe vào trong khu mình ở, vốn dĩ con đường này người đi bộ không nhiều, khung cảnh lại quá quen thuộc, Chu Phóng lái xe càng táo bạo hơn, một tay nắm lấy tay lái, một tay nhét vào túi áo cầm điện thoại, lúc ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn thấy trước mặt có một người, vội vã đạp phanh xe.

Phanh xe két lên nhức tai cùng với tiếng kêu khẽ.

“Á…”

Chu Phóng thầm nói thôi rồi, vội vàng xuống xe, nói với người nằm dưới bánh xe: “Cậu không sao chứ?”

Người đó nằm một lúc, rồi mới ngồi dậy, lắc lắc đầu, “ồ chưa đâm phải, sợ chết khiếp.”

Ồ, hóa ra sợ đến mức chân mềm ra ngã xuống đất.

Chu Phóng khe khẽ thở ra một hơi, nhìn thấy cậu con trai đứng lên, liền yên tâm, đang muốn trở về vị trí lái xe, điện thoại chợt vang lên.

“Alo, Lâm Vi à, anh vừa tìm Ôn Đình lấy tài liệu…” vừa gọi điện thoại, vừa quay người dựa vào xe.

Lúc người bị đâm nghe thấy tên Lâm Vi, ngẩng đầu lên, ánh mắt mang vẻ phức tạp nhìn Chu Phóng, còn Chu Phóng thì đang dồn sự chú ý vào điện thoại, không để ý.

Chờ Chu Phóng gọi xong điện thoại rồi, quay đầu nhìn, chỉ cảm thấy người bị mình đâm đang đứng đó nhìn mình chăm chú.

Chu Phóng xoa xoa mũi, “cậu… không sao chứ!”

“Tôi, chân tôi hình như bị trẹo rồi.” Chàng trai nhìn mình, đôi mắt đen sáng làm cho tim Chu Phóng run lên, vội vàng rời ánh mắt đi.

Là ảo giác sao?

Ánh mắt cố làm ra vẻ bình thản đó, thật quá giống, với người trong kí ức. Chỉ là ở người trong kí ức, ánh mắt xinh đẹp đó luôn bị cặp kính dày che mất.

Hít một hơi lấy lại bình tĩnh, Chu Phóng nhìn cậu ta hỏi: “Có nghiêm trọng không?”

“Anh giúp tôi nhặt sách một chút có được không?” Trái lại, giọng nói cậu ta vẫn bình thản, chỉ vào đống sách đang bị văng ra trên mặt đất.

Chu Phóng gật đầu, khom lưng nhặt lên, không nhịn được kinh ngạc.

Những cuốn sách đó toàn là tác phẩm của Bảo Đinh? Hơn nữa xem ra là cố ý sưu tầm sách mới, cả một bộ cực kì đầy đủ.

“Cậu thích Bảo Đinh sao?” Chu Phóng nói.

Kết quả là đối phương chỉ nhìn Chu Phóng một cách lạnh nhạt, khẽ nói: “Bình thường.”

“Ồ, bình thường à.” Chu Phóng nhịn cười.

Nhưng đối phương lại tiếp tục bổ sung như không có chuyện gì: “Tôi thích Chu Phóng hơn.”

Chu Phóng mặt không biến sắc xoa xoa mũi, không phát biểu bất kì lời lẽ nào đối với việc người cậu ta vừa nói chính là mình, chuyển chủ đề nói: “Hay là tôi đưa cậu đi bệnh viện? Chân cậu sao rồi, có thể cử động không?”

“Có lẽ là rất đau.” Chau chau mày, “nhà anh ở gần đây sao? Đưa tôi đến chỗ anh nghỉ một lát có được không?”

“Có thể thì có thể, nhưng mà nhà tôi ở tầng 3, cậu có đi được không.”

“Anh đỡ tôi.”

Nhìn bộ dạng khuôn mặt nghiêm túc, Chu Phóng lại cười, “cậu… thật sự bị thương sao?”

“Ừ.”

“Sao tôi lại thấy cậu như giả vờ nhỉ?”

“Anh nhìn nhầm rồi.”

“Thật sao…” Chu Phóng nhìn cậu ta một cái với ý vị sâu xa, “vậy chờ tôi dừng xe, rồi sẽ quay lại đón cậu.”

Lái xe về chỗ dừng xe, khóa xe lại, rồi lại quay lại, trong suốt quá trình, Chu Phóng cảm thấy ánh mắt của người đó dường như luôn đuổi theo mình.

Đứng trước mặt cậu ta, nhìn kĩ một cái, lúc này mới phát hiện ra chàng trai trông rất được, khuôn mặt thanh thoát, mái tóc rất tự nhiên, không hề có một chút trang sức nào, đặc biệt là đôi con ngươi đen sáng, làm cho người ta nhìn thấy trong lòng lại dấy lên một cảm giác quen thuộc lạ thường.

Nhưng mà, sao cậu ta lại về nhà với mình? Nhìn bộ dạng yên lặng của cậu ta, lẽ nào là… người mắc chứng trầm cảm vừa chạy ra từ bệnh viện tâm thần?

Chu Phóng nén sự nghi ngờ lại, cười nói: “Vậy đi thôi, đi đến chỗ tôi nghỉ ngơi một lát”

Nói rồi nhẹ nhàng đỡ cậu ta dậy.

Lúc đi về nhà, sợ rằng chân cậu ta thực sự bị thương, Chu Phóng cố ý đi chậm. Thỉnh thoảng quay đầu, nhìn thấy cậu ta luôn với bộ dạng lạnh nhạt không biểu hiện tình cảm gì, Chu Phóng thậm chí còn cảm thấy mình giống như tên buôn người vậy.

Sau khi đến nhà rút chìa khóa ra, Chu Phóng cố ý để ý đến sự thay đổi của cậu ta, chỉ cảm thấy bước chân của cậu ta dừng lại trước cửa trong một lát, ngước đầu lên nhìn con số trước cửa nhà rồi mới như xác định điều gì, bước vào trong nhà.

Bật đèn lên, rót nước cho cậu ta, thái độ của Chu Phóng vẫn rất hòa nhã, “rất xin lỗi, hôm nay lái xe có chút không để ý, làm liên lụy đến cậu.”

Đối phương lại nghiêm túc nhìn Chu Phóng, gật gật đầu.

“Vậy tôi giúp cậu xử lý vết thương ở chân trước, rồi sẽ đưa cậu về nhà.” Chu Phóng tiếp tục giả làm người tốt.

“Không cần.” Đối phương một mực từ chối, sau một hồi trầm lặng liền nói bổ sung, “nghỉ một chút là được.”

Chu Phóng gật đầu, đưa nước cho cậu, sau đó quay người bật ti vi lên.

Lúc này đang phát một phim phá án của Hongkong, Chu Phóng dựa vào trên ghế sô pha xem với vẻ thú vị, bởi vì trong nhà đã quen thoải mái, gác chân lên, tư thế trông rất không thanh nhã. Xem đến mức nhập thần, dường như đã quên mất sự tồn tại của người bên cạnh.

Ánh mắt của Giang Ninh luôn chú ý nhìn Chu Phóng, 5 năm không gặp, anh ấy đã trưởng thành lên nhiều, đã bớt đi vẻ xanh non, đã thêm phần hấp dẫn, đặc biệt là lúc anh ấy cười lưu manh với người khác…

“Tôi bảo này, cậu luôn luôn nhìn tôi là nhìn gì thế?” Chu Phóng đột nhiên hỏi.

Giang Ninh ngạc nhiên vì ánh mắt của anh ta rõ ràng là đang nhìn ti vi, sao lại có thể chú ý đến mình? Thế là khe khẽ cười, hỏi: “Anh là Chu Phóng phải không?”

“He he, cậu nói xem?” Chu Phóng cười gian tiến đến, nói khẽ bên tai, “đi về theo tôi, là để kiểm chứng xem tôi có phải là Chu Phóng không à?”

“Không sai.” Thừa nhận một cách rất dứt khoát.

Chu Phóng tiến đến nhìn cậu ta hồi lâu, nhìn thấy cậu ta với bộ dạng như không có chuyện gì, lại dựa trở lại vào sô pha, than thở một hơi, tự mình nói: “Tôi lại có thể mang một người xa lạ về nhà, lẽ nào não bị chập mạch lâm thời?”

“Người xa lạ?” Ngữ khí dường như có chút không dám tin, “anh không quen biết tôi sao?”

“Tôi nên biết cậu sao?”

Ánh mắt của hai người đối nhau, sau một hồi rất lâu.

“Tôi sẽ ra đi, nhưng phải là sáng sớm ngày mai.” Giang Ninh đột nhiên nói.

“Gì cơ?”

“Bây giờ đã 11 giờ rồi.” Ngón tay thon dài chỉ chỉ vào đồng hồ treo trên tường, “kí túc trường học bây giờ đã đóng cửa rồi, đêm nay, tôi ở nhờ anh ở đây, được không?”

“Vừa rồi sao cậu lại không nói gì?”

“Anh xem ti vi chăm chú vậy, tôi không dám làm phiền anh.”

Chu Phóng nhìn chằm chằm cậu ta, nghiêm túc nói: “Tôi với cậu rất quen phải không? Muốn mượn chỗ ở thì mượn, cậu thật là khách khí. Hay là tôi đưa giường của tôi cho cậu ngủ?”

“Không cần.” Đối phương ngẩng đầu lên, nhìn Chu Phóng, khe khẽ vểnh vểnh khóe miệng lên cười, “nếu như giường đủ lớn, tôi không ngại ngủ cùng với anh.”

“He he…” Chu Phóng cuối cùng cũng không nhịn được cười lên “tôi nói này, tư duy của cậu thật là vượt quá phạm vi tiếp nhận của tôi, ngày đầu tiên gặp mặt đã yên tâm to gan ngủ chung giường, không sợ tôi là người xấu làm gì với cậu sao?”

“Anh có thể làm gì với tôi sao?”

Bị cậu ta phản bác, Chu Phóng suýt nữa thì không thở được.

Nghĩ trong chốc lát, lại cảm thấy người này trông rất trong sáng, mình cũng không thể nói chuyện quá thô bỉ được, đành phải bất đắc dĩ xua xua tay, “được rồi, giường giành cho cậu, tôi ngủ ở sô pha, ngày mai đưa cậu về nhà.” Nói xong, Chu Phóng liền quay đầu đi vào nhà tắm, vừa đi vừa than thở, cố ý nói to, “Haizz, rõ ràng là mình làm, lại còn bắt tôi phải chịu trách nhiệm…”

Người ở phía sau đột nhiên nói: “Chu Phóng, tôi rất thích…”

Chu Phóng quay mạnh đầu lại, chỉ nhìn thấy đối phương nhếch khóe miệng lên, lạnh lùng bổ sung nói: “tác phẩm của anh.”

Không biết vì sao, Chu Phóng luôn cảm thấy nụ cười đó giống như là tuyết tan ra thành nước, làm cho tim mình cũng được tưới đẫm.

Đối diện với nụ cười lạnh lùng của cậu ta, Chu Phóng trầm lặng hồi lâu, lúc này mới nghiêm túc gật gật đầu, “cảm ơn đã thích.” Chỉ vào hàng sách của Bảo Đinh trên bàn, “lần sau mua hết sách của tôi được không?”

“Anh không thích sách của Bảo Đinh?”

“Ồ, chưa xem qua, không bình luận.”

Nụ cười càng lúc càng lạnh, “vậy nếu như tôi tặng cho anh, anh cũng không có cảm hứng xem, đúng không?”

“Phong cách không giống, tôi không đọc được.”

“Tác phẩm thành danh ‘quá vãng’ của anh ấy, anh cũng chưa xem?”

“He he, tôi rất lâu rồi không xem tiểu thuyết của tác giả trên mạng, lúc nhàm chán thì xem sử kí, Tư trị thông kiến vân vân.” Chu Phóng hiển nhiên không muốn tiếp tục trả lời vấn đề này, xua xua tay, “tôi đi tắm, cậu tự nhiên.” Đi được một bước rồi quay đầu lại, “xưng hô thế nào?”

“Tôi họ Giang.”

Chu Phóng nhìn chằm chằm cậu ta một hồi lâu, sau đó mới buông một hơi, “Cậu Giang này, tôi có nợ cậu cái gì không?”

“…Không.”

“Cậu cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, lẽ nào trông tôi quá đẹp trai, làm cho cậu không rời mắt được?” Cười một cách lưu manh tiến đến, “cậu rốt cuộc tìm gì trên mặt tôi vậy?”

“Không có gì.” Giang Ninh lạnh lùng nhìn Chu Phóng một cái, sau đó rủ mí mắt xuống, ngáp một cái, “nhanh đi tắm đi, tôi cũng muốn tắm xong rồi ngủ.”

Chu Phóng không nói gì nữa, chỉ quay người đi đến nhà tắm.

Chỉ cảm thấy người này chỗ nào cũng toát ra vẻ quái dị, ánh mắt đó giống như là muốn nuốt sống mình.

Những năm này hành vi của mình rất thận trọng mà, không hề nợ tình gì ai, sao hôm nay lại mang gã đàn ông này về nhà, lại có thái độ mờ ám với mình như vậy?

Tắm sạch người mình một cách bất đắc dĩ, lúc này mới trở về phòng khách, chỉ nhìn thấy gã kia đã tự mình nằm bò trên sô pha, ôm lấy gối ngủ rồi.

Đi đến lắc lắc vai cậu ta, “này, dậy đi.”

“Gì?” Giọng nói lười biếng như một chú mèo, sau khi “Gì “một tiếng lại quay đầu vào trong, không thèm để ý đến Chu Phóng.

Chu Phóng cười cười, túm luôn lấy cổ áo sau kéo cậu ta dậy.

“Anh đang làm gì?” Dường như rất tức giận vì có người làm phiền giấc ngủ của mình.

“Đi tắm, sau đó đến phòng ngủ của tôi ngủ, như thế này sẽ bị cảm.” Chu Phóng cười một cách dịu dàng, vỗ vỗ lên vai cậu ta, “tôi không biết cậu rốt cuộc là thần thánh phương nào, đừng có mà trố mắt nhìn tôi nữa được không? Cậu biết không, nếu như cậu cứ giương mắt nhìn tôi, tôi rất muốn…”, cố ý dừng lại, xem đối phương hiếu kì ngẩng đầu lên, lúc này mới cười lưu manh nói: “rất muốn…, cái từ quảng cáo đó sao lại không nói ra được nhỉ?”

Đồng tử của Tiểu Ninh trong nháy mắt co lại, tay nắm thành nắm đấm, thở sâu một hơi rồi mới bình tĩnh lại, như không có việc gì nói: “rất muốn uống cạn sạch sữa Vượng Tử[1].”

[1] Lời thoại trong quảng cáo sữa Vượng Tử của TQ.

Chu Phóng cười cười, “bản lĩnh của cậu không tệ, tức giận mà vẫn có thể kiềm chế.”

Đối phương chỉ bình thản nói một câu: “Cảm ơn anh đã khen.”

Sau đó liền nhổm người, tự mình đi vào nhà tắm.

Lúc chờ Giang Ninh tắm xong đi ra, Chu Phóng đã nằm dài ra trên sô pha rồi, ánh mắt với vẻ trêu chọc vây lấy cậu ta một vòng, lúc này mới hạ giọng nói: “Cậu chỉ cuốn một vòng khăn tắm, không lạnh sao?”

“Lẽ nào lại mặc lên quần áo bẩn?” Đáp với vẻ rất vô tội, còn rất tự nhiên đi đến ngồi xuống đối diện với Chu Phóng trên ghế sô pha, cầm lấy áo ngủ mà Chu Phóng đã chuẩn bị mặc lên.

Chu Phóng thầm nghĩ, có lẽ cậu ta thực sự là vô tư trong lòng, tưởng rằng đều là hai người đàn ông, nên không có gì.

Thân thể xinh đẹp như vậy lộ ra trước mặt người khác, thật là không có ý phòng trừ người khác gì cả, càng đáng sợ hơn là, theo ánh mắt đánh giá của Chu Phóng, cậu ta không hề mặc quần lót…

Được rồi, tạm thời tưởng rằng cậu ta không muốn mặc lại chiếc quần bẩn.

Nhưng sự vô tư này của cậu ta có phải đã hơi quá rồi không?

May mà mình là một tay lưu manh rởm hơn nữa không phải là đồng tính, sẽ không làm gì cậu ta, nếu không quả thực sẽ để lỡ việc cậu ta đang quyến rũ mình.

Chu Phóng thở dài một hơi, “cậu đi ngủ đi, không còn sớm nữa.”

“Ừ.”

“Đi đi.”

Giang Ninh trầm lặng trong chốc lát, lúc này mới khẽ nói: “Tôi sợ lạnh, trên giường anh có đệm điện không?”

“Không.”

“Vậy…”

“Cậu cứ nói thẳng ra là dùng thân thể giữ ấm là được.” Chu Phóng cười xấu xa, “sợ lạnh à, lúc nãy khỏa thân đi ra, sao không thấy cậu lạnh.”

Giang Ninh ngẩng đầu lên, lườm Chu Phóng một cái, sau đó quay người vào phòng ngủ.

Chu Phóng nhún nhún vai như không, trong lòng đoán rằng, có lẽ cậu ta là money boy của quán rượu gần đây đi đến kiếm tiền chăng? Mê hoặc không được cho nên xấu hổ mà nổi giận rồi?

Nhưng mà nhìn dáng điệu sạch sẽ thanh thoát của cậu ta, không giống với người trong cái vòng đó. Tạm thời coi cậu ta là người vô tâm. Tuy rằng mình vạch trần lời nói dối của cậu ta trước mặt cũng có chút ác ý.

Nghĩ như vậy, mới yên tâm trở lại, nhắm mắt lại nằm trên ghế sô pha.

Sau khi Giang Ninh đi vào phòng ngủ giật nảy mình, thực sự là mức độ lộn xộn còn hơn cả ổ chó.

Chăn không xếp lại, trong chiếc tủ ở bên cạnh là một đống quần áo lộn xộn, trên bàn rải đầy những sách báo tạp chí, trên giường đặt một con gấu to, còn có máy tính xách tay.

Nhíu nhíu mày, vừa muốn dọn lại, nhưng lại nghe thấy phía sau có người gõ cửa, quay đầu lại, nhìn thấy Chu Phóng đứng mỉm cười ở cửa, “tôi đến lấy con gấu, trong phòng có chút bừa bộn, nếu như cậu không quen thì ngủ ở sô pha.”

“Không có gì” Giang Ninh cúi đầu, nhìn anh ta bước qua trước mặt mình, ôm lấy con gấu.

Chờ anh ta đi ra đóng cửa lại, tâm tình của Giang Ninh rất phức tạp.

Con gấu đó dường như là năm đó tặng cho anh ấy, tuy rằng thời gian lâu rồi, đã không còn nhìn rõ màu sắc, nhưng anh ấy vẫn giữ, vì anh ấy quá cẩu thả sao? Hay là… anh ấy không nỡ vứt?

Anh ấy bây giờ lại không nhận ra mình, tuy rằng đã 5 năm, cậu bé đã trưởng thành rồi, ngoại hình giọng nói quả thực là thay đổi rất lớn, nhưng anh ấy cũng nên nhận ra một chút mới đúng.

Khe khẽ than một tiếng, lật chăn ra nằm lên giường, chiếc chăn dày dày giống như mang theo mùi vị của Chu Phóng, ấm áp. Cuốn chặt thân thể, vùi đầu vào trong gối, thầm nghĩ, nếu như anh ấy không nhớ ra, vậy thì, hãy để mọi thứ lại một lần nữa bắt đầu.

Dù sao thì bây giờ nhắc đến đứa bé cả ngày bám sau đít anh ấy quấy rầy, lúc nào cũng cần anh ấy quan tâm, khi đi ngủ thì rúc vào lòng anh ấy, mình cảm thấy… có chút mất mặt.

Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Giang Ninh mở mắt ra, đột nhiên phát hiện ra trong phòng mình dường như có người, nhổm mạnh người ngồi dậy, lúc này mới nhìn thấy Chu Phóng ở bên giường.

“Anh làm gì vậy?” Có chút đề phòng nhìn anh ta, người kia lại khe khẽ cười, vô tội nói: “Tôi đến lấy máy tính.”

Nhìn thấy dây nguồn điện trong tay anh ta bị mình đè chặt, Gang Ninh cảm thấy phản ứng vừa rồi của mình quá mẫn cảm, có chút ngượng ngùng nhấc cánh tay lên để anh ta rút dây ra.

“Anh lấy máy tính như vậy, muốn viết văn?”

“Ồ, đúng vậy.”

Nhìn quầng mắt đen nhàn nhạt của anh ta, Giang Ninh không nhịn được đau lòng, giọng nói trở nên dịu dàng một chút: “Tối qua không ngủ được?”

“Ừ, gặp ác mộng.”

“Nếu như tinh thần không tốt, hãy nghỉ ngơi cho tốt mới đúng, không được ra sức viết như vậy…”

“Cậu quan tâm quá mức rồi.” Chưa nói xong đã bị Chu Phóng ngắt lời, cuối câu còn thêm một câu, “đã không phải là vợ tôi thì không nên quản quá.”

Giang Ninh im lặng không nói gì.

Chu Phóng tự mình bật máy tính lên, đi đến cửa rồi quay đầu nói: “Cậu đi tắm rửa, xong rồi tôi đưa cậu về trường.”

“Không cần, tôi tự mình đi.”

“Được, vậy cậu tự nhiên, tôi không nấu bữa sáng, cậu tự mình đi xuống lầu mua.”

Nói xong liền ôm lấy máy tính đi vào thư phòng viết.

Nhìn bóng anh ấy, Giang Ninh không kìm được than thở thời gian làm việc và nghỉ ngơi đáng sợ của anh ấy.

Người này, lười nhác quen rồi, trong phòng là một đống bừa bộn, tuy rằng những hành động xấu này tương tự như trước đây, nhưng luôn cảm thấy bộ dạng mệt mỏi của anh ấy bây giờ làm cho người ta rất thương xót.

Tay chống trán có chút bất đắc dĩ, thầm nói: “Giang Ninh mi có phải là quá ngốc không, trước đây được anh ấy quan tâm quen rồi, bây giờ lại muốn đi quan tâm lại anh ấy sao…”

Sau khi mặc xong quần áo, Giang Ninh lại đến thư phòng của Chu Phóng tạm biệt: “Cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi, tôi sắp đi rồi.”

“Ừ.” Đầu Chu Phóng cũng không nhấc lên, chỉ ừ một tiếng, sự chú ý vẫn tập trung vào màn hình máy tính, tiếng ngón tay gõ bàn phím lách ca lách cách trong thư phòng vọng ra.

“Chúng ta sẽ tạm biệt.”

Âm thanh rất khẽ, Chu Phóng về căn bản không nghe thấy, Giang Ninh khe khẽ cười, đóng cửa thay cho anh ta, đi ra.

Sau khi về nhà, bấm chuông cửa, người ra mở cửa là Cổ Duy, ăn mặc chỉnh tề. Giang Ninh đi vòng qua ông ta vào phòng, nhìn thấy bố đang đi từ trên lầu xuống, mặc một chiếc áo ngủ lớn, có chút mơ hồ, bộ dạng như vẫn chưa tỉnh ngủ.

“Là Tiểu Ninh trở về à…” Giang Sơn cười dịu dàng, “tối qua con ngủ ở đâu?”

“Nhà bạn.”

“Vậy à… tối qua bố uống say, không ở bên con được, để lại cho con rất nhiều bánh ngọt, ở trong tủ lạnh…”

“Ừ.” Giang Ninh ngắt lời ông ta, quay đầu đi vào tủ lạnh lấy ra một miếng bánh ngọt, ngồi trên sô pha tự mình ăn bữa sáng.

“Cái đó, quà con tặng bố rất thích.” Giang Sơn đối diện với con trai vẫn có chút căng thẳng như cũ, cố ý tìm chủ đề.

“Thích là được rồi.”

“Khi nào thì trở về trường?”

“Máy bay sáng mai.”

©ST.E.NT

“Kì nghỉ có trở về không…”

“Tôi không quay về đón Tết.” Giang Ninh ngẩng đầu lên nhìn ông ta, “các ông không cần đợi tôi.”

“Được rồi, ông vẫn còn chưa tỉnh rượu, hãy đi ngủ thêm một chút nữa đi.” Cổ Duy chau chau mày, đẩy Giang Sơn vào phòng ngủ, đóng cửa lại, lúc này mới đến ngồi bên cạnh Giang Ninh, hạ giọng hỏi, “hôm qua cậu đến chỗ Chu Phóng rồi chứ?”

“Ừ.”

“Cậu ta không nhận ra cậu?”

Giang Ninh lạnh lùng hỏi: “Sao ông lại biết?”

Cổ Duy cười cười, “cậu thay đổi rất nhanh, trước đây là tiểu chính thái, bây giờ là tiểu nữ vương.”

“Ông nói hồ đồ gì thế.” Lườm ông ta một cách tức giận, cúi đầu giải quyết chỗ bánh ngọt trên bàn, sau đó lau sạch ngón tay, lạnh lùng nói, “họp tác giả cuối năm lần này, ông có tham gia không?”

“Tôi? Tôi có tư cách gì mà tham gia đây?”

“Ông mà không có tư cách thì ai có tư cách.”

Cổ Duy híp híp mắt, “cậu bé này, nói chuyện không thể đừng có quá giàu tính triết học như vậy được không.”

Giang Ninh nhìn chằm chằm ông ta hồi lâu, mới khe khẽ nhoẻn khóe miệng ra cười, “ông tốt nhất là tìm một lí do hợp lí để không ra mắt liên hoan tác giả cuối năm lần này đi, đừng coi tôi là đồ ngốc”

“Không có cách nào, họ Giang các cậu có gien ngốc đấy.”

“Tác giả đam mỹ nổi tiếng Thiên Cố Phong Lưu trong Thiên đường văn học, tác phẩm thành danh của ông ta tên là “Giang sơn như họa”, đúng không.”

Cổ Duy không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ híp mắt cười một cách sâu sắc.

“Lần trước nghe nói truyện H của cậu viết rất hay, tôi muốn chuyên tâm đi đọc tác phẩm của cậu.” Giang Ninh sững lại, chỉ chỉ vào phòng ngủ, “nếu như ông ấy biết, ông đem tên của ông ấy viết vào trong tiểu thuyết, ông đoán xem ông ấy sẽ phản ứng thế nào.”

“Không to đến mức mắng tôi một trận.” Cổ Duy nhún nhún vai vẻ không lo nghĩ gì, “trái lại là cậu, việc thế thân kí hợp đồng nếu như bại lộ, sẽ chết rất khó coi đấy…”

“Ông…”

“Tôi làm sao?” Cổ Duy cười nói, “tôi đây không phải quan tâm cậu sao. Nhưng tiếc là, cậu quá khổ tâm, cái người họ Chu kia lại một chút cũng không nhận tình cảm, trên một ý nghĩa nào đó, chúng ta có thể xem như những chiến hữu đồng bệnh tương liên.” Dừng lại một lúc, rồi mới khe khẽ thở ra, “đều là những người đáng thương, cho đi nhưng không được nhận lại, cho nên, chúng ta phải liên kết lại.”

Giang Ninh trầm lặng hồi lâu, lúc này mới khe khẽ cười nói “Việc của ông với ông ta, tôi không có hứng thú để ý. Việc của tôi, ông cũng không cần nhúng tay vào.”

“Không cần tôi dạy cậu đi quyến rũ người ta cắn câu thế nào sao? Cậu bây giờ còn non lắm, chỉ là ánh mắt làm đông cứng người khác của cậu này, Chu Phóng không bị cậu dọa cho là giỏi lắm rồi.”

Giang Ninh xoa xoa tóc bên tai, “tôi, tôi sẽ làm cho anh ấy yêu tôi.”

“Được lắm, có tự tin luôn là điều tốt” Đứng dậy đi, nghiêm túc vỗ vào vai đối phương, “tôi rất vui lòng thấy cậu hạ gục Chu Phóng, nhưng mà, cẩn thận không ăn được thịt cá tươi non, trái lại còn bị xương cá mắc cổ họng đấy.”

“Không cần ông quan tâm, tôi sẽ nuốt cả cái xuống.”

“Rất tốt, tôi có nên thay Chu Phóng lau một chút lệ đồng tình không? Có người ngầm có kế hoạch hạ gục anh ta, anh ta đáng thương vẫn chưa biết tình cảm đó.”

“Vậy anh ta cũng không lỗ vốn, vì anh ấy tôi đều sẵn lòng…”

“Sẵn lòng gì?”

Giang Ninh sững người, hạ giọng nói: “tôi đều sẵn lòng dày mặt đi quyến rũ, tiếc là, vẫn chưa có tác dụng, bản lĩnh của anh ta quá tốt.”

Cổ Duy cười cười, nói một cách sâu sắc: “Đó là vì cậu mê hoặc vẫn chưa đủ triệt để.”

“Không có gì, chỉ là sự nếm trải bước đầu.” Giang Ninh cũng đáp lại bằng nụ cười sâu sắc, “trò hay còn ở phía sau.”

Giang Ninh nhổm người, duỗi duỗi lưng, quay người đi vào phòng ngủ thu dọn hành lí.

Trái lại Cổ Duy vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng của Giang Ninh, thần sắc có chút nặng nề.

Giang Ninh ở trong phòng ngủ thu dọn hành lí một cách đơn giản, định buổi chiều sẽ ngủ một giấc, ngày hôm sau sẽ lên máy bay về trường.

Tối qua thực ra là không ngủ ngon được, bởi vì nằm trên chiếc giường to của Chu Phóng, đắp lên chăn mà anh ấy dùng, đầu mũi toàn là mùi vị ấm áp của anh ấy, lúc cuốn chặt chăn vào người, dường như là nhiều năm trước anh ấy ôm chặt mình vậy.

Thế là lại mơ giấc mơ không nên mơ.

Nghĩ đến tình cảnh trong giấc mơ, lúc đó cảnh anh ấy dịu dàng dạy mình DIY lại cứ hiện ra trước mắt, Giang Ninh cảm thấy thật là quá ham muốn, lớn lên rồi cũng không cần cấp bách như vậy chứ.

Để mình ngã xuống giường, muốn ngủ, nhưng lại nhận được một tin nhắn, là của Cùng Khai Tâm gửi đến.

“Cậu nhất định không được nhấn vào trang chủ của Thiên đường văn học, nhất định không được đi xem người đứng đầu của bảng xếp hạng trứng gà.”

Giang Ninh chỉ cảm thấy dòng tin này có chút khó hiểu, thế là “ừ” một tiếng, rồi nhắm mắt lại.

Bình luận