Thư Viện Ngôn Tình » Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ » Xin lỗi, em chỉ là con đĩ | Chương 02

Xin lỗi, em chỉ là con đĩ | Chương 02

Tôi xuống xe đi về phía cô em:
– Hi, cô em, hy vọng em còn nhớ ra tôi.
Tôi ác ý nghiến hai chữ “cô em” một cách vừa tàn nhẫn vừa rõ rành.
Cô em vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay:
– Ông à? – rồi cô em định đi.
Bạn đang đọc truyện tại


Nhưng tôi gọi cô ta lại.
– Em đang làm gì? – Tôi hỏi thừa câu này, vì tôi thấy cô em đang đi vào cổng trường Đại học C.
– Làm đĩ !
Cô nàng đáp, có vẻ đã bất cần hơn so với hai năm trước.
Tôi cảm giác tôi bỗng giận dữ vô cớ:
– Mẹ bố mày, mày làm đĩ cái gì? Tao còn chưa gặp con đĩ nào vừa xấu vừa mất dạy như loại mày!
Cô nàng rõ ràng khựng lại một chút, rồi nàng cười. Đáng phải nhắc là, Hạ Âu rất ít cười, nhưng khi nàng cười, như bông bồ công anh bị gió thổi tan, sẽ bay tới khắp nơi nơi.
– Thế thì tôi là một con đĩ không yêu nghề. Còn gì nữa không? Tôi phải vào trường đây.
– Gượm đã, thế. . . người đàn ông lúc nãy là ai đấy? – Hỏi xong tôi thấy mình ngu quá.
– Sao anh không nghĩ đấy là bố tôi? – Cô nàng nói, mặt thản nhiên lạnh lùng. Vậy mà tôi tưởng nàng cười giễu – chứ tôi tưởng đĩ là phải thế nào nữa đây?


– Cô tên là gì?
– Hạ Âu.
– Ờ, Hạ Âu. – Tôi ngẫm nghĩ giây lát – Giai của cô cho cô bao nhiêu tiền?
– Ông ta không phải giai đang bao tôi, ông ta chỉ như là chủ nhà. Lúc nãy ông ta cho tôi hai vạn.
Tôi tuyệt vọng đến tận cùng, liệu ai tưởng tượng được, một thiếu nữ xinh đẹp như một đoá hoa, đứng dưới nắng sáng, dáng vóc thanh nhã và thuần khiết trong chiếc áo sơ mi và quần Jean, lại có thể thản nhiên mô tả việc trao đổi dục vọng xác thịt và tiền bạc với một người đàn ông, tự nhiên như thể chỉ khen: “Em hôm nay nhìn thấy một chiếc váy rất đẹp!”
Tôi thực ra lại hy vọng cô nàng chỉ sống và nghĩ đúng với lứa tuổi thanh xuân của nàng.
– Tôi sẽ bao cô! – Câu này không phải một lời chót lưỡi tôi thốt, và kỳ cục sao, hẳn âm điệu và gương mặt tôi khi đó có lẽ đã đầy chờ mong.
– Tốt thôi. – Cô ta nói, mặt lạnh te, không chút cảm xúc.
Sau đó cô ấy thuộc về tôi, trong thời gian là hai năm.
Tôi phấn hứng tới mức, thậm chí đã quên không dắt cô ta đi khám xem có bệnh kín hay không.
Nhưng cũng chỉ vài hôm sau, tôi phát hiện tôi đã mang về một con sextoy bơm không khí không biết rên rỉ trên giường, mà thật như một con câm chỉ biết cắm mặt nấu cơm, pha trà.
Mỗi chiều tan sở, về là thấy Hạ Âu sấp trên bàn đờ đẫn, lặng lẽ cắm ánh mắt vào bát thức ăn trên bàn, không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì, cũng không biết có vui thích gì không. Tôi phải to giọng nhắc:
– Này, tôi về mà ngay cả đôi dép đi trong nhà cô cũng không thèm mang cho tôi sao?
Thế là cô nàng mới vội vã đi tìm cho tôi đôi dép lê.
Hạ Âu là một cô gái ngoan, kêu thức ăn nhạt bèn đi bỏ muối; than mệt mỏi sẽ đấm lưng cho tôi. Nhưng có điều cô không thốt một lời. Cái “ưu điểm” không thốt ra âm thanh của cô cũng được biểu lộ ra trên giường, đấy là nơi duy nhất mà tôi mãi vẫn không thể chịu đựng được cũng như là nơi duy nhất cô tỏ ra bướng bỉnh.
– Hạ Âu, em đừng cắn môi nữa, ngoan nào, thả lỏng cơ thể nào! – Tôi dẫn dụ.
– . . . . .
Vẫn không nói, mặt trơ bì. Cô thường làm cho tôi tụt hứng, chỉ thiếu điều bị liệt dương.
Có lúc công việc bận rộn, ngồi trước màn hình máy tính mãi đầu óc tôi quay cuồng, nhưng ngắm cô ấy một cái lòng tôi cũng bình yên lại. Khi tôi ở nhà, cô ấy luôn như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ bên tôi, tôi đoán cô ấy ngồi bên tôi là để chờ mắt tôi nhìn sang, bởi mỗi khi tôi nhìn cô ấy, cô ấy đều lặng lẽ nhìn lại. Cái nhìn lướt từ đôi mắt đẹp lặng im của cô, không gợn thoáng dục vọng nào, kỳ lạ sao làm tôi như đang ngắm bức tranh phong cảnh và lòng chùng xuống. Có lần tôi tưởng chúng tôi là đôi vợ chồng sau cưới đã mười năm chung sống.
Tôi thường ôm lấy Hạ Âu, nửa đùa nửa thật đe: “Giờ em là của tôi rồi, không được phép nghĩ đến người đàn ông nào khác. Hai năm ở bên tôi em chỉ là của riêng tôi!”. Hạ Âu thường chỉ nhìn tôi. Im lặng.
Nhưng tôi hiểu tôi không bao giờ thích cô ấy, chỉ vì cô ấy làm gái. Đối với cái nghề đĩ điếm, tôi không khinh cũng chẳng tôn trọng. Tôi không phí chút cảm tình nào vào nó.
Chương Ba:
Mẹ vợ
Lần tôi thấy Hạ Âu cười nhiều nhất, đó là vào dịp sinh nhật cô.
Tối hôm trước tôi đang ngồi soạn văn bản trên máy tính, Hạ Âu rửa bát xong, kéo ghế đến ngồi kề tôi.
Mấy hôm trước tôi mua cho cô cái váy trắng mặc ở nhà, đây là món quà đầu tiên tôi tặng cô, khi cô ấy đón lấy cái váy tầm thường ấy, cô ấy đã cười, cô chỉ mỉm miệng, nhưng mặt hân hoan. Rồi sau đó cô ấy liên tục mặc nó, cô như thể một bông hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng. Trông cô có vẻ nữ tính hơn cả lúc trước.
Thì tôi đã nói, cô ấy tiềm ẩn sự quyến rũ.
Khi đó cô đang mặc chiếc váy này, cô cách tôi một khoảng vừa đủ để tôi biết mùi hương thơm phụ nữ trên cơ thể cô, thoáng qua. Tôi thấy tôi khó mà tập trung làm việc được nữa, quay sang liếc cô một cái, vốn cái nhìn của tôi đầy trách móc, bỗng dưng gặp đôi đồng tử long lanh cười.
Hạ Âu đang cười, tôi thốt nhiên cảm giác mùa xuân tràn ngập căn phòng, với cỏ hoa lãng đãng xao động.
Nỗi khó chịu tiêu tan hoàn toàn.
– Em cười à, Hạ Âu?
– Vâng. – Cô đáp, còn gật đầu thơ trẻ, vô cùng đáng yêu.
– Lạ thật đấy, nói xem nào, cái gì làm em vui?
– Từ ngày mai, em đủ tuổi kết hôn rồi! – Cô nói.
Ngày mai cô ấy có thể kết hôn? Nghĩa là sao? Hạ Âu quen thói lấp lửng.
– Mai em tròn 20. – Cô ấy đáp nhẹ, cười, tôi lại có thể cảm thấy cái cười hiếm hoi rung động lòng người.
Tôi không muốn nói tiếp câu chuyện của cô, vì, chẳng lẽ bạn thích nói chuyện cưới xin với một con đĩ hai mươi tuổi sao?
– Ờ, à, tốt đấy, lớn rồi còn gì. Hạ Âu, nói xem, thích quà gì nào.
Phụ nữ nói với bạn về sinh nhật của họ, lại với mắt nhìn chờ mong thế kia, hẳn đều có hàm ý về quà tặng. Hạ Âu là người phụ nữ thực tế và không vòng vo.
– Em đòi, thì anh sẽ cho chứ?
Tôi kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang nghi ngờ kia, đôi đồng tử như thuỷ tinh nhìn tôi với cái nhìn trong veo của con trẻ.
– Không, phải xem em đòi gì. Bởi tôi rốt cuộc cũng chỉ là một người làm thuê cho người khác. Không thể cho em nào nhà nào xe v. v. . . – Tôi ngẫm nghĩ, kết hợp với lời nói trước đó của cô ấy, thấy rất buồn cười, lẽ nào cô ấy đòi tôi cưới? – Tất nhiên, tôi càng không thể hứa hẹn với em những gì xa xôi hơn thế!. . .
– Em muốn ngày mai anh cùng em đi thăm một người, với tư cách là bạn trai em. – Cô ấy nói rành rọt.
Tôi đang suy xét, nghĩ mãi không hiểu cô ấy định làm gì. Với tôi, cô ấy là người phụ nữ khó hiểu nhất.
– Ngày mai vừa hay anh cũng không phải đi làm!
Tính hết cả rồi, xem ra cô ấy đã chuẩn bị từ lâu. Tôi nhìn cô đề phòng:
– Đi thăm ai?
– Mẹ em!
Ngày hôm sau, tôi ăn mặc tề chỉnh y như đi gặp mẹ vợ thật, sơ mi trắng, cài kẹp ca-vát nạm vàng, bộ vét xịn đắt tiền được chính tay Hạ Âu là phẳng phiu, đôi giày bóng láng không hạt bụi.
– Mẹ em tinh đời lắm! – Hạ Âu nhắc nhở tôi.
Hạ Âu cũng mặc tuyệt đẹp, mỗi cử chỉ của cô đều toát lên một sự trẻ trung .

Bình luận

Bình luận