Thư Viện Ngôn Tình » Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên » Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Chương 34

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Chương 34

data-ad-slot=”6608233251″>

BÙ CỦA HỒI MÔN

“Cho anh này”. Đánh một cái mặt cười, Hồng Y Nữ Hiệp cố lấy hết dũng khí nói: “Em đã nói rồi mà, sẽ bù của hồi môn. ”

Chuyện trên diễn đàn đang hồi sôi sục, sau khi xuất hiện hai mẩu buôn dưa cuối cùng thì dần dần không còn thu hút được người xem nữa.

Buôn dưa 1:

Nghe đồn, một ngày nào đó, một nam sinh khoa nào đó gặp được nam chính đang bị đồn đại ở dưới tòa nhà ký túc xá, dưới sự kích động đã bất chấp nguy hiểm tính mạng để truy vấn: “Cậu nghĩ thế nào về chuyện trên diễn đàn. ”

Nghe đồn, Tiêu Nại liếc cậu ta một cái, ném lại vẻn vẹn sáu chữ: “Có thì tốt hơn không có. ”

Sáu chữ này nghe thì có vẻ bình thường, nhưng ngẫm kỹ lại thì, đúng là vừa cao minh vừa cay độc, cao minh ở chỗ đã tẩy sạch cho chính mình và Bối Vi Vi, cay độc thì khỏi phải nói, đặc biệt là đối với con gái, đúng là càng nghĩ thấy độc ơi là độc…

Thế là, ánh mắt của mọi người bị di dời, dần dần đi nghiên cứu Ái Hương Nại Nhi và bạn C sao lại “không có”.

Càng lúc càng có nhiều người nhìn xuyên hiện tượng để thấu bản chất, rút ra kết luận – Lý do Ái Hương Nại Nhi công kích Bối Vi Vi người ta ấy, nói cho cùng, thì do là cô ta không có.

Đành phải nói rằng, ở một mức độ nào đó, thì anh biết rõ chân tướng rồi.

Bạn đang đọc truyện tại

Nhị Hỷ nghe thấy vụ buôn dưa này xong thì điểm chú ý khác hẳn với mọi người, điều khiến cô ngạc nhiên là: “Vi Vi à, Đại Thần nhà cậu sao lại biết cậu “có”? Chẳng lẽ anh ấy ôm rồi?”

Vi Vi: “…”

Nhị Hỷ, cậu cũng biết chân tướng rồi…

Buôn dưa 2:

Nghe đồn, một ngày nào đó, Tiêu Nại và Tào Quang oan gia ngõ hẹp ở sân đấu bóng.

Nghe đồn, Tào Quang chủ động khiêu chiến: “Có người nào tình trường thất bại cầu trường thành công, chi bằng chúng ta thử xem?”

Nghe đồn, Tiêu Nại tỏ vẻ hờ hững, lời lẽ ác độc, đáp trả: “Tôi không ngại làm cậu thất bại thêm đâu. ”

Nghe đồn, sau N lần, Tào Quang bất hạnh càng thất bại hơn.

Vi Vi cứ mãi nghi ngờ tính chân thực của chuyện này, vì Đại Thần chưa hề nói với cô, cô lại ngại không dám hỏi.

Cho đến một ngày nào đó lâu lắm về sau, hai người nhìn thấy Tào Quang từ phía xa, Tiêu Nại bỗng cười cười, nhìn Vi Vi: “Từ nhỏ đến lớn?”

Vi Vi sau khi ngẩn ra, lập tức đáp rất phóng khoáng: “Không có, cậu ấy cũng phát tờ rơi cho em thôi mà. ”

Mấy hôm cuối cùng vào năm thứ Hai của Vi Vi, vừa vội vã vừa chậm rãi trôi qua như thế, môn thi cuối cùng đã xong, Vi Vi vừa ra khỏi nơi thi đã thấy Tiêu Nại đứng đợi bên ngoài.

Vẻ như đã đợi rất lâu rồi thì phải, Tiêu Nại đang ngồi trên ghế dưới bóng cây râm mát, cúi đầu đọc sách.

Vi Vi chạy đến, trán lấm tấm mồ hôi: “Anh đến khi nào thế?”

Tiêu Nại gập sách lại, ngẩng lên: “Mới đến. ”

Vi Vi không tin anh cho lắm, nhưng cũng không hỏi thêm: “Thi xong bọn em mở tiệc lớp, chuyện thực tập hè thì em sẽ dùng di động của Hiểu Linh nhắn tin cho anh. ”

Tiêu Nại mỉm cười, không nói gì.

Vi Vi vừa nói vừa cảm thấy tâm trạng tệ hẳn.

Vốn là chuyện rất vui, nhưng hè năm nay đến lại dường như khiến người ta không vui chút nào. Vi Vi hất hất chiếc túi trong tay: “Đi thôi, đến thư viện trước đã. ”

Trả hết tất cả sách tham khảo để dùng cho kỳ thi, Vi Vi lại mượn thêm mấy quyển lập trình, chuẩn bị để nghiên cứu trong mùa hè, có Tiêu Nại ở đó thì việc chọn sách đương nhiên dễ dàng hơn nhiều.

“Bản sách này không hay. ” Tiêu Nại rút hai quyển trong tay cô ra, trả về giá sách, “Ngày mai anh mang sách ở nhà đến cho em. ”

“Ừm. ” Vi Vi gật gật đầu, “Phải đúng trọng tâm nhé, đừng khó quá. ”

Năm hai đa số vẫn là các môn cơ bản, những môn chuyên ngành phải đến năm ba mới bắt đầu, Đại Thần không được dựa vào trình độ của anh chọn sách cho cô đấy = =

“Đừng lo, anh có thể chỉ đạo từ xa mà. ” Tiêu Nại xem lướt qua kệ sách để giúp cô chọn, thuận miệng nói.

Vi Vi kiễng chân lên đút quyển sách trở lại, nhận ra tâm trạng vừa nãy còn tồi tệ bây giờ như đã tốt hơn nhiều.

Haizzz~

Tâm trạng trồi lên tuột xuống, đúng là hành hạ người ta quá.

Lúc bước ra khỏi thư viện, di động của Tiêu Nại réo rắt, anh nghe máy, bên kia nói gì đó vài câu, Tiêu Nại bảo: “Biết rồi, bọn tớ đến đó ngay. ”

Rồi nhìn Vi Vi: “Hầu Tử Tửu đang đợi chúng mình ở quán ăn. ”

Nơi tụ tập là ở Thiên Hương Cư.

Địa điểm là do Hầu Tử Tửu chọn, Tiêu Nại tỏ ý bảo cho bọn họ tha hồ ăn uống, đương nhiên họ sẽ không khách sáo rồi. Có điều nói đi nói lại thì, với con trai, thực ra ăn gì cũng xong, chỉ cần bia đủ là được rồi.

Trong phòng Tiêu Nại có sáu người, lão đại, lão tam, lão tứ đến lão thất, lão nhị vì dễ khiến người ta liên tưởng đến một loại cơ quan tà ác nào đó nên chẳng ai chịu nhận. Lão đại và lão thất không chơi game online, Vi Vi không quen, nhưng họ rất thân thiện, mọi người nhanh chóng đã quen thuộc với nhau.

Trừ Hầu Tử Tửu ở lại trường học tiếp lên nghiên cứu sinh, những người khác đều đã đi làm, còn vì sao vẫn ở trong trường thì, tất nhiên là để lợi dụng triệt để tiện nghi của trường rồi, dù gì đi làm cũng ở quanh trường cả mà, tiện thế còn gì.

Lần đầu tham gia một buổi tụ tập thế này, ngồi cạnh Tiêu Nại, Vi Vi dù gì cũng cảm thấy bứt rứt, nhưng có bọn Ngu Công ở đó, tâm trạng ngại ngùng của Vi Vi muốn duy trì lâu cũng khó lắm = =

Rượu hết ba vòng, nam sinh bắt đầu nói nhiều, buôn dưa xôm tụ hẳn.

Lão Đại nói, tiểu sư muội à, lão tam nhà bọn anh lần đầu yêu đương, lần đầu nắm tay con gái, em phải đối xử tốt với cậu ấy, bọn anh dân công nghệ thông tin muốn tìm vợ khó lắm đó.

Vi Vi rất hiểu ý gật đầu, trong lòng ta thán: Lão tam nhà anh nắm tay người ta chẳng giống lần đầu tiên tí nào.

Sự bùng nổ của Mô-za-a mang đậm dấu ấn con người anh ta.

“Tam tẩu, lần trước anh không gạt em mà, quả là có người tỏ tình với Lão Tam. ”

“Nói là cùng biểu diễn, nhưng ai mà biết được là toan tính gì. ”

“Chính là cái cô Mạnh… Mạnh…”

“Hôm qua cô ta lại gọi điện cho Lão Tam đó!”

Mô-za-a rượu vào là lời nói lắp ba lắp bắp, nhưng không tổn hại đến lý trí, Vi Vi mở to mắt đợi anh ta nói tiếp…

Vậy nhưng…

Anh chàng ngoẹo đầu, gục ngã.

Lão Thất ngồi kế bên chú thích: “Tốt lắm, lần này uống hết một chai mới gục. ”

Vi Vi choáng! Sao lại có trò thổ lộ gì mà có một nửa thế này.

Quay sang nhìn đương sự, Tiêu Nại cũng uống khá nhiều, nhưng thần sắc vẫn như thường, nhãn thần tỉnh táo, đối diện với ánh mắt dò hỏi của Vi Vi, anh thờ ơ nói: “Cô ấy bảo có chuyện muốn giải thích với anh. ”

Chẳng lẽ là chuyện của Ái Hương Nại Nhi? Nhưng tại sao phải giải thích với Đại Thần…

“Sau đó?”

“Chẳng có sau đó. ”

Người mục kích số 1 – Hầu Tử Tửu chồm lại nói: “Tam tẩu, Lão Tam là sát thủ. ”

Kẻ mục kích số 2 – Ngu Công gật đầu: “Quá tàn ác quá tàn ác, chỉ một câu là giết luôn. ”

Lão Đại đau lòng oán thán: “Sao lại làm thế với con gái được, dân công nghệ thông tin chúng ta nhận điện thoại của con gái khó lắm mà. ”

Lão Thất điềm nhiên: “Lão Tam chẳng phải trước giờ vẫn thế à. ”

Mô-za-a ngáy to một cái tán đồng.

Vi Vi ngồi một bên muốn ứa nước mắt, bọn họ lảm nhảm nãy giờ, Đại Thần tóm lại đã nói gì a a a a a!

Ngu Công hỏi: “Tam tẩu, em đoán xem Lão tam nói gì?”

Vi Vi dựa trên phong cách của Đại Thần ngẫm nghĩ hồi lâu, hỏi với vẻ không chắc chắn lắm: “Hừm, hỏi cô ấy… Cô là ai?”

Im thin thít…

Hầu Tử Tửu ngồi cạnh Vi Vi nể sợ dịch lui ra xa.

Tiếng ngáy của Mô-za-a cũng biết ý nhỏ hẳn.

Tiêu Nại nhấc ly rượu lên, mỉm cười.

Vi Vi thấy vẻ mặt “em quá độc đấy” của bọn họ, bất hạnh muốn chết. Chẳng phải là câu đối đáp thường tình sao? Ai nhận được một cú điện thoại lạ cũng hỏi một câu Bạn Là Ai mà.

“Nói ra thì, cái Bạn C đó là Hoa khôi Mạnh à?”

“Hơn nửa phần là thế. ”

Lão Thất bảo: “Lão Tam, cái cô Ái cái gì Nại, hack vi tính của cô ta đi, bây giờ cuối kỳ, trong vi tính chắc có luận văn, hack một cái là… hê hê…”

Vi Vi ú ớ, nhớ đến truyền thống hack vi tính bán vợ người ta của bọn Ngu Công, quả nhiên là cùng phòng có khác, phong cách sao mà giống thế.

Tiêu Nại liếc anh chàng một cái: “Làm người phải có phong độ. ”

Lão Thất nổi sùng: “Cậu có ý gì thế?”

Hầu Tử Tửu lập tức tát nước theo mưa: “Thì bảo cậu chẳng có phẩm cách. ”

Lão Thất buồn rầu: “Vậy chuyện diễn đàn cứ cho qua thế à?”

Ngu Công khinh bỉ: “Cậu quen với lão tam có phải ngày một ngày hai đâu, sao còn chưa rõ cách làm người của cậu ta. ”

Lão Thất ú ớ hỏi: “Cái gì làm người?”

Ngu Công: “Cậu ta thường xuyên không phải người. ”

Tiêu Nại thở dài, cúi đầu giải thích với Vi Vi: “Bọn họ uống nhiều rồi. ”

Vi Vi tiếp tục rất biết ý mà gật đầu, lòng nhủ: Thực ra em cũng nghĩ vậy mà…

Ăn cơm với các anh này quả thực là chuyện rất vui vẻ, nhịn cười đến mức phát khổ sở, vả lại, từ việc Đại Thần ở bên cạnh các bạn anh, Vi Vi như có thể hiểu anh thêm. Chẳng trách Đại Thần rất được mến mộ trong đám nam sinh, thì ra chẳng phải là vô lý.

Chuyện về diễn đàn đã ngừng, khi uống cũng đã kha khá, mọi người bắt đầu tấn công món ăn, đến món cuối cùng thì lại không đủ, Hầu Tử Tửu than vãn trách móc Lão Đại chịu trách nhiệm chọn món: “Sao cậu chọn có tí ti thế này?”

Lão Đại ấm ức: “Dân công nghệ thông tin ta khó khăn lắm mới được ăn cơm với con gái, phải giữ gìn hình tượng chứ. ”

“Tam tẩu không phải con gái, trong game online cô ấy rất uy nghi làm người ta đều tưởng là pê đê, còn nữa, con gái là tài nguyên hữu hiệu mà chúng ta có thể giành giật, tam tẩu đã theo Lão tam rồi, coi như là giới tính thứ ba rồi. Cậu giữ gìn hình tượng cái đít ấy!” Ngu Công gào gọi người phục vụ, “Thêm món! Thịt bò hấp, tôm chua cay, thêm phần đầu cá nấu tiêu, gà cay xắt nhỏ, phải cay đó, càng cay càng tốt!”

Lão Đại ngăn lại: “Đừng chọn cay hết, Lão Tam không ăn được. ”

Ngu Công làu bàu: “Cậu ấy khao chúng ta ăn, mặc kệ cậu ấy ăn được hay không. Phải cay đó!”

Ba chữ sau là nói với người phục vụ.

Vi Vi đang tính toán ghi chép lại món nợ với Ngu Công trong đầu, nghe thế thì sững sờ nhìn Tiêu Nại.

Đại Thần không biết ăn cay?

Không thể nào! Hôm ăn món cá hấp, rõ ràng anh ăn rất ngon lành sung sướng, không hề chau mày cơ mà!

“Anh…”

Tiêu Nại lắc đầu vẻ rất trấn tĩnh: “Không biết!”

Vi Vi đờ ra.

Ăn cơm xong, bạn Mô-za-a đã phục sinh dưới sự lay lắc đầy bạo lực của Hầu Tử Tửu, mọi người cùng bàn tính xem tiếp theo nên làm gì. Bọn Ngu công đều không thích hát karaoke, thế là tìm một câu lạc bộ yên tĩnh đánh bi-da.

Vi Vi trước giờ chưa chơi trò này, nhưng Tiêu Nại vừa dạy là đã lên tay, tư thế cực kỳ chuẩn, tuy chưa được xem là xuất sắc nổi bật, nhưng rõ ràng là đã như dân trong nghề rồi.

Lão Đại và lão thất do đó cứ tâng bốc Vi Vi lên tận mây xanh: “Kỹ thuật nhuyễn quá là kỹ thuật nhuyễn, có tương lai. ” Lão đại vỗ vỗ vai Tiêu Nại: “Sau này đi đánh bi-da nhớ dẫn em dâu theo nhé!”

Tiêu Nại ngắm tư thế rất chuẩn của Vi Vi, lòng thầm trách mình dại dột, tính toán một lúc, cuối cùng găm một nhát thật mạnh vào ý kiến của Lão đại – tuyệt đối không dẫn!

Có điều trong nhà bày một bàn chơi bi-da cũng là ý kiến hay! [à à… anh mún độc quyền… Tiêu Nại huynh… huynh BT quá >o<]

Cả bọn chơi đến hơn mười giờ mà vẫn còn hăng máu, nhưng đành chịu thôi, Vi Vi tuy đã thi xong, nhưng giờ cấm cung vẫn còn, đành phải trở về. Tiêu Nại đưa cô về đến tận dưới lầu.

Rút tay mình ra khỏi tay anh, Vi Vi vẫn chưa lên lầu ngay, vẫn còn mấy phút cơ mà, vả lại còn có một số việc chưa hỏi.

“Anh không biết ăn cay, vậy sao lần trước chúng mình đi ăn cá hấp, anh lại không nói?”

Nhớ đến là thấy ảo não, hôm ấy hình như đều chọn các món cay, cả món cá hấp cũng chọn cay nhất.

Tiêu Nại nói vẻ như không để tâm mấy: “Không sao, anh có thể theo em được mà. ”

Vi Vi vẫn ảo não: “Không biết ăn cay thì có gì ghê gớm đâu, anh đâu cần chiều theo ý em. ”

Vi Vi đón lấy túi xách đựng mấy quyển sách dày cộp của mình từ tay anh, Vi Vi chợt nghĩ càng nhiều hơn.

“Thực ra anh đâu cần phải giúp em nhiều thế. ”

Vi Vi nhẹ nhàng nói.

Cô chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày, người ấy lại giúp cô xếp hàng mua cơm, giúp cô xách bình nước nóng, sẽ đợi cô học xong, mua đồ ăn vặt… Anh không thích hợp để làm những chuyện này.

Tuy rằng cô rất thích.

Nhưng để cô hưởng thụ như lẽ đương nhiên như vậy, sẽ cảm thấy bất an.

Đêm mùa hạ yên tĩnh, chỉ có tiếng lá xào xạc khi gió lướt qua trên đỉnh đầu.

“Vi Vi. ”

Tiêu Nại bỗng gọi tên cô, anh nhìn cô, ánh mắt có sự nghiêm túc bất ngờ, “Lần đầu anh ở cạnh con gái, thường xuyên không biết phải làm gì, nhưng ít nhất thì những chuyện người khác làm, anh cũng phải làm được. ”

Vi Vi nhìn anh, ngẩn ngơ.

Ánh sao giăng đầy, ánh điện lấp lánh, nhưng trong thời khắc này, cô chỉ nhìn thấy mỗi ánh sao trong mắt anh.

Những người khác mà anh nói, chẳng lẽ là chỉ những nam sinh vì lý do trường vốn nam thừa nữ thiếu nên thường không tìm được bạn gái, nếu có phúc vớ được em nào đó thì sẽ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa đó sao?

Vậy nên, mục tiêu của Đại Thần là trở thành “bạn trai nhị thập tứ hiếu” đặc sản của trường Đại học A?

Vi Vi mím môi, không rõ vì sao, cô bỗng thấy muốn cười, nhưng tròng mắt lại đang nóng lên. Cố cúi đầu để che đậy, Vi Vi thầm nhủ: Này, không được đa sầu đa cảm như thế chứ.

Sự tĩnh lặng đêm hè dần dần lan tỏa.

Đến khi bà bác trông cửa ký túc gọi, Vi Vi mới ngẩng đầu lên: “Anh về rồi lên game nhé. ”

Vi Vi tiếp: “Em có thứ này muốn cho anh. ”

Vi Vi chạy lên lầu như bay, mở vi tính, đăng nhập vào game. Trang bị đó hôm qua đã làm xong, vốn không gấp gáp tặng cho anh, nhưng bây giờ lại rất muốn tặng nó rồi.

Hồng Y Nữ Hiệp đứng trên đỉnh Lạc Hà đợi khoảng mười phút sau thì Bạch Y Cầm Sư xuất hiện, Nữ Hiệp đưa trang bị ra cho anh.

“Cho anh này. ” Đánh một cái mặt cười, Hồng Y Nữ Hiệp cố lấy hết dũng khí nói: “Em đã nói rồi, em sẽ bù của hồi môn mà. ”

Bình luận

Bình luận