Thư Viện Ngôn Tình » Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên » Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Chương 45

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Chương 45

data-ad-slot=”6608233251″>

KỲ NGHỈ HÈ “VIÊN MÃN”

Vi Vi trước giờ chưa hề say máy bay, nhưng thời khắc cuối cùng khi máy bay sắp hạ cánh, cô lại bắt đầu say rồi.

Hai hôm sau, sân bay thủ đô xuất hiện một cảnh tượng khiến mọi người rụng rời, một đại mỹ nữ nhan sắc kiều diễm thân hình bốc lửa kéo một vali hành lý to kềnh càng thở hổn hển (do bộ não khán giả nghĩ vậy) tiến về phía trước, còn chàng trai có khí chất thanh tao thân hình cao lớn đi phía sau cô ấy lại tay không thảnh thơi ung dung dạo bước.

Tiêu Nại bị vô số người nhìn bằng cặp mắt khinh bỉ.

Nhưng Tiêu Nại có bao giờ quan tâm đến ai, vẻ mặt vẫn rất thản nhiên, khiến bao người đàn ông làm trâu làm ngựa phải ghen tỵ chết đi được.

Vi Vi khoan khoái ngồi trên máy bay, ăn một bữa ăn cũng khá là ngon.

Nhưng, cuộc đời đúng là không có bữa ăn nào miễn phí cả.

Lúc máy bay sắp đáp xuống sân bay Tây An, Tiêu Nại gấp báo lại, hờ hững bảo: “Phải rồi, bố mẹ anh cũng ở Tây An, có muốn tiện đường gặp họ một lúc không?”

Vi Vi chớp mắt, lại chớp mắt…

Vi Vi trước giờ chưa hề say máy bay, nhưng thời khắc cuối cùng khi máy bay sắp hạ cánh, cô lại bắt đầu say rồi.

Bạn đang đọc truyện tại

Vi Vi đã vật vờ mấy ngay trong nỗi hoảng sợ.

Thức ăn ngon của Tây An không cứu nổi cô, cảnh đẹp vật là của Hoa Sơn không cứu nổi cô, cảnh tượng hùng tráng của tháp Đại Nhạn cũng không cứu nổi cô, căn nguyên của mọi nỗi sợ hãi đều nằm ở ngày cuối cùng, hôm ấy, phải đến gặp bố mẹ Đại Thần.

“Bố mẹ anh sao lại biết em thế?” Vi Vi u sầu hỏi.

“Đồng nghiệp nói với họ. ”

“… Tại sao các thầy cô trường mình cũng nhiều chuyện thế. ” Vi Vi càng u sầu hơn.

“Phong thủy?”

“… T_T”

Tiêu rồi, câu pha trò của Đại Thần cũng không thể nào cứu cô nổi.

Bố mẹ của Tiêu Nại đang ở một di chỉ khai quật trọng điểm của toàn quốc ở một huyện nào đó, chỉ cuối tuần mới về lại Tây An để nghỉ ngơi, vậy nên trước đó khi Vi Vi và Tiêu Nại đến đó dạo chơi cũng không gặp được họ.

Nhưng mà, chẳng thà gặp sớm cho xong T_T

Ngày gần cuối, tâm trạng hoảng sợ của Vi Vi đã đạt đến đỉnh điểm, sau đó đã làm một chuyện rất kinh hoàng, kéo Đại Thần đi mua quần áo. Thực ra trước khi Vi Vi đến thành phố B, đã lấy lý do là “đến nơi thực tập phải mặc cho đàng hoàng nghiêm chỉnh”, đã bóc lột mẹ cô đến mấy chiếc váy, nhưng những chiếc váy đó đều không mang đến Tây An.

Cô cứ ngỡ chỉ đến đây để du lịch thôi, quần áo mang theo đều là những dạng thoải mái tiện lợi như quần jeans áo pull. Mặc loại đó mà đi gặp bố mẹ Đại Thần thì tùy tiện quá.

“Mẹ anh thích quần áo dạng nào thế?”

“Tại sao không hỏi bố anh?”

“…”

Vi Vi lườm anh một cái, không đếm xỉa gì. Tất nhiên là sở thích của mẹ chồng thì phải cần tôn trọng hơn mà! Không đúng không đúng, không phải mẹ chồng… Vi Vi vội vàng thầm chỉnh đốn lại mình. Nhưng lại nhanh chóng cảm thấy rằng, lần này cũng chả khác gì chuyện gặp mẹ chồng cả…

Tại sao cô mới hai mươi tuổi đã phải nếm trải cảm giác gặp bố mẹ chồng cơ chứ T_T

“Chiếc này thế nào?”

“Đơn điệu quá. ” Nhận được ánh mắt nghi ngờ của người nào đó bèn bổ sung thêm, “Nhìn bằng mắt thẩm mỹ của mẹ anh. ”

“Còn cái này?”

“Nhạt quá. ”

“Cái này?”

Lắc đầu.

“Còn cái này?”

“… Mẹ anh sẽ rất thích. ”

Vi Vi cúi xuống nhìn chiếc váy trong tay, thực ra cô chỉ tiện tay lấy lên thôi, trên chiếc váy ấy ít nhất cũng phải có một trăm con bướm… Mẹ của Đại Thần trong lời đồn rõ ràng là rất thanh cao rất học thuật cơ mà, làm sao lại thích kiểu quần áo này được.

“Anh lại chọc em à = =”

Tiêu Nại cười: “Đột nhiên anh nghĩ ra, lần đầu tiên gặp anh, có phải em cũng mua quần áo thế này?”

“… Đâu có, em chỉ mua đại một chiếc váy vải thôi. = =”

Vi Vi suýt nữa đã mua một chiếc váy vải đoan trang kín kẽ rồi, cũng may mà Tiêu Nại kịp thời ngăn cô lại, lại còn thề thốt rằng bố mẹ mình tuy làm việc có liên quan ngành khảo cổ, nhưng tuyệt đối không thích những màu sắc gần với bùn đất. Cuối cùng Vi Vi mặc một chiếc váy liền rất kín cổng cao tường màu gạo để ra mắt bố mẹ của Đại Thần.

Vậy nhưng, Đại Thần lần này quả nhiên không chọc ghẹo cô. Ngày hôm sau lúc đi ăn cơm cùng bố mẹ anh, mẹ của Đại Thần nhấn mạnh với cô một cách nhã nhặn: “Con gái đừng mặc giản dị thế này. ”

… Mẹ Đại Thần rõ ràng là đang mặc rất giản dị rất quý phái mà, rốt cuộc thẩm mỹ của bà là gì đây = =

Có điều so sánh với quan điểm thẩm mỹ xuất chúng của mẹ Đại Thần, thì điều càng khiến Vi Vi bất ngờ hơn là, họ lại rất nhã nhặn rất nhã nhặn, hoàn toàn không có kiểu cách thanh cao như trong lời đồn. Thực sự chỉ là gặp mặt rồi ăn cơm mà thôi, chẳng hỏi cô bất kỳ vấn đề gì cả, ngược lại còn nói nhiều về những chuyện thú vị trong quá trình khai quật di tích của họ.

Vi Vi thấy kỳ lạ, hai ông bố bà mẹ tính khí tốt như thế, sao lại sinh ra một đứa con trai như Đại Thần vậy…

Nhưng cô cũng không nghĩ ngợi gì, đối với đối tượng mà con trai mình khó khăn lắm mới động lòng được, thì người ta có thể nào tỏ ra khó chịu được hay sao?

Rất lâu về sau, Vi Vi mới biết được tại sao giáo sư Lâm – mẹ của Đại Thần – lại hài lòng với cô như vậy. Đại Thần mới yêu đương với cô không bao lâu, giáo sư Lâm đã được đồng nghiệp báo cáo là con trai đã sa vào lưới tình rồi. Vì nghe nói cô bé ấy cũng học khoa Công nghệ thông tin, giáo sư Lâm mới đến nhà hàng xóm là chủ nhiệm khoa Công nghệ thông tin để tìm hiểu về tình hình của Vi Vi.

Chủ nhiệm khoa Công nghệ thông tin trường A là một Nữ Cường Nhân, chuyên môn hành chính gì đều thâu tóm cả, nhưng chỉ có một vấn đề, đó là về tác phong thì rất nghiêm khắc, thường xuyên uốn cái này nắn cái nọ rất quá đáng, sinh viên trường A xưng tặng danh hiệu Diệt Tuyệt Sư Thái (một nhân vật trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký của Kim Dung, chưởng môn đời thứ 3 phái Nga My, nổi tiếng với tính cách lạnh lùng, cứng nhắc, khắc nghiệt).

Thế nhưng giáo sư Lâm vừa hỏi, thì chủ nhiệm khoa lại khen ngợi Vi Vi hết lời. Giáo sư Lâm vừa vui vừa lo, vui là vì cô gái đó chắc chắn là rất tốt, lo là vì, đến cả Diệt Tuyệt Sư Thái mà cũng khen ngợi không ngớt thế kia, lẽ nào bạn gái của con trai mình lại là một Tiểu Diệt Tuyệt? 

Lúc này nhìn thấy Vi Vi thoải mái dễ gần, tuy ăn mặc giản dị nhưng cơ bản là vẫn rất xinh đẹp đáng yêu, nên giáo sư Lâm quá đỗi vui mừng, thấy yên tâm và hài lòng hẳn.

Trong một quán ăn bình thường ở Tây An, buổi gặp mặt lần đầu tiên của Vi Vi và bố mẹ Đại Thần dần dần kết thúc. Thế nhưng Vi Vi hoàn toàn đã nhẹ hẳn người, lại trong phút giây cuối cùng ý thức được rằng – Giáo sư Lâm, bà quả nhiên là mẹ của Đại Thần.

Họ đều có sở trường nói ra câu then chốt vào thời khắc cuối cùng – –

Giáo sư Lâm cười híp mắt: “Ngày mai các con bay phải không, bố mẹ cũng vậy, vừa hay đi cùng với hai con. ”

Thế là, Vi Vi cùng bố mẹ Đại Thần cùng đáp máy bay trở về, vì sắp sửa nhập học nên họ cũng phải về trường sắp xếp công việc giảng dạy.

Càng bi thảm hơn nữa là, trên máy bay còn có mấy thầy cô khác của trường, suốt dọc đường đều quan sát cô bằng ánh mắt thích thú hóng chuyện…

Tóm lại là, kỳ thực tập mùa hè của Vi Vi, bắt đầu bằng “chạy trốn”, và kết thúc bằng “gặp bố mẹ chồng”, quả thực là viên mãn lạ thường, đạt được hai chữ “xuất sắc” trên bản báo cáo thực tập một cách không thể nghi ngờ gì nổi.

Về đến thành phố B là đã bắt đầu vào học, sau đợt xoay như chong chóng vào lúc bắt đầu, Vi Vi giờ mới có thời gian rảnh lên Mộng Du Giang Hồ, nhận được một đống tin nhắn.

Đầu tiên là cuối tháng Tám, của Lôi Thần Ni Ni.

“Mấy hôm tớ không đến, Tiểu Vũ Thanh Thanh lại rút khỏi bang rồi, ha ha ha, tuy không biết là tại sao, nhưng tớ sướng quá. ”

Cùng một ngày, cách vài tiếng đồng hồ sau.

“Choáng, tớ biết là chuyện gì rồi, trò quái quỷ gì thế này, cô ta quả là quá nhục nhã, chả trách Tiểu Vũ Yêu Yêu không hề hé môi, bây giờ người trong bang đều rất ghét cô ta. ”

“Vi Vi sao cậu cũng tham gia bữa họp mặt đó vậy? Mọi người đều nói cậu là đại mỹ nữ siêu cấp, còn nói bạn trai cậu đẹp trai đến mức không thể nào đẹp trai hơn O(∩_∩)O~ Muốn gặp quá đi mất!”

Mấy tin nhắn tiếp sau là khoảng đầu tháng Chín. Của Hạn Yên.

“Bạn chẳng phải là sinh viên trường tôi, đúng không, tôi đã đi hỏi rồi, ha ha, tôi đã nói là nếu có một đại mỹ nữ như bạn, sao tôi lại không biết được chứ.

“Người đẹp yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giữ bí mật cho. ”

Mấy mẩu tin sau lại là của Lôi Thần Ni Ni, thời gian gửi là hai hôm trước.

“Vi Vi, có chuyện gì thế, người trong bang nói cậu giả mạo sinh viên kìa. ”

“Họ nói cậu mạo danh sinh viên trường X, Hạn Yên bảo cậu không phải sinh viên trường cậu ta, có chuyện gì thế, có phải có hiểu lầm gì không, Vi Vi tớ tin cậu. ”

Vi Vi nhớ đến mẩu tin nhắn trước của Hạn Yên thề thốt này nọ mà bó tay.

Lôi Thần Ni Ni lúc này cũng đang online, thấy Vi Vi xuất hiện là vội vã gửi tin nhắn đến cho Vi Vi.

“Vi Vi, tớ chịu không nổi nữa, trong bang thấy gớm quá. ”

“Sao vậy?”

“Chân Thủy và Tiểu Vũ Yêu Yêu đó, ngày nào cũng chồng ơi vợ ơi, lại còn tặng ghế ngồi tặng quần áo, làm như sợ người ta không biết họ yêu nhau không bằng. Trước kia tuy cũng sến quá rồi, nhưng cũng có gì để khoa trương thế đâu. ”

Oán thán của Lôi Thần Ni Ni cứ mẩu này tiếp nối mẩu khác: “Còn nghe nói Tiểu Vũ Yêu Yêu học rất giỏi ở một trường nào đó, làm ơn đi, trường của tớ còn tốt hơn trường cô ta mà cũng đâu có nổ thế đâu. ”

Lôi Thần Ni Ni than vãn một loạt.

“Vi Vi…”

“Hở?”

“Thật sự cậu là đại mỹ nữ sao? Họ còn nói bạn trai cậu đẹp trai đến mức như không phải người…”

Đại Thần quả thực là không phải người mà.

Vi Vi choáng váng đánh một biểu tượng xấu hổ gửi đi, sau đó làm Lôi Thần Ni Ni cũng choáng theo. Đột nhiên cô nàng bỗng thông minh ra hẳn: “A! Chắc không phải Nhất Tiếu Nại Hà là bạn trai cậu đó chứ!”

Vi Vi: “…”

Có gì mà không thừa nhận được đâu, Vi Vi đáp: “Ừ ^_^”

“A a a a a a a a a a a!” Lôi Thần Ni Ni phát cuồng, “Hai người bắt đầu từ khi nào!! Có phải từ mạng ra ngoài đời thực không? A a a, không ngờ Nhất Tiếu Nại Hà ngoài đời cũng đẹp trai như thế!”

Tin nhắn nổ ra xôm tụ như súng liên thanh, Vi Vi bấm “tin tiếp theo” đến mức tay muốn tê dại, vội vã thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cô nàng, lúc ấy Lôi Thần Ni Ni mới bình tĩnh trở lại.

Lôi Thần Ni Ni gửi đi một dọc các biểu tượng cười lăn lộn: “Tớ cứ nghĩ đến Tiểu Vũ Thanh Thanh lại chia rẽ hai người trước mặt Nhất Tiếu Nại Hà, là thấy tức cười chết đi được, ha ha ha ha ha, cô ta mà biết chuyện này chắc sẽ đập đầu vào tường mất thôi!”

Lôi Thần Ni Ni: “Vi Vi, Nhất Tiếu Nại Hà là bạn trai cậu ấy, tớ có thể nói chuyện này ra được không? (biểu cảm cầu nguyện)”

Cũng chẳng có gì, dù sao Đại Thần rất thích danh phận. Vi Vi đáp: “Tùy cậu…”

“Ha ha ha, tốt quá rồi, tớ nhất định sẽ tìm một cơ hội hoàn hảo để nói ra. ” Lôi Thần Ni Ni hứng chỉ một lúc lâu rồi lại nghĩ ra chuyện để hỏi: “ Chu yện trường X là gì thế?”

Vi Vi ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời: “Quý Tiện Lâm Quý lão tăng từng nói, nói dối thì không thể nói, nói thật không thể nói hết. ”

Lôi Thần Ni Ni đờ ra một lúc: “Choáng, hình như tớ hơi hiểu mà lại cũng không hiểu lắm… Có điều họ nói cậu mạo danh sinh viên, cậu không giận ư?”

“Vô tư thôi ^_^”

So với những lời đồn đãi trong game, thì chuyện không để cho những người và vật mà mình không ưa thích trong game làm phiền đến cuộc sống hiện thực mới càng quan trọng hơn.

Dù gì trong cuộc sống thực cũng chỉ là người lạ mà thôi.

Đến cô là ai họ cũng còn không biết, chẳng thể nào tạo thành ảnh hưởng gì đối với cô, có lẽ cũng sẽ không gặp lại, việc gì phải để tâm xem họ nói gì sau lưng mình nào.

Bình luận

Bình luận