Thư Viện Ngôn Tình » Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên » Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Chương 47

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Chương 47

data-ad-slot=”6608233251″>

VĨ THANH

Lại là tháng Sáu một năm sau.

Mùa hè năm nay dường như đặc biệt đến sớm, tháng Năm đã bắt đầu nóng, cứ như thể đang là giữa hè vậy. Nhị Hỷ giúp Vi Vi vác đồ, thở phì phà phì phò leo lầu, vừa đi vừa kêu khổ thống thiết: “Vi Vi chả phải các cậu ở khu nhà cao cấp à, sao thang máy cũng bị hư thế này. ”

“Cao cấp cái gì, giá nhà cao thì có. ” Vi Vi cũng mệt đến rã rời, đồ đạc cô mang còn nhiều hơn Nhị Hỷ nữa, hai bọc đồ đầy ắp trong tay, cánh tay còn kẹp thêm hai cái gối đầu.

Hiểu Linh và Ty Ty rớt lại phía sau, đồ đạc cũng nhẹ hơn hai cô một ít, một người nhấc một bộ đồ trà, một người ôm một bình hoa lớn…

Những thứ này đều do Vi Vi mới mua được trong siêu thị.

Vốn chỉ định cùng nhau ăn bữa cơm tối mà thôi, nhưng nghe Vi Vi bảo hôm nay đã lấy đồ cưới về, bọn Hiểu Linh liền nhao nhao lên đòi đến xem. Vi Vi bèn không hề khách sáo chạy đến siêu thị một chuyến, mua một đống đồ, bắt họ làm phu khuân vác cho mình >o<

Hiểu Linh hỏi với vẻ đuối sức: “Còn bao lâu nữa mới tới?”

“Cậu đến đây rồi mà. ”

“Nhưng tớ đã chóng mặt quá rồi. ”

Bạn đang đọc truyện tại

Vi Vi đưa tay lên gạt mồ hôi: “Sắp đến ngay đây, leo hai tầng nữa thôi. ”

“Còn hai tầng nữa á~~~” Ty Ty rên rỉ.

Nhấc chân một cách khó nhọc leo thêm hai tầng nữa, Vi Vi vừa mở cửa ra, bọn Hiểu Linh đã lăn ngay lên ghế salon. Nhị Hỷ nằm lăn ra với tư thế như nằm trên giường, đôi mắt nhìn đông ngó tây trong phòng, đột nhiên lên tiếng hỏi vẻ phát minh ra gì đó: “Vi Vi, đợi đến lúc tớ tìm được chồng tớ, cậu bảo Đại Thần nhà cậu giúp thiết kế một ngôi nhà cho tớ nhé. ”

“Tớ cũng muốn, tớ thích phong cách của nhà cậu. ” Hiểu Linh phụ họa. Cô và Nhị Hỷ không phải lần đầu đến đây, có điều lần nào đến cũng đều theo quán tính tán thưởng vài câu mới chịu được.

Vi Vi vừa pha trà vừa hỏi bọn họ: “Tớ cũng tham gia thiết kế mà, sao các cậu không tìm tớ. ”

“Xì, cậu thiết kế toàn là những phần xấu ma chê quỷ hờn. ”

Vi Vi ủ rũ. Lúc nào cũng thế, rõ ràng là do cô cùng Đại Thần thiết kế mà, người nào nhìn qua cũng đều nghĩ rằng do công lao của Đại Thần cả.

Haizzz~~~ Dưới ánh hào quang khiến người ta mù quáng của Đại Thần, khi nào cô mới có ngày được xuất đầu lộ diện đây?

Ty Ty hai lần trước đều có việc không đến được, hôm nay lần đầu đến nhà Vi Vi, nhân lúc họ đang nói chuyện, cô nàng đã lượn lờ khắp nơi trong nhà rồi.

Căn nhà này nằm ở khu chung cư cao tầng Minh Vi Uyển, là món quà mà cha mẹ Đại Thần mua tặng vào năm ngoái khi Vi Vi và Tiêu Nại đính hôn với nhau.

Nói ra thì, Vi Vi trước nay không thấy rằng cha mẹ phải có nghĩa vụ mua nhà tặng con cái, nhưng món quà của trưởng bối thì lại không thể õng ẹo từ chối được. Thế nhưng, nếu trưởng bối vẫn ở trong khu nhà cũ kỹ thời xa xưa do nhà trường cấp cho, tình hình lại khác đi nhiều.

Lúc Vi Vi nhận căn nhà này, cô có một cảm giác tội lỗi lắm. Tiền Đại Thần kiếm ra, cha mẹ anh cương quyết không nhận, nên Vi Vi cảm thấy Đại Thần rõ ràng lắm tiền, sao lại phải để cha mẹ mua. Tuy rằng họ chỉ trả tiền đặt cọc, nhưng tiền cọc cũng phải đến mấy chục vạn rồi, đối với những giáo sư ngành lịch sử và khảo cổ không có tiền thêm ở đâu khác mà nói, mấy chục vạn có lẽ là phần lớn số tiền tích lũy được của họ chăng.

Vả lại họ cũng đâu nhất định phải mua cho được nhà mới, căn nhà Tiêu Nại ở trước kia cũng được mà.

Sau khi Tiêu Nại hiểu được suy nghĩ của cô bèn tỏ ra bất lực, giải thích: “Họ quen ở trong trường, vì ông ngoại của anh thường ở đó, bố anh lại là học sinh của ông, họ đã quen với nhau ở chính căn nhà ấy. ”

Tiêu Nại vừa nói vừa cảm thấy có phần buồn cười, “Hơn nữa bố mẹ anh cũng không nghèo thế đâu. ”

Về sau khi Giáo sư Lâm, mẹ của Tiêu Nại, biết được việc này, trong lòng càng thêm yêu thích Vi Vi hơn nữa. Tâm ý bỏ ra được người ta nhận biết là một trong những việc rất kỳ diệu trên thế gian này. Tâm trạng giáo sư Lâm vô cùng sung sướng, một mặt căn dặn ông Tiêu đừng cứ than vãn khảo cổ thiếu thốn nghèo nàn trước mặt con dâu tương lai, để con bé cứ nghĩ nhà mình “thiếu thốn nghèo nàn”, một mặt lật tung đồ đạc của mình, định tìm thứ gì đó để tặng.

Và nay, trước khi hôn lễ tiến hành, Vi Vi lại nhận được một chiếc vòng tay Dương Chỉ Bạch Ngọc nghe nói là vật gia truyền. Đến lúc ấy, Vi Vi mới biết những gì Đại Thần nói là thực. Những người xuất thân danh giá thư hương truyền thế như họ, người ngoài nhìn thấy thanh bần, nhưng không chừng một bức thư pháp họ treo đại trên tường cũng là bút pháp nổi tiếng vô giá trên thị trường cũng nên.

Nhưng chiếc vòng này lại khiến Vi Vi thấy rất căng thẳng. Vàng giá trị cao ngọc thì vô giá, hơn nữa còn là Dương Chỉ Bạch Ngọc, tuy mẹ Đại Thần bảo chỉ là một đồ vật bình thường, nhưng Vi Vi vẫn chìm trong nỗi lo lắng sợ rằng sẽ làm hư nó, quyết định rằng khi hôn lễ sẽ đeo một lần rồi không đeo nữa.

Nghỉ ngơi đủ rồi, Hiểu Linh thúc giục Vi Vi: “Mau mang áo cưới ra đây xem nào. ”

“Đến phòng ngủ mà xem, tớ vác không nổi. ”

Lễ cưới của Vi Vi và Tiêu Nại là theo kiểu truyền thống, áo cưới tất nhiên cũng là dạng cổ điển thuần túy nhất rồi. Mũ phượng bằng vàng bạc nguyên chất lấp lánh ngọc trai, áo dài tay rộng may bằng chỉ vàng hoa lệ lạ thường, giày thêu hoa tinh xảo thanh tú, cả một bộ được mô phỏng theo lễ phục cưới trong Mộng Du 2, xếp đầy trong sáu bảy chiếc hộp lớn.

Ty Ty cẩn thận từng ly từng tí nâng mũ phượng lên: “Chiếc mũ này đẹp quá, tớ cứ tưởng là mũ dạng kia chứ, tớ không thích loại đó. ”

“Loại kia cũng đẹp chứ, nhưng nặng quá. ” Vi Vi đáp.

Nhị Hỷ sờ nắn trân châu trên đó: “Thứ này bao nhiêu tiền vậy?”

Vi Vi nói một con số, Nhị Hỷ bùng phát: “Trời đất ơi, cậu đội cả một cái nhà vệ sinh lên đầu á!”

“…Cậu không thể nói dễ nghe hơn tí sao = =” Vi Vi buồn bực một lúc, sau đó giải thích vẻ lúng túng, “Đại Thần nói cái này không bị mất giá được, cho nên không tính là lãng phí…”

Hiểu Linh biện bạch hộ: “Người ta đã đeo trên tay đến mười mấy cái nhà vệ sinh rồi, Vi Vi đội một cái có gì đâu nào. ”

Nhị Hỷ bò mọp bên thành giường nhìn mũ phượng tinh xảo trên tay: “Cho dù không mất giá thì nó cũng không đẻ ra trứng được, có đáng không?”

“Ôi chao, Vi Vi có thể đẻ trứng là được rồi. ”

Trong đầu Vi Vi không hiểu vì sao lại nảy ra một cảnh tượng thế này – một quả trứng tròn vo màu trắng trơn tuồn tuột, bỗng dưng vỡ vỏ, một đứa bé trắng ngần mũm mĩm đội vỏ trứng lắc lư lảo đảo trèo ra, đôi mắt đen lay láy nhìn cô, hé mở đôi môi hồng đào…

Vi Vi đã kịp thắng lại bánh xe tưởng tượng trước khi cậu nhóc gào lên, lầm bầm trong bụng một trăm lần rằng mình đẻ con mà mình đẻ con mà…

“Ôi tớ thích bộ này quá, ” Hiểu Linh sờ sẫm nét thêu trên áo cưới, nước miếng sắp rơi ra tí tách, “Tại sao chúng ta phải học Tây phương may áo cưới màu trắng chứ, rõ ràng áo choàng mũ phượng truyền thống của chúng ta đẹp hơn nhiều. ”

“Phải đó, ” Nhị Hỷ lên tiếng, “Lúc nhỏ tớ ngưỡng mộ nhất cách ăn mặc trong phim kiếm hiệp, thường xuyên cuộn mình trong lớp áo cổ trang. ”

“Vi Vi, mau cho bọn tớ xem hiệu quả thế nào. ”

“Tớ không biết mặc…”

Những ánh mắt khinh bỉ đồng thời chiếu vào cô, Vi Vi không chịu thua: “Chẳng lẽ các cậu biết?”

Ba cô gái nhìn đống quần áo và n dải thắt lưng dây nhợ lòng thòng phải thắt trên eo, nhìn nhau một lúc, rồi Ty Ty lập tức chuyển chủ đề, cảm khái mà rằng: “Ôi trời, không ngờ hai người lại sắp kết hôn rồi cơ đấy. ”

Nhị Hỷ phụ họa: “Chính thế, có cần gấp gáp thế không, tốt nghiệp xong là kết hôn, có phải là mang thai đâu. ”

Vi Vi bị bọn Ngu Công châm chọc nhiều quen rồi, nên chút trình độ của Nhị Hỷ có thấm tháp vào đâu: “Sợ trễ quá các cậu chạy hết thì không thu được phong bao mừng cưới. ”

Hiểu Linh vẫn thấy không thể hiểu nổi: “Vi Vi cậu cứ nhận lời cưới thế, tại sao không kéo thêm hai năm nữa. ”

Ty Ty đế vào: “Sao cậu khẳng định là Tiêu Đại Thần gấp, không chừng Vi Vi chúng ta còn cuống quýt hơn ấy chứ?”

Hiểu Linh vừa nghe đã bảo: “Đúng rồi! Sao tớ không đảo ngược tư duy nhỉ, Vi Vi, chắc không phải cậu cầu hôn người ta đó chứ?”

Vi Vi ú ớ: “Đương nhiên không rồi. ”

Nhị Hỷ truy vấn vẻ rất hào hứng: “Vậy Đại Thần cầu hôn thế nào? Hoa có không, nhẫn nữa, có quỳ xuống không?”

“…” Nhị Hỷ, phim truyền hình bây giờ cũng có quê như vậy nữa đâu.

“Nói nhanh lên!” Nhị Hỷ giục cô.

“Hừm, hai năm nay tớ đều thực tập ở công ty anh ấy mà, nhưng tớ chưa từng nhận tiền lương, có hôm bỗng nhớ đến chuyện đó, thế là bèn đòi anh ấy, sau đó anh nói…”

Vi Vi gương mặt choáng váng thất thần.

Nhị Hỷ và Ty Ty nhìn cô vẻ mong ngóng.

“Anh ấy nói… tiền thì không có, chỉ có người thôi. ”

Nhị Hỷ phụt ra: “Đại Thần nhà cậu đúng là nham hiểm không thay đổi. ”

Bọn Hiểu Linh nhìn và sờ mó một cách cẩn thận tỉ mỉ từng chiếc áo đôi giày và trang sức, đã sắp chín giờ rồi, nếu không về nhà thì trễ mất. Vi Vi đưa họ đến trạm xe buýt, vẫn chưa đến cổng khu nhà đã nhìn thấy một chiếc xe màu đen chầm chậm dừng lại bên họ.

Cửa xe mở ra, một bóng người cao lớn tuấn tú bước xuống.

“Sư huynh. ” Bọn Hiểu Linh nhao nhao.

Tiêu Nại gật đầu với họ: “Các bạn đến rồi à. ”

Dưới ánh đèn, Tiêu Nại hai năm sau đó vẫn thanh lịch tuấn tú. Mà hai năm nay một sư huynh đã tốt nghiệp ra trường như anh, trong miệng đám sư đệ sư muội đồn đãi còn là một truyền kỳ. Bọn Hiểu Linh tuy trước mặt Vi Vi rất mau mồm nhanh miệng, nhưng nhìn thấy anh đều trở nên ngoan ngoãn một cách vô thức.

Ty Ty nói: “Bọn em phải đi thôi, không làm phiền sư huynh nữa. ”

Nhị Hỷ cố nén nhịn một lúc vẫn không kìm được, cười với vẻ gian xảo: “Sư huynh, hôm nay anh để Vi Vi về theo bọn em đi. ”

Vi Vi choáng, trừng mắt nhìn cô. Nếu cô muốn về đó ở, chẳng lẽ phải cần người phê chuẩn hay sao?

Tiêu Nại nhìn Vi Vi một cái rồi nói với nụ cười: “Hôm nay e rằng không được. ”

Một câu hỏi hoàn toàn có thể bỏ qua, anh lại trả lời với vẻ nghiêm túc, khiến Vi Vi lại trừng mắt nhìn với vẻ ủ rũ buồn bực. Tiêu Nại vờ như không nhìn thấy ánh mắt cự nự của cô, nói với bọn Nhị Hỷ với vẻ rất phong độ mà còn chu đáo: “Muộn quá rồi, tôi đưa các bạn về. ”

Tiêu Nại đưa các bạn cô về trường, Vi Vi liền về nhà dọn dẹp quần áo cưới trên giường, dọn mãi dọn mãi, đột ngột như nhớ ra gì đó bèn ngừng lại. Ngẫm lại thì, thực ra có một lần, chắc là cũng xem như cầu hôn vậy.

Đêm ấy trên chiếc giường này, họ lại kết thúc qua loa lần nữa, anh ôm lấy cô để bình tĩnh một lúc, bỗng kề bên tai cô hỏi: “Khi nào em mới cho anh tốt nghiệp?”

“Hử?” Cô hỏi lại với vẻ thắc mắc, “Anh tốt nghiệp gì cơ?”

Anh đáp: “Chẳng phải anh đã học hai năm khoa tự động kiềm chế đấy thôi?”

Ở bên Tiêu Nại đã lâu thế rồi, khả năng lý giải của Vi Vi đã đạt đến trình độ không phải người thường, thế là nhanh chóng phân tích ra.

Khoa tự động kiềm chế…

Khoa tự kiềm chế…

Kiềm chế…

Nghĩ đến đây, mặt Vi Vi đã sắp cùng màu với bộ quần áo trên tay rồi. Năm nay họ đã bắt đầu sống với nhau, e rằng chẳng mấy ai tin rằng đến nay họ vẫn chưa vượt qua giai đoạn cuối cùng.

Cẩn thận đặt áo cưới trở lại vào hộp, vạt áo ngoài vừa nãy bị Nhị Hỷ đánh rớt xuống đất, mép áo hơi bẩn một chút, thế là Vi Vi cầm vào phòng vệ sinh giặt sạch lại bằng nước. Giặt xong thấy người mình nhơm nhớp, thuận tiện tắm luôn một cái, tắm xong mới phát hiện ra mình nãy giờ nghĩ ngợi lung tung nên quên mang cả quần áo vào thay.

Tuy trong nhà không có ai, rèm cửa sổ đã kéo kín, nhưng Vi Vi vẫn không có can đảm để mình trần trụi mà lao vào phòng ngủ. Bó tay vậy, đành phải khoác chiếc áo rộng lên người, tuy rất mỏng rất trong suốt, nhưng vẫn còn hơn là không mặc gì.

Mở cửa phòng vệ sinh ra, Vi Vi đi thật nhanh đến phòng ngủ, thế nhưng lúc chỉ còn cách phòng ngủ chừng vài bước chân, lại nghe thấy “lách cách” một tiếng, cửa bị mở ra, Vi Vi cứng đơ cả người.

Sao anh lại về nhanh như thế.

Người vừa mở cửa rõ ràng không ngờ rằng vừa vào nhà đã nhìn thấy cảnh tượng đặc sắc thế này, ngón tay dừng lại trên nắm đấm cửa.

Vi Vi giật mình khép vạt áo lại thật chặt, trong lòng mừng thầm may mà mình vừa nãy không nude mà chạy ra ngoài. Làm sao cô biết được, với mái tóc còn ướt thả bồng bềnh, áo ngoài mỏng manh ẩm ướt cuộn bên ngoài, cổ tay ngọc ngà hé lộ ngoài tà áo phất phơ, chân dài eo thon thoắt ẩn thoắt hiện, còn gợi cảm gấp trăm lần không mặc gì.

“Áo cưới đã đưa đến rồi à?” Tiêu Nại chầm chậm đóng cửa lại.

“Vâng, buổi chiều họ mang đến. ” Vi Vi trả lời, cảm thấy mình bắt buộc phải giải thích tại sao lại mặc thế này và đứng đây, “Em… em ban nãy tắm xong, quên mang quần áo, vừa lúc cái áo này bẩn nên vứt cho phòng vệ sinh…”

“Bẩn? Ở đâu?”

“Ơ… ở phía dưới này, đã…” Vi Vi giật mình cúi đầu nhìn xuống, lời còn chưa nói hết đã bị người ta ôm eo bế bổng lên. Anh đã đến bên cô tự khi nào, bế cô đưa thẳng vào phòng ngủ.

“Mặc vào cho anh xem nào. ”

“…Em không biết. ”

“Để anh dạy. ”

Ngón tay túm chặt vạt áo bị gỡ ra, chiếc áo tuột từ vai xuống. Cô ngồi trên đùi anh, chỉ cách một lớp áo mỏng dính. Vi Vi đã không còn dám nhìn anh nữa, mà chỉ nghiêng đầu rúc vào cổ anh.

Anh dạy cô thật, chậm rãi giúp cô mặc lên người từng chiếc từng chiếc, còn điềm tĩnh giảng giải cách mặc nữa. Áo lót, áo ngoài, váy, thắt lưng, áo khoác… ngón tay nóng bỏng luôn chạm vào người cô. Vi Vi để mặc anh lo liệu, ngoan ngoãn nhấc tay hoặc đứng dậy hoặc đứng im. Cuối cùng lại được anh bế lên ngồi trên đùi, để anh nắm lấy bàn chân cô, mang giày thêu vào cho.

Cô đã ăn vận hoàn chỉnh, xúng xính lễ phục ngồi trên người anh, rèm mi dài khẽ rũ, làn da đỏ ửng như ráng chiều. Anh ngắm cô, rồi đột ngột ôm ngang eo cô bế bổng lên, đặt cô xuống giường.

Áo cưới như lửa, tóc đen như thác, sắc da như ngọc. Vi Vi nhìn anh vẻ bất an, bàn tay anh đặt hai bên thái dương cô, đè lên tóc cô, đôi đồng tử trầm lắng nhưng không suy suyển, Vi Vi dần dần không chịu đựng nổi ánh nhìn ấy, giật mình nghiêng đầu sang né tránh.

Bình luận

Bình luận