Thư Viện Ngôn Tình » Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên » Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Ngoại truyện 01

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Ngoại truyện 01

data-ad-slot=”6608233251″>

NGOẠI TRUYỆN 1: BẢNG XẾP HẠNG MỸ NỮ ĐẠI HỌC A

Buổi tối hôm có trận thi đấu bóng rổ chia tay của năm tư, Tiêu Nại ở lại trong trường.

Vì đánh bại được khoa Kiến trúc nên Ngu Công rất hứng chí, ăn mừng một trận tưng bừng bên ngoài vẫn chưa thấy đã, thế là kéo thêm hai người nữa từ ký túc khác đến, tụ lại thành một bàn đánh mạt chược, làm ít bia và đồ nhắm, mọi người vừa đánh bài vừa buôn dưa rôm rả.

Nói mãi nói mãi, cũng khó tránh khỏi nhắc đến sự kiện lãng mạn tình yêu gây choáng váng mọi người vào tối đó – Tiêu Nại mới trước khi tốt nghiệp đã khiến người ta bàng hoàng, thành một cặp với đại mỹ nữ Bối Vi Vi của khoa.

Lão Thất nói: “Tớ biết Lão tam luôn theo phái hiệu quả mà, nhưng không biết tại sao lại hiệu quả đến mức này, sấm dội vang giật chưa kịp bịt tai, cưa đổ luôn đệ nhị mỹ nữ trong bảng xếp hàng của trường! Bái phục bái phục, ngũ thể đầu địa (tức là đầu và tứ chi đều dập xuống đất trong tư thế bái phục người khác ấy ^_^)”

Hầu Tử Tửu nói: “Thực ra nếu Lão Tam cưa đổ được đệ nhất mỹ nữ Mạnh Dật Nhiên, tớ cũng chẳng thèm kinh ngạc, cô nàng Mạnh Dật Nhiên đó hình như Lão Tam cũng quen?”

Lão Đại bình thường không nhiều chuyện, nhưng uống chút bia vào cũng nhiều lời hẳn: “Tớ nhớ hình như năm ngoái có cuộc tranh luận về thứ hạng nhất, về sau tam muội thua nhỉ?”

Mô-za-a bảo: “Nghe nói là vì tam tẩu không ngây thơ bằng cô nàng Mạnh kia?”

Trong sự bàn tán hỗn loạn, nam chính trong chủ đề đột ngột lên tiếng: “Bảng xếp hạng gì?”

Bạn đang đọc truyện tại

Mọi người: “…”

Ngu Công đang đánh bài chợt gào lên: “Đến cả bảng xếp hạng mỹ nữ trường mình mà cậu cũng không biết à?”

Tiêu Nại đáp: “Không biết. ”

Ngu Công kích động, ném quân bài trong tay xuống, mở máy laptop của mình ra, lên diễn đàn của trường, tìm thấy bài viết đó rồi đưa cho Tiêu Nại: “Xem đây! Bảng xếp hạng mỹ nữ trường ta, có hình cả đấy!”

Mọi người trong ký túc vô cùng kích động, mong ngóng xem Tiêu Nại đưa ra bình luận gì, vậy mà anh chỉ liếc nhìn qua một cái, sau đó tay trái đánh bài, tay phải bắt đầu gõ bàn phím.

Chẳng lẽ anh muốn để lại comment trên đó?

Mọi người càng kích động hơn nữa.

Gõ được một lúc, Tiêu Nại trả lại laptop cho Ngu Công, Hầu Tử Tửu hét: “Mau đọc comment của Lão Tam đi!”

Ngu Công đáp liền một thôi một hồi: “Ừ ừ ừ. ”

Thế nhưng anh chàng vừa F5, trang web lại hiển thị – không tìm thấy trang web bạn cần tìm, Ngu Công không tin nổi lại F5 rồi F5 nữa, phát hiện ra bài viết đó đã không cánh mà bay. Nhưng trên diễn đàn các bài viết khác vẫn còn nguyên, không hề có vấn đề gì cả.

Ngu Công phẫn nộ: “Cậu làm trò quái gì thế hả?”

“Cái bảng số liệu thất thiệt nhảm nhí đó để lại làm gì. ” Giọng nói Tiêu Nại lạnh nhạt, tiếp đó đẩy dãy quân bài của mình ra: “Thập Tam Yêu, ăn tiền. ”

NGOẠI TRUYỆN 2: BẢNG XẾP HẠNG PHÒNG KÝ TÚC CỦA ĐẠI THẦN

Sau khi yêu đương với Tiêu Nại, có một vấn đề mà Vi Vi luôn thắc mắc rất lâu rồi, đó chính là – Tại sao bọn Ngu Công rõ ràng lớn tuổi hơn Tiêu Nại, lại gọi anh là Lão Tam, gọi cô là Tam tẩu?

Một hôm nào đó nhớ ra nên hỏi Tiêu Nại, anh vừa xem sách vừa trả lời: “Ồ, vấn đề kỹ thuật. ”

“Ớ?” Vi Vi nghe mà như vịt nghe sấm, “Kỹ thuật gì cơ?”

Tiêu Nại đáp: “Làm người khác đứng hình, họ thua anh. ”

Về sau, Vi Vi nghe được phiên bản hoàn chỉnh của sự kiện làm đứng hình người khác từ Ngu Công, bạn Ngu Công rất căm phẫn kể lại lúc ấy Tiêu Nại nhỏ tuổi mà nham hiểm thế nào thế nào, khi phát hiện ra mình nhỏ tuổi nhất, lẳng lặng lấy laptop ra, khiêu chiến với giọng bình thản ra sao: “Là đàn ông thì phải dựa vào thực lực để nói chuyện. ”

Bạn Ngu Công đến lúc này nói ra chuyện đó vẫn buồn bực vạn phần: “Sao anh lại phải so thực lực với cậu ta kia chứ!”

Vi Vi lúc hỏi vẫn chưa biết những chi tiết này, nhưng chỉ mấy tiếng làm người khác đứng hình, đã khiến cô choáng váng. Lập tức phát hiện ra ngay vấn đề: “Í, thế thì anh thua Lão Đại ư?”

Tiêu Nại liếc cô một cái, vẻ mặt làm- sao-anh-thua-được-chứ.

Vi Vi choáng: “Anh ấy là Lão Đại mà. ”

Tiêu Nại đáp: “Anh nhường. ”

Vi Vi rất ngờ vực: “Anh tốt thế cơ á?”

“Lão Đại là trưởng phòng ngầm, phải làm việc. ”

Vi Vi: “…”

NGOẠI TRUYỆN 3: ĐẶT TÊN CHO BÉ TIÊU

Giáo sư Lâm hôm nay thật sướng muốn điên lên, tại sao, là vì con dâu nhà đã mang thai rồi. Niềm vui đó của Giáo sư Lâm ấy mà, đó là khi xưa năm hơn hai mươi tuổi đã làm mẹ thì quá sớm rồi, chẳng ngờ năm nay bà mới bốn mươi bảy tuổi, thế mà đã sắp thành bà nội.

Giáo sư Lâm hôm ấy không còn tâm trạng đâu mà làm việc, chạy đi khắp nơi khoe với mọi người, huyên thuyên với ai đó ít nhất cũng phải mười phút. Thế mà, không ngờ rằng đến buổi trưa ăn cơm, toàn khoa Lịch sử đã biết hết, rằng nhà họ Tiêu lại sắp sinh ra thêm một thiên tài nữa. Đến buổi tối tan sở, những giáo sư lớn tuổi trường Đại học A đều nghe được tin vui bất ngờ này.

Vừa hết giờ làm việc, Giáo sư Lâm đã xách một quyển từ điển cũ kỹ chạy đến nhà con trai cách đó không xa.

Được con dâu đón vào, Giáo sư Lâm ngồi xuống ghế salon, con trai con dâu ngồi phía đối diện. Giáo sư Lâm ngắm con dâu nhà mình một cách đặc biệt hoan hỉ, ôi chao, cô bé này năm ấy vừa gặp đã thấy thích, bây giờ thì càng nhìn càng thấy yêu. Bọn trẻ bây giờ, đặc biệt là những đứa xinh đẹp, đều chú ý đến vóc dáng này nọ, có đứa nào chịu sinh con sớm đâu, làm sao giống được con dâu nhà mình cơ chứ.

Giáo sư Lâm quan sát nhìn ngắm Vi Vi từ đầu đến chân một lượt, rồi lên tiếng với vẻ sung sướng: “Hôm nay mẹ đến là để bàn bạc việc đặt tên cho cháu nội. ”

Vi Vi thấy mẹ chồng bước vào ôm theo quyển từ điển thì trong lòng đã đoán ra, nên không hề thấy ngạc nhiên.

“Nhưng trên đường mẹ đã nghĩ ra tên rồi. ”

Giáo sư Lâm cười nói vẻ khoái chí: “Tên là Tiêu Bảo Bối, thấy thế nào?”

Vi Vi bàng hoàng.

Thế nào gọi là rất tầm thường như lại tao nhã, rất lạ kỳ nhưng lại bình thường, đó chính là cái tên này. Giáo sư Lâm quá đắc ý, cảm thấy mình thật sự đã đặt được một cái tên hay tuyệt thế. Sợ rằng con trai con dâu không hiểu được cái hay cái tốt của tên này, bà vội vàng giải thích kỹ lưỡng:

“Vi Vi, con thấy đó, trong tên này có họ của con, người ta vừa nhìn tên thôi đã biết họ của con rồi. ”

Vi Vi: “…”

“Con trai, nhìn này, đưa họ của Vi Vi vào tên của cháu nội, người ta vừa nhìn đã biết con cưng chiều vợ đến mức nào. ”

Tiêu Nại: “…”

Giáo sư Lâm càng nghĩ đến cái tên này càng hài lòng, ý vừa hay lại còn mỹ mãn, đọc lên rất thuận miệng, quá phù hợp với đứa cháu nội mình mong ngóng bấy lâu. Có điều chuyện đặt tên quan trọng một đời, phải thận trọng mới được.

“Để mẹ gọi điện hỏi thử một người bạn tinh thông việc đặt tên này xem sao. ”

Giáo sư Lâm hôm nay tỏ ra hứng chí quá độ, vừa nói vừa cầm điện thoại đặt cạnh đó lên bắt đầu bấm số, lát sau đã thao thao bất tuyệt với người ta rồi.

Trên ghế salon phía đối diện, Vi Vi vẫn đang ở trong trạng thái lạc thần, Tiêu Nại ghé sát lại gần cô, thầm thì bên tai: “Anh có thể vào phòng chơi game được không?”

Dám để cô lại một mình đối phó với mẹ chồng à! Vi Vi tức giận trừng mắt: “Người này làm người khác chịu à! Anh dám chạy!”

Đôi mày đẹp của Tiêu Nại khẽ chau, ánh mắt lướt qua một nét cười, cố ý nói thật chậm rãi: “Em có chắc là một mình anh làm?”

Anh có thể vô sỉ thêm được không? Vi Vi biểu đạt vẻ khinh bỉ bằng ánh mắt.

Có thể.

Đại Thần dùng ngôn ngữ biểu đạt cảnh giới của anh: “Phu nhân nổi giận, anh nhất định…”

Ngừng lại, nén cười, “Dám làm dám chịu. ”

Bên kia giáo sư Lâm đã trao đổi đủ lâu với Huyền học Đại sư, đặt điện thoại xuống vui sướng nói: “Đại sư nói cái tên này hay, mẹ thấy cứ thế đi, trai gái gì cũng hợp cả. ”

Thần thánh ơi, đừng mà, cô không muốn bị con mình oán trách cả đời đâu. Vi Vi đang định tìm lời gì đó để từ chối thì Tiêu Nại đã nhanh hơn một bước, phủ định luôn: “Không được. ”

“Sao không được?” Bị con trai phủ quyết, giáo sư Lâm rất tức giận.

“Trùng tên. ”

Vi Vi nhìn anh có phần hoài nghi, không phải chứ, cái tên kinh khủng ghê gớm thế kia mà cũng trùng được ư?

Giáo sư Lâm cũng tỏ ra vô cùng ngờ vực, dưới ánh nhìn nghi ngờ của mẹ và vợ, Tiêu Nại điềm nhiên đáp: “Con quen một người tên này, hôm qua còn gọi tên cô ấy mấy lần. ”

Vi Vi chắc chắn là Đại Thần đang ăn nói lung tung. Hôm qua là cuối tuần, trời thì mưa, hai người họ ở nhà cả ngày làm chồng làm vợ, làm sao lại quen với người tên “Tiểu Bảo Bối” gì gì đó được, lại còn gọi đến mấy lần…

Khoan đã!

Tiêu Bảo Bối, Tiêu bảo bối… tiểu bảo bối… bảo bối… (thì mình gọi là “cục cưng bé nhỏ ơi… cục cưng ơi… ấy :”>)

Không phải chứ!

Trong đầu Vi Vi thoáng hiện một cảnh nào đó trong đêm qua và cả những đêm trước kia, nghi ngờ lẫn kinh ngạc nhìn người nào đó, người nào đó đang cười vẻ nhã nhặn với cô.

Sắc mặt Vi Vi thế là…

Đỏ lên.

Rồi xanh.

Rồi tím.

Cuối cùng, chân một anh Đại Thần nào đó, bị đạp lên rất mạnh.

“Trùng tên thật à? Vậy không ổn, tên cháu nội nhà ta nhất định phải độc nhất vô nhị. ” Không để ý đến sắc mặc kỳ lạ của con dâu, giáo sư Lâm lại lật từ điển ra, khổ sở, “Tóm lại phải tên gì mới hay đây?”

Sắc đêm càng nồng, đã sắp đến giờ bận rộn nhất, bà mẹ lại cứ chần chừ mãi, ông bố ở nhà đã đói bụng muôn chết, thế là Tiêu Nại dứt khoát kết luận: “Nó không có tay à, đợi nó ra đời rồi để nó tự lật từ điển. ” = =

Một bà mẹ nào đó: Sao tôi lại sinh ra một thằng con thế này cơ chứ /_ _ _ _ _\

Một bà vợ nào đó: Sao tôi lại gả cho một ông chồng thế này cơ chứ /_ _ _ _ _\

Một… ai đó nhận chịu tổn thương sâu sắc: Sao tôi lại có một ông bố thế này cơ chứ, không chịu đâu, tôi muốn đầu thai lại TT_TT

NGOẠI TRUYỆN 4: ĐÁM NHÓC NHÀ HỌ TIÊU

Thân là sản phẩm của Thần nhân khoa Công nghệ thông tin và hoa khôi cùng khoa, bạn nhỏ Tiêu từ nhỏ đã biểu lộ niềm đam mê cuồng nhiệt đối với máy tính. Cụ thể biểu hiện chính là, lúc vừa mới học bò, cậu nhóc đã không ngại khó khăn gian khổ mà trèo lên bên cạnh chiếc laptop mà bố cậu đang mở, hết sức hài lòng thỏa mãn với cái bàn phím mà tè lên đó một bãi, hoàn toàn làm hư hỏng máy tính của ông bố.

Đương nhiên kết cuộc cũng rất thê thảm – bị ông bố trẻ, khi ấy nhận được điện thoại liền tức tốc trở về, tóm ngay lấy, phết hai cái thật mạnh vào cặp mông núng nính của cậu nhóc.

Đến khi hơi lớn hơn một chút, cậu ta liền ôm lấy đùi bố không chịu buông: “Bố ơi mua cho Tông Tông một chiếc máy tính đi!”

Bố hỏi: “Sao phải mua máy tính?”

Bạn nhỏ Tiêu trả lời rất chí khí: “Làm việc. ”

Ông bố trẻ đột nhiên nảy sinh ra cảm giác tự hào vì có người kế tục, cúi xuống bế bổng cậu nhóc lên: “Thế công việc gì nào?”

Tông Tông: “Nhấn ABCD!”

Bố: “…”

Tên của nhóc Tiêu là do ông nội đặt, gọi là Tiêu Minh Tông. Ông nội đã giải thích một tràng cái tên này một cách tự hào – Minh giả, nhật nguyệt dã, nhật nguyệt giả, thiên chi linh khí dã. Công giả, ngọc khí dã, ngọc thạch giả, địa chi tinh hoa dã. (Chữ Minh, là nhật nguyệt, người như nhật nguyệt, là linh khí của trời. Chữ Tông, là ngọc khí, người như đá quý, là tinh hoa của đất –>è má ơi, dịch nghĩa xong mém xỉu = =)

Vậy nên cậu nhóc Tiêu Minh Tông của chúng ta, không nghi ngờ gì nữa, chính là linh khí của trời đất, tinh hoa của nhật nguyệt đấy!

Khụ khụ…

Sự tự sướng đắc ý của các ông bà lão thì khoan quan tâm đến. Chỉ riêng bản tính của cậu bạn nhỏ thôi, nói là tinh hoa cũng thực sự là không quá. Tướng mạo nghiêng về nét đẹp kiều diễm của mẹ hơn một chút, tuổi nhỏ mà đã mày thanh mắt sáng, xinh đẹp tuấn tú… Tất nhiên, mũm mĩm một chút. Cái đầu thông minh nhạy cảm nghe nói giống hệt ông bố, chút chút logic cũng tinh thông vô cùng, đặc biệt nhạy cảm với môn Số học. Có điều tính cách hoạt bát hiếu động, vô cùng phá hoại thì lại không biết giống ai.

Bình luận

Bình luận