Thư Viện Ngôn Tình » Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên » Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Ngoại truyện 02

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên | Ngoại truyện 02

data-ad-slot=”6608233251″>

Cả buổi tối, Vi Vi khó khăn lắm mới dỗ dành cho cậu nhóc ngủ được, kéo Tiêu Nại ngồi xuống sàn phòng khách sửa chữa đồ chơi. Vi Vi nhìn đống đồ chơi vỡ thành bốn năm phần thì có phần khổ sở: “Tông Tông tóm lại là giống ai đây, lúc nhỏ em có nghịch thế đâu, em có mấy thứ đồ chơi bây giờ vẫn còn tốt nguyên, mẹ em còn giữ mà. Có phải là giống anh không?”

“Không giống anh. ” Tiêu Nại chối ngay, ấn bánh xe đồ chơi vào chiếc xe hơi, nói: “Lúc nhỏ anh chưa hề bẻ gãy đồ chơi của mình. ”

… Hừm, cho nên?

“Của người khác thì chắc bẻ gãy khá nhiều. ” Tiêu Nại nhún vai.

Vi Vi: “…”

Được rồi, đã biết con trai mình giống ai rồi, nhưng Tông Tông à, con vẫn nên học tập bố con kìa! Đừng bẻ gãy đồ chơi bố mẹ mua cho chứ!

Bạn nhỏ Tông Tông của chúng ta tinh lực dồi dào, hoạt bát vô cùng, chưa từng chịu nổi cô độc. Lúc còn chưa biết bò đã thích ngồi trong xe nôi bi bô tiếng người ngoài hành tinh của vương quốc thiếu nhi, vả lại bắt buộc phải có mọi người nghe và tán thương, nếu không sẽ ngọ nguậy đá chân lung tung để biểu thị ý phản đối. Vừa mới biết bò đã quấn trong tã lót bình sữa bò khắp nơi để làm quen địa hình, đến lúc biết đi thì càng ghê gớm hơn nhiều.

Dỗ cho cậu nhóc ngủ là việc đau đầu nhất của mọi người. Bạn nhỏ rất biết cách phân công công việc cho bố mẹ. Mỗi ngày bố mẹ tan sở xong đến nhà ông bà nội đón cậu về, ăn uống no say xong, cậu sẽ ngồi trong lòng bố, xem bố làm việc với laptop, cứ í da í da để đề xuất ý kiến. Còn trước khi ngủ, thì thích bám theo mẹ để chơi cùng, bắt mẹ kể chuyện, hơn nữa ngày nào cũng bắt mẹ phải lên giường cùng mới chịu ngoan ngoãn đi ngủ.

Hôm ấy Vi Vi dỗ cho nó ngủ xong, mình cũng thiếp đi trong vô thức. Chợp mắt được một chốc thì thấy thân thể nhẹ bổng, bị người ta bế lên đi ra ngoài, lát sau lại được đặt xuống một chiếc giường rộng rãi mềm mại khác.

Vi Vi hơi hé mắt, gạt tay một người nào đó đang cố mở nút áo: “Đừng, em mệt lắm. ”

Bạn đang đọc truyện tại

Nút chỉ cởi một nửa, nửa che lấp nửa lộ liễu rất chi là gợi cảm. Người nào đó vô cùng hiểu ý mà không cởi nữa, trực tiếp tuột ra, bàn tay luồn vào từ phía dưới, phủ người xuống nói bên tai cô: “Vi Vi, chúng ta phải nắm bắt thời gian thôi, sinh hết những đứa nào cần sinh đi. ”

“Ứ?” Vi Vi bị anh làm cho hỗn loạn mù mờ, nhất thời không hiểu.

Người nằm phía trên dường như có chút bực bội, nói chắc như đinh đóng cột: “Sinh thêm đứa nữa, để chúng tự chơi với nhau. ”

Nếu hai vợ chồng đều là con một, theo chính sách của thành phố B hiện nay thì có thể sinh hai con. Hai người đã sớm đồng thuận về vấn đề này, quyết định phải có hai đứa, nhưng sinh liền một lúc thì Vi Vi chưa từng nghĩ đến. Không phải là vì lo lắng công việc gì cả, Vi Vi rất may mắn, thừa hưởng được thể chất của mẹ mình, thời gian mang thai không bị thai hành phải nôn mửa, sắc mặt tái xanh hoặc gì gì đó. Chỉ cần ba tháng đầu phải cẩn thận, sau đó đã có thể đi làm bình thường.

Sinh con thì không sợ, nhưng chăm nó thế nào đây? Bây giờ Tông Tông đa số thời gian vẫn do ông bà nội chăm sóc, thời gian làm việc của giáo sư đại học khá tự do, lại mời cả người giúp việc nữa, cũng xem như đối phó được. Nhưng nếu lại sinh thêm một tiểu ma vương như Tông Tông, bố mẹ chồng có khi nào giương cờ khởi nghĩa không >o<

Chuyện này Tiêu Nại nhắc đến một lần lúc ở trên giường rồi không nhắc tới nữa, Vi Vi thấy chắc anh chỉ nhất thời cảm hứng sôi sục thôi, nên cũng không nghĩ nhiều. Mấy hôm sau, Tiêu Nại bế cậu nhóc đi nhà sách, mang về một đống sách thiếu nhi, sau đó ngồi trên sàn nhà ánh nắng rực rỡ đọc sách cho con nghe.

Giọng nói của anh vẫn lạnh như trước, nhưng dưới ánh nắng ấm áp chiếu tỏa, trong tiếng bi bô của cậu nhóc, lại tỏ ra dịu dàng và uể oải lạ thường. Vi Vi ngồi xuống cạnh anh, tiện tay cầm một quyển lên đọc, lơ đãng lắng nghe anh đọc truyện… Càng nghe càng thấy kỳ lạ.

Theo thông lệ của Tiêu Nại, tên những nhân vật nhỏ trong sách thiếu nhi đều bị đổi thành Minh Minh hoặc Công Công.

Quyển đầu tiên là thế này:

“Minh Tông dẫn theo em gái đi chăn dê, hai đứa đến một triền đồi, trên đó bạt ngàn cỏ xanh…”

Quyển thứ hai:

“Sâu con, vịt con và heo con cùng sống trong một khu rừng rậm, ba anh em sống rất vui vẻ…”

Quyển thứ ba:

“Anh sâu lớn và em gái heo con…”

Tông Tông nghe xong N câu chuyện liền thấy uất ức, kháng nghị rất nghiêm túc: “Tại sao Tông Tông không có em gái heo con!”

Vi Vi nghe thấy người nào đó chậm rãi trả lời: “Sẽ có nhanh thôi. ”

Vi Vi: “…”

Vi Vi ngồi dậy, lấy sách đập vào anh: “Anh làm trò gì thế = =”

Tiêu Nại: “Xây dựng tinh thần trách nhiệm làm anh của Tông Tông. ”

Vi Vi: “…”

Công Công tổng kết lại: “Mẹ ơi, Tông Tông muốn dẫn em gái heo con đi chơi. ”

Thế là, cách hai năm sau, Vi Vi lại mang thai, các trưởng bối biết trước tiên đều vui sướng đến điên lên, con người phàm khi già rồi thì còn yêu cầu gì nữa, chỉ muốn chơi đùa hưởng thú vui cùng cháu mình mà thôi.

Đám bạn cùng phòng ký túc của Vi Vi cũng biết rất nhanh, lần lượt gọi điện đến biểu lộ sự bàng hoàng.

Hiểu Linh: “Vi Vi, sao Đại Thần nhà cậu lại đam mê việc sinh con thế nhỉ?”

Vi Vi: “… Anh ấy thích chiến đấu chớp nhoáng. ”

Nhị Hỷ: “Cậu với Đại Thần nhà cậu ấy, vừa gặp đã yêu, vừa tốt nghiệp đã cưới, vừa cưới đã sinh con, sinh con chưa bao lâu đã có mang đứa thứ hai. Vi Vi à, tiếp sau đó cậu muốn làm gì đây?”

Vi Vi: “… Để tối nay tớ hỏi thử xem kế hoạch tiếp theo của anh ấy = =”

Ty Ty: “Hu hu hu… cậu đã hai con rồi, mà tớ vẫn còn ế chỏng gọng, không được, đối tượng làm quen tiếp theo dù thế nào đi nữa tớ cũng gả quách cho xong!”

Còn trong công ty, vì Vi Vi lại mặc loại quần áo chống bức xạ, thế là mọi người đều không nói mà biết. Đám đông trong đó dần dần biểu thị vẻ kích động vì bị shock nặng, dần dần cảm thấy Tiêu Nại vô sỉ quá. Làm gì có trò đó, dẫn đầu một bước thì thôi bỏ qua đi, đi trước hai bước cũng nhịn vậy, không ngờ bây giờ lại tiến thêm bước nữa, vô sỉ quá vô sỉ.

Ngu Công ngửa mặt lên trời ai oán: “Lão đây khi nào mới sinh con được đây!”

Mô-za-a: “Thì cậu cứ cởi bỏ cái lốt trai zin ra đi…”

Ngu Công: “Biết cậu đã bị cởi bỏ rồi, đừng có làm tàng. ”

Mô-za-a u buồn ủ rũ: “Bị cởi bỏ bởi cái nơi tịt mít ấy, thế thì có tác dụng cái khỉ gì!” [tại sao anh chàng nói thế, mời xem ngoại truyện BT giữa My ca và KO ]

Mọi người vẫn chưa kịp hiểu thâm ý trong lời cậu ta, đã nghe thấy A Sảng có bệnh sợ nữ giới lảm nhảm: “Tôi không cần vợ, nhưng muốn có con, làm sao có đây?”

Mọi người nhao nhao chen vào diễn tả độ khó của sự việc: “…Chỉ nghe đồn là đánh chưởng từ xa, chưa từng nghe nói có chửa từ xa…”

Lần mang thai này của Vi Vi vô cùng yên lành, còn thoải mái dễ chịu hơn lần đầu nhiều, cơ bản cũng chẳng có cảm giác gì khó chịu. Mọi người đều nghĩ chắc là con gái, nên đã sớm đặt xong tên, là Tiêu Minh Nguyệt [chữ Nguyệt 玥 này gồm bộ Vương 王 và bộ Nguyệt 月, nghĩa là Ngọc thần, ngọc châu. . . ]

Nhưng chín tháng mười ngày sau, lại vẫn là một cậu nhóc. Mọi người đều có phần hụt hẫng do ngoài kế hoạch vạch ra, nhưng đa phần vẫn là vui sướng hỉ hả trước sinh linh mới này. Vốn phải đổi tên nhưng Mệnh lý đại sư mà bà nội quen đã nói, giờ này đặt tên là Tiêu Minh Nguyệt là hay nhất, không được đổi tuyệt đối không được đổi, nên tuy là một cậu cu con nhưng vẫn gọi là Minh Nguyệt.

Cậu nhóc Minh Nguyệt sinh ra đã rất yên tĩnh, việc thường làm nhất là ngủ, nếu không thì cũng nằm suy tư trong nôi, nếu có người đến thăm, cậu sẽ lặng lẽ nằm trong xe nôi nhìn người đó, một lúc sau, nghiên cứu hoàn tất, ngoẹo đầu, nhắm mắt, tiếp tục ngủ.

Vẻ ngoài giống ai thì chưa nhìn rõ lắm, nhưng Vi Vi thấy hình như giống Đại Thần hơn, nhưng Đại Thần cũng đâu có ủ rũ thế này.

Haizzz~~~

Vi Vi thấy rất ngờ vực, tại sao sinh ra hai đứa, một thì cực kỳ nghịch ngợm, một lại vô cùng yên tĩnh? Không thể trung hòa một chút sao? Gene này phân bổ kiểu gì vậy!

Lúc Vi Vi nằm ổ cực kỳ chán nản, đã dựa vào việc suy ngẫm vấn đề này để cho qua thời gian.

Từ khi em trai ra đời, Tông Tông cũng đã an phận hơn nhiều, thường xuyên đạp lên chiếc ghế nhỏ để bò mọp bên xe nôi ngắm em trai mình, nói chuyện với nó, thỉnh thoảng dùng bàn tay mũm mĩm sờ soạng, nhéo em mình, nhưng cậu nhóc Minh Nguyệt hoàn toàn phớt lờ.

Tông Tông hát cho cậu em nghe bài hát mới học được trong tivi, cậu bé vốn đang chìm trong suy tư nghe được một lúc bèn lật tấm thân núng nính lại, đưa đít vào mặt với Tông Tông, bắt đầu ngủ. Ông anh nhỏ không thích hát cho cái mông phúng phính nghe, ngừng lại, hụt hẫng một lúc lâu, sau đó buồn bã chạy đến trước giường mẹ, báo cáo: “Mẹ ơi, em trai hình như hơi ngốc nghếch. ”

Vi Vi đang húp canh gà bị sặc nghẹn.

Tông Tông đã lo lắng rất lâu cho cậu em ngốc của mình, cho đến khi về sau đi mẫu giáo mới hiểu ra. Ngày đầu tiên từ trường về, cậu nhóc nói với mẹ bằng vẻ khoái trá: “Mẹ ơi, em trai ngốc một chút cũng chả sao, mấy đứa bạn trong trường cũng rất ngốc. ”

Vi Vi: “…”

NGOẠI TRUYỆN 5: ÁNH TRĂNG SÁNG Ở ĐẦU GIƯỜNG HAI ANH EM

Vi Vi dạy Minh Tông đọc thơ.

“Đầu giường ánh trăng rọi, Ngỡ mặt đất phủ sương, Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố hương. ”

Tuy dạy Tông Tông một lần là đọc được, nhưng Vi Vi cảm thấy trẻ con học rồi sẽ quên, thế là hôm sau lại dạy lại lần nữa. Ngày thứ ba, Vi Vi tiếp tục ôn tập cho nó: “Đầu giường ánh trăng rọi…”

Tông Tông hỏi vẻ nghiêm túc: “Mẹ, mẹ chỉ biết có mỗi một bài thơ thôi hả? Ông nội và bà nội biết rất nhiều. ”

Vi Vi xấu hổ: “Mẹ là học sinh ban tự nhiên… Bảo bố con dạy đi…”

Vi Vi bị con trai coi thường, nước mắt đầm đìa chạy đến phòng đọc sách tìm chồng, vứt quyển tuyển tập thơ xuống cho anh: “Anh đi dạy nó đi, gene nhà anh ăn hiếp người ta quá đáng…”

Ông bố bị đuổi ra khỏi phòng đến ngồi cạnh con trai, nhìn quyển sách trong tay, đó là “Một trăm bài thi từ khai sáng” mà Vi Vi mua, các tuyển tập thơ bên trong đều là những bài rất đơn giản và dễ đọc. Tiêu Nại lật lật một hồi rồi ném sang một bên, bế con trai lên, dạy nó một bài…

“Thiên thượng bạch ngọc kinh, ngũ lầu thập nhị thành…”

Vẫn là thơ của Lý Bạch, tên là “Kinh loạn ly hậu thiên ân lưu dạ lang ức cựu du thư hoài tặng Giang Hạ Vỹ thái thú lương tể”… Tên đã dài, bài thơ còn dài hơn… [miễn cho em dịch nghĩa nhen = =]

Tiểu Tông Tông nghệch ra. Người nào đó không hề thấy xấu hổ vì đã bắt nạt con trai, lại còn tỏ ra hài lòng sờ sờ đầu nó: “Sau này đừng bắt nạt vợ của bố nữa. ”

******

Cô Vương ở trường mẫu giáo vô cùng yêu thích Tông Tông, dỗ dành bắt chuyện với cậu nhóc: “Tông Tông biết đọc thơ không?”

Tông Tông: “Biết. ”

“Biết đọc thơ gì nào?”

Tông Tông nghiêng đầu: “Biết hết. ”

Cô giáo toát mồ hôi: “Vậy Tông Tông thích bài thơ nào nhất?”

Tông Tông vừa nghịch tàu lửa nhỏ vừa tiện miệng đọc lưu loát: “Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương. ”

Cô giáo không ngờ cậu nhóc lại đọc lưu loát như thế, vui mừng hỏi: “Tông Tông sao lại thích bài này?”

Tông Tông ngẩng lên, nói rõ ràng: “Vì em trai là ánh trăng!”

Cô giáo mơ hồ ing~~~: Con đang nói cái gì thế…

Trường mẫu giáo nhanh chóng mở cuộc họp phụ huynh, các thầy cô muốn tổ chức các tiết mục để biểu thị thành quả dạy dỗ cho phụ huynh biết. Tiết mục cô Vương đăng ký là bé Tiêu đọc thơ.

Hiệu trưởng trường cho chạy trước chương trình để kiểm tra chất lượng, rất hài lòng vì Tông Tông đọc thơ, cô Vương thấy hiệu trưởng thích thú bèn tiếp tục tâng bốc: “Cậu nhóc còn biết bài thơ đó có ý nghĩa gì nữa cơ. ”

“Thật không?” Hiệu trưởng càng vui mừng, hỏi Tông Tông: “Tông Tông, thế ‘đầu giường ánh trăng rọi’ là gì nào?”

Tông Tông xếp khối hình, đáp lại bằng chất giọng non nớt vương mùi sữa: “Em trai ở đầu giường không mặc áo và quần!”

Cô: …

Hiệu trưởng: Khụ… cô Vương à…

Cô Vương nước mắt tuôn tràn, rõ ràng hôm qua hỏi cậu nhóc còn nói ánh trăng chiếu ở đầu giường cơ mà!!! Sao đột ngột biến thành câu trả lời có rating + thế này!!!

Haizzz, cô ơi… đám nhóc họ Tiêu từ người lớn đến kẻ nhỏ, đều sẽ đột ngột biến thành sát thủ thế đấy = 

Xem thêm truyện của tác giả Cố Mạn

Bình luận

Bình luận