Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

“Ngay cả mua quần lót tớ cũng đưa anh ấy đi cùng, cảm giác như hai chị em vậy, tớ thầm nghĩ nếu tớ hôn anh ấy thì thấy mình như đang mắc tội loạn luân, thế đâu có được?” Khi Nguyễn Nguyễn hỏi về cảm giác của Trịnh Vi đối với Hứa Khai Dương, Trịnh Vi đã trả lời như vậy.
Tóm lại, Hứa Khai Dương vẫn chưa bày tỏ thái độ gì, Trịnh Vi cũng vẫn tiếp tục làm bạn với Khai Dương trong sự mơ hồ, có lúc cán cân trong lòng nghiêng về phía anh, nhưng phần lớn vẫn nghiêng về bên chưa biết nhiều hơn.
“Rốt cuộc, cậu định tìm một người như thế nào?” Nguyễn Nguyễn hỏi.
Trịnh Vi nói: “Tớ luôn cảm thấy, người mà tớ cần tìm phải là một người làm cho tớ hết mình vì anh ấy. Tớ không yêu người yêu tớ, chỉ yêu người mà tớ yêu”.
Rất nhiều năm sau nhớ lại câu nói này, trên môi Trịnh Vi lại xuất hiện nụ cười đau khổ như Nguyễn Nguyễn lúc này. Cô nghĩ, hồi đó cô thực sự là một đứa trẻ hư hỏng vì quá được nuông chiều.
Bạn đang đọc truyện tại


Sau khi đã làm quen với các con đường trong vườn trường, cảm giác mới mẻ ở câu lạc bộ cũng đã phai dần, phòng 402 lại rộ lên “phong trào xem phim mới”. Lúc đàu là do một lần Trịnh Vi vô tình bắt gặp Lão Trương lén lút cầm một gói gì đó được bọc bằng giấy báo, mặt mũi hớn hở đi trên đường, tò mò cô liền chặn lại đòi kiểm tra, kết quả mới phát hiện ra bên trong toàn đĩa VCD – “Món ăn tinh thần” được sinh viên nam ưa chuộng. Trịnh Vi lập tức tỏ ra nghiêm khắc, tịch thu ngay đám cỏ độc đó. Sau khi về phòng, việc đầu tiên là chốt chặt cửa trong, tranh thủ lúc Duy Quyên không có nhà, gọi ngay Tiểu bắc và mấy người khác, “Mau lại đây, mau lại đây, có cái này xem hay lắm”.
Trong phòng toàn là các cô gái 18, 19 tuổi, đã bao giờ xem những thứ này, trông thấy những hình ảnh đó, họ lập tức sững người, mặt đỏ tía tai tim đập thình thịch, xen lẫn cảm giác hồi hộp vì làm chuyện bậy bạ. Từ đó trở đi có “Cái gì hay”, Lão Trương cũng biết chủ động cống nạp cho Trịnh Vi; một thời gian dài, việc này đã trở thành một trong những chương trình kinh điển của phòng 402. Chỉ có Duy Quyên không bao giờ tham gia vào phong trào xem phim điên cuồng của bọn họ, thỉnh thoảng bắt gặp chỉ buông một câu: “Một đám lưu manh”.
Khi đã xem quá nhiều, các tình tiết tương tự và mấy trò xóc lọ nhạt nhẽo đã khiến mọi người dần dần mất đi hứng thú, chỉ có Trịnh Vi và Tiểu Bắc vẫn xem không biết mệt, và trình độ thưởng thức bộ môn “Nghệ thuật” này nhập môn ban đầu dần dần nâng lên một tầm cao mới, và cũng biết thêm được một số nam nữ diễn viên xuất sắc, người nào không có làn da tươi trẻ và các chiêu bất ngờ để đánh thắng thì thường không thể lọt vào mắt xanh của bọn họ, đến cả Lão Trương phụ trách cung cấp nguồn đĩa cũng phải than thở rằng, để thỏa mãn khẩu vị ngày càng kén chọn của bọn họ thật không dễ dàng gì.
Thời gian đó, Trịnh Vị bắt đầu học tiếng Nhật cấp tốc, đầu giường, túi xách, đâu đâu cũng thấy cuốn Sổ tay tiếng Nhật giao tiếp cấp tốc, cô còn tự tay làm một tờ biểu, trên đó ghi chi chít lời thoại thường xuất hiện trong các bộ phim AV[5] của Nhật Bản bằng cả tiếng Trung và tiếng Nhật, đầy đủ từ cách phát âm đến dịch nghĩa. Cô đưa cho Nguyễn Nguyễn xem như người hiến dâng báu vật, Nguyễn Nguyễn nói: “Nếu tiếng Anh mà cậu cũng có tinh thần học tập như thế này, tớ dám chắc cậu cũng sẽ qua được cấp 8”.
Trịnh Vi hai tay chống sườn cười thích thú.
_ © _
Lúc không xem phim lại thấy buồn, Trịnh Vi cũng lôi tiểu thuyết của Nguyễn Nguyễn ra đọc, nhưng không có nhiều cuốn cô thích. Một hôm năm trên giường đọc cuốn Tuyển tập Lâm Yến Ni, vô tình giở tới truyện Vừa gặp Dương Quá lỡ dở một đời.
Trịnh Vi nói: “Tớ đã từng đọc Thần điêu hiệp lữ của Kim Dung, chỉ có điều tớ chẳng thấy Dương Quá có gì hấp dẫn cả, tại sao lại hớp hồn được Trình Anh, Lộc Vô Song, Công Tôn Lục Ngạn như thế nhỉ, Quách Tương còn khổ hơn, lỡ làng cả một đời”.
“Thế cậu cảm thấy dưới ngòi bút của Kim Dung, ai là người hấp dẫn hơn cả?” Nguyễn Nguyễn đang ngồi làm bài tập ở bàn giường dưới ngẩng đầu lên hỏi.
“Cậu nói trước đi”. Trịnh Vi tinh quái vặn lại.


“Tớ thì tớ thích Quách Tĩnh, hiền lành thật thà, là một người chồng mẫu mực, chung thủy, một lòng một dạ với Hoàng Dung, lấy chồng phải lấy ngươi như thế”. Nguyễn Nguyễn trả lời.
“Tớ thích nhất là Mộ Dung Phục, tuyệt chiêu Dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi ư bỉ thân (Lấy cái sở trường của địch mà trị địch) thật tuyệt biết bao”. Trịnh Vi say sưa nói.
Nguyễn Nguyễn tỏ vẻ không thèm chấp: “Trẻ con như cậu mà gặp gã đàn ông như Mộ Dung Phục thì e sẽ bị gã xơi tái chẳng chừa lại xương, còn chẳng bằng Dương Quá, mặc dù tàn tật, nhưng chi ít cũng một lòng với Tiểu Long nữ”.
“Tớ không thích Dương Quá, vì trong các nhân vật nữ của Kim Dung, tớ thích nhất Quách Tương, Quách Tương đáng yêu biết bao, thế mà cuộc đời lại dang dở vì Dương Quá, cuối cùng phải làm ni cô”.
Nguyễn Nguyễn nói: “Thực sự câu nói vừa gặp Dương Quá lỡ dở một đời của Lâm Yến Ni viết rất đúng, chắc là có rất nhiều cô gái trong đời đã gặp một Dương Quá nhưng không thể lấy được chàng”.
Trịnh Vi nói vẻ cương quyết: “Tớ không tin là tớ lại không lấy được”. Nói xong câu này, cô liền nhớ đến Lâm Tĩnh, bất giác lòng hơi chùng xuống, nhưng lập tức lại tỏ ra hào hứng lên ngay: “Nhất định tớ sẽ tìm được một người đáng để tớ yêu hơn Lâm Tĩnh. “
_ © _
Năm thứ hai đại học, vào học chưa được bao lâu thì đến ngày Lễ Tình Nhân, đối với các sinh viên vừa yêu sự lãng mạn, ngày lễ này đặc biệt được coi trong. Vừa ăn xong cơm tối, Trịnh Vi phát hiện có không ít các bạn cùng tầng đã quần áo chỉnh tề chuẩn bị xuất phát, Lục Nha cũng mất tích một cách bí hiểm sau buổi chiều tan học. Hôm đó người được mọi người chú ý nhiều nhất trong khu ký túc xá phải kể đến Nguyễn Nguyễn, anh người yêu ở xa ngàn dặm của cô đã gọi điện thoại cho một cửa hàng hoa trong thành phố và đặt tặng cô 99 đóa hồng, trong cuộc sống bần hàn thời sinh viên, một bó hoa hồng lớn như vậy thật xa xỉ biết bao. Nguyễn Nguyễn lặng lẽ ký tên nhận bó hoa trước ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, cô không nói gì, nhưng Trịnh Vi có thể nhìn thấy ánh mắt cô cũng rạng ngời hạnh phúc, dường như mọi nỗi nhớ nhung xa cách nghìn trùng đều được bù đắp trong giấy phút này. Kể cả Trịnh Vi – người từ trước tới nay luôn chê hoa hồng không sang, nhưng khi nhìn thấy những đóa hồng tươi tắn, rực rỡ ở góc phòng, lòng cũng vô cùng ngưỡng mộ. Con gái đúng là động vật đơn giản, chỉ cần một bó hồng là có thể khiến lòng nở hoa. Trịnh Vi thầm nghĩ, biết đến bao giờ mình mới có thể nhận được một bó hoa hồng giống như thế của người mình yêu thương nhỉ? Không, chỉ cần một bông cũng được.
Thực ra ngày hôm nay, không thiếu chàng trai muốn tặng hoa hồng cho cô, sau 6h30 chiều đã có mấy cú điện thoại gọi đến, thăm dò xem cô có muốn đi chơi cùng không, trong đó có cả Hứa Khai Dương, Trịnh Vi đều từ chối hết. Sau 8h tối, cô bắt đầu cảm thấy lẻ loi, bạn bè cùng phòng người thì có hẹn với người yêu, người thì về nhà, còn một người không biết đã đi đâu. Nguyễn Nguyễn thì ngồi chat với người yêu, chỉ còn cô và Tiểu Bắc đưa mắt nhìn nhau. Trịnh Vi bắt đầu bất bình, tại sao thế giới lại tồn tại ngày lễ vô nhân đạo như ngày Lễ Tình Nhân?
Chuông điện thoại réo vang, cô và Tiểu Bắc tranh nhau nhấc máy, cuối cùng Tiểu Bắc đã thắng vì nhanh tay hơn một chút. Cô nhấc máy với vẻ đắc ý, nhưng mặt liền xị ngay xuống, “Trịnh Vi, tìm cậu”.
Trịnh Vi như viên tướng quân giành chiến thắng, chạy ra nghe điện thoại, hóa ra là Lão Trương. Lão nói chỗ lão đang có một “cái hay” mới, bảo cô sang phòng lấy.
Đúng lúc Trịnh Vi đang rầu rĩ vì rỗi rãi, thầm nghĩ, có cái gì xem để giết thời gian cũng tốt, bèn thay giầy vội vàng xuống tầng. Dương như bầu không khí khu ký túc xá toát lên một vẻ ngọt ngào lãng mạn; còn khá nhiều anh chàng vẫn đang kiên nhẫn đứng gác, có anh cầm hoa, có anh cầm thú bông, còn có anh cầm cả chùm bóng bay màu hồng phấn hình trái tim, dáng vẻ rất nực cười, lúc đi ngang qua anh chàng, Trịnh Vi còn cố tình đứng lại nhìn.
Ký túc xá nam mà Lão Trương ở cách khu ký túc xá của Trịnh Vi không xa, đây không phải là lần đâu tiên Trịnh Vi đến, nên cô liền chạy thẳng lên phòng. Trường G có một quy định kỳ lạ, nghiêm cấm sinh viên nam ra vào ký túc xá của các sinh viên nữ, nhưng buổi tối trước thời gian đóng cửa – 11 giờ 30 – sinh viên nữ có thể thoải mái đến phòng sinh viên nam. Mặc dù có rất nhiều nam sinh bày tỏ phản đối trước quy định bất bình đẳng này, nhưng quy định vẫn là quy định, phải chấp hành.
Ký túc xá nam hôm nay vắng vẻ hẳn đi, người ở lại trực chốt chắc đều là những kẻ độc thân. Lúc Trịnh Vi đến, trong phòng chỉ còn lại Lão Trương đang ngồi chơi điện tử; nhìn thấy cô, câu đầu tiên của Lão Trương là: “Ngày vui như thế này mà không đi chơi à?”
Trịnh Vi bĩu môi: “Em không thích cái trò đó, ngày lễ của bọn tây có gì là hay?”
“Hứa công tử vừa nãy không mời được em, có vẻ buồn lắm”.
“Anh đừng nói linh tinh nữa, đưa đồ cho em, bản cô nương lập tức đi ngay”.
“Em đợi chút đã, vừa nãy phòng bên mượn rồi, đợi anh sang lấy về cho em”. Lão Trương bảo cô ngồi xuống đợi, còn mình thì đi ra ngoài.
Trịnh Vi đâu có phải là người chịu ngồi yên một chỗ, hai mắt tròn xoe liếc ngang liếc dọc khắp phòng, mọi người phòng 402 đều nói giường của cô bừa bộn như giường sinh viên nam, nhưng họ chưa bao giờ được chiêm ngưỡng nơi ở của họ. Cái gì được gọi là ổ chó? Chính là chốn này. Tất hôi quăng khắp nơi, quần áo bẩn thì khỏi phải nói, phòng của Lão Trương giống như một đống rác khổng lồ; chỉ có một chiếc giường hết sức gọn gàng, đồ đạc cũng ít, nổi bật hơn hẳn so với cả phòng, trên chiếc bàn học kê trên giường có đặt một mô hình kiến trúc. Trịnh Vi rất muốn xem, bèn lại gần ngó nghiêng, mô hình tòa nhà vừa dùng để kinh doanh vừa dùng làm nhà ở này đã hoàn thành được già nửa, các tấm bìa đã cắt xong xuôi, chỉ còn một phần nhỏ chưa gắn chặt. Cô thử sờ tay vào, phát hiện phần mái trang trí mô hình trên có thể nhấc ra được, thấy thú vị, bèn nhấc ra. Đang định xem tiếp còn phần nào nhấc được ra nữa không, đột nhiên nghe thấy sau lưng có người nghiêm giọng quát: “Cậu làm gì vậy?”
Trịnh Vi đang chăm chú quan sát, mà tiếng quát đó lại quá gần, bất giác cô giật nảy mình, tay run lên, vội quay người lại, trong lúc bối rối không may cùi tay huých ngay phải mô hình trên bàn, lập tức mô hình đó khẽ nghiêng, chỉ tích tắc nữa là rơi xuống đất. Trong khoảnh khắc đó Trịnh Vi cũng biết mình đã gây ra một tội tày trời, kêu lên một tiếng thất thanh, người vừa quát sau lưng cô đẩy cô sang một bên, rồi dướn người lên, nhanh tay đỡ lấy mô hình trước khi nó rơi xuống đất.
Vì không hề có sự chuẩn bị nên khi bị đẩy mạnh như vậy, Trịnh Vi liền ngã, hai mông rơi “Bịch” xuống nền nhà, cú ngã trời giáng khiến cô cảm thấy tê tái. Trong giây phút đó, cảm giác dữ dội hơn cảm giác đau đớn là sự không thể tin vào mắt mình, thực sự không thể tin vào mắt mình. Không ngờ, không ngờ lại có người vì một cái mô hình vớ vẩn mà đẩy Ngọc diện Tiểu Phi Long tiếng tăm lẫy lừng như ném một thứ đồ bỏ đi!

http://credit-n.ru/offers-zaim/oneclickmoney-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-zaim/platiza-mgnovenniy-zaim-online.html http://credit-n.ru/zaymi-nalichnymi-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.