Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

“Đứng lại!” Trịnh Vi đuổi theo, hét lên sau lưng gã.
Dường như gã không nghe thấy lời cô nói, cô càng hét, gã càng đi nhanh. Trịnh Vi tức nổ đom đóm mắt, lúc đầu cô đuổi theo gã chỉ là muốn chửi gã vài câu cho bõ tức thôi. Ai ngờ phản ứng của gã khiến cô ôm cục tức ở đó, tiến không được lùi không xong, làm sao có thể cho qua một cách dễ dàng như vậy.
Xem ra địa điểm mà gã chuẩn bị tới cùng hướng với giảng đường của cô di, đến trước khu giảng đường lạnh lẽo của Học Viện Công trình Kiến Trúc, Trịnh Vi đã đuổi kịp gã, rút kinh nghiệm lúc nãy, cô túm chặt gã từ phía sau, bắt gã phải dừng lại, cau mày xoay người.
Cuối cùng Trần Hiếu Chính không còn cách nào khác đành đứng lại, “Cậu có thôi ngay đi không?”
“Anh quá mất lịch sự đấy, bảo anh dừng lại, anh không nghe thấy sao? Tôi còn chưa nói hết”. Cuộc rượt đuổi khiến hai má Trịnh Vi đỏ rực, nhưng thái độ vẫn ương ngạnh.
Bạn đang đọc truyện tại


“Tôi không có gì để nói với cậu, đề nghị cậu tránh ra, tôi phải lên lớp đây”.
“Tôi nói cho anh biết, anh không xin lỗi thì không xong đâu”.
Mặt gã lộ rõ vẻ cố gắng kìm chế nỗi bực mình và khó chịu. “Tôi chưa bao giờ gặp đứa con gái nào như cậu, chỉ có điều tôi cũng cho cậu biết rằng, tôi chẳng có gì sai cả, vì thế không thể xin lỗi cậu, và cậu cũng đừng nói chuyện lịch sự với tôi, nếu cậu hiểu phép lịch sự thì cũng không nên lôi lôi kéo kéo con trai trước mặt mọi người”. Nói xong, gã lấy hai ngón tay nhấc tay áo cô lên, hất mạnh ra.
“Anh…” Không ngờ gã lại làm ra vẻ gặp phải ruồi, ngay cả chạm vào tay cô cũng không chịu. Trong giây phút đó Trịnh Vi không nói gì, nghiến răng nhìn gã bằng bằng ánh mắt căm thù, gã cũng không hề tỏ ra chịu thua, nhìn cô với vẻ lạnh lùng. Hai người cứ giằng co như vậy trên bậc tam cấp trước khu giảng đường của Học viện Công trình Kiến trúc. Lúc này đang là giờ cao điểm lên lớp, đã có không ít người đi qua để ý đến họ, cuối cùng Nguyễn Nguyễn cũng đã đuổi kịp, cô nhìn Trần Hiếu Chính với vẻ ngạc nhiên, rồi nói với Trịnh Vi: “Thôi, sắp muộn rồi đấy, bọn mình đi đi”. Trịnh Vi không nói gì cả, vẫn nhìn chằm chằm vào gã, dường như muốn xả thân hắn ra thành trăm mảnh. Cũng có một số bạn bè quen biết Trần Hiếu Chính dừng chân đứng nhìn, trong đó có người còn cất tiếng hỏi: “Chính, có chuyện gì vậy?” Gã có phần ngại ngùng, bèn không thèm đếm xỉa tới cô nữa, tự bỏ đi.
Mặt Trịnh Vi tái đi một chút, nhưng vẻ ngại ngùng thoáng qua vừa nãy của gã đã khiến cô túm ngay được một chút điểm yếu của kẻ địch, cô cười với vẻ ranh mãnh rồi hét lớn sau lưng gã: “Trần Hiếu Chính, tôi nói lại một lần nữa, anh năn nỉ thế nào với tôi cũng chẳng ăn thua, về sau đừng bám riết lấy tôi như thế!”
Đúng như mong đợi, câu nói này của cô đã khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía gã, và cô cũng hả hê khi nhận ra rằng gã hơi khựng lại, mặc dù chỉ trong tích tắc, tiếp đó gã lại thoăn thoắt bước đi với tốc độ nhanh hơn rồi biến mất ở đoạn rẽ trên giảng đường, nhưng cô biết trò chơi khăm của mình đã thành công. Gã trai đáng ghét này cứng mềm không sợ, kiếm dao không ăn thua, nhưng lại thích sĩ diện. Quá hay, Trịnh Vi không có nhiều ưu điểm, điều đáng nói nhất là mặt dày, nếu gã không xin lỗi, về sau sẽ cho gã biết tay.
Trong lúc đi về giảng đường, Nguyễn Nguyễn thắc mắc: “Cái gã đáng ghét mà cậu nói hôm qua là hắn à?”
Trịnh Vi hơi sững lại, “Cậu quen tên khốn kiếp đó à?”
Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Không đến mức là quen, chỉ có điều tớ đã gặp hắn mấy lần trong câu lạc bộ tiếng Anh của trường, và cũng nói một hai câu với hắn, chỉ có điều không biết tên, chỉ biết hình như là sinh viên năm thứ hai khoa Kiến trúc của Học viện mình, nói tiếng Anh rất tốt, nghe nói môn ngoại ngữ và chuyên ngành của hắn ở khoa đều rất xuất sắc”.
“Sao cậu lại biết?” Trịnh Vi nhìn Nguyễn Nguyễn với vẻ lạ lùng.


“Lúc đó tớ nghe các cô bạn khác ngồi cạnh nói, hắn nói tiếng Anh rất tốt, trông lại đẹp trai, chắc là ở đó được khá nhiều người chú ý, chỉ có điều không hay chơi với mọi người lắm, bình thường chỉ nói chuyện với mấy ông thầy nước ngoài”.
“Xí!”, Trịnh Vi tỏ rõ vẻ bất bình, “Càng là loại người học giỏi thì nội tâm càng lập dị, cũng chẳng có gì ghê gớm mà phải kiêu căng như thế? Nguyễn Nguyễn, cậu không được giao lưu với loại người đó đâu đấy”.
“Cậu nói gì vậy? Cậu ngốc quá!” Nguyễn Nguyễn liền cười, “Nhưng nói đi rồi phải nói lại, hãy biết dừng đúng lúc, vừa nãy cậu cũng khiến hắn tức nổ đom đóm mắt rồi, cần gì phải tị nạnh với hắn nữa, coi như hòa rồi nhé”.
Trịnh Vi lấy sách trên tay Nguyễn Nguyễn, “Cũng không hiểu tại sao, cứ nhìn thấy thằng cha đó là tớ lại cáu tiết, tớ chưa bao giờ ghét người nào như thế”.
Nguyễn Nguyễn nói với vẻ điềm nhiên, “Ghét một người sẽ phải mất công suy nghĩ biết bao”.
Giọng Trịnh Vi vẫn tỏ rõ vẻ căm hận, “Mất công thế nào đi nữa cũng chẳng sao, gã không để cho tớ được yên, tớ cũng sẽ không để gã yên ổn”.
Ai yêu trước, người ấy sẽ thua
Có lúc lại kỳ lạ như vậy, trước buổi tối cãi nhau với Trần Hiếu Chính, chưa bao giờ Trịnh Vi nghe nói đến con người này, và cũng chưa một lần phát hiện tồn tại một người như thế. Đương nhiên, có thể đã từng có vô số lần anh ta đi lướt qua cô, hoặc giả cũng có người nhắc đến tên anh ta một cách vô tình hay cố ý trước mặt cô, chỉ có điều lúc đó, con người này và cái tên này hoàn toàn vô nghĩa đối với cô, vì thế cô thực sự không có cảm giác gì, nhưng đến khi cô bắt đầu để ý tới hắn, mới phát hiện ra rằng đâu đâu cũng thấy hắn.
Khoa Kiến trúc và khoa xây dựng vốn ở cùng một Học viện, quan hệ giữa hai khoa khá gần gũi, đồng thời lại nằm cùng khu giảng đường, gần như ra vào chạm mặt nhau luôn. Và Trịnh Vi còn vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra rằng, gã này lại còn khá nổi tiếng, không ít người ở khoa đã từng nghe nói đến tên hắn, nào là năm ngoái là thủ khoa, thành tích học tập rất khá, đã từng đạt giải trong cuộc thi thiết kế mô hình kiến trúc. Gần giống với những điều Nguyễn Nguyễn đã nói, ông thầy dạy môn đồ họa công trình cũng đã từng nhắc đến hắn trong giờ học, giọng rất đỗi tự hào vì có một học trò giỏi như vậy, ngay cả trong các buổi “Tọa đàm” ở phòng, cô cũng từng nghe thấy tên hắn qua lời kể của Duy Quyên, một người vốn cành cao như Duy Quyên mà cũng tỏ rõ vẻ ngưỡng mộ hắn.
Trịnh Vi thầm nghĩ, quả đúng là vật hợp theo loài, người hợp theo nhóm, kẻ đạo đức giả như Duy Quyên với gã đó là cùng một giuộc. Vì thế càng là những lúc Duy Quyên ca ngợi hắn, Trịnh Vi lại càng cảm thấy phản cảm, thầm cười nhạt với vẻ khinh bỉ. Đương nhiên Duy Quyên sẽ nói đó là do Trịnh Vi có thành kiến với người khác, và cực lực bảo vệ tấm gương sáng trong học tập đó của cô, Trịnh Vi cũng không tranh cãi với Duy Quyên. Chỉ có điều, một ngày nọ trong lúc đi dạo với Nguyễn Nguyễn quanh trường, vô tình dừng chân trước một bảng thông báo, trên đó dán danh sách và ảnh của các sinh viên có thành tích học tập xuất sắc, đạo đức tốt trong năm học trước, gương mặt khiến cô căm ghét cũng nghiễm nhiên nằm trong số đó.
Lúc đó, Trịnh Vi liền nói: “Lạ thật, sao chỗ nào cũng nhìn thấy thằng cha này, chẳng khác gì âm hồn lảng vảng”.
Nguyễn Nguyễn liền nói: “Người ta vốn đã như thế, vì cậu để tâm lưu ý, nên đương nhiên chỗ nào cũng thấy hình bóng hắn”.
Trịnh Vi dứ dứ quả đấm vào gương mặt vô hồn cách một lớp kính đó: “Lại còn nói học tập giỏi, đạo đức tốt, học thì thôi cho qua, còn phẩm chất đạo đức thực sự không còn gì để nói”.
Nguyễn Nguyễn biết khuyên cũng chẳng ăn thua, bèn không nói gì nữa. Vài ngày sau, vô tình cô lại đi qua bảng thông báo này, phát hiện thấy trên ảnh của Trần Hiếu Chính mọc thêm bộ râu hình chữ bát, bất giác vừa tức vừa buồn cười.
Trịnh Vi cũng không biết tại sao mình lại phản cảm với gã tên Trần Hiếu Chính đó đến thế, vừa nhìn thấy gã liền cảm thấy cả vũ trụ đang rừng rực bốc cháy. Cố nhiên lần gặp đầu tiên ở phòng Lão Trương là nguyên nhân khiến cô có ác cảm với gã, nhưng trong những cuộc chạm trán tiếp theo, vẻ bất cần, lạnh lùng mà gã thể hiện ra mới là nguyên nhân khiến cô ghét cay ghét đắng gã.
Trịnh Vi luôn tâm niệm một điều: Hiểu mình hiểu người, trăm trận trăm thắng, không cần mất nhiều thời gian, mọi chuyện về Trần Hiếu Chính đã bị cô nắm hết ngọn ngành.
Theo nguồn tin của Lão Trương và những người khác, Trần Hiếu Chính có thể coi là người vùng này, nhà ở một thành phố công nghiệp hạng trung cách thành phố G không xa, không có anh chị em, một số cụm từ miêu tả thành tích học tập của gã đã được cô tự động bỏ qua. Cô chỉ nhớ Lão Trương từng nói rằng, bình thường Trần Hiếu Chính thực sự không phải là một người kiêu căng, và cũng không khó sống lắm, thuộc mẫu người mà người ta không động đến mình thì mình cũng không động đến người khác, chỉ có điều bản tính có phần lầm lì, không hòa đồng cho lắm. Vì thế ở trường cũng không có bạn bè nào quá thân, phần lớn thời gian thui thủi một mình, gã không nhiệt tình với các hoạt động tập thể của bạn bè trong lớp hay bạn bè cùng phòng, nhưng cũng rất ít phát biểu ý kiến.
Trần Hiếu Chính ưa thích sạch sẽ, có phần kỹ tính, giường và phạm vi hoạt động của gã cũng là khu vực sạch sẽ duy nhất trong cả gian phòng; thói quen giặt giũ quần áo thay ra hằng ngày đã được bạn bè phòng Lão Trương coi là kỳ tích. Nhưng điều khiến bạn bè trong phòng không chịu nổi là gã rất ghét có người hút thuốc trong phòng, mỗi lần có người mơ màng nhả khói là chắc chắn gã sẽ lên tiếng can ngăn, hoặc cau mày mở hết cửa sổ ra. Bất kể có giờ học hay không hoặc đến ngày nghỉ cuối tuần, sáng nào gã cũng dậy sớm, đánh răng rửa mặt, dọn giường, quét nhà, tập thể dục; mặc dù những kẻ ngủ nướng cùng phòng bực mình vì bị đánh thức, nhưng lâu rồi cũng thành quen.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mặc dù gã lầm lì và khó gần, nhưng điểm lại cao, vở ghi chép trên lớp cũng nổi tiếng rõ ràng, mạch lạc, thường là vở mẫu để đám sinh viên lười trong lớp chuyền tay nhau chép, bài tập đương nhiên cũng trở thành tài liệu tham khảo phổ cập nhất. Mỗi lần đến giờ chia tổ thực hành, thiết kế, ai cũng muốn tranh được ở cùng tổ với gã, không những một công đôi việc mà phần báo cáo cũng không phải lo lắng gì nhiều, thậm chí đến đợt thi cuối kỳ, dường như những người đòi ngồi gần gã phải dùng đến biện pháp bốc thăm để sắp xếp chỗ ngồi; nhờ có những thế mạnh lớn đó mà tiếng tăm của gã cũng không đến nỗi quá tệ.
Sau khi tìm hiểu được những điều này, Trịnh Vi nhận ra rằng, dường như con người này có đầy đủ mọi điều kiện của kẻ biến thái tâm lý, không phải Hitler và Tiến sĩ Hanibal trong phim Sự im lặng của bầy cừu cũng thuộc mẫu người này đó sao? Cô ghét nhất là những kẻ đạo đức giả, biến thái kiểu này. Vì thế, sau khi nảy sinh mối thù, chỉ cần thấy bóng dáng gã xuất hiện trong tầm nhìn của cô, là cô lại xù lông xù cánh lên, bước vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Trước vẻ khiêu khích và những hành động gây sự vô cớ của cô, lúc đầu Trần Hiếu Chính còn nói nhỏ vài câu trả đũa, nhưng nhiều lần như vậy cũng thấy phiền hà, sau đó tránh được thì cố tránh, chỉ cần thấp thoáng thấy bóng cô là vội vàng đi vòng đường khác, lúc nào thực sự không thể tránh được nữa mới phải lạnh lùng đối mặt. Một lần, thực sự thấy không thể chịu được nữa, gã bèn cáu kỉnh buông ra một câu: “Trịnh Vi, cứ mãi thế này cậu không thấy mệt à, hay là tôi cho cậu đẩy tôi một cái rồi mọi chuyện chấm dứt ở đây” Trịnh Vi ngửa mặt lên trời cười một tràng dài rồi bỏ đi với vẻ đắc thắng, mấy ngày sao đó đi đường cũng hát thầm, vô cùng hả hê.
Nguyễn Nguyễn nói: “Trần Hiếu Chính cũng thật xui xẻo khi dính phải cậu, người như hắn mà còn nói giọng đó thì cậu cũng đừng hành hạ hắn mãi thế nữa”.
Trịnh Vi đâu chịu, đối với cô, việc gây khó dễ cho Trần Hiếu Chính đã trở thành bản năng; vừa nhìn thấy gã máu trong người cô lại sôi sùng sục. Thậm chí cô còn cảm thấy rất thú vị. Chọc giận gã đã trở thành sở thích của cô, vì thế có một thời gian, câu cô hay nói nhất trước mặt Nguyễn Nguyễn là: “Đấu tranh với kẻ biến thái, cảm nhận niềm vui bất tận”.
Đến giờ ăn trưa, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cùng cầm bát đến nhà ăn ăn cơm, vừa đi hai người còn hào hứng thảo luận các vụ scandal của các ngôi sao trên tạp chí Bát quái. Nhà ăn trong giờ cao điểm lúc nào cũng chật chội, cửa mua cơm nào cũng có sinh viên đói khát chen chúc. Thực ra trong trường còn có nhà ăn dành cho giáo viên và các quán ăn nhỏ, ở đó đồ ăn ngon hơn nhưng đắt hơn nhà ăn lớn, thông thường các sinh viên có điều kiện đều chọn hai nơi đó, và cũng tránh được cảnh mẻ đầu sứt trán vì xếp hàng mua cơm. Những lần Trịnh Vi đi ăn với Hứa Khai Dương, hai người đều đến nhà ăn nhỏ, Hứa Khai Dương khá kén ăn, không thích ăn cơm tập thể, thường bảo đầu bếp xào một, hai món đơn giản, hai người ăn tạm là xong.
Trịnh Vi không thích lợi dụng người khác, mặc dù lần nào Hứa Khai Dương cũng tranh trả tiền, nhưng cô kiên quyết đòi hai người luân phiên trả tiền qua thẻ.
“Ăn như thế sẽ thấy thoải mái”. Lần nào cô cũng nói như vậy, Hứa Khai Dương cũng ngại làm trái ý.
Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cũng đến nhà ăn nhỏ ăn cơm rất nhiều lần, về vấn đề này, cô và Nguyễn Nguyễn đều là người theo chủ nghĩa hưởng thụ, trong hoàn cảnh điều kiện cho phép, ai không muốn ăn ngon? Nhưng tiền chi tiêu hằng tháng có hạn, con gái lại khó tránh khỏi việc mua nhiều đồ lặt vặt, có lúc tiêu nhiều cho quần áo, ăn vặt hoặc sách vở, chắc chắn sẽ có lúc bí tiền. Vì thế, mặc dù nhà ăn nhỏ nấu ăn ngon, nhưng cũng không thể đi thường xuyên, phần lớn hai đứa vẫn phải hòa vào dòng người thích ồn ào, Nguyễn Nguyễn lại dễ thích nghi với mọi hoàn cảnh, ăn ở đâu cũng thấy ngon như nhau.
Nhà ăn lớn cũng có cái hay, các cô chú chia thức ăn ở đó đều biết gương mặt rạng rỡ của Trịnh Vi, lần nào cũng xúc thêm cho cô một, hai thìa thức ăn, điều này từng khiến Tiểu bắc – người vốn ăn nhiều hơn Trịnh Vi, một thời hâm mộ vô cùng. Nhưng đau đầu nhất là ở đây phải xếp hàng, để bảo vệ trật tự nhà ăn, có rất nhiều thành viên đeo băng đỏ trong hội sinh viên đi đi lại lại, khiến một người vốn không yên phận như Trịnh Vi đành phải ngoan ngoãn dịch từng bước theo đội hình rồng rắn.
Nhìn đội hình chẳng biết đâu là đầu, Trịnh Vi xoa xoa bụng: “Nguyễn Nguyễn, tớ đói quá”
Nguyễn Nguyễn cũng tỏ ra đau khổ: “Tớ còn chưa ăn sáng đây này”.
“Ôi, kiếm miếng ăn mà sao khó thế”. Trịnh Vi thở dài, trong lúc uể oải chán chương, liền dùng thìa gõ vào chiếc bát trên tay, khe khẽ hát bài Sen tàn mà Nguyễn Nguyễn dạy cô, Khách hàng đi ngang qua nghe tôi thông báo, í a í a hoa sen tàn, giọng có thấp cũng có cao, thân sen hoa sen đã rụng rồi í a. Lúc có tiền tôi cũng từng khoác gấm vóc cưỡi ngựa trên đường dài, tứ thư ngũ kinh sáng sáng đọc… Giọng cô không to không nhỏ, người xếp phía trước và phía sau đều nghe thấy rõ ràng, thấy đó là một cô sinh viên xinh xắn bèn thi nhau cười.
Nguyễn Nguyễn ôm bụng mà cười. “Cậu có năng khiếu thật đấy” Trịnh Vi cũng không nhịn được cười, giả vờ nghiêm chỉnh hát tiếp, Nguyễn Nguyễn đang say sưa nghe, chợt phát hiện thấy âm điệu của Trịnh Vi thay đổi đột ngột, từ hào hứng chuyển sang lanh lảnh, ngay cả động tác cũng đằng đằng sát khí. Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Nguyễn là, gay rồi, không lẽ oan gia ngõ hẹp lại đụng đầu với Trần Hiếu Chính hay sao? Cô theo hướng nhìn của Trịnh Vi, quả nhiên, anh chàng mặc áo trắng, vừa mua xong cơm, nghiêng người nói chuyện với người đi bên cạnh kia không phải là Trần Hiếu Chính thì còn là ai?

http://credit-n.ru/offers-zaim/denga-zaimy-nalichnimi.html http://credit-n.ru/offers-zaim/fastmoney-srochnyi-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-zaim/dozarplati-srochnye-zaimi-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.