Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Trịnh Vi sau khi nhìn thấy Trần Hiếu Chính mới phát hiện ra bên cạnh gã có người khác, đó là một cô gái đầy đặn, cao ráo, tóc dài, mặt trái xoan, đôi mắt xinh xắn, mặc dù không quá xinh đẹp, nhưng dáng người cân đối, hài hòa, trông cũng ưa nhìn, không biết Trần Hiếu Chính đang cúi đầu nói chuyện gì với cô gái đó, miệng khẽ mỉm cười. Hai người đang đi ra phía cửa, giữa đường có người chen lên mua cơm, gã còn cẩn thận che người cho cô ta.
Trịnh Vi nghiến răng nghĩ thầm, với cô lúc nào gã cũng trợn mắt coi khinh, cô còn tưởng đây là bộ mặt vốn có của gã, không ngờ gã cũng biết cười, và còn biết cười dâm đãng với các cô gái khác, chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.
Cô thầm nghĩ trong bụng, nhưng miệng vẫn không ngừng hát, … cảnh cáo người đời phải ghi nhớ, làm người phải biết giữ chính đạo, sắc đẹp của phụ nữ là con dao giết người, vừa chợt tỉnh giấc phải vào ngục, cuối cùng tay gậy tay bị, cùng đường mạt lộ đa hát bài hoa sen. Nghiến răng hát xong, thấy mình vẫn không chịu nổi, bèn chạy vài bước đến trước mặt một hội viên quản lý trật tự của nhà ăn, nhe răng ra cười, “Anh ơi, em mượn băng đỏ của anh một chút”. Anh chàng sinh viên với vẻ mặt thật thà chưa kịp phản ứng gì, chiếc băng đó và cô gái trước mắt đều đồng thời mất hút trong tầm nhìn của anh.
Trần Hiếu Chính và cô gái đó vừa đi đến cửa nhà ăn, thì nhìn thấy Trịnh Vi xuất hiện trước mặt với vẻ nghiêm túc, lập tức, Trần Hiếu Chính lại thấy cơn đau đầu ập tới, “Cậu lại định làm gì?”
Lần này thái độ của Trịnh Vi tỏ ra hết sức lịch sự, cô mỉm cười rồi lấy tay chỉ vào tấm băng đỏ trên cánh tay mình, “Chào bạn, tôi là hội viên của Đội quản lý trật tự nhà ăn, hôm nay chúng tôi muốn kiểm tra xem cơm và thức ăn của nhà ăn có đủ cân đủ lạng hay không, xin hỏi bạn mua mấy lạng cơm… hai lạng? … bốn lạng? . . . Không sao, để tôi cân lên là biết ngay”. Không đợi gã kịp nói gì, Trịnh Vi liền tịch thu chiếc Trần Hiếu Chính, chạy ngay đến chiếc cân kiểm tra gần đó, úp bát cơm lên đĩa cân, lại còn làm bộ điều chỉnh quả cân, sau đó mới trả chiếc bát không cho Trần Hiếu Chính, “Xong rồi, cân lạng đủ cả. Cảm ơn sự hợp tác của bạn”.
Bạn đang đọc truyện tại


Trần Hiếu Chính không cầm bát, gã hơi cúi đầu, dường như đang nhìn mũi bàn chân của mình, không biết đang suy nghĩ gì.
“Sao vậy, bạn không lấy bát nữa à? À… Tôi hiểu ra rồi, hay là tôi giúp bạn bốc lại cơm trên đĩa cân vào bát?” Trịnh Vi vẫn tiếp tục cười nói, giả vờ không hay biết gì.
Cuối cùng Trần Hiếu Chính đã ngẩng đầu lên nhìn cô, giờ cô mới phát hiện ra sắc mặt gã hết sức khó coi, gã khẽ tránh đầu sang một bên, dường như ép mình phải bình tĩnh hơn, sau đó mới nói với cô: “Đùa đủ chưa? Rất thích phải không? Tôi thực sự mệt rồi, thôi thế này nhé, tôi xin lỗi cậu, coi như cậu thắng rồi, phiền cậu đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa”.
Haha, cuối cùng gã đã chịu thua, phần thắng đã thuộc về cô. Nhưng không hiểu sao Trịnh Vi cảm thấy không mừng chút nào, không biết lòng cô bị vật gì đó đè chặt, rất nặng nề, rất ngột ngạt, dường như không thể thở được nữa. Cô không cười nữa mà nhìn chằm chằm vào gã, chiếc bát cầm trên tay vẫn bướng bỉnh giơ ra trước mặt gã.
Giọng nói của Trần Hiếu Chính lạnh lùng như vẻ mặt gã, “Tôi không biết rốt cuộc cậu muốn gì, cậu thích đùa, rất nhiều người thích đùa với cậu, nhưng cậu đừng đến làm phiền tôi, tôi không có nhiều thời gian và công sức vô bổ như cậu đâu, cũng không có điều kiện để có thể tùy tiện lãng phí một bát cơm như cậu, trò đùa đó của cậu thực sự rất đáng ghét”.
Nguyễn Nguyễn cũng cảm thấy có gì bất thường, không xếp hàng nữa, vội vàng đi tới, kéo tay cô bạn thân, “Vi Vi, đi lấy cơm thôi…” Cô khẽ ngẩng đầu lên nhìn Trần Hiếu Chính, thầm nghĩ, hai kẻ này đúng là oan gia, “Xin lỗi, bạn ấy không có ác ý, hay là chúng tớ mua cho cậu suất khác?”
Trần Hiếu Chính lắc đầu, “Không dám làm phiền hai người đâu”. Gã lạnh lùng nhận lại chiếc bát từ tay Trịnh Vi, quay đầu sang cô gái bên cạnh vẫn đang tròn mắt vì ngạc nhiên “Bọn mình đi thôi”.
Lúc đi qua Nguyễn Nguyễn, Trần Hiếu Chính như sực nhớ ra điều gì, bèn bổ sung thêm một câu: “Nguyễn Quản thực sự không hiểu nổi tại sao cậu lại làm bạn với một người như thế”.
Đôi mắt Trịnh Vi đột nhiên đỏ lên, cô cắn chặt môi dưới, hét lớn phía sau lưng Trần Hiếu Chính và cô gái đó: “Trần Hiếu Chính, tôi ghét anh… tôi ghét anh lại ghét tôi như thế”. Nhưng nửa câu sau cô lại nuốt thầm xuống cổ họng.
Nguyễn Nguyễn cũng không biết phải nói gì, chỉ túm tay Trịnh Vi, “Không phải cậu kêu đói sao, mau đi ăn cơm thôi”.


Trịnh Vi không biết mình đang tức cái gì, gạt tay Nguyễn Nguyễn ra, cơm cũng không ăn nữa mà đi về hướng ký túc xá. Nguyễn Nguyễn đuổi theo, “Cậu sao vậy, cậu tức gì tớ chứ?”
“Cậu mặc kệ tớ, cậu với gã đó là cùng một giuộc, tớ không xứng đáng làm bạn cậu” Trịnh Vi vừa đi vừa nói.
“Hắn bực mình quá nên mới nói thế, cậu cũng tưởng là thật à?” Nguyễn Nguyễn chỉ muốn bật cười.
Lúc này Trịnh Vi dừng lại, nhìn Nguyễn Nguyễn bằng ánh mắt nghi ngờ, “Tại sao gã lại biết tên cậu, cậu với gã quen nhau như thế mà chưa bao giờ kể với tớ”.
Nguyễn Nguyễn thở dài, “Tớ chỉ nói chuyện với hắn vài lần ở câu lạc bộ tiếng Anh, đúng, bọn tớ quen nhau, nhưng cậu ghét hắn như thế, làm sao tớ dám nhắc đến những chuyện này trước mặt cậu”.
“Tóm lại là cậu lừa tớ, tớ ghét nhất người khác lừa tớ, cậu cũng giống gã, tớ không thèm chơi với cậu nữa” Trịnh Vi giận dỗi bước đi mỗi lúc một nhanh.
Nguyễn Nguyễn vốn rất lành tính, nhưng hôm nay cũng có phần bực mình, cô không đuổi theo nữa mà đứng lại, lạnh lùng nói với Trịnh Vi: “Rốt cuộc là cậu tức tớ vì đã lừa cậu, hay là cậu để bụng chuyện tớ quen hắn? Nếu cậu đã ghét hắn thì tội gì phải để tâm đến chuyện của hắn, chỉ có điều, để tâm cũng chẳng ăn thua, cậu chẳng làm được gì hắn, trừ phi, hắn là… của cậu”.
Trịnh Vi đang đi đàng trước, bất ngờ che tai co giò chạy mất. Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Trịnh Vi, cậu ngốc quá!”
Mấy ngày liền, Trịnh Vi không thèm nói chuyện với Nguyễn Nguyễn, đi học, về ký túc xá cũng không như hình với bóng như trước, Nguyễn Nguyễn cũng không giải thích gì với cô nữa. Mọi người trong phòng đều nhận ra sự thay đổi đó, chỉ có điều tâm trạng của Trịnh Vi có vẻ rất tồi tệ, không ai muốn đùa với lửa, hỏi Nguyễn Nguyễn, cô cũng chỉ nói: “Không có gì đâu, chỉ có một chuyện cậu ấy chưa hiểu ra thôi”.
Chiều thứ sáu, Nguyễn Nguyễn đi học, Trịnh Vi không đi, đúng lúc Tiểu Bắc cũng trốn học, Duy Quyên lại không có giờ, ba người bèn ở lại phòng.
Giống như mấy hôm trước, ngược hẳn với vẻ hoạt bát náo động thường ngày, Trịnh Vi lầm lì ngồi trước máy vi tính chơi điện tử, Tiểu Bắc nằm trên giường đọc sách, nghe thấy tiếng súng bắn ầm ầm bên phía Trịnh Vi, không nén nổi tò mò bèn lại gần ngó, chỉ thấy Trịnh Vi mắt như tóe lửa chăm chú theo dõi màn hình, thoăn thoắt rê chuột bắn liên hồi vào đám gà bay đến, khiến chúng kêu quang quác. Tiểu Bắc biết rõ tâm trạng của cô không vui, nhưng vẫn không chịu nổi, bèn nói một câu: “Con chuột không phải là tiền hả, cần gì phải rê hăng như vậy, chậc chậc, nhìn cái cách trút bực bội của cậu, bạo lực quá, không biết ai đã gây sự với cậu mà thù sâu oán nặng đến vậy. “
Trịnh Vi không thèm đếm xỉa gì đến Tiểu Bắc, vẫn chăm chú bắn đám gà đáng thương đó, Tiểu Bắc cũng không buồn để ý, lại hỏi tiếp: “Nói đi, ai bắt nạt cậu, tớ sẽ rửa hận cho cậu, không phải lại là cái gã… à, Trần Hiếu Chính chứ?”
Trịnh Vi trợn mắt nhìn Tiểu Bắc với vẻ bực bội: “Trần Hiếu Chính, Trần Hiếu Chính, mọi người suốt ngày nhắc đến gã làm gì?”
Tiểu Bắc tỏ vẻ ngơ ngác, “Tớ đâu có suốt ngày nhắc đến gã đâu, ê, hằng ngày, người nhắc đến gã cả trăm lần là cậu chứ?”
“Sao lại thế được? Tớ đâu có!” Trịnh Vi không chịu nhận.
Duy Quyên nằm trên giường bèn xen vào: “Không có mới là lạ, một ngày ít nhất cậu nhắc đến cái tên này mười lần trở lên, không tin cậu cứ thử tìm bất kỳ người nào trong phòng mà hỏi”.
Trịnh Vi sững người, rồi lại lẩm bẩm một mình: “Làm gì có chuyện đó? Khoác lác quá”.
“Bọn tớ còn bàn tán sau lưng cậu, chắc cậu không yêu tên Trần Hiếu Chính đó chứ?” Duy Quyên bổ sung thêm một câu.
Trịnh Vi không chơi điện tử nữa, gạt con chuột qua một bên rồi đứng phắt dậy, gào lớn: “Cậu nói linh tinh, làm sao tớ lại thích tên khùng đó chứ?”
Tiểu Bắc vội ấn cô xuống ghế, “Bình tĩnh, bình tĩnh đã nào, xốc nổi là ma quỷ đấy”.
Duy Quyên cũng giật mình vì tiếng hét của Trịnh Vi, ngồi dậy nói: “Cậu nghe tớ nói hết đã, lúc đầu tớ cũng nghĩ là thế, sau đó nghĩ lại, không thể có chuyện cậu thích hắn được?”
“Vì sao?” Tiểu Bắc tỏ vẻ thắc mắc, “Không phải trước đây cậu cũng khen hắn luôn mồm, coi hắn là thần tượng đó sao? Nói thực là tớ cũng thấy Trần Hiếu Chính rất khá, trông cũng đẹp trai, mặc dù không quá đẹp trai nhưng rất ưa nhìn, tớ thích dáng vẻ đàn ông đó của hắn ta. Học lại giỏi, tương lai sáng sủa, không ít con gái trong khoa tớ đều đã có lần nhắc đến hắn”.
Duy Quyên “xí” một tiếng, “Tiểu Bắc, thế thì cậu không hiểu rồi, đúng là hắn rất khá, nhưng cái đó thì để làm gì? Trường bọn mình đầy anh đẹp trai, hắn cũng không phải là người quá nổi bật, còn về điểm số cao, có tương lai, những điều này ai mà biết được, đợi đến khi tương lai của hắn đến gần thì có lẽ hoa tàn lá rụng rồi. Tớ nghe nói gia cảnh nhà hắn không khá lắm đâu, tìm bạn trai vẫn nên thực tế một chút, tội gì Trịnh Vi phải thích hắn, ngay trước mắt đó thôi, Hứa Khai Dương cậu ấy còn chẳng ưng huống chi Trần Hiếu Chính. Hứa Khai Dương thua Trần Hiếu Chính điểm nào? Hình thức không thua Trần Hiếu Chính, quan trọng là bố người ta là ai, hoàn cảnh gia đình thế nào? Thời buổi này, ai ngốc hơn ai?”
Duy Quyên phân tích rành rọt từng chi tiết, ngay cả Tiểu Bắc – người quen tranh cãi với Duy Quyên – cũng phải gật đầu, “Nói cũng phải, đúng là Hứa Khai Dương rất khá, kể cả không bàn đến vấn đề gia đình, ít nhất là người ta ngoan ngoãn nghe lời Trịnh Vi. “
Trịnh Vi thẫn thờ, không biết đang nghĩ điều gì, dường như những chuyện hai cô bạn đang nói hoàn toàn không liên quan gì đến cô. Duy Quyên tiếp tục phát huy khả năng am hiểu mọi chuyện của mình, “Tớ còn nghe nói, hình như Trần Hiếu Chính sắp có bạn gái đấy”.
Tay Tiểu Bắc vẫn đang để trên vai Trịnh Vi, dường như cô cảm thấy vai Trịnh Vi khẽ rung lên, cơ hồ cả cô và Trịnh Vi cùng đồng thanh hỏi: “Thế nào gọi là sắp có bạn gái?”
“Tức là chỉ môi quan hệ trai gái đã có tình chàng ý thiếp rồi nhưng vẫn chưa phá vỡ ranh giới đó. Cô bạn đó ở trong Hội sinh viên bọn tớ, bạn học cùng lớp với Trần Hiếu Chính, tên là Tăng Dục, một người khá xinh trong khóa bọn họ, hồi mới nhập học cũng có rất nhiều người theo đuổi, nhưng tình cảm mà Tăng Dục dành cho Trần Hiếu Chính gần như người nào tinh ý đều nhận ra hết”.
“Trần Hiếu Chính cũng thích Tăng Dục à?” Tiểu Bắc tò mò hỏi.

http://credit-n.ru/zaymyi-v-ukraine.html http://credit-n.ru/offers-zaim/bistrodengi-zaymi-online-nalichnymi.html http://credit-n.ru/offers-zaim/mgnovennye-zaimy-na-kartu-bez-otkazov-kredito24.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.