Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

“Tớ tán được Trần Hiếu Chính rồi”.
Nguyễn Nguyễn giơ một bàn tay ra, “Mấy ngón đây?”
Trịnh Vi vui vẻ gạt tay cô bạn ra, “Thôi đi, tớ tỉnh táo lắm”.
Nghe Trịnh Vi nói, Nguyễn Nguyên thầm nghĩ, không thể như thế được. Không phải đi ra ngoài loanh quanh một vòng, quay về đã tán đổ được Trần Hiếu Chính khó tính nhất trường đó chứ? Cũng phải, trong con người Trịnh Vi luôn có những sự việc không hợp logic nhưng lại thực sự tồn tại, nhiều lần bị hù dọa, nên cũng thành quen.
Trước khi ra tàu, nghĩ thế nào Trịnh Vi lại gọi điện thoại cho Trần Hiếu Chính.
Bạn đang đọc truyện tại


“Có việc gì?” Hắn hỏi.
“Không có việc gì cả, chỉ là muốn nghe thấy tiếng anh thôi, xem có phải mình nằm mơ không, rất rõ ràng, không phải. Em yên tâm rồi”.
“…”
“Em chuẩn bị về nhà đây, anh có tiễn em không?”
“Không”.
“Tại sao? Không phải những người khác đều tiễn nhau đó thôi?”
“Em không biết đường à?”
“Thôi, em biết là anh sẽ nói như thế. À, điện thoại nhà mẹ em là xxxxxxx, điện thoại nhà bố em là xxxxxxx, anh gọi điện thoại cho em nhé, hay là anh cũng cho em số điện thoại nhà anh, em gọi cho anh?”
“Không cần gọi điện đâu. “
“Cũng được, anh không cho em gọi em sẽ đến nhà anh chơi nhé?”


“Điện thoại nhà anh là xxxxxxx, đừng gọi nhiều, anh thường ở nhà buổi tối”.
“Ờ thôi, em phải ra xe đây, í, bọn mình mới gì đó mà đã phải xa nhau hai tháng, khai giảng bọn mình lại tiếp tục gì đó nhé. Anh phải nhớ em đấy”.
“…”
“Phải nhớ em đó nhé!”
“…”
“Anh có nhớ em không?”
“Đừng nói nữa, đau đầu quá”.
“Thế anh bảo có nhớ không?”
“Thôi được, thôi được, mau ra xe đi, còn việc gì nữa không?”
“Không còn gì nữa, anh cúp máy trước đi, trái tim thổn thức của em vẫn đang đập thình thịch, để em trấn tĩnh một chút đã, sau khi bình tĩnh em sẽ cúp”.
“…”
Sau khi Trần Hiếu Chính cúp điện thoại, Trịnh Vi vẫn ghé sát ống nghe vào tai, ngay cả tiếng “Tút tút” trong điện thoại cũng cảm thấy rộn ràng hơn trước. Cô nhìn cô bạn Nguyễn Nguyễn đang cố nhịn cười rồi mới đặt máy xuống và trách một câu: “Cười cái gì mà cười, cậu thì chỉ nghĩ đến việc được gặp anh chàng Triệu Thế Vĩnh của cậu thôi, cũng chẳng cần phải hào hứng như thế đâu”.
“Kể cả bọn tớ có về rồi, có mẹ anh ấy ngồi canh, cũng không thể gặp nhau thường xuyên, đó là tớ mừng cho cậu”.
Nhà Trịnh Vi và nhà Nguyễn Nguyễn đều ở Miền Đông nhưng thuộc hai tỉnh khác nhau, Trịnh Vi xuống tàu trước. Vẫy tay tạm biệt cô bạn thân, mẹ cô đã đợi sẵn ở sân ga, bố cô cũng đã gọi điện trước cho cô, nói cơ quan có việc, không thể đến đón cô, thực ra cô đều hiểu cả.
Hai tháng nghỉ hè, nhà bố, nhà mẹ, nhà bà nội, cô ở mỗi nơi một thời gian, nơi nào cũng chỉ có ăn và ngủ, cô bắt đầu lo mình sẽ béo lên. Đương nhiên cô vẫn thích ở bên mẹ nhất, mẹ và con gái bao giờ cũng gần gũi hơn, sau khi ly hôn, mẹ cô thuê một căn phòng ở gần cơ quan, Trịnh Vi kể cho mẹ nghe chuyện của mình với Trần Hiếu Chính, mẹ cô hỏi: “Có thật là không còn nhớ Lâm Tĩnh nữa không? ”
Đã lâu lắm rồi không có người nhắc đến cái tên Lâm Tĩnh trước mặt Trịnh Vi, dường như cô tưởng rằng mình đã quên rồi, cô im lặng một lát, nói: “Anh ấy đi rồi, nhớ cũng chẳng để làm gì”.
“Lâm Tĩnh là một cậu bé ngoan, hai đứa con vốn hiểu nhau là thế, từ nhỏ con lại thích cậu ấy, Vi Vi, con nói thật xem, con có trách mẹ không?”
Trịnh Vi lắc đầu, mẹ cô đã đủ khổ rồi, cô an ủi mẹ bằng một câu nói cô đọc được trong sách cách đó không lâu: “Những cái vốn là của con sẽ thuộc về con, việc anh ấy rồi xa, chỉ có thể nói lên một điều rằng anh ấy chưa bao giờ là của con”.
Cho đến tận bây giờ bác Lâm vẫn chưa ly hôn với cô Tôn, hai bên vẫn giằng co như thế. Vì mối quan hệ với mẹ mà công việc của bác cũng bị ảnh hưởng, cấp trên lấy lý do sức khỏe yêu cầu bác lùi về tuyến dưới trước thời hạn; mẹ cô cũng từ một công việc tốt bị điều về vị trí thủ kho. Cho dù như thế, những lời dị nghị xung quanh vẫn không hề ngớt, hằng ngày mẹ cô vẫn đi làm, cố gắng sống vui hơn, bà nói bà tin bác Lâm.
Trịnh Vi không biết, có phải phụ nữ sinh ra là vì tình yêu hay không, vì thế đứng trước tình yêu, bao giờ họ cũng mạnh mẽ hơn đàn ông.
Trong thời gian nghỉ hè cô có gọi điện thoại cho Trần Hiếu Chính, một người phụ nữ trung niên nhấc máy, cô đoán chắc là mẹ anh, vì thế Trịnh Vi gọi bác ơi rất ngọt, khiến đối phương phải giật mình, lúc đó Trần Hiếu Chính không có nhà. Hôm sau, hắn mới gọi lại cho cô, qua điện thoại vẫn là cô nói hắn nghe, cuối cùng hắn bảo, từ sau thôi để hắn gọi cho cô, Trịnh Vi không phản đối gì cả, chỉ cần nghe thấy giọng nói của hắn, làm thế nào cũng được.
Mãi mới hết kỳ nghỉ hè, Trịnh Vi vội trở lại trường, giống như chú chim non quay về bên Trần Hiếu Chính. Cô thu dọn sơ qua hành lý rồi tung tăng chạy đi tìm hắn.
Trần Hiếu Chính vẫn giữ vẻ không lạnh nhạt không mặn mà đó, nhưng ít nhất không tỏ vẻ chống cự trước sự xuất hiện của cô, hai người còn đến nhà ăn ăn cơm. Trịnh Vi nhìn hắn, ăn được mấy miếng thì dừng lại mỉm cười, cô linh cảm được rằng, cuộc sống của cô sắp lật sang trang mới, hắn cũng sẽ như vậy.
Chưa bao giờ Trần Hiếu Chính nói thích cô, nhưng không có gì quan trọng cả, cô đi ăn cơm cùng hắn, lên giảng đường tự học với hắn, có lúc còn đi học môn tự chọn với hắn. Cô xuất hiện khắp mọi ngóc ngách trong cuộc sống của hắn và cố gắng tìm thấy niềm vui trong đó.
Trần Hiếu Chính thực sự là một người khó gần, kể cả Tiểu Phi Long nhiệt tình sổi nổi như cô, cũng khó tránh khỏi những lúc càm thấy ấm ức, may mà cô có một tinh thần quật cường bất khuất, dần dần, cô nắm được tính cách của hắn nên cũng thấy quen. Hắn không hay nói, có lúc im lặng không đồng nghĩa với việc hắn ghét cô, chỉ có điều tính hắn như vậy mà thôi. Hắn không thích ồn ào, mọi thứ phải có trật tự, có thể sự tồn tại của cô là một ngoại lệ duy nhất. Nhưng nói đi nói lại, đừng tưởng bình thường hắn coi trời bằng vung, với ai cũng lạnh lùng, thực ra trước mặt cô cũng nhiều lúc phải nổi cáu, Trinh Vi thích nhất là nhìn hắn nổi trận lôi đình, mọi vẻ già dặn, thờ ơ, lạnh lùng đều hòa vào làm một.
Trịnh Vi không hề sợ hắn nổi cáu, Trần Hiếu Chính thực sự bó tay trước sự quấy nhiễu và ngang bướng của cô. Chỉ có điều, có được ắt phải có mất, đi ăn cơm cùng hắn đồng nghĩa với việc phải chia tay nhà ăn nhỏ có những món ăn ngon miệng, hắn ăn uống đơn giản, cô cũng làm được điều đó, chỉ cần ở bên hắn, uống nước trắng cũng thấy ngọt; dĩ nhiên, cô cũng phải chia tay với những tháng ngày nhàn cư vi bất thiện trước kia, ít nhất là không được “Hành sự” trong phạm vi quan sát của hắn, bản thân hắn cần cù chăm chỉ nên đương nhiên hắn cũng yêu cầu cô như thế, đặc biệt là hắn rất ghét những hành động tội lỗi như đi học muộn, bỏ học, nhìn bài…Thỉnh thoảng bệnh lười của Trinh Vi nổi lên, cũng phải tránh hắn, buổi tối muốn ở bên hắn thì phải chia tay với các trò chơi điện tử hoặc những buổi lên thư viện đọc sách giải trí, bấm bụng lên giảng đường tự học với hắn.
Cô cảm thấy mình đã thay đổi quá nhiều, nhưng trong mắt Trần Hiếu Chính lại hoàn toàn không phải như vậy. Đơn cử là việc tự học trên giảng đường, cô dòi theo hắn, danh nghĩa là học cùng hắn, nhưng trên thực tế, cô khiến hắn không được yên phút nào. Cầm cuốn tiểu thuyết ngồi bên hắn đọc một cách say sưa còn có thể cho qua, điều hắn không thể chấp nhận được là cô vừa đọc vừa ăn vặt, giảng đường tự học rộng rãi im lặng như tờ, chỉ có tiếng kêu giòn giã, khó nghe của những miếng khoai tây chiên mà cô ăn, mỗi lần người khác nhìn vào, hắn đều đỏ bừng mặt.
Hắn thường xuyên nói: “Trịnh Vi, em là chuột à? Không dừng được một lát hay sao? ” Cô liền tỏ vẻ ngây thơ lảng qua chuyện khác hoặc giục hắn đi mua nước cho cô.
Một điều đáng thương hơn là, hắn phát hiện ra mình ngày càng vô cảm trước những hành động đáng ghét của cô, có lúc không có cô bên cạnh gây sự, thậm chí hắn còn cảm thấy có gì đó không quen. Cuối cùng có một lần, hắn xuất hiện một mình ở nhà ăn, vô tình gặp một cậu bạn cùng lớp hỏi hắn, “Chính này, bà xã của cậu đâu? ” Hắn liền trả lời rất tự nhiên, “Đi chơi với bạn cùng phòng rồi”.
Đúng vậy, cô đi chơi với cô bạn thân cùng phòng Nguyễn Nguyễn, nhưng điều quan trọng là – bắt đầu từ bao giờ hắn cũng ngớ ngẩn mặc nhận cô là một nửa còn lại của hắn?
Lúc Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn đi chơi về đường đã lên đèn, thông thường cuối tuần con gái ra phố sắm sửa đều là đi sớm về muộn. Họ cũng không nằm ngoài số đó, một ngày trôi qua, hai người khá là bội thu, quần áo, đồ trang sức trong các cửa hàng thời trang trên đường Lão Thử vừa mới vừa rẻ, rất thu hút những cô gái trẻ như các cô. Sau khi trở về, chiến lợi phẩm được bày hết ra giường, bất kể là của ai, mọi người đều luân phiên thử một lượt, nhận xét cho nhau, xem ai mặc đẹp nhất, và thể là cả phòng lại nhộn nhịp hẳn lên. Mặc dù sau này phần lớn trong số họ đều có nhiều quần áo đẹp hơn, nhưng nói về sở thích shopping, thì không thể bằng thời sinh viên, mặc dù quần áo thời đó phần lớn đều rất rẻ, nhưng tuổi trẻ cần gì đỏi hỏi cao xa?
Tiểu Bắc rút ra một bộ quần áo lót có hình quả anh đào mà Trịnh Vi mới mua, cười lớn, “Vi Vi, loại nội y này cũng chỉ có cậu mới mặc được”.
Trịnh Vi cướp lại ngay, hào hứng ướm thử trước ngực, “Có đẹp không? ”
Duy Quyên đứng trước gương, trên người còn đang mặc chiếc váy mới của Nguyễn Nguyễn, cô nói: “Trông cũng yêu đấy, nhưng không được sexy lắm, ông Chính nhà cậu mà nhìn thấy hoa văn trẻ con như thế này, làm sao thích được”.
“Cậu nói gì vậy? ” Trịnh Vi lườm cô bạn một cái.
Tiểu Bắc hùa theo, “Đúng đấy, Vi Vi còn trong trắng ngây thơ lắm”.
“Đừng có mà bịp người khác, đã yêu nhau mấy tháng rồi lại còn giả vờ trong trắng. Vi Vi, nói thật cho các chị nghe đi, bọn cậu tiến triển đến nấc thứ mấy rồi? ”
Trịnh Vi trợn tròn mắt: “Nấc thứ mấy rồi là sao?”
“Đừng nói với tớ là không biết, không biết xem phim sex hỏng mấy cái ổ CD rồi, thôi đừng vờ vịt nữa, hôn hít chắc chắn phải có rồi, tớ chỉ muốn hỏi có làm việc gì xấu hơn không thôi! ”
Trịnh Vi sững người, bất ngờ mặt đỏ bừng lên, nhưng cô đỏ mặt không phải vì ngượng ngùng mà vì hổ thẹn. Nếu Duy Quyên không nói cô cũng không nghĩ đến vấn đề này một cách nghiêm túc, cô và Trần Hiếu Chính cũng được coi là đã yêu nhau một thời gian khá lâu, hàng ngày đi đâu đều có nhau, nhưng đến giờ cô mới nhận ra rằng họ còn chưa cả cầm tay, thậm chí cô cũng không cảm thấy có gì là không ổn! Đúng là có cái gì đó không ổn thật.
“Nói đi, úp úp mở mở đâu phải là phong cách của cậu”.
“Tớ chưa đến nấc nào cả”. Trịnh Vi thẹn thùng cúi đầu.
“Không thể, lẽ nào Trần Hiếu Chính là Liễu Hạ Huệ[10]? Lục Nha, cậu là người từng trải, cậu bảo thế có vô lý không? ”
“Hả, tớ á? ” Lục Nha đỏ mặt ấp úng nói: “Tớ đâu biết… nhưng chắc là không thể”.
Nguyễn Nguyễn khẽ hắng giọng: “Chuyện này chỉ có thể cảm nhận mà không thể diễn tả bằng lời, có hay không thì cũng không cần nói ra”.
Trịnh Vi vội gật đầu: “Đúng đấy, đúng đấy”.
Nhưng đến tối, lúc đi đánh răng cùng Nguyễn Nguyễn, Trịnh Vi liền ngó quanh, khi thấy chắc chắn chỉ có hai người mới lén ghé sát vào hỏi: “Này, Nguyễn Nguyễn, tớ hỏi cậu nhé, cậu…cậu và Triệu Thế Vĩnh có gì đó không?”
Nguyễn Nguyễn mím môi cười, “Thế nào là có gì đó không? ”
“Ờ, là cái mà hôm nay Duy Quyên nói ấy, bọn cậu có hôn hít gì không? ”
Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu

http://credit-n.ru/offers-zaim/dozarplati-srochnye-zaimi-online.html http://credit-n.ru/offers-zaim/fastmoney-srochnyi-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/trips.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.