Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Nhát dao cứa con tim
Bước vào năm thứ tư, rất nhiều bạn bè xung quanh đã lên kế hoạch tìm việc, trường của Triệu Thế Vĩnh – bạn trai của Nguyễn Nguyễn cho sinh viên đi thực tập hai tháng, anh đã tranh thủ cơ hội xin thực tập tại thành phố S cách thành phố G không xa. Như thế hai người mấy năm trời xa cách đã được gần nhau nhiều hơn. Thời gian đó, cứ hai tuần một lần, không quản mưa gió, Nguyễn Nguyễn ngồi tàu hơn bốn tiếng đồng hồ để đến thành phố S thăm người yêu. Có lúc vì muốn tranh thủ thời gian được gần nhau nhiều hơn, cô liền bỏ mấy tiết học và đi từ chiều thứ sáu, thế là đến lượt Trịnh Vi phải xin phép cho bạn. Một lần, vị giáo sư mặt sắt nổi tiếng dạy môn công nghệ nước thải bất ngờ kiểm tra sĩ số lớp bằng cách cho làm bài trắc nghiệm ngay tại giảng đường. Để giúp Nguyễn Nguyễn không bị mang tội bỏ học, Trịnh Vi đã phải phát huy tốc độ, một mình hoàn thành hai bài kiểm tra trong thời gian quy định, xong chuyện mặc dù cô luôn mồm kêu khổ vì cổ tay tê cứng, nhưng vì đã giúp được Nguyễn Nguyễn nên cũng thấy vui. Cô và Tiểu Bắc thường hùa nhau trêu Nguyễn Nguyễn, hóa ra ba năm Nguyễn Nguyễn là sinh viên chăm chỉ, không phải cô ngoan ngoãn thật, mà do lúc đó không có điều kiện để phạm tội thôi, giờ thì khỏi nói, một khi điều kiện đã chín muồi, cô cũng liều mạng như ai. Tiền tiêu vặt tiết kiệm hàng tháng đều quyên góp cho sự nghiệp giao thông của Tổ quốc, vì thế, họ không ngần ngại gọi chuyến tàu T xxxx từ thành phố G đến thành phố S là “Chuyến tàu Nguyễn Nguyễn”.
Có lần Triệu Thế Vĩnh cũng theo Nguyễn Nguyễn đến trường bọn họ, còn mời sáu cô trong phòng đi ăn ở gần trường. Đó là lần đầu tiên họ được chiêm ngưỡng diện mạo thật của Triệu Thế Vĩnh, hóa ra đó là một chàng trai trắng trẻo, thư sinh, lúc chào mọi người còn nép sau lưng Nguyễn Nguyễn cười bẽn lẽn, để lộ hai má lúm đồng tiền sâu hoắm và chiếc răng khểnh bên trái, rõ ràng là hai người bằng tuổi nhau, nhưng trước anh, cô bạn Nguyễn Nguyễn xinh đẹp chẳng khác gì bà chị. Trong lúc ăn cơm, khi nào không dùng đũa thì bàn tay anh chàng lại nắm chặt tay Nguyễn Nguyễn dưới gầm bàn, tranh thủ lúc mọi người không để ý, Trịnh Vi ghé sát vào tai Nguyễn Nguyễn nói châm chọc: “Nguyễn Nguyễn, bọn cậu sến quá đấy”.
Duy Quyên đề nghị, cơ hội hiếm có, yêu cầu Thế Vĩnh mời Lục đại Thiên Hậu mỗi người một cốc bia, Tiểu Bắc hưởng ứng nhiệt liệt, bình thường trong phòng mấy người đã có người yêu, bạn trai Lục Nha đã tốt nghiệp, lại là anh chàng thật thà, trêu chọc cũng chả có nghĩa lý gì, Trần Hiếu Chính với tính cách đó, ai dám tự nhiên đùa giỡn, khó khăn lắm mới gặp được anh chàng Triệu Thế Vĩnh “non nớt, đáng yêu” này, họ đâu chịu buông tha. Tửu lượng của Triệu Thế Vĩnh cũng gọi là có đôi chút, nhưng uống liền sáu cốc bia cũng đủ khó chịu, trước sự hùa vào của các nàng yêu tinh, anh cũng không tiện từ chối, nhưng lại tỏ ra bối rối; cuối cùng vẫn là Nguyễn Nguyễn đề nghị, cô và Thế Vĩnh chia đôi sáu cốc, mỗi người ba cốc, để các chị em trong phòng được thỏa lòng, hai người sẽ quàng tay và uống. Mọi người cười nói hò hét, Trịnh Vi và Tiểu Bắc vừa cười vừa gõ bát đĩa, Nguyễn Nguyễn hào hiệp uống hết một hơi, trong khi Thế Vĩnh lại đỏ mặt ngượng ngùng.
Một điều đáng nói là, vừa mới vào học chưa được bao lâu, hàng tuần Nguyễn Nguyễn đều nhận được một bó hoa baby của nhân viên cửa hàng hoa mang đến, trên bó hoa không đề địa chỉ người tặng và nhân viên đưa hoa cũng không có thông tin gì về họ. Lúc đầu Nguyễn Nguyễn tưởng là Thế Vĩnh muốn tạo cho cô một niềm vui lãng mạn bất ngờ, về sau mới biết Thế Vĩnh không biết chuyện này.
Bạn đang đọc truyện tại


Không phải cô chưa bao giờ được nhận hoa của các chàng trai khác tặng, nào là hoa hồng, bách hợp, nhưng sau một vài lần, thân phận của người tặng hoa đều hai năm rõ mười. Thực ra, hoa chỉ là công cụ để bày tỏ tấm lòng của người tặng, chỉ cần có tấm lòng, ắt phải có ý đồ; có điều lần này, tuần nào hoa cũng được đem đến đúng ngày, nhưng người tặng hoa đồ vẫn là một bí ẩn, ngay cả thiệp tặng cũng không có.
Hoa baby thường dùng để tô điểm, cắm xen vào hoa hồng hay bách hợp, Nguyễn Nguyễn và bạn bè cùng phòng chưa bao giờ nhìn thấy một bó hoa baby gói riêng như thế. Đẹp thì cũng không hẳn là đẹp, nhưng hoa được gói bằng giấy bóng kính màu tím nhạt, trông cũng lạ mắt. Vì chuyện này mà Trịnh Vi còn tìm đọc ý nghĩa của loài hoa baby, mỗi nơi một đáp án, rất lan man. Lúc đầu Nguyễn Nguyễn cũng rất ngạc nhiên, cô tìm một lọ thủy tình đơn giản, hàng tuần cắm bó hoa baby tươi tắn vào lọ và đặt trên bàn trước cửa sổ, trông cũng rất đẹp, như lời cô nói là, cho dù người tặng hoa là ai, bản thân bó hoa này cũng đáng được nâng niu, trân trọng.
Thỉnh thoảng Trịnh Vi cũng nhắc đến chuyện này trước mặt Trần Hiếu Chính bằng giọng hâm mộ. Yêu nhau lâu thế rồi, đừng nói là hoa, ngay cả một nhành cỏ Trần Hiếu Chính cũng chưa bao giờ tặng cô, đương nhiên, không phải cô thật lòng thích loài hoa cuối cùng sẽ khô héo đó. Mặc dù cô vẫn thấy chú tiểu long bằng gỗ của Trần Hiếu Chính thú vị hơn, nhưng có cô gái nào không thích những giấc mơ lãng mạn, luôn mong chàng trai mà mình yêu thương tặng cho mình những đóa hoa rực rỡ tượng trưng cho tình yêu. Cô không bao giờ giấu những suy nghĩ trong lòng, làm sao Trần Hiếu Chính không hiểu tín hiệu rõ ràng đó, nhưng anh chỉ cười mà không nói gì.
Trịnh Vi phát hiện, gần đây Trần Hiếu Chính rất hay ngồi lặng lẽ một mình, càng ngày anh càng ít nói, không biết đang suy nghĩ gì, mặc dù anh kìm chế rất tốt, nhưng vẻ phiền muộn lướt qua cái nhíu mày vẫn không giấu nổi cô, cô cũng hỏi anh, nhưng anh đều bảo không có gì. Con người anh là vậy, chuyện gì không muốn nói, dù hỏi cả ngàn lần cũng sẽ không có câu trả lời.
Thực lòng Trịnh Vi cũng cảm thấy thất bại và bất lực, không biết có phải vì quá sợ mất anh mà cô luôn muốn thăm dò những suy nghĩ trong lòng anh hay không? Có rất nhiều lần, rõ ràng là anh đứng trước mặt cô, nhưng cô không biết anh đang nghĩ gì, có lẽ chính vì cô quá yêu anh nên khiến cô không nhìn ra vấn đề.
Trần Hiếu Chính giống như con búp bê mà hồi nhỏ cô thích nhất, mất bao công sức, phải khóc lóc kêu đòi mới giành được từ tay người chị họ; chưa giây phút nào cô cảm thấy yên tâm, mặc dù được ôm chặt nó trong lòng đi ngủ, nhưng vẫn sợ khi tỉnh dậy sẽ mất nó.
Mặc dù cô là Tiểu Phi Long thông minh lanh lợi, nhưng anh là bầu trời của cô, kể cả cưỡi mây đạp gió, cô cũng không đến được chân trời góc biển.
Buổi chiều hôm đó, Trịnh Vi hẹn Trần Hiếu Chính cùng đi đọc sách, đến trước hội trường, từ xa cô đã nhìn thấy anh – còn có cả Tăng Dục đang đứng đối diện với anh. Kể từ khi cô và Trần Hiếu Chính yêu nhau, dần dần Tăng Dục không còn tình cảm gì với anh nữa mà biết ý giữ một khoảng cách nhất định với anh. Đã rất lâu rồi Trịnh Vi không thấy họ đứng riêng với nhau. Cô bước về phía trước mấy bước, cố gắng để nụ cười của mình tươi tắn hơn, họ chỉ tình cờ gặp nhau, đều là bạn học, quan hệ bình thường cũng không có gì đáng nói. Nhưng hôm đó Trịnh Vi đeo kính áp tròng, cô nhìn thấy rất rõ Tăng Dục đang tỏ ra bức xúc khác thường, Tăng Dục vốn rất hiền thục, nhưng lúc này đây dường như cô có vẻ bực bội, khó chịu với người đang đứng trước mặt. Cô đưa tay ra vẽ cái gì đó rồi chỉ sang phía đối diện với hội trường, khu vực đó nằm đối diện với tòa nhà đa phương tiện mà trường đang thi công, ngoài đống vật liệu xây dựng ngổn ngang và mấy người thợ xây, không có gì đặc biệt. Hoàn toàn trái ngược với vẻ nôn nóng của Tăng Dục, Trần Hiếu Chính lại bình tĩnh lạ thường, đó là dáng vẻ mà Trịnh Vi rất quen thuộc, càng đối với người xa lạ, anh càng bình tĩnh, lịch sự và tỏ ra rất nhẫn nại, nhưng thực ra là không quan tâm.
Một lát sau, dường như Tăng Dục cũng không còn hào hứng với sự nóng nảy đơn phương của mình, cô thử đặt tay lên mé vai Trần Hiếu Chính, miệng vẫn đang nói gì đó; Trần Hiếu Chính trả lời mấy tiếng với vẻ thờ ơ, khẽ nhích vai ra tránh tay Tăng Dục. Lúc anh né người, ánh mắt vô tình nhìn thấy Trịnh Vi, anh mỉm cười, nói qua quít vài câu gì đó với Tăng Dục rồi bước về phía Trịnh Vi.
Không có Nguyễn Nguyễn ở bên, Trịnh Vi cũng không biết nên xử lý thế nào khi gặp tình huống này, có lẽ cô nên coi như không nhìn thấy gì, cười cho qua chuyện, nhưng khi Trần Hiếu Chính bước đến gần cô, cô vẫn hỏi: “Anh và Tăng Dục làm gì đấy?”


Trần Hiếu Chính liếc cô một cái, lấy tay xoa cằm, “Để anh đoán xem nào, Ngọc diện Tiểu Phi Long ghen rồi phải không?”
“Còn lâu em mới thèm ghen, dỗi hơi mà đi quan tâm chuyện của hai người!” Đột nhiên cô lại nổi cáu, giọng cũng gắt lên, gạt anh ra rồi đi tiếp.
Hình như anh cười một tiếng sau lưng, nhưng vẫn chạy theo sau, nắm chặt tay cô, “Đồ ngốc, anh và cô ấy ở cùng tổ làm luận văn tốt nghiệp, hiện đang ở trong giai đoạn chuẩn bị, có một số vấn đề hai người bất đồng ý kiến, nên tranh luận vài câu mà thôi. Đừng có xị mặt ra như thế, vốn đã chẳng xinh xắn gì, giận dỗi trông còn tệ hơn”.
Đây là lần đầu tiên anh chịu giải thích với cô, mặc dù Trịnh Vi vẫn tỏ ra ấm ức, nhưng trong lòng lại thấy vui vui, cô chỉ vào mũi anh nói, “Em không biết, từ nay trở đi cứ giống cái nào 50 tuổi trở xuống, anh phải giữ khoảng cách an toàn ba mét trở lên cho em!”
Anh cười gật đầu: “Ngài còn ra lệnh gì nữa không ạ?”
Cô cũng không khách khí, “Còn nữa, mùng một tháng Năm đi Vụ Nguyên với em!”
“Vụ Nguyên? Đi Vụ Nguyên làm gì?” Trần Hiếu Chính ngạc nhiên.
Trịnh Vi liền nói vẻ rất nghiêm túc: “Nhất định em phải đi, Vụ Nguyên là mảnh đất có ý nghĩa rất đặc biệt đối với em, anh Chính, anh đi với em chứ?”
Trần Hiếu Chính do dự.
Cô lại bắt đầu vận động nài nỉ: “Được không, được không, đi nhé đi nhé, em luôn mơ ước được đi Vụ Nguyên với người mình yêu, em muốn đưa anh đi ngắm cây hòe già đã từng làm chứng cho tình yêu của mẹ em, em cũng muốn để nó làm chứng cho tình yêu của em. Đó là ước mơ của em, tiện đường em còn có thể về nhà, được không, đi nhé, … tiền tàu xe em đã chuẩn bị hết rồi”.
Anh cúi đầu một lúc lâu, đến khi ngẩng lên nụ cười đã nở trên môi, “Thôi được. Nhưng mà tiền tàu xe không dùng của em đâu, tiền các mô hình thiết kế anh làm thêm vẫn còn một ít, chi phí đi lại không có vấn đề gì đâu. “
Trong tiếng cười giòn tan của cô, anh còn bổ sung một câu: “Mùng một tháng Năm chúng mình sẽ đi Vụ Nguyên”.
Rất hiếm khi cô nhìn thấy vẻ mặt anh lại nghiêm trang như vậy, vẻ nghiêm trang đó còn toát lên một sự quyết đoán mơ hồ, khiến cô gần như lầm tưởng rằng, sau một hồi đắn đo đấu tranh, điều anh cho cô không phải là quyết định đi Vụ Nguyên, mà là lời hứa chắc chắn của cả cuộc đời.

http://credit-n.ru/offers-zaim/greenmoney-online-zaymi-za-20-minut.html http://credit-n.ru/offers-zaim/mgnovennye-zaimy-na-kartu-bez-otkazov-kredito24.html http://credit-n.ru/zaymyi-next.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.