Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Có cảm giác gì tuyệt vời hơn khi được dựa vào vai người mình yêu sau những giây phút mệt mỏi? Trong lòng Trịnh Vi réo rắt những âm thanh reo vui, dần dần ngủ thiếp đi một cách ngon lành và thỏa mãn. Trong lúc nửa mơ nửa tình, cô phát hiện thấy anh vuốt tóc cô, sau đó khẽ hôn vào làn mi dài của cô, Trịnh Vi chìm đắm trong niềm hạnh phúc ngọt ngào, ấm áp, bất giác cô thấy cảm giác này rất quen thuộc. Phải rồi, hơn bốn năm về trước, cũng trên xe bus lắc lư như thế này, cô gái Trịnh Vi 17 tuổi đã cảm nhận được nụ hôn nhẹ đặt xuống mắt của chàng trai mà cô cảm mến, hồi đó Tiểu Phi Long đã mừng khôn xiết, cô tưởng rằng không ai có thể may mắn hơn cô, tưởng rằng mãi mãi được ở bên người ấy. Nhưng ngay sau đó, đợi chờ cô là chuyến đi xa đến bên kia bờ đại dương mà không một lời từ biệt của người đó, và cả nỗi niềm ly biệt dài dằng dặc.
Cô không biết tại sao mình lại như vậy, trong những giây phút hạnh phúc nhất, sợ nhất là nghĩ đến chuyện chia ly, bất ngờ cô túm chặt cánh tay Trần Hiếu Chính, thì thào: “Anh Chính, anh đừng đi”.
Hình như anh giật mình, phản xạ mới mạnh như thế, “Vi Vi, em vừa nói gì vậy? ”
Cô thấy ngại ngùng trước câu nói bất ngờ của mình, “Em không nói gì cả, tự nhiên em sợ không nhìn thấy anh nữa. Anh Chính, anh hứa với em đi, đừng để em phải chờ anh nữa, em sợ mình không có đủ can đảm để đợi mãi ở một vị trí, lại càng sợ bọn mình đi mãi mà không tìm thấy nhau”.
Anh không trả lời.
Bạn đang đọc truyện tại


Tối hôm đó, phòng đã tắt đèn, Trịnh Vi đang nằm trên giường thì đột nhiên nghe thấy Duy Quyên gọi cô: “Trịnh Vi, tớ quên chưa nói với cậu, sáng nay cậu vừa ra ngoài thì có một anh gọi điện đến tìm cậu, tớ bảo cậu không có ở phòng, anh ấy hỏi có biết cậu đi đâu không, tớ bảo hình như đi với bạn trai, anh ấy ừ một tiếng rồi không nói gì nữa, cũng không để lại tên. Cậu có biết đó là ai không? ”
“Ai nhỉ? ” Trịnh Vi nhìn lên trần màn với vẻ thắc mắc. “Chắc là không phải Lão Trương chứ? ” Lão Trương đã tốt nghiệp được hơn nửa năm rồi, nhưng thỉnh thoảng vẫn gọi điện quấy rầy Trịnh Vi.
Duy Quyên liền cười, “Làm sao có chuyện đó được, tớ còn không biết cái giọng vịt đực của Lão Trương à. Người gọi điện thoại hôm nay nói chuyện lịch sự lắm, tớ dám khẳng định là tớ chưa bao giờ nhấc điện thoại của anh ấy gọi đến, mau khai với chị em đi, có phải lại có nguồn tài nguyên quý nào khác không, nếu có thì đừng quên chị em nhé, dù sao thì một giọt máu đào hơn ao nước lã”.
Trịnh Vi liền nói với vẻ khó hiểu: “Vấn đề ở chỗ tớ cũng không nhớ là có quen một người như cậu nói, thôi, nếu có việc chắc chắn họ sẽ gọi lại”. Cô nghĩ một lát, không nghĩ ra được ai, bèn gác chuyện này qua một bên.
Cùng lúc đó, ở ký túc xá nam, Trần Hiếu Chính cũng không ngủ, anh ngồi bên bàn và làm nốt những công việc còn lại cho mô hình ngôi nhà, anh ngắm nó, đây là tác phẩm tâm huyết mà anh đã bỏ ra một tháng để làm, nhưng hiện tại ngay cả bản thân anh cũng không tin ngôi nhà nhỏ này có thể che chở cho tình yêu của anh.
Đột nhiên, anh nhớ đến những lời Tăng Dục nói với anh hôm đó, cô chỉ vào tòa nhà đa phương tiện mà trường đang xây dựng, nói: “Cậu nhìn thấy chưa, trong số những người đang đội mũ bảo hộ kia, ngoài thợ xây ra, còn có nhiều người giống tớ và cậu, mấy năm đại học, tốt nghiệp ngành kiến trúc. Xã hội này rất thực dụng. Cho dù cậu có tài hoa đến đâu, nếu không có quan hệ và điều kiện gia đình không khá giả thì cậu cũng sẽ phải lăn lộn trên công trường như họ. Dĩ nhiên rồi, có thể một ngày nào đó cậu cũng sẽ thành đạt, nhưng ngày đó sẽ là ngày nào, có thể một, hai năm, có thể ba bốn năm, ai mà biết được? Thế nên, Hiếu Chính, cậu nên nghĩ cho kỹ, không phải tất cả mọi con đường đi sai rồi đều có thể đi lại”.
Hiện thực chính là những điều tàn nhẫn như vậy đấy, nó luôn luôn hủy diệt niềm tin của bạn trong lúc bạn không hề hay biết, hủy diệt những lời hứa mà bạn tưởng rằng bạn có thể thực hiện. Trưởng thành là gì? Khi một đưa trẻ biết kim cương đẹp hơn hạt pha lê xinh xắn thì đứa trẻ này đã trưởng thành, Trần Hiếu Chính hiểu được điều này sớm hơn bất kỳ đứa trẻ nào khác.
Cô gái mà anh yêu trong sáng ngây thơ, cô yêu tất cả những điều tràn đầy thú vị, không biết buồn khổ là gì, cô là Ngọc diện Tiểu Phi Long quả quyết dũng cảm, người đàn ông của cô, phải đem lại cho cô một bầu trời bao la. Còn anh, anh chỉ có một mái hiên tồi tàn. Dĩ nhiên, chỉ cần anh muốn, anh tin là cô sẽ mãi mãi ở bên anh, không hối hận, nhưng khi vị ngọt của tình yêu nhạt phai, trước những trăn trở, lo toan trong cuộc sống, liệu có vì anh mà cô biến thành một người phụ nữ tiều tụy và thực dụng hay không? Anh khẽ rùng mình, nếu có một ngày như thế, anh sẽ căm hận chính bản thân mình – một điều đáng sợ hơn là khi ngày đó đến, anh sẽ căm hận cô.
Những lời mẹ nói đều rất tàn nhẫn, nhưng bà nói đúng, sự lựa chọn của anh chính là giữa bản thân anh và Trịnh Vi. Anh nhìn bàn tay mình đang chầm chậm dỡ ngôi nhà ra thành từng mảnh vụn – thực ra sự lựa chọn đã ở trong lòng anh từ lâu.
Dịp nghỉ mùng một tháng Năm, nhà ga bán vé trước mười ngày, vé nằm không dễ mua, Trịnh Vi xếp hàng cả buổi chiều trong dòng người đông đúc ở phòng bán vé mà không đem lại kết quả gì. Cuối cùng cô nhanh trí, nhớ đến Lão Trương đã trở thành con người của xã hội, Lão Trương giao thiệp rộng, quen biết khá nhiều nhân vật trong đủ mọi ngành nghề, Trịnh Vi gọi điện thoại cho Lão Trương, Lão nhiệt tình nhận lời, chưa đầy hai ngày, Lão đã kiếm được cho cô hai vé nằm giường cứng đi Nam Xương. Chỉ cần đến được Nam Xương, phải đổi xe như thế nào để đến Vụ Nguyên, đều là việc dễ như trở bàn tay.


Trịnh Vi mân mê tấm vé tàu vừa nhờ Lão Trương mua, lòng vui như mở cờ chạy về ký túc xá, vừa đẩy cửa vừa khe khẽ hát: Ta cười đắc ý, ta cười đắc ý.
“Này, mới sáng sớm ra mà đã kiếm được vé đi du lịch trăng mật hả? ” Vừa nhìn thấy vẻ tươi như hoa của Trịnh Vi, Tiểu Bắc bèn trêu cô.
“Dĩ nhiên rồi, không những kiếm được vé mà còn sắp xếp ổn thỏa cho hành trình cả bảy ngày rồi, tớ phải đưa anh ấy đến Vụ Nguyên, lên núi Lư Sơn, để anh ấy thưởng thức danh lam thắng cảnh của tỉnh Giang Tây, đương nhiên, tiện thể còn ghé thăm bố mẹ tớ, tức nhạc phụ nhạc mẫu tương lai của anh ấy”. Trịnh Vi đáp ngay không chút ngại ngùng.
Nguyễn Nguyễn cũng cười cô, “Mọi người đều nói người Giang Tây các cậu học hành giỏi giang, nuôi lợn cũng giỏi giang, cậu phải để Trần Hiếu Chính đi thực tế đó nhé”.
Trịnh Vi đang vui nên rất thoáng, khua tay tỏ vẻ không thèm chấp bọn họ, ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh máy điện thoại, “Tờ phải gọi cho anh Chính trước đã, báo cho anh ấy đã có vé trong tay”.
Vừa bấm hết số điện thoại, cửa phòng liền bị đẩy rầm một tiếng, Trịnh Vi nhìn ra tỏ vẻ không vui, Duy Quyên mặt mày đầy mồ hôi xông vào.
“Dở chứng à, sắp tốt nghiệp rồi, ngay cả cửa không mang theo được cũng muốn phá hả? ” Tiểu Bắc nói.
Duy Quyên lại tỏ vẻ lòng nóng như lửa đốt, “Tớ không thèm gây sự với các cậu, Trịnh Vi, gay to rồi, tớ vừa được nghe một tin khủng khiếp. . . “
“Xí, ngày nào cậu không có ba tin vỉa hè? ” Đã nghe bốn năm, Trịnh Vi không còn hứng thú với các “Thông tin giang hồ” của Duy Quyên nữa, cô tiếp tục bấm số.
Duy Quyên lấy tay chặn ngay điện thoại, “Tớ thấy cậu thật là, bị người ta bán đứng còn ngồi đếm tiền cho người ta. Vừa nãy tớ có được một thông tin rất đáng tin cậy từ Hội sinh viên, hai suất học bổng du học của trường thì bị Trần Hiếu Chính nhà cậu chiếm một suất, nghe nói là đi Mỹ, visa cũng xin được rồi, anh chàng này giỏi thật đấy, chuyện lớn như thế mà giấu như bưng, cậu vẫn còn chưa biết gì ư? ”
Trịnh Vi sững người, rồi bật cười: “Này, tớ thấy mấy cái thông tin vỉa hè của cậu càng ngày càng vô lý, hôm kia tớ vừa ăn cơm với anh ấy, anh ấy còn nói về chuyện đi Vụ Nguyên với tớ. Đại sự Duy Quyên, xin ngài thôi đi cho, lấy chuyện này để trêu người khác là hơi quá đáng đấy”.
Lần này thì Duy Quyên sốt sắng thật, cô chỉ vào mũi Trịnh Vi nói: “Tớ bảo cậu ngốc cũng không sai, chuyện này đâu có thể đùa được, chằng cần nói đến Học viện, thông tin này đã lan ra khắp Hội sinh viên trong khoa rồi, cậu không tin thì thôi, đừng có để đến lúc khóc cũng không có chỗ khóc”.
“Cậu nói linh tinh! ” Trịnh Vi cũng giận dỗi đứng phắt dậy, “Anh ấy chưa bao giờ nói chuyện này với tớ, dĩ nhiên là tớ phải tin anh ấy rồi. Tớ là bạn gái của anh ấy, chuyện của anh ấy mà tớ còn không biết à? ”
“Cậu…thôi được rồi, được rồi, coi như tớ lắm chuyện, lòng tốt bị cậu coi là đồ bỏ đi. Nếu không tin thì đi hỏi anh ấy sẽ rõ ngay thôi”. Duy Quyên dậm chân.
“Đi thì đi chứ sao”. Trịnh Vi là người nghĩ đến chuyện gì chỉ muốn làm ngay, vừa nói dứt lời liền chạy ra cửa. “Đợi tớ hỏi anh ấy cho ra lẽ, xem các cậu còn bẻm mép thế nào nữa! ”
Tiếng cô đóng cửa vừa mạnh vừa vội, cửa rung đến mức Nguyễn Nguyễn và Tiểu Bắc lén nhìn nhau, đột nhiên Nguyễn Nguyễn nói một câu “Gay rồi! ” Tiểu Bắc lập tức hiểu ý, cô trợn tròn mắt, “Mẹ ơi, không biết có xảy ra chuyện gì không”. Hai người không nói gì thêm bèn chạy theo.
Xuống dưới tầng, Tiểu Bắc kéo Nguyễn Nguyễn lại, “Cậu bảo bọn mình có nên ra bờ hồ, bờ sông gì đó tìm không, không biết cậu ấy có nghĩ dại không…”
Nguyễn Nguyễn ngắt lời cô ngay: “Đã đến nước này mà còn nói những chuyện đó, cậu đến giảng đường tự học của Học viện bọn tớ, tớ sẽ đến quanh khu ký túc xá của Trần Hiếu Chính xem sao, cậu nhớ là chỉ xem tình hình thôi nhé, không có chuyện gì bọn mình lại quay về”.
“Biết rồi biết rồi”. Tiểu Bắc đáp lời, hai người chia hai đường hành động.

http://credit-n.ru/kreditnye-karty.html http://credit-n.ru/offers-zaim/online-zaym-na-kartu-payps.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.