Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

May mà Trịnh Vi không cười, cô nhìn Thiếu Nghi ngồi một mình ở góc sau cánh gà, thầm nghĩ, không ngờ lại có người cứng rắn đến vậy, hôm nay coi như được biết thêm, thật đúng là người theo chủ nghĩa hoàn hảo cực đoan. Cô lại nhớ đến đôi mắt sưng húp bất thường của Thiếu Nghi, tội gì phải làm khổ mình như vậy? Nhưng giờ đây cô cũng đã hiểu, người ngoài cuộc làm sao hiểu được thế giới tình cảm của người khác?
Tiết mục múa mở màn khá quan trọng, Trịnh Vi và các bạn đồng nghiệp phải bỏ nhiều công sức nhất cho tiết mục múa này. Lúc đầu mọi việc đều rất thuận lợi, hơn chục chàng trai và hai cô gái trẻ thướt tha trong điệu nhạc, dưới sân khấu thỉnh thoảng lại vang lên tiếng vỗ tay. Lúc tiết mục múa chuẩn bị lên cao trào, các diễn viên nam tạm thời lui về phía cánh gà, chỉ còn lại hai cô gái đóng vai Hồng quân tiếp tục thướt tha với điệu múa trên sân khấu, đúng lúc này, bất ngờ tiếng nhạc vụt tắt, sau đó là tiếng loa rít chói tai, nhân viên điều khiển âm thanh đứng bên cánh gà luống cuống, hai nữ Hồng quân đang ở trong tư thế hiên ngang nhất, Thiếu Nghi một đầu gối chạm đất, người ngả về phía sau 45 độ, Trịnh Vi hai tay giơ cao, người hơi nghiêng về phía trước, chân trái choãi ra phía sau. Với tư cách là hai diễn viên yêu nghề, họ đều biết trong tình huống này, nhạc dừng ở đâu, động tác phải giữ nguyên ở vị trí đó.
Không biết bộ phận phụ trách âm thanh đang xảy ra sự cố gì, thời gian đã trôi qua khá lâu, vẫn không có động tĩnh gì, may mà Trịnh Vi học múa từ nhỏ, các kỹ năng cơ bản đều nắm khá vững, nhưng tiếp tục giữ tư thế này xem ra có phần khó khăn. Cô lại liếc trộm Thiếu Nghi một lần nữa, Thiếu Nghi vẫn đang trong tư thế quỳ dưới đất người ngả về sau, im như tượng gỗ không nhúc nhích. Trịnh Vi thầm nghiến răng, địch không nhúc nhích, ta cũng không nhúc nhích, cô nàng làm được như thế, tại sao ta không làm được, quyết không thể để thua cô nàng trước mặt văn võ bá quan!
Và thế là Trịnh Vi thóp bụng lại, quyết không nhúc nhích. Thời gian trôi qua chậm chạp, phía dưới đã bắt đầu xôn xao, cô cảm thấy sắc mặt mình từ hồng chuyển sang trắng bệch, một giọt mồ hôi to như hạt đỗ rời từ trán xuống, cô rủa thầm nhân viên điều khiển âm thanh đáng tội chết đó. Chân tê, lưng đau, cổ mỏi…Cô không thể kiên trì thêm được nữa, nếu cứ tiếp tục giữ tư thế này, sớm muộn gì cô cũng chết đứng, hãy cho điệu múa đẹp mặt này đi gặp quỷ đi! Nghĩ là làm, đầu tiên cô buông lỏng bàn chân một chút, sau đó kết thúc bằng điệu múa balê chuẩn, mỉm cười đi vòng quanh sân khấu một vòng, tự biên tự diễn múa một mình theo tiết mục đã được biên đạo từ trước, vừa múa vừa dần dần lùi về phía cánh gà, cuối cùng mất hút sau sân khấu.
Dưới sân khấu lặng như tờ, không biết ai đó đã cười trước, tiếp đó tiếng cười rộ lên một hồi. Thiếu Nghi sững người, lập tức hiểu ra vấn đề, liền theo Trịnh Vi vừa múa vừa rút lui ra phía sau.
Bạn đang đọc truyện tại


Vừa quay về sau cánh gà, Thiếu Nghi hằm hằm tìm đến chỗ Trịnh Vi đang tra hỏi nhân viên điều khiển âm thanh, “Cậu giở trò gì vậy, sao toàn làm những việc vô lý thế nhỉ? ”
Trịnh Vi liền quặc lại ngay, “Cậu mới là vô lý, tớ đứng đó mỏi chết đi được, cậu còn đứng im như tượng gỗ, làm tớ muốn động đậy cũng không động đậy được”.
“Chính cậu không động đậy tớ mới không động đậy”. Thiếu Nghi bĩu môi, “Người siêng ăn nhác làm như cậu còn làm được việc đó, sao tớ lại không làm được? ”
Buổi biểu diễn đã kết thúc, Trịnh Vi vừa thay xong quần áo đi ra, liền nghe thấy có người gọi cô ở sau lưng, cô quay đầu lại, nhìn người vừa gọi mình.
“Anh Chu? ” Cô hơi đỏ mặt.
Không phải tự nhiên mà cô lại ngượng ngùng như vậy, Chu Cù chính là người đàn ông đã giữ lại hồ sơ của cô trong buổi hội chợ tuyển dụng đó, anh là Trưởng phòng Quản lý thị trường của Công ty, đồng thời cũng là người phụ trách công tác tuyển dụng nhân viên năm nay, việc cô được tuyển dụng một cách thuận lơi chắc chắn không thể thiếu sự giúp đỡ của anh, chỉ có điều hồi đầu Chu Cù quyết định nhận cô, chủ yếu là do quý trọng tài năng của Trần Hiếu Chính, không nỡ chia rẽ đôi uyên ương này. Không ngờ cá lớn bơi mất, chỉ còn chú cua nhỏ là cô ở lại.
Ngày đầu tiên đến trụ sở Công ty, Trịnh Vi cũng nhìn thấy Chu Cù, anh vẫn nhớ tên cô, chủ động chào cô và còn đưa cho cô một tấm danh thiếp. Đó là lần đầu tiên trong đời Trịnh Vi được chính thức nhận danh thiếp của người khác, cô vẫn còn nhớ những kiến thức thày giáo dạy trong mốn lễ nghi giao tiếp, và thế là đưa cả hai tay nhận tấm danh thiếp trông rất ra dáng, giả vờ chăm chú xem một lát rồi mới cất vào túi, còn không quên đề cao đối phương vài câu: “Anh Chu, em được nghe danh anh đã lâu”.
Lúc đó Chu Cù cười rồi hỏi cô: “Em được nghe danh anh từ bao giờ? ”
Trịnh Vi lanh lẹ đáp: “Hôm hội chợ tuyển dụng, anh Chu đã để lại ấn tượng rất sâu sắc trong em”.
“Vậy hả”. Nụ cười của Chu Cù càng lộ rõ hơn, “Thế thì tốt, chúng ta đã gặp nhau hai lần, em lại còn “Nghe danh” anh đã lâu, thế em còn nhớ tên anh không? ”


Trịnh Vi thầm nghĩ, câu hỏi này thật kỳ cục, rõ ràng vừa nãy anh ta còn đưa danh thiếp cho cô. Nhưng vấn đề là ở chỗ, lúc nhận danh thiếp cô tỏ ra chăm chú xem, nhưng thực tế tâm hồn lại để đi đâu, chỉ nhớ anh họ Chu, là trợ lý và trưởng phòng quản lý thị trường gì đó, còn tên cụ thể là gì lại không nhớ nổi, danh thiếp vẫn đang ở trong túi, nhưng làm sao có thể giở ra xem lại.
Rốt cuộc là Chu gì nhỉ? Trịnh Vi ngắc ngứ ở đó, bất giác tay phải đưa lên gãi đầu, nghĩ đến nát óc mà không nhớ ra được.
Nhìn thấy bộ dạng đó của cô, anh Chu không nén nổi bèn bật cười, “Em xem, quả đúng là “Nghe danh” đã quá lâu, ngay cả tên anh cũng không nhớ nổi nữa”.
Trịnh Vi mặt đỏ tía tai, xấu hổ không biết chui vào đâu, đành đứng cười trừ, xem ra muốn nịnh cũng không phải là dễ. Tiếp theo đó, trong nửa tháng học bồi dưỡng ở trụ sở chính của Tổng Công ty, thỉnh thoảng cô cũng gặp Chu Cù, lần nào cũng nơm nớp phấp phỏng, xấu hổ vô cùng, lần này không may lại gặp anh ta, làm sao cô không đau đầu được.
Đau đầu thì mặc đau đầu, gì thì anh ta cũng là sếp, lại là Trợ lý Tổng giám đốc gì đó, Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc là một doanh nghiệp nhà nước có hàng vạn nhân viên, những người leo lên được Tổng Công ty, phần lớn đều có năng lực thực sự, huống hồ anh ta lại còn là Trưởng phòng quản lý thị trường quan trọng, một chú lính mới tép riu như cô, ngoài việc ngoan ngoãn dừng chân nghe chỉ thị, còn biết làm gì hơn?
“Anh Chu tìm em có việc gì ạ? ” Cô lại bắt đầu đưa một tay lên đầu theo phản xạ.
Chu Cù lại bắt đầu tỏ ý cười cười. Tại sao anh chàng này cứ cười cô mãi thế nhỉ?
Cuối cùng, khi anh ta thôi không cười nữa mà nói: “Trịnh Vi, em biết tại sao anh giữ em ở lại không? ” Trịnh Vi mới phát hiện ra một điều rằng, vẻ nghiêm túc của anh ta càng khó xử lý hơn.
Cô nghĩ một lát, nhìn vào mũi bàn chân mình với vẻ chán nản, khẽ nói: “Em biết. Là do các anh muốn nhận bạn trai cũ của em vào làm việc. “
“Không sai”. Vẻ mặt Chu Cù không biểu lộ gì.
Đột nhiên Trịnh Vi thấy hơi buồn, cô thanh minh: “Nhưng hồi đầu thì phỏng vấn, em không biết là anh ấy sẽ đi, em không lừa các anh đâu…”
Chu Cù nói: “Công ty không tuyển con gái không phải là do phân biệt giới tính, vì năm nay trọng tâm trong công tác tuyển dụng của Công ty là tuyển các nhân tài về kỹ thuật, căn cứ vào kinh nghiệm của các năm trước, có rất nhiều cô gái không thích ứng được với công việc trên công trường, điều này không có lợi cho Công ty và cả các nhân viên nữ. Nghiệp vụ chính của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc là thi công kiến trúc, các vị trí quản lý rất ít, phần lớn sinh viên đều phải đi từ dưới lên, vì sự ổn định của đội ngũ nhân viên, bọn anh cố gắng không tuyển các nhân viên kỹ thuật là nữ, đặc biệt là những cô gái vừa nhìn là biết là con một của các gia đình sống ở thành phố. “
“Em biết điều đó”. Trịnh Vi ngẩng đầu lên, “Nhưng có thể em không giống như các anh tưởng tượng là không chịu được khó khăn gian khổ, em cũng có điểm mạnh của em”.
Chu Cù nhìn cô với vẻ sâu xa, “Không phải là em không có điểm mạnh. Học viện kiến trúc của trường G không phải là tồi, em cũng là sinh viên tốt nghiệp ngành xây dựng, nhưng theo nhận xét của anh, kiên thức chuyên ngành của em cũng không phải quá xuất sắc, cho về tuyến dưới, cùng lắm cũng chỉ là một kỹ sư hạng xoàng mà thôi; trông thì cũng có vẻ thông minh đấy, chỉ tiếc là thông minh kiểu khôn lỏi; cũng bạo dạn đấy, nhưng không được chín chắn lắm; may mà trông cũng xinh xắn, nhưng cũng không phải là quá xinh…”
“Việc này… anh Chu”. Trịnh Vi biết ngắt lời lãnh đạo là rất mất lịch sự, nhưng nghe có người vạch trần khuyết điểm của mình ra như thế, ngoài xấu hổ ra còn thấy hơi khó chịu, “Chắc thời gian đối với anh là rất quý, anh lãng phí thời gian chỉ để phân tích những nhược điểm của một kẻ vô danh tiểu tốt như em ư? Em thấy hơi ái ngại…”
“Bảo em làm việc không chín chắn, em không chịu tin. Anh đã nói hết đâu”. Sắc mặt Chu Cù đanh lại, cuối cùng Trịnh Vi đã nhận ra vẻ mặt khác ẩn sau nụ cười của anh, cô thấy hơi sợ, bất giác im bặt, ngoan ngoãn nghe tiếp.
“Anh nói với em những điều này là chỉ có một mục đích, có thể mọi mặt của em đều không phải là quá lý tưởng, nhưng em phải hiểu rằng, kể cả lúc đầu vì ngắm trúng chàng trai giỏi giang đó mới giữ lại hồ sơ của em, nhưng từ trước đến nay Công ty không bao giờ tuyển người vô dụng. Em gọi cậu ta là người yêu cũ, cũng có nghĩa cậu ta đã ở thời quá khứ, vậy thì em có thể tự nói với mình rằng, việc em vào Tập đoàn Kiến trúc Trung không liên quan gì đến ai, cũng không liên quan gì đến cậu ta. Những điều anh muốn nói chỉ có vậy thôi, anh nói xong rồi, em đi đi.
Làm lãnh đạo là vậy, giáo huấn xong người khác, phủi phủi mông là có thể đi luôn. Trịnh Vi nhìn theo bóng Chu Cù, cô tự hỏi mình, thật ư, đúng là ta dựa vào sức mình để vào Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc ư?
Chưa kịp nghĩ xong vấn đề, cậu bạn có phần giống với họ hàng của Lê Duy Quyên liền bước đến thăm dò: “Trịnh Vi, hóa ra cậu quen Trưởng phòng quản lý thị trường à, thảo nào…”
“Gì cơ, vừa nãy anh ấy hỏi tớ nhà vệ sinh ở đâu”. Trịnh Vi uể oải đáp.

http://credit-n.ru/offers-zaim/sms-finance-express-zaimy-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-zaim/turbozaim-zaimy-online-bez-otkazov.html http://credit-n.ru/kurs-cb.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.