Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Trịnh Vi khẽ lùi lại hai bước, cô nhìn Nguyễn Nguyễn với ánh mắt thực sự bất ngờ, “Thật không, có thật không, Nguyễn Nguyễn, có thật là cậu sắp được làm mẹ không? Bất ngờ quá nhỉ! ” Cô nhìn vào chiếc bụng vẫn đang nhỏ gọn của cô bạn với vẻ vui mừng và rụt rè.
Nguyễn Nguyễn chỉ khẽ cười, giờ Trịnh Vi mới nhận ra có gì không ổn, bèn dò hỏi: “Nguyễn Nguyễn, cậu đã báo cho Triệu Thế Vĩnh biết chưa? ”
Lúc đầu Nguyễn Nguyễn gật đầu, sau đó lại lắc đầu. Trịnh Vi khó hiểu, “Nói rồi hay chưa? ”
“Mấy hôm trước tớ gặp anh ấy, tớ bảo, Thế Vĩnh, hình như em có bầu rồi, anh ấy sợ tái mặt, nói cũng không rõ tiếng, chỉ nhắc đi nhắc lại, sao lại thế được, sao lại thế được, rõ ràng là bọn mình đã áp dụng biện pháp an toàn mà…” Nguyễn Nguyễn cười và lắc đầu, “Tớ biết anh ấy giống như một đứa trẻ chưa trưởng thành, nhưng đến khi phải chứng kiến chuyện này, tớ vẫn thất vọng. Vì thế sau đó tớ nói, em đùa thôi, đùa cho vui thôi, lúc này anh ấy mới như người trút được gánh nặng”.
Trịnh Vi nổi cáu, “Gã Thế Vĩnh đáng ghét này, nếu gã ấy không giở trò thì làm sao có con được, thế mà lại không dám nhận trách nhiệm. Nguyễn Nguyễn, sao cậu lại có thể nói là đùa chứ, chuyện lớn như thế, cậu phải bảo hắn cưới ngay lập tức, kể cả gia đình hắn bạc bẽo với cậu, hiện giờ cũng không còn lý do gì đẩ ngăn cản các cậu nữa”.
Bạn đang đọc truyện tại


Nguyễn Nguyễn nói: “Tớ sẽ không lấy anh ấy đâu”.
“Tại sao? ” Trịnh Vi phẫn nộ nói: “Sự việc đã đến nước này, nếu hắn còn không chịu làm đám cưới, tớ sẽ không tha cho hắn! ”
“Tớ hiểu Thế Vĩnh, nếu tớ nói, vì đứa con bọn mình tổ chức đám cười đi, anh ấy sẽ đồng ý. Vấn đề không phải ở anh ấy, mà là ở tớ, Vi Vi tớ không thể lấy anh ấy được, tình yêu của tớ đã chết trong giây phút tớ thông báo có bầu nhưng anh ấy lại tỏ ra hốt hoảng. Những năm tháng qua, tớ đã chắp vá nhiều lần cho cuộc tình này, không muốn rời xa anh ấy, vì tớ trân trọng tình cảm đầu đời của mình, đến giờ mới phát hiện ra rằng, cuộc tình này không hề giống như tớ tưởng tượng. Tớ đã trưởng thành, còn anh ấy thì chưa”.
“Nhưng các cậu vẫn còn đứa con, gã dở hơi đó không tiếc cũng chẳng sao, đứa bé sẽ thế nào”. Trịnh Vi vô cùng lo lắng.
Nguyễn Nguyễn đặt tay mình lên bụng, dường như muốn cảm nhận tiếng động yếu ớt từ trong đó phát ra, bất giác nét mặt cô dịu xuống cô nói: “Tiếc là nó đến không đúng lúc, tớ yêu con, nhưng tớ chỉ là một người phụ nữ bình thường, tớ không muốn khổ vì tình, không muốn vì hành động nông nổi này mà phải vất vả cơ cực, cái giá đó quá đắt. Vi Vi, tớ muốn bỏ nó, đây chính là nguyên nhân khiến tớ phải đến chỗ cậu”.
Trịnh Vi kéo tay Nguyễn Nguyễn, nghẹn ngào nói: “Cậu yên tâm, còn có tớ, tớ sẽ ở bên cậu”.
Một giọt nước rơi xuống bàn tay đang nắm chặt của hai cô gái, lúc rơi xuống âm ấm, một lát đã lạnh giá, không biết là nước mắt của ai.
Về đến thành phố G, Trịnh Vi liền cùng Nguyễn Nguyễn đến bệnh viện tốt nhất trực thuộc trường Đại học y của thành phố để xét nghiệm kiểm tra thai sớm một lần nữa, xác nhận là có thai và tuổi thai khoảng 45 ngày. Nữ bác sĩ trung niên cúi xuống viết bệnh án, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi: “Để sinh hay phá? ” Giọng điềm nhiên, lạnh lùng, tựa như cái thai trong bụng Nguyễn Nguyễn không phải là một sinh mệnh sắp thành hình mà là một khối u.
Nguyễn Nguyễn nghiến răng: “Phá”.
Do thai nhi chưa đầy 50 ngày, vẫn có thể phá thai bằng uống thuốc. Ra khỏi phòng khám, đột nhiên trông Nguyễn Nguyễn có vẻ yếu ớt, Trịnh Vi bảo cô ngồi ở hành lang, còn mình thì đi xếp hàng lấy thuốc. Tối đến, trong phòng của Trịnh Vi, Nguyễn Nguyễn ngồi một mình rất lâu trước bàn làm việc, sau đó tranh thủ lúc Trịnh Vi đi rót nước, liền lấy chai bia đã mở trên bàn để uống với thuốc. Cô vẫn còn nhớ, lần đầu tiên dạy cô uống bia, Thế Vĩnh đã từng nói, mặc dù lúc mới đưa vào miệng vị bia rất đắng, nhưng nếu nhẹ nhàng để nó chạm vào đầu lưỡi, rồi chăm chú thưởng thức, trên đầu lưỡi sẽ như có một đóa hoa thơm ngát đang nở rộ. Giờ đây đóa hoa này đã tàn, ngoài vị đắng ra, chỉ còn cảm giác tê tái.


Hôm sau đến bệnh viện, trong phòng nghỉ dành riêng cho bệnh nhân phá thai bằng thuốc của khoa Sản, Nguyễn Nguyễn đã uống viên thuốc thứ hai, cơn co bóp tử cung của cô đến nhanh hơn, mạnh hơn những bệnh nhân khác cùng phòng, cac bệnh nhân nữ khác đều có chồng hoặc bạn trai đi cùng, bên cạnh cô chỉ có Trịnh Vi. Trịnh Vi ngồi ở mép giường, nhìn bạn cuộn tròn người ở góc tường, không hề rên rỉ, hai bên tóc mai đã ướt sũng mồ hôi, bết chặt vào gương mặt cắt không ra giọt máu.
Trịnh Vi sợ quá, loạng choạng chạy sang phòng khám bên cạnh, thông báo tình hình với bác sĩ đang trực, bác sĩ chỉ bình thản nói, cơ địa của mỗi người khác nhau, phản ứng sau khi uống thuốc cũng khác nhau rất nhiều, có người chỉ giống như một lần kinh nguyệt, có người lại đau như bị tra tấn, tất cả đều là hiện tượng bình thường, không có gì phải ngạc nhiên. Trịnh Vi bực thầm trong bụng, bệnh nhân đã ra nông nỗi này mà còn nói không có gì phải ngạc nhiên, nhưng cuối cùng cô đã kìm chế được mình, lúc này mà cãi nhau với bác sĩ thì quả là thiếu sáng suốt, cô đành phải theo sát Nguyễn Nguyễn không rời nửa bước, cầu mong thời gian trôi nhanh hơn. Nửa tiếng sau, Nguyễn Nguyễn gắng gượng ngồi dậy, bảo Trịnh Vi ra nhà vệ sinh cùng mình, Nguyễn Nguyễn đóng cửa ở trong đó rất lâu, Trịnh Vi không dám giục bạn, đành phải đi đi lại lại quanh nhà vệ sinh. Khoảng 10 phút sau, Nguyễn Nguyễn mới bước ra, toàn thân cô như vừa bị dìm xuống nước, trên tay là một nhúm giấy vệ sinh màu trắng, Trịnh Vi dìu cô về phòng, bác sĩ giở nhúm giấy đó, để lộ ra một vật nhầy nhụa đầy máu bên trong, rồi lấy một chiếc bông ngoáy tai chọc vào, nhấc lên xem xét một hồi.
Mỗi lần bà bác sĩ chọc vào, Trịnh Vi lại cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, mấy lần như vậy, gần như không thở được nữa, còn Nguyễn Nguyễn vẫn yếu ớt, nhưng bình tĩnh theo dõi các động tác của bác sĩ, như đang xem người khác chơi trò chơi vậy.
“Xong rồi, phôi thai đã ra hết rồi, các chị có thể về, về nhà uống thuốc như đã dặn, nghỉ ngơi vài ngày là không còn vấn đề gì đâu”.
Hai người vừa ra đến cửa, liền bị bác sĩ gọi lại, “Này, các chị mang cái này đi đi, vứt vào thùng rác nhà vệ sinh trước mặt đó”.
Nguyễn Nguyễn túm nó trong tay, lúc đi qua nhà vệ sinh, nhẹ tay vứt vào thùng rác, đi được vài bước, Trịnh Vi định quay người lại, Nguyễn Nguyễn bèn ngăn cô, “Đừng quay lại”.
Mãi cho đến khi ra khỏi cổng bệnh viện, Trịnh Vi vẫn cảm thấy vô củng hụt hẫng, một sinh mệnh đã bị hủy diệt như vậy sao, chỉ vì nó xuất hiện không đúng lúc? Dường như hiểu hết những suy nghĩ của bạn, Nguyễn Nguyễn bước đi có phần khập khiễng nói với cô: “Hơi tàn nhẫn phải không? Trước đây sao chúng ta lại không biết tình cảm cũng nhầy nhụa máu như thế nhỉ. Như thế cũng tốt, tớ đã trả xong vật cuối cùng anh ấy để lại cho tớ”.
Trịnh Vi không biết nói gì hơn, đang thất thần, liền nghe thấy tiếng một anh chàng đang đi về chỗ cô gọi, “Hê, là em hả, đồ con nít khóc nhè! ”
Cô nhìn xung quanh, ngoài họ ra không còn ai khác, nhưng rõ ràng anh chàng đó trông rất lạ, cô cau mày tỏ vẻ thắc mắc, “Anh nói chuyện với em hả… anh là ai nhỉ? Nhận nhầm người rồi thì phải? ”
Anh chàng đó cười lớn, “Làm sao có thể nhận nhầm được, dù có biến thành tro anh vẫn nhận ra em, bốn năm hay là năm năm về trước, khi anh còn đang học cao học, tại phòng anh, em đã quỳ xuống trước mặt anh túm chặt quần anh khóc như mưa như gió, cuối cùng anh còn đưa em lên xe bus. Em quên rồi nhưng làm sao anh quên được, khóc xong em liền phủi mông ra về, mấy tháng sau đó anh trở thành kẻ bạc tình nổi tiếng trong ký túc xá, giải thích mãi người yêu mới tin đấy”.
Nghe xong Trịnh Vi mặt đỏ tía tai, thầm nghĩ, hóa ra là anh ta, bạn cùng phòng của Lâm Tĩnh, chuyện này đúng là xấu hổ thật, nếu mình cứ ăn vạ đến cùng thì anh ta có làm được gì mình không nhỉ?
Anh chàng đó không biết cô đang nghĩ gì, thấy cô im lặng, nghĩ cô đã nhận ra mình, bèn tỏ ra quan tâm hỏi: “Sao vậy, em ốm à? ”
“Không, em đưa bạn em đến khám bệnh”.
Anh chàng liền gật đầu, “Vậy hả, vợ anh vừa sinh con trai, anh đến đón cô ấy xuất viện. Lâm Tĩnh không đến đón em hả? ”
“Lâm… hả? ” Trịnh Vi chưa kịp phản ứng, thế này là thế nào nhỉ.
Anh chàng nhận thấy vẻ ngạc nhiên của Trịnh Vi, lập tức hiểu ra hình như mình đã nói sai, “Xin lỗi nhé, em và Lâm Tĩnh không đi lại với nhau hả, anh cứ tưởng… Lần đó, em đi khỏi được một hôm, Lâm Tĩnh gọi điện từ Mỹ về, bảo gửi ngay cuốn truyện mà cậu ấy để quên qua đường bưu điện cho cậu ấy, anh bảo với cậu ấy, cuốn truyện đã bị một cô gái khóc như mưa như gió mang đi rồi, cậu ấy im lặng một hồi lâu. Sau đó bọn em không liên lạc gì với nhau nữa à? ”
Trịnh Vi vội vàng lắc đầu “Em xin lỗi, bạn em hơi mệt bọn em về trước đây”.
“Ấy, . đợi chút đã”. Dường như anh chàng đó khá thân với Lâm Tĩnh, lại bổ sung thêm một câu, “Năm ngoái Lâm Tĩnh về nước, cậu ấy còn nói là đi tìm em, bọn em không gặp nhau hả, hiện giờ cậu ấy ở…”
“Em không muốn biết! ” Trịnh Vi lập tức ngắt lời anh bạn, sau đó mới cảm thấy thái độ của mình có phần thái quá, dù sao anh ta cũng có ý tốt, huống hồ anh ta đã từng an ủi cô trong lúc cô khóc lóc đau khổ nhất, “Em xin lỗi, những chuyện đã qua, em thực sự không muốn biết nữa”.
Không biết có phải là do sự nhạy cảm vốn có ở người học luật hay không, anh chàng đó liền liếc cô gái đã có quá nhiều thay đổi này một lần nữa, rút ngay bút và mẩu giấy trong túi áo ra rồi viết một dãy số, “Số điện thoại của Lâm Tĩnh, em cầm đi, cầm đi, liên lạc với cậu ta hay không là tùy em. “
Trịnh Vi giấu hai tay sau lưng tỏ ý không muốn cầm, cuối cùng Nguyễn Nguyễn đành đón lấy mẩu giấy đó. Lúc ngồi trên xe taxi, Nguyễn Nguyễn đặt mẩu giấy đó lên đùi Trịnh Vi, thều thào nói: “Ngốc thế, tội gì phải bực với mình? ”
Trịnh Vi cầm mẩu giấy lên, không buồn nhìn mà vo viên lại, rồi kéo cửa kính xuống vứt ra ngoài, lúc kéo cửa kính lên, cô nhìn thấy bóng một người trong đó, dường như đôi mắt đang ngân ngấn nước mắt.
Anh chàng đó nói một năm về trước Lâm Tĩnh quay về tìm cô, cô không thấy bất ngờ, chỉ có điều anh đã đi được bốn năm, hơn 1. 460 ngày, trong những ngày tháng đó, trong lúc cô đâu khổ tuyệt vọng nhất, anh đã ở đâu?
Nguyễn Nguyễn khẽ thở dài, “Thư ký Trịnh Vi, cô có biết là ném rác ra ngoài cửa sổ sẽ bị phạt không? ”
Trịnh Vi vẫn nhìn ra ngoài, một lúc lâu sau, cô mới nói: “Nếu tớ chấp nhận để phạt, chú công an có trả lại vật chứng cho tớ không?”

http://credit-n.ru/electronica.html http://credit-n.ru/offers-zaim/dozarplati-srochnye-zaimi-online.html http://credit-n.ru/electronica.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.