Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Hãy coi anh như một người xa lạ
Năm ngày sau, Nguyễn Nguyễn quay trở lại thành phố S đi làm, mấy ngày không gặp, bạn bè đồng nghiệp đều nói cô gầy đi khá nhiều, nhưng trông càng duyên dáng hơn, không ai biết mấy ngày trước đó, điều gì đã mãi mãi rời xa cô.
Sau đó Trịnh Vi nhận được mấy cú điện thoại của Thế Vĩnh, anh ta hốt hoảng hỏi Nguyễn Nguyễn đi đâu và đòi xin số điện thoại mới của cô, trước sự hối lỗi muộn màng của anh ta, Trịnh Vi chỉ nói một câu: “Tôi cảm thấy xấu hổ vì tôi và anh đều là con người”.
Có thể không phải Thế Vĩnh không yêu Nguyễn Nguyễn, thời gian đó, gần như ngày nào anh ta cũng tiêu tốn một vạch pin điện thoại di động của Trịnh Vi. Nhưng yêu thì sao, những cái anh ta yêu, ngoài Nguyễn Nguyễn ra còn rất nhiều. Trịnh Vi liên tục tắt máy, anh ta liên tục gọi đến, dần dần, điện thoại cũng ít hơn, cuối cùng không thấy gọi nữa. Giống như trái tim của chúng ta, một thời rộn ràng trong ngực, nóng bỏng đến mức không lúc nào yên, sốt sắng muốn đi tìm người chia sẻ, chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ lạnh giá, lạnh giá đến mức chúng ta phải khép chặt mình, rụt rè cảnh giác, chỉ sợ không giữ được hơi ấm mong manh còn sót lại.
Năm thứ ba sau khi Trịnh Vi đến làm việc ở Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, cô bước vào tuổi 25. Một cô gái 25 tuổi, công việc ổn định, xinh xắn, khỏe mạnh lại chưa có người yêu, không biết đây có phải là chuyện rất lạ hay không? Trịnh Vi không thấy lạ, nhưng gần như tất cả mọi người xung quanh cô đều cho là lạ. Cô Lý Chủ tịch Công đoàn đã nhiều lần gọi cô đến phòng làm việc của mình để tâm sự, trước sau đều một ý, cháu cũng không còn ít tuổi gì nữa, nên lấy chồng đi. Ngay cả Chu Cù cũng thường xuyên nửa đùa nửa thật với cô, “Rốt cuộc em định tìm người như thế nào, Công ty 2 bao nhiêu chàng trai tài cán thế mà em không ưng cũng không sao, đằng này Công ty 1, Công ty 3, …Công ty 14, văn phòng, các Công ty dịch vụ, Viện thiết kế…Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc có năm nghìn anh chưa vợ, mỗi người một vẻ, tha hồ lựa chọn, kiểu gì chẳng có người phù hợp, đừng lông bông mãi như vậy nữa”.
Bạn đang đọc truyện tại


Trịnh Vi vừa giả vờ đánh trống lảng, thế gian thiếu gì đàn ông tốt, mặc ta chọn lựa mặc ta nhặt; vừa biện hộ cho mình, thiếu gì con gái 25 tuổi vẫn độc thân, tại sao em lại phải chọn?
Câu trả lời của Chu Cù là: “Anh thấy khó chịu khi nhìn em như vậy”.
Mọi người đều nói: “Trịnh Vi, thấy em cứ lông bông một mình mãi như thế, khó chịu lắm”.
Có nhiều khi, khi chúng ta đã quen với một số chuyện, sẽ không thấy đấy là khổ. Giống như một người nghèo, cả đời không bao giờ được biết đến phồn hoa, đến lúc chết đi cũng không biết mình nghèo. Trịnh Vi luôn luôn chỉ có một mình, một mình ăn cơm, một mình đi dạo phố, một mình đi xem phim, có lúc cũng đi chơi ăn nhậu cùng bạn bè, cuối cùng một mình về nhà, một mình ngủ. Cô không cảm thấy có gì bất bình thường, chỉ trong những dịp lễ tết mọi người đoàn tụ, thỉnh thoảng cảm thấy cô đơn. Con đường từ văn phòng làm việc về khu tập thể Công ty có trồng xoài ở hai bên đường, cô đã quen với mỗi cây xoài, cây này quả rất chua, cây kia ba năm chưa ra quả lần nào. Lúc nào cô cũng cười đùa vui vẻ, cuộc sống cũng chỉ có vậy, mãi cho đến khi được chứng kiến quá nhiều ánh mắt thương hại dành cho mình, họ đều thấy khó chịu thay cho cô, cô mới vỡ lẽ, hóa ra mình thật đáng thương.
Không biết bắt đầu từ bao giờ, bản thân cô cũng có cảm nhận mạnh mẽ và chân thực về điều này. Hình như đó là một ngày hè không có gì đặc biệt, cô đi siêu thị mua sắm một mình rồi quay về, đứng trên xe bus chật chội, đột nhiên có người đi bộ sang đường bất ngờ, lái xe phanh gấp, theo quán tính, người cô liền ngã chúi về phía trước, đúng lúc đó, cô nhìn thấy một cô gái cũng mảnh mai như mình, vừa chới với thì được người yêu đứng bên cạnh ôm chặt trong lòng. Trịnh Vi vốn phản xạ nhanh, cô túm ngay thành bám tay bên cạnh, đứng chắc chân, không để mình phải ngã dúi dụi trước mặt mọi người, nhưng khi cô nắm chặt thành bám bằng kim loại có phần lạnh lẽo đó, bất giác cô chỉ muốn khóc. Lẽ nào cô không xinh xắn bằng cô gái đó? Lẽ nào cô không thông minh, dũng cảm, hiền lành như cô ấy? Nhưng cô không may mắn bằng cô ấy.
Chỉ một chuyện nhỏ rất bình thường như vậy, đã khiến Trịnh Vi cảm thấy mình không thể tiếp tục cô đơn được nữa. Thế gian này làm gì có Vương Bảo Quyến[13], cô chưa bao giờ nghĩ mình ngồi đợi trong hang đá là vì ai, chỉ có điều trước kia cô tin vào trực giác, luôn nghĩ rằng trực giác sẽ đưa người cô cần đến với cô. Nhưng biết đến bao giờ trực giác mới xuất hiện, có thể là ngày mai, có thể mãi mãi không bao giờ xuất hiện – kể cả có xuất hiện, sợ rằng đó cũng chỉ là cảm nhận sai.
Vì thế, khi cô Lý như đã trở thành thói quen nói với Trịnh Vi: “Vi Vi, cô giới thiệu cho cháu một anh bạn trai nhé?” Lần đầu tiên Trịnh Vi trả lời: “Tốt quá ạ, bao giờ hả cô?”
Từ trước đến nay cô Lý làm việc rất chu đáo, cẩn thận, ngoài việc tỏ ra kinh ngạc trước sự thay đổi của Trịnh Vi, cô còn ân cần hỏi han đơn vị làm việc của cha mẹ cô, tình hình của các thành viên trong gia đình, chưa đầy ba ngày sau, cô đã sắp xếp cho Trịnh Vi cuộc hẹn đầu tiên.
Người đầu tiên Trịnh Vi gặp là Hà Dịch, cô Lý vốn không có đầu óc lãng mạn mà cũng biết ý hẹn họ đến một quán ăn Tây mang phong cách Trung Quốc, hàn huyên được vài câu bèn mượn cớ ra về. Dương như tất cả các bà mối đều như vậy, Trịnh Vi cũng không cảm thấy lạ, cô chỉ hơi bất ngờ vì lần đầu tiên cô Lý đã tung cho cô con cá sộp như vậy. Hà Dịch là con Tổng Giám đốc Tập đoàn, Tổng Giám đốc chỉ có một cậu con trai. Hà Dịch là vị trưởng phòng trẻ nhất Công ty 2, thực ra Trịnh Vi đã biết Hà Dịch, hơn hai năm trước cô cùng Chu Cù xuống công trường, lúc đó Hà Dịch ra đón họ, chỉ có điều sau đó Hà Dịch được cử sang Bangladesh hai năm để phụ trách công trình do Tập đoàn viện trợ kỹ thuật, nên hai người không gặp lại lần nào.
Sau khi cô Lý đi, hai người ngồi một lúc mà không biết nói chuyện gì, cả hai đều vắt óc tìm một chủ đề thích hợp, cuối cùng Hà Dịch không chịu được nữa, bèn nói: “Ngồi thế này buồn cười quá nhỉ, bọn mình nói chuyện gì đi”.


Trịnh Vi gật đầu hưởng ứng, lúc này cô có nên hỏi ước mơ, sự nghiệp, thói quen sở thích của anh không nhỉ, ít nhất thì cũng phải hỏi chòm sao, nhóm máu của anh, nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, câu hỏi khai mào của cô lại là: “Anh có thích nước Mỹ không?”
Hỏi xong câu đó, cô liền bật cười vì sự vô lý của mình, Hà Dịch cũng cười theo cô, hai người cười một hồi, Trịnh Vi mới hỏi: “Anh cười cái gì?” Hà Dịch nói: “Anh cười vì anh không biết em đang cười cái gì”.
Hà Dịch thích nhiều thứ, thích tất cả các cô gái xinh đẹp, anh ham chơi, thích chạy theo những cái mới, không có định tính nhưng anh không thích nước Mỹ. Có lẽ đây là nguyên nhân khiến Tổng Giám đốc Hà muốn anh lấy vợ sớm, trong suy nghĩ của đa số các bậc tiền bối, đàn ông sau khi lấy vợ lập nghiệp mới chín chắn. Tính cách này của Hà Dịch mà gặp Trịnh Vi chắc chắn sẽ khó chê ở điểm nào. Chẳng mấy chốc, thiếu gia của Tổng Giám đốc không chịu ở nhà riêng của mình mà xin vào ở tập thể của Công ty, đúng tầng trên tầng Trịnh Vi ở, chuyện này được bàn tán sôi nổi ở khắp Công ty 2, lan ra cả Tổng Công ty, mọi người đều nói trông Trịnh Vi rất có dáng làm vợ thiếu gia. Nhưng vào một buổi chiều cuối tuần nọ, Trịnh Vi hẹn Hà Dịch đến phòng cô chơi cờ, còn mình lại mượn cớ đi mua nước uống, sau đó không quay về nữa, cô ngồi xem các cụ già đánh cờ ở góc sân cho đến khi trời tối, bởi cô biết, hôm này Thiếu Nghi cũng ở nhà.
Ngay cả người vô tâm vô tính như cô cũng nhận ra được một điều, mỗi khi Thiếu Nghi ở nhà, Hà Dịch rất thích xuống phòng tìm cô chơi cờ, chỉ cần Thiếu Nghi đi ngang qua, Hà Dịch như cậu bé trong lòng khấp khởi, bề ngoài thì cố tỏ ra bình tĩnh. Trịnh Vi và Thiếu Nghi không còn ngày ngày cãi nhau như trước, nhưng quan hệ giữa hai người cũng không có gì tốt hơn, cô không hy vọng Thiếu Nghi phải biết ơn cô, liệu Hà Dịch có được toại nguyện, Thiếu Nghi có rơi vào lưới tình hay không, tất cả đều là cái duyên cái số của mỗi người. Cô chỉ biết rất rõ rằng, Hà Dịch không phải là người cô cần.
Sau đó, sự theo đuổi cuồng nhiệt của Hà Dịch dành cho Thiếu Nghi ngày càng lộ rõ, bạn bè đồng nghiệp đều thấy tiếc cho Trịnh Vi, cô Lý càng ấm ức hơn, cậu cháu rể vàng sắp trúng câu rồi mà để thoát. Nhưng cũng giống như cô Chu, cô Vương, cô Lý không bao giờ từ bỏ sở thích lớn nhất của những người phụ nữ đã có chồng, vẫn tiếp tục giới thiệu cho Trịnh Vi các anh chàng mà họ giám định là đủ tiêu chuẩn. Còn Trịnh Vi lại quá mong mỏi được kết thúc cuộc sống cô đơn, chỉ cần đối phương không đến nỗi quá tệ, cô không từ chối bất cứ cuộc hẹn nào. Cô đã gặp bác sĩ, luật sư, kế toán, viên chức nhà nước, ông chủ…dĩ nhiên còn cả vô số các anh tài khác trong ngành kiến trúc. Nói như lời Chu Cù là, thời gian đó, cô gần như quăng lưới đánh bắt hết thanh niên ở thành phố G, trong số những người này có người thích cô nhưng cô không thích, có người cô cảm thấy ưng nhưng đối phương lại không mảy may động lòng, còn lại phần lớn gặp rồi quên ngay.
Bất kể người ngồi trước mặt là ai, cô luôn luôn mở màn bằng câu hỏi kinh điển: “Anh có thích nước Mỹ không?” Có người nói thích, có người nói không thích, có người ngơ ngác. Trịnh Vi cảm thấy đây giống như một chuyện cười, nhưng đôi lúc cuộc sống lại là một câu chuyện bi hài.
Có lẽ lưới tung quá rộng, cá to không vào được, cá nhỏ lại bơi mất, công cuộc tìm bạn đời như chiếc đèn cù của Trịnh Vi thu hoạch chẳng được đáng là bao. Cô đã từng nghĩ, thì cũng chỉ là tìm một người đàn ông, một việc đơn giản biết bao, nhưng thực tế phũ phàng đã chứng minh rằng, cô không thể tìm thấy.
Chỉ có điều, mặc dù không thực hiện được mục tiêu đã định, nhưng được gặp nhiều người cũng không phải là tệ, ít nhất sau khi làm quen với một thầy giáo dạy sinh vật ở trường đại học, cô mới biết cá Napoleon Wrasse đang có nguy cơ bị diệt vong; ít nhất một ông chủ hói đầu ở cửa hàng bán mì có nhiều chi nhánh đã cho cô phiếu ăn miễn phí hai tháng; ít nhất cô đã gặp anh chàng bác sĩ khoa ngoại trẻ trung khiến cô say như điếu đổ, mặc dù vị bác sĩ họ Kỷ khi đưa cô về đã lịch sự nói: “Tạm biệt, cô Lưu”. Ít nhất, cuối cùng cô đã hiểu, kể cả cô không quá kén chọn, nhưng vấn đề này cũng thật khó biết bao.

http://credit-n.ru/informacija.html http://credit-n.ru/offers-zaim/4slovo-bystrye-zaymi-online.html http://credit-n.ru/offers-zaim/glavfinance-online-zaymi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.