Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

“Không, không cần đâu, em đi vào được”.
“Em ở dãy nào?”
Tự nhiên cô lại nổi cáu một cách vô cớ: “Em nói là không cần! Anh không biết nửa đêm nửa hôm để một người đàn ông lái xe đưa về, mọi người xung quanh có thể hiểu lầm à?”
Lâm Tĩnh đặt tay lên vô lăng: “Đúng là em vẫn giận anh”.
Trịnh Vi quay đầu sang một bên, giả vờ nhìn ra ngoài cửa xe, cô không phủ nhận, vì anh nói đúng. Mặc dù đã bao năm, cô cứ ngỡ đã hiểu anh, cô đã tha thứ cho sự ra đi không một lời từ biệt của anh, nhưng đến ngày được trùng phùng thực sự, trong lòng cô vẫn cảm thấy oán hận; con người thường không vĩ đại như mình tưởng. Sự ra đi của Lâm Tĩnh, không những mang theo mối tình đầu e ấp của cô, mà con mang theo cả người cô tin tưởng nhất. Cô phát hiện ra mình tồi tệ đến mức mọi sự thất bại trong mối tình sau này cô đều quy tội cho anh, mặc dù rõ ràng biết rằng đó không phải là lỗi của anh.
Bạn đang đọc truyện tại


“Anh cũng đã từng giận mình, nhưng hồi đó anh không biết phải làm thế nào nên chỉ muốn ra đi. Đúng vậy, có lẽ anh không nên, nhưng con người có phải thần thánh đâu, ai chẳng có những lúc không dám nhìn thẳng vào vẫn đề muốn lẩn tránh, em cũng biết đấy, một thời anh đã từng tưởng rằng cha mẹ anh là đôi vợ chồng hạnh phúc nhất, thậm chí anh cảm thấy hãnh diện vì gia đình anh đem lại được cho em những tình cảm ấm áp, hóa ra tất cả chỉ là giả tạo”.
Trịnh Vi liền cười, tiếng cô càng nghẹn ngào hơn, “Anh đi liền bảy năm”. Bảy năm qua, anh không cho cô một bức thư, một cú điện thoại.
“Anh tưởng em hạnh phúc”.
“Em hạnh phúc, vì thế anh có thể tiếp tục biến mất”.
Lâm Tĩnh im lặng một hồi lâu, nói: “Từ trước tới giờ anh không thích làm những việc vô nghĩa, sau khi về nước anh có gọi điện thoại cho em, em đã hạnh phúc thì anh phải ra đi. Có lẽ anh đã sai, nhưng anh sẽ không để mình phạm sai lầm lần nữa”.
Trịnh Vi kiên quyết mở cửa xe bước xuống, cô đi thẳng về phía trước, không nghe thấy tiếng Lâm Tĩnh nổ máy, nhưng cũng không chịu quay đầu. Đến tờ mờ sáng hôm sau, cô thấy vô cùng khát nước, bèn bò dậy rót cho mình một cốc nước lọc, không bật đèn, uống một ngụm rồi ngồi thẫn thờ dưới ánh đèn đường lờ mờ ngoài cửa sổ. Khi cô đặt cốc nước xuống, bật đèn phòng, lục lọi va ly tủ quần áo như một người điên, cô bắt đầu thấy hối hận vì đã cất chúng quá kỹ.
Thiếu Nghi nằm phòng bên cạnh giật mình vì tiếng động của cô, gõ cửa phòng cô kêu lên: “Trịnh Vi, sáng sớm tinh mơ cậu khùng à? Có để cho người khác ngủ nữa không hả?”
Trịnh Vi vẫn tiếp tục lục lọi, cô chỉ quay người đáp một câu: “Đợt trước Hà Dịch lên cơn nửa đêm nửa hôm đứng dưới tầng hát cho cậu nghe, tôi có nói gì không?”
Thiếu Nghi cứng họng, hậm hực trở về phòng. Sau một hồi lục lọi, cuối cùng Trịnh Vi đã tìm được đồ vật mà cô muốn tìm trong một chiếc va ly da mang từ trường đến.
Cô mở chiếc hộp sắt nhỏ đó, lấy ra tấm bằng tốt nghiệp và bằng học vị đặt ở trên cùng, hai nụ cười trong sáng liền vượt qua khoảng thời gian bảy năm dài đằng đẵng và vô tư hiện ra trước mắt cô. Cô cầm tấm ảnh bắt đầu hơi ố vàng đó trong tay, lấy ngón tay phủi lớp bụi trên đó, chàng trai trẻ trong ảnh có nụ cười trong sáng, ánh mắt dịu dàng, đây mới là Lâm Tĩnh của cô, bây giờ cô phải nhìn lại một lần nữa, vì trong khoảnh khắc thẫn thờ đó, đột nhiên cô phát hiện ra mình không còn nhớ hình ảnh của Lâm Tĩnh trước năm 22 tuổi. Người đàn ông đưa cô về ban nãy với bờ vai rộng, ánh mắt sắc sảo, nụ cười luôn tỏ ra tư lự, bộ râu dưới cằm và quai hàm đã được cạo sạch sẽ nhưng vẫn hằn rõ, mặc dù trông anh vẫn đàng hoàng, phong độ, nhưng cô không thể nào tìm lại được cảm giác nương tựa, gần gũi như thuở nào. Hình ảnh cô trong mắt anh, phải chăng cũng không phải là cô bé Trịnh Vi ngày xưa nữa. Cô không thể xóa sạch lớp bụi thời gian phủ trên mặt họ.


Câu nói cuối cùng của Lâm Tĩnh ám ảnh mãi trong đầu Trịnh Vi, càng nghĩ càng thấy nôn nóng, đã lâu lắm rồi cô không có cảm giác này, anh nói thế là muốn ám chỉ gì, hay do cô lại đoán sai một lần nữa?
Chưa đầy hai ngày sau, một cú điện thoại gọi đến văn phòng đã chứng minh cho sự phán đoán mơ hồ của cô.
“Xin chào, phòng giám đốc Công ty 2 Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc”. Trịnh Vi nhấc điện thoại lên và mở đầu bằng câu chào đã thuộc làu từ lâu. Tiếng cười vừa quen thuộc vừa xa lạ đó khiến cô phải liếc sang phòng Chu Cù một cái rồi hạ thấp giọng: “Sao anh lại biết số điện thoại của văn phòng em?” Sau khi hỏi xong cô mới thấy câu hỏi này thật ngớ ngẩn, Việm kiểm sát nơi anh làm việc cùng ở một quận với Công ty 2, đối với cơ quan kiểm sát và các ban ngành của quận, lấy số điện thoại liên hệ của bất kỳ doanh nghiệp nào trong quận đều rất dễ dàng.
“Hôm đó em về vội quá, quên cả để lại số điện thoại di động”. Dường như Lâm Tĩnh khá vui, giọng anh nói cũng có phần hồ hởi.
“Hiện đang là giờ làm việc”. Trịnh Vi lại không hào hứng như anh.
Lâm Tĩnh nói: “Ừ, làm việc nghiêm túc quá nhỉ. Thế nên bây giờ anh không có ý định làm phiền em, có việc gì hết giờ làm việc sẽ nói sau, anh đến đón em hay hẹn gặp em ở tiệm ăn?”
Trịnh Vi bật cười tỏ vẻ ngạc nhiên: “Em nhận lời đi ăn với anh từ bao giờ?”
Tiếng anh nhẹ nhàng, “Kiểu gì thì em cũng phải ăn cơm, coi như đi ăn cùng anh, dạo này anh phải tiếp khách nhiều, lâu lắm rồi chưa ăn bữa cơm nào ngon, thấy dạ dày cũng hơi khó chịu, em biết khu vực này chỗ nào có tiệm ăn thanh đạm không?”
Dường như Trịnh Vi cũng mềm lòng hơn, trước kia anh ăn uống rất điều độ, chỉ cần có thay đổi nhỏ là thấy đau dạ dày, nhưng cô vẫn tỏ ra cứng rắn: “Đau dạ dày, đầy bụng thì tìm thuốc Sidashu, tối nay em phải làm thêm…”
“Làm thêm giờ đúng không?” Dường như anh đã biết trước cô sẽ nói như vậy, bèn cười nói: “Không sao cả, công việc là quan trọng, em làm đến mấy giờ, anh đến đón em. À, phải rồi, Giám đốc hiện giờ của em là Chu Cù phải không, hồi anh ấy làm ở phòng Quản lý thị trường trên Tổng Công ty, bọn anh đã có lần ăn cơm với nhau, hay là anh vừa đợi em, tiện thể đến thăm anh ấy một chút…”
“Không cần đâu, tự nhiên em nghĩ việc trong tay em để mai làm cũng được”. Lựa gió xoay chiều vốn là sở trường của Trịnh Vi.
Lâm Tĩnh lại bật cười ra tiếng, “Vậy thì em cứ làm việc đi nhé, hết giờ anh đợi em ở chỗ ngã tư gần Công ty em, em làm xong thì ra nhé, tối nay anh có thời gian, đợi một chút cũng không sao”.
Trịnh Vi đặt điện thoại xuống, thầm rủa mình vô tích sự, tại sao mình lại ấm ớ nhận lời anh ta nhỉ, sau đó cô lại nghĩ, không phải quân ta bất tài mà do kẻ địch quá xảo quyệt, khiến cô mắc bẫy từ bao giờ cũng không hay.
Mặc dù biết rõ là cách một cánh cửa, Chu Cù ngồi trong không thể nghe thấy cô vừa nói gì, nhưng cô vẫn thấp thỏm liếc về phía đó. Từ lúc đi về, sắc mặt của Chu Cù tỏ ra hơi bất thường, cô đã làm việc bên cạnh anh ba năm nên biết rất rõ. Lúc này đây anh như một quả bom không thể động tới, vừa nãy Trưởng phòng Tài vụ bất chấp sự ngăn cản của cô gõ cửa đi vào rồi phải ấm ức đi ra mà không được việc gì. Mặc dù không biết người nào cao tay làm cho Chu Cù vốn rất điềm tĩnh nổi trận lôi đình, nhưng việc anh đóng cửa ý muốn nói rằng không được làm phiền, cô không muốn biết nguyên nhân, chưa đến lúc thực sự cần thiết, tránh cánh cửa đó càng xa càng tốt.
Lúc gần hết giờ làm việc, Trịnh Vi đã thu dọn xong đồ đạc từ trước, đột nhiên cô nghe thấy tiếng cốc thủy tinh rơi xuống đất vỡ choang, tiếp đó là một tiếng động lớn. Trong tình huống này cô không hỏi han gì e cũng không ổn, cô cũng lo Chu Cù nhốt mình trong đó cả buổi chiều, không biết đã xảy ra chuyện gì, nên đành gõ cửa: “Sếp ơi, có chuyện gì đấy ạ?”
Bên trong tĩnh lặng như tờ. Trịnh Vi đã có phần sốt ruột, cô lại gõ cửa lần nữa, vẫn không thấy động tĩnh gì, bèn bấm bụng đẩy cửa vào.
Cửa đã mở, Chu Cù ngồi lọt thỏm trên chiếc ghế da, giấy tờ vứt bừa bãi trên bàn, các mảnh cốc vỡ rơi tung tóe dưới sàn. Trịnh Vi thầm kêu lên, trút giận cứ việc trút giận, việc gì phải ném đồ đạc, ném đồ đạc cứ việc ném, nhưng sao lại đi ném cốc? Sếp thì thỏa lòng, chỉ khổ thân cô – kẻ phải thu dọn chiến trường.
“Sếp ơi, sếp không sao chứ?”Trước mặt người khác cô gọi anh là “Giám đốc Chu”, những lúc có riêng hai người cô đều gọi là sếp, anh cũng mặc cô.
Chu Cù xoa tay lên huyệt thái dương với vẻ vô cùng mệt mỏi, “Trịnh Vi, cô nhặt hộ tôi giấy tờ lên”.
Trịnh Vi liền ngoan ngoãn làm theo, lúc thu dọn giấy tờ vứt văng vãi dưới đất, vô tình cô nhìn thấy một tờ giấy nổi bật trong đó, đó là một bức thư nặc danh được đánh máy, tố cáo Giám đốc nhiệm kỳ trước của Công ty 2, hiện giờ là Giám đốc Công ty dịch vụ trực thuộc Công ty 2 – Giám đốc Công ty TNHH Kiến trúc Thịnh Thông Phùng Đức Sinh. Trịnh Vi khẽ liếc một cái rồi thu ngay tầm mắt lại, nhưng cuối cùng không nén nổi tò mò, cô lại liếc một lần nữa, thấy Chu Cù không nói gì, biết là anh cho phép, bèn vừa thu dọn vừa xem, ngoài thư tố cáo, còn có hồ sơ tài vụ Chu Cù lấy từ Công ty Thịnh Thông, mặc dù Trịnh Vi không thạo lĩnh vực này, nhưng xem xong vẫn giật mình. Đối với tất cả các doanh nghiệp quốc doanh lớn, sự tồn tại của các Công ty dịch vụ là rất mâu thuẫn và khó giải quyết, một mặt do sự gò bó, cứng nhắc trong cơ chế của các doanh nghiệp nhà nước và xuất phát từ nhu cầu phúc lợi của đội ngũ công nhân viên chức, trên danh nghĩa cũng như về mặt cơ chế, các Công ty này tồn tại độc lập, nhưng thực tế lại phụ thuộc vào các doanh nghiệp của nhà nước, hiện nay trước sự quản lý chặt chẽ đối với nguồn tài sản nhà nước, vấn đề liên quan đến các Công ty dịch vụ là một vấn đề nhạy cảm, sơ ý một chút là rất dễ lôi thôi, rút dây sẽ động rừng ngay. Nhưng rõ ràng Phùng Đức Sinh không phải là người cẩn thận, mặc dù có rất nhiều chuyện mọi người biết rõ là quy định ngầm, nhưng bề ngoài ông ta vẫn giải quyết rất kém cỏi, đầy sơ hở và hết sức ngông cuồng.
“Sếp, cái này…” Trịnh Vi đặt tập giấy tờ đã sắp xếp gọn gàng lên bàn Chu Cù, cô đã hiểu ra nguyên nhân khiến Chu Cù thịnh nộ, bất giác lòng đầy lo lắng. Cô không nghi ngờ Chu Cù là con người chính trực, mặc dù trên danh nghĩa Thịnh Thông có tư cách pháp nhân độc lập, nhưng thực tế lại trực thuộc sự quản lý của Công ty 2. Bản thân Phùng Đức Sinh vẫn đang là nhân sự chính thức của Tổng Công ty, hưởng chế độ như các viên chức tuyến giữa chính thức khác của Công ty 2, hành động của ông ta sẽ khiến Chu Cù bị vạ lây, giải quyết không khéo sẽ khó tránh khỏi trách nhiệm.
Đương nhiên là Chu Cù hiểu ý Trịnh Vi, anh thở dài, nói: “Ông Sinh tuổi tác như thế rồi mà còn làm ăn thế đấy. Nhưng xét cho cùng, năm đó tôi mới đến làm việc ở Tổng Công ty, chỉ là một anh kỹ sư quèn trên công trường, ông ta có giúp đỡ tôi mấy lần, không có ông ấy chưa chắc tôi đã được như hôm nay, ơn đó tôi vẫn ghi nhớ”.
“Nhưng…”
“Cô về đi, chuyện này cô biết thế là được, tôi sẽ có cách giải quyết”.

http://credit-n.ru/oformit-kredit-online.html http://credit-n.ru/about.html http://credit-n.ru/zaymi-na-kartu-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.