Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Trịnh Vi và Lâm Tĩnh ngồi trong tiệm ăn Nhật Bản yên tĩnh, trang nhã, lòng vẫn day dứt chưa nguôi, tại sao thế giới người lớn lại có nhiều điều xấu xa, tồi tệ và bất lực đến vậy.
“Em nghĩ gì vậy?” Lâm Tĩnh gắp vào bát cô món tẩm bột mà cô thích.
Trịnh Vi lấy đũa gảy gảy thức ăn trong bát, cô cảm thấy nên hỏi thẳng vấn đề: “Lâm Tĩnh, tại sao anh lại đến tìm em?”
Lâm Tĩnh nhấp một ngụm rượu rồi từ từ đặt chén xuống, “Vi Vi, em nghĩ vì sao anh đến tìm em?”
Trịnh Vi cười giễu, “Lẽ nào anh muốn nói, đến giờ anh mới bắt đầu hối hận vì sự ra đi của mình, muốn chúng ta bắt đầu lại?”
Bạn đang đọc truyện tại


“Em không muốn sao?”
“Lâm Tĩnh, nếu em nhớ không lầm thì anh ở Mỹ bốn năm, về nước đã được ba năm, thời gian đó anh có vô số cơ hội, có thể tìm em một cách dễ dàng, nhưng bảy năm qua, anh không hề cho em tin tức gì. “
Cô vẫn như xưa, nói chuyện không bao giờ vòng vo.
Lâm Tĩnh nói: “Anh biết em sẽ nghĩ như vậy. Vi Vi, thực ra anh không dũng cảm như em – có rất nhiều người giống anh không có được dũng khí như em. Bọn anh sợ những điều rối ren không thể giải quyết, sợ sau khi hy sinh sẽ không được đền đáp, sợ những việc không thể ngờ trước, càng sợ không đạt được cái mà mình mong muốn. Hồi ở Mỹ, anh không dám chắc mình sẽ quên được chuyện xảy ra ở nhà, không dám chắc mình có thể ở bên cạnh em như trước mà không có chuyện gì xảy ra, sau đó anh về nước, cha anh cũng đã mất, lúc đó anh mới không kìm được nữa mà gọi điện thoại cho em, bạn cùng phòng em nói, em với bạn trai em ra ngoài rồi. Thực ra anh đứng gọi điện ngay dưới bốt điện thoại dưới ký túc xá của em, anh nhìn thấy em đi về phía cậu ấy và cười rất tươi, lúc đó anh nghĩ, kể cả người đó là anh, chưa chắc anh đã làm cho nụ cười của em rạng ngời hạnh phúc được đến thế. Trong hoàn cảnh đó, anh theo đuổi em cũng có ý nghĩa gì, ngoài nỗi phiền muộn vô ích, lúc ra đi anh đã phải lường trước được kết quả đó. Nếu anh coi em là em gái của anh, anh có thể ở bên em mà không phải bận tâm gì cả, nhưng em không phải là em gái của anh, anh buộc phải lựa chọn hoặc anh phải ra đi, hoặc anh phải có được một kết quả. Anh không thích sự vô vị và những nỗi buồn vô ích, em sẽ thấy anh ích kỷ, nhưng con người luôn lựa chọn cách bảo vệ mình một cách tối đa. Anh là một người bình thường, Vi Vi, anh đã gặp rất nhiều người giống như anh, chính vì lẽ đó, sau này anh mới biết Tiểu Phi Long độc nhất vô nhị đáng quý biết bao”.
Trịnh Vi thở một cái rất sâu, nói với vẻ như không có chuyện gì xảy ra: “Có lẽ em cũng nên làm một người bình thường, thế gian này làm gì có Tiểu Phi Long?”
“Em không tin cũng không sao, kể cả không có em trong bữa tiệc cưới hôm đó, anh cũng đã có dự định sẽ liên lạc với em”.
Cô liền cười, “Chuyện xảy ra đã quá lâu rồi, cuối cùng anh mới phát hiện ra rằng em không hạnh phúc như anh tưởng tượng, nên anh đã rất vĩ đại quay lại để cứu sự cô đơn của em đúng không? Hay là giờ đây cuối cùng anh đã chắc chắn có được kết quả mà anh mong muốn, anh đoán em sẽ mừng rơi nước mắt và nói, coi như bảy năm đó không tồn tại, bọn mình sẽ lại như ngày trước. Anh nhầm rồi, Lâm Tĩnh, bảy năm đó vẫn hằn sâu trong ký ức em, em đã sống cuộc sống của riêng mình, một cuộc sống không có anh. Em không còn là Tiểu Phi Long của anh, em đã yêu người khác”.
“Nhưng em và cậu ấy không đi đến kết quả gì”.
Lâm Tĩnh nói. “Đúng vậy, anh ấy cũng đi Mỹ giống anh, ngay cả cơ hội chờ đợi cũng không cho em, hiện tại em là một cô gái cô đơn liên tục thất bại trong những cuộc hẹn hò, nhưng nếu em bắt buộc phải tìm một người đàn ông thì em thà như Nguyễn Nguyễn, lấy một người xa lạ chỉ gặp mặt sáu lần, mà không lựa chọn anh. Sống với một người đàn ông xa lạ cho đến hết đời, em sẽ chấp nhận số phận đó, nhưng nếu người đó là anh, em sẽ không cam chịu!”
Cuối cùng họ không ăn được hết bữa, Trịnh Vi vội vã bỏ về giữa chừng, Lâm Tĩnh liền đuổi theo, cuối cùng đưa được cô về khu tập thể.


Đêm khuya, khi Trịnh Vi đang ngủ nửa say nửa tỉnh thì nhận được tin nhắn Lâm Tĩnh gửi đến: “Vậy em hãy coi anh như người xa lạ”.
Cô gục đầu xuống gối, nước mắt giàn giụa.
Chương XVI
Thư ký Trịnh Vi và Trợ lý Trần Hiếu Chính
Vì lấy chồng nên Nguyễn Nguyễn quay lại thành phố G, đây là điều khiến Trịnh Vi vui nhất. Thực ra công việc của cô ở thành phố S khá tốt, nhưng với Nguyễn Nguyễn, điều quan trọng hơn vẫn là cuộc sống gia đình hiện tại. Cô bình tĩnh đi tìm công việc mới, một điều rất rõ là bác sĩ Ngô Giang không muốn để cô vợ mới cưới của mình phải bôn ba vì cơm áo gạo tiền. Rất nhiều lần, chỉ cần hết giờ làm việc, Trịnh Vi lại đi nửa vòng thành phố để đến nhà Nguyễn Nguyễn ăn cơm trực.
Cô rất ít khi gặp bác sĩ Ngô Giang ở nhà, Nguyễn Nguyễn cũng nói, anh ấy bận lắm, trong khoa anh ấy, các bác sĩ có thâm niên cao hơn anh lại không đủ sức khỏe, các bác sĩ trẻ lại chưa thể đảm nhiệm công việc một mình, các ca phẫu thuật quan trọng phần lớn đều để anh trực tiếp mổ, thời gian trực vốn đã được xếp kín, thỉnh thoảng ở nhà ăn bữa cơm cũng không được yên thân, điện thoại gọi đến lại hối hả ra khỏi nhà. Chính vì lẽ đó, anh rất cần có người vợ hiền đảm đang, ít nhất sau một ngày làm việc mệt mỏi trở về nhà, cảm nhận được tổ ấm gia đình, nếu Nguyễn Nguyễn cũng đi làm, cả hai đều bận rộn, như thế còn gọi gì là nhà nữa.
Trịnh Vi ngồi dưới giàn chanh leo trên sân thượng nhà Nguyễn Nguyễn, Nguyễn Nguyễn tự tay mua về trồng sau khi cưới, chẳng mấy chốc nó đã leo kín giàn. Trịnh Vi nhìn Nguyễn Nguyễn đang chăm chú tưới cây, hỏi: “Cậu ở nhà suốt ngày thế này mà không thấy chán sao?”
Nguyễn Nguyễn nói: “Ngày nào tớ cũng có bao nhiêu việc để làm, lúc nào cũng cảm thấy không đủ thời gian, làm gì có lúc nào rỗi”. Ngô Giang là người thích sạch sẽ, vỏ ga, vỏ gối, vỏ chăn ở nhà đều màu trắng, ngày nào cũng phải thay giặt, sàn nhà sạch bóng, ánh nắng mặt trời chiếu vào không được nhìn thấy bụi, ăn uống cũng rất kén chọn. Trước khi cưới, anh ấy thuê một người giúp việc theo giờ, hàng ngày đến dọn dẹp nhà cửa ba tiếng. Sau khi cưới Nguyễn Nguyễn, để tiện cho việc chăm sóc Nguyễn Nguyễn, anh đổi người giúp việc theo giờ đó thành người giúp việc cả ngày, nhưng chưa đầy một tháng Nguyễn Nguyễn đã phát hiện ra một vấn đề, khu nhà họ đang sống nằm trong khu vực có phong cảnh thiên nhiên đẹp nhất thành phố, yên tĩnh, sạch đẹp không cần nói làm gì, nhưng cơ sở hạ tầng chung quanh không đồng bộ, phần lớn các hộ trong khu chung cư này đều có xe riêng, siêu thị hoặc chợ gần nhất cũng phải lái xe hết 15 phút. Người giúp việc không biết lái xe, còn bến xe buýt lại cách quá xa; để người giúp việc tiện trong việc mua thức ăn, hàng ngày Nguyễn Nguyễn phái lái xe đưa đón chị ấy. Nguyễn Nguyễn cảm thấy làm như thế là phức tạp hóa một vấn đề rất đơn giản, cô không phải là tiểu thư đài các gì. Cô tự cảm thấy mình có thể đảm nhiệm được các công việc gia đình, vì thế sau khi được bác sĩ Ngô Giang đồng ý, cô đã trả thêm ba tháng lương cho người giúp việc đó và cho nghỉ, để cô tự tay chăm lo cuộc sống hàng ngày của anh. Cô làm việc vốn chu đáo, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều chăm lo đâu vào đấy, bác sĩ Ngô Giang ngoài những lời khen và cảm động trước sự đảm đang của vợ, càng thấy yên tâm công tác hơn, chưa đầy 35 tuổi đã trở thành trụ cột trong ngành. Anh thường nói tất cả những điều này là do anh có một người vợ hiền.
Trịnh Vi nhắm hờ mắt, nói: “Mấy hôm trước tớ gọi điện cho Trư Bắc, cô nàng vẫn chưa học xong, chắc là do bị kích động mạnh, năm nay lại thi tiến sĩ. Nói đến chuyện của cậu, Trư Bắc bảo có thể gọi cậu là “Nỗi sỉ nhục của phụ nữ Trung Quốc thời đại mới”, nói thật đấy, nếu người khác biết một người tốt nghiệp với số điểm cao nhất của khoa Xây dựng trường Đại học G khóa x, cuối cùng lại trở thành một bà nội trợ, thật đúng là quá khôi hài”.
Nguyễn Nguyễn tỏ ra không chịu, “Thế thì có sao, ít nhất các kiến thức chuyên ngành của tớ cũng đã giúp tớ có một tay nghề khá ổn trong việc chăm sóc vườn hoa này. “
Trịnh Vi tỏ ra bất bình thay cho bạn, “Tớ đến mấy lần rồi, cuối tuần cũng không thấy anh chồng bác sĩ đáng kính của cậu ở nhà, anh ta giỏi thật đấy, một chiếc nhẫn cưới là đổi được một người giúp việc, ban ngày làm việc, tối đến ngủ cùng. Nguyễn Nguyễn, lần gần đây nhất cậu ăn cơm cùng với anh ta là hôm nào?”
“Không lâu đâu, ba hôm trước thôi”.
Trịnh Vi thở dài, “Chuyện chưa bao giờ nghe thấy, không ngờ lại xảy ra ở nước Đại Thanh. Anh ta cũng chỉ là một bác sĩ khoa Ngoại, đâu có phải là phi công vũ trụ, lấy vợ rồi, gì phải đến nỗi bận như vậy, thế mà cậu cũng chịu được. Cậu còn nhớ hình dáng của anh ta không?”
Nguyễn Nguyễn chăm chú nghĩ một lát rồi bật cười, “Ngốc ạ, đàn ông coi trọng sự nghiệp có gì là xấu”.
“Cậu không sợ anh ấy ngoại tình à?”
“Ngoại tình?” Nguyễn Nguyễn cười rồi lắc đầu, “Chỉ mong anh ấy có thời gian rảnh rỗi đề nghĩ đến chuyện đó, tớ đoán với thói quen nghề nghiệp của anh ấy, nhìn thấy phụ nữ khỏa thân là chỉ muốn rạch dao”.
Trịnh Vi bật cười, “Khủng khiếp quá”. Tiện tay cô kéo một chiếc lá trên đầu, chần chừ một lát cuối cùng vẫn hạ giọng hỏi: “Thế…anh ấy biết chuyện trước kia của cậu không?”
Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Tớ không biết anh ấy có biết hay không, có lẽ trong lòng anh ấy biết rất rõ, nhưng ít nhất anh ấy chưa bao giờ hỏi. Vi Vi, nghe lời tớ, những chuyện như thế, nếu không hỏi thì cậu đừng bao giờ nhắc, hãy để chuyện đã qua lùi vào dĩ vãng, điều quan trọng nhất là hiện tại. Thực ra anh ấy rất tốt với tớ, rất tôn trọng tớ, cũng rất gần gũi, quan tâm đến tớ, nhớ ngày sinh nhật của tớ, ngoài Tết Thanh minh ra, ngày lễ nào cũng tặng hoa, mặc dù những ngày đó đều được lưu trong lịch điện thoại di động của anh ấy, nhưng ít ra là anh ấy quan tâm. Ngoài công việc quá bận rộn ra, tớ không biết còn chê anh ấy ở điểm nào”.
“Thế cậu có thấy hạnh phúc không?” Trịnh Vi hỏi.
Nguyễn Nguyễn vặn lại: “Định nghĩa về hạnh phúc là gì?”
Cuối cùng, Nguyễn Nguyễn lảng sang chủ đề khác, “Đừng nói chuyện của tớ nữa, cậu và Lâm Tĩnh thế nào rồi? Cuối cùng hai người cũng gặp lại nhau, chắc không đơn giản chỉ chào nhau một câu thôi chứ?”
Trịnh Vi xé chiếc lá đang cầm trên tay, “Còn biết làm thế nào, thực ra có rất nhiều vấn đề tớ đều hiểu, chỉ có điều không thể vượt qua được những ám ảnh trong lòng. Nếu hồi đó anh ấy không đi, con của tớ và anh ấy phải biết gọi cậu là cô rồi, nhưng anh ấy đi mà không nói câu nào, tớ gặp …Trần Hiếu Chính, đây có lẽ là cái duyên cái số mà mọi người thường hay nói. Nếu nói Lâm Tĩnh là người đem lại cho tớ giấc mơ về tình yêu đầu đời, thì Trần Hiếu Chính mới là người đem lại cho tớ tình yêu thực sự, vì anh ấy mà tớ mới học được cách làm thế nào để yêu một người, học được cách làm thế nào để thể hiện tình yêu, tớ học xong, anh ấy cũng ra đi. Kể cả là như thế, vì đã từng có anh ấy nên tớ và Lâm Tĩnh không thể quay lại, không biết vì sao, lần nào đối mặt với Lâm Tĩnh tớ cũng cảm thấy lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng anh ấy không còn là người mà hồi nhỏ tớ một lòng một dạ muốn lấy làm chồng”.
“Thế các cậu còn liên lạc với nhau không?”

http://credit-n.ru/zaymi-nalichnymi-blog-single.html http://credit-n.ru/debitovaya-karta.html http://credit-n.ru/vklady.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.