Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Trịnh Vi đành phải gật đầu.
Lập tức Chu Cù tỏ vẻ mừng ra mặt, “Vậy mà tôi chưa bao giờ biết mối quan hệ này. Như thế thì Viện phó càng phải ăn cơm với chúng tôi rồi, bỏ qua chuyện công việc, bạn cũ gặp lại cũng nên ngồi với nhau tâm sự, chúng tôi không có đủ tư cách mời các anh, đành phải nhờ diễm phúc của Trịnh Vi thôi”.
Nghe thấy vậy Cục trưởng Lương liền cười rất tươi, “Tôi thấy quê anh Lâm quả là đất lành chim đậu, là nơi sinh ra nhân tài, thảo nào từ lâu tôi đã phát hiện ra cô gái này rất lanh lợi. Anh Lâm Tĩnh, về tình về lý, bữa cơm này của Giám đốc Chu Cù mời là rất xứng đáng”.
Lâm Tĩnh cười cười nhìn Trịnh Vi, thấy cô thành khẩn gật đầu, đành nói với Chu Cù: “Đã đến nước này mà tôi vẫn còn từ chối e rằng quan cách quá, thôi thì cung kính không bằng tuân lệnh”.
Trên đường đi đến khách sạn, Lâm Tĩnh và Cục trưởng Lương tự lái xe, Trịnh Vi ngồi trên xe Chu Cù. Chu Cù hỏi: “Hóa ra em quen Lâm Tĩnh à, có thật là anh ấy lớn lên trong khu tập thể với em không? ”
Bạn đang đọc truyện tại


Trịnh Vi gật đầu, “Vâng, trước kia bọn em là hàng xóm”.
Chu Cù nhìn cô với vẻ đầy ẩn ý, “Anh thấy anh ấy có vẻ rất quý mến em, có phải trước kia bọn em rất thân nhau không? ”
Trịnh Vi giật mình, vội nói: “Hồi nhỏ hai gia đình quan hệ cũng gọi là thân, nhưng anh ấy hơn em năm tuổi, bình thường cũng không hay chơi với bọn em lắm, sau đó lại đi du học, lâu lắm rồi không găp nhau, hôm nay gặp lại quả thực là bất ngờ, vậy mà anh ấy vẫn còn nhớ em”.
Những lời cô nói cũng không hẳn là nói dối, từ nhỏ Lâm Tĩnh đã là một cậu bé rất có cá tính, không thích chạy lông bông khắp nơi với đám trẻ nghịch ngợm trong xóm, anh cũng không chơi thân với đám trẻ bằng tuổi cô – nhưng chỉ riêng cô bé Tiểu Phi Long hồi đó là một ngoại lệ. Nhưng lúc này đây Trịnh Vi không muốn cho người khác biết quá khứ của cô với Lâm Tĩnh, ngay cả với Chu Cù – người mà cô luôn tôn trọng cũng không thể. Vì cô không muốn công tư lẫn lộn, đặc biệt khi Lâm Tĩnh xuất hiện trong Công ty cô với thân phận đặc biệt như vậy, cô càng phải thận trọng hơn. Lúc đó nếu không nhìn thấy vẻ bất lực của Chu Cù khi giữ khách ở lại ăn cơm, thì có điều, không biết Lâm Tĩnh nghĩ gì về sự giả câm giả điếc của cô, nghe những lời anh giới thiệu sơ qua về quan hệ của họ vừa nãy, câu nào cũng đúng, nhưng câu nào cũng có ẩn ý, cô không đoán được dụng ý của anh.
Chu Cù lái xe trên đường đi anh cũng im lặng như Trịnh Vi. Đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đột nhiên anh nói với cô: “Hôm nay nhờ có em mà mới giữ được anh ấy, em cũng biết đấy, các cơ quan luât pháp, nếu chịu nể mặt ăn bữa cơm, thì làm việc mới linh động được, nếu anh ấy cứ giữ nguyên tắc, thì sẽ hơi phiền đấy. Trước kia ông Lương đến đều là giải quyết việc công cho có hình thức, ông này không khó xử lý, nhưng hôm nay đích thân Lâm Tĩnh đến đây, nói là tiện đường ghé thăm, nhưng anh cũng không biết có dụng ý gì. Anh chàng này trẻ hơn ông Lương, chức vụ lại cao hơn, cách đối nhân xử thế cũng khéo léo hơn, đồng thời lại là lãnh đạo của Viện Kiểm sát phụ trách tội phạm kinh tế, mặc dù Công ty 2 chúng ta không có điểm yếu nào để anh ấy có thể túm, nhưng trong giai đoạn nhạy cảm này, ai nhìn thấy người của Viện Kiểm sát mà không giật mình? ”
Trịnh Vi nghĩ một lát mới nói: “Sếp ạ, giống như lời sếp nói, nếu chúng ta hoàn toàn không có điểm yếu nào để người ta túm thì chúng ta cũng không phải sợ anh ấy”.
Chu Cù thở dài, “Có doanh nghiệp nhà nước nào không có những chuyện rối ren, Trịnh Vi, không phải em không biết, chuyên án liên quan đến Tổng Giám đốc Hà Tự Sơn chính là Lâm Tĩnh phụ trách, đương nhiên, trong nội bộ của chúng ta cũng có người xúi giục thêm vào, nhưng trong vụ ông Hà Tự Sơn ngã ngựa, Lâm Tĩnh có một vai trò vô cùng quan trọng. Anh ta tuổi còn trẻ, nhưng không hề đơn giản chút nào”.
Lúc hai người đến phòng ăn đã đặt trước, Phó Giám đốc Trương, Bí thư chi bộ và Trần Hiếu Chính đều đã đợi sẵn ở đó. Một lát sau, Lâm Tĩnh và ông Lương cũng theo nhân viên phục vụ bước vào, Chu Cù liền đứng ngay dậy, giới thiệu mọi người với Lâm Tĩnh, lúc giới thiệu đến Trần Hiếu Chính, Chu Cù nói: “Viện phó Lâm, chàng trai trẻ này là lực lượng trung kiên trẻ nhất trong Công ty 2 chúng tôi, hiện tại đang là trợ lý của tôi, cậu Trần Hiếu Chính. Trần Hiếu Chính, đây là anh Lâm, Viện phó Viện Kiểm sát quận xx chúng ta”.
“Xin chào, anh Lâm”. Trần Hiếu Chính mỉm cười đưa tay ra.
Lâm Tĩnh bắt tay Trần Hiếu Chính, “Xin chào, anh Trợ lý. Chắc là anh ít hơn tôi vài tuổi, quả là trẻ trung giỏi giang”.
“Trước mặt Viện phó Lâm mà nói tôi trẻ trung giỏi giang, không phải để người khác cười cho hay sao? ” Trần Hiếu Chính cười đáp.


“Hà tất gì phải khách khí, chúng ta tuổi tác tương đương, anh có thể gọi tôi là Lâm Tĩnh”.
Lâm Tĩnh … Lâm Tĩnh!
Không biết Lâm Tĩnh có phát hiện ra bàn tay anh vừa bắt đó khẽ run lên trong tích tắc trước khi buông ra hay không. Trần Hiếu Chính ngẩng đầu tìm đôi mắt đó của vị Viện phó, đúng rồi, anh cứ cảm thấy ngờ ngợ, rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, tại sao lại thấy có gì rất quen. Làm sao anh quên được đôi mắt này? Tự tin và điềm đạm, trong ảnh khi anh ta khoác vai “Tiểu Phi Long của anh”, đôi mắt đó còn ẩn chứa một cái nhìn ấm áp. Đôi mắt này một thời gian là ngọn nguồn khiến Trần Hiếu Chính cảm thấy ghen tị và hụt hẫng, đó là bản chất mà anh khao khát nhưng không thể có. Nếu anh cũng có sự tự tin bẩm sinh đó, liệu anh có thể không ngại ngần mà tuyên bố với toàn thế giới rằng: đó là Tiểu Phi Long của anh, của anh!
Trịnh Vi đứng sau, nhìn cái bắt tay dừng lại hơi lâu của hai người đàn ông này, lòng bàn tay cũng ướt sũng mồ hôi!
Thức ăn nhanh chóng được đưa lên, Lâm Tĩnh được Chu Cù mời ngồi vào vị trí long trọng nhất, Trịnh Vi ngồi ở ghế cuối, Trần Hiếu Chính khiêm tốn nhường ghế gần sếp cho Phó Giám đốc Trương, còn mình ngồi xuống cạnh Trịnh Vi.
Chu Cù phát biểu, mọi người lần lượt nâng cốc, rượu quá tam tuần, các vị lãnh đạo của Công ty 2 đều lần lượt chạm cốc với Lâm Tĩnh, Chu Cù liền nói: “Hôm nay, xét cho cùng, chúng tôi vinh hạnh mời được hai vị, không phải là do Công ty 2 chúng tôi có gì ghê gớm, mà là nhờ cô Trịnh Vi. Trịnh Vi, em phải mời anh Lâm một chén, gặp bạn tri kỷ ở nơi đất khách quê người không phải là chuyện dễ, hai người lại còn là bạn thuở nhỏ nữa chứ. “
Trịnh Vi như người vừa tỉnh giấc mộng, tại sao hôm nay cô lại quên nghi lễ này, chắc trong tiềm thức cô tập tô từng nét đó là thượng khách của Công ty. Thấy chén rượu của mình vẫn để không, cô bèn vội vàng rót rượu, từ xa Lâm Tĩnh lấy tay ngăn cô, “Em uống nước ngọt là được rồi”.
Trịnh Vi “Vâng” một tiếng, Phó Giám đốc Trương liền nói: “Trịnh Vi, đó là do Viện phó Lâm lịch sự thôi, sao cô có thể lấy nước ngọt thay rượu được”.
Cục trưởng Lương cũng cười, “Anh Lâm Tĩnh, anh không biết đó chứ, cô bạn đồng hương này của anh tửu lượng khá lắm, chưa chắc tôi là đối thủ của cô ấy đâu”.
Trịnh Vi thấy hơi khó xử, Chu Cù liền giải vây cho cô: “Anh Lâm Tĩnh đã nói như vậy thì em cứ làm theo đi”.
Trịnh Vi bước đến chạm cốc với Lâm Tĩnh, “Anh Viện phó, em mời anh”.
Lâm Tĩnh nhướn mày, cười nói với mọi người: “Cô bé lớn rồi, trước đây bám theo đuôi tôi gọi anh Lâm Tĩnh ơi, anh Lâm Tĩnh ơi, giờ lại gọi tôi là anh Viện phó”. Mọi người đều cười, Trần Hiếu Chính cũng cười, nói: “Đúng vậy, Thư ký Trịnh Vi, mọi người đều biết em và anh Lâm quen nhau từ trước, khách khí quá e rằng khó nói chuyện”.
Trịnh Vi cúi đầu uống một ngụm nước ngọt, vội quay về chỗ ngồi, chỉ mong bữa tiệc này kết thúc càng sớm càng tốt, mỗi một giây đều là sự giày vò.
Văn hóa rượu của người Trung Quốc thật là kỳ lạ, dường như không để vài người say trên bàn rượu thì không thể hiện được sự hết mình của chủ và khách. Thảo nào có câu cửa miệng rằng: “Anh ngà ngà, tôi ngà ngà, đúng lúc chúng ta ký hợp đồng”. Phía Chu Cù thi nhau chúc rượu Lâm Tĩnh và Cục trưởng Lương, hôm nay người của Công ty 2 đến đông, mỗi người mấy chén, hai vị khách không kịp đáp lễ, chẳng mấy chốc, Cục trưởng Lương đã mặt đỏ tía tai xưng anh gọi em với Phó Giám đốc Trương và nói những câu rất hào phóng, làm gì còn vẻ giữ ý như lúc mới đến, thông thường đây chính là điều mà người chủ bữa tiệc mong muốn đạt được nhất. Lâm Tĩnh uống cũng không kém Cục trưởng Lương, mặc dù mặt cũng hơi đỏ, nhưng ít nhất đầu óc vẫn tỉnh táo, cười nói bình thường. Trịnh Vi không biết tửu lượng của anh đến đâu, hồi nhỏ họ thường ăn cơm với nhau, anh không bao giờ chạm vào giọt rượu nào, có quá nhiều thay đổi, đều là học được sau khi rời xa cô.
Bí thư chi bộ vừa mời xong Lâm Tĩnh ba chén, Lâm Tĩnh vừa nhấp ngụm trà, Trần Hiếu Chính lại nâng chén đứng dậy, “Đến lượt tôi mời Viện phó nhé, sau này mong có sự chỉ giáo của anh trong công việc”. Trong tay anh cầm chai rượu, loại rượu mạnh 56 độ, trong đó ít nhất còn phân nửa, Lâm Tĩnh khẽ chau mày.
“Sao vậy, mặc dù chúng ta không phải là bạn cũ, nhưng ngoài việc nể tình Thư ký Trịnh Vi ra, Viện phó Lâm cũng phải quan tâm đến anh em chúng tôi nữa chứ? ” Trần Hiếu Chính nửa đùa nửa thật, Phó Giám đốc Trương và mọi người thi nhau gật đầu và khen là phải.
Lâm Tĩnh lại uống trà, cũng không nói gì, chỉ rót vào chén rượu bằng mức với Trần Hiếu Chính, “Không dám chỉ giáo, mọi người học hỏi lẫn nhau mà thôi”.
Trịnh Vi liếc Trần Hiếu Chính một cái, Lâm Tĩnh vừa uống ba chén, còn chưa kịp thở, giờ lại cố ép làm gì?

http://credit-n.ru/offers-zaim/migcredit-dengi-v-dolg.html http://credit-n.ru/informacija.html http://credit-n.ru/offers-zaim/fastmoney-srochnyi-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/ipoteka.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.