Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Mặt Trịnh Vi liền đỏ bừng lên, vừa định nói lấp kiếm vài câu nhưng lại nghĩ bụng, bừa bộn mặc kệ bừa bộn, từ xưa cô vốn đã như thế, cũng chẳng hy vọng anh kỳ vọng gì ở cô. Thế là quyết định không thu dọn nữa, chỉ cố gắng dọn hết đám quần áo vắt đầy trên chiếc ghế tựa duy nhất trong phòng ra cho anh ngồi, “Thôi tạm thế đã nhé, phòng em ngoài ông xã của cô bạn cùng phòng cũ đến chơi, chưa hề có ai khác”.
Lâm Tĩnh thản nhiên bước qua mấy đôi giày cao gót vứt dưới nền nhà như lôi trận, nhìn chiếc ghế có đống quần áo chất thành núi đó, nói: “Thôi, đừng thu dọn nữa, anh ngồi một lát, uống cốc trà là về ngay”. Chăn trên giường cô bị cuộn tròn lại, máy vi tính xách tay đặt trên chiếc gối, rất rõ ràng, đó mới là nơi cô chiến đấu và sinh hoạt. Đứng trước cảnh tượng bừa bộn này, anh không hề thấy bất ngờ, cô đã trưởng thành, nhưng trong vấn đề này chưa hề có tiến bộ gì, chỉ có điều khi anh tưởng tượng ra ngày ngày đi từ cái ổ bừa bộn này ra là một cô thư ký, xinh xắn gọn gàng, bất giác chỉ muốn cười. Anh chỉ vào giường, “Anh ngồi đây không sao chứ? ”
Trịnh Vi vốn đang có chuyện trong lòng, giờ lại càng đau đầu vì vụ dọn dẹp này, cái giường đó vốn là chỗ ngủ, bàn học kiêm ghế sofa của cô, thấy vậy cô bèn vội vàng gật đầu, “Anh ngồi, anh ngồi đi, máy vi tính em mở rồi đấy, anh bật nhạc lên nghe, em kiếm cái gì cho anh uống, anh muốn uống gì? ”
“Không cần phiền đâu, uống trà xanh là được rồi”. Lâm Tĩnh tìm đến file nhạc MP3 trong máy vi tính của cô, sau khi tiếng nhạc vang lên, anh mới phát hiện ra cô vẫn đứng ở cửa phòng mà không nói gì.
Anh liền hiểu vấn đề, “Không có trà xanh cũng không sao, em có cái gì? ”
Bạn đang đọc truyện tại


Trịnh Vi bước ra nhìn tủ lạnh, “Có nước lọc lạnh và không lạnh”.
“Cũng được, em uống gì thì anh uống đấy”.
Trịnh Vi đưa nước cho anh, anh đón lấy, nói: “Em đi rửa mặt đi sẽ dễ chịu hơn đấy”.
Trịnh Vi không hiểu ý bèn nhìn vào gương, cô giật bắn mình, người trong gương đầu tóc rối bời, mascara chải mi nhòe nhoạt, lớp phấn phủ cẩn thận trên mặt đã có phần lem nhem, đâu còn là cô gái Trịnh Vi xinh đẹp thông minh nữa, chẳng khác gì một con quỷ.
Nước cũng uống rồi, bây giờ đã gần 11 giờ đêm, nhưng không chuyện trò dăm ba câu, cũng không thể tiễn khách về ngay được. Lâm Tĩnh nhìn cô đứng đó với vẻ bối rối, bèn nói: “Lại đây ngồi với anh một lát”.
Trịnh Vi nhủ thầm trong bụng, nói gì lạ vậy, đây là nhà của mình, tại sao anh ta lại bình thản như chủ nhà, còn mình lại giống như vị khách không mời mà đến? Ngồi thì ngồi, ai sợ ai.
Trịnh Vi ngồi cách Lâm Tĩnh một cánh tay, sau đó phát huy sở trường tìm chủ đề nói chuyện của mình. Tiếng nhạc trong vở nhạc kịch Kim Sa du dương trong máy tính vẫn vang lên, cô nghe anh kể những niềm vui nỗi buồn trong những năm tháng đi học nước ngoài, còn mình thì cũng từ từ kể cho anh nghe những chuyện cười đã xảy ra khi mới đi làm, anh vẫn như ngày trước, luôn khiến người khác có cảm giác anh đang chăm chú lắng nghe, không khí cũng không đến mức quá nhạt nhẽo.
Nghe xong bài hát Giữa hoa, tiếng nhạc liền dừng lại, đúng lúc chủ để hai người vừa nói cũng đến hồi kết thúc. Anh không nói gì nữa, đột nhiên cô cũng không biết nên tiếp tục như thế nào, không có tiếng nhạc đi kèm, không gian tự nhiên yên tĩnh đến kì lạ. Cô càng cố gắng tìm chủ đề, nói ra càng luống cuống, anh cũng không nói thêm câu nào nữa.
Con người thật kỳ lạ, phút trước còn hồ hởi chuyện trò, phút sau đã ngại ngùng căng thẳng. Lúc đó, dường như có thể nghe thấy hơi thở trong không khí, không biết của anh hay của cô, cô cảm thấy không biết để tay chân ở đâu, có lẽ đây là lúc kết thúc lời mời dự kiến này. Và thế là cô chuẩn bị tinh thần, định nói: “Muộn quá rồi, đừng để ảnh hưởng đến công việc ngày mai của anh”. Vừa mở miệng, đột nhiên di động của cô vứt ở đầu giường đổ chuông, âm thanh xuất hiện bất ngờ này lại không thể giúp cô trút được gánh nặng, mà tựa như một bàn tay vô hình, bóp mạnh vào tim cô. Cô giật bắn mình, không kịp nghĩ gì mà đứng bật dậy như cái lò xo, nhưng người bên cạnh đã nhanh hơn cô, ấn chặt vai cô xuống, cô chưa kịp kêu lên thất thanh thì đôi môi của anh đã ập xuống.
Trịnh Vi sững người, dây cót trong đầu đều đứt ra thành từng đoạn, nụ hôn không báo trước này không hề nhẹ nhàng mà vô cùng tham lam. Trong chốc lát hơi thở của cô xen lẫn mùi rượu thoang thoảng, mùi bọt cạo râu, và còn một mùi thơm đặc biệt khác. Trong khoảng khắc đó, cảm giác duy nhất xâm chiếm trong đầu Trịnh Vi chỉ có hai chữ: Hoang đường!
Lâm Tĩnh chưa bao giờ làm thế với cô, trước kia, những cuộc tiếp xúc thân mật nhất giữa hai người ngoài khoác vai và cầm tay, chính là nụ hôn lên mắt ở trên tuyến xe bus đó. Trong ký ức của cô, Lâm Tĩnh tựa ngọn đèn màu da cam trên bàn học của anh, là sự tồn tại ấm áp và khoan thai. Kể cả từ nhỏ cô đã thề sẽ lấy anh làm chồng, nhưng cuộc sống hôn nhân mà cô tưởng tượng cũng chỉ dừng lại ở việc suốt đời bên nhau, mãi mãi không bao giờ xa cách, chưa bao giờ nghĩ đến sự gần gũi như thế này. Tên của Lâm Tĩnh trung tính, từ nhỏ đã có người hỏi cô, rốt cuộc Lâm Tĩnh của cậu là nam hay nữ, câu trả lời của cô là: Lâm Tĩnh là Lâm Tĩnh, là một người đặc biệt và quan trọng, nhưng chưa bao giờ liên quan đến tình dục.


Nhưng lúc này đây, chỉ cần mấy động tác, anh đã dễ dàng phá tan mọi sắp đặt tâm lý của cô, khiến cô ngỡ ngàng, kẻ đang khám phá cô bằng nụ hôn nóng bỏng này, không phải là Lâm Tĩnh trong ký ức của cô, mà là một người đàn ông thực thụ.
Cô còn đang ngỡ ngàng, thì bàn tay anh lại bắt đầu khiến cô đỏ mặt, tim đập thình thịch. Trịnh Vi bèn đẩy anh ra, thở hổn hển hỏi: “Anh làm gì vậy? ”
Anh không trả lời, chỉ khẽ cười, đè nửa trọng lượng cơ thể lên cô, và cả bàn tay, giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể cử động, lực vừa đủ mạnh. Nếu cô cố gắng giãy giụa, thực ra cũng không đến mức không thoát ra được. Có lẽ từ đầu anh đã nhận ra, cô đã mệt, một nỗi mệt mỏi bắt đầu từ con tim, và sức mạnh của anh lại vô tình bù đắp cho sự mềm yếu và trống trải đó. Không ngờ cô lại nghĩ rằng, nếu lúc này đây cô cố tình đẩy anh ra, phải chăng anh sẽ không bao giờ đem lại hơi ấm cho cô nữa, phải chăng nỗi trống trải trong lòng cô sẽ lan rộng mãi mãi không có điểm dừng?
Có lẽ cô thực sự cần một sự bù đắp mạnh mẽ, cho dù không phải vĩnh hằng.
Nhưng lý trí bị dồn đến đường cùng, cũng cần phải đôi co chống lại, giữa ranh giới của sự bất ngờ và nông nổi, cô vẫn mang máng hiểu rằng, nếu để anh tiếp tục như vậy, quan hệ chỉ càng thêm rối ren, kể cả cô coi anh là một người đàn ông, nhưng không phải mọi thứ đều diễn ra theo một trật tự đó sao? Không nói đến chuyện quá khứ, nhưng từ khi gặp lại, họ chưa bao giờ nghiêm túc nói về vấn đề tình cảm, thậm chí trước đó, ngay cả bước đệm nắm tay hay nụ hôn, anh cũng chưa bao giờ cho cô?
Lúc này đối với Trịnh Vi, cú sốc về mặt tâm lý mạnh hơn rất nhiều so với cơ thể, mâu thuẫn của cô bắt nguồn từ sự luống cuống, và đối với một người đàn ông đang trong giây phút rực lửa, sự chống cự ngập ngừng này chẳng khác gì lửa đổ thêm dầu, bàn tay anh đã nhanh chóng phá bỏ mọi chướng ngại vật trên người cô, mơn man trên những ngóc ngách thầm kín của cơ thể cô, dĩ nhiên còn có đôi môi của anh. Cô có cảm giác máu nóng trong người bốc lên tận đỉnh đầu, anh vuốt ve cô, khiến cô quằn quại, cho dù cô không phải là người chưa từng trải, nhưng vẫn không thể tin hai người lại có thể thân mật ở mức này.
Tiếng nhạc chuông điện thoại di dộng lại vang lên nhưng không ai để ý nữa.
Trước khi tiến sâu vào cơ thể cô, hai tay anh nâng cằm cô, cô nhắm mắt lại.
“Mở mắt ra nhìn anh”. Anh nói.
Trịnh Vi nhìn thấy mình trong mắt anh.
“Em chưa bao giờ nghĩ đến điều này, Lâm Tĩnh”.
“Nhưng anh đã từng nghĩ đến”.
Lúc anh đưa sâu vào cơ thể cô, không phải cô không có cảm giác đau đớn, đã bốn năm rồi cô không làm chuyện này, và động tác của anh lại quá dứt khoát, khiến cảm giác xâm chiếm đó không giống như lần đầu tiên, Trịnh Vi thở mạnh một tiếng, nghe thấy anh mơ màng gọi “Vi Vi”, cô chạnh long, cơ hồ nhắm nghiền mắt lại, nước mắt trào ra.
Cảm giác đau đớn khiến cô oằn người né tránh theo bản năng, một tay anh giữ chặt cô, cô cảm nhận được rất rõ, anh không phải là Trần Hiếu Chính, họ khác nhau biết bao. Nếu nói sự gần gũi giữa cô và Trần Hiếu Chính gợi một cảm giác khám phá e dè, đầy mới lạ của đôi trai gái mới lớn, thì Lâm Tĩnh là một người đàn ông, khúc dạo đầu của anh, động tác đưa vào trực tiếp của anh, trên cơ thể cô, anh là kẻ chinh phục. Một thời trước mặt người đó, cô chỉ muốn cuồng nhiệt hiến dâng mình mà bất chấp tất cả, còn bây giờ cô chỉ cần chịu đựng, chỉ cần chấp nhận.
Cô nghe thấy tiếng rên rỉ của mình và tiếng thở của anh, một Lâm Tĩnh thuở thiếu thời điềm đạm, biết làm chủ mình, một Viện phó viện kiểm sát đàng hoàng đĩnh đạc, gương mặt hớp hồn người khác lúc nào cũng giữ vẻ điềm tĩnh, giây phút này đây đang biến dạng vì dục vọng.
Ký ức của cô cũng nhuốm đầy dục vọng.
Lúc chuẩn bị lên đỉnh, anh khẽ chạm vào nước mắt cô, đột nhiên tỏ ra ngập ngừng, “Vi Vi, em hạnh phúc không? ”
Cô cắn môi dưới của mình và im lặng. Cơ thể của cô rất hạnh phúc, hạnh phúc là chuỵện dễ dàng biết bao, còn tâm hồn thì sao? Ai quan tâm?
Xong việc, Lâm Tĩnh nằm trên người cô rất lâu rồi mới từ từ ngả xuống, lúc anh rút ra, hơi ấm đó cũng rút theo, cô mới phát hiện ra mình lạnh hơn lúc trước.
Anh lau sạch cho mình, khẽ vỗ cô: “Cùng đi tắm nhé? ”
Trịnh Vi quay lưng về phía anh.
Lúc từ nhà tắm bước ra, anh đã tự thu dọn mọi thứ gọn gàng rồi cười đau khổ: “Em nhìn bộ dạng của anh này, chắc là vẫn phải về nhà”. Thấy cô không nói gì, bất giác anh có vẻ lo lắng, bèn ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ vuốt ve bờ vai trần của cô: “Vi Vi, em có cần anh ở bên em không, sáng mai anh về sớm thay quần áo cũng được? ”
Cô nói: “Không cần đâu, anh về đi”.
Lâm Tĩnh thừa nhận có lẽ mình đã tranh thủ cơ hội, nhưng nếu “cơ hội” đó tồn tại thực sự, tại sao anh lại không thể bù đắp? Từ trước đến nay anh làm việc chỉ coi trọng kết quả, mọi thủ đoạn đều chỉ là quá trình, anh mong được đem lại hạnh phúc cho cô, cũng tự tin mình có thể làm việc, đây chính là kết quả mà anh cần.
Anh ngồi một lát, cuối cùng vẫn lấy chìa khóa xe ô tô, “Thế anh về nhé, chút nữa em tắm rửa đi, ngủ ngon nhé, mai anh sẽ gọi điện thoại cho em”.
Lúc ra đến cửa, đột nhiên anh nghe thấy Trịnh Vi nói: “Lâm Tĩnh, mang mèo của anh về đi”.
Lâm Tĩnh hơi bất ngờ, nhưng không phủ nhận, anh nói: “Em đoán ra rồi à. Thực ra anh không có ý gì khác, Mèo Ú… à không, hồi nhỏ Thử Bảo là con mèo hoang thật, hồi đó anh mới về nước, nó thường lang thang gần khu nhà ở, anh thấy nó gầy trông tội quá, mới đưa nó về. Sau này công việc của anh bận rộn, không có thời gian chăm sóc nó, nên mới nhờ vợ Ngô Giang tặng nó cho em, muốn nó làm bạn với em, vì hồi nhỏ em rất thích mèo. Sở dĩ không nói anh là chủ cũ của nó vì sợ em nghi ngờ”.
Trịnh Vi kéo chăn dạ trùm kín người rồi quay đầu nhìn anh, “Tính em hay nghi ngờ vậy sao? ”
“Anh tưởng…” Anh còn định nói gì nữa, chiếc gối được ném từ trên giường đã ngắt lời anh, anh vội đưa tay đỡ, suýt nữa bị ném vào mặt, uể oải chán chường.
“Anh tưởng, anh tưởng, cái gì anh cũng tưởng! ”

http://credit-n.ru/kreditnye-karty-blog-single.html http://credit-n.ru/debitovaya-karta.html http://credit-n.ru/offers-zaim/4slovo-bystrye-zaymi-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.