Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Ai là người xa lạ, ai đi cùng ta đến chặng cuối cùng
Một tuần sau, Trần Hiếu Chính đã vượt qua được giai đoạn trưng cầu ý kiến mọi người trong Công ty 1 cách thuận lợi, bắt đầu từ hôm quyết định nhậm chức được đưa xuống, anh chính thức trở thành Phó Giám đốc của Công ty 2, và cũng là người thứ hai trong lịch sử của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc sau Thi Khiết, trở thành Phó Giám đốc khi chưa đầy 30 tuổi. Sự nghiệp của anh thuận lợi như diều gặp gió, những người thích bày trò tổ chức vui vẻ không phải là ít, nhưng lúc này đây, không ai còn tâm trạng để hoan hỉ chúc mừng, bởi Viện Kiểm sát chính thức lập hồ sơ điều tra vụ án Công ty Thịnh Thông trực thuộc Công ty 2 bị tình nghi về tội kinh doanh bất hợp pháp, Giám đốc Công ty Thịnh Thông Phùng Đức Sinh bị nghi về tội lạm dụng chức quyền.
Nghe nói mấy ngày trước khi điều tra, Phùng Đức Sinh còn thiết tiệc mời ông Lương – Cục phó Cục Chống tham nhũng của Viện Kiểm sát, trên bàn tiệc mọi người nói cười vui vẻ, mọi chuyện đều rất bình yên. Lần này Viện Kiểm sát ra quân mà không đánh động trước, người phụ trách điều tra cũng không phải là Cục phó Lương – người từ trước đến nay vẫn quản lý công việc của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, mà là Cục trưởng mới họ Lưu, được điều động từ thành phố khác đến. Từ trước đến nay Cục trưởng Lưu và Công ty 2 cũng như Công ty Thịnh Thông không hề có quan hệ gì, nên cũng không dễ đối phó như Cục phó Lương. Công ty Thịnh Thông chưa kịp trở tay đã bị điều tra ngay, tình thế tựa tre đổ, giống như quả táo vốn đã thối ruột, lấy dao bổ ra, tan hoang xơ xác.
Phùng Đức Sinh đã phởn phơ rất nhiều năm, sau lưng cõng toàn những chuyện bê bối. Tham ô hối lộ, mời thầu bỏ thầu phi pháp còn là chuyện nhỏ, trọng điểm của Viện Kiểm sát tập trung vào tội chuyển dịch tài sản nhà nước phi pháp, nếu tội danh này thành lập, với số lượng lớn như vậy, không những Phùng Đức Sinh chẳng còn ngày sống yên ổn, mà ngay cả Công ty 2 cũng khó thoát khỏi trách nhiệm.
Phùng Đức Sinh đã bị bắt giam, mặc dù phạm vi điều tra của Viện Kiểm sát vẫn chỉ tập trung vào Thịnh Thông, nhưng Công ty 2 và các Công ty con khác trong Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc thi nhau lấy đó để làm gương. Chu Cù ra lệnh cho phong Tài Vụ phải làm thêm giờ để kiểm tra lại toàn bộ sổ sách tài chính, các bộ hồ sơ, biên bản ghi chép hội nghị đều phải chỉnh đốn lại, cố gắng đến mức tối đa để làm rõ mọi quan hệ với Công ty Thịnh Thông. Nhưng Thịnh Thông giống như một cái thùng rỗng, hoàn toàn dựa vào Công ty 2 để tồn tại, trong đó các mối quan hệ thân sơ mọi người đều biết rất rõ, làm sao có thể một chốc một lát mà cắt đứt được. Mối quan hệ giữa Công ty 2 và Công ty Thịnh Thông không phải là trường hợp đặc biệt, chỉ có điều những năm qua Phùng Đức Sinh quá lộ liễu, lần hành động này của Viện Kiểm sát cũng không phải bỗng dưng mà có, chắc chắn phải xuất phát từ một lý do đặc biệt nào đó, hoặc ý đồ của họ là muốn giết một người răn trăm họ.
Bạn đang đọc truyện tại


Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc có nhiều mối quan hệ, chỉ cần Công ty 2 làm rõ các vấn đề trong sổ sách, để vượt qua cửa ải này cũng không phải là quá khó. Thời gian đó, dường như tất cả mọi nhân viên có liên quan đến Công ty 2 đều phải vùi đầu vào làm thêm giờ. Mọi biên bản ghi chép trong các cuộc họp liên quan đến Công ty Thịnh Thông mà Trịnh Vi nắm trong tay đều phải lấy ra làm lại. Dường như Chu Cù coi phòng làm việc là nhà ở, chỗ lãnh đạo mây đen kéo đầy trời, chắc chắn chỗ cô cũng phải mưa phùn lất phất, làm việc cùng Chu Cù đã mấy năm, chưa bao giờ Trịnh Vi thấy Chu Cù phải lo lắng như thế. Cô không hiểu nhiều về vấn đề quản lý tài vụ, những điều cô hiểu về Công ty Thịnh Thông cũng chỉ dừng lại ở việc nó là đơn vị không trực thuộc Công ty 2. Chu Cù ngày đêm lo lắng, cô biết mình cũng không giúp được gì, chỉ biết làm tốt công việc của mình.
Hôm đó Chu Cù và Phó Giám đốc Trương nói chuyện trong phòng làm việc rất lâu, ngay cả cơm trưa cũng bảo Trịnh Vi gọi người mang đến. Lúc Trịnh Vi gõ cửa mang đồ ăn vào, thấy sau khi tiếng gõ cửa vang lên, tiếng nói chuyện rì rầm trong đó im bặt.
Sau khi Chu Cù nói “mời vào”, cô mới rón rén đẩy cửa bước vào, đặt cơm hộp lên tràng kỷ, Chu Cù vẫn giữ vẻ mặt bình thường, nhưng lúc Phó Giám đốc Trương nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác, Trịnh Vi khẽ cắn môi dưới, lặng lẽ đi ra.
Buổi chiều, sau khi hết giờ làm việc, Phó Giám đốc Trương đã ra về, Lâm Tĩnh gọi điện thoại đến, hỏi cô tối có thời gian không, cô nói thời gian gần đây rất bận. Vừa cúp điện thoại, mới phát hiện ra Chu Cù đã đứng trước bàn làm việc của cô từ lúc nào, không hiểu tại sao, rõ ràng chỉ là một cú điện thoại bình thường nhưng Trịnh Vi lại cảm thấy có một cảm giác rất lạ, dường như cô vừa làm việc mờ ám.
Chu Cù khẽ gõ tay lên bàn cô, trầm ngâm nói: “Cô đừng để bụng thái độ của Phó Giám đốc Trương lúc chiều. Quan hệ giữa cô và Lâm Tĩnh…nhưng tôi tin cô sẽ phân biệt được rạch ròi việc công và việc tư”.
Trịnh Vi đặt điện thoại di động xuống, ngước nhìn Chu Cù, chăm chú nói: “Em và anh ấy không bao giờ nói chuyện công việc”.
Chu Cù ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện với cô, vẻ mệt mỏi, “Tôi biết. Nhưng gần đây cô cũng khá vất vả, tình trạng hiện nay của Công ty chắc cô cũng biết, nói thực, thời buổi này có doanh nghiệp nào chịu nổi những vụ điều tra kỹ lưỡng như thế này. Trên Tổng Công ty chẳng hỏi han gì, nếu Viện Kiểm sát tiếp tục điều tra, vai trò của tôi sẽ khá bị động”.
Trịnh Vi ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi: “Em vẫn không hiểu, nếu Công ty 2 trong sạch thì Viện Kiểm sát cũng chẳng thể làm được gì”.
Chu Cù cười với vẻ đau khổ: “Ranh giới giữa trong sạch và nhúng chàm rất mơ hồ, mối quan hệ giữa Công ty 2 và Thịnh Thông là điều khó giải quyết nhất trong doanh nghiệp quốc doanh. Đôi lúc xuất phát điểm là tốt, nhưng…tôi cũng có cái sai của mình, ở một mức độ nào đó, đúng là tôi đã dung túng cho Phùng Đức Sinh”.
Trịnh Vi nói: “Anh biết rõ ông Phùng…”


Chu Cù gật đầu, “Ông Phùng Đức Sinh là người tham quá. Nhưng ông ấy nói đúng, không có ông ấy thì tôi cũng không được như ngày hôm nay”.
Hai người im lặng một lát, Chu Cù lại nói tiếp, “Trịnh Vi, cô có biết tại sao tôi lại nhận cô vào Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc và giữ cô làm việc bên cạnh tôi không? Tính cách của cô giống hệt như tôi hồi trẻ, tính thẳng thắn là đáng quý nhất, và cũng dễ bị thiệt thòi nhất. Trước kia tôi chỉ là một anh kỹ sư quèn, vừa tốt nghiệp liền được đưa ra công trường làm việc, lúc nào cũng giữ nguyên tắc mà mình cho là đúng, kết quả là bạn bè cùng thời điểm với tôi đều thăng tiến, còn tôi vẫn phải lăn lộn trên công trường. Lúc ấy, Phùng Đức Sinh là trưởng phòng phụ trách tôi, ông ấy đã giúp đỡ tôi, dần dần tôi cũng học được cách đối nhân xử thế, nên mới có được ngày hôm nay. Lúc tôi nhìn thấy cô, tôi nghĩ đến mình ngày trước, nhưng tôi cũng rất mâu thuẫn, một mặt tôi mong cô sẽ mãi là cô gái thẳng thắn, nhưng tôi lại lo điều đó khiến cô dễ bị thiệt thòi như tôi ngày trước. Nhưng, cô thông minh hơn tôi, biết phán đoán nhiều chuyện hơn tôi hồi trẻ”.
Trịnh Vi thành thật nói: “Em không phải là người thông minh, chỉ biết rằng nếu không có sếp thì chưa chắc đã có Trịnh Vi như ngày hôm nay. Mấy năm qua em hiểu sự quan tâm mà sếp dành cho em, chỉ có điều em không có năng lực gì, lúc này cũng không giúp được gì cho sếp”.
Chu Cù cười đáp: “Hôm nay Phó Giám đốc Trương lại có một lời đề nghị rất hoang đường, ông ấy nói, mối quan hệ giữa cô và Lâm Tĩnh, có thể…”
Trịnh Vi thầm giật mình, lại nghe thấy Chu Cù nói tiếp: “Lúc đó tôi đã bảo ông ấy là phải dẹp ngay suy nghĩ này đi, mặc dù Lâm Tĩnh là lãnh đạo trực tiếp của Cục Phòng chống tham nhũng, nhưng công là công, tư là tư, chưa chắc anh ấy đã làm việc theo tình cảm cá nhân, tôi cũng sẽ không để cô phải khó xử”.
Trịnh Vi mân mê cây bút trong tay, ngần ngừ đáp: “Từ trước đến nay em không bao giờ hỏi chuyện liên quan đến công việc của anh ấy”.
Chu Cù liền đứng dậy: “Tôi biết, tôi nói với cô chuyện này là chỉ muốn nói, kể cả Phó Giám đốc Trương hoặc ai nói chuyện này với cô, cô cứ từ chối thẳng thắn là được. Hết giờ rồi, cô cũng làm thêm giờ mấy ngày rồi, về sớm đi, công việc thì mặc công việc, cuộc sống vẫn cứ tiếp tục”. Chu Cù quay trở lại phòng làm việc của mình, Trịnh Vi vẫn mải suy nghĩ những điều anh vừa nói, mãi cho đến khi cây bút trong tay rơi xuống nền nhà, âm thanh đó mới khiến cô bừng tỉnh.
Mấy ngày sau, Viện Kiểm sát chính thức yêu cầu Công ty 2 nộp toàn bộ hồ sơ tài vụ trong vòng năm năm qua để thẩm tra. Hôm đó, có bảy tám nhân viên của Viện Kiểm sát mặc đồng phục đến văn phòng, đều là những gương mặt lạ, Lâm Tĩnh không có mặt trong số đó. Trịnh Vi nhớ trong tủ quần áo của cô cũng có một bộ quần áo như thế, nếu hôm nay anh cũng ăn mặc thế này và xuất hiện ở Công ty 2, cô cũng không biết mình phải cư xử thế nào.
Lượng hồ sơ mà Viện Kiểm sát mang đi đựng đầy cả chục thùng giấy to, Chu Cù cũng bị mời đi để phối hợp điều tra. Từ lúc mấy chiếc xe ô tô màu trắng của Viện Kiểm sát đỗ trước văn phòng, cả Công ty 2 đều thấp thỏm bất an, bàn tán ra vào. So với những lo lắng cho tương lai, Trịnh Vi thấy lo cho Chu Cù nhiều hơn, cô sợ người vừa là thầy vừa là bạn, người đã dành cho cô bao sự quan tâm, giúp đỡ đó sa vào vũng lầy.
Lúc hết giờ làm việc, để tránh dòng người đi làm về, cô ra khỏi văn phòng bằng lối cửa sau, cô không muốn gặp bất cứ đồng nghiệp nào hỏi thăm tin tức nữa. Cửa sau tòa nhà văn phòng của Công ty 2 nằm đối diện với một bể nuôi cá, lúc Trịnh Vi đi ngang qua, nhìn thấy Hà Dịch đang đứng với một cô gái, không biết đang nói chuyện gì. Nhìn dáng vẻ và cách ăn mặc, cô gái đó không phải là Thiếu Nghi, lại gần, Trịnh Vi mới thấy rất quen, hóa ra là Thi Khiết – thư ký của Tổng Giám đốc cũ.
Hà Dịch nhìn thấy cô có vẻ giật mình, anh cất tiềng chào rồi chỉ vào Thi Khiết nói: “Thi Khiết chắc em quen chứ, trước đây cô ấy là thư ký của bố anh, đến tìm anh có chút việc. “
Lúc này, Trịnh Vi không còn bụng dạ nào để nghe Hà Dịch giải thích, cô cười với Thi Khiết rồi bước qua chỗ họ đứng, lúc đi ngang qua Thi Khiết, mùi nước hoa sực lên mũi cô.
Trịnh Vi dừng bước, quay lại nói với Thi Khiết: “Chị Thi Khiết, em rất thích mùi nước hoa của chị, có thể cho em biết nước hoa hiệu gì không chị? ”
Đôi môi xinh xắn của Thi Khiết khẽ mỉm cười, “RUSH2, mình cũng rất thích, xem ra sở thích của bọn mình rất giống nhau. Nhưng hiện tại mình không làm thư ký nữa, mình xin nghỉ rồi”.
Trịnh Vi không nhớ mình đã tạm biệt Hà Dịch, Thi Khiết như thế nào, ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều biến cố, mùi nước hoa RUSH2 khiến đầu cô đau muốn nổ tung.
Vừa bước vào phòng, Thử Bảo luôn mồm kêu meo meo và bám riết chân Trịnh Vi, dường như ra hiệu cho cô phải xoa bụng cho nó như mọi bận. Trịnh Vi chẳng còn tâm trí nào đếm xỉa đến nó, cô thấy hình như mình bị cảm, chóng mặt, họng hơi đau, toàn thân mệt mỏi rã rời.
Cô lục tìm thuốc Vitamim C Ngân Kiều trong hộp đựng đồ ở đầu giường, lần nào có triệu chứng cảm, uống loại thuốc này rất hiệu quả, nhưng lục khắp hộp đựng đồ mà không tìm thấy đâu, rõ ràng tuần trước cô đã bảo Lâm Tĩnh mua, và chính tay cô bỏ vào trong đó.
Không biết làm thế nào, Trịnh Vi liền gọi điện thoại cho Lâm Tĩnh, một lát lâu sau anh mới nhấc máy: “Vi Vi, có chuyện gì không? ”

http://credit-n.ru/offers-zaim/fastmoney-srochnyi-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-zaim/online-zaym-na-kartu-payps.html http://credit-n.ru/offers-zaim/creditplus-online-zaimi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.